Phóng sự

Cành Hoa Trước Gió

Nguyễn Ang Ca

(Đọc V.S. từ số 3)

 

 

V́ để cho tên nhân vật trong truyện được dễ nhớ hơn, từ đây xin quí bạn đọc T. Đ. thành Đức, N. A. thành An. C̣n T. N. thành Nguyệt, chị D. tức chị Dung. Chúng tôi cũng xin thưa trước rằng trong trường hợp có ai trùng tên với nhân vật trong thiên phóng sự nầy th́ đó chỉ là một sự ngẩu nhiên ngoài ư muốn của chúng tôi.

Trong số báo rồi xin quí bạn đọc rơ lại là:

Chỉ có vợ chồng chị Dung cùng Đức với em bé Ng. N. (bé Nga) tắm thôi c̣n chính An đă lần theo ven biển, t́m cách nói chuyện với nhân vật chánh trong truyện nầy, cô Nguyệt.

Nguyễn Ang-Ca

IV.-  Ưng không được, từ chối chẳng đành ...(tiếp)

Gió ơi sao khéo vô t́nh,

Bao nhiêu hoa rụng hận ḿnh bấy nhiêu !

Nghe Nguyệt hỏi đánh giặc cực không, An mỉm cười:

-     Cực lắm, nhưng mà ở không hoài như vầy buồn hơn.

-     Sao kỳ vậy anh ?

-     Trong khi hoạt động, chịu gian nan nguy hiểm, chúng tôi cảm thấy thích thú, t́nh anh em chiến binh, nghĩa đồng đội được bộc lộ và ... Dạ, v́ cô không là chiến sĩ, cô không thể hiểu rơ nỗi ḷng người chiến binh gác súng không hoạt động cô ạ.

-     Em hiểu chớ. Để em nói anh nghe nhé. Em lấy thí dụ nhỏ mọn nầy, là chị em nữ sinh chúng em từng đi cắm trại, cực th́ cực ghê, nhưng không ǵ vui bằng.

An cười, khẻ gật đầu:

-     Cô thông minh quá.

-     Cám ơn anh, em dốt lắm. Thi mỗi cái bằng Brevet mà măi 3 năm mới đậu. À anh có thường về thăm gia đ́nh không ? Quê quán anh ở tỉnh nào ?

An tự nhiên biến sắc, anh cau đôi mày, thở ra nhè nhẹ:

-     Tôi vô phước lắm cô à. Tôi mồ côi cả cha mẹ, mà cũng không c̣n anh chị em trên cơi đời nầy. Tôi nghe nói mang máng rằng tôi sanh đẻ ở Ô môn.

-     Ô vậy hả ? Nói vậy, anh cũng cùng quê hương với em. Em người Cần thư đây ...

-     Dạ, tôi có nghe nói.

-     Ô, sao anh biết, ai nói ?

-     Chị Dung nói.

Rồi như thu tấn cả can đảm An nói thật nhanh:

-     Chị Dung giới thiệu cô với tôi nhiều lắm. Tôi thấy đời tôi buồn bă cô đơn quá. Tôi muốn có một ánh lửa gia đ́nh sưởi ấm cuộc đời. Cô ... à chị Dung có nói thiệt hết với cô rồi ...

Tôi khẻ gật đầu, mắt cúi nh́n dưới chân.

An im lặng. Tôi cũng không biết mở miệng nói làm sao.

Năm phút lặng lẽ trôi qua, An cố rán lắm mới nên lời:

-     Cô Nguyệt, xin cô nói thiệt cho tôi biết, phải cô không để ư đến tôi ? Phải chăng tôi vô duyên xấu tướng lắm ? Phải chăng tôi không xứng đáng ...

-     Không, anh à, anh chỉ quá khiêm tối thế thôi. Vả lại như anh biết, đâu ai lấy bề ngoài để xét đoán người.

Ḿnh nói đến đây, tự nhiên đôi má hừng ửng đỏ, đỏ cả hai tai. Ḿnh thẹn v́ đă nói một câu ngạn ngữ không phản ảnh đúng với ư nghĩ trong ḷng ḿnh.

An buồn bă nh́n ra khoảng trời nước mông mênh:

-     Đời tôi bạc phước vô phần lắm cô à. Mồ côi từ thuở bé, bị tung ra ngoài đời trong lúc chưa đủ lông đủ cánh vẫy vùng, đi đâu cũng bị húng hiếp và chỗ nào cũng chịu thiệt, chịu kém. Tôi thèm một mái gia đ́nh ấm áp, một người vợ nhu ḿ ngoan ngoản, nhưng ... Cũng đáng kiếp cho tôi, không chịu an thân thủ phận, cứ mơ tưởng đâu đâu. Những kẻ nhiều xúc cảm như tôi đi đến đâu cũng bị thiệt tḥi khổ sở và lúc nào cũng thất vọng thiệt tḥi.

Ḿnh toan an ủi An, nhưng giọng than thở của An sao mà thê lương áo năo quá. Chắc chắn là An đă v́ ḿnh mà buồn bă đây.

Ḿnh toan mở miệng.

Nhưng từ mặt bể, Đức đang chạy nhanh lên bờ phía chỗ ḿnh và An đứng.

H́nh dáng trẻ trung tráng kiện của Đức và sự có mặt của Đức đă làm cho bầu không khí đổi khác.

Sau nầy, nghĩa là sau khi đôi tay ḿnh đă nhúng chàm, biết bao đêm trằn trọc không thể nhắm mắt v́ ḷng nặng mang bao nỗi ưu tư, sầu khổ, của một trọng tội với gia đ́nh, với lương tri, ta mới nhận thấy rằng mỗi kiếp người trên nhân thế đều có số mạng tự trời ban.

Nếu như sáng ấy, trên bờ biển Vũng tàu, nếu tôi hiểu thấu được ḷng An và đừng để khổ buồn cho người th́ đời tôi sau nầy đâu có tan nát như cánh hoa rơi trong gió lộng ?

Nhưng An ơi, làm sao em hiểu được ḷng thương dạt dào của anh đối với em, làm sao hồi đó em biết được giá trị của những người như anh ? Đành rằng em thuộc ḷng chẳng biết bao nhiêu ngạn ngữ nói rằng chớ có v́ bóng sắc vật chất bề ngoài mà làm con thiêu thân lao ḿnh trong lửa đỏ, nhưng đến khi sa vào trong hố đọa rồi, em mới tỉnh ngộ th́ đời em cũng đă tan nát rồi, đâu có xứng đáng với t́nh anh, đâu có xứng với người như anh, An ơi !

*  *  *

Bốn tháng qua ...

Kể từ khi anh chị Dung mời tôi đi Cấp với hai anh An, Đức th́ tôi không có gặp hai sĩ quan trẻ tuổi ấy nữa. Măi đến khi ở miền Đông có chiến dịch Trương Tấn Bửu, th́ ... một chiều kia khi đi làm về, tôi mới gặp lại Đức.

 

(Xin xem tiếp Vui Sống số 8)

 

Vui Sống số 7

Tuần lễ từ 21-10 đến 27-10-59