TÂN TRUYỆN

 

Cô nhơn t́nh và con cá trê

B́nh-nguyên Lộc

 

Nhà chỉ rộng có hai thước năm và sâu năm thước thôi nhưng ở có một ḿnh nên Tú thấy đủ chán.

Vách ván nền gạch Tàu nhiều tấm đă ṃn thành ḷng chảo.  Trời giữa trưa mà ở trong nhà vẫn tối om, nếu đọc sách chắc khó khăn lắm.

Tú không để tâm nhiều đến những cái vật ấy v́ thật ra chàng ít khi ở nhà.  Miễn đêm có một chỗ nghỉ lưng là sang trọng lắm rồi nhứt là trong những đêm mưa dầm.  Những đêm lạnh lẽo ướt át như vậy, có một nơi để mà về th́ nghe nó ấm cúng như là được về tổ ấm gia đ́nh.

Công việc đầu tiên của chàng là xem xét phía sau.  Khu vệ sinh trong nhà là chỗ quan trọng nhứt.  Thế nào cũng phải được một chỗ đứng tắm cho rộng răi và một chỗ đi ngoài không ngộp thở lắm, nếu không th́ nhà nầy không c̣n giá trị ǵ nữa.

Lúc đưa tiền, chàng quên nghĩ tới cái đó.  Bây giờ chủ nhà giao ch́a khóa, chàng mới nhớ sực lại điều quan trọng trên đây.

Nhà bếp cách nhà trên bằng một cái sân trong, sâu hai thước.  Ở đây tắm được mà tập thể dục mỗi sáng cũng tiện.

Cầu tiêu hầm độc lập và không có nước tự động xả xuống.  Trong xóm lao động, cầu tiêu loại đó là sang trọng lắm rồi.

Nhưng nước tắm và nước trời mưa sẽ chảy đi đâu v́ xóm nhà nầy không có hệ thống ống cống?

Tú xem lại th́ ở cuối sân, ngay sát thềm nhà bếp chạy dài một cái mương gạch; có lỗ xuyên chơn tường ăn thông qua sân nhà bên cạnh để nước chảy qua đó rồi đi đâu nữa không rơ.

Nhưng nhà bên cạnh đă bít lỗ nầy bằng gạch nên nước ứ đọng đầy mương.

Bấy giờ Tú mới hiểu cái mùi hôi thúi nghe thoang thoảng năy giờ ở đâu mà ra.

Gạch lót mương có lẽ v́ lâu năm quá nên bể hết cả, đất dưới gạch bị nước thấm biến thành bùn rồi trồi lên nên nước mương đen ng̣m.

Tuy nhiên Tú vẫn thấy được trong nước một cùi bắp và một mớ vỏ dưa chuột.  Con mẹ thuê nhà trước chàng chắc bẩn thỉu lắm, rác rến đụng đâu vứt đó, nên nhà bên cạnh sợ nghẹt mương phải chơi xấu bít lỗ lại.

Tú định bụng sẽ đến làm quen với ông láng giềng rồi năn nỉ ông ta giải tỏa đầu mương cho chàng nhờ.

Công việc dọn về nhà mới chỉ nửa tiếng đồng hồ là xong cả v́ chàng không có bao nhiêu đồ đạc.  Nhà dọn đàng hoàng.  Tú khóa cửa lại rồi đi cho đến quá chín giờ đêm mới về.

Ngày hôm đó, đi về mấy lần, chàng đă quan sát xóm, người và vật; giờ đây đóng cửa chong ngọn đèn dầu, Tú lắng nghe tiếng động quanh ḿnh.

Xem nào!  Coi có khác ǵ các xóm mà chàng đă ở qua hay không.

Không có ǵ khác lạ cả.  Đằng xa có người học thổi sáo, suốt tiếng đồng hồ thổi măi điệu Buồn tàn thu.  Ai đó, ca Vọng cổ, nhái giọng Út Trà Ôn khá giống.  Hai ba em bé học bài.  Tiếng rao nem nướng; và ở nhà bên cạnh hai vợ chồng người ta căi nhau.

Vào khoảng mười giờ đêm th́ mọi thứ tiếng trên kia im cả.  Những con vật nho nhỏ như thằn lằn, chuột lắt và côn trùng bấy giờ mới hiện ra sân khấu.

Tú nghe tiếng con sâu ǵ không biết, kêu vang lên sau nhà.  Đó là một thứ ốc, thứ trùm ǵ hay sống dựa bờ nước ở thôn quê, kêu to gần bằng con ve sầu, nhưng núp ở đâu dưới cỏ dưới bùn, không bao giờ ai thấy được chúng nó cả. 

-  Chắc nó sống ở kẽ gạch mương sau, chàng nghĩ thầm như vậy.

Bỗng một tiếng động kỳ lạ làm cho chàng chú ư lắng tai.

Đó là tiếng một con vật khua nước, như con chuột rơi xuống mương chẳng hạn, hay tiếng chơn heo, chơn chó quậy bùn.

Nhà không có nuôi chó nuôi mèo ǵ cả, th́ chắc là chú chuột nào hụt chơn bị tắm mát đó thôi.  Tú nghĩ như vậy rồi lấy làm lạ mà không nghe nước bị khua nữa.

Té xuống mương không lẽ nó chết ngay.  Tú băn khoăn tự hỏi: „Lạ quá, con vật nào cũng tự nhiên mà biết lội cả, sao con chuột nầy lại chịu chết ch́m?“

Tú lắng đợi rất lâu, lâu lắm, có hơn mươi lăm phút đồng hồ mới nghe một tiếng „bóc“.  Tiếng động ấy giống tiếng con trâu sụp chơn xuống lầy rồi rút lên.

Thật là kỳ quặc.  Con chuột ngu nhứt thế gian cũng biết được rằng bờ mương gần lắm, bơi vài cái là thoát nạn rồi, chớ có đâu mà lặn hụp măi như vậy.

Tiếng « bóc » khó hiểu ấy khiến Tú không ngủ được.  Ở đời có lắm chuyện nhỏ không đâu như thế nó ám ảnh ta v́ tánh cách bất thường của nó.

Tú đếm được ba lần kêu « bóc » như vậy rồi xem lại chiếc đồng hồ tay dạ quang th́ thấy đă gần mười một giờ đêm rồi.

Khó chịu quá, chàng ngồi dậy xách cây đèn pin để dưới gối, mở cửa sau rọi thử.

Tia đèn quét dài theo cái mương, quét qua, quét lại, mấy bận mà Tú không thấy ǵ cả.  Chàng bước tới sát bờ mương, cúi xuống mà ḍm kỹ, tia đèn đi chầm chậm cho mắt khỏi vội vàng.

Mặt nước phẳng ĺ, đục như bao giờ, Tú rọi khắp sân trong, khắp gian nhà bếp trống, khắp buồng tiêu không đóng cửa, nhưng tuyệt nhiên không hề thấy bóng một sinh vật nào cả.

Con ốc bí mật nghe tiếng chơn đi của chàng cũng hoảng sợ, nín khe.

Tú đứng ngó mương một lát nữa, ngước mặt lên nh́n mảnh trời vuông con con giống như tờ giấy đen mà ai dán lên đó những ngôi sao giấy vàng, lắng nghe tiếng động cơ xe chết lần trên đường xa vắng, đoạn tắt đèn pin trở lên nhà.

Lần nầy chàng mặc kệ mọi việc, tắt phụt ngọn đèn dầu rồi quyết định ngủ.

 

*

*    *

 

Sáng hôm ấy, Tú ăn quà ở nhà cho đỡ tiền.  Một mẩu bánh ḿ một đồng bạc, thêm hai đồng chả lụa là được một bữa ăn sáng đủ chất bổ dưỡng.

Như trẻ con, chàng không biết liệu cơm gắp mắm, ăn hết sạch chả lụa mà bánh ḿ vẫn c̣n nhiều.  Vừa ăn chả xong, ngon miệng quá, ăn bánh ḿ không, thật chán ngắt.  Tú trợn trạo nuốt như nuốt cơm khô.

Cuối cùng c̣n một mẩu to bằng hai ngón tay, chàng chịu, ăn không vô nữa.  Mẩu bánh c̣n sót là bánh ruột.  Cái vỏ ngon lành hơn nên chàng đă gậm trước hết cả rồi.

Ăn xong, không có nước mà uống.  Thơ thẩn nghĩ đến cái bất tiện của đời sống độc thân, Tú buồn tay, nặn bột của mẩu bánh ruột thành một khối dẻo.  Khi ư thức lại về công việc vô t́nh của chàng, chàng bắt đầu nắn một con chó.

Nhưng Tú là một anh thợ vụng nên chi chó lại giống trâu.  Chàng bèn rứt thịt hông của con vật để làm thêm  hai chiếc sừng cho con trâu ra hẳn con trâu.

Công việc vừa tới đây th́ bỗng chàng nghe bụng quằn quại đau.

“Quan lớn đ̣i !”  Nói thầm xong câu pha tṛ đó, Tú đứng lên để đi ngoài, con trâu bột vẫn c̣n cầm trên tay.

Khi bước ngang qua mương, chàng chợt thấy rằng công tŕnh mỹ thuật của ḿnh không đáng tiếp tục nên vứt khối bột xuống mương và bẩm bẩm:

“Mương đă bẩn cho nó bẩn thêm!”

Tú cũng chẳng buồn trông theo cục bột đó.  Chàng nghe nó đụng mặt nước kêu một cái chơm rồi hai tiếng động khác làm cho chàng giật ḿnh day trở lại.

Đó là tiếng “bóc” bí mật khi đêm và một tiếng kỳ dị nữa là tiếng “phập” như tiếng heo ăn trong máng.

Khi Tú day lại th́ tiếng “phập” vừa bắt đầu và chàng kinh ngạc hết sức mà thấy miệng một con cá trê trắng hả ra khỏi mặt nước để táp con trâu bột.

“Hà, th́ ra đây là món quà dằn nhà của người thuê cũ”.  Tú nói đùa thầm như vậy.

Rồi chàng tưởng tượng đến những ngày chót của người đó ở đây.  Bà ta rộng cá trê trong hũ.  Nửa đêm, cá tung nấp hũ để t́m tự do.  Không có lối ra, cá đành định cư ở mương nầy, tuy không được rộng đường nước nhưng cũng dễ chịu hơn là nằm trong chảo mỡ nóng ngày mai.

Bà chủ bận rộn không có ngày giờ truy nă kẻ thoát thân, hoặc quên mất nó cũng nên, rồi th́ phải dọn nhà đi nơi khác.

Cá không có ǵ ăn, đói lắm.  Chắc bao nhiêu sinh vật nho nhỏ dưới mương đă bị nó thịt cả rồi.  Về đêm, có con sâu con bọ nào trên không khí xấu số rơi xuống nước là bị nó đớp ngay.

Con trâu bột hôm nay quả là một bữa tiệc to đối với nó.

Đi ngoài xong, Tú trở ra, ngồi ở bờ mương mà ŕnh cá.  Nước mương đen ng̣m, Tú nh́n măi mà không thấy con vật bị bỏ quên đâu cả.

Điếu thuốc hút trên tay đă cháy đến mức chót, phải vứt.  Tú dụi đầu thuốc lên gạch cho tắt rồi ném mẩu thuốc xuống mương.

Mẩu thuốc vừa chạm phải mặt nước là cá đă vọt lên hả miệng mà táp.  Tội nghiệp nó đói quá!  Tú hối hận lắm v́ mẩu thuốc ấy có lẽ sẽ giết cá mất.

Chàng ŕnh một hồi nữa, không thấy cá vùng vẫy để chết nên bỏ đó, đi công việc của chàng.

Tối hôm ấy về nhà, Tú lo lo.  Chàng hết thương con cá chết oan như khi sáng mà sợ cái xác của nó sẽ śnh lên, hôi thúi lắm, không làm sao được.  Nước mương bẩn như thế, tay nào dám tḥ xuống để vớt xác chết trôi?

Thật là bậy, chàng tự trách.  Nhiều việc nhỏ ḿnh nhắm mắt mà làm càn, không nghĩ tới hậu quả tai hại của nó.  Từ đây, làm ǵ, ḿnh cũng phải suy tính cặn kẻ mới được.

Tú ngủ đến sáng, thức dậy lại ăn bánh ḿ chả lụa.  Lần nầy chàng nghĩ đến con cá trê trước, để chuộc tội đầu độc nó hôm qua.  Chàng moi ra một nhúm ruột rồi xuống nhà sau.

Tú ném thử một viên bột nhỏ xuống nước xem cá c̣n sống hay không.  Chàng mừng rỡ hết sức mà thấy tù nhân nầy ồ ạt hiện ra để táp bánh.

Cá trê nhiều sinh lực thật.  Chàng nhớ thuở bé đă thấy một con cá trê phơi ngoài nắng suốt nửa ngày mà không chết.  Người ta lại kể rằng cá trê nuôi trong ao đào hang sâu lắm hàng cây số ngàn để thoát thân.

Tú vứt thêm bánh cho cá, ḷng vui sướng vô cùng, miệng nói to lên:

-  Mầy có phước lắm nhé!  Không gặp tao mầy sẽ chết đói dưới mương.

Từ hôm ấy, sáng nào chàng cũng cho cá ăn ruột bánh ḿ.  Lâu dần, cá quen hơi bén tiếng hễ nghe tiếng bước của chàng trên sàn gạch là trồi đầu lên rồi.

Nó hiểu biết nhiều việc, chẳng hạn như giấc trưa và giấc chiều, chàng có van lơn mời mọc nó, nó cũng không thèm ra mặt, v́ Tú không cho ăn vào hai buổi đó bao giờ.  Có ǵ đâu mà cho ăn.

Nó lại bắt đầu làm bộ làm tịch, chê khen miếng nhỏ miếng lớn, và mẩu thuốc tàn th́ không bao giờ nó táp nữa cả.

Tú sống với người bạn cá ba tháng như vậy th́ cá trước kia bằng cườm tay, đă lớn gần bằng cườm chân rồi.

Da trắng của nó lúc đầu trầy trụa thấy mà bắt nhờm, nay đă lành lặn và mướt ra.  No đủ có khác.

Người ta làm bạn với chó với mèo được, nhưng trong cảnh trơ trọi minh mông Tú vẫn t́m thấy một phần an ủi trong t́nh bằng hữu kỳ dị với một con vật ở trong một thế giới khác thế giới của chàng.  Không sờ mó vuốt ve nó được, không nói với nó được lời nào chàng vẫn thông cảm với cá và có cảm giác rằng được nó thương mến bù lại.

Mấy tháng nay Tú bỏ giặt quần áo ở tiệm.  Nhưng thấy tốn hao quá, chàng quyết định tự giặt lấy ở nhà những món nho nhỏ như là mu-soa, áo thung, quần đùi, v.v…

Ngày đầu, giặt xong, chàng phải hối hận.  Bao nhiêu sà bông mặn chát đều chảy xuống mương.  Như thế người bạn bơi lội của chàng sẽ chết mất đi c̣n ǵ?

Quả thật thế, đêm hôm đó cá nhảy không ngớt .  Đó là dấu hiệu nó yếu trong người nó quá v́ bị nhiểm độc của hóa chất.  Nó vẫy chết và mai lại, th́ nhà nầy chỉ c̣n có mỗi một sinh vật thôi là chàng.

Mấy tháng nay nhờ nó mà Tú nghe ḿnh bớt trơ trọi.  Nó thiếu điều kiện hơn con kéc của Lỗ B́nh Sơn trên hoang đảo, nhưng dầu sao nó cũng c̣n gần người hơn mấy con thằn lằn không chơi được đang đeo trên vách kia.

Tú muốn cứu bạn lắm.  Vớt nó lên, bỏ nó vào lu nước tắm là xong.  Nhưng chàng nghĩ đến nội cái việc tḥ tay xuống mương nước tù cũng đủ khiếp đảm rồi.

Có phải cứ tḥ tay vào vũng bùn là bắt được cá ngay đâu.  Mặc dầu là bạn với nhau, cá vẫn nhát người v́ bản năng tự tồn.  Nó sẽ chui trốn, bắt khó hơn bắt lươn nhiều, v́ cá trê biết tự vệ.  Nó mà chém một cái là ta bị thương đến suốt tam cá nguyệt chưa lành.

Rốt cuộc chàng đưa ra lư lẽ nầy để tha thứ ḿnh: “Đă trễ quá rồi!  Nó đă nhiễm độc th́ làm sao nó cũng phải chết!”

Lư lẽ trên đây an ủi được chàng phần nào, rồi chàng yên tâm mà ngủ.  Sáng ra cầm mẩu bánh ḿ mà nhai, Tú bùi ngùi rứt ra một nhúm ruột để trên bàn.  Chàng hành động như một bà vợ vừa góa chồng, tới bữa ăn bới dư một chén cơm, so dư một đôi đũa rồi để chén đũa đó cạnh ḿnh mà hồi tưởng đến người thân yêu mới ngày nào đây c̣n đồng mâm với ḿnh.

Ăn sáng xong, chàng uể oải đứng dậy, bước ra sau, gieo rắc ruột bánh trên mặt nước như các bà cụ rải gạo cho cô hồn.

Bóc… phập!  Tú giật ḿnh.  Th́ ra cá c̣n sống.  Cá trê nhiều sinh lực thật!  Nuốt mẩu thuốc lá không sao, mà nuốt nước bồ tạt cũng chẳng việc ǵ!

Chàng mừng quá, chạy lại mương búng tay kêu bóc bóc để gọi cá.  Hơn tháng nay mỗi lần cho cá ăn, chàng đều búng tay như vậy để cá lẫn lộn tổ hợp hai ư thức ăn và nghe lại.  Trong tuần sau nầy, hễ búng tay là thấy cá trồi lên, không cần phải rải thức ăn xuống nước.

Tú búng ba bốn cái bóc th́ cá trê trắng đáp lời theo tiếng gọi.  Một đêm vẫy chết, nó đă bầm dập làn da trắng mướt của nó đi.  Cá trê trầy trụa như trong những ngày chàng mới dọn về.

Cá vọt lên rồi lặn xuống, lội lăng xăng và rốt cuộc thất vọng, nó lặn luôn.

*

*      *

Mùa nắng sắp tàn.  Thiên nhiên chuyển ḿnh một cách đau đớn để bước sang mùa mưa.  Tối tối cá trê lại nhảy đùng đùng dưới mương.  Tú bùi ngùi nhớ mẹ thuở xưa, lúc chàng c̣n bé.

Những đêm trời chuyển mưa như vậy, cá rộng trong ảng nghe khó chịu nhảy thọt lên để ẩy rơi nấp ảng.  Nghe cá nhảy, bà cụ không quên kêu chị chàng dậy để làm cá “Kẻo nó chết, bỏ uổng”.

Những gương mặt thân yêu của thời thơ ấu của chàng bỗng hiện lên trong cái nhà hiu quạnh nầy.  Người bạn không linh hồn  vô t́nh đă gọi hồn ma về, những hồn ma bạn: một bà mẹ, một người chị, và quanh hai nhân vật chánh ấy qua lại nhiều người láng giềng nhiều năm, thiếu th́ buồn và giờ nghĩ đến th́ ḷng nao nao.

Mùa mưa năm đó Tú gặp ngườI yêu đầu trong đời chàng.  Đó là một cô gái liến thoắng rất dễ chinh phục và không đ̣i hỏi ǵ cả.

Cô gái không về ở với Tú nhưng đến đó thăm chàng rất thường.  Ngày đầu tiếp bạn, Tú dẫn cô gái ra sau nhà, nói là giới thiệu một đứa em.

Cô gái ḍm trước xem sau măi mà không thấy bóng dáng ai hết.  Thưởng thức sự ngạc nhiên của bạn giây lâu, Tú đưa tay về hướng mương vừa búng kêu cái bóc vừa nói:

-  Thằng trê trắng, em của anh!

Cô gái thoạt tiên trố mắt nh́n, và khi nghe dứt lời giới thiệu lại thấy đầu cá trê trồi lên, cô ta cười ngặc ngẹo rồi véo Tú một cái đau điếng hồn.

-  Cá trê là con gái, chớ không phải con trai đâu mà kêu nó bằng thằng.  Bằng cớ là truyện Trê, cóc.  Té ra anh đă chứa gái trong nhà từ lâu rồi.

Lại véo Tú một cái nữa, cô gái nói tiếp:

-  Rơ lố bịch, nuôi cá vàng không nuôi, đi nuôi cá trê.

Tú binh vực bạn cũ quyết liệt:

-  Cá trê nghèo hèn nên dễ thân mật hơn.  Nó lại có nghĩa.  Nó cứ rán mà sống măi chớ không chịu bỏ anh.  Cá vàng èo uột như con nhà giàu, cho ăn no nê toàn món ngon, vẫn cứ chết quay ra vài ngày sau khi mua về.

Xem ra cô gái không ưa cá trê lắm.  Cá trê gợi nhớ những công việc nội trợ khó nhọc, lại gợi nhớ một chuyện ghê tởm vô cùng, mà cô gái kể cho Tú nghe, chưa kể đă nôn oẹ lên ầm nhà.

“Họ nói giống cá trê, nhứt là cá trê trắng rất mê ăn thịt người chết.  Ở miệt bùn lầy nước đọng như miệt Hậu giang chẳng hạn, mỗi lần người ta bốc mả th́ mỗi lần thấy cỗ ḥm đầy nhóc cá trê trắng đang lội loi ngoi trong đó.  Trong gia đ́nh em không ai ăn cá trê cả”.

Kể xong cô ta lại nôn oẹ lên một hồi nữa.

Tú hơi buồn mà thấy hai người bạn không hạp nhau.  Câu tục ngữ: “Bạn của bạn tôi là bạn tôi”, ở đây không đúng tí nào.

Lần nào cô gái ra về, Tú cũng nghe thương bạn cũ hơn lên, tủi giùm phận nó, rồi ra sau mương để đàm đạo với nó.

Một đêm mưa gió kia, cô gái ở lại vớI Tú.  Trong ngơ hẻm sâu cùn, khó gọi xe, mà Tú lại cứ cố cầm măi, nên cô gái xiêu ḷng, mặc cho mẹ mắng ngày sau đó.

Giọt mưa rỉ rả ngoài thềm, trời lành lạnh mà được một người bạn khác giống nằm bên cạnh trong chăn ấm để nhỏ to tâm sự th́ thích biết bao!

Cả hai rù ŕ tới khuya, bỗng Tú hớt hơ hớt hải kêu:

-   Thôi nguy mất rồI!

-   Ǵ mà nguy dữ vậy?

-   Con cá trê!

-   Lại cá trê!  Cá trê làm sao?  Sợ nó lạnh th́ cứ rước nó lên đây.

-   Mưa to quá, nước tràn bậy bạ, chắc nó đi mất.

Cô gái véo Tú một cái đến muốn đứt thịt; nàng hăm dọa:

-  Từ rày mà anh c̣n nói đến con cá trê nữa th́… vĩnh biệt vậy.  Anh phải chọn lấy một trong hai: em hay cá trê.  Đó là em đă hạ ḿnh quá đi rồi đó, chịu đứng ngang hàng với cá trê cho anh chọn.

Giọng cô hơi xẳng và cương quyết, khiến Tú sợ hăi nín khe.  Ai lại bỏ người, nhứt là người đẹp vừa chinh phục được, để theo một con cá trầy vi.

Tú ôm đầu bạn như để nói thầm: “Không, anh chọn em chớ, anh sợ mất em lắm đó!”

Nói thầm câu ấy, chàng nghe ḷng đau xót vô cùng, v́ trong tinh thần, chàng đă bỏ rơi bạn cũ.  Nhưng không sao, chàng tự an ủi, rồi ḿnh cũng nuôi dưỡng nó tử tế như khi trước kia mà.

Sau cái đêm đó, cô gái tới lui thường hơn trước.  Có khi mới bét mắt ra là đă thấy cô ta lù lù vào cửa.

Cá trê ăn uống thật là thất thường, bữa có bữa không.  Ban đầu có bận chàng nhớ mà không dám cho nó ăn, sợ bạn cự, hoặc chế diễu ḿnh. Măi rồi chính là chàng quên.  Cái ǵ ḿnh làm quen tay th́ làm như máy móc, hễ ngừng vài lần là sự quên xen vào được ngay.

Trong một tháng, Tú kiểm điểm lại th́ thấy ḿnh quên đến hơn hai mươi bận.

Cá trê ốm lắm, cái đầu to chần vần, c̣n ḿnh th́ cứ thon đi.  Nếu là một cô gái làm đỏm, chắc nó rất thích được như vậy lắm.

“Nó sẽ sống măi”.  Tú tự nhủ thế, và chàng vững tin nơi sức chịu đựng dẻo dai của loại cá ấy.

Hôm đó Tú về nhà, mở cửa th́ thấy một bức thơ ai nhét qua kẹt ván, rơi xuống đất bên trong.  Thơ không có phong b́, chàng mở ra th́ thấy tuồng chữ của người t́nh nhân.

Anh Tú,

Em đến để từ biệt anh, nhưng anh không có ở nhà nên em để bức thư nầy lại.

Trước ḿnh có giao ước với nhau là cứ thẳng thắn nói ra rồi đoạn tuyệt.  Nay em đă hết yêu anh th́ xin y hẹn vậy.

Chắc anh không giận chớ?

Chào thân mến.

VUI

Thế là cô Vui ấy đă gieo buồn.  Tú thừ người ra, đứng rất lâu nơi ngưỡng cửa, rồi thơ thẩn đi ra sau.  Người di, nhưng cá c̣n.  Cũng đỡ khổ, chàng lẩm bẩm như vậy.

Nhưng trời ơi!  Con cá trê trắng phơi cái bụng tái lét trên mặt nước rồi kia!

Tú ngồi phệt xuống đất, ḷng ră tơi bời.

 

 

B́nh-nguyên Lộc

VUI SỐNG số 1

Tuần lễ từ 09-13.091959

 

 

           

© Binhnguyenloc.com