Phóng sự

Cành Hoa Trước Gió

Nguyễn Ang Ca

(Đọc V.S. từ số 3)

 

III.- Thao thức suốt đêm trường

Gió ơi sao khéo vô t́nh,

Bao nhiêu hoa rụng hận ḿnh bấy nhiêu !

Khi lên Biên ḥa làm việc, tôi ở trọ nhà bác Hai M. Tôi nhứt định trả cho bác 600đ. tiền cơm mỗi tháng v́ chẳng những hai Bác cho tôi ăn uống thật đầy đủ mà bữa sáng nào, hai Bác không cho ăn cháo cũng cho ăn cơm dằn bụng cẩn thận. Nhưng hai Bác chỉ nhứt định nhận có 400 đồng thôi. Bác gái nói rằng:

-     Bác trai và Bác gái hiếm hoi chỉ có mỗi con bé Ng. N., năm nay c̣n học lớp nhất trường tỉnh nên hai bác xem cháu như con cái trong nhà. Hai Bác chỉ tiếc rằng hai Bác không dư dả, tháng nào cũng đến 20 là phải chạy nợ sống cho trọn tháng. Chớ nếu Bác khá hơn một chút th́ Bác không bao giờ nhận tiền cơm của cháu.

Bác gái nói xong rơm rớm nước mắt khiến ḿnh cũng tủi ḷng.

V́ vậy ḿnh cũng thấy phải có phận sự giúp đỡ hai Bác bằng cách thương Ng. N. như con Thảo, con Thoa. Khi rỗi rảnh, lúc nào tôi cũng kềm cho Ng. N. học cũng như chỉ bảo giùm em những thắc mắc khi bị cô giáo nặng lời rầy phạt hay bị chị em chúng bạn hiếp đáp.

*  *  *

Cách đây mấy hôm, từ Thủ đức anh chị D. có lên thăm ḿnh. Cùng đi theo chị có hai sĩ quan trẻ tuổi. Đó là anh T. Đ. và N. A., cả hai anh tôi đều có quen khi đi đám cưới anh chị D. Anh chị D. và hai anh Đ., A. rủ tôi đi Cấp chơi. Nghe nói đến Cấp, ḿnh mừng quá v́ từ hồi c̣n ở Cần thơ đến lúc lên Sàig̣n, nghe nói mấy người dư ăn, dư để thường hay ra Cấp chơi mỗi chiều thứ bảy và trọn ngày chúa nhật, th́ ḿnh chỉ ao ước tầm bậy tầm bạ thôi, chớ cỡ như ḿnh làm ǵ mà đi Cấp nổi. Nay nghe họ rủ, trong bụng mừng gần chết nhưng ngặt có hai anh Đ., A. (có cặp mắt kỳ quá, cứ ngó chăm bẩm vào ḿnh hoài), nên ḿnh cũng ngài ngại. Nhưng thấy anh chị D. thiệt t́nh đi Biên ḥa thăm ḿnh và rủ ḿnh đi Cấp chơi chớ chẳng phải giữa đường đụng ai xâu đó, thêm vợ chồng bác Hai M. cũng tán thành, ḿnh mới bằng ḷng và ... có cặp tàu theo em Ng. N.

Tội nghiệp thấy Ng. N. hớn hở cuốn quần áo đi Cấp với ḿnh và nh́n những tia mắt sung sướng của vợ chồng bác Hai M., nh́n Ng. N. tôi cũng thấy cảm động. Phải chi Ba Má ḿnh có mặt trên nầy, thấy có người tử tế mời ḿnh đi Cấp chơi, lại c̣n bao ăn uống, chắc Ba Má ḿnh cũng có những tia mắt ngụ bao lời hớn hở mừng vui như hai bác Hai M. hôm nay vậy.

*  *  *

Ḿnh có đem theo tập “Lưu Bút Ngày Xanh” nên khi ra đến Cấp vội đi mua vài bức ảnh về dán vào để kỷ niệm. Anh Đ. Có đem theo máy ảnh, hồi sáng đến giờ ảnh chụp h́nh ḿnh nhiều ghê. Nào ḿnh ăn ảnh cũng chụp, dạo băi biển ảnh cũng chụp, và ngủ quên trên ghế bố ngoài băi ảnh cũng chụp. Ảnh tía lia cái miệng nói lung tung beng. Ảnh hứa sẽ gởi ảnh chụp tặng ḿnh đủ collection. Riêng anh N. A. th́ có vẻ điềm đạm ít nói hơn. Là sĩ quan, nghĩa là người từng đùa với Tử Thần, nhưng sao ḿnh thấy anh N. A. e dè nhút nhát như con gái vậy.´, rồi làm sao đánh giặc cho được ḱa ?

Cấp đẹp và hùng vĩ quá.

Đẹp c̣n hơn băi biển mà ḿnh được xem trong chớp bóng.

Có lẽ lần đầu tiên được chứng kiến cái đẹp hùng vĩ của thiên nhiên, vũ trụ nên tôi mới bị ngoại cảnh chi phối và chinh phục một cách dễ dàng như thế ? Băi trước đă đẹp. Băi sau c̣n đẹp hơn nhưng đẹp nhất là khi chúng tôi đi từ cấp trở ngược ra Nước Ngọt, Long Hải, Phước Hải. Tôi nói chúng tôi, v́ nhờ có hai anh Đ., A. nên mới có giang xe mà đi được một chuyến du ngoạn thích thú nhất từ thuở lọt ḷng mẹ đến nay, của tôi.

Nhân lúc trở về Cấp, hai anh Đ., A. vắng mặt v́ bận đi xin xăng để mai trở về, chị D. cho tôi biết rằng N. A. có bụng yêu tôi tha thiết và mong chị hỏi ư tôi. Ḿnh nghe nói mà thẹn đỏ cả mặt.

Nhưng tự nhiên trong ḷng cũng nôn nao bối rối, một cảm giác lạ lùng đột ngột xâm chiếm tâm hồn ḿnh.

Đêm đó, một ḿnh trên giường, tôi trằn trọc không sao nhắm mắt được.

Tôi so sánh rồi tự hỏi:

-     Tại sao không T. Đ. mà là N. A. ?

Vâng, ḿnh thấy T. Đ. trẻ tuổi đẹp trai hơn N. A. nhiều. C̣n N. A. ít lắm cũng 30 tuổi. Ḿnh mới có hai mươi lăm sao có thể yêu một thanh niên … râu lớn hơn ḿnh đến 10 tuổi ?

Nhưng thật ra th́ ḿnh cũng không cần đến tuổi cho lắm, nguyên cớ chắc chắn là tuy cũng sĩ quan như ai, anh N. A. lại ăn mặc lôi thôi quá và xấu trai làm sao !

Và với tuổi ba mươi, N. A. chắc chắn đây không phải là lần thứ nhất anh yêu. Không lẽ người như ḿnh lại chịu ẹp làm kẻ đến sau ? Nhưng mà tại T. Đ. không ngơ lời yêu ḿnh, người thố lộ tâm t́nh lại là N. A. ?

Phải T. Đ. khai thiệt có yêu ḿnh đi th́ chắc chắn đêm nay ḿnh ngủ ngon chớ không có thao thức trằn trọc và khó chịu trong ḷng.

C̣n T. Đ. ?

Hắn có yêu ḿnh không ?

Coi bộ hắn cũng cảm ḿnh lắm v́ hắn cứ lén nh́n ḿnh trân trối và lúc nào cũng tỏ vẻ ch́u đón chăm sóc giúp đỡ ḿnh. Cử chỉ Đ. coi nhanh nhẹn gọn ghẽ phải thế thanh niên quá. C̣n N. A. ? Ăn nói chậm chạp mà cử chỉ cũng chậm chạp. Hôm qua, lúc đi xe, ḿnh đánh rơi chiếc khăn tay, trong lúc Đ. nhảy xuống một cái vù chạy lượm cái khăn đem đến cho ḿnh c̣n N. A. th́ ông ta mới vừa trở bộ, để một chân xuống đất c̣n một chân c̣n kẹt lại trên xe.

Đàn ông ǵ mà chậm chạp quá !

(Xin xem tiếp Vui Sống số 6)

 

Vui Sống số 5

Tuần lễ từ 7-10 đến 13-10-59