Phóng sự

Cành Hoa Trước Gió

Nguyễn Ang Ca

(Đọc V.S. từ số 3)

 

IV.- Ưng không được, từ chối chẳng đành ...

Gió ơi sao khéo vô t́nh,

Bao nhiêu hoa rụng hận ḿnh bấy nhiêu !

 

Sáng hôm ấy, ḿnh dậy thật trễ v́ măi đến gần sáng mới mỏi ṃn chợp mắt. Vừa thấy mặt anh N. A., ḿnh luống cuống, tuy ḿnh cố làm ra vẻ thản nhiên. N. A. nh́n ḿnh với đôi mắt có vẻ khác thường, chắc anh đă biết rơ chị D. đă mở lời giùm anh rồi và anh đang thắp thỏm đợi chờ kết quả. Nh́n dáng điệu N. A., tự nhiên ḿnh nghĩ đến hôm ḿnh đi xem kết quả coi thi đậu, rớt thế nào. Chu choa, cái ǵ mà long trọng quá vậy hỡi anh N. A.. Th́ ra, ḿnh cũng đóng một vai tuồng quan trọng quá chớ há ? Một thanh niên si t́nh ḿnh chớ phải chơi ! Chà chà nếu anh N. A. mà ảnh được biết mỗi lần về vườn, ḿnh leo tót lên cây mận ngồi ăn tại trên cây, hay c̣n giành ăn với con Thảo, con Thoa chắc ảnh hết bỏ cái nét mặt đạo mạo long trong tŕnh bày của ảnh rồi.

Tự nhiên ḿnh thấy không nỡ tàn nhẫn với N. A. quá, nên nh́n anh, ḿnh nở nụ cười hỏi:

-     Hồi hôm, anh ngủ ngon không anh ?

Trong khi N. A. bị hỏi th́nh ĺnh không chuẩn bị kịp để đáp lời tôi th́ T. Đ. cà nanh:

-     Ủa, tại sao cô không hỏi anh chị D., không hỏi tôi, mà lại chỉ hỏi có một ḿnh anh N. A.. Tại sao lại có người trọng người khinh như vậy hử ? Bộ người ta năm bảy người ta, người th́ tốt mặt, người ...

Thấy tôi lúng túng, anh D. đỡ lời:

-     Ối, cái thằng dịch vật; th́ hỏi anh N. A. xong sẽ hỏi tới toa, cái ǵ mà phân b́ mậy !

Chị D. nh́n tôi với đôi mắt thông cảm; chị nói với N. A.:

-     Thôi mà gu, gu thấy người ta thiệt t́nh, ngây thơ cứ ăn hiếp hoài.

N. A. cũng phát cười lớn lên:

-     Tôi tên N. A. họ Nguyễn, chị cứ kêu tên hay gọi mầy, chớ đường có gu gu, lũy lũy con khỉ leo nóc nhà, kỳ lắm. Tây về nước hết trơn hết trọi rồi.

Chị D. chận lời:

-     Tây về nước hết ráo rồi ? Thiệt không bạn, v́ nếu tôi nhớ không lầm th́ ông bạn c̣n luyện thi tú tài Pháp kỳ nh́ với một nữ giáo sư trẻ tuổi.

Lây bầu không khí vui vẻ ấy, tôi châm vào một câu:

-     Th́ chị không nghe anh N. A. ảnh nói Tây về nước chớ ảnh đâu có nói đến đầm ...

Anh chị D. nghe tôi nói vỗ tay cười lớn lên. N. A. cũng cười:

-     Đó, anh chị c̣n nói cô N. cổ thật thà nữa thôi, cổ vừa mới sửa lưng tôi một cái ẹo cả xương sống.

Từ năy giờ, anh T. Đ. không nói ǵ cả. Tôi đang cười theo các anh chị, chợt day qua, bắt gặp đôi mắt buồn bă của T. Đ.

Anh T. Đ. ơi, phải chăng anh nhận thấy rằng tánh em c̣n quá trẻ con, không thể làm người vợ hiền được hay anh cho rằng em c̣n quá nông nổi không hợp với tánh trầm tĩnh, nghiêm trang của anh. Em bỗng thấy vừa kính phục vừa ... sợ anh và không dám cười đùa như trước nữa.

Sau khi ra chợ ăn lót ḷng xong, mọi người rủ nhau đi tắm. Tôi v́ thẹn thuồng không dám ăn mặc hở hang trước mắt mọi người và cái lẽ chánh yếu là tôi không đủ tiền sắm áo tắm nên để cho em bé Ng. N. theo anh chị D. và anh T. Đ. ra giỡn đùa trên sóng nước. Anh N. A. cũng không tắm, anh thẩn thờ đi dạo mé biển để nh́n người nhắm cảnh. Một lát sau, N. A. tiến đến cạnh tôi. Tôi đă đoán trước, đă đoán được khi nghe bước chân chầm chậm của N. A. nhưng không quay lại v́ không biết anh có nh́ tôi với đôi mắt thiết tha hay trách móc.

-     Cô không tắm sao cô N. ?

Nghe tiếng hỏi của N. A., tôi quay lại:

-     Dạ thưa không. Em thấy ... thẹn khi mặc đồ tắm anh à. C̣n anh, sao anh không tắm ?

-     Dạ v́ hồi hôm tôi ngủ không được, trong ḿnh có hơi mệt nên kém vui.

-     Chắc anh lạ chỗ nên ngủ không quen.

-     Thưa không, là binh sĩ, chỗ nào cũng có thể ngủ được, có khi c̣n phải ngủ ngồi, ngủ đứng, ngủ trên cây, ngủ dưới nước.

Thấy tôi trố mắt ngạc nhiên khi nghe anh N. A. kể một hơi những cái ngủ kỳ lạ, N. A. giảng giải cho tôi biết trong những cuộc hành quân – như trận đánh Rừng Sát chẳng hạn – khi được lịnh dừng quân lại một địa điểm th́ người chiến binh làm sao dám trái thượng lịnh. Chỗ dừng quân có khi là cả một cánh rừng tràn ngập nước, nên anh em phải ngủ tạm trên cây; mỏi ṃn quá có người lăn đùng xuống nước mà vẫn c̣n say ngủ.

-     Đánh giặc cực không anh ?

 

(Xin xem tiếp Vui Sống số 7)

 

Vui Sống số 6

Tuần lễ từ 14-10 đến 20-10-59