Đôi bông tai mất cấp

B́nh-nguyên Lộc

 

Xế ngày chúa nhựt. Ông phủ Ba đang nằm đọc báo trên ghế bỗng nghe bà phủ kêu rầm lên trong buồng:

-  Con Tư, thằng Hài, con Tiết từ năy đến giờ đứa nào vô trong buồng nầy ?

-  Bẩm bà, chúng con không có đứa nào vô đó hết.

-  Vậy chớ ai vào đây ? Bây nói láo th́ chết bây; thế nào cũng có một đứa vào đây.

-  Bẩm bà, quả thật không.

-  Hừ, rồi bây sẽ biết.

Vứt tờ báo, ông phủ bước vào buồng.

-  Cái ǵ đó bà ?

Bà phủ giựt ḿnh, bối rối lên, nhưng chắc ông phủ đă nghe rơ mọi việc nên đành phải nói thật.

-  Đôi bông tai hột xoàn, tôi đi tắm, cổi ra để trên bệ cửa sổ hồi năy, bây giờ không c̣n đó nữa.

-  Bà coi nơi khác, chắc là quên đâu đó chớ ǵ.

-  Tôi già, nhưng chưa lẫn lụ. Tôi nhớ chắc chắn là để trên bệ cửa sổ.

-  Khổ quá, nhà tôi tớ đông đảo, tôi đă căn dặn bà nên cẩn thận, đừng xui giục ḷng tham của ai hết mà bà không nghe cho.

- Ai cho chúng nó vào đây. Vả lại giữ của măi cũng khổ thân quá.

- Chẳng hơn là bây giờ đây mất của ? Chỉ có một đứa ăn cắp mà thôi, hễ đi thưa ra th́ cả bọn bốn năm đứa bị bắt hết, v́ ḿnh không biết đứa nào mà khai th́ có phải tội nghiệp mấy đứa kia không.

- Tội nghiệp, tội nghiệp ! Tôi cũng biết thương người. Nhưng không lẽ bỏ qua.

- Không có chuyện bỏ qua. Nhưng tôi nói để trách bà không cẩn thận mà để lụy cho nhiều người.

-  Thành ra lỗi tại tôi ?

- Không, bà mau hờn quá. Nhưng mà, nếu bà cẩn thận một chút th́. . .

-  May là mới mất có một đôi bông mà ông c̣n hài tội tôi như vậy, nếu nhiều th́. . .

- Một đôi bông cũng đă nhiều lắm rồi. Bà phải biết, tôi làm quan thanh liêm th́ môt đôi bông hột xoàn năm ly là cả một sự nghiệp rồi đó.

-  Trời ơi ! Thành ra tôi là kẻ phá sự nghiệp của ông.

Nói câu nầy, bà Phủ khóc rống lên. Bà tấm tức tấm tưởi mà kể: “Thuở nhỏ tôi ở với cha mẹ tôi, làm hư hại cũng nhiều mà chưa hề bị nặng nhẹ như với ông ngày nay.”

Ông Phủ dỗ ngọt:

- Th́ nào tôi có nặng nhẹ ǵ bà đâu. Tôi nói cho ra lẽ vậy mà. . .

Bà Phủ gạt ngang:

-  Thôi, tôi biết rồi, ông đă hết t́nh hết nghĩa với tôi rồi. Ngày ông mới cưới tôi, có đâu như vầy, của bằng mười cái nầy mà ông c̣n xem không ra ǵ !

-  Bà nói lạ, hồi ấy tôi làm ǵ có của bằng mười cái nầy ?

- Ông quên rồi sao ? Tuần lễ đầu mới cưới, ta đi dự tiệc ở nhà hội đồng Tồn, tôi đánh rơi mất chiếc mề đai xoàn kết sáu hột năm ly, tôi lui cui t́m kiếm, cả khách khứa đều t́m hộ c̣n ông th́ b́nh tĩnh mà nói:

-  Thôi em bỏ đi, anh cho chiếc khác c̣n đẹp hơn nhiều. Trời ơi ! Cái ngày tốt đẹp xa xuôi ấy mất đă lâu rồi !

Ông Phủ trầm ngâm giây lâu, như để nhớ lại điều ǵ, rồi bỗng ông tươi nét mặt lên, nh́n bà rồi cười ngất, cười ngă nghiêng ngă ngửa, cười đến chảy nước mắt ra.

-  Ông ác lắm, tôi khóc mà ông lại nỡ cười.

Ông Phủ cố nín, nhưng mấy bận mới nín được:

-  Bà nói chuyện đời xưa làm tôi mới nhớ lại chiếc mề-đai năm đó. Nè, bây giờ tôi nói thiệt cho biết, nó là xoàn giả, nên tôi mới có thái độ như thế.

Bà phủ nhảy dựng lên:

- Giả ?

-  Phải, giả !

-  Ông cưới tôi bằng mề-đai nhận xoàn giả ?

Ông Phủ làm thinh không đáp, bà phủ tức ḿnh kêu:

“Trời đất quỉ thần ơi ! Người ta đă đi cưới tôi bằng nữ trang giả mạo ! Trời ơi, ngó xuống mà coi. Thế mà tôi tin đă ba mươi năm trời nay rồi !

Rồi bà nằm vật xuống giường mà khóc rấm rức.

Ông Phủ chạy lại, dỗ dành:

- Thôi bà à ! Chuyện đă cũ rồi, bây giờ ta đă có cháu nội, c̣n buồn nỗi ǵ. Bà nên biết rằng, chỉ v́ tôi đă quá thương bà thuở ấy, nên mới có chuyện giả mạo như thế.

Thuở ấy tôi chỉ là một viên thơ kư nghèo, c̣n bà th́ con nhà giàu. Tuy ông ngoại bà ngoại sắp nhỏ không đ̣i hỏi ǵ, nhưng nếu tôi không có tặng phẩm xứng đáng th́ nó cũng tủi cho bà, có phải vậy không, một chiếc mề đai nhỏ mọn, đă chứa đựng một tấm t́nh mà tôi tin là đáng giá ngàn vàng, th́ bà cũng nên tha thứ cho tôi mà quên câu chuyện ấy.

Bấy giờ bà phủ đă thôi khóc, lắng nghe chồng kể chuyện. Từ từ bà ngước mắt lên hỏi:

-  C̣n đôi bông bây giờ giả hay thiệt đây ông nó ?

-  Bà hỏi lạ, chính bà đi mua mà.

-  Sao ông cũng vẫn b́nh tĩnh như ngày xưa vậy ?

- Th́ có mất ở đâu mà rối lên. Tôi thấy bà vô ư quá, lấy cất đi cho bà hoảng chơi vậy mà.

Bà phủ ngồi xổm dậy hứ một tiếng:

- Hứ cái ông già nầy, báo hại tôi lo năy giờ.

 

           

© Binhnguyenloc.com