ĐÔI TA

 

CON NGƯỜI ĐĂ XUẤT HIỆN RỒI

 

TRANG THẾ-HY

 

 

Ngày.... tháng ..... năm.....

 

Anh Phú,

Em viết cho anh, một buổi sáng đẹp trời tạnh ráo, tiếp theo một loạt mưa dầm tháng bảy kéo lê thê ba bốn bữa.  Hồi đầu hôm, lúc em chợp mắt, bên ngoài trời vẫn c̣n mưa.  Nhưng mưa không gợi buồn mặc dù em có thoáng nghĩ rằng giọt mưa đêm sẽ làm ướt cánh đôi chim sắc bông đang ngủ trên tàng cây mít ngoài sân.

Không biết từ một miền quê lân cận nào, đôi chim tơ ấy rủ nhau về đây xây tổ mấy hôm nay.  Gặp loạt mưa dầm, công việc tiến hành hơi chậm.  Cái tổ xây chưa được phân nửa, mà con chim mái th́ trông đă bề xề có vẻ là một cô gái tơ mới mang bầu lần thứ nhứt, ưa nũng nịu với người yêu là một chàng trai c̣n lừng khừng, chưa thông thạo chuyện gia cang.  Nó niểng đầu nh́n con chim trống ngậm cọng rác, xù lông làm dáng rồi kêu lên những tiếng „kéc kéc“ khoan thai t́nh tứ.

Nhưng hễ chim trống xích lại gần, là nó nhảy sang cành khác, ra điều rằng lúc nầy là lúc lo xây tổ cho nhanh chớ không phải lo đú đởn với nhau.  Lúc trời sâm sẩm tối, cô cậu đậu sát vào nhau nh́n trời xám, coi bộ buồn thảm lắm.  V́ rằng tổ xây chưa xong mà buổi hoàng hôn ướt át không hứa hẹn một ngày mai tạnh ráo thuận tiện cho việc bay đi tha rác ở một vùng ngoại ô xa xôi nào đó có nhiều cỏ tranh.  Rồi tiếp theo buổi chiều ảm đạm, lại là một tối mưa dầm.  Chắc chắn là hai vợ chồng nhà chim không vui.  Nghĩ vậy, nhưng em vẫn muốn chia xớt cái buồn của chúng.  Dầu sao, chim có đôi có bạn cũng sung sướng hơn người sống một ḿnh.  Em đáng được đôi chim kia hiểu rơ t́nh cảnh mà thương em mới phải.

Em không trách anh bỏ em một ḿnh đâu.  Đừng nghĩ vậy mà giận em tội nghiệp nhé.  Anh đă nói rằng anh gặp nhiều trở ngại lớn trong việc nói cho cha mẹ bằng ḷng cưới em, th́ em tin như thế.

Em nói nhiều về con chim chờ tổ xây xong để đẻ kia cũng không phải nhắc cho anh nhớ cái thai hai tháng trong bụng em đâu.  Đợi nhắc mới nhớ th́ c̣n ǵ là t́nh yêu phải không anh?

Em đă đọc ở đâu một ư văn nói rằng người đàn ông thường chán t́nh nhân khi cô gái đă hiến thân cho hắn.

Em không tin như vậy.  Cảnh âu yếm của vợ chồng cặp chim sắc tơ ngoài cây mít càng làm em vững bụng hơn.  Người nhứt định phải có những rung cảm đẹp hơn chim.  Em cả quyết như thế và ngủ một giấc ngon lành cho tới sáng.

Buổi sáng đẹp trời nầy, anh đang làm ǵ?

Em nh́n ra cây mít.  Đôi chim không có ở đó.  Chúng đă đi tha rác rồi, lại một vùng quê có nhiều cỏ tranh giờ nầy c̣n lấp lánh giọt sương đêm.

Em h́nh dung anh như con chim trống kia đang nổ lực.  Anh đang đương đầu với những khó khăn nào đó để chúng ta sớm thành chồng vợ.

 

                                                       Hôn anh và đợi tin anh,

                                                                  DUNG

 

 

Ngày... tháng.... năm.....

 

Cô Dung,

Cùng với thơ nầy, tôi gởi đến cô một ngân phiếu mười ngàn đồng.  Đáng lẽ không viết thêm ǵ nữa, nhưng thấy cô khờ khạo quá cần phải khuyên cô vài lời, kẻo cô dại dột, làm chuyện bậy bạ.

Cô c̣n trẻ, c̣n đẹp, đẻ xong vẫn có thể có chồng, miễn là cô đừng có mất th́ giờ vô lư như ở đó nh́n chim tha rác lót ổ rồi viết tầm ruồng.  Sống kiểu đó, cô sẽ khổ trọn đời.

Phải nghĩ đến việc ǵ làm ra tiền.  Có tiền th́ nhục cũng vinh, hèn cũng sang, buồn cũng vui.

Đừng tưởng tôi nói phóng mạng.  Sau cô, sẽ c̣n rất nhiều cô gái khác hiến thân cho tôi nữa mà không ai có cách ǵ ngăn cản được.

Mới chiều hôm qua, tôi gặp một thằng bạn nghèo mặt mày bí xị v́ phải cuốc bộ từ chợ Sàig̣n về một vùng ngoại ô xa năm cây số.  Tôi cho nó hai đồng bạc đi xe buưt.  Mặt nó tươi rói lên tức khắc.  Cô thấy chưa?  Làm cho một người buồn hóa ra vui, chỉ cần có hai đồng bạc.  Nói vậy để cô thấy rằng mười ngàn nhiều dữ lắm chớ không phải ít.  Và cho tiền là cách thức yêu thương nhau thiết thực gắt hơn hết bất kỳ trong một cảnh ngộ đau khổ, hoạn nạn nào.

Đừng nóng nảy mà xé bỏ thư nầy.  Đọc lại và suy nghĩ cô sẽ thấy rốt cuộc, ư nghĩa của sự sống nó gọn hơ như vậy.  Tiền!

Thương cô lắm mới nói chí t́nh như vậy.  Ít khi tôi viết thư cho gái đến mười ḍng chữ.

 

                                                                   Chào cô lần chót,

                                                                            PHÚ

 

Ngày.... tháng.... năm....

Gởi cho người nào t́m thấy xác chết của tôi trước hết,

Ông, bà hay anh chị có muốn vớt xác tôi đem chôn để được khen là làm việc nghĩa, xin hăy chôn tôi ở một nơi nào hẻo lánh đừng gần gũi một ngôi mộ nào khác.  Tôi không muốn nằm gần loài người, dù là dưới hố đất.

Tôi chết, đem theo sự ân hận rằng trong kiếp sống của tôi vừa qua, có lần tôi đă hănh diện cho rằng ḿnh thuộc về một thứ sinh vật văn minh hơn hết giữa các loài sinh vật đang chung sống lẫn lộn với nhau trên mặt đất.

Tôi muốn chối bỏ cái „sinh-vật-tịch“ nhục nhă gọi là làm NGƯỜI ấy, nhưng không được.  Tôi trót đă có h́nh hài căn cứ theo đó tôi phải bị gọi là con NGƯỜI.

V́ vậy mà tôi chết không chút ǵ xót thương đối với cái h́nh hài của chính tôi và cái thai của giống Người mang trong bụng.

Ai có cảm thấy ḿnh bị mạt sát xin nghe tôi hỏi: “Có một con chó đực nào thuộc loại chó thường mà giả dạng làm chó bẹc-giê để ḷe và chinh phục các con chó cái không?  Chớ như trong cái loại sinh vật gọi là NGƯỜI, th́ du côn giả làm sĩ quan, ăn cướp nói chuyện nhân đạo, thầy chùa bán tượng Phật hút á phiện, xảy ra ngày một.“

C̣n nhiều nữa.  Nhưng hỏi chi nhiều?  Sơ sơ một câu như vậy cũng đủ cho con người ú ớ không trả lời được rồi.

Dẫu sao, thứ sinh vật gọi là người đă xuất hiện rồi trên mặt đất.  Tôi muốn căi cũng không được.  Cho nên tôi nghĩ rằng Thượng đế đă sơ sót trong công cuộc sáng tạo của Ngài.

Ngài đă nhét lầm thứ linh hồn man rợ, nhiều bạo tính nhứt vào cái h́nh hài sinh vật hoàn mỹ nhứt gọi là CON NGƯỜI.

Chừng nào sự sơ sót tai hại ấy mới được phát giác và cải sửa.  Và biết có được phát giác hay không?

Cho nên, tôi chết đem theo cái ư nghĩ cho rằng con người đang lầm tưởng ḿnh là con người.  Chớ sự thiệt th́ con người chưa xuất hiện trên mặt đất.

 

                                                                   LƯ-THỊ-DUNG

 

 

Ngày… tháng…. năm….

 

Anh Xuân,

Hôm nay, chắc anh đă khoan thứ cho em rồi về bao nhiêu cử chỉ và lời lẽ khinh bạc vô lư của em kể từ khi anh cứu sống em, đem về chăm sóc cho tới ngày em lén bỏ ra đi.

Biết vậy nhưng em vẫn cứ gởi bức thư cũ nầy cho anh đọc lại để anh biết rơ cảnh ngộ bi thương nào đă làm cho em khinh bạc đối với tấm chân t́nh của anh như thế.

Mối t́nh đầu của em, tâm địa thằng đàn ông bạc ác tên Phú, những ư nghĩ hồ đồ của em khi sắp chết có lẽ đủ để nói lên tâm trạng hắc ám của em lúc được anh cứu sống.

Nhưng v́ sao, em gởi thư mà không trở lại?

Anh Xuân ơi!  Khoan thứ cho em được rồi.  Yêu em cũng được nữa.  Nhưng lấy em làm bạn trăm năm, anh đă xét kỹ hay chưa?

“Người đâu mà không biết buồn bao giờ!”  Các bạn anh đă gọi anh như thế và em thấy họ gọi đúng.

Với một con người yêu đời, vui sống hồn nhiên quá mức như anh, em nghĩ rằng một món đồ dùng nho nhỏ cũng không nên mang tỳ vết huống ǵ là người bạn đời tơ tóc trăm năm.  Nghĩ vậy, mà em không trở lại.

Nhờ anh, em đă thấy một sự thật.  Là giống người đă xuất hiện rồi trên mặt đất và loài sinh vật đó rất đáng yêu.

Với quan niệm cởi mở nầy, em sẽ t́m được nguồn VUI SỐNG bất kỳ trong cảnh ngộ đau thương, bầm dập nào.  Đó là công ơn của anh mà em không có ǵ đền đáp cả trong cảnh ngộ đau buồn ô nhục của em.

 

 DUNG

 

Ngày…. tháng….. năm......

 

Em Dung,

Được thư, em hăy trở về đây lập tức.  Nhớ em quá lắm rồi.  Về đây để nh́n xem con người mà em cho là vui tính, dễ yêu đời, chuyện ǵ cũng cười được ấy bây giờ đang héo don, ủ dột ra làm sao trong mười mấy bữa không có em.

Giống người đă xuất hiện rồi trên mặt đất.  Em đă nghĩ đúng.  Nhưng giống người đâu đă được phép tươi cười vô điều kiện.

Em nghe bạn bè gọi anh là „cái thằng ǵ mà không biết buồn bao giờ!“ rồi em tưởng đâu ḷng anh không có mang thương tích.  Về đây, anh vạch cho coi những thương tích của đời anh.

Chúng ta VUI SỐNG v́ cần phải VUI mới SỐNG chớ không phải công nhận sai lầm rằng cuộc đời chỉ gồm có sự vui mà thôi.

Chúng ta vui cái vui của con cá nước đục muốn vẫy vùng không cam chịu lờ đờ đợi chết trong nước đục.  Có vui mới vẫy vùng được mà đ̣i cho nước phải trong.  Em hiểu chưa?

Với quan niệm đó, anh đâu có đ̣i hỏi người bạn trăm năm tơ tóc của anh là một viên ngọc bích không tỳ vết.

Dung ơi!  Hăy trở lại với anh lập tức.  Sự nhớ thương làm cho người ta chết được như chơi.  Không cần ǵ phải nhảy xuống sông như em hôm nọ.

Hổm nay anh chưa chết là nhờ chiếc áo cũ của em bỏ lại.  Bữa nay chiếc áo đó c̣n giữ hơi hướng của em rất ít.

 

                                                                               XUÂN

 

 

Trang Thế-Hy

VUI SỐNG số 07

Tuần lễ từ 21 – 27.10.1959

 

 

 

 

 

           

© Binhnguyenloc.com

 

 

 

 

 

 

 

 

t