T́nh nầy không phai

B́nh-nguyên Lộc

 

Những đêm buồn vô căn-cứ, Thảo hay t́m đến một trà-thất ngoại-ô kia, trà-thất Mỵ Lan, để qua vài giờ trên một chiếc ghế phô-tơi. Đó là một trà-thất lụp sụp, nhưng có cái đặc-điểm vô song, ấy là mấy chiếc ghế phô-tơi vừa nói trên. Khách, nếu không hứng nghe ca th́ lim-dim ngủ, thật là tuyệt diệu và ông chủ trà-thất nầy xem ra rất sành điệu.

Pḥng trà nầy c̣n một đặc-điểm thứ nh́ nữa, là ghế ngồi ở đây, cao bằng mặt bàn, khiến khách cứ nghe mỏi lưng, mặc dầu mới vào chưa được mười phút. Chủ nhà sành tâm-lư hết sức. Những chiếc ghế ngồi cao nghệu nầy làm cho người ta thèm ghế bành, và v́ thế, mấy chiếc ghế bành nói trên, quyến rủ như một bữa tiệc sang đối với những kẻ nhịn ăn hai ba ngày.

Pḥng trà chỉ có ba nữ ca sĩ thôi, mà một ca rất dở, mặc dầu đẹp lắm. Khi cô ấy lên giọng th́ thính-giả có cảm giác là một con ve đă rơi trong máy vi-âm, c̣n lúc cô xuống giọng th́ y như là chiếc dĩa hát trên một máy hát sắp hết dây thiều.

Nếu không có anh Tây giả gái một cách vụng về, làm cho khách bật cười v́ sự uốn éo kỳ cục của anh ta, th́ chắc ai cũng ngủ cả.

Trong nửa tiếng đồng hồ, nữ ca-sĩ trở ra trước máy vi-âm đến bốn bận. Thảo híp mắt lại, thấy cô ta chỉ c̣n nhỏ xíu thôi, rồi không c̣n thấy ǵ nữa hết. Tiếng ca văng vẳng như xa xăm lắm, xa thật xa, và hồn Thảo cũng viễn-du theo tiếng ca ấy !

Th́nh ĺnh chàng nhảy nhổm lên một cái, như ḷ-so đặt đâu dưới lưng chàng vụt bật lên. Điếu thuốc kẹp nơi hai ngón tay chàng, đă cháy lụn trong lúc chàng thả hồn theo mộng đẹp nào.

Thảo xuưt-xoa, thổi vào nơi da phỏng cho bớt đau, rồi bưng ly nước cam mà uống một hớp.

Bỗng chàng nghe có sự lạ đang xảy ra trong trà-thất nầy. Cô ca sĩ mới nào không rơ, đang trổi giọng trên kia, giọng ca không đến đỗi đẹp như giọng những danh ca ngoại-quốc, nhưng rơ là nó có sự sống hẳn ḥi. Sự rung động thật t́nh, lấn át cả cái kém cỏi của âm thanh. Giọng ca như có linh-hồn, nói rất hay những ǵ mà tác-giả lời ca muốn nói. T́nh của nhạc sĩ dạt-dào trong đó, và tiếng ca truyền xuống người nghe tất cả rung-cảm của người viết lời.

Trăng nào không tà

Hoa nào không tàn

T́nh nào không phai ...

Thảo chuyên môn không thuộc bài ca, bản nhạc nào hết, nhưng chàng nhớ mang máng rằng cô ấy hát gần như vậy.

Chàng mở mắt ra th́, lạ quá, đó là cái cô ca rất tồi từ đầu hôm đến giờ.

T́nh nào không phai ...

Cô ca-sĩ nghẹn-ngào, lệ lấp lánh ở bờ mi, và cả pḥng trà đều im thinh-thít để lắng nghe chính ḷng ḿnh thổn thức trước sự phù-du của t́nh ái mà lời ca vừa gợi ra.

Lạ quá, Thảo nghĩ tại làm sao mà bỗng dưng cô ta có tài th́nh-ĺnh như vậy ? Đây là một pḥng trà lấy lệ, dường như là nơi hẹn-ḥ làm ăn riêng của một giới nào đó. Khách đến đây không cần nghe ca cho lắm, mà chỉ cốt gặp nhau để nói chuyện riêng. Chàng lạc bước vào đây lần đầu, thấy không khí thân mật hay hay, nên trở lại rất nhiều lần, nhưng không lần nào được dịp thưởng-thức bài ca nào cả, trừ lần nầy.

T́nh nào không phai ...

Cô ca sĩ lần trở lại máy vi âm thứ nh́ nầy, không nghẹn-ngào nữa, cô khóc thật sự. Thảo bỗng chợt hiểu nguyên nhơn của tài năng chớp nhoáng của cô ta.

Đó là một bài ca nói lên nỗi ḷng của những người đă nh́n thấy bao cuộc tàn rụng của bao mối t́nh, và chắc-chắn là chính cô ca sĩ nầy đă là nạn nhơn của cuộc tàn phai đó cho nên cô mới xúc-động mạnh như vậy.

Bắt đầu đêm ấy, chàng làm quen với cô ca-sĩ, làm quen không phải để quen với một cô biết ca, mà để đánh bạn với một kẻ không may trên đường t́nh ái như chàng.

Chàng đoán không sai. Một tuần lễ sau là chàng biết rơ niềm riêng của cô “t́nh nào không phai ...”. Cô ca-sĩ nhẫn-nại chịu số phận trước sự thật muôn thuở đó và không c̣n mơ một mối yêu đương bền vững nào nữa cả. Cô ta thấy ái t́nh là tṛ trẻ con, hay tệ hơn nữa, là một chuyện hoang đường, không có thật.

Thảo chán-phèo cái con người không  c̣n một chút tin tưởng nào trong ḷng cả. Cô ta khinh-bỉ đùa với tất cả mọi thứ ǵ thiêng liêng trên đời nầy.

T́nh quen biết giữa hai người v́ thế không thành t́nh bạn được, và Thảo đến đó, chỉ để ngủ và để giựt ḿnh nghe tiếng thổn-thức năo-nề và chơn-thật của cô ca-sĩ, khi nào có ai đó yêu cầu cô hát bản nhạc kia...

Trong pḥng trà nầy có rất nhiều kẻ không tin tưởng. Cô ca sĩ không tin tưởng nơi t́nh yêu, thính giả không tin tưởng nơi nghệ thuật ca hát, và cái anh Tây giả gái kia th́ đến cả không tin ḿnh là đờn ông nữa, v́ măi uốn éo hằng đêm, măi soi gương kẻ mày, măi đánh bóng đỏ các móng tay của anh ta.

Cô ca-sĩ tuy ca không hay, nhưng lại đẹp. Con người kiều mị như thế mà không c̣n tin được nới ái t́nh th́ cũng tội thay ! Cô vui quá lẽ trước những thứ không đáng vui bao nhiêu, nhưng vẻ buồn vẫn chực sẵn để chiếm trọn gương mặt vừa tươi cười của cô. Đó là sự chán chê cuộc sống, vui, buồn không nói đúng tiếng nói của tấm ḷng có lẽ đă chết hẳn rồi.

Suốt mùa mưa năm đó chàng không có ra ngoại ô, và thỉnh thoảng những đêm nằm buồn, chàng như nghe văng vẳng:

T́nh nào không phai ...

Bóng cô ca sĩ áo vàng hiện lên với tất cả những vết đau thương, với tất cả chua xót của một người mất hết tin tưởng.

Khi những đêm khô ráo bắt đầu, chàng trở lại pḥng trà kia. Anh Tây giả gái vẫn c̣n giả gái, mà cô ca sĩ cứ đẹp và cứ ca dở như thường.

Nhưng có sự lạ. Cô ấy rất là b́nh thường, không vui quá trớn, không buồn cú rũ nữa. Lạ nhứt là cô ca bài hát ngày nào cũng dở y như là ca những bản khác.

Trước, cô không c̣n tin ǵ nữa cả, chỉ trừ tin rằng “t́nh nào không phai” thôi. Nhưng bây giờ đây, đến cả điều đó cô cũng chẳng tin nốt. V́ không tin, nên lời ca của cô không c̣n hồn nữa.

Những lúc ngă gục choàng thức dậy, chàng không c̣n được mấy phút huyền ảo lắng nghe lời ca pha thổn thức ngày nào.

Đây là một người đă trở lại b́nh thường, không tin sự tàn phai của t́nh ái nữa và chắc tin nơi những điều khác.

Chàng t́m đến ca sĩ th́ cô ta quên mất chàng. Một mùa mưa qua, đă có mấy ngàn gương mặt nh́n lên sân khấu, làm sao cô c̣n nhớ ai được nữa. Tuy nhiên, khi chàng nhắc đến những danh từ phai và không phai, th́ cô ấy nhận ra ngay người thính giả ngủ gục và hay hỏi cô lôi thôi về việc t́nh ái. Cô cười nói:

-     Có một thứ t́nh không phai.

Thảo mừng rỡ hết sức, v́ chính chàng cũng đang t́m thứ t́nh đó. Chàng hỏi dồn:

-     T́nh nào, cô mách giúp tôi, được hay không ?

-     Không ai giấu nghề làm ǵ. Nhưng thứ t́nh nầy chỉ có nữ mới là hưởng được, c̣n nam th́ khỏi.

-     Lạ dữ vậy a ? Xin hối lộ cô một chai nước cam; tôi muốn học để về dạy lại em gái tôi.

-     Mai nầy, chúa nhựt, anh có rảnh hay không ?

-     Rảnh suốt ngày.

-     Anh đến nhà em chơi, th́ biết.

-     Rất hân hạnh.

*

*       *

-     Papa Mạnh không có mua cho em chiếc gaine đó à ?

-     Chưa đủ tiền. Ông lăo cười h́ h́ đáp như thế.

-     Tồi, không tiền cũng phải cố mà t́m cho có chớ. Em khóc bây giờ.

Ông lăo cứ cười hiền lành rồi phân bua với Thảo:

-     Elle nhỏng nhẻo lắm. Tôi đố ai mà chịu cho nổi.

Vừa lúc ấy th́ một cô gái trạc tuổi cô ca sĩ và cũng xinh đẹp như nàng, từ trong buồng bước ra. Cô ăn mặc hẳn ḥi, chắc để đi đâu đó. Cô chào Thảo rồi hỏi cô ca sĩ:

-     Tata đi xi-nê với Liên không ?

-     Không, nay em đi một ḿnh đi.

Ông lăo giới thiệu:

-     Con gái tôi.

Thảo nghe thật là kỳ. Lấy một ông chồng già th́ cũng được đi. Nhưng ông chồng ấy ít ra phải giàu, chớ c̣n sắm cho vợ một chiếc gaine không nổi th́ họa là có điên mới ưng ông ta.

Ông lăo nh́n khách, cười mà nói thêm câu hồi năy mà ông ta nói chưa hết ư:

-     Elle nhỏng nhẻo lắm, v́ elle thấy tôi cưng elle như cưng con gái tôi. Không bao giờ mà tôi mua quà, lại mua một mà không mua hai. Hễ nghĩ đến đứa nầy là nghĩ ngay đến đứa kia. Trong t́nh vợ chồng giữa tôi với elle có lẫn t́nh cha con trong ấy. Ông ngạc nhiên lắm à ?

Thảo ngạc nhiên đến không nói được ra lời. Trong khi đó th́ cô ca sĩ cười ngặc nghẹo một hơi rồi nói với khách:

-     Anh thấy không ? T́nh nầy không phai, không bao giờ phai cả. Không phải ông chồng em ổng già rồi ổng không nọ kia với ai nữa. Điều đó chưa chắc lắm. Nhưng chắc chắn là t́nh yêu của ổng đối với em có lẫn t́nh phụ tử, nên không bao giờ ổng phụ em.

Anh thấy chăng ? Ổng đến không tiền để mua thuốc thơm mà ổng rất thích, trong khi đó th́ em kiếm được hằng vạn mỗi tháng. Em có phải ham giàu mà bán ḿnh đâu. Nhưng em quyết không đau v́ t́nh nữa, mà muốn không đau, phải chọn thứ t́nh không phai nầy.

Ông lăo cứ ngồi đó mà cười hi hi. Bỗng ông ta hớt hơ hớt hăi la lên:

-     Ư chết ! Trời ơi Hoàng quên uống thuốc rồi.

Nói xong lăi bươn bả chạy vào trong lấy một chiếc lọ con lưng một thứ thuốc nước màu vàng, rồi mở nút, thọt ống bơm vào trong ấy mà bơm. Đoạn lăo cho nhỏ từng giọt thuốc một vào tách trà của cô ca sĩ. Cô ta cảm động đến ứa lệ nói:

-     Merci Papa Mạnh !

Day qua Thảo, cô phân trần:

-     Anh đă rơ. Đây là sự chăm sóc con dại của một người cha góa bụa. T́nh nầy không bao giờ phai.

Cô ta khóc ra nước mắt như hồi ca cái bản bùi ngùi ngoài pḥng trà, nhưng lần nầy là nước mắt sung sướng.

B.N.L.

 

 

 

Vui Sống số 8

Tuần lễ từ 28.10 đến 3.11.1959