Lữ-Bất-Vi nguyên tử

B́nh-nguyên Lộc

Từ hai tháng nay, lo t́m chỗ làm ngoài Sài - g̣n, Điền bỏ quên Chợ-lớn là vùng mà nhân công rất đông và rất rẻ. Trong đó, anh không làm sao tranh sống được với bao nhiêu người Việt gốc Hoa, họ chịu khó vô cùng mà không đ̣i hỏi ǵ nhiều.

Sáng hôm nay, th́nh ĺnh gặp mái-chín Dănh từ trong tiệm bán chim ở đại lộ Hàm-Nghi bước ra, Điền mới nhớ đến một hạng người rất hoạt động và rất có thể có công việc cho anh làm.

Để nịnh mái-chín Dănh, Điền lễ phép cúi đầu chào ông ta như chào một ông cụ người ḿnh rồi hỏi:

-     Thưa, mái-chín mạnh giỏi ?

-     Ḥ, cái lầy tốt tốt. Anh cũng tốt tốt chớ ?

-     Nghèo quá mái-chín ơi, thất nghiệp hơn hai tháng rồi.

Người Trung - Hoa mặc âu phục rất sang trọng nầy nh́n Điền giây lát rồi hỏi:

-     Có muốn tiền hay không.

Mắt Điền sáng lên. Hắn nói:

-     Trời, mái-chín c̣n phải hỏi. Nếu được vài chục bạc ăn cơm th́ sướng lắm.

-     Ḥ, vài chục bạc ăn một bữa, hết lấy ǵ mà ăn nữa.

-     Nhưng tôi lại không dám xin nhiều sợ làm phiền mái-chín.

-     Ai cho mà xin, xin ít cũng không cho mà ! Phải làm chớ.

-     Dạ tôi muốn làm lắm, mà không có công việc.

-     Ngóa có công việc, nhưng hơi khó, nhận hôn ? nhiều tiền lắm.

-     Nếu nhiều th́ cho dẫu phải lên rừng bắt cọp, tôi cũng sẵn ḷng.

-     Tốt lắm ! Tốt lắm ! Ngóa cho lứ năm trăm bạc bây giờ...

Điền muốn ngộp thở khi nghe số bạc to tát như vậy. Vợ đẻ mới có hai ngày, không tiền uống thuốc th́ năm trăm nầy sẽ giải quyết rất nhiều việc, cơm nước, thuốc men được gần hai mươi ngày, đỡ khổ biết bao nhiêu ! Hắn dở nón, kính cẩn chào mái-chín Dănh một lần nữa rồi nói:

-     Mái-chín biểu chém ai, tôi cũng quyết vâng lời hết.

-     Không có chém ai. Nè, năm nay là năm Nhâm Dần tháng nầy là tháng Nhâm Dần, mốt nầy là ngày hăm chín tháng giêng, tức là Nhâm Dần. Ai mà đẻ con trai vào giờ Nhâm Dần, nghĩa là từ bốn đến sáu giờ sáng là đẻ ra quí tử đó, bốn cái Nhâm Dần tốt lắm gồm lại nơi một người th́ người đó sẽ làm ông vua, cố lứ hiểu chưa ?

-     Dạ hiểu sơ sơ, chưa rơ lắm.

-     Ḥ, cố lứ đi vào mấy nhà hộ sanh, dặn trước mấy bà mụ, hễ có ai đẻ con trai vào ngày đó, giờ đó mà muốn bán, ngóa mua, mua một đứa hai chục ngàn, mấy trăm đứa ngóa cũng mua hết, cố lứ hiểu chưa ?

-     Dạ, hiểu sơ sơ, chưa rơ lắm.

-     Cố lứ ngu quá ! Con trai đẻ năm Nhâm Dần, tháng Nhâm Dần, ngày Nhâm Dần, giờ Nhâm Dần th́ ngày sau nó làm ông vua, biết chưa.

Điền vỗ tay la lên:

-     Hiểu rồi, tôi hiểu !

Hắn có đọc các truyện Tàu, Tây Hớn, Đông Châu nên bỗng nhớ ra thủ đoạn của chú lái buôn Lữ-Bất-Vi đă đầu cơ Tần Tủy-Hoàng ngay trong lúc vị bạo chúa nầy c̣n là cái bào thai nằm trong bụng của một nàng hầu xinh đẹp, nên hắn chợt hội ư mà hiểu ngay dự định của mái-chín Dănh. Hắn nói:

-     Biết mà, mái-chín nuôi mấy thằng quí tử ấy để ngày sau được làm tía ông vua mà !

-     Cố lứ nói trúng đó.

-     Tôi mua được, mái-chín cho thêm bao nhiêu ?

-     Hai ngàn đồng, chịu khỏng ?

-     Dạ được.

-     Nè, lấy năm trăm đồng nầy nhẫm xà rồi đi lo công việc.

-     Dạ cám ơn mái-chín.

Điền cầm tờ giấy năm trăm nh́n theo người mại bản Trung-hoa bước lên chiếc xe 404 của y rồi bật cười - Th́ ra, hắn nghĩ, người Trung-hoa có tài buôn bán thật và họ buôn bán bất cứ thứ hàng hóa nào cũng được. Lữ-Bất-Vi là người Trung-hoa, chỉ có Hán tộc mới là thương trí như vậy thôi, không dân nước nào mà biết đầu cơ theo lối đó cả.

Khi mái-chín Dănh khuất dạng, Điền vào tiệm ăn làm một bữa no nê đoạn đi mua cho vợ một chai rượu huyết ḅ, mua cho đứa con gái đầu ḷng lên năm, một con búp-bê và thằng con trai kế, lên ba, một cây súng nước.

Xong đâu đó hắn bắt đầu ngay chiến dịch săn trẻ tuổi Dần tứ quí sau khi tạt qua nhà biếu quà cho vợ con.

Nhưng các bà mụ đă làm chàng thất vọng. Họ nói: “Trẻ sanh vào ngày đó, giờ đó th́ rất có thể có: làm sao trong mấy trăm nhà hộ sanh ở đô thành cũng có ít lắm là một đứa con trai do một chị nhà nghèo, cho ra đời lúc rạng đông ngày Nhâm Dần.

Tuy nhiên họ sẽ đến th́nh ĺnh, không làm thế nào cho kẻ đầu cơ hay tin kịp để hắn kiểm soát. Không kiểm soát được, hắn sẽ kiếm chuyện để bớt tiền. Các bà mụ lại cho Điền biết rằng chuyện lắc léo nầy xảy ra rất thường, luôn luôn do người Trung-hoa đề xướng và luôn luôn họ kiếm chuyện v́ không kiểm soát được.”

Điền đă tốn nhiều tiền xe và th́ giờ quá rồi nên hắn ngă ḷng hết sức. Cho dẫu cái đêm ngày Sửu rạng mặt ngày Dần sắp tới, hắn mà có băm sáu chơn cũng không sao chạy khắp các thà hộ sanh để thăm ḍ và có thăm ḍ mà thấy trẻ ra đời cũng không sao gọi mái-chín Dănh cho kịp để y tin chắc rằng, quả đứa trẻ sanh vào giờ Nhâm-Dần.

Điền về nhà, buồn hiu; năm trăm đă vơi đi hết ba trăm vào các khoảng lộ phí, mà viễn ảnh hai ngàn tiền thưởng th́ rất mong manh.

Nằm gác tay lên trán suy nghĩ một buổi, Điền bỗng vụt ngồi dậy. Hắn vừa thấy một ư tuyệt khôn nên mừng rỡ hết sức, hắn la lên một ḿnh:

-     Ăn chắc ! Ăn chắc hai ngàn và ăn chắc về sau nữa.

Tuột xuống đất, hắn chắp tay sau mông, đi qua đi lại một hơi với những bưóc vội vàng ăn nhịp với những ư nghĩ sôi nổi trong đầu hắn, đoạn hắn chạy tuốt ra nhà người chị vợ cũng ở một túp nhà lá như hắn phía sau đó, cách nhà hắn ba căn để nhờ chị nầy thi hành kế quỉ của hắn.

Xong đâu đấy, hắn xoa tay mỉm cười lẩm bẩm: “Chưa chắc ǵ người Trung-hoa lại cáo già bằng người ḿnh và tía ông vua sẽ là ta chớ không phải mái-chí Dănh đâu.”

Vào lúc quá nửa đêm, Điền đi xe xích lô máy vào Chợ-lớn gơ cửa nhà mái-chín Dănh rầm rầm.

-     Ai đó ? Bên trong hỏi.

-     Tôi đây mái-chín ơi, có thằng nhỏ gần sanh ra mà.

Mái-chín Dănh mở cửa và Điền tŕnh bày ngay câu chuyện:

-     Mái-chín nè, mấy bà mụ họ đ̣i tiền cái công họ cho hay tin.

-     Được mà.

-     Nhưng họ nói khó lắm.

-     Khó làm sao ?

-     Họ nói, đàn bà họ đến th́nh ĺnh, gọi mái-chín không kịp, sợ mái-chín không kiểm soát được rồi không mua, mất công họ lắm.

-     Ḥ, phải mà, ngóa phải kiểm soát mà.

-     Vậy nên khó lắm.

-     Sao cố lứ kêu cửa nói có ?

-     Ấy, khó mà vẫn có. Số là vợ tôi đang chuyển bụng ở nhà, bà mụ nói chừng một lát đây nó đẻ. Như vậy tiện hơn; mái-chín biết trước, tới kịp để kiểm soát.

-     Cũng được, nhưng biết chị ấy đẻ con trai hay con gái ?

-     Hễ con trai th́ mái-chín nuôi, con gái th́ thôi.

-     Ừ, cũng được.

-     Nhưng tôi cho con, tôi tiếc thương, tôi buồn lắm, mái-chín thưởng thêm tôi cái ǵ ?

-     Ḥ, ngóa làm tía ông vua th́ cố lứ làm ông quan cái lầy ông quan bự bự mà !

-     Trời ơi, tôi dốt làm quan to sao được !

-     Được chớ. Cái lầy ông Bảy hổng dốt à ? Mà ông Bảy cũng làm quan bự được đó th́ sao. Nữa ngóa cho cố lứ làm như ông Bảy Viễn hồi mấy năm trước đó mà.

-     Hỏng thèm, lâu ăn lắm. Tôi muốn được thêm mười ngàn nữa hè.

Điền nói thế chớ hắn đă có cách hưởng về sau. Hắn sẽ làm dấu trên người của con hắn, sẽ ghi những nút ruồi, tàn nhang của nó để ngày sau mà nh́n. Cái mông ông vua có tàn nhang th́ đố ai mà biết, trừ cha mẹ ruột hoặc cha mẹ nuôi của  ổng. Hắn sẽ gởi thơ tâu với vua là hắn biết nhà vua có một tàn nhang ở mông bên tả th́ vua sẽ tin hắn là cha ruột ngay.

Mái-chín Dănh suy nghĩ một hơi rồi bớt năm ngàn và Điền đành phải nhận chịu. Hắn mời:

-     Vậy bốn giờ sáng mái-chín ra nghen. Hễ vợ tôi đẻ rồi th́ thôi v́ không nhằm giờ tốt c̣n chưa th́ mái-chín đợi.

-     Nhà ở đâu ?

-     Ngơ hẻm cuối cùng trước khi vào sân khám Chí-Hoà, bên tay trái đường Ḥa-Hưng. căn nhà thứ sáu.

-     Được, mà ngóa đến hồi năm giờ, v́ giờ bây giờ là giờ giả, đi trước một tiếng đồng hồ, năm giờ tức là bốn giờ đó. Phải trúng giờ của Trời, đất mới được.

-     Hay lắm, mái-chín không sơ hở chỗ nào hết, xứng đáng làm tía ông vua lắm đa.

Hồi đúng năm giờ sáng mái-chín Dănh có mặt tại nhà của Điền. Chị Điền rên la inh ỏi trong buồng và bà mụ giả dỗ dành: “Ráng đi chị, ráng một chút xíu nữa th́ hết !”

Điền mời mái-chín ḍm sơ vào buồng cho biết mặt vợ hắn. Chị Điền cái bụng to như trống chầu, đang níu bà mụ mà khóc. Cái bụng ấy là một đống giẻ rách, c̣n bà mụ là chị vợ của Điền. Thằng bé ba ngày th́ Điền gởi đằng nhà chị vợ, không quên cho nó uống một liều thuốc ngủ thật nhẹ, để lát nữa ẵm về mà nó không hó hé.

Chị Điền rên la măi đến sáu giờ sáng mới  nghe bà mụ bảo rặn. Cũng may là chị ta sanh mau lắm, độ năm phú là xong. Đă có người lén ẵm thằng bé lại, vào buồng bằng cửa sau và bà mụ giả ngắt nó mấy cái, nó khóc ré lên.

Mái-chín Dănh xem lại đồng hồ tay th́ lúc ấy đúng sáu giờ mười lăm phút, tức là năm giờ mười lăm phút thật “của Trời Đất”,  tức là vào giữa giờ Dần.

Thế là trong căn buồng ẩm thấp của một nếp nhà lá xóm hẻm khám Chí-ḥa, một ông vua tương lai đang oa oa mấy tiếng chào đời và một nhà đầu cơ thượng thặng đang mơ màng tưởng tượng đến cảnh về sau mà hắn làm ông  Thái Thượng Hoàng hét ra lửa và ra… bạc cắc.

Hắn thấy trước là quốc gia Việt-Nam sẽ bị chinh phục một lần nữa, v́ tuy ông vua tương lai  là người Việt nhưng do một lái buôn Trung-hoa giựt giây giụi đằng sau ngai vàng.

Mái-chín Dănh đ̣i bắt ngay đứa bé, sợ Điền xấu bụng rồi đánh tráo nó chăng. Điền thấy là mái-chín muốn chánh đáng nên nhượng bộ, không quên đ̣i ngay hăm lăm ngàn v́ hễ múc cháo th́ phải trao tiền.

Vợ chồng Điền nhận tiền, làm giấy cho con,  nhưng khóc bù lu, bù loa v́ họ thương con thật, và khóc v́ phải xa nó.

Bà mụ giả được mái-chín mượn theo xe để đưa thằng bé vào Chợ-lớn và ở lại trong ấy săn sóc nó cho đến khi nó rụn rún. Y thưởng trước bà mụ đến ba ngàn bạc.

Từ đó, vợ chồng Điền bớt cơ khổ nhờ số bạc hăm bảy ngàn, hăm lăm ngàn tiền cho con, và hai ngàn tiền thưởng đă t́m ra đứa bé tứ quí.

Thỉnh thoảng hắn vào Chợ-lớn nói là thăm mái-chín Dănh nhưng thật ra chỉ để thấy mặt con thôi.

Vợ chồng mái-chín Dănh rất không ưa sự lui tới đó. Họ muốn chặt đứt hẳn cây cầu giữa ông vua tương lai và người cha mất quyền.

Tháng ấy, Điền vào thăm con mới hay là mái-chín Dănh đă cho thằng bé đi Đài-Bắc mất rồi.

Mái-chín Dănh thấy rằng chỉ có làm cách ấy, thằng bé mới mù tịt về dĩ văng của nó và mới trung thành với cha mẹ nuôi của nó về sau. Vài năm nữa họ sẽ dọn nhà đi nơi khác, có đem thằng bé qua, Điền cũng chẳng biết đâu mà t́m. Vả lại chừng ấy, Điền đă nguôi ngoai rồi.

Điền khóc mù khi hay tin con đi xa. Nhưng rồi hắn tự an ủi được với ư nghĩ ngộ nghĩnh nầy: là thằng bé được cho về Tàu, tức là cha mẹ nuôi nó muốn cho nó làm vua Trung-hoa. Mái-chín Dănh nầy quá tham lam vô độ, nó thấy thằng bé làm vua hăm lăm triệu người Việt-nam không giàu sang bằng làm vua năm trăm triệu người Trung-hoa nên mới cho thằng bé “khứ từng xoa”.

Nghĩ tới đó Điền bật cười khiến vợ chồng mái-chín Dănh ngạc nhiên hết sức, không hiểu sao hắn ta mới khóc đó bỗng lại cười đó.

Điền lại cười dài thêm nữa v́ hắn sung sướng mà nghĩ rằng phen nầy chính Việt-nam sẽ chinh phục Trung-hoa v́ ông Hoàng-dế tương lai của đại-quốc ấy là một người Việt-nam thuần túy. Cuộc đời cứ trôi chảy, nhà đầu cơ Dănh trong khi chờ đợi làm tía ông vua, cứ tạm đầu cơ đỡ các món hàng hóa khan hiếm, c̣n tía thật của ông vua tương lai th́ cứ nghèo măi và rất băn khoăn không biết làm sao mà gởi thơ cho con để tiết lộ bí mật, một khi nó lên ngôi thiên tử, v́ chắc chắn là về Đài-bắc nó học toàn chữ Hán, không đọc được chữ quốc ngữ để mà xem bức thơ quan trọng ấy.

Ba năm qua. Hôm ấy th́nh ĺnh gặp mái-chín Dănh trước nhà băng Chartered. Điền hỏi:

-     A, mái-chín mạnh giỏi ? C̣n thằng bé thế nào ?

Mái-chín Dănh sa sầm nét mặt lại rồi thở dài nói:

-     Nó đă chết hai tháng nay rồi. Ngóa lỗ vốn quá mà !

Trong khi nhà đầu cơ tiếc của than lỗ, than lời, th́ Điền kêu trời lên một tiếng rồi đứng chết sững. Nước mắt của người đàn ông nghèo khó và hầu như chết hết cả t́nh cảm ấy rưng rưng nơi khoé mắt của hắn và lâu lắm, hắn mới hỏi được:

-     Có thật không mái-chín ?

-     Ai nói láo với cố lứ làm ǵ. Nó ở xa, cố lứ đâu có bắt lại được mà ngóa sợ.

-     Nhưng nếu nó có số làm vua th́ Trời, Phật phải pḥ hộ nó, chớ sao lại để nó chết ?

-     Ḥ, ngóa tính trật nên lỗ vốn mà ! Ngóa đi coi thầy, thầy bói với lại thầy địa lư, cả hai ông thầy đều nói nó chưa đủ điều kiện. Năm Nhâm-Dần, tháng Nhâm-Dần, ngày Nhâm-Dần, giờ Nhâm-Dần, chưa đủ. Phải cái mả của ông nội nó day đầu về hướng đông bắc, chôn giữa rún một cái g̣ mối, nó mới phát đế vương, ngóa quên mất điều kiện đó để biểu cố lứ cải táng tía của cố lứ, nên hư việc lớn rồi !

Mặc dầu đang rầu con, Điền bật cười. Người Trung-hoa giỏi tính toán lại có tài sáng tạo như tạo hóa hay như một nhà bác học. Họ nghiên cứu kỹ lưỡng các điều kiện cần thiết để chế ra đế, ra vương, ra quan to, quan nhỏ một cách dễ như chơi chơi: chôn cha theo hướng nào đó, và đẻ con vào ngày giờ nào đó, thế là được ngôi báu ngay, hoặc trúng số độc đắc hay đắc cử hội đồng liền. Muốn làm ông huyện phải đẻ giờ Tư, muốn con đỗ trạng nguyên phải chết giờ Th́n, tất cả bí mật của tạo hóa về kiếp người đă bị họ khám phá hết rồi và nếu người đàn bà nào cũng nghe lời sách vở, đẻ con vào giờ Dần th́ hẳn không c̣n giai cấp sang, hèn nữa rồi.

Nghĩ đến đây, Điền hỏi kẻ ra vốn để làm tía ông vua nhưng tính sai một con toán:

-     Mái-chín nè, thôi, làm vua lớn lao quá, tôi không dám ham. Vậy muốn làm mái-chín phải day đầu mộ ông cố, ông nội, cha tôi về hướng nào, mái-chín mách giùm để tôi làm theo hầu ra khỏi cảnh nghèo túng nầy cho đỡ khổ.

Mái-chín Dănh nổi giận đỏ mặt tía tai, chửi:

-     Mồ tổ cha cố lứ. Ngóa lỗ vốn mà cố lứ c̣n nhạo báng ngóa hả ? Cố lứ được hăm bảy ngàn th́ cái ngôi mộ của ông nội cố lứ không tốt hay sao mà c̣n đ̣i dời đi. Hà cái nầy tham lam quá mà !

 

           

© Binhnguyenloc.com