Một cuộc mưu sát

 

Mai đang ngủ mơ màng bỗng nghe kêu: “Em ơi, em !”. Nàng giật ḿnh thức dậy và bỗng lạnh toát cả người. Ngọn đèn điện ít nến, soi lờ-mờ gian buồng nhà thương tỉnh, khiến nàng có một ấn tượng như là ai vừa chết đó. Ánh sáng đèn sao mà buồn như đời người sắp tàn, lại thêm con bệnh mà nàng nuôi nằm im-ĺm trên giường bên cạnh, dưới chiếc mền trắng, sao giống như vừa trút linh-hồn ?

-     Em ơi, em !

Nhưng không, con bệnh vẫn c̣n sống và chính nó kêu lại một lần nữa, giọng yếu như sợi chỉ lá thơm.

Mai bước lại gần giường bịnh, cúi xuống ḍm:

-     Chị kêu em ?

-     Ờ, cho miếng nước.

Con bệnh uống nước xong rồi nói:

-     Em ơi, sao chị nghe trong ḿnh dễ chịu lạ !

-     Càng tốt.

-     Cái dễ chịu đột ngột quá, khiến chị phải sợ lên. Phải chăng đó là phút bừng dậy của một ngọn đèn sắp tắt ?

Mai làm thinh nhưng nàng cũng nghĩ thế và nhứt là mong thế. Con bệnh tiếp:

-     Đâu em lấy cây thủy đo lại nhiệt độ chị xem.

Mai thi hành lời bảo tức khắc. Sau mấy phút, ngàng đưa cây thủy ngay dưới đèn đọc:

-     37 độ ! Nàng kinh ngạc kêu lên, thất vọng mênh mông.

-     Đột ngột quá, con bệnh nói. Mới hồi chiều nầy c̣n nóng 39 độ 5. Chị nghe như vừa được hồi-sinh.

Mai vẫn làm thinh, sầu chuyện riêng và ngạc nhiên cho công-hiệu của thuốc. C06 Năm Tư mắc bệnh ban cua hơn tháng nay. Nhè chạy chữa theo bệnh sốt rét rừng măi nên bệnh càng ngày càng nặng thêm. Rốt cuộc đem vào nhà thương Long-An th́ đă quá trễ. Bác-sĩ bảo rằng Tây-y đă có thuốc chữa bệnh đó từ mười năm nay, mà đưa vào trễ quá, nên ít hy-vọng. Nhưng cô Năm đang sốt mê-man mà chỉ uống thuốc và dằn nước đá mới có sáu ngày nay đă xuống nhiệt độ rồi !

Mai làm bé cho thầy Năm Hợi do một sự mắc lừa. Tánh không cương-quyết, và cũng quá yêu chồng, nên cô nhắm mắt đưa chân sau vụ mắc lừa đó từ bốn năm nay. Thầy Năm băn-khoăn về gia-đ́nh của thầy lắm. Nhưng cả ba vợ chồng đều bí lối, không biết thoát ra bằng cách nào. Lớn bé đều thuận-thảo.

Chợt cô Năm lớn bịnh nặng. Không ác, nhưng Mai vẫn có hi-vọng thoáng qua rằng bà lớn sẽ chết. Không, cô không ác đâu. Có lúc cô cũng mong cho chính cô chết, v́ yếu-đuối tinh-thần, cô chỉ thấy đó là lối ra độc nhứt.

Nhưng thuốc lại bất nhơn, cứu cô Năm sống !

Hai chị em nói chuyện khào độ nửa tiếng đồng hồ, bà lớn th́ ca tụng măi cái vui được sống, cho là đời rất đẹp, và dự-định ăn uống lu-bù mấy ngày sau đó, v́ bà nhịn đói đă lâu, c̣n bà nhỏ th́ v́ lo ra nên nói chuyện huyên-thiên những câu đầu Ngô ḿnh Sở.

Sáng hôm sau, bác-sĩ đi thăm bịnh, tới giường cô Năm, xem lại bản kê nhiệt-độ rồi mừng rối-rít lên. Sự khỏi bịnh nầy là một tác phẩm hay của ông, nên ông thích lắm và săn-sóc con bịnh c̣n hơn lúc nó ốm nặng. Ổng căn dặn:

-     Bà c̣n phải cử kiêng lâu mới ăn được.

-     Vậy sao ông ? Cô Năm hỏi. Sao họ nói ngày nay bịnh ban cua khỏi cử ăn ?

-     Họ nói đúng. Nhưng bà lại là con bịnh ngày xưa. Tôi xin giải rơ. Vi trùng ban cua ăn ruột người đến c̣n mỏng dánh như cánh chuồn. Lúc sốt, con bịnh ăn uống không được th́ ít nguy. Mà khi hết sốt, bắt đầu thèm ăn là khổ, v́ thức ăn sẽ làm lủng ruột. Ấy, phần đông con bịnh chết lúc hết sốt. Ngày nay, nhờ thuốc hay, ruột chưa kịp mỏng. Hết sốt, ăn liền cũng chẳng hại bao nhiêu. Nhưng bà lại để trễ quá mới vào, thành ra ruột bà bây giờ mỏng như giấy, y như là con bịnh ngày xưa.

Những lời giải thích trên đây làm cho Mai xao-xuyến. Một ư nghĩ thoáng qua trong trí nàng. Nàng cố xua nó đi, nhưng nó cứ nhào tới và càng lúc càng thành h́nh rơ-rệt trong đầu. Lúc bác-sĩ sắp bước đi, Mai hỏi:

-     Thưa bác-sĩ, nếu lủng ruột có chữa được hay không ?

-     Cũng tùy, nếu có y-sĩ bên cạnh, có đủ dụng cụ, thuốc men th́ có cơ cứu khỏi.

Mai càng bối-rối hơn sau lời cắc nghĩa bổ-túc đó.

Suốt bốn ngày sau khi cô Năm hết sốt, Mai thẩn-thờ như kẻ mất hồn. Cô Năm thương hại nàng, ngỡ nuôi bịnh lâu ngày, nàng đuối sức. Cô Năm lại có một ư nghĩ khác, nên hỏi lớn lên:

-     Hay là em chán những câu chuyện của chị ?

Phải, cô Năm chỉ nói chuyện ăn là ăn. Cô nằm buồn bịa ra nhiều thực-đơn rất lạ, cho đỡ thèm. Cô đói lắm, thèm ăn lắm. Nhịn đă trót tháng rồi kia mà. Đêm ngủ, cô mớ chuyện ăn, rầy đầy tớ sao nó nấu cơm trễ và khen món nầy khéo, món kia lạ miệng.

Sáng thứ bảy, bác-sĩ thăm bịnh và nói:

-     Bà nghe khoẻ chưa ? Trong ḿnh có ǵ lạ không ? Chiều nay, nhơn nhà thương không có con bịnh ngặt, tôi đi Sàig̣n có việc đến chiều mai mới về. Công việc giao cho y-tá trưởng. Nhưng nếu ai nghe ǵ lạ, nói là tôi ở lại, không đi nữa.

Cô Năm đáp là ḿnh đỡ nhiều, chỉ đói và thèm ăn lắm thôi, v́ nước cháo uống măi rất chán.

-     Không hề ǵ, bác-sĩ cười nói, chịu khổ-hạnh thêm hai ngày nữa là ăn khoai tán và bột báng được.

Chiều lại, Mai kêu mệt và không về nhà ăn cơm. Thầy Năm Hợi th́ mắc dự tiệc nên hai chị em cùng uống nước cháo nhà thương.

Vào khoảng sáu giờ rưỡi tối, Mai bảo đă đỡ nhiều lắm, lại nghe đói. Nàng kêu thằng nhỏ sai vặt (nhà thương nào cũng có vài thằng nhỏ như thế) đưa tiền cho nó mua bánh ḿ chả lụa ăn chơi.

Khi bánh ḿ về, Mai ngồi xề lại giường cô Năm. Bánh ḿ được hơ nóng, đă ḍn, răng nàng lại tốt, nên nàng nhai như nhai cốm, nghe rào-rạo, rùm-rụm và lại chắp chắp khi bă đồ ăn đă mềm, khiến cô Năm nuốt nước bọt nghe ừng-ực. Cô Năm nói:

-     Chị không tin được là ban cua do vi-trùng gây ra, và vi-trùng lại ăn ṃn ruột. Ta th́ cho là do con cua sau lưng gây ra, phải không em ?

Mai biết rơ là người ḿnh lầm, và con cua ấy chỉ là một cục máu bầm, v́ nằm lâu ngày cấn xương sống mà có. Nhưng nàng hùa theo cô Năm:

-     Thầy Tây họ làm bộ, mỗi chút mỗi đổ cho vi-trùng. Em cũng nghĩ như chị.

-     Chị muốn liều ăn thử xem. Thấy em ăn thèm muốn chết.

Mai liếm môi rồi nói:

-     Ư, không được. Nói vậy chớ biết đâu bác-sĩ nói không sai. Em để chị ăn lỡ có bề ǵ, em hận chết. Thật em bậy quá, quên mất là chị đang thèm, nên bày ra ăn uống ở đây.

-     Chả lụa có ngon không em ? Cô Năm hỏi.

-     Dạ, con mẹ nầy người Nam mà sao nó làm chả lụa khéo quá, ngon tuyệt diệu.

-     Chị mà ăn được một cái rồi chết cũng cam tâm. Thèm muốn đứt hơi lận, thèm muốn điên lên.

Mai làm thinh, nhưng nhai càng ḍn hơn, và chép miệng nghe càng thêm kêu hơn.

Cô Năm vừa lăn-lộn, vừa nuốt nước bọt như nghe hơi me chua, rồi níu tay Mai mà rằng:

-     Thôi em cho chị liếm một miếng, chỉ liếm sơ-sơ thôi.

Mai cười hề-hề ra bộ thông-cảm và thương-hại:

-     Chị liếm thôi nhé, chị cưng của em, hễ cắn th́ ... th́ ... em vả miệng đó.

Nói xong nàng đưa bánh cho cô Năm liếm. Nhưng cô ta lại toan táp đại. Mai giựt lẹ ra, liền cười ngất:

-     Chị ăn gian em rồi. Chị le lưỡi ra đi !

Cô Năm nghe lời nàng. Mai cọ đầu bánh có ló chả lụa ra trên lưỡi cô rồi lấy bánh lại. Cô Năm chắp miệng nghe sung sướng như lên cảnh tiên và càng thèm hơn bao giờ hết.

-     Ơi, để tôi ra đây.

Bỗng Mal la to lên rồi nàng đặt vội mẩu bánh c̣n lại trên giường cô Năm, chạy mau ra cửa.

Tới đó, nàng nói lớn:

-     Chị em bớt nhiều rồi cô Tư.

Vừa nói thế, cô vừa ra sân. Nhưng ngoài sân không có cô Tư nào cả. Đây là một cuộc mưu sát tài t́nh được nghiên-cứu tỉ-mỉ từ mấy ngày rày. Đêm hôm nay, bác sĩ không có ở nhà, đó là đêm Mai chờ đợi. Chọc cho bà lớn thèm ăn, giả bộ có người kêu để bỏ quên bánh. Con bịnh sẽ ăn vụn, sẽ bị lủng ruột, không thầy cứu chữa, con bịnh sẽ chết quay ra. Án-mạng nầy không nhà trinh thám nào trên trần-gian nầy khám phá ra nổi cả. Trong những giờ hấp-hối, nạn nhơn cũng chẳng tố-cáo nàng được v́ nàng đă bao lần khuyên dứt và ngăn cản không cho con bịnh ăn kia mà.

Mai đi qua, đi lại nơi sân tối của nhà thương hàng tỉnh, tính toán sao cho cô Năm đủ ngày giờ ăn hết khúc bánh ḿ nàng bỏ quên. Mai không có mă giết người. Cắt cổ con gà nàng cũng ngại tay, huống ǵ là đầu độc hay bóp mũi cô Năm lúc cô đang sốt li-b́. Nhưng lối ám-sát mà cô vừa phát-minh ra đây, êm-dịu quá, nên cô không ớn lạnh bao nhiêu. Con bịnh chỉ ăn thôi, mà ăn một thức ăn trong lành, ngon béo không có ǵ là ghê cả. Pháp luật chẳng ngờ vực được mà lo.

Có ác lắm không ? Mai t́m lư lẽ để căi rằng không ác. Nàng nhớ chuyện nhét con đĩa và kết-luận rằng chính bọn vợ lớn cũng quá ác đến đỗi có chuyện cổ-tích. Cổ-tích ấy kể rằng một bà vợ lớn kia t́m cách nhét một con đĩa cái có chửa vào bụng bà vợ bé do ngơ mật môn, con đĩa nầy sanh con đẻ cháu cả ngàn và giết lần, giết ṃn bà vợ bé nọ.

Cái đó c̣n ác hơn nữa, cô lẩm-bẩm nói, v́ con bịnh bị khổ dây dưa rất lâu chớ có chết ngay được như ăn bánh ḿ lủng ruột đâu.

Cô lại nhớ câu chuyện có thật. Một bà vợ lớn rủ bà vợ bé của chồng xuống bến tắm, vào lúc chiều tối, nước ṛng, rồi cột tóc người nầy vô cột cầu, nhét bùn vào miệng người cho khỏi la hét kêu cứu. Nước lớn lên lần, người tội nghiệp kia nh́n cái chết đến từng giây từng phút mà hăi-hùng.

Ừ, bọn vợ lớn quả ác tâm thật.

Tuy nhiên, khi tưởng-tượng đến những giờ lăn-lộn của bà lớn, Mai cũng rợn người lên. Nàng đă được chứng-kiến một lần như thế, cơn hấp hối của người đau ban-cua mới khỏi mà lại ăn cơm. Con bịnh bỗng dưng lên cơn sốt đột-ngột, nhiệt-độ tăng nhanh chóng lạ-kỳ, rồi lạ lùng thay, nhiệt độ nầy lại hạ đột ngột như đă lên. Con bịnh lạnh buốt, run cầm-cập. Thầy thuốc bảo hắn đang chảy máu ruột. Hắn biết hắn chết, nên hăi-hùng vô-cùng.

Nhớ đến cảnh đó, Mai bỗng phát sợ lên. Nàng đâm ra dị-đoan. Ừ, pháp-luật loài người sẽ không biết ǵ, nhưng oan-hồn người chết thế nào cũng biết. Nó sẽ theo mà báo hại nàng để trả thù, mới nghe ghê quá !

Nghĩ tới đó rồi khủng-khiếp vô cùng, nàng chạy a vào buồng cô Năm, rối rít hỏi:

-     Trời ơi, chị làm ǵ năy giờ, em quên mất miếng bánh, nhớ lại th́ hết hồn.

Thấy vỏ bánh ḿ rơi vàng trên tấm ra trắng, Mai sợ quá sức và hối-hận đến khóc ào lên.

-     Làm ǵ mà em rối lên như vậy ? Phải, chị đă ăn. Nhưng không nghe sao cả.

Mai làm thinh, ngồi xuống, siết chặt tay cô Năm, nước mắt ràn rụa. Cô Năm nói:

-     Đây là dịp lật tẩy Tây-y. Chị mà không việc ǵ là từ rày ta không thèm đi đốc-tơ nữa.

Mai vẫn khóc, rồi càng nức-nở thêm khi nhớ đến sự khoan-hồng của cô Năm đối với nàng mấy năm nay. Biết Mai thông-minh, giao-thiệp rộng, đọc sách nhiều, cô Năm bỗng đâm lo trước cái sướt-mướt của nàng. Cô hỏi:

-     Em tin đốc-tơ lắm sao ? Úy, mà trời ơi, chị nghe sao nó đau nhức trong bụng !

Mai hoảng lên, rờ trán cô Năm:

-     Chị nghe nóng hay lạnh ?

-     Chưa nghe sao cả, chỉ nghe đau, mà sao lại đau tới-tấp, như chuyển bụng gần giờ lâm-bồn.

Không nói rằng, Mai bỏ chạy ra ngoài, giây lâu trở về với người y-tá trưởng. Ông nầy chỉ lắc đầu mà rằng:

-     Khó quá, tôi biết làm sao !

Vừa lúc ấy th́ ông Hợi đi dự tiệc về ngang, ghé qua thăm vợ.

*

*       *

Cô Năm không chết, nhờ ông Hợi biết nhà bác-sĩ trên Sàig̣n và tức tốc gọi ông ta về. Sang máu, dằn nước đá vân vân ...

Mười ngày sau, cô Năm được coi là thoát nguy.

Cũng vào một buổi chiều thứ bảy, ông Hợi vào nhà thương, thay phiên gác cho Mai, ông b́nh tĩnh nói:

-     Em Mai ! Em nên đi luôn nội đêm nay. T́nh nghĩa của ta tới đây là hết. Anh đang do-dự không biết nên xa em hay ly-dị với vợ anh, may quá, em lại chỉ đường cho anh đi. Bây giờ th́ anh hết bí nữa, cũng nhờ em đó.

Mai ngạc nhiên hết sức, không mở miệng được. Ông Hợi tiếp:

-     Anh hồ-nghi nên điều tra kỹ lại. Cô Tư Thoàn đó không có vào nhà thương. Em c̣n quen với cô Tư nào nữa không ? Hay chỉ làm bộ để bỏ quên bánh ?

Mai ôm mặt khóc nức nở.

-     Em có hối hận, ông Hợi tiếp. Điều đó quí hóa quá, nên anh bỏ qua cuộc mưu sát của em. Thôi th́ huề vậy. Mong em từ rày, không bao giờ nghĩ đến điều ác nữa, cho dẫu bí đến đâu cũng vậy. Cuộc giải-quyết ổn thỏa là một cuộc giải-quyết chỉ hại cho một ḿnh ta thôi, nếu cần phải có người bị hại.

 

B.N.L.

Loại sách B́nh Minh

Tiểu thuyết - Truyện ngắn chọn lọc của Nam Nữ Thanh Niên

(khoảng năm 1954-1955)