MỘT NGÀY VỚI NGƯỜI YÊU

Trang Thế Hy

 

Ngày 18 tháng 10 năm ….

Em,

Gần ngót một năm nay, anh không có nghĩ đến em. V́ sao em có biết không ? V́ anh không muốn em đến với anh- dù chỉ đến trong ư nghĩ – giữa một đoạn đời mà anh gọi là : “Sống lây lất cho qua ngày tháng”.

Những ngày đó như thế nào ? Đây, anh nói sơ lượt cho em biết, qua vài việc làm : Thật đói mới ăn, thật thèm thuốc mới hút, tíc thật dài mới hớt, quần áo thật đo mới giặt, chuyện thật gấp mới đi xe và chỉ dùng xe buưt v.v…

Những việc làm đó tuy không thảo thành văn, nhưng anh đă thi hành nó với một tinh thần kỷ luật không có chỗ ǵ chê trách được.

Lối sống này cung cấp cho anh nhiều sự hiểu biết rất tài t́nh. Tỉ như bây giờ em cắt cớ hỏi anh : Muốn đi từ một điểm này đến một điểm nọ trong thành phố, người ta nên theo những con đường nào để có bóng cây trốn nắng và có mái hiên hè phố đụt mưa th́ anh sẽ trả lời lập tức và trả lời rất đúng. Đó là chưa kể một số kinh nghiệm vặt rất quư báu về việc xài tiền. Thí dụ như mua nước mía ép để giải khát dọc đường. Thay v́ mua một đồng, ta nên mua làm hai lần, mỗi lần năm cắc, nhập lại sẽ nhiều hơn, bởi tâm lư chung của người bán là múc một lần ít quá, khó coi.

Những  cái vui nho nhỏ nói trên lượm lặt rồi nói lại cho em nghe th́ thích thật, nhưng bắt em đến cùng anh trong lúc nó xảy ra th́ cũng tội cho em quá.

V́ tính bổ đồng, thời những chuyện phiền bực bao giờ cũng chiếm nhiều khoảng trống của một đoạn đời gọi là “sống lây lất cho qua ngày tháng”.

Bắt em đi song đôi với một anh chàng, áo cũ xười bâu, tóc tai dài thượt, cần cổ cao nhồng, cặp mắt nheo nheo v́ không có kiếng râm che nắng, chỉ biết lắc đầu hoặc dửng dưng phớt lạnh trước sự mời mọc của các loại quà bánh, th́ e rằng t́nh yêu của chúng ta có mất phần thơ mộng đi chăng ?

A ! Có một lần nọ, hồi cuối mùa mưa năm ngoái, anh bị một trận mưa muộn chụp giữa đường phải tạt vô lề đứng ép sát bờ tường một biệt thự. Tường thấp hơn đầu người, bên trên là lưới kẽm có thả dây leo. Anh lựa một chỗ dây leo gie ra mà đứng theo kiểu con chim ḍng dọc trống đứng ở miệng ổ khi trời mưa. Lúc bấy giờ trời chạng vạng tối. Th́nh ĺnh chỗ anh đứng sáng lên hực hỡ. Th́ ra từng quảng ngắn, người ta có gắn trên bờ tường những ngọn đèn điện bóng đực cỡ 40 có chụp rọi xuống chân tường để khi cần thắp lên với tác dụng dùng ánh sáng gây khó khăn cho kẽ bất lương muốn ŕnh rập làm điều phụ huynh pháp. Nhưng tại sao, chỉ có ngọn đèn chỗ anh đứng cháy lên thôi ? Anh quay nh́n lên tầng gần nhất của biệt thự. Ơ một khung cửa sổ khoét giữa bóng đêm lờ mờ một ô vuông xanh nhạt nạm điện quang nê-ông, một thiếu nữ vào trạc tuổi em đang đứng nh́n xuống, tay đở càm, cùi chỏ chống lên thành cửa mà bên ngoài là một bực xi măng có trồng hoa thề lề ra như một vành môi con gái nhà giàu trề nhúng với người đi ngang ngoài song cửa.

Bấy giờ anh mới hiểu rằng ngọn đèn được thắp lên v́ biện pháp an ninh và anh có thể là một kẻ trộm trong sự nghi vấn của cô gái đứng trên lầu kia. Quả nhiên, vài phút sau, một gia nhân đứng tuổi, dầm mưa, men lại chỗ anh đứng, phía trong rào, cố lấy cách thị oai, theo sau một con chó bẹc-giê to tướng. Cái nh́n ḍ xét của ông ta không đáng ghét lắm. Nhưng anh nh́n lên khung cửa sổ một lần nữa rồi băng ḿnh ra mưa gió mà đi, không buồn vui ǵ cả. Anh nhớ rằng anh đang sống giữa một cuộc đời mà bề ngoài xập xệ không đủ sức đảm bảo sự lương thiện của ḷng anh. Nhưng nếu có em cùng đứng với anh trong lúc đó, th́ em sẽ buồn thân tủi phận biết chừng nào.

V́ vậy mà ngót một năm nay, anh không có nghĩ đến em một cách đáng gọi là người yêu của ḿnh.

Nhưng hôm nay th́ đời anh đă lên hương rồi em à ! Sau cơn mưa gió, mây đen tạm thời tản ra để hé cho anh một chút trời xanh, tuy nhỏ hẹp nhưng cũng đủ cho anh một tâm hồn đa cảm ngước lên nh́n mà lẩm bẩm làm thơ. Một chỗ làm đủ sống, một căn nhà nhỏ trong ngỏ hẹp, một chiếc xe đạp mới, niềng và căm c̣n chớp chớp dưới nắng nhạt trên đường về vào những chiều tạnh ráo, những buổi sáng có cà phê thấy bạn phất phơ đằng xa dám mạnh dạn giơ tay ngoắc và thỉnh thoảng nếm qua cái thú cắt băng một bao thuốc lá mới nguyên… Như vậy là phong lưu chán rồi phải không em ?

À mà c̣n quên.  Anh vừa sắm hai cái áo mới.  Hôm qua anh khai trương một cái vào buổi đi làm sáng và có một thiếu nữ nọ đi vélosolex, lúc vượt qua mặt anh đă liếc ngang nh́n một cách không lănh đạm lắm.  Anh cho rằng anh đẹp trai với chiếc áo đó nên hồi hôm, anh mặc nó luôn trong khi ngủ, định rằng sẽ gặp em trong mơ.  Em sẽ cười với anh từ đằng xa và lúc đến gần em sẽ rờ rẫm từng cái bâu, cái khuy, em khen anh lựa màu và sọc thanh  nhă hợp ư em rồi em nhắc lại câu nói mà em đă nói nhiều lần rồi :

-     Cho tới già, tới chết, trong người anh vẫn c̣n ẩn núp một thằng nhỏ ham áo mới !

Rất tiếc là anh không gặp em trong mơ.  Thành thử sáng nay, chúa nhựt, anh thức sớm, nhưng không dậy mà cứ nằm quấn mền nghe mưa dầm khua mái lá, giận em vài phút chơi rồi nghĩ ngợi về em cho nó đă thèm một bữa.  Anh bắt em làm những việc ǵ ?

Nầy nhé :  Đầu tiên em rón rén nhoài người ra khỏi mền hết sức vén khéo để anh đừng thức giấc.  Nhưng không được.  Nằm ngủ với người yêu lâu lắm mới gặp một lần, th́ người đàn ông nào cũng tham lam.  Anh không tránh khỏi thông lệ đó cho nên em mới vừa ngồi dậy là anh đă cựa ḿnh sờ soạng làm em phải vội vàng nằm trở xuống nghĩ một cách gạt anh có căn bản khoa học.  Em ôm cái gối ôm dài một lúc lâu để truyền qua nó thật nhiều hơi ấm của em rồi đánh lừa cho anh ôm nó mà lầm tưởng nó là em trong giấc ngủ chập chờn.  Gạt anh như vậy được rồi, em tư lự khoác màn bước ra, thắp réchaud nấu nước pha cà phê rồi ra đầu ngơ mua thức ăn sáng.  Đâu đó xong xuôi, em bước lại giở màn đánh thức anh bằng những cái hôn.  Sau cái hôn đầu tiên anh đă thức rồi với sự tức giận v́ bị em gạt, nhưng anh vẫn cứ giả đ̣ ngủ say để bắt em phải hôn nhiều lần rồi th́nh ĺnh chụp em làm em giựt ḿnh chơi.  Nhưng em không giựt ḿnh v́ cái tṛ đó em đă đoán trước.  Em gỡ tay anh ra, bước lại bàn ăn, thắp một điếu thuốc, giở cái nắp phin cà phê bốc hơi để nhử cho anh ngồi dậy.  Em biết rằng nếu để anh kéo em cùng nằm xuống th́ giai đoạn « nằm nuớng » sẽ kéo dài làm cháo và cà phê nguội mất.

Sau bữa ăn sáng, chúng ta ra ngồi ở ngạch cửa tay cầm tay im lặng nghe mưa.  Qua tiếng th́ thầm của mưa dầm buổi sáng, có tiếng tí tắc của chiếc đồng hồ báo thức trên bàn viết.  Lâu lắm, em mới hỏi :

-     Hiện tại là cái ǵ anh nhỉ ?  Một giây đồng hồ vừa xuất hiện đó đă bị dồn lập tức vào quá khứ.  C̣n giây đồng hồ chưa đến th́ c̣n thuộc về tương lai.  Vậy th́ hiện tại là cái nào đâu ?

-     Cái hiện tại do thời khắc ghi lại đâu có mà em hỏi !  Chỉ có cái hiện tại của t́nh cảm đẹp trong ḷng người mà thôi.  Phải, cái hiện tại của đôi ta bây giờ đây là t́nh yêu.  Giây đồng hồ bị lùa vào quá khứ hay giây đồng hồ chưa đến tự nó có cái ư nghĩa ǵ đâu ?  Ư nghĩa là t́nh yêu của đôi ta mà quá khứ cất giữ giùm, để dành đó thành một số vốn, và tương lai sẽ đem đến mỗi phút một mới lạ, vui tươi.  Em hiểu chưa?

Từ đó cho đến chiều, chúng ta cứ triết lư vặt với nhau như vậy và câu nói sau cùng của mỗi chúng ta là :

-     Định gặp anh, và nói biết bao là chuyện.  Nhưng chừng gặp lại quên hết trọi.

-     Ờ, anh cũng thế.  Thôi để lần khác.

-     Lần khác cũng vậy nữa.

-     Ờ, sao kỳ vậy em nhỉ ?

-     Biết đâu ?

…………………………………………………………………………

Bây giờ th́ em đă về mất rồi.  Mưa đă tạnh, định khóa cửa ra quán ăn cơm chiều một ḿnh.  Bà chủ quán hỏi :

-     Hôm nay, h́nh như chú có chuyện ǵ vui lắm th́ phải ?

-     Sao bà biết ?

-     Biết chớ !  Người có chuyện vui trong ḷng, nh́n thấy là biết liền.

-     Ờ, bà tinh mắt quá.  Bà nói đúng.  Tôi đang vui.  Hôm nay tôi đă sống MỘT NGÀY VỚI NGƯỜI YÊU của tôi.

Anh muốn nói như vậy lắm.  Nhưng nói làm ǵ em nhỉ ?  Thiên hạ sẽ cho rằng anh là một thằng điên.  Bởi ai nấy đều biết, đều thấy rằng anh đang sống có một ḿnh.  Và cả em nữa.  Ở kiếp nầy, chính em cũng biết rằng, trong thực tế không bao giờ chúng ta có thể sống bên nhau một giây đồng hồ, đừng nói chi đến một ngày.  Sự tham dự chặt chẻ vào đời sống t́nh cảm của nhau, làm sao có một kẻ thứ ba nào hiểu được trong cái thế giới nội tâm riêng biệt của đôi ta ?

V́ vậy mà MỘT NGÀY VỚI NGƯỜI YÊU là những chữ chỉ có hai đứa ḿnh viết cho hai đứa ḿnh đọc, hai đứa ḿnh nói cho hai đứa ḿnh nghe, và một đứa chỉ đọc và nghe trong một chỗ sâu kín vô cùng tận của trái tim bầm dập v́ duyên t́nh ngang trái….

Hôm nay, 18 tháng 10 năm…., em ở đâu ?  làm ǵ ?   Có sống một ngày vui như anh vầy hay không ?

*

 

Ngày 18 tháng 10, năm……

 

Anh,

Hồi giữa mùa mưa năm ngoái, vào một ngày buồn lạnh, âm u, từ sáng tới chiều, cỏ cây ướt át không có nhận được một tia nắng ấm nhỏ nhen nào, em đă đọc lại một lần chót những ǵ em viết về t́nh yêu của đôi ta, rồi đốt bỏ.

Cách nhau ngàn vạn dậm

Nhớ chi tới trăng thề ?

Hai câu thơ ngọt ngào mà ai oán ấy của Hàn Mặc Tử là động lực thúc đẩy em làm việc đó.

Đốt xong, em quăng mớ tro giấy ra giọt mưa rồi bùi ngùi nh́n nó rả tan mà chạnh nghĩ đến bao nhiêu t́nh cảm buồn vui góp nhóp từng chút nhỏ, dành dụm, chất chồng trong đó.

Rồi từ bấy những nay, em không nghĩ ǵ nữa, viết ǵ nữa về t́nh yêu của đôi ta.

Em quyết định làm một kẻ bội bạc nếu như người đời cho rằng cố gắng quên một mối t́nh tan vở để t́m vui trong một cuộc hôn nhân không có t́nh yêu là bội bạc.

Em cho rằng em có thể yêu được chồng em và bắt người đàn ông đó cũng yêu em lại theo một quan niệm mà em muốn.  Em bắt đầu nổ lực thực hiện ư đó với tất cả sự quyết tâm.  Em đọc thật nhiều sách nói về tâm lư đàn ông.  Em nghiên cứu tỉ mỉ từng sở thích nhỏ nhặt, kín đáo của chồng em, để thử kết luận coi tại sao một người đàn ông thông minh, hoạt bát, vui tính như vậy mà lại coi vợ như một thứ đồ trang sức bằng xương thịt trong đời sống.

Em khám phá ra được điều ǵ ?  Nói hết cho anh nghe chắc anh phải khóc.  (Em c̣n nhớ cái hôm đưa cô Dung em gái anh ra ga về quê chồng, trên đường về anh đă khóc.  Em cười anh sao anh « đàn bà » quá vậy th́ anh đáp rằng : chừng anh trở thành một ông già, trong ông già đó, vẫn c̣n ẩn núp một thằng nhỏ mít ướt năm bảy tuổi).

V́ vậy, em chỉ nói vài việc nho nhỏ trong những ngày cố gắng quên mối t́nh đầu để làm lại cuộc đời dẫu cho phải mang tiếng là phụ bạc với người yêu.

Một hôm, em nói với chồng em :

-     Ḿnh ơi !  thí dụ như một tai họa ǵ đó xảy ra làm em bớt đẹp một chút, th́ t́nh yêu của ḿnh đối với em có giảm đi hay không ?

Chồng em mỉm cười một cách khó hiểu, rồi đứng dậy đóng kín hết các cửa, đoạn bước lại xoay cái nút điện cho máy điều ḥa không khí chạy lên.  Máy kêu ù ù.  Những luồng khí lạnh lạnh tỏa ra mát rượi.  Chàng trở về chỗ nằm cũ bên cạnh em, im lặng.  Em nhắc lại :

-     Sao ?  Ḿnh chưa đáp lời em ?

-     Đáp rồi đó.  Em kém thông minh quá !  Người vợ là một thứ máy điều ḥa đời sống của chồng ví như cái máy điện kia điều ḥa nhiệt độ của không khí.  Máy mất hiệu lực là mất giá trị.  Đàn bà mất dung nhan th́ cũng thế !

Em nghe như muôn ngàn cây kim đâm một lượt vào tim em nhưng em rán dằn ḷng không khóc.  Hồi lâu sau, em nói :

-     Có khác chớ.  Cái máy lạnh, cái lọ đựng tàn thuốc, chiếc xe hơi hay cái ống vố của anh là những vật dụng không có sự sống.  C̣n em, vợ anh, em là một sinh vật đang sống.

Chàng lại cười :

-     Cái khác nhau đó không quan hệ ǵ cả.  Giá trị của người hay của vật là ở chỗ tác dụng nó đối với nhu cầu con người.

-     Nhưng ḷng người có những nhu cầu t́nh cảm mà những đồ vật không có sự sống không cung ứng được.

-     Em lại sa vào cái ư nghĩ làm cho con người bứt rứt đau khổ.  T́nh cảm là cái ǵ ?

-     Thí dụ như em đang sống với anh, làm vợ anh, mà yêu người khác không yêu anh.  Biết được việc đó, anh có buồn không ?

-     Có một thứ đàn ông thường hay buồn một cách dại dột như thế.  Anh th́ không.  Người ta thích nuôi chim trong lồng chơi không phải chỉ v́ chim đẹp.  Người ta c̣n thích nh́n sự khao khát trời xanh trong ánh mắt tuyệt vọng và tiếng kêu ai oán của nó.  Gái chơi bời nào gặp anh luôn luôn bị anh làm khổ bằng một thái độ thô bạo vũ phu trong lúc đầu để rốt cuộc quăng ra một số tiền lớn rồi nh́n ánh mắt sáng rực v́ mê mẩn của họ mà cười thầm trong bụng chơi.  Với cái thứ mà em gọi là t́nh cảm, có ai thắp lên được những ngọn đèn sáng trưng v́ vui thích trong ánh mắt đàn bà chưa ?

Lúc bấy giờ em mới đành gục mặt xuống mà khóc.

Anh ơi !  Có cần phải kể thêm ǵ nữa hay không nhỉ ?  Thôi nhé !  Buồn lắm !

Một năm đă trôi qua như thế kể từ khi em đốt bỏ những ǵ viết về t́nh yêu của đôi ta và quyết định quên anh, cho đến sáng nay…

Trời mưa dầm từ hồi nửa khuya.  Và khoảng tám giờ sáng, em ngồi trên xe hơi chờ chồng em đi vào văn pḥng một công ty lâm sản có việc.  Xe đậu trên cỏ sát bờ sông Vĩnh hội, bến Vân đồn.  Qua làn mưa em để ư một người thanh niên dùng rổ đăi vật ǵ không biết dưới bến sông.  Đăi độ nửa giờ, anh ta xách rổ lên đi ngang chỗ xe đậu.  V́ ṭ ṃ, em kêu lại hỏi xem anh ta đăi cái ǵ dưới sông như vậy.  Em được biết rằng anh ta đăi chiếc nhẫn của người yêu bị ép duyên tự tử ở gần đó cách đây nhiều năm rồi.

Lúc xác lên, ngón tay áp út của cô không c̣n đeo chiếc nhẫn đó.  Em hỏi :

-     Anh có chắc rằng chiếc nhẫn rớt tại chỗ nầy không ?

-     Không.  Anh ta đáp.

-     Vậy mà sao anh vẫn cứ đăi ?  Như vậy bao lâu rồi ?

-     Ba năm nay.  Mỗi ngày đăi chừng một giờ thôi.  Mưa nắng ǵ cũng vậy.

-     Anh dự định cỡ chừng mấy năm anh sẽ t́m gặp chiếc nhẫn đó ?

-     Không có dự định.

-     Tội nghiệp anh quá !  Tôi cho tiền anh mua một chiếc nhẫn khác nhé!

Người thanh niên :

-     Cám ơn cô.  Đây là một chiếc nhẫn giả, giá trị có mấy đồng bạc.  Tôi chỉ cần làm cái công việc t́m ṭi kỷ vật của người tôi yêu thôi.  Gặp hay không gặp không thành vấn đề.

Nói xong anh mỉm cười lần nữa rồi xách rổ đi.  Cái mỉm cười sau nầy có nghĩa thương hại cho em một người đàn bà ngồi xe hơi, coi cũng đẹp mà không hiểu t́nh yêu là ǵ.

Em ngồi thừ người nh́n theo anh ta.  Ban đầu em thấy anh ta điên.  Rồi em thấy em điên hơn anh ta nữa.  Trong ḷng một người đàn ông không phân biệt sự khác nhau giữa một cái ống vố là đồ vật chết với người đàn bà là một sinh vật sống, em đă toan t́m kiếm t́nh yêu.

Sau phút suy tư cay đắng ấy, em thấy cuộc đời em là một băi sa mạc mênh mông không có biên giới trong đó em là con người bé bỏng chỉ biết kêu than rằng ḿnh bơ vơ chứ không bao giờ sử dụng một thứ ǵ khác ngoài sự bơ vơ.  Rồi anh hiện ra với em trong cái mông mênh hiu quạnh đó.  Anh cười mà nói rằng :

-     Chúng ta không bơ vơ.  Cuộc đời mênh mông thiệt, lạnh thiệt, nhiều đe dọa thiệt, nhưng em có anh và anh có em trong cái mênh mông khủng khiếp đó.

-     Có nhau nhưng mỗi đứa một nơi th́ có nhau mà chi ?

Nói xong em thương anh quá.  Em đưa tay cho anh nắm.  Em nghĩ rằng anh thèm cầm tay em lắm. Nhưng anh lui xa mà nói:

-     Bơ vơ là tiếng kêu thương của linh hồn chúng ta hay của tấm h́nh hài xương thịt chúng ta?  Em tự hỏi như vậy đi.  Linh hồn em bơ vơ hay h́nh hài em bơ vơ?  À, em hiểu rồi chớ.  Con người xua đuổi sự bơ vơ đâu phải bằng cách nắm tay nhau.

Nói xong, anh biến đi.  Chồng em trở ra xe gặp em mỉm cười một ḿnh liền hỏi:

-     Cười ǵ vậy?

-     Mưa lạnh quá, cười cho ấm.

-     Hôm nay em có một lối cười rất lạ.

-     Lạ mà đẹp hay xấu.

-     Đẹp chớ.

Anh ơi!  Anh thấy chưa. Em đă thắng được một trận nho nhỏ rồi đó.  Người đàn ông không chịu cũng nhận sự có mặt của t́nh cảm đă phải nhận rằng khi người đàn bà cười với kẻ chiếm hữu h́nh hài ḿnh và cười với kẻ ngự trị trong linh hồn ḿnh, th́ hai nụ cười ấy rất khác nhau.

-     Hôm nay, h́nh như em vui hơn mọi bữa?  Chồng em hỏi.

-     Vui hơn bất cứ ngày nào từ trước đến giờ.

-     Ǵ mà vui dữ vậy?

Em im lặng.  Nhưng trong ḷng em có tiếng đáp:  „V́ em vừa mới sống qua mấy phút với t́nh yêu và sẽ để trọn ngày hôm nay mà sống với người yêu“.

Em sẽ bắt đầu viết về t́nh yêu không phải trên giấy mà trong tâm năo.  Trang đầu là MỘT NGÀY VỚI NGƯỜI YÊU.

................................................................................................................

Hôm nay là 18 tháng 10, năm..... anh có nghĩ ngợi về em không và có vui như vầy không?

 

Trang Thế Hy

Vui Sống Số 8 & 9

Tuần lễ từ 28.10 đến 03.11.

và từ 04 – 10.11.1959

(Mục “Đôi ta”)

 

           

© Binhnguyenloc.com