Phóng sự

Cành Hoa Trước Gió

Nguyễn Ang Ca

(Đọc V.S. từ số 3)

 

V.-  Tôi run lên v́ câu nói: - Anh yêu em

 

Gió ơi sao khéo vô t́nh,

Bao nhiêu hoa rụng hận ḿnh bấy nhiêu !

 

Ngồi cạnh Đức, trên chuyến xe dung ruổi trên đường dài, những h́nh ảnh, kỷ niệm tự nhiên hiện đến trong tâm trí tôi. Tôi nhớ đến gương mặt tuyệt vọng sầu tư của An cũng như đă từng lây sự vui trẻ của Đức.

Linh cảm như bảo tôi biết trước rồi đây thế nào ḿnh cũng dấn bước trên đường hận kiều, tôi khẻ thở dài ...

Anh chị Dung gặp tôi mừng vui không xiết kể, ôi chao, thằng bé sao mà nó giống cha nó như khuôn đúc. Tuy tôi muốn về sớm, nhưng v́ chị Dung hàn huyên bận bịu, nên măi bảy giờ rưỡi tối, tôi mới ra xe. Bé Nga được chị Dung đăi một bụng ḿ nên gặp đường xa, xe chạy gió mát, em ngủ ngon lành, ngoan ngoản trong ḷng tôi. Ôm bé Nga trong ḷng, cạnh Đức, ḿnh có cảm giác như chồng đó, vợ đây và trẻ thơ yên ḷng ngủ trong ḷng mẹ... Ở chuyến xe về, khác hơn chuyến xe đi, Đức yên lặng, gh́ hai tay vào vô lăng, không nói ǵ cả. Có lẽ, chàng ta đang ngồi sắp xếp một kế hoạch thần t́nh để giúp thượng cấp áp dụng trong một cuộc hành quân sẽ tới trong 7 tỉnh miền Đông ? Hay chàng thấy ta có vẻ không vui nên không dám nói nói, cười cười ?

Ư nghĩ sau, làm ḿnh tội nghiệp Đức, nên mở lời:

-     Anh Đức à, anh làm việc ở Biên ḥa nhưng ở tại đâu ?

-     Tôi ở luôn trong văn pḥng Bộ tư lịnh.

-     C̣n vấn đề cơm nước ?

-     Dạ tôi ăn cơm tiệm. Chỗ quán cơm xéo nhà Bác Hai M. ấy.

-     Anh làm việc ở Biên ḥa được bao lâu rồi ?

-     Dạ, chưa đến tuần nay.

-     Thỉnh thoảng anh có nhận được thơ anh An không, anh ?

-     Co, đâu được hái cái. Một cái thơ nó báo tin đă đến Pleiku tŕnh diện với Đại tá tư lịnh quân khu ba. Một cái nó  báo tin nó đi công tác ở Kontum.

-     Kontum xa không anh ?

-     Xa hơn Pleiku 4, 5 chục cây số ǵ đó. Nhưng đường xấu, bụi bậm mù trời.

-     Sao anh biết rành quá vậy ? Chắc anh có ở Kontum ?

-     Da, ngày xưa tôi từng ở Cheo Reo, một địa điểm ở Pleiku, và đă gần bỏ mạng trên sườn đèo Mang Yang, v́ trận tấn công ghê rợn hăi hùng của đối phương. Địch từng tiêu diệt cả mấy sư đoàn Pháp, trong ấy có tiểu đoàn thiện chiến nhất của Pháp đă oanh liệt ở mặt trận Đại Hàn. Bây giờ đây, từ Qui Nhơn đi Pleiku, cạnh ven rừng c̣n có lắm đài chiến sĩ trận vong và mỗi lần nghe tiếng súng nổ, cọp trong rừng rần rần kéo ra...

-     Trời, chi vậy anh ?

-     Th́ chúng vẫn ngỡ như năm xưa loài người kéo nhau lên đây, tự sát phạt nhau để đăi chúng một bụng no đứ đừ.

-     Bộ ở đó cọp nhiều lắm hả anh ?

-     Nhiều, nhiều lắm. Thỉnh thoảng khi lái xe từ Qui Nhơn lên Pleiku, hay từ Pleiku đổ ra Qui Nhơn, chúng tôi vẫn gặp cọp chận đường. Nhất là ban đêm, nó lỏ hai con mắt sáng nh́n đèn xe, như một gă cường sơn đại đạo, chận đường khách lữ hành, đ̣i nạp tiền măi lộ.

-     Ư ghê quá ! À, trên đoạn đường đó, nhà người ta ở nhiều không và có ǵ đặc biệt không anh ?

-     Phần nhiều rừng, núi. Nhà đồng bào chỉ tập trung lại trong các khu trù mật xóm làng, chớ không ở rải rác như đồng bào miền Hậu giang, Lục tỉnh. Nếu kể về cái đặc biệt th́ … chỉ có cô hàng nước trên đèo Mang Yang là đặc biệt hơn cả.

-     Cô hàng nước trên đỉnh đèo. Ồ, thơ mộng quá, cổ xinh đẹp không anh ?

-     Đẹp th́ không đẹp lắm, nhưng cũng không xấu lắm, nên có không biết bao nhiêu chàng lính chiến không chết liệt oanh ở băi sa trường mà lại chết v́ khóe mắt, nụ cười của cô hàng nước trên đỉnh đèo Mang Yang.

Đức nói xong, cười lên ṛn ră bắt ḿnh cũng phải cười theo.

Thế là bộ mặt đưa đám của Đức đă tiêu tan, trả lại cho chàng sự trẻ trung vui vẻ thường lệ.

Tôi lại hỏi :

-     Anh nói có nhiều chàng lính chiến đă điêu đứng v́ cô hàng nước trên đỉnh đèo, vậy những ai đâu, xin anh kể thử coi.

-     Đại Úy N. A. C. nè, Trung Úy N. Đ. T nè, Trung Úy P. K nè và …

-     Cả anh nữa nè …

Đức tự nhiên đổi sắc mặt và đổi cả giọng nói :

-     Th́ … tôi cũng đùa tí ti để khuây khỏa. Cô thử nghĩ, 26, 27 tuổi rồi mà không gia đ́nh, lại xa quê hương.

Rồi nhanh như chớp, Đức bỏ bàn tay phải sang nắm chặt tay tôi:

-     Cô Nguyệt ơi, cô có biết tôi yêu cô từ lâu. Khi gặp cô lần đầu, ở ngày đám cưới anh Tuân, chị Dung th́ … tôi đă cảm thấy như tôi với cô đă hẹn nhau từ muôn kiếp trước. Nguyệt ơi, anh yêu em !

Tôi run lên bần bật. Run v́ câu nói của Đức mà cũng run v́ lần đầu tiên được một chàng trai trẻ nắm chặt tay để thổ lộ: anh yêu em !

 

(Xin xem tiếp Vui Sống số 9)

 

Vui Sống số 8

Tuần lễ từ 28-10 đến 3-11-59