Bức tranh thời đại

Xứng đôi

Lê Dũng

-     Ai bảo ta say ? Ta không say.

-     Ta không say. Chỉ có trời đất quay.

-     Rót nữa đi anh xui. Rót. Rót mừng hai trẻ xứng đôi.

Chú Ba ngồi gật gù gật gưỡng với chú Tám. Cả hai đă kết làm xui gia với nhau. Đôi trẻ động pḥng hoa chúc xong, hai ngày sau, chú Ba đưa con và dâu về nhà anh xui để làm lễ phản bái.

Cả hai ông xui đều vui mừng. Không phải v́ cái t́nh xui gia mật thiết. Cũng không phải v́ hai trẻ ḥa duyên. Mà v́ những u ẩn bên trong mỗi người đều tự biết lấy. Vui riêng riêng hưởng nên mạnh ai nấy ngầm tán thưởng tài ḿnh. Tiệc tàn, mồi hết, hai ông xui vẫn đ̣i thêm rượu. Từ ngồi ăn nơi bàn, cả hai chê trời chiều bóng ngă, ở trong nhà tối và nực, nên hối thúc bầy trẻ dời cuộc tiệc ra sân.

Một bước tới hai bước lui, chú Ba nương vào tay chú Tám, nhừa nhựa phân trần:

-     Mầy anh xui nó à. Tôi nói thiệt. Cưới được vợ cho thằng nhỏ tôi mừng lắm. Anh xui nó biết không. Cái thằng sao mà du hí du thực, căi cha mắng mẹ. Đi coi vợ cho nó mấy chỗ gần gần không ai chịu gả. May là c̣n được thằng anh xui mầy thương nó. Cho nên tôi mừng, mừng lắm.

      Rót nữa mầy anh xui. Uống cho tới chừng nào thiệt đă, thiệt say.

Chủ chẳng kém ǵ khách. Chú Tám thấy như đă tới mí đệm trải ngoài sân, tính bước một bước dài tọa xuống để tỏ ra ḿnh c̣n vững. Lỡ bộ, chân bẹt lài, chú đứng không được, ngồi không được, sàn qua sàn lại, kéo anh xui lắc lay rồi trợn mắt:

-     Tưởng một ḿnh anh xui mầy mừng sao. Tôi cũng mừng lắm. Con nhỏ tai tiếng nhiều quá, đưa nó đi khỏi nhà được thiệt là dứt của nợ.

      Uống, uống cho “đă” cái mừng của thằng dứt nợ nghe mầy anh xui.

-     À, anh xui trao của nợ cho tôi à ?

-     Th́ ai biểu anh xui mầy đem trầu rượu lại xin tôi cho lănh cái của nợ ấy.

-     Mầy anh xui chơi không điệu ha ?

      Rồi mi sẽ biết tay ta. Ta về, chào anh xui mầy, ta về. Buông ra, để cho ta về.

Chú Ba bước tới một bước, ngó ngoái lại:

-     Chào thằng anh xui mầy, ta về.

-     Ừ, anh xui về.

      Ủa, sao anh xui c̣n đứng đó ? Không về ?

-     Bộ anh xui đuổi tôi sao ? Nè, tôi tính về mà bây giờ không về.

-     Không về th́ không về.

-     Không về mà về. Thôi chào anh xui mầy, tôi về.

Cả hai bước xà quầng quanh mí đệm, cụng trán nhau không biết mấy lần, kiếu về rồi lại không về. Nhờ dâu, con dốc t́nh can gián nên hai anh xui không choảng được nhau. Mỗi người bị giữ làm một nơi, đánh giặc thiệt không được th́ đánh giặc miệng. Cả hai kể tất cả cái xấu của con ḿnh ra để ... làm nhục anh xui chơi.

Cho đến lúc hai anh xui thấm rượu, nằm dài, th́ cặp vợ chồng mới chỉ c̣n biết ngồi khoanh tay rế thở ra. Chiều xuống phủ một màn đen xâu thẳm.

Lê Dũng

Vui Sống số 10

Tuần lễ 11.11 đến 17.11.1959