PHÓNG SỰ TẬP THỂ

                                          ĐĂ KHÔNG BIẾT SỐNG LÀ VUI

 

D́u nhau sang bên kia thế giới

TÔ-KIỀU NGÂN và PHAN KIM-ĐẠT

 

Đưa thiên phóng sự nầy lên mặt báo, chúng tôi nhắm đả kích những tư tưởng chán đời để xây dựng niềm vui ư sống.

                                     VUI SỐNG

 

Câu chuyện xảy ra trong một khung cảnh thơ mộng :  ĐaLat.  Đành rằng ĐaLat đẹp với những cánh đồi thông t́nh tứ, thơ với những ngọn suối trong khe, hùng vĩ với những thác nước cuồn cuộn, nhưng cũng phải nh́n nhận rằng ĐaLat đẹp thêm, một phần là nhờ ở những cái tên khéo đặt.

Cặp t́nh nhân nào đang say sưa sánh bước giữa tiếng reo vui êm đềm của đồi thông hiền dịu mà không thấy ḷng bâng khuâng hơn v́ cái tên mà cánh rừng đang được dùng làm phong cảnh, làm chứng vật để ghi nhận những lời thề thốt trao đổi : rừng “Ân Ái” .

Kẻ thất t́nh nào lại c̣n phải phân vân kén chọn một nơi thanh tịnh, hợp cảnh, hợp t́nh để buông lời trách móc thế sự, nhân t́nh.  Họ đă có sẵn một chỗ dành riêng cho họ : hồ “Than Thở”

Khéo đặt đến nổi tên một khách sạn cũng khéo nữa.  Có chỗ nào tốt hơn, lư tưởng hơn để đôi vợ chồng trẻ đi hưởng tuần trăng mật hơn là ở khách sạn “Vô Lo”.

Những cái tên đẹp gắn vào những cảnh đẹp của ĐaLat có giá trị như son phấn trên khuôn mặt đă sẵn lộng lẫy của một tuyệt thế giai nhân.

Và chính trong cái khung cảnh đẹp đẽ, nên thơ ấy đă diễn ra tấn thảm kịch yêu đương mà cả hai nhân vật chính đều có hai chữ Ph. ở đầu tên.

Chàng là nhạc sĩ Đoàn Thanh Ph., tên thật là Nguyễn-Ngọc-Th., tuổi vừa 20.  Thanh Ph. chính là em ruột của nhạc sĩ Thanh Đ.

Nhạc sĩ Thanh Ph. mồ côi mẹ từ năm lên 10.  Thân phụ chàng cũng vừa ĺa đời năm ngoái.  Hai anh em Thanh Đ. và Thanh Ph. cộng tác với đài phát thanh ĐaLat, nhưng với số tiền thù lao văn nghệ, Đ. và Ph. không đủ sức để trang trải học phí cho một đứa em nhỏ nên ngoài nghiệp cầm ca, Ph. c̣n phải làm thêm nghề chích dạo để nuôi em.

Qua vài nét về sinh kế, ta thấy gia đ́nh Đ. và Ph. – cũng như phần đông những gia đ́nh nghệ sĩ khác – không được rộng răi về tiền bạc lắm.

Nàng là Tôn-nữ-thị-Ph. cũng mới 20 tuổi, con nuôi của một gia đ́nh khá giả nọ.

Cả hai cùng ở ấp Đa-Trung, chàng ở xóm trên, nàng xóm dưới.

Mối t́nh thầm kín của đôi mái đầu xanh tha thiết yêu nhau kéo dài được gần 2 năm th́ câu chuyện đến tai gia đ́nh nàng.

Người ta hấp tấp quyết định ngày người thục nữ phải bước lên xe hoa để về nhà người khác.

Lư do : nhạc sĩ Ph. quá nghèo.

Trung tuần tháng chạp 1958, cô Ph. được cha mẹ nuôi sai đi đ̣i một món nợ 2.000 đồng ở chợ mới (ĐaLat).

Cùng đi với cô Ph. c̣n có một người chị.  Giữa đường cô gặp người yêu và than thở với chàng về hoàn cảnh khắc khe của hai người.  Trước t́nh trạng mỗi ngày một thêm khó khăn nhạc sĩ Ph. cùng người yêu đồng thề nguyền gắn bó thêm một lần nữa:

-  Nếu không được thành vợ, thành chồng th́ đôi ta cùng chết cho vẹn lời nguyền và đôi mộ chúng ta sẽ măi măi nằm bên nhau.

Nhưng may mắn vẫn không đem dễ dăi lại cho hai kẻ thừa t́nh cảm nhưng thiếu nghị lực.  Tối hôm ấy Tôn-nữ-thị-Ph. không đ̣i được nợ.  Sợ cha mẹ nuôi đến nổi nàng loanh quanh măi đến 11 giờ tối mới dám về nhà.  Ph. cũng t́nh thật nh́n nhận với cha mẹ nuôi có gặp người yêu giữa đường.

Hai hôm sau, ngày 20-12-58, anh Ph. nhận được giấy mời của nhà chức trách.  Tại đây anh được nhân viên hữu trách cho hay cha mẹ nuôi cô Ph. thưa anh về tội dụ dỗ cô Ph. và sang đoạt của cô này số tiền 2.000đ. mà cô đă đ̣i nợ được.  Gia đ́nh cô Ph. c̣n có ư định đưa câu chuyện này ra ṭa.

Nhưng sau khi được thẩm vấn, Ph. vẫn được thong thả ra về.

Lần này Ph. có ư cùng người yêu vào Sàig̣n xây tổ uyên ương.  Chàng đă dự định tất cả và gặp bạn bè, Ph. đă ngỏ lời từ giă trước.

Nhưng … binh thư đă nói “kế hoạch bị tiết lộ là kế hoạch thất bại” và nhạc sĩ Ph. đă tự tiết lộ kế hoạch của ḿnh bằng cách từ giă bằng hữu là đă tự chuốc lấy sự thất bại vậy.

Việc phải đến, tự nhiên vẫn đến, cha mẹ nuôi của Ph. nghe tin, cô Ph. bị gia đ́nh rầy mắng và bị cha mẹ nuôi “thu hồi” thẻ kiểm tra.

Không có thẻ kiểm tra không có nghĩa là không c̣n hy vọng ǵ nữa nhưng tuổi 20 là cái tuổi có thể vác nặng, đẩy mạnh, chứ không phải là tuổi trầm tĩnh, quyết liệt.  Họ lồng lộn tranh đấu cho t́nh yêu của họ, họ dám trả đến cái giá cao nhứt: sinh mạng họ.

Chuyến “Sàig̣n du” họ dự định vào ngày 27-12-58, măi đến ngày 29 tức là hai ngày sau họ mới dắt díu nhau lên đựng, nhưng kỳ này họ không đi Sàig̣n mà lại nhất định “d́u nhau qua bên kia thế giới” bằng 60 viên thuốc ngủ.

Chiều 29, người nhà anh Ph. t́nh cờ vào buồng anh chỉ c̣n thấy trên giường hai thân chủ của tử thần đang thiêm thiếp nằm bên nhau.

Một chi tiết cảm động là giữa hai xác hấp hối có một chiếc nón bài thơ ngăn ở giữa.  Phải chăng họ muốn minh xác lần cuối cùng với đời rằng t́nh họ trong trắng như bài thơ ghi trong nón?

Đôi trẻ dại cùng được chở đến bịnh viện.  12 giờ trưa hôm sau họ nối tiếp nhau trút trả đời hơi thở cuối cùng và cùng rủ nhau đi t́m một thế giới khác, một thế giới ít thành kiến về hôn nhân hơn.

Cả hai cùng để lại thơ tuyệt mạng, và cả hai cùng tha thiết yêu cầu cho nắm xương tàn của họ được nằm cạnh nhau.

Dư luận của đồng bào địa phương lúc ấy bị xúc động rất mạnh v́ mối t́nh chung thủy của đôi trẻ.  Họ tổ chức đến viếng nhà anh Ph. rất đông.  Và theo di bút của hai kẻ bạc mệnh họ đào sẵn hai ngôi huyệt để mai táng hai cái xác và một mốI t́nh.

Một điều đáng nói là gia đ́nh cô Ph. lại ưng thuận như vậy.  Đến giờ chót, gia đ́nh cô Ph. vẫn nhất định không cho đem quan tài ra khỏi nhà xác.

Người ta đành tổ chức tang lễ cho nhạc sĩ Ph. trước.  Thanh niên địa phương nghiêm chỉnh sắp thành hàng bên quan tài Ph. trên tay mỗi người đều có một ṿng hoa.

Phút động quan đă đến…. vẫn chưa có quan tài của Tôn-nữ-thị.Ph.

Anh khu trưởng thanh niên cho lệnh 8 chàng trai lực lưỡng ghé vai xuống khiêng người bạn xấu số.  Chiếc quan tài được đặt tề chỉnh lên vai 8 thanh niên địa phương, anh khu trưởng trang trọng đem thư tuyệt mệnh của anh Ph. ra đọc.

9 giờ sáng hôm ấy th́ nắm đất cuối cùng được đắp lên ngôi mộ mới: mộ anh Ph.  Ngay sát cạnh một miệng huyệt mở rộng như một dấu hỏi đen ng̣m.

Mọi người đều có cảm tưởng đứng trước một công tác chưa trọn vẹn.  Vài thiếu phụ đa cảm quay đi dấu hai giọt lệ vừa thoáng hiện trên khóe mắt, to dần lên, rồi thong thả chảy dài xuống má.

1 giờ rưỡi trưa hôm đó mọi ngườI lại kéo nhau lại nhà xác để dự đám tang cô Ph. v́ họ nghe tang lễ sẽ cử hành lúc 3 giờ.

Nhưng đến nơi họ mới hay tin là thi hài cô Ph. đă được đặt lên một chiếc xe đ̣, chạy rất nhanh, đến một nơi nào không ai biết.

 

Tô-Kiều Ngân và Phan Kim-Đạt

VUI SỐNG số 07

Tuần lễ 21 – 27.10.1959

 

           

© Binhnguyenloc.com