ĐỜI T̀NH ÁI CỦA VĂN NGHỆ SĨ V.N.

 

TÔN-GIÁO VÀ T̀NH-YÊU

Trọng-Nguyên chiến-thắng tất cả

 

B̀NH-NGUYÊN LỘC

 

(tiếp theo VS số 3)

Cậu học-sanh đệ tam chưa kinh-nghiệm, cứ ngỡ yêu là được dễ-dàng như bánh xe đi tới trên đường rầy. Đôi bạn tỏ t́nh với nhau bằng cá chà-bông, bằng những quà lạ mà chính Trọng-Nguyên nhắn mua, rồi một ngày kia họ sẽ gặp mặt nhau, nói ra lời mối t́nh của họ và cưới xin.

Nhưng gai góc trên đường đời bỗng mọc lên. Tiếng báo động đầu tiên là công cuộc làm ăn của thân phụ nhà văn tương lai bị suy sụp. Tiền trường đóng trễ măi, nên ban giám-đốc cứ gởi tối hậu thơ về nhà luôn.

Trọng-Nguyên làm một bài toán tài-t́nh, là ra ở ngoại trú cho đỡ tốn, và luôn tiện gặp mặt người anh mơ ước cho dễ dàng, chớ mỗi tuần, thấy nàng một bận ở tiểu giáo-đường, sao mà lâu-lắc quá, anh không đủ chí bền.

Bài toán phụ-thuộc là yêu cầu người bạn trẻ của anh, giới thiệu cho anh ở trọ nhà người d́ ấy.

Sự thể ra sao chắc các bạn đă đoán biết. Nhưng họ yêu nhau quả có dễ dàng mà lấy nhau th́ không được. Cha mẹ đôi bên không bên nào nhượng bộ về mặt tôn giáo cả. Đây là chướng-ngại-vật to hơn cả núi cao sông rộng, v́ ḷng người là cả một bức tường sắt kiên cố, đứng sững, không leo qua được, không vượt được như núi sông.

Trong khi ấy th́ một sĩ-quan đưa lễ hỏi đến.

Sĩ quan ấy không đẹp trai, không khuôn phép, không học rộng hơn Trọng-Nguyễn. Nhưng các bực làm cha mẹ, ai lại không để lư-trí lên trên.

Đó là một người có địa-vị vững chắc, có thể tương lai rực rỡ, khác xa với cậu học-sanh không đủ tiền đóng học phí nội trú và cả ngày cứ làm thơ, viết truyện chớ không thích kinh sử bao nhiêu.

Chị Trọng-Nguyên tương lai th́ nhứt quyết ca bản “Em chỉ yêu một lần thôi”, nhưng cái bản nhạc ấy luôn luôn bị tiếng rầy la quở trách của cha mẹ chị lấn át đi.

Bấy giờ cậu học sanh si t́nh phải bỏ nhà trọ, bỏ học, đi theo một cuộc sống phiêu linh, nó đánh dấu cả một đời văn-nghệ của anh sau nầy.

Và cũng bấy giờ, cậu học sanh Taberd bắt đầu viết văn, viết báo để sống v́ gia đ́nh cố-nhiên không tiếp tế cho một đứa con lăng tử nữa.

Mỗi tháng Trọng-Nguyên kiếm được 500đ. Tuy anh mới 17 tuổi, và tuy năm ấy giá sanh hoạt c̣n rẻ đối với bây giờ, số tiền ít oi ấy cũng không giúp anh qua nổi nửa tháng đầu.

Anh phải đi theo một kư giả cao niên kia (xin giấu tên), người nầy đă bỏ nghề và chuyên hoạt-động chánh-trị, đi theo người ấy, phụ giúp y chút ít trong việc thảo chương tŕnh, nội qui v...v... để kiếm thêm chút ít mà chi độ.

Người ơn của Trọng-Nguyên là một người tốt. Ông ta cho nhà văn tập sự ở nhà ông, ăn cơm của ông, ông trả thù lao tiền bạc dồi dào cho cậu thiếu niên nầy khỏi thiếu-thốn ǵ cả.

Trọng-Nguyên kêu ông ta bằng chú và vợ ông ta bằng thím. Nhưng rủi ro quá cho nhà tiểu thuyết mến chuộng của phụ nữ, là ông ta mang một chứng bịnh nó khiến ông ta không làm tṛn phận sự người chồng.

Bà chủ nhà săn sóc Trọng-Nguyên quá khiến người thanh-niên bỗng hiểu thâm ư của bà ta.

Chàng muốn trốn đi, nhưng không được, v́ chưa t́m ra phương sống, lại sợ bà chủ nhà tức giận phao vu rồi ông chồng hiểu lầm sẽ bố chàng ta đến không sống được, v́ ông chồng ấy đang theo một chánh-đảng ghê rợn ở Sàig̣n lúc bấy giờ.

Sau nhiều đêm mất ngủ, Trọng-Nguyên phát minh ra một lá bùa trừ rất tài t́nh là kêu gọi người yêu ra đó cho thường, để bà kia biết thân mà trở về với lẽ phải.

Người yêu mà Trọng-Nguyên phải xa để quên mối t́nh không hi vọng hợp thức hóa, người ấy từ mấy tháng nay cũng ôm sầu ở Thị-Nghè, trở về với hiu quạnh của ḷng nàng như trước khi quen với người bạn của cháu.

Họ đă thề không gặp mặt nhau nữa, chàng hy sinh cho nàng khỏi đau khổ về sau, nàng v́ không biết bạn trôi giạt về đâu, đành nằm nhà ôm hận.

Hôm ấy tin vui đến, và thiếu nữ Thị-Nghè tức tốc ra Sàig̣n để thấy mặt người yêu mà nàng ngỡ không bao giờ gặp nữa.

Trận mưa Ngâu làm cho nhà ông-kư giả suưt tràn ngập lệ. Bà kư-giả đi đâu về, bắt gặp cảnh mùi mẫn nầy, nổi xung thiên lên. Anh thiếu-niên đẹp trai mà bà cưng và đặt hi-vọng đó, bỗng nhiên bị người ta cướp gần như trên tay bà. Bà nổi tam bành và nặng lời với cô t́nh nhơn ngây thơ kia.

-     Nè, tôi nói cho cô biết, cô mà c̣n đến đây để rù quến cháu trai tôi th́ tôi để thẹo trên mặt cô có ngày.

Trọng-Nguyên thấy rơ rằng anh phải trở về với cuộc đời gió sớm mây chiều của ngày mới rời Thị-Nghè, chớ không thể nương nhờ nơi đây lâu thêm nữa.

Người bạn gái, anh kêu gọi ra đây để làm kỳ đà, anh không thể rời được nữa. V́ thế, anh hạ tối hậu thơ cho bạn, hoặc là ngàn năm vĩnh biệt, hoặc là bỏ tất cả, để cùng nhau xây tổ uyên ương ở xó nào đó.

Cuộc hy-sinh của chị Trong-Nguyên to tát quá, nên “dầu sao, tôi không bao giờ phụ vợ tôi được” (lời Trọng-Nguyên sau nầy). Chị ấy đă phải bỏ một vị hôn-phu có địa vị, bỏ cả gia đ́nh, và quan-trọng hơn nữa, bỏ tôn giáo để đi theo một người bần lương.

Từ ấy bắt đầu những ngày cơ-cực mà đôi bạn trẻ lắm khi mỗi người mỗi ngày chỉ được ăn một bát phở trừ cơm. Họ chỉ nh́n nhau mà no và chiếc ghế bố kê nơi một góc hiên nhà trọ kia, đối với họ là cả một lầu đài hạnh phúc.

Một tin vui đến, vui trong phút đầu và hóa ra tin kinh khủng sau đó: là cô bạn đă thọ thai. Tổ ấm sẽ ấm thêm v́ sẽ thêm sinh khí trong nhà, nhưng bụng họ sẽ lạnh hơn v́ phải nhịn ăn để lo cho chú bé sắp ra đời.

Một buổi chiều kia, đôi bạn lang thang trên bờ kinh Tàu hủ, lối giải trí lành-mạnh của những lứa đôi cháy túi, Trọng-Nguyên bỗng gặp người đờn bà mà năm trước là một chủ quán nghèo. Chị ấy bây giờ ăn mặc sang lắm, nhưng có vó me tây. Hỏi ra th́ quả thật chị ta đang lấy một sĩ-quan người Pháp.

Hàn huyên một lúc, cô me tây cám cảnh khổ của người khách hàng năm xưa, nhận hai vợ chồng trẻ vào ở nhà ḿnh và t́m thêm việc cho nhà văn bấy giờ đang c̣n sống tối tăm, chưa ai biết đến.

Giờ đă có nơi trọ ấm áp, có công việc làm đủ sống, đôi bạn trẻ vẫn băn khoăn về một việc: hợp-thức-hóa mối t́nh vụng trộm của họ. Cả hai đều c̣n cha mẹ, và đều muốn trở về với gia-đ́nh.

Nhưng bước tường tôn-giáo c̣n dày, và hai mái đầu xanh chưa kinh-nghiệm thấy tương lai của họ thật là mờ mịt.

Nếu họ có kinh-nghiệm một chút, họ khỏi phải tuyệt vọng v́ dân tộc ta rất rộng lượng và một khi đôi lứa đă có một đứa con với nhau th́ 95 lần trong một trăm vụ, cha mẹ đôi bên đều nhượng nhau để tha thứ.

Và sự việc đă xảy ra y như vậy. Khi chị Trọng-Nguyên hạ sanh đứa con đầu ḷng, bắn tin đi th́ cả bà nội lẫn bà ngoại đều tới để thấy mặt đứa cháu mà họ đă nghe thương tuy rất giận cha mẹ nó.

Chính bên nội đă nhân nhượng cho phép Trọng-Nguyên theo đạo, và sau đó th́ mát mái xuôi chèo tất cả.

Mối t́nh nào cũng đẹp và cảm-động hết. Và mối t́nh bị ngăn trở mà những kẻ đă yêu dám vượt trở ngại để yêu nhau càng cảm xúc ta hơn.

Th́ ra nhà văn nổi tiếng lăng-mạn ấy đă trọn với t́nh cho đến ngày nay mà chị Trọng-Nguyễn đă tay bồng tay bế. Ḷng chung thủy của nhà văn trẻ tuổi nầy khiến ta tha thứ được tất cả những tội lỗi mà người ta đồn đăi về anh, những tội lỗi có hay không, không biết, chỉ biết là anh không phụ một người phụ nữ đă dám bỏ tất cả để yêu anh.

Một hôm gặp Trọng-Nguyên tôi hỏi:

-     Có quả thật anh bạn trẻ trung thành với “mẫu quốc” đến thế hay không ?

Trọng-Nguyên lặng lẽ cười, móc bóp trao tôi một một bức thư mà anh bịt chữ kư. Thư như vầy:

Anh Trọng-Nguyên,

Em viết thơ nầy ngay sau lúc mà em diễn xong màn cuối cùng. Buồn ngủ lắm, nhưng đợi sáng th́ tính làm sao với sự sôi nổi của ḷng em đêm nay.

Trọng-Nguyên ơi, em biết anh đă có vợ, có con, nhưng em cứ yêu anh. Và em cho anh hay trước rằng nếu anh không đáp lại t́nh yêu của em th́ anh sẽ mang nặng trên lương tâm, cái chết của một thiếu-nữ si t́nh...

Vân... vân... và vân... vân...

Khi tôi đọc xong thư, Trọng-Nguyên nói:

-     Bức thơ mà anh không biết tác-giả đă chứng tỏ hai việc: một là tôi có số đào hoa, hai là mặc dầu “c̣n đường”, tôi vẫn trọn đạo với vợ tôi.

-     Bằng cớ ?

-     Nếu tôi có lăng-nhăng ǵ với ai th́ anh đă biết rồi. Trong giới của ta, có giấu cái ǵ được măi đâu.

Tôi siết mạnh tay Trọng-Nguyên mà rằng:

-     Anh có căn bản lành-mạnh đấy, cố mà leo ngược dốc, nếu rủi ro anh có tuột dốc, anh sẽ thành công.

B.N.L