Bốn cô dâu giỏi

Kịch vui chín cảnh

B́nh-nguyên Lộc

 

CẢNH I

Bà phủ Ngôn ngồi xỉa thuốc trước ô trầu, nói một ḿnh :

Năm cùng tháng tận rồi,

Ḿnh đợi nó hụt hơi,

Nó ở chết đằng ấy.

Rồi như nghĩ ra điều ǵ, bà lo lắng:

Hay là tiệm may họ may chưa xong

Thợ may ta th́ luôn luôn sai hẹn,

Hứa mai rồi hứa mốt, mặc ḿnh trông !

Nghĩ tới đó bà tỏ vẻ bứt rứt:

Ḿnh già rồi th́ c̣n ham ǵ Tết.

Nhưng mốt không có đồ mới th́ chết !

Mùng một, phụ nữ trong tỉnh sẽ tới,

Mà áo quần của ḿnh đều cũ hết !

Trời ơi, nay đă hăm chín !

Nó làm ḿnh đến lo quưnh !

Rồi bà giận dữ, mặt hầm hầm:

Một lần thất hứa không sao,

Chuyến nầy sai hẹn 1à tao cào nhà.

Đầu năm, xấu với người ta,

Tao cho vào khám, khổng ra Tết nầy.

Một đứa con gái bước vào pḥng, tay bưng một gói đồ may xong.

Thưa bà, con đợi làm khuy nút.

Cho nên phải ở lâu một chút.

V́ Tết họ lănh đồ nhiều quá,

Của bà họ mới chịu làm rút.

Của ai, họ cóc cần, mặc hối thúc.

Bà phủ mừng quá, quên hết giận

Đâu mầy đưa lẹ đồ đây,

Thử xem nó may có hay !

Mở gói ra :

Ôi chà ! Cái cổ cao quá !

Già rồi, tao rất ghét mốt nầy.

Bà xổ chiếc áo nhung ra mà ngấm nghía, đoạn đứng dậy, xổ chiếc quần ra để đo vào người. Cả hai đều thấy là quần dài quá.

Ư cái thằng thợ chết dầm !

Đă đo rồi mà c̣n lầm,

Ống quần nầy dài quá,

Đem cho nó sửa nghe Năm !

Con Năm căi lại :

Thưa bà, đêm nay là đêm tất.

Mai, nó đă đóng cửa mất,

Ở nhà làm th́ tốt nhất.

Bà phủ suy nghĩ giây lâu rồi nói :

Ư mầy, nghĩ cũng hay.

Tao ngán lũ thợ may,

Thôi để đây tao tính.

Bà vừa nói tới đó th́ cô dâu trưởng của bà từ trên gác xuống, chừng như sắp đi đâu đó. Con Năm ra khổi buồng, bà Phủ nói với dâu :

Ḱa con hai,

Con nhớ lên một lai.

Ống quần nầy dài quá

Cũng tại thằng thợ may.

Cô dâu trưởng nh́n qnần rồi nói :

Vâng, con bận đi đây,

Lát nữa về sẽ hay.

 

C Ả N H II

Cô dâu trưởng đi ra, bà Phủ ngồi xỉa thuốc, lo lắng và nói một ḿnh:

Con hai là đứa lăng trí !

Biểu ǵ nó cứ vâng thí

Rồi để đó quên mất làm.

Thôi ta cứ biểu con Kư.

Nói đoạn, bà kêu cô dâu thứ ba ra :

Kư ơi, con bận cái ǵ trong ấy ?

Ra đây cho me bảo cái nầy.

Cô dâu thứ ba bước ra. Bà phủ nói :

Con, má phải đi lại đằng bác Hai,

Con lấy qnần nầy rồi lên một lai.

Bà chợt thấy tay cô dâu dính bột, nên lắc đầu. Cô Kư thưa :

Con làm xong ổ bánh bông lan.

Th́ con sửa quần má đàng hoàng.

Bà phủ lại lắc đầu, 1àm thinh, rồi đứng lên đi ra.

 

CẢNH III

 

Bà phủ đi ngang qua pḥng giấy, thấy cô dâu thứ tư đang ngồi đánh máy, bà lẩm bẩm :

Khổ ơi là khổ !

Hai đứa đều vâng lời

Nhưng chưa chắc chúng nhớ

Chúng coi như chuyện chơi.

Lẩm bẩm xong bà nói lớn lên:

Nầy Tư, con nè,

Cô Tư ngừng tay, ngước lên hỏi.

Thua má việc chi ?

Xin má cứ nói đi.

Bà phủ nh́n cô dâu hay chữ mà rằng:

Cái quần má để trên bàn,

Con lấy sửa lại đàng hoàng nghe Tư.

Ống qnần thằng thợ may hư

Đâu đó vừa vặn nhưng dư bề dài.

Để rồi con lấy, lên lại.

Má mặc tiếp khách vào ngày đầu năm.

Cô Tư bắt đầu đánh lọc cọc trở lại, vừa đánh vừa đáp :

Má cứ, yên ḷng,

Con đánh thư xong.

Th́ sửa quần má.

Bà Phủ đi ra ngoài 1ẩm bẩm

Lại thêm một đứa nữa.

Bảo làm, nó cứ hứa,

Nhưng nó nhớ không chớ !

 

CẢNH IV

 

Bà chợt đụng đầu với cô dâu thứ năn đi đâu vừa về tới sân.

À con năm đây rồi,

Bận nầy th́ xong thôi.

Cô Năm hỏi :

Ǵ mà xong đó má ?

Hay má lo chậu dưa giá ?

Bà phủ cười nói :

Dưa giá năm nay tốt hạng nhứt,

Đó không phải điều má bứt rứt,

Má đang bận trí v́ cái quần,

Thợ nó may hư đi, thật tức !

Quần sa-teng mới,

C̣n nằm trong gói.

Con lấy lên lai,

Cho xong trước tối.

 

 

 

CẢNH V

Cô dâu út vào nhà, đi vô buồng, trông thấy gói y phục mới, mở ra xem rồi cầm quần đi lại bàn  máy :

Bà cụ vốn cụt đ̣n,

Mà nó may dài tḥn.

Làm sao cụ mặc được

Anh thợ thật cu-son,

Ta lên một lai,

Cho nó bớt dài.

Cụ mặc vừa vặn,

Cụ mới khen tài.

 

CẢNH VI

 

Làm xong sứ mạng, cô dâu út đi ra, cô thứ Tư đánh máy xong vào đó, thấy cái quần mới, xếp lại, nhưng để ngoài gói, lấy xem sơ rồi cũng xách nó lại bàn máy.

Chém cha thợ may vụng,

Bảo hẹp lại may rộng,

Bảo ngắn cứ làm dài.

Thật là đồ trẹo họng !

Cô lấy kéo cắt bỏ cái lai quần mà cô út vừa mới may xong, rồi lên một lai nữa :

Ta bỏ lên một ít,

Bà cụ mặc vừa khít.

Làm sao cụ không thích.

 

CẢNH VII

 

Cô Ba làm bánh xong, rửa tay sạch sẽ, lau khô rồi vào pḥng. Thấy chiếc quần mới xếp đó. Cô mở ra xem :

Sa-teng nầy thật sa-teng tây,

Cho nên nó mới láng như vầy,

Nhưng lạ kỳ, dài đâu mà dài !

Thôi mặc kệ, ḿnh là con,

Bà cụ bảo, không làm, bị rầy !

Cô xách quần lại bàn máy, mở hộc tủ, rút kéo ra đoạn cắt mất cái lai do cô Tư vừa may xong.

Già sanh tật, đất sanh cỏ.

Bà cụ độ rày thật khó.

May thế nào cũng chê !

Áo rộng cứ bảo chật bó.

Cắt xong, cô bẻ lên, đưa vô máy mà may bành bạch, vừa may vừa hát :

Làm dâu khó lắm ai ơi,

Vui chẳng dám cười, đau chẳng ui cha

Ví dầu con hạc bay qua,

Mẹ bảo con gà, dâu cũng phải nghe

Gấm bông mẹ bảo là the,

Con đâu cũng cố ráng nghe theo bà.

Lên xong lái quần, cô ba xếp lại, để trở vào gói giấy rồi đi ra :

 

CẢNH VIII

Cô dâu trưởng đi xong việc về tới nơi, qua buồng để y phục, cô ghé lại, cầm quần lên xem :

Lạ thật ! Lạ thật !

Bà cụ sanh tật,

Ống quần vừa y,

Mà hối rần rật.

Bảo sửa cho mau.

Vâng lời là phận con dâu,

Bảo sao hay vậy câu mâu làm ǵ.

Cô cũng đem quần lại bàn may, lấy kéo cắt bớt lai, rồi bẻ lộn lên để may lai mới.

Ạ.. ạ… ạ… phải rồi đây ạ.

Bà cụ muốn lăng-xê mốt lạ.

Mặc quần ống cao ḷe thiên hạ.

Mà không ! Mà không !

Bà cụ sợ rông,

Đầu năm kỵ vấp,

Quần dài khó ḷng.

Xong đâu đó, cô cũng xếp quần lại tử tế, để lên gói rồi đi ra.

 

CẢNH IX

Bà phủ vế tới nhà. Vào buồng trong, bà cầm quần lên xem, thấy có dấu sửa chữa, bà bằng ḷng lắm mỉm cười mà rằng :

Quí là mía ngọt không sâu,

Quí là kiếm cược con dâu vâng lời.

Chưa chi nó đă làm rồi.

Tết nầy ta bảnh quá trời, cho coi.

Dâu ta, ta quư hẳn ḥi,

Nhưng phải hỏi lại để coi đứa nào

Đặng mà thưởng nó công lao.

Vừa nói một ḿnh, bà phủ vừa xổ quần ra để đo vào người. Bà ḍm xuống rồi thừ người ra. Ống quần bà ngắn ngủn. Bà kêu lên :

Trời ơi, đứa nào chơi bất nhơn !

Lên lai, nó lên mấy mươi phân !

Thế nầy th́ c̣n chi cái quần !

Cha, khổ ơi ! Trời đất, quỉ, thần.

Đoạn bà hét :

Con hai, con ba, con tư, con út,

Bây vô đây cho tao hỏi một chút.

Cả bốn cô dâu nghe mẹ gọi giọng giận dữ, lật đật chạy vào, cô nào cũng có vẻ sợ hăi. Cả bốn

đều nói một lượt :

Thưa má !

Phải chăng việc may vá,

Làm cho má giận quá ?

Bà phủ trợn mắt hỏi :

Đứa nào lên lai quần tao ?

Th́ thú thật đi coi nào !

Cả bốn cô dâu đều nói một lượt :

Dạ thưa má !

Chính con đó !

Con lên một lai,

Như má dặn rơ.

Bà phủ té ngồi trên đi-văng, kêu trời mà nói :

Mỗi đứa lên một lai,

Áp cắt ống quần dài,

Thành ra nó cụt ngủn.

Thế nầy th́ đă hỏng.

Trời ơi, ngó xuống mà xem,

Bốn con dâu dại nó đem hoạ về.

Dâu ngoan thật không chỗ chê

Nhưng ngoan kiểu đó th́ ê mặt già.

 

 

           

© Binhnguyenloc.com