TRUYỆN NGẮN

 

CỬA  ĐÓNG  THEN GÀI

BÙI LẠP-PHONG

 

Tuy không nói một lời, Tiết Hằng vẫn hiểu biết thâm ư của cha ḿnh; hai hôm nay ông Vĩnh Tường đóng cửa gài then thật kỹ chỉ v́ một người vừa trở về.

Tự nhiên Tiết Hằng cảm thấy bâng khuâng, nhiều ư nghĩ vẩn vơ thoáng đến khuấy rộn tâm trí nàng.  Một con chim chích cḥe bay chuyền kiếm ăn trên cây khế ngọt kêu chí chóe làm nảy lên một âm điệu vui vui trong cái vắng lặng buồn hiu của buổi sáng nhiều mây mù.  Tiết Hằng mơ mộng nh́n qua song cửa sổ…

H́nh ảnh một thanh niên đẹp trai, hiền hậu lờ mờ hiện ra; chàng thanh niên không ai khác hơn Phong, người yêu lư tưởng của nàng.

Bốn năm xưa, nhà hai đàng ở khít vách nhau, Tiết Hằng và Phong quen thân rồi yêu nhau.  Cha mẹ đều bằng ḷng cho họ thành vợ chồng khi mùa xuân tới.

Th́nh ĺnh chiến tranh nổi dậy, đời sống con người bị xáo trộn rất nhiều.  Một sáng mùa thu nhiều mây mù, Sơn, người anh Tiết Hằng ra đi kháng chiến.  Vài giờ sau Phong cũng lên đường.

T́nh của họ càng sâu thêm, đẹp thêm, ư nghĩa hơn tựa như những mối t́nh của thời chiến quốc.

Bốn năm qua…. Tiết Hằng vẫn giữ nguyên vẹn h́nh bóng người yêu trong tâm tưởng.  Bất chợt… hai hôm nay Phong… trở về.

Vui chăng?  Không!  Phong về trong một toán lính Tây đến đóng tại đồn Phú thọ.  Phong về với cái lon Đại úy cai quản một tốp thân binh hung hăng ngang ngược như bầy lang sói khiến ai cũng sợ thất thần.  Mơ màng?  Tiết Hằng vẫn tỉnh… Tim nàng rung động mạnh trước một thật tế nhiều chua xót ngậm ngùi.  Bây giờ nàng không thể hờn trách ǵ cha ḿnh có cái cử chỉ nghiêm khắc “đóng cửa gài then” gạt ra ngoài một con người vô nghĩa.

Trong lúc tinh thần yêu nước kích thích mạnh mẽ ḷng dạ con người, cái hành động hùa theo giặc của Phong quả đáng khinh bỉ thật.  Cho nên dầu cho lưu luyến t́nh xưa người cũ, Tiết Hằng vẫn thấy cha ḿnh có lư.  Thà mang một mối hận t́nh c̣n hơn yêu một kẻ đi về lạc lối quê hương.

V́ vậy, cửa đă đóng, then đă gài, Tiết Hằng vẫn không nói một lời.

*

Đêm đă khuya…

Không trăng, thưa sao, trời tối đen như đêm 30.  Ngoài đường vắng teo vắng ngắt, thỉnh thoảng tiếng chó tru dài kế tiếp một loạt súng nổ từ trong đồn vọng ra.

Đă tới giờ ông Vĩnh Tường tiễn người thanh niên liên lạc ra về.  Tiết Hằng vẫn thức đợi mặc dầu nàng không có phận sự ǵ.  Măi đến lúc ông Vĩnh Tường trở vào nàng mới đi ngủ.

Ông Vĩnh Tường đă lên giường nằm, ông không nhắm mắt được.  Tin tức của người liên lạc do Sơn đưa về bắt ông nghĩ đến một điều lạ.

Sắp có một cuộc tấn công phá hủy kho xăng của Pháp.  Sơn giục ông hăy mở cửa t́m bắt liên lạc với người bí mật làm nội tuyến trong đồn.

Đồn giặc toàn lính mới đổi về biết ai làm nội tuyến mà liên lạc?  Ông chỉ biết có Phong, nhưng bây giờ Phong là kẻ thù chớ không phải là người thân nữa.  Con người mà bốn năm xưa chiếm trọn ḷng tin yêu của gia đ́nh ông, nay bỗng nhiên ông thấy ghê tởm vô cùng.  Ông đóng cửa then gài cốt tránh không cho Phong vác mặt đến nhà, nếu nghe lời Sơn mở cửa, Phong đến th́ sao?

Ḷng khinh ghét Phong th́ nhiều mà trí b́nh tỉnh để xét đoán th́ ít nên ông Vĩnh Tường nhứt định cứ đóng cửa gài then.  Gần suốt đêm nay tuy nghĩ đến một điều lạ nhưng tâm tư luôn luôn bị lôi cuốn vào sự bực dọc điên cuồng măi đến gần sáng ông mới dỗ được giấc ngủ.

Trời đă sáng tỏ, chim chích cḥe lại đến kêu chí chóe trên cây khế ngọt đánh thức Tiết Hằng trở dậy.  Nàng chưa kịp ngồi lên, chợt nghe có tiếng gơ nhẹ vào cánh cửa đă gài then.

Ai đến trong giờ nầy?  Lính đồn xét nhà chăng?  Thường liên lạc về nhà nào đêm trước, hôm sau t́nh báo của họ biết liền.  Nhưng lính đồn chuyên phá cửa mà vào chớ đâu có gơ cửa một cách êm ái thế kia?  Hay là…

Một ư nghĩ kỳ lạ bỗng lóe lên trong đầu Tiết Hằng khiến tim nàng đập mạnh.

-  Hay là… Phong đến ngoài kia ?

Sự xúc động tạo cho Tiết Hằng một cử chỉ bạo dạn, nàng bước ngay lại cánh cửa….

Tim nàng càng đập mạnh thêm khi mắt nàng nh́n thấy Phong qua kẽ hở cửa lá sách.

Nếu cửa không đóng then không gài, đôi trai gái sẽ ôm chầm lấy nhau rít lên nhũng lời ân ái.  Nhưng « cửa cấm » đă làm cho tiếng ḷng của họ trở thành câm nín như hai cái bóng vô tri.

-  Tiết Hằng !

Một tiếng gọi rất khẽ làm Tiết Hằng giựt ḿnh quay lại ; ông Vĩnh Tường đă lù lù bước ra đưa mắt căm hờn nh́n con gái như thấy được cử chỉ phản bội.

Ông dán mắt vào khe cửa rồi gật gù :

-  Biết mà, thằng khốn kiếp đó thế nào cũng vác mặt lên đây.  Nhưng nó cứ chịu khó đứng đó rồi về chớ không khi nào ta mở cửa.

Quả nhiên Phong đợi đến mỏi cả chơn không thấy mở cửa mới bỏ ra về.

Hôm sau và hôm sau nữa Phong lại đến rồi về không, cánh cửa nhà Tiết Hằng vẫn đóng kín như một nơi nghiêm cấm.

Ông Vĩnh Tường lấy làm đắc ư tự cho hành động ấy bảo vệ được danh giá của gia đ́nh ông, cứu con gái ông khỏi một bàn tay dơ bẩn.  Tiết Hằng th́ một phần đồng ư với cha về phương diện lư trí song về t́nh cảm th́ nàng khó ngăn chận được ḷng ḿnh.  Những kỷ niệm êm đềm của thanh xuân khi mới bước chập chửng trên đường t́nh ái hợp với ḷng yêu trong bốn năm g̣ ép đợi chờ dường như muốn trào ra bừng cháy mạnh, nàng bị lôi cuốn trở về những phút buồn thương của thuở ban đầu.

…Hôm nay xách giỏ đi chợ, qua hàng rau cải xanh xanh, Tiết Hằng bắt chợt có người lẽo đẽo theo ḿnh.  Người ấy vẫn là Phong.  Đáng lẽ Tiết Hằng cảm động lắm, hoặc tươi cười với người yêu cũ c̣n thương nhớ đến nàng, song v́ ảnh hưởng bởi hành động nghiêm khắc của cha thêm vào ḷng tự ái của nàng, nàng lạnh lùng nh́n xuống rảo cẳng đi mau.

Phong vẫn theo nàng ở nhiều nẻo chợ, nàng vẫn tránh Phong ở khắp nơi đây.  Họ như hai cái bóng câm nín không ai nói với ai một lời.

Nhiều chuyện đau ḷng xảy ra làm cho Tiết Hằng và người vùng Phú thọ oán ghét Phong cực điểm :  Phong thả chó dữ lùng cắn người nghèo, Phong bắt đờn ông vào đồn khiêng nước, gánh đạn, Phong đánh đập tra khảo tàn nhẫn những người tiếp tế bị bắt, Phong đem xử tử các du kích quân lảng vảng dọ thám quanh đồn, Phong dắt Tây lùng xét từng nhà và làm cả chuyện tồi bại : bắt gái có chồng đem vào đồn giữa đêm hôm.

Phong quả là đứa gian ác mà ai cũng muốn trừ đi.  Giá gặp Phong, Tiết Hằng sẽ phỉ nhổ vào mặt chàng.

Tin lại đưa về giục ông Vĩnh Tường mở cửa và t́m người liên lạc v́ ngày cử sự gần kề.

Ông Vĩnh Tường lại thao thức suốt đêm và sáng hôm sau lại bực ḿnh v́ thấy Phong đến gơ vào “cửa cấm”.

Đă hai tháng trôi qua, mấy hôm nay trời bắt đầu trở gió và mưa già.  Ông Vĩnh Tường đă gia công t́m người nội tuyến mà rốt cuộc không t́m được tia sáng nào.  Bất đồ trưa hôm đó đang ngồi dùng cơm với Tiết Hằng, bỗng có tiếng đập cửa đùng đùng.  Bỏ cơm chạy ra xem, chừng đó ông mới rơ Phong chỉ huy một toán lính khám xét nhà ông.

Đă sẵn khinh rẽ Phong, lại thấy Phong ồn ào dẫn lính đến xét nhà, ông Vĩnh Tường càng căm tức nhứt định không mở “cửa cấm”.

Phong phải vào cửa sau.  Bây giờ Phong lại chạm cái vẻ mặt lạnh như đồng của Tiết Hằng, Phong không khỏi hổ ngươi, dường như chàng đoán biết những người thân yêu cũ không c̣n chút thiện cảm với ḿnh, cả đến người yêu xưa cũng thế.

*

Trên nền trời tối sẩm, thỉnh thoảng chớp lên một đường sáng ng̣ng ngoèo, tiếp theo một tiếng nổ vang tai.

Mưa tuôn xối xả.  Trên các đường vắng chạy qua đồn không một bóng người lai vảng.  Gió mỗi lúc thêm to báo hiệu một cuộc tấn công khủng khiếp nhứt.

Họ đă về đây đúng lúc.  Họ ?  Là tám cảm tử quân do Sơn cầm đầu, âm thầm vào nhà ông Vĩnh Tường dưới trận mưa rào.  Bây giờ họ ngồi yên trong một góc pḥng, châu đầu vào nhau bàn kế hoạch phá cho được kho xăng.

Ông Vĩnh Tường và Tiết Hằng không được tham dự song cả hai đều biết tất cả về đây để đợi một người.  Vẫn là người nội tuyến bí mật.

Người chiến sĩ c̣n ẩn danh ấy ít nữa hẳn có thừa can đảm và chí hy sinh như tất cả tám con người cảm tử ngồi đây.  Không phải đợi đến đêm nay mà hơn cả tháng rồi, ông Vĩnh Tường th́ không nói chi chớ Tiết Hằng cũng luôn luôn ŕnh rập t́m biết con người anh dũng ấy là ai.  Nếu khinh ghét Phong bao nhiêu, họ cảm phục người ấy bấy nhiêu.  Tại sao đến giờ nầy Sơn vẫn c̣n giấu nhẹm mặt mày họ tên người ấy ?  Bí mật quân cơ ?  Ừ, chỉ duy có thế.

Quả nhiên Sơn và các bạn ḿnh b́nh tỉnh ngồi đợi, Sơn đợi một ám hiệu do bàn tay một người làm nổi thôi.  Sơn tin vào đó cũng như tin ở tương lai huy hoàng của đất nước.

Thời khắc vẫn âm thầm trôi qua trong mưa lạnh.  Vừa quá nửa đêm, chợt một loạt súng nổ ḍn chạm vào những lon mắc trên kẽm gai.

Sơn ném đoạn tre ngắn xuống đất, đứng phắt dậy.  Tám bóng người như những cái máy biến vội vào bóng đêm…

Chừng mười phút sau, từ bóng tối phát một tiếng nổ xé đất, rồi kế tiếp những tiếng nổ khác làm chuyển động cả tư bề.  Cả kho xăng chôn vùi dưới đất nổ tung lên bốc cháy rực trời.

Tiếng báo động gào to như một con ác thú bị đạn.  Các loại súng thi nhau nổ, các ngọn đèn pha quái đản trên cḥi cao tới tấp quét sạch bóng tối dẫn đường cho những cơn mưa đạn kinh hồn.

Lúc bây giờ, ông Vĩnh Tường và Tiết Hằng buông ḿnh xuống đất, ḷng sợ cho ḿnh th́ ít mà lo cho tánh mạng của các chiến sĩ th́ nhiều.

-  Súng nổ dữ quá….

Tiết Hằng lo lắng thốt ra câu nói đó, trong lúc ông Vĩnh Tường lẳng lặng nghe ngóng bên ngoài…

Bên ngoài vụt có tiếng chơn người bước chập choàng lên thềm.  Ông Vĩnh Tường đứng phắt dậy hồi hộp nắm tay con gái :

-  Tiết Hằng…

-  Dạ.

-  Con có nghe thấy tiếng chơn người ?

-  Có.

-  Họ về ?

-  Dạ, chắc họ về….

Vào lúc đó, ông Vĩnh Tường suưt điên lên v́ vui mừng.  Một bóng người chập choạng vào nhà, ông chồm lên vồ lấy.

-  Ồ Sơn !

Sơn thở hồng hộc v́ bị thương v́ vác nặng một người trên vai.

-  Sơn có sao không ?

Sơn nói qua hơi thở mệt nhọc :

-   Bị thương nặng ở vai.

-   C̣n ai đây ?

Sơn đặt người trên vai xuống đất rồi đáp:

-   Người mà lâu nay cha muốn biết mặt.

-   Người nội tuyến?

-   Phải!

Ông Vĩnh Tường cảm động gọi:

-   Tiết Hằng ơi!  Mau đốt đèn đem lại đây con.  Anh ấy bị thương ra làm sao?

-   Nặng lắm, anh ta ngất từ năy giờ.

-   C̣n những bạn kia?

Sơn ngậm ngùi:

-   Hy sinh cả rồi.

-   Tội nghiệp!

Tiết Hằng đốt sáng đèn mang lại rọi vào mặt người kia, bỗng nàng và ông Vĩnh Tường thất sắc kêu to:

-  Trời ơi!  Phong.

Sơn gật đầu :

-  Phải, anh ta chính là Phong,  Đại úy Phong….

Tiết Hằng và ông Vĩnh Tường nh́n nhau ngơ ngác trước một sự thật quá sức tưởng tượng của họ.  Sơn điềm nhiên bảo :

-  Em Tiết Hằng làm ơn kiếm thuốc băng bó cho Phong.

Bây giờ Tiết Hằng mới chú ư đến tấm thân bê bết máu của nạn nhơn.  Cố nhiên nàng không tránh được sự xúc động bàng hoàng của t́nh thương vô bờ bến.

Lần thứ nhứt đôi mắt nàng bỗng thấy ươn ướt.  Ông Vĩnh Tường cũng không giấu được vẻ mặt thẩn thờ v́ cảm động và hối hận.  Hối hận v́ đă hành động bất công đối với … Phong.

Sơn rịt xong vết thương ở vai quay lại th́ Phong cũng vừa chợt tỉnh.  Sơn đă nắm lấy tay Phong hỏi khẽ :

-  Anh thấy thế nào ?

Những vết thương ở ngực buốt chói vô cùng, Phong nhăn mặt rên rĩ :

-  Chắc tôi chết.

Phong cắn chặt hai hàm răng đảo mắt nh́n Sơn, Tiết Hằng và ông Vĩnh Tường, sau cùng miệng lắp bắp :

-  Cô Tiết Hằng, tôi muốn được cô ban … cho … một ơn… huệ

-  …….

-  Trước khi chết … tôi muốn được nắm lấy tay cô và coi … cô như người vợ chưa … cưới.

Phong nhăn mặt v́ cơn đau tột độ.  Tiết Hằng bồi hồi cảm động vừa gật đầu vừa đặt bàn tay ḿnh trong bàn tay lạnh lẽo của Phong.

Gương mặt tái nhợt của Phong thoáng lên một nét vui.  Chàng hướng về ông Vĩnh Tường :

-  Ba !

Phong vừa gọi vừa đưa tay định nắm tay ông Vĩnh Tường, nhưng kiệt sức quá chàng lịm cả người.

Ông Vĩnh Tường tinh ư đoán biết Phong muốn nói ǵ.  Ḷng hối hận làm ông nghẹn ngào chua xót.  Ông chồm lại gần Phong, cúi xuống nói vào tai chàng :

-  Anh Phong !  Tôi đă lầm… anh, xin anh tha thứ mà đừng ân hận.

Tiếng nói của ông vang lên như một lời sám hối… Phong chỉ mỉm cười và từ từ nhắm mắt.

Tiết Hằng ôm chầm lấy Phong gọi thất thanh :

-  Anh Phong !  Anh Phong !….

Mắt nàng đầm đ́a giọt lệ:

-  Trời ơi!  Phong đă… chết rồi.

Nghe tiếng khóc của Tiết Hằng, ông Vĩnh Tường như điên cuồng vội vàng chổi dậy đâm bổ về phía trước phá then mở cửa tự ḿnh đay nghiến lấy ḿnh:

-  Hừ, đóng cửa gài then, ta đă làm một việc khốn nạn, từ nay ta thề sẽ không đóng nữa…

Quả nhiên biên giới t́nh cảm của nhà ông đă mở, mở… để chứng tỏ một niềm hối hận không bao giờ nguôi.

Và, cũng để đón rước một người từ … đây không … về nữa.

 

BÙI LẠP-PHONG

VUI SỐNG số 3

Tuần lễ từ 23 – 29.09.1959

           

© Binhnguyenloc.com