Phóng sự

Cành Hoa Trước Gió

Nguyễn Ang Ca

 

I.- Nát một đời hoa

Khoảng đầu tháng 7 năm 195..., người ta có chở vào bịnh viện một thiếu phụ độ 25 tuổi. Theo lời một bác sĩ đă thuật lại th́:

-     ...Tôi chuyên môn về sản khoa, phụ trách về pḥng hồi sinh (salle de réanimation). Chiều mùng 9 tháng 7 năm 195..., cô Nguyễn thị Ng., 25 tuổi, được đưa đến pḥng hồi sinh trong một bịnh trạng vô cùng nguy ngập. V́

-     Các bộ phận về sinh dục đều bị sưng như thế chứng tỏ bịnh nhân bị „nhiễm trùng“ nặng do tử cung gây ra.

-     Ngoài ra v́ hạ bộ bị śnh chương làm cho bịnh nhân không thể đi tiểu ngoài được và c̣n làm cho bế tắc tất cả sự đại tiện.

.............

Và theo báo cáo pháp y có ghi.

„Khi người đàn bà có huyết trắng, nghĩa là có bịnh tử cung, bất luận là có chửa hay không th́ mới dùng đến thuốc ovrile pénicilline v́ thuốc nầy có công dụng sát trùng. Nhưng thuốc đó không bao giờ lại gây thương tích cho tử cung mà cũng không phải là thứ thuốc phá thai“. V́ tôi chuyên về sản khoa, tôi có thể quả quyết rằng nữ bịnh nhân Ng. T. Ng. Đă „phá thai“ bằng phương tiện thuộc vất chất (moyen mécanique) chớ không phải dùng thuốc.

Theo thường lệ, một cái thai hư phải ra máu bất luận là đặc hay lơng rồi thai ra sau, nên có sự băng huyết mà người ta không t́m cách cứu chữa th́ thai sẽ ra mà người mẹ cũng sẽ chết ! Trước khi hôn mê bất tỉnh, cô Ng. Có khai đă được một bà mụ „lănh phá thai“, cho cô uống sinergon. Synergon không phải là thuốc phá thai dầu uống bao nhiêu cũng vậy. Nếu có thai mà chích synergon th́ thuốc nầy chỉ dưỡng thai, nếu không có thai mà dùng, th́ thuốc nầy có tánh cách điều kinh bổ huyết.

Ngoài „nhật kư bịnh viện“, bác sĩ c̣n thêm:

-     Cô Ng. Không những bị phá thai mà lại c̣n bị nhiễm trùng quá thời kỳ mổ xẻ v́ không những tử cung bị nhiễm trùng mà cả „bassin“ cũng nhiễm trùng hoàn toàn. Tất cả bác sĩ bịnh viện đă hợp lực tận t́nh cứu chữa như vô hiệu.

Đúng 3 giờ đêm ngày 20-9-195... cô Ng. chết.

Trước khi chết, trong giờ phút hấp hối cô nhờ tôi chuyển lời cô lạy ta cha mẹ và ... nhắn gởi tên Nguyễn Thất Đức rằng linh hồn cô sẽ theo măi bên ḿnh kẻ bạc t́nh mà báo oán !

* * *

Là phóng viên, lần nữa tôi khoát áo ... thám tử.

Tôi xuống Cần thơ, lên Biên ḥa để t́m hiểu một sự thật đau thương. Cô Nguyễn thị Ng. Là nạn nhân của một tấn bi kịch phụ phàng để rồi phải về bên kia thế giới cùng đứa hài nhi 4 tháng đem theo một mối hận ngh́n thu, với cả một trời uất hận. Tôi đă xem xong quyển „Lưu bút ngày xanh“ của Ng. Và tôi cũng đă xem đến trang chữ chót trong quyển nhật kư của đời một thiếu nữ đáng thương, vừa mới tập tễnh bước chân vào ngưỡng cửa cuộc đời đă cam chịu ... nát một đời hoa !

Chiều nay, tôi đă đến viếng mộ Ng.

Và đêm nay tôi ngồi viết lại một tấn tṛ đời.

* * *

Cũng như bao cô gái đương xuân khác, Ng. rất thích cuộc sống ngang tàng của đời người lính chiến từ thuở c̣n là nữ sinh, Ng. ái mộ những chiến sĩ ... hoa mai vàng, và trong bao giấc mộng đêm xuân, người trinh nữ đă siết chặc chiếc gối ôm vào ḷng, để mơ đến một chàng trai vác súng lên vai, hiên ngang đứng ở biên thùy, sẵn sàng đem thân thế hiến gian san.

Trong cuộc tiếp đón đoàn lính chiến ca khúc khải hoàn, dẹp tan phiến loạn B́nh xuyên, từ Rừng sát trở về, Ng. là một thiếu nữ hăng say, đứng cạnh khải hoàn môn reo mừng to hơn ai cả ! Không những Ng. thích người chiến sĩ bằng xương bằng thịt ở ngoài đời mà cả những phim ảnh nào về chiến sự, có những thanh niên „kaki“ yêu nước nồng nàn, cũng được Ng. mến thích. Không biết có phải chăng v́ quá ái mộ Robert Taylor trong phim „Điệu vũ trong bóng mờ“ hay sao mà Ng. thường thầm nhủ với ḷng:

-     Đời ta công chức, giáo sư không ham mà ... “phi sĩ quan bất thành phu phụ” !

(xin xem tiếp Vui Sống số 4)

 

Vui Sống số 3

Tuần lễ từ 23 đến 29-9-59