Mài dao dạy vợ

 

Kịch ngắn bằng thơ vui

    viết theo một tích chèo cổ

B́nh-nguyên Lộc

 

Cảnh nhà một gia đ́nh bần nông. Sân khấu bài trí cổ sơ. Khi đổi động tác không buông màn.

 

NHÂN VẬT

NGƯỜI MẸ CHỒNG :       60 tuổi

NGƯỜI CHỒNG:                29 tuổi

NGƯỜI VỢ :                        28 tuổi

 

MẸ CHỒNG (xỉ vào nàng dâu)

Nầy con kia !

Mầy làm rả cái nia,

Mắng, mầy lại xon xỏn,

Sao không sợ người chê ?

Mầy c̣n dữ th́ về !

NÀNG DÂU (mặt quặm, giọng sân si)

Ai chê th́ cứ việc chê,

Bà ác tôi cự, chớ hề thèm ra.

Thương chồng phải lụy mụ gia.

Gẫm tôi với mụ có bà con chi.

MẸ CHỒNG (trợn trừng lên, rút chổi toan đánh dâu)

Tao cho mầy biết tay,

Nhớ măi ngày hôm nay,

Chổi chà trị dâu dữ.

Nầy, mở mắt xem nầy. . .

NÀNG DÂU (rút song hồng để tự vệ)

Chồng dữ th́ ta mới lo.

Mẹ chồng mà dữ, mổ ḅ ăn khao.

Giỏi đánh th́ đánh xem nào.

Chổi chà bổ xuống th́ sào quất lên.

CHỒNG (dợ hăi, nhảy ra đứng giữa hai người)

Con lạy mẹ,

Tôi xin mợ,

Vừa vừa thôi.

Xóm giềng quở.

MẸ CHỒNG (quăngg chổi)

Đời quỉ, đời yêu, đời tinh, đời ma,

Ḿnh mới nói một, dâu trả lại ba.

NÀNG DÂU (cất song hồng)

Người ǵ hủ lậu, ỷ thế mụ gia.

Hễ mở miêng th́ mắng chưởi người ta.

CHỒNG

Trời ơi, trời hởi !

Xui chi nên nỗi !

Mẹ, vợ, găng nhau.

Đứng giữa biết sao

Trên ḥa dưới thuận !

(cả ba đều vô buồng)

(người chồng lại trở ra một ḿnh)

CHỒNG

May cha chả là may,

Ḿnh nghĩ ra một kế,

Suy kỹ lại rất hay.

Thiết kế quỉ hôm nay,

Cho gia đinh êm ấm !

(ngồi xuống lấy ra một con dao rồi tay mài miệng hát)

CHỒNG (hát)

Tay cầm con dao,

Làm sao cho sắc,

Để mà dễ cắt,

Đề mà dễ chặt,

Mẹ, vợ, hục hặc,

Thiệt ngặt quá chừng.

(nàng dâu ra, thấy chồng mài dao, nh́n giây lát rồi hỏi)

NÀNG DÂU

Sao anh chẳng mài dao dâu,

Đặng cho bén, hầu hái lá.

Sao anh không mài dao cá,

Đăng em cạo vảy rô don.

Anh mài chi chiếc dao con,

Cho tốn công lại hao sức ?

(chồng vẫn làm thinh tiếp tục mài)

NÀNG DÂU (hỏi tiếp)

Hay là anh đâm sợ cực,

Cho nên quyết định đổi nghề ?

Anh không ngại họ cười chê.

Muốn thiến heo thiến chó ?

(chồng cứ làm thinh mài không nghỉ tay)

NÀNG DÂU

Hứ, cái anh nầy.

Hóa câm rồi đây.

Thôi th́ mặc kệ,

Ai thèm hỏi nhây.

(nàng vô buồng. Giây lát trở ra. Nàng ngạc nhiên trố mắt nh́n chồng đang cầm con dao mà đâm vào khoảng không như đâm một kẻ vô h́nh nào)

NÀNG DÂU (hơi sợ hăi)

Anh nầy hóa điên

Tay đâm liền liền

Mà không địch thủ.

Tại sao làm dữ,

Nói thật em nghe ?

CHỒNG

Lại đây em cưng,

Ṭ ṃ quá chừng !

Nói riêng em biết,

Bép xép xin đừng.

Em ôi, dao nầy là dao bất nhân,

Anh dùng đâm mẹ nát thân cho rồi.

NÀNG DÂU (kêu rú lên một tiếng Trời ! rồi hả miệng nh́n chồng)

CHỒNG (mặt buồn dàu dàu)

Em ôi, công chín tháng nặng mang đau khổ,

Hai mươi mấy năm ṛng dạy dỗ con yêu.

T́nh mẫu thân, anh đây thương biết bao nhiêu.

Mà, nay anh anh phải đánh liều một chuyến.

Ấy cũng bởi mẹ anh hay đay, hay nghiến,

Bà măi ác tâm cứ sanh chnyện hằng ngày

Mắng chưởi luôn và hành hạ vợ anh hoài,

Chịu sao thấu, anh phải ra tay mới được.

NÀNG DÂU (khóc ngất)

Tai nghe, tay bỗng rụng rời,

Đang tay giết mẹ trời ơi ! sao đành !

Anh ôi, em van lạy anh !

Bất hiếu tội ấy xấu danh muôn đơi.

Nào khi từ mẫu ù... ưa...

Miệng nhai cơm bún, lưỡi lừa cá xương.

Nào khi anh ốm trên giường,

Chạy thầy thang thuốc trăm phương bao nài.

Ấm no thuở bé nhờ ai,

Bây giờ lại nỡ xuống tay giết người ?

CHỒNG

Một ḿnh đứng giữa trung ương,

Bên t́nh bên hiếu biết thương bên nào.

Anh thương em lắm làm sao ?

NÀNG DÂU

Cũng bởi em ngỗ nghịch,

Cho nên mẹ gắt gao.

Xin anh bớt giận nào,

Từ đây em nhỏ nhẹ.

Xin anh thương lấy mẹ.

Em thề nguyền tu thân.

Mẹ có ác bao phần,

Cũng phải êm dịu lại.

CHỒNG

Ḷi vàng vợ quư vừa phân

Nghe qua nghĩ lại mười phần vui sao !

Thôi thôi, anh cất con dao,

Án mẹ treo đó về sau thi hành.

(vợ vô buồng. Chồng lại ngồi xuống vừa mài dao vừa hát)

CHỒNG (hát)

Tay cầm con dao,

Làm sao cho bén,

Để mà dễ chém,

Để mà dễ đâm.

(người mẹ ra, nh́n con giây lát rồi hỏi)

MẸ CHỒNG (hỏi)

Mi mài làm chi,

Con dao nhỏ ni ?

CHỒNG

Làm trai dạy vợ chẳng xong,

Giết chết con ấy mổ ḷng mà ăn.

Ăn rồi cái xác đem quăng,

Diều tha quạ mổ ruồi lằng nó bu.

MẸ CHỒNG (run lập cập)

Mầy có hóa điên chăng ?

Mà đâm ra nói xằng,

Vợ mầy có làm nhăng,

Th́ bền ḷng dạy nó.

Nó làm lụng như chó,

Chớ sung sướng ǵ đâu ?

Nên nó mới càu nhàu,

Trả treo lời mẹ mắng.

CHỒNG

Vợ con nó cứng đầu.

Dạy đă biết bao lâu,

Mà nó cứ mắng mẹ,

Con nghĩ thật phát rầu.

MẸ CHỒNG

Tao cũng quá gắt gao,

Xử tệ với con dâu.

Thiệt tao rất ân hận,

Tao nhứt qnyết ngọt ngào.

(nghỉ giây lát lại nói)

Vợ mầy con quí người ta,

Cưng như trứng mỏng, gả qua nhà ḿnh

Dầu cho không nghĩa không t́nh,

Nỡ nào đem thí sanh linh của người.

Với tao, chiếu trải trầu mời,

Với mầy, áo rách nó thời vá ngay.

Phụng thờ chồng, mẹ ai tày,

Suy đi nghĩ lại biết ai hơn giờ ?

CHỒNG

Thôi thôi dao nọ cất hờ,

Vợ con c̣n dữ, con quơ chém liền.

MẸ CHỒNG

Tao tin là nó sẽ hiền,

Tao ngọt, tao dịu, nó kiên chớ ǵ.

NÀNG DÂU (ra bưng mâm cơm cung kính mời)

Thưa mẹ,

Giờ đă trưa quá,

Mời má ăn cơm,

Hôm nay có cá.

MẸ CHỒNG

Nh́n mâm xúc cảm ḷng già,

Thương dâu khó nhọc lụy sa khôn cầm.

CHỒNG

T́nh thân ủ kín âm thầm,

Hôm nay bừng dậy đúng nhằm ngày vui.

Ngày nầy năm ngoái kết đôi,

Năm nay hoà thuận mừng thôi là mừng !

 

 

           

© Binhnguyenloc.com