Bức tranh thời đại

“Hiệp sĩ”

Lê Dũng

-     Bà già nầy kỳ quá !

-     Xin lỗi cậu.

Thành tức giận lắm. Theo thường, cậu sẽ tát bà mấy tát cho biết thân. Ai đời đi ô-tô-buưt mà không chịu vịn. Để đến lúc xe giựt chạy, bà ngă chúi, chụp đại lên vai áo sơ mi của Thành khiến lấm đỏ màu cổ trầu.

-     Lùi ra sau mà đứng. Tay bà như tù dồ. Bộ định giết người ta hả ?

-     Già cả lụm cụm chớ ai muốn chi vậy cậu.

-     Thầy Hai, thầy cho tôi xin. Một hành khách nói giúp.

Nhiều người ngó Thành mím chặt môi, hai xương hàm bạnh ra giữ chặt lời lại. Thành c̣n định nói nặng Bà nhiều hơn nữa kia. V́ cứ nghĩ gặp mặt Thúy mà áo lem luốc như vầy, mất le đi, Thúy nhúng trề th́ chàng chịu làm sao thấu. Vuột con mồi Thúy biết bao giờ Thành t́m ra một người có sắc lịch diễm kiều. Đó là một nửa nỗi lo sợ. C̣n một nửa khác, khi về nhà vợ hỏi, Thành biết ăn làm sao, nói làm sao. Tuyết sẽ kê mũi ngửi cả ngàn lần chỗ bệt đỏ ấy, gắt gỏng: Cặp môi của con chằng tinh, quỉ sứ nào đây ? Con nào dám giựt chồng tao ? Sao, con nào dám trêu gan con nái xề nầy mà in môi son đỏ ở đây ? Nói mau, nói mau đặng tôi đi xé xác nó. Anh làm thinh hén ? Làm thinh tức là binh nó th́ … tôi chết.

Vẽ vời bao ác cảnh, Thành không để ư xe đă ngừng mấy trạm, bao nhiêu hành khách xuống, bao nhiêu hành khách lên, gồm có những ai.

Đến lúc chàng bị chụp vai mới giựt ḿnh ngẩng mặt.

-     Cũng lại bà già trầu.

Khác hơn hồi năy, nối bà nầy c̣n có một thiếu nữ mặc áo bà ba trắng, nhũ hoa căng tṛn, mặt thanh lịch lạ. Mắt nhà nghề của Thanh cho biết đó là vú thật chớ không phải độn cao su.

Thàng đứng dậy, ngă ḿnh tới, cúi đầu có vẻ như gật chào. Chàng xoa hai tay vào nhau, tươi cười:

-     Thưa, mời Bác ngồi.

-     Cậu cứ ngồi. Tôi với con nhỏ xuống bây giờ.

-     Ấy, ngồi được phút nào hay phút nấy. Bác ngồi cho cháu khỏi mang tai tiếng mất lịch sự v́ không biết kính lăo đắc tràng. Cô Hai, cô nói với Bác giúp tôi.

Thành có vẻ nhũn nhặn, chân thật hơn bao giờ hết. Cô gái tưởng gặp “hiệp sĩ” nên đẩy mẹ tới. Dĩ nhiên cô cũng đứng kèm bên, vừa vặn khít ḿnh Thành.

Xe chạy lắc lư. Lúc giựt chạy hay khi thắng gấp, trớn xe ùa cho người ta có dịp đụng qua lại. Cô gái cứ nghe ḿnh bị ép phủ tới và có tay ai rọ rậy, nóng bỏng từ phía đằng sau. Xe chật, cô không có lối tránh. Ngây thơ, cô nghĩ ai cũng trong trắng như cô. Với lại kế bên nàng có mỗi anh chàng “hiệp sĩ”. Mà Thành th́ ăn mặc đàng hoàng quá. Thành ngó thẳng tới trước, mắt đăm đăm như một người “thi ân bất cầu báo”. Cô đỡ nhẹ bàn tay người “hiệp sĩ” nhiều lần mới dám nghi ngờ tự hỏi:

-     Gương mặt vậy đó, sao có bàn tay “kỳ” vầy ?

Lê Dũng

Vui Sống số 9

Tuần lễ 4.11 đến 10.11.1959