Bức tranh thời đại

Dâu chua

Lê Dũng

-     Mầy đi, đi cho biệt nghe Nghiêm. Có ngày xe cán chết lăo nội mầy. Vô hôn thằng kia ?

Chị Ba vừa nói vừa gằn. Nghiêm đứng cách chị hơn mười thước, mằn lá cách nhà anh Năm nghe rồn rột, chân bẹt hàng hai, mắt lom lom nh́n chị.

Vẻ Nghiêm quằng quằng, miệng Nghiêm nhóp nhép ư chừng muốn căi chối điều ǵ ấy nhưng không ra tiếng.

Chị Ba thêm lớn giọng:

-     Đi vô coi nhà coi mầy thằng ông nội. Sáng ngày lo ăn cho mập thây rồi dong chơi, tiền đào ở đâu cho mầy ăn ? Tao nghèo chớ phải giàu có chín xe mười giàng ǵ đâu. Mầy nhớ, chừng tao đánh, cha mầy tao cũng đánh chớ đừng nói chi mầy. Vô hôn ?

Miệng nói láp váp, chân chị Ba bước lần về nhà thầy đội, nơi có ṣng bài cào. Nghiêm cũng lần bước theo chị, chưa đặt đít xuống nền xi-măng thềm nhà đă bị bàn tay ai nắm chả vai cứng ngắt. Nó la lên cái oái, quay lại.

Đó là ông nội nó, đôi mắt đă đỏ ngầu.

Nghiêm nh́n ông nó chưng hửng. Ông Bảy lâu lắm mới nhếch mép râu thưa:

-     Ở nhà, con làm ǵ mà má con chửi tới ông nội vậy con ?

-     Bả muốn chưởi th́ chưởi chớ ai biết.

Ông Bảy vuốt cḥm tóc xơ rơ của nó. Được mợi, nó bỗng ̣a lên khóc, tức tửi kể lể:

-     Bả đi chơi được mà bả không cho người ta đi chơi. Nội coi tức hôn ?

-     Má con đi đâu ?

-     Bả đi đánh bài sướng chết rồi bắt người ta coi nhà.

-     Con đừng có nói tiếng bả, người ta nghe kỳ cục lắm. Con c̣n nhỏ, đối với cha mẹ, phải giữ lễ phép nghe con.

Thoạt đầu, Nghiêm tưởng được ông nội binh nên thút thít kể lể, chừng như bị oan ức lắm. Nghe ông nói thế, nó đồ rằng ông không về hùa với nó nữa nên nín bặt, vuột khỏi tay ông, chạy chơi.

Ông Bảy hăy c̣n khuỳnh khuỷu tay như hăy c̣n ôm thằng cháu nội trong ḷng. Lúc lâu, ông mới ngồi bệt xuống, tay mằn râu lún phún.

Quê ông ở giữa đường Rạch-giá Sóc-Xoài. Anh Ba là con trai của ông, cả chục năm xiêu lạc, bây giờ đi làm ở Sàig̣n. Thương con, nhớ cháu, ông chắt mót tiền bạc đi lên đây, không quên đem theo một chùm gà vịt ông vừa dùng gầy giống. Ông tự nói thầm: “không mấy thuở đi lên con.”

Ngày đầu, gia đ́nh anh Ba tiếp ông vui vẻ lắm. Một gà mái đẻ được nấu cà-ri liền hôm ấy, ăn với bánh ḿ, múi tiêu, lạ miệng cả nhà, chuyện tṛ ỏm tỏi biết bao nhiêu. Gà vịt hết lần, giạ gạo đem theo vơi hẳn th́ câu chuyện cũng thưa đi.

Ông Bảy đă chịu đựng không khí ấy trót tuần. Ông biết sự lạnh lạt ấy nhưng mỗi lần đi là một lần khó, ông muốn ở nán cho thỏa t́nh. Với lại, Sàig̣n đối với ông mới lạ quá khiến bắt ṭ ṃ. Anh Ba đă đưa ông đi bến tàu, sở thú. Riêng ông cũng mon men thả bộ ra đường, coi người, coi xe, nghe tiếng rao mà chẳng biết bán hàng ǵ. Ông vừa tới hẻm, chẳng biết chị Ba có thấy chăng lại nỡ dùng Nghiêm kề nề, rầy xiêng xéo quá nặng.

Ngó mảng trời xanh một lúc, ông vào xếp vội hai bộ đồ.

*  *  *

Anh Ba dậy thật sớm để có ngày giờ đưa ông Bảy ra xe rồi đến sở làm. Ấy thế mà ông Bảy cứ chần chờ măi v́ thằng Nghiêm được lịnh mẹ, quấn quưt đeo chân ông. Nó nhỏng nhẻo:

-     Nội về ít bữa rồi lên nghe Nội. Nội nhớ khi lên đem cho con xin một con tu hú.

Chị Ba, sau khi gởi lời thăm hỏi mẹ chồng, em chồng và bạn láng giềng, chép miệng bâng quơ:

-     Thằng Nghiêm với ba nó bị phong tê thấp thế nào mà chân cẳng hay nứt quá. Ở dưới khi nào có ai bán khỉ, bán trăn, Ba mua giùm con vài con. Người ta đồn thứ đó trị phong hay lắm, Nghiêm, lật bàn chân nứt của mầy cho nội coi.

Đợi cho ông Bảy chứng thật bịnh trạng, quay lưng bước đi, chị Ba mới nói với:

-     Ờ ờ, có lên, Ba cho con xin một con gà ác. Nó cũng trị bịnh hay lắm ! ... (!)

Lê Dũng

Vui Sống số 3

Tuần lễ 23 đến 29.9.1959