THƠ

 

THUYỀN V SNG

 

MINH-ỨC

 

 

Thuyền ơi đ c bến,

Cn gh chi nơi đy,

Gieo chi mầm yu mến,

Cho lệ sng vơi đầy?

 

Hm xưa khi thuyền lại

i bờ sng reo vang

Trong nhịp cho c li

Nghe tnh sng hn hoan

 

Rồi lc thuyền nhổ neo,

Một đi khng trở lại

Sng m thầm nhn theo.

Bng thuyền tri, tri mi.

 

Thuyền ơi c nhớ sng,

Những buổi chiều hoang lạnh?

Sng vẫn hằng ngng trng,

Bng chim no dừng cnh,

 

Chim sẽ mang tin thuyền

Cho sng qun sầu tủi,

Một pht cũng nn duyn,

Dầu cuộc tnh ngắn ngủi.

 

Thuyền ơi c nghe khng

Khi những chiều tắt thở

Tiếng h xưa trn ging

Hm no ta gặp gỡ ?

 

Ai từng m gối lẻ,

Bơ vơ lắng đm di,

Nghe khng gian quạnh quẽ,

Lệ nến hờn ngy mai.

 

Ai từng lau nước mắt,

Khi chia tay tnh nhn,

Khi nh sao vừa tắt,

Nhn đm lng bng khung.

 

Thuyền ơi thuyền của sng,

Qun chăng? ging sng nhỏ,

m u trời ma đng,

Nắng khng vng bờ cỏ?

 

Rồi mai ngọn triều ln,

Khi nh trời chớm dậy.

Hồn sng vẫn mng mnh,

Tm bng thuyền đu thấy.

 

C MINH-ỨC

(Chưa một giấc mơ chung của nhm HƯƠNG TRANG)

VUI SỐNG số 06

Tuần lễ từ 14 20.10.1959

 

 

 

Binhnguyenloc.com