ĐÔI TA

 

TRẢ EM VỀ VỚI TỰ DO

VINH-LAN

 

Ngày....

Thư vẫn không đến.  Hai hôm rồi.  Tại sao?  Ḿnh thấy nhớ nàng quá!

Buồn!

 

Ngày……

 

Ḿnh đang nằm nhớ đến nàng th́ Thuấn đến.  Cái thằng trời đánh thiệt, trước nỗi khổ của ḿnh mà nó lại thản nhiên, oang oang giọng:

-     Mầy bị tù mấy năm rồi Hưng?  Hai hả?  Cho đáng kiếp, mầy hết chê tao là không biết bay nhảy hoạt động.

Ḿnh bị tù?

Nhà nầy của ḿnh, đồ đạc của ḿnh, tất cả chung quanh đều của ḿnh, nhưng mà…..

Ḿnh không tự do thật!  Chua xót quá!

 

Ngày….

 

Buồn!

Một tuần rồi Thư không đến.  Ḿnh không biết phải nghĩ thế nào về nàng.  Một tuần nay tâm hồn ḿnh gần như bấn loạn.  Có lúc suy tư như ngừng hẳn, ḿnh cảm thấy đầu óc trống rỗng như một khoảnh trời không vướng mây.  Nhiều khi lại dồn dập không biết bao ư nghĩ.  Phức tạp quá!

Chíp!  Chíp!

A, con chim của ḿnh, nguồn vui của ḿnh đây.

Chị Ba mắc cái lồng chim ở chân giường.  Con chim nhỏ bé mới xinh làm sao!  Hy vọng nó sẽ làm ḿnh bớt cô độc.

 

Ngày…tháng….

 

Em Thư,

 

Một ánh sáng vừa đến với anh và nó bắt anh phải hối hả viết cho em trước khi em trở lại.

Hơn một tuần vắng em, anh buồn lắm.  Cô đơn nhận ch́m anh dần trong tư tưởng bi quan.  Anh suy nghĩ nhiều về em và anh chợt nhớ ra, trong khoảng thời gian cuối cùng em đến anh vội vă rồi lại ra đi cũng vội vă.  Đứng bên anh mà mắt em cứ nh́n ra đường, nh́n đồng hồ, nh́n những ǵ đâu đâu.  Em có vẻ buồn mông lung, cười gượng gạo, và… thôi, anh không nhắc nữa, e làm buồn ḷng em và đau tim anh.

Anh ích kỷ lắm.  Năm năm để em khắc khoải mong đợi một người đi xa chưa đủ làm anh thỏa măn hay sao mà c̣n buộc em phải sống bên cạnh một ư trung nhân tàn phế?  Hai chân tê liệt đă buộc đời anh vào gầm giường.  Anh là kẻ tù em ạ.  Thời gian trước, khám đường trả anh về với một thể xác bệnh tật, giờ đây khám đường không có song sắt, không có xiềng xích, không có lính canh, không bao giờ chịu để anh được giải thoát.

Anh mới bảo, một ánh sáng vừa đến với anh.  Đó là một con chim.  Em chắc không hay rằng anh có một con chim nhỏ xinh lắm.  Anh nuôi nó để quên buồn khi vắng em.  Nhưng nó làm anh thất vọng.  Nó không hót, mà chỉ kêu.  Nghe thảm thiết quá !  Nó nhảy suốt ngày, hướng mắt về phía có nhiều ánh sáng và không khí.  Nó muốn thoát lồng !  Anh đoán như vậy.

Đừng cười khi anh đem ra h́nh ảnh một con chim lồng, Thư nhé.  Nó tầm thường thật.  Rất tầm thường, và cũng chính ở chỗ tầm thường đó mà anh t́m được một chân lư cùng với tất cả những ǵ tế nhị và thấm thía.

 

Em,

 

Ai lại không hiểu cái khổ của một cuộc sống câm lặng.  Nhưng đến bao giờ có sống thật sự trong câm nín, người ta mới thấy thương nhiều những kẻ măi câm lời, phải không em ?

Con chim muốn thoát lồng, nhưng làm sao nó nói được.  Anh cũng muốn bỏ đời sống bên chiếc giường sắt để ḥa ḿnh trong cái thế giới bên ngoài bốn bức tường chật hẹp, nhưng không thể hét lên để rồi được như ư muốn.  Và em nữa, em không than với anh một lời cho bớt khổ, em không thể nói với mọi người rằng em đang khát tự do.

Anh thương thân anh.  Anh thương con chim hơn.  Và anh thương em hơn tất cả.  Tại sao anh giam em vào một quan niệm chung thủy nông cạn ?  Tại sao anh lại hẹp ḥi làm ngưng đọng hương đời trong tim em ?  Tại sao anh lại muốn em sống bằng những t́nh cảm giả dối ?  Anh yêu sự chân thành lắm mà.  Anh yêu tự do nữa.  Nhưng tại sao một người không tự do lại bắt tù hai kẻ khác?  Cả ba chúng ta: em , con chim và anh đều là những kẻ khao khát một không gian rộng lớn, sao đôi ta không biết thương nhau?

Anh ngừng đây để mở cửa lồng chim.  Con vật tung cánh bay vút.  Từ giường anh đến cửa sổ chỉ cách một thước thôi, nhưng anh tiếc là không đến đó được để nh́n theo cánh chim nhỏ vượt gió lộng.  Chắc hẳn nó đang sung sướng tắm không khí tự do, say sưa uống ánh nắng.

 

Thư,

 

Anh muốn em là con chim đó.  Anh muốn em sống thực với t́nh cảm em, với tim em, với chính cuộc đời của em.

Đừng đến để an ủi anh.  Tâm hồn anh cũng theo cánh chim mà vượt ra khỏi cái thế giới hẹp ḥi của một tấm ḷng ích kỷ.  Anh thoải mái lắm, dù rằng, suốt cuộc sống anh vẫn nằm trên giường để dựa vào đời kẻ khác.

Giờ đây, anh xin trả em về với tự do.

                                       

Hưng

 

Vinh-Lan

VUI SỐNG số 10

Tuần lễ từ 10 - 17.11.1959.

 

           

© Binhnguyenloc.com