NHỮNG MỐI T̀NH TRONG KHÁNG CHIẾN

 

ĐÀN AI LÊN CUNG OÁN

hay là mối t́nh của nhạc sỉ Nguyễn Mỹ Ca

 

Hồi kư của N. Đ.

 

VUI SỐNG sanh sau đẻ muộn, nên bị các đồng nghiệp giành hết các đề tài hay về kháng chiến.  Không c̣n trận long trời lở đất nào nữa để kể bạn đọc nghe, chúng tôi xin thuật lại những mối t́nh nầy vậy.

                                           V.S.

 

Nàng là một nữ sinh Sàig̣n.  Khi non sông ch́m trong khói lửa, nàng về quê là làng Thuộc Nhiêu, và lẽ cố nhiên gia nhập vào các tổ chức cứu quốc.

Nàng rất yêu văn nghệ và mấy phen nài nĩ để được vào đoàn kịch lưu diễn của nhạc sĩ Lê Thương.

Lê Thương là một con nguời thận trọng.  V́ nhận thấy kháng chiến ra lịnh đạo đức triệt để, anh lo có việc không hay sẽ xảy ra trong đoàn, v́ các nghệ sĩ nam phần đông đa t́nh như bất cứ nghệ sĩ ở xứ nào, và chính ông bầu, thuở ấy cũng c̣n trai trẻ và cũng rất đa t́nh; trong khi đó th́ nàng lại đẹp ghê hồn.

Không rơ rồi sau đó nàng giúp việc cho ban nào, nhưng về sau th́ nàng là nhân viên của ban Tiếp tế Nam bộ.

Con người yêu văn nghệ và xinh đẹp ấy mà lại vào cái ban chuyên chở mắm và trứng vịt từ Hậu giang lên miền Đông, nghĩ cũng lạ lắm.  Nhưng những bạn nào biết rơ nội bộ ban ấy th́ hết ngạc nhiên ngay.

Linh hồn của ban Tiếp tế Nam Bộ năm ấy là nhạc sĩ Nguyễn Mỹ Ca, tác giả bản nhạc bất hủ “Dạ khúc”.

Không làm văn nghệ được th́ nàng gần một người văn nghệ vậy.  Ít ra trong những đêm dài đông đúc muỗi ṃng ở chốn bưng biền xa thẳm, khi mà “gió gây hương nhớ”, nàng cũng được nghe tiếng đàn của ai…

 Trong sầu nhớ

“Bóng ai thoáng về cô pḥng,

“Nào đâu thấy t́nh xưa mơ màng.

“Đàn ai lên cung oán tang t́nh gieo hờn

Trai tài, gái sắc, trong cảnh cô đơn, con người nghe cần an ủi tinh thần hơn bao giờ cả.  V́ thế không mấy lúc mà họ yêu nhau.

Đó là một mối t́nh đẹp v́ đôi lứa đồng tâm hồn, đồng cảm nghĩ.  Đó lại là mối t́nh thơ mộng v́ khôn thỏa.  Người nghệ sĩ yêu th́ chỉ biết yêu, không tính đến chuyện hợp thức hóa t́nh yêu bằng một cuộc hôn nhơn.  Thảng có ai nhắc nhở điều ấy, họ sợ hăi v́ hôn nhơn xóa mất thi vị của ái t́nh buổi đầu.  Đành rằng họ sẽ cưới nhau, nhưng càng cưới trễ chừng nào thích chừng nấy.  Cưới xong là hết, t́nh biến ra chất khác rồi, tuy vẫn đậm đà.

Nhưng không khí bưng biền không bao giờ thuận lợi cho những cuộc yêu đương thầm lén cả.  Những năm đầu, ở Thủ dầu một có mấy nữ cứu thương bị xử tử v́ đă yêu ngoài ṿng lễ giáo.

Trong hoàn cảnh ấy, muốn giữ vẹn thanh danh và cái đầu của họ, họ chỉ yêu suông thôi, yêu theo lối Á Đông ngày xưa mà một cái nh́n cũng nói ra được lắm lời đắm đuối, một tiếng thở dài cũng tỏ được bao nỗi nhớ nhung.

Và v́ không thỏa như vậy nên mối t́nh của họ cứ càng ngày càng to lên dần, càng đẹp ra và càng đậm mùi thơ.

Một hôm trên bước nổi trôi của công tác, họ lọt vào cuộc hành binh của giặc tại một làng gần tỉnh lỵ Sóc Trăng.

Đôi bạn núp ẩn cách nhau độ ba mươi thước, cả hai đều nằm dưới mương trên đắp bằng lá dừa nước.  Bấy giờ có kinh nghiệm, giặc đă biết rơ lối ẩn ngụy trang của kháng chiến, nên chỉ vạch lá t́m sâu, họ tóm được nàng.

Cánh quân ấy là một trung đội Lê Dương.  Nhưng Lê Dương hay chánh quốc, hay Bắc Phi ǵ, hễ tóm được gái đẹp là họ chia tay nhau hiếp cái đă rồi hẳn hay.

Họ chưa hiếp nàng, chỉ mới bàn tán phân công thôi.  Nhưng nhạc sĩ biết tiếng Pháp, nghe được dự định bỉ ổi của họ, công phẩn hết sức nên ra mặt phản đối.

Ai c̣n nhớ chăng vụ một trạng sư kia, chết cũng v́ công phẩn khi vợ ông bị chúng nó hiếp ở Thủ Đức?  Người cách mạng cho đó là một cái chết vô lư, hủy hoại lực lượng vô lối.  Nhưng người cách mạng là ông thánh hay sao không rơ chớ không c̣n là người nữa.

Vị trạng sư kia và nhạc sĩ Nguyễn Mỹ Ca chỉ là những người thường thôi với mớ t́nh cảm rất con người của họ.  Thế nên không sao họ nín được trước cảnh khốn kiếp ấy.

Phương chi Nguyễn Mỹ Ca với nàng chưa có ǵ với nhau, mối t́nh của họ như là mới bắt đầu, nàng c̣n quí báu trong vẻ trong trắng của nàng mà chàng chưa bao giờ được hưởng, th́ tài nào nhạc sĩ không nóng mũi cho được.

Nhạc sĩ tung lá đứng lên và giặc lập tức chỉa tiểu liên vào chàng với lịnh đưa tay lên hàng.  Nguyễn Mỹ Ca nói cho họ biết rằng theo luật quốc tế, theo nhơn đạo, họ không được phép làm như thế.  Giặc cười vào mũi nhạc sĩ rồi cứ thi hành chương tŕnh con heo của chúng.

Làm sao tả được sự tan nát của ḷng nàng và nỗi đau của chàng?  Chàng đă nhảy đến liều chết với chúng, nhưng một bá súng, chúng đủ hạ chàng.  Chàng chưởi bới thậm tệ, chúng vẫn cười trừ.

Khi cả một tiểu đội (cái tiểu đội có công t́m ra quân phiến loạn) đă điểm binh xong xả qua đạo nữ binh gồm độc một cô lính, th́ viên đại úy chỉ huy trung đội đi tới nơi.

Tiểu đội trưởng lập-bo xong th́ được lịnh bắn cả hai người.  Mỹ Ca xin được đứng gần bạn và được nói với bạn đôi lời.  Chàng nói ǵ?  Quanh đó, c̣n người ẩn núp và lời nhạc sĩ được ghi nơi ḷng họ và được kể lại về sau:

-   Em, đó chỉ là một tai nạn xoàng.  Nếu ta c̣n sống, ta sẽ tiếp tục yêu nhau như không có ǵ xảy ra.  Em à, anh muốn tin rằng có chốn tuyền đài.  Ta sẽ gặp nhau nơi đó nhé!  Thôi vĩnh biệt ngàn năm trên dương thế.

Lời cuối cùng của đôi bạn là như thế nầy.  Họ rập nhau mà hô:

-   Việt Nam muôn năm!

Một loạt súng át cả tiếng vang của lời hô to ấy, và bỗng nhiên, cả tiểu đội đều đứng thẳng người lên để chào.

 

N. Đ.

 

L.T.G.- Gia đ́nh của Nguyễn Mỹ Ca thường đính chánh câu chuyện trên đây và cho rằng nhạc sĩ chết v́ bom.  Bổn báo xin kính nể lời ấy và chua rơ nơi đây.

 

 

VUI SỐNG số 1

Tuần lễ từ 09 đến 15.09.1959

 

 

© Binhnguyenloc.com