Phóng sự

Cành Hoa Trước Gió

Nguyễn Ang Ca

(Đọc V.S. từ số 3)

 

 

VII.-  Tiếng ḷng tha thiết của người thanh niên

 

Gió ơi sao khéo vô t́nh,

Bao nhiêu hoa rụng hận ḿnh bấy nhiêu !

 

Tuy bị một cảm giác lạ lùng xâm nhập toàn thân, tôi vẫn đủ lư trí để ngăn cản Đức đừng quá mức:

-     Anh ... nếu anh yêu em thật, xin đừng làm vậy ...

Đức hôn vào cổ, vào tai tôi:

-     Anh thề rằng từ xưa đến nay, anh chưa hề yêu ai bằng Nguyệt cả. Nguyệt ơi ... em có biết rằng đêm vừa qua, anh đă nằm mộng thấy em.

Tôi nắm tay Đức đặt trở về gối chàng:

-     Anh làm em sợ quá !

Thấy tôi nghiêm trang và có vẻ giận. Đức cứ theo hỏi:

-     Em có giận anh không ?

-     Em có bồn phiền anh không ?

-     Nói đi em, em làm nghiêm anh lo quá !

Tôi không đáp chi cả nhưng linh tính báo cho tôi biết trước, nếu ngồi nán lại xem phim, tôi khó mà giữ thân. V́ ... trên từng lầu rạp chớp bóng nầy không ai cả ! Chỉ có chiếc máy quay phim kêu xành xạch và chiếc quạt máy trên trần long ốc phụ họa theo. Phim lại chiếu đến đoạn t́nh tứ nhất khiến tôi thẹn phải nhắm mắt, cạnh tôi lại có một thanh niên trẻ trung yêu đời và tha thiết yêu tôi mà qua những cảm giác đầu tiên khi môi chàng lướt nhẹ lên môi, lên má tôi, thật sao mà giống cảnh trên khung vải quá. Như tôi không sớm liệu th́ một khi lư trí dua ... theo xác thịt, tôi có thể ...

Tôi đứng lên:

-     Xin anh đưa em về !

Đức làm vẻ kinh hải:

-     Em giận anh thật à ?

-     Em không giận anh !

-     Nhưng sao em đ̣i về ?

Tôi lưỡng lự và ấp úng. Tôi không biết trả lời sao cho xuôi chảy. V́ ... tuy cử chỉ Đức có vẻ táo bạo thật nhưng đâu có ǵ ... đáng ghét !

-     Không, em muốn về.

-     Thôi, anh biết rồi. Anh làm em giận rồi mà ...

-     Không, em lạnh. Anh bóp tay em xem.

Mà lúc ấy tôi lạnh thật t́nh. Mồ hôi đổ ra nhưng tôi cảm thấy ớn lạnh ở xương sống như sắp làm cữ.

-     Ư, em nóng lạnh rồi.

-     Vâng ... Vậy anh đưa em về mau đi anh.

Đức gh́ tay tôi ngồi xuống ghế.

-     Em hăy cho anh một phút thôi. Anh có điều muốn nói.

-     Dạ chi anh ?

-     Nguyệt ơi !

-     Chi anh ?

-     Sai lại chi ? Sao lại ǵ ? Em dạ cho anh nghe. Anh kêu, em dạ nhé. Nguyệt ơi !

-     Da !

-     Nguyệt cho phép anh hôn Nguyệt nhé.

-     Không, kỳ lắm !

-     Tội nghiệp anh mà em ! Cái hôn tạm biệt mà !

-     Thiện hạ cười chết !

-     Đâu ? Thiên hạ ở chỗ nào đâu ? Có ma th́ có ! Ở trên lầu chỉ có hai đứa tụi ḿnh thôi.

-     Anh, đừng anh à ...

Nhưng Đức đă cướp lời tôi, chận lời tôi bằng một cái hôn. Lần nầy, Đưc hôn tôi rất lâu. Tôi vụt đứng lên v́ ... không thể ở lâu được nữa.

*  *  *

Đức vẫn thường đến thăm tôi mỗi bữa !

Và giữa chúng tôi vẫn không bao giờ vượt qua khỏi ṿng lễ giáo.

Tôi nhận thấy điều nầy xin ghi rơ để khuyên chị em bạn gái đang được yêu hay sắp sửa được yêu. Rằng người đàn ông kỳ cục lắm và có một tật rất đáng cho chị em phụ nữ ta ghét và ngừa. Khi họ chưa chiếm được ta trọn vẹn, nghĩa là lúc yêu nhau bằng mối t́nh cao thượng th́ người đàn ông rất kính trọng ta, nuông chiều ta và gần như sợ sệt ta nữa ! Trái lại khi họ đă chiếm được ta hoàn toàn rồi th́ họ trở mặt ngay. Nghĩa là khi đă thỏa măn xác thịt rồi, họ sẽ đổi thái độ với ta lập tức. Nội đầu hôm sớm mai họ đă biến đổi rồi ! Họ trở nên cau có quạu quọ và ... mới đặt ra câu nói ích kỷ, phản ảnh đúng ḷng tham, hèn, trốn tránh nhiệm vụ và bội bạc của họ:

Vợ là nợ, con là oan gia, cửa nhà là nghiệp báo”.

Tại sao không có một thanh niên nào thuộc ḷng câu ấy trước khi yêu cả, đợi đến lúc lợi dụng sự nhẹ dạ non ḷng của chị em phụ nữ, họ gây hận cho ta rồi, để khổ cho ta rồi, bóp nát cuộc đời trong trắng của ta rồi, họ mới ê a lập đi lập lại câu nói ấy như thầy pháp bắt tà, thầy bùa đọc thần chú ? !

Chí như Đức đối với tôi cũng thế !

Có thể nói khi mà Nguyệt c̣n trong trắng th́ một lời nói, một cái vẫy tay của Nguyệt là một lịnh truyền.

Nhiều lúc, nghĩ hại tôi bắt tức cười. V́ có lần vào tận trại thăm Đức – lúc Đức nóng lạnh bỏ cơm nước suốt mấy hôm – tôi thấy Đức oai quá ! Y gọi ông đội già, rầy một ông quản tuổi cỡ bác Hai M. và ba tôi dưới Cần thơ, khiến họ đứng gạt-đờ-bu mà run lên tợ như thằn lằn đứt đuôi !

C̣n đối với tôi, nhiều lúc giả bộ giận Đức chơi, anh dám ... khóc để năn nỉ tôi nữa !

Đức từng sụt sịt khóc rằng:

-     Nguyệt ơi, anh khổ quá, anh thiếu t́nh thương, anh xa gia đ́nh, anh thèm một ánh đèn làm định hướng cho cuộc đời, anh ao ước có một gia đ́nh êm ấm mà mỗi lúc anh đi hành quân về, có người vợ hiền ra tận ngơ đón anh. Anh sẽ quên ngay nỗi nhọc nhằn vất vả và anh sẽ kể cho người vợ yêu quí của anh nghe bao sự hiểm nguy vừa trải cũng như bao chiến công anh vừa lập.

      Nếu anh mệt, có người vợ hiền với đôi tay trắng đỏ dịu mềm làm cho anh ly nước đá chanh, nếu anh thức khuya nghiên cứu chiến pháp, sẽ có người vợ hiền cùng thức với anh, dưới ánh đèm cắm cúi đan, may chiếc áo ấm cho chồng, cho đứa con tương lại.

Nguyệt ơi, người vợ mà anh mong mỏi ao ước chỉ gặp trong cơn chiêm bao mỗi lần lê thân mệt nhọc bơ phờ trở về ngă thân ḿnh – không kịp cởi bộ trai di – trên ghế bố, dưới lều vải ấy là ai, em biết không, Nguyệt ơi !

Vừa nói, Đức vừa khóc sụt sịt khiến tôi cũng mủi ḷng, vuốt nhẹ mái tóc chàng hỏi:

-     Nhà em ở Cần thơ, số ... đường ..., tại sao anh không gởi thơ về cho Ba Má anh ở Sađéc, để qua bển biết ba má em. Từ Sađéc qua Cần thơ chỉ đi qua một chiếc bắc, đường dài không đến 60 cây số, nào có xa xôi ǵ ...

 

(Vui Sống đ́nh bản kể từ đây)

 

Vui Sống số 10

Tuần lễ từ 11 đến 17-11-59