Bớt đi một trái

B́nh-nguyên Lộc

 

Bọn họ về đến Thủ Đức là đă mười một giờ khuya. Sau khi viếng chợ đêm ngày Tết của Sài G̣n tưng bừng ánh sáng và màu sắc, họ trở về với chợ quận và có cảm giác là đang ở nhà lầu th́ phải tuột xuống nhà tranh.

Ánh sáng đô thành vẫn thấy đỏ rực trên trời đằng hướng Nam và nh́n vầng sáng ấy, họ nhớ đến những tà áo muôn màu họ vừa ngắm một giờ trước đây. Giờ đây màu đen của y phục những người đi sắm Tết từ trong xóm ra, sao mà u buồn lạ.

Những gian hàng, phần lớn thắp đèn dầu, sao mà trông nghèo khổ và bịnh hoạn vô cùng.

-  Bây giờ ta phá cái ǵ cho vui đặng qua đêm chớ. Thạch đề nghị.

-  Th́ lại cũng cứ lăn dưa chớ c̣n tṛ ǵ nữa đâu. Công quyết định.

Đó là một bọn con trai năm người, sống vào thời tiền chiến rất yên ổn ngày xưa, đă hưởng rất nhiều thú vui mà vẫn c̣n thấy thiếu.

-  Hồi sớm, tao để ư đến một hàng dưa do một con bé có duyên lắm trông nom. Không biết ở xứ nào tới mà coi bộ ngây thơ lạ. Ta có lăn dưa th́ nên lăn dưa của con bé ấy và nếu có thể được, lăn luôn... nó cho vui tṛ.

-  Mấy nói niết, ban ngày nó có coi hàng, nhưng tối lại th́ ông già bà già nó coi chớ c̣n đâu nó nữa.

-  Ậy, mầy mới dốt phong tục. Ở chỗ khác, dưa tứ xứ về bằng ghe. Trên ghe có cả ông già bà già, con cái lu bù thay phiên nhau mà coi hàng. Ở chỗ ta không có sông, dưa về bằng xe ḅ. Xe ḅ đậu lâu không được. Tao thấy ông già ổng đánh xe về hồi sớm.

- Bây giờ bắt thăm coi đứa nào phải lăn năm nay đây.

-  Tao cho !

- Tao !

- Tao mới phải; bốn năm liền tao chưa lăn lần nào hết.

-  Năm nào mầy cũng kiếm cớ thối thác. Năm nay lại tham. Tao biết mà, tại có con bé ấy. May là bây chưa thấy mặt nó đa mà c̣n giành như vậy. Nếu bây mà thấy như tao th́...

- Th́ tao c̣n giành dữ hơn tụi bây nữa.

-  Hơn bao giờ hết, ta phải rút thăm mới được.

-  Coi chừng nó gian lận tụi bây ơi. Nó đă thấy con bé rồi, th́ chết nó cũng lập mưu mà lăn cho được. Phải kiểm soát cho gắt kẻo trúng phải lá “thăm tráo” của Từ Mậu Công.

Bọn họ kéo nhau vào một quán cà-phê ở dăy phố ngó vào một gian hàng ngả đó mà rằng :

-  Đó, gian thứ nh́ kế gian góc bên trái chợ.

-  Đâu con bé đâu ?

- Nó ngồi trong tối làm ǵ thấy được.

Trong bất kỳ chợ Tết của nơi nào, cả chợ Tết của Sài G̣n cũng vậy, nếu gian mứt, gian rượu sáng sủa sạch sẽ bao nhiêu th́ gian hàng dưa, bưởi lôi thôi, tối tăm bấy nhiêu.

Những gian hàng ấy luôn luôn ở cuối chợ và trông giống như những người bà con nghèo ở ngơ hẻm.

Trước gian hàng mà Công chỉ, họ chỉ thấy một ngọn đèn dầu hôi đang un khói. Sau ngọn đèn, trên chiếc đệm, dưa chồng chất thư kim tự tháp, nền lớn, ngọn nhỏ. Và sau dăy núi dưa, có lẽ con bé đang ngủ gục v́ vào giờ nầy chỉ c̣n lưa thưa vài khách hàng đi mua nhang đèn, bánh, pháo, thôi.

Sợ Công gian lận, họ oản tù t́ chớ không bắt thăm. Đê được thăm, anh ta nhảy ra liền khỏi tiệm.

Lạ, năm ngoái anh bắt thăm trúng, tự cho là xui xẻo, v́ đi ăn cắp dưa Tết có ngày phải ăn chổi chà. Nhưng năm nay anh ta mừng hùi hụi và cứ tự bảo là vận ḿnh đỏ lắm.

Đê bước đi những bước nhẹ nhơm, ḷng thong thả không lo ngại ǵ hết v́ anh thấy tán gái quê không ǵ khó cả.

Không mấy chốc anh đă tới trước gian hàng, đặt chân lên đệm và dơng dạc hỏi to :

-  Ai bán dưa ?

Người chủ gian hàng bưởi bên cạnh là một người đàn bà đứng tuổi, vạch vách ngăn bằng đệm ḍm qua. Bên nầy th́ im lặng lạ lùng. Trong bóng tối, sau trái núi dưa hấu, đôi mắt như hai hột ngọc đang nh́n ra ngoài.

Trong ánh đèn vàng úa. Đê thoáng thấy một gương mặt không đẹp mà dễ thương, hiền hậu mà không khờ khạo tí nào. Gương mặt ấy đương b́nh thản nh́n anh ta hơi mỉa mai kiêu ngạo một chút.

- Dưa bao nhiêu một chục cô ?

- Dạ, bán rẻ cho thầy chín đồng.

-  Sao lại bán rẻ cho tôi ?

- V́ có lẽ thầy không biết trả lên trả xuống, em không nỡ nói thách.

À, con bé quá quắt lắm. Nó dùng tiếng “không nỡ” là khinh ḿnh đây ! Đê nghĩ rồi nói :

-  Chín đồng một chục th́ chạy chín cắc một trái. Như vậy mà cô bảo là bán rẻ cho tôi. Má tôi mua dưa cỡ nầy ba cắc một trái thôi.

-  Thầy làm toán chia tài dữ ! Chín đồng một chục, mà ra chín cắc một trái...

Bấy giờ Đê đă ngồi xuống. Chàng ta nh́n cô gái để đợi cái phút cô lo ra đặng thi hành kế quỉ. Nhưng cô gái vẫn không nh́n đâu khác hơn là người khách hàng nửa đêm.

- Th́ một chục là mười, nếu có đầu là mười hai, th́ chín cắc một trái có lẽ là tạm trúng rồi chớ ǵ.

Nghe câu đó cô gái không nghiêm trang được nữa, rũ ra mà cười.

Đê không thèm để ư, liếc mắt ḍm lại sau lưng ḿnh th́ thấy bạn hữu đă đưa nhau đứng gác từng khoảng cách nhau sáu thước.

Cô bé cười híp mắt, lắm khi rũ xuống.

Đê thừa dịp tốt, lấy tay hất một trái về hướng Công, người đứng đầu trong sợi dây xích ăn cắp dưa nầy.

Đây là một bọn trai trẻ con nhà giàu, chơi tṛ lăn dưa cho vui vậy thôi, không nghĩ là ḿnh ăn cắp và không thấy ghê tởm khi làm công việc nầy.

Lăn xong một trái, và chắc bụng là bạn hữu đă chuyền mà đưa trái dưa ấy đi xa, Đê làm bộ ngạc nhiên hỏi :

-  Sao cô lại cười tôi ?

-  Thầy đi mua dưa mà không biết dưa hấu một chục mấy trái th́ lầm chết.

- Chớ cô nói một chục mấy trái ?

-  Dưa hấu th́ một chục hăm bốn trái.

- Dữ vậy à ? Đê ngạc nhiên thật t́nh mà nghe con số kỳ dị nầy.

- Lại c̣n thứ trái cây một chục mười sáu trái. Chục trầu th́ chỉ có hai lá thôi. Ấy, chục của ta nó rắc rối lắm, cô bé nói thêm.

-  Trời ơi, té ra tôi c̣n non. Cũng may là đi mua dưa thôi, chớ đi coi vợ mà khờ khạo như vầy th́ “lẦm chẾt” đúng y như cô vừa nói.

- Không sao, thầy đừng lo. Một cô gái hai mươi tuổi th́ vẫn hai chục tuổi. V́ tuổi tác không có chục mười sáu, chục hăm bốn mà lo.

-  Nếu có chục hăm bốn th́ tôi, tôi đoán là cô chưa đủ chục, có phải không cô?

-  Cái đó là việc khác không ăn thua đến vụ mua dưa.

Đê một lần nữa, nhận ra gái quê dạn nói cà rỡn hơn gái chợ trong dịp trêu ghẹo của con trai. Họ bộc lộ hơn gái chợ, lắm khi rất trây trớt và có lẽ nhờ thế, họ không bị uất khí và ít sa ngă.

Bấy giờ Đê đă lăn đến trái thứ năm. Mấy anh kia, bắt dưa dính như thủ môn giỏi bắt ba-lông, và đưa dưa đi tài t́nh như trên băi cỏ, các cầu tướng “giao nhỏ”.

Cô bé mảng cà rỡn mà không thấy ǵ hết.

Đê làm bộ lập nghiêm v́ thấy cô gái cũng là tay bản lĩnh, tán láo không được. Anh hỏi qua về quê quán, gia đạo cô gái, hẹn gặp nhau năm tới và tiếc phải chia tay.

- Năm tới có lẽ ba em sẽ đi chợ khác. Cái nghề dưa nầy không thể nào bám măi một chợ được. Mỗi năm phải tiên đoán coi chợ nào ít người bán mà vào, rủi đụng đầu với nhau nhau th́ nguy.

Đê cũng hơi bùi ngùi, đứng dậy nói :

-     Rất tiếc không mua giúp cô được, v́ tôi ngỡ một chục mười trái nên thiếu tiền.

-     Không hề ǵ, thầy lấy chơi năm trái, th́ trả tiền năm trái là xong.

Đê bủn rủn tay chơn, muốn té qú xuống. Không phải v́ anh ta sợ tốn tiền. Cũng không phải sợ tội ăn cắp. Nhưng bị một cô gái như thế lột mặt nạ một cách b́nh tỉnh như vậy khiến anh ta kinh khủng không biết ngần nào.

Anh ấp úng :

-  Tôi...thử... xem cô có lanh mắt không.

- Em vẫn biết thầy thử, nên em cố lơ đăng cho vui tṛ vậy mà.

À, nó khéo lắm, con bé ấy. Thế mới chết.

-  Dạ (Đê thấy cần phải lễ phép) dạ bây giờ cô tính bao nhiêu cô ?

-  Dạ, dưa mua tính giá khác. C̣n dưa ăn thử th́ cứ một đồng một trái, lấy rẻ thôi.

-  Con bé mắc dịch, Đê rủa thầm. Nhưng nếu nó đ̣i mười đồng một trái, ḿnh cũng phải trả, chớ dám nói ǵ.

*

Khi Đê theo kịp bạn hữu, anh ta mặt bí xị và làm thinh măi, không họa theo họ mà reo đắc thắng.

- Sao, có nước mẹ ǵ không mà coi bộ ṣ thế ? Tạo hỏi.

- Có nước con th́ có, chớ nước mẹ ǵ.

Công ngắt, chận lại nói:

-  Các anh à, bọn bán dưa họ biết cái ngón của ḿnh nên đề pḥng dữ. Cứ mỗi một năm ta làm kém năm rồi một, hai trái.

-  Mỗi năm bớt đi một trái dưa cũng chưa nguy. Tôi sợ năm nay phải bớt đi một người trong bọn ta, Đê than.

- Anh định bỏ chúng tôi đi lăn con bé à ?

- Không lăn nó, mà chính tôi tự lăn vào nó đấy.

- Úy mẹ ơi, một cậu trong bọn ḿnh si t́nh rồi đây bây ơi.

-  Không si t́nh sao được, các anh. Phải chi các anh có bị đánh như tôi, nó vừa đánh vừa vuốt ngực th́ mới biết.

-  Nó đánh bằng chổi chà hay bằng ǵ ?

- Bằng cái đ̣n tinh khôn mà rất dễ thương của nó.

 

 

           

© Binhnguyenloc.com