Phóng sự

Cành Hoa Trước Gió

Nguyễn Ang Ca

(Đọc V.S. từ số 3)

II.- Những trang nhựt kư của nạn nhơn

 

Gió ơi sao khéo vô t́nh,

Bao nhiêu hoa rụng hận ḿnh bấy nhiêu !

Để bạn đọc biết rành hoàn cảnh thương tâm của một thiếu nữ lỡ lầm giây phút, đành ôm chặt mối hận thiên thu xuống tuyền đài và để đi sâu vào t́nh cảm của người nữ nạn nhơn của thiên bi t́nh hận sử „Cành hoa trước gió“ nầy, tôi thấy không ǵ bằng chép lại những trang nhật kư của Ng.

Ng. ơi, hồn Nga đă siêu thăng chưa ? Ng. đă bước qua khỏi cầu thoát kiếp trên gịng Ứ Nê Hà hay vẫn c̣n vật vờ theo gió cuốn, trở về thăm lại cảnh cũ người xưa mỗi khi chiều tàn, trăng non vừa hé mọc.

Nếu hồn Ng. c̣n phảng phất đâu đây, xin hăy tha thứ cho tôi. Viết lại chuyện đời Ng., tôi chỉ thiết tha mong mỏi lấy cái chết của Ng. để khuyên nhủ chị em thiếu nữ đang hay sắp bước chân vào ngưỡng cửa cuộc đời, mà họ tưởng rằng đẹp như ánh trăng rằm, đời tươi như hoa hồng vừa nở, thơm tho như da người trinh nữ chưa vướng bụi đời. Lấy cái chết của Ng. để làm một bằng chứng hùng hồn, tránh cho những cái chết thương đau khác trong giới phụ nữ, chắc hồn vẫn c̣n phảng phất quanh đây - biết đâu chừng đang ở sau lưng tôi, đọc chầm chậm những hàng tôi viết dở - đă thông cảm mà tha thứ cho tôi.

Vậy th́, bây giờ tôi xin lần giở lại trang nhật kư đời Ng.

* * *

Sau khi thi đỗ cấp bằng Thành Chung, tôi xin phép cha mẹ, giă từ Cần thơ – nơi chốn chôn nhao cắt rốn – lên Sàig̣n theo học các lớp bút toán, đánh máy để t́m việc làm, v́ cha mẹ tôi không dư dả, thêm đàn em dại 4, 5 đứa c̣n ăn học.

Tôi là chị cả, là con chim đầu đàn trong gia đ́nh, v́ thế tôi biết rơ thân phận của ḿnh. Khi lên Sàig̣n ăn học, tôi không bao giờ dám đua đ̣i theo chị em chúng bạn trong việc ăn mặc hay điểm trang. Tôi ở trọ nhà một người bà con xa với má tôi ở đường Lê Văn Duyệt tận Ḥa hưng, và phương tiện di chuyển duy nhất của tôi từ Ḥa hưng ra Sàig̣n là xe thổ mộ. Tôi không dám ao ước nhiều, và hoài băo cũng chẳng có bao nhiêu. Điều ước vọng của tôi tầm thường và mộc mạc: T́m được một chân thư kư trong hăng buôn nào đó với số lương trên một ngàn là đủ sống và có thể dư chút ít giúp ba má nuôi em. Hoặc giả thi đậu vào một công sở, có thể có một căn nhà nho nhỏ, đem vài đứa em lên Sàig̣n cho nó ăn học.

Tôi hà tiện ghê lắm. Một tháng tôi chỉ cần 700 đồng là đủ trả 350 đồng tiền cơm tháng, 150 đồng tiền học, c̣n hai trăm kể luôn tiền xe và xài. Nói xài, th́ tôi có dám xài ǵ đâu. Khát nước lắm, chỉ dám uống một tô trà huế hai cắc là cùng. C̣n lót ḷng buổi sáng th́ nhiều lắm là hai đồng bạc xôi.

Tôi ham đọc sách, báo, cũng thích văn, thơ, nhưng tôi không hề ao ước sau nầy sẽ có một người chồng văn nghệ sĩ. V́ tôi nhận thấy rằng phần nhiều họ rất đa sầu đa cảm và đa … t́nh. Tôi sợ họ sẽ làm cho những người quá yêu họ sẽ đau khổ về sau. Trái lại tôi rất yêu mến cuộc đời của chiến binh. Đă là một kẻ ngang tàng, vào sinh ra tử, đùa giởn với bao nhiêu hiểm nguy chốn chiến trường, tôi tin chắc rằng họ rất thành thật trong việc yêu đương. Giả dối, xảo trá làm sao được trong khi nay sống, mai biết có c̣n sống hay không v́ trong trường tranh đấu việc sống, thác làm sao mà đoán biết cho được.

Tôi có quen với chị D., nữ phụ tá tùng sự tại Đ.N.Q.K. Nhà chị D. ở khít vách nhà tôi và chị thường bao tôi đi xem chớp bóng. Chị D. rất thương yêu tôi và xem tôi như người em gái nhỏ cần được chở che bao bọc.

Biết tôi rất thích chiến sĩ, chị đă rủ tôi cùng đi đón chiến sĩ quốc gia chiến thắng Rừng Sát trở về. Thấy tôi nghe lời chị răn rắc, chị D. cười nói:

-     Em ơi, chị biết em yêu chiến sĩ lắm nhưng nếu có yêu, nhớ lựa người.

Tôi chỉ cười mà không đáp.

Cách mấy tuần lễ sau chị D. đổi đi phục vụ tại một nơi, chị D. có về rước tôi lên Thủ đức chơi. Nhân dịp đó, chị D. có giới thiệu tôi với một sĩ quan c̣n trẻ là Ng. T. Đ.

Từ đó, thỉnh thoảng trong những ngày nghỉ, tôi thường lên Thủ đức thăm chị D. Cách hai tháng sau, chị D. có chồng, chồng chị cũng là một sĩ quan làm việc chung một đơn vị. Ngày đám cưới của chị D. thật là hết sức vui vẻ, lần đầu tiên tôi được làm dâu phụ, ôi thẹn làm sao ! Bên phía đàng trai, Ng. T. Đ. th́ lại làm rể phụ. Quan khách hai họ cứ cḥng ghẹo “cô dâu phụ” hoài khiến tôi thẹn cứng cả họng, cả chân. Sau tiệc cưới, tôi cứ măi tự trách với ḿnh:

-     Ai biểu lănh làm dâu phụ chi cho khổ. Thôi th́ một lần cho tởn tới già !

Nhưng nhờ có dự tiệc cưới của chị D. - hầu hết quan khách đều là binh sĩ và nữ phụ tá – tôi lănh hội được hai điều:

1.- Có dịp chung đụng với mọi người để đỡ bớt tánh nhút nhát e thẹn.

2.- Hầu hết anh em chiến binh đều vui vẻ hồn nhiên, thành thật từ lời nói đến việc ăn uống và lời vui đùa.

* * *

Nhờ người giới thiệu, tôi được đi làm trong một hăng cưa máy tại Biên ḥa, với số lương 1.700đ. một tháng.

Trời ! làm sao diễn tả đúng với tâm trạng vui mừng của tôi. Chỉ mong làm 1 ngàn một tháng mà người ta rộng răi trả đến 1.700đ. Tôi nôn nao, cảm động và nghẹn cả lời.

Tôi liền vội vă viết thơ báo tin lành cho ba má tôi được biết.

Saigon ngày …

Thưa Ba Má,

Nhờ bác Hai T.v.M giới thiệu, con đă được thu nhận vào làm thư kư bút toán cho công ty X. ở Biên ḥa với số lương … ba má ơi mừng giùm cho con đi, đến 1.700đ. một tháng lận.

Trước khi đi Biên ḥa để t́m bác hai M. đưa đến gặp Ông Giám đốc công ty X., con có vái ông Địa (của d́ Tám thờ trong nhà) rằng:

-     Ông địa ôi, nếu con làm một tháng được 1.000đ. sẽ cúng Địa một nải chuối.

Nhưng bây giờ, lương được đến 1.700đ. con nhứt định sẽ cúng ông Địa một nải chuối và một nồi chè. Con sẽ nấu khoai lang (của Má vừa gởi lên cho cả một bao to tướng) với đường mà cúng ông Địa. Má nói giùm với con Thảo, nếu nó muốn đậu Trung Học Đệ Nhất cấp kỳ nầy, nó nên vái ông Địa, linh lắm. Chớ nó đừng nghe lời chúng bạn đi đến ông thầy Ngăi … ǵ đó uống bùa bậy bạ không nên.

Sáng mai nầy, con sẽ thu xếp đồ đạc để đi Biên ḥa.

Hồi chiều, khi con vừa mở miệng từ giă, D́ Tám rơm rớm nước mắt, khiến con cố dằn mà cũng không được phải khóc oà lên. Coi vậy chớ ở ăn cơm tháng với D́ Tám cũng gần đúng một năm, th́ làm sao mà tránh cho khỏi ḷng lưu luyến. Huống chi D́ Tám nghèo mà tốt và tử tế lắm ba má à. Mấy em, con D́ Tám nó cũng khóc buồn khi nghe con đi, tội nghiệp quá. Phải chi con t́m được công việc làm ăn ở tại Sàig̣n, th́ con không bao giờ rời D́ Tám mà đi ở chỗ khác. Con tính chiều nay sẽ xài bảnh một chuyến. Con vừa đập con heo đất của con đếm đúng ba trăm mười tám đồng. Con định bỏ ra đúng một tờ để bao mấy đứa con D́ Tám một tiệc ḿ, gọi là tiệc tiễn hành, người đi đăi kẻ ở kiêm chủ nhà.

Thưa ba má, à con quên nói cho ba má nghe, bác Hai M. ở Biên ḥa coi bộ cũng nghèo quá ba má à. Th́ ra, chỉ có nghèo như bác, như D́ Tám và như … con mới tốt phải không thưa ba má?

Con kính tin về cho ba má rơ, khi con đến Biên ḥa công việc làm ăn và chỗ ở thế nào, con sẽ cho ba má đặng rơ.

Con.

T.B. Thưa ba má nhớ nói với Thảo rán đậu kỳ nầy, thằng Thơm ráng được lên lớp, con Thoa chăm học, thằng Thường đừng có con khỉ chúa, th́ con sẽ gởi quà về cho chúng nó với số lương đầu tiên mà con được lănh. Chưa ǵ, mà con tính sẽ mua tặng ba một bộ Đông Châu liệt quốc bộ mới, và mua cho má một chiếc áo dài đen bông nổi, đẹp lắm đấy.

(Xin xem tiếp Vui Sống số 5)

 

Vui Sống số 4

Tuần lễ từ 30-9 đến 6-10-59