Bức tranh thời đại

Một h́nh thức thượng đội hạ đạp

Lê Dũng

 

Bác Ba xây ra nói nhỏ, giọng đầy gay gắt, rầy anh Hai đang buồn t́nh đời, đứng xớ rớ:

-     Đứng chết đó hả. Đem thêm đồ ăn cho bàn nầy.

Anh Hai thẩn thờ vào trong.

-     Tại sao mà ưu đăi dữ vậy cà ?

Thật anh không t́m được nguyên cớ. Như cái máy, anh bưng ra, dọn tất, nào gỏi nầy, cá chiên nầy, thịt ḅ xào dấm nầy. Anh bưng riết đến chị Ba nh́n anh, ngụ ư hỏi:

-     Khách nào mà tợn thế anh ?

-     Những nhà tai mắt trong làng.

“Tai mắt” ở đây không phải có mắt linh đời, tai sớm biết nghe là để mắt trông t́m, lắng tai nghe nóng, thấy ở đâu vật heo, nghe ở đâu động thớt liền men tới ngay, trổ tài khoác lác, đợi chờ một bữa ăn ngon.

Bác Ba qui cơm lâu lắm mới dựng được cái nhà nầy. Thành công làm cho Bác rộng ḷng. Bác chuẩn bị ăn tân gia không là bao, nhưng khi khách tấp nập đến th́ với mọi người Bác đều tỏ ra săn đón. Trong số khách, có người Bác chỉ mời lơi, có người Bác không mời nhưng họ vẫn biết v́ “tai mắt” thính !

Ai cũng khen nhà Bác tân kỳ, tŕnh bày trang nhă. Đưa mắt đến cột, họ khen cột thẳng, trông qua buồng, vách, họ khen kín đáo rỡ ràng. Thậm chí đến cầu tiêu cũng có người cho là đẹp tuyệt ! Chẳng bù với kẻ ăn người ở trong nhà cùng Bác làm trối chết mà luôn tỏ vẻ bất măn nhiều hơn hài ḷng.

Gặp khách “điệu” quá, Bác mê tít. Bác thường dùng tiểu xảo “vuốt đuôi” thiên hạ nay vẫn lầm cái “thuật” vuốt đuôi.

Bác đă phân cắt đâu có phần nấy. Nhưng khách đông quá, giỏi tán, càng tán nhiều càng nhai lớn miếng. Để tỏ đúng t́nh thù tạc khi “phùng tri kỷ”, Bác đă ra lịnh đem thêm hết đồ rội dưới bếp. Mấy bàn chừa cho người nhà cũng bị rút rỉa từ lần đến hết nhẳn.

Khách ra về. Bàn tiệc đă mất đi những màu sắc thẩm mỹ, nhưng hương vị thơm tho mà chỉ c̣n là những bợn nhơ, những chén đũa ngổn ngang phải gắp rửa đi cho khuất mắt.

Chị Ba thấy anh Hai cúi đầu lặng lẽ, tưởng anh mệt v́ chạy bàn. Chị bưng tất chén đũa ra cầu ao, không vội rửa, khoát nước đùa những con ĺm ḱm nhởn nhơ thâu nhả trời mây. Chị đâu có ngờ anh Hai đang tư lương về những trường hợp “thượng đội hạ đạp”, bỏ thân trọng sơ, khinh nội kính ngoại … khắp thế gian nầy.

 

Lê Dũng

Vui Sống số 8

Tuần lễ 28.10 đến 3.11.1959