Phóng sự

Cành Hoa Trước Gió

Nguyễn Ang Ca

(Đọc V.S. từ số 3)

 

 

VI.-  Em là một thiếu nữ không có vơ khí tự vệ

 

Gió ơi sao khéo vô t́nh,

Bao nhiêu hoa rụng hận ḿnh bấy nhiêu !

 

Đức lại c̣n choàng cả cánh tay phải vào vai tôi, ép tôi khít lại chàng. Dức rên rỉ bên tai tôi, lập lại lời nói cũ:

-     Anh yêu em !

Rồi chàng day qua hôn nhẹ vào má tôi khiến tôi phải luống cuống:

-     anh ! Anh lái xe khéo kẻo đụng. Anh đang lái xe mà ... kỳ thế, đụng chết hết !

-     Nguyệt sợ chết lắm sao ?

Nói dứt lời, Đức nhấn mạnh ga cho xe vọt như bay trong đêm tối mà hai ánh đèn pha không thể soi xa thấu được màn đêm.

Đường ngoằn ngoèo, chật hẹp và có nhiều loại xe be, xe hàng d́nh dàng chạy ngược chiêu, tôi sợ nguy hiểm nên nắm lấy tay Đức:

-     Anh hăy chạy bớt lại một chút đi !

Đức nói nhanh:

-     Nếu Nguyệt thốt lời từ chối th́ chuyến xe nầy là chuyến xe vĩnh biệt của hai đứa ! Nguyệt nghĩ sao ?

-     Nhưng bé Nga nào có tội t́nh ǵ ?

Nghe ḿnh đáp thế, Đức mừng quưnh day qua cười:

-     Anh cám ơn em. Nguyệt ơi ! Trong chiến dịch Trương Tấn Bửu, sẽ có một người lính chiến sướng nhứt đời: người đó là anh.

Thượng đế ơi, hồi đó, sau khi nghe Đức mở lời, tại sao tôi không hỏi rơ gia cảnh của chàng hay nhờ chị Dung dọ hỏi giùm.

Phải chăng như một kẻ lữ hành trên đường dài nắng hạn, vừa thấy một quán nước bên đường, tôi vội vàng uống ngay, nước ǵ uống cũng ngon !

Là một thiếu nữ có học thức, đọc sách nhiều, mơ mộng lắm, tôi lại khoác áo tha hương cầu thực, thiếu t́nh thương ấp ủ, bảo bọc của gia đ́nh nên tôi làm sao chống chỏi được với Đức, huống chi từ lâu rồi, tôi hằng chan chứa cảm t́nh với chàng sĩ quan vui trẻ ấy !

Người ta thường nói: người thiếu nữ không sắc đẹp và có sự chăm nom hằng ngày của gia đ́nh, hai vơ khí hữu hiệu nhất để bảo vệ sự trinh trắng của đời người con gái !

Đúng vậy thay !

Riêng tôi th́ trời ban cho một tấm nhan sắc, lại ở xa gia đ́nh, tức là đă thu mất của đời tôi hai vơ khí chống đỡ với mọi sư quyến rủ, th́ làm sao, làm sao tôi có thể giữ vẹn sự trong trắng ?

Kể từ đó, chiều nào Đức cũng đem xe rước tôi từ sở về nhà và ở nói chuyện với tôi tại nhà Bác hai M. đến tối mới về.

Sự thân mật giữa tôi và Đức khiến cho ông bà Nam X. giám đốc sở tôi và hai Bác M. chú ư, và mọi người đều khen ngợi, trai đó, gái nầy thật là xứng đôi vừa lứa !

Bạn quen đều hỏi:

-     Cô Nguyệt ơi, chừng nào cho tôi uống rượu ?

-     Cô Nguyệt ơi, khi được lá thiệp hồng cô gởi, th́ dầu bận chuyện chi, tôi cũng sẽ đến mừng cô.

Tôi chỉ cười, không cải chính mà cũng không xác nhận.

Có một điều lầm lỗi nhất của tôi mà sau nầy tôi thấy đó là một lỗi lầm trọng đại, nó làm tôi ân hận suốt đời, là tôi thẹn với chị Dung, không cho chị biết Đức đă yêu tôi mà tôi cũng yêu … chàng. Sự thận trọng, e thẹn, giấu giếm không nhằm chỗ, phải lúc ấy đă làm tôi phải khóc hận về sau.

Sáng ấy, nhân dịp lễ Quốc khánh 26 tháng 10, Đức được nghỉ mà tôi cũng không làm việc. Anh đến nhà mời tôi đi Sàig̣n chơi và nói nhỏ:

-     Đừng dẫn kỳ đà theo nhé.

-     Kỳ đà ?

Đứa bé Nga đang nghịch nhảy ngoài sân nhà với chúng bạn.

Tôi hội ư mỉm cười.

Hôm đó Đức vận thường phục và Đức cùng tôi đi xe lô từ Biên ḥa về Sàig̣n. Ngồi cạnh tôi, Đức nói nhỏ:

-     Anh có cảm tưởng là hai đứa ḿnh đi … hưởng tuần trăng mật !

-     Ê, anh quỉ !

-     Mà anh cũng có cảm tưởng anh với em là một đôi vợ chồng, nhân ngày lễ về thăm mẹ thăm cha.

-     Anh giàu tưởng tượng quá !

-     Nhưng mà sự tưởng tượng ấy đă thực hiện được một phần nào rồi.

Lần đầu tiên đi chơi công khai với Đức, mà cũng là lần đâu đi với một thanh niên, tôi hết sức e ngại, trái lại Đức nói nói cười cười và tinh nghịch như một cậu học tṛ hay phá phách.

Đến Sàig̣n, Đức đưa tôi đi ăn lót ḷng ở nhà hàng T. T. rồi rủ tôi đi chung quanh chợ, xem người mua sắm, nhưng tôi ngại gặp người quen th́ chết, nên không chịu. Đức lại rủ tôi đi xi nê. Đức bảo:

-     Vào rạp chớp bóng, đèn tắt tối thui, em hết lo người quen gặp, thấy.

Đức không đưa tôi xem chớp bóng ở Sàig̣n lại đi tận Dakao, xem rạp A. S.

Hôm đó rạp A. S. chiếu phim “T́nh tan với lửa” (tên phim tiếng Pháp là ǵ tôi quên mất), tả một đôi uyên ương yêu nhau trong ngang trái. V́ cổ tục nàng nhảy vào biển lửa của Hỏa Diệm Sơn. Chàng không thể nào cứu nàng thoát khỏi cái chết thảm thương rùng rợn ấy được, chỉ biết nát ḷng nh́n cái chết của người yêu, và nguyền rủa căm hờn cho một tập quán dă man ngu muội !

Chúng tôi ngồi trên lầu, gần pḥng chiếu phim. Nh́n quanh không có ai cả, phim hay quá sao khách vắng quá ? Có lẽ hôm nay thiên hạ đi xem lễ, xem diễn binh chớ không ai thích vào rạp? Và nhơn cơ hội đó, Đức ôm chặt lấy tôi, đặt một cái hôn nồng nàn lên môi tôi. Tôi run rẩy cả toàn thân và … chỉ biết nhắm mắt !

(Xin xem tiếp Vui Sống số 10)

 

Vui Sống số 9

Tuần lễ từ 4 đến 10-11-59