Cái nết đánh chết cái đẹp

B́nh-nguyên Lộc

 

Đầu đuôi câu chuyện cũng tại cuộc thi ăn ảnh của báo Gió Mùa cả.

Sanh và Mai yêu nhau được đôi bên cha mẹ bằng ḷng và dự bị làm lễ hỏi, th́ đùng một cái có người thứ ba xen vào, làm trục trặc cả bộ máy, y như là một hột cát rơi giữa những trái khế của động cơ đồng hồ.

Hôm ấy Sanh đến thăm Mai như thường lệ, th́ thấy trên bàn có tờ Gió Mùa để úp, chưng trang b́a sau ra.

Trên b́a ôi thôi mặt là mặt. Đó là chơn dung của những bạn thanh niên thiếu nữ gởi đến dự thi: mặt thiệt có, mặt giả cũng không thiếu.

Nhưng dầu mặt thiệt cũng thêm một cái kết, một ống điếu cho oai. Mặt giả th́ đeo râu quai nón, vẽ thẹo trên má cho ra vẻ tướng cướp lưu manh. Có người mặc cao-bồi, có choàng áo mưa, đeo mặt nạ cho ra tay vơ hiệp anh hùng.

Bên gái th́ là gái lèo, gái Hời, xẩm Thượng Hải, gái Cao-Nguyên.

Người thơ kư ṭa soạn tŕnh bày trang ảnh ấy thành bó hoa. Đóa hoa giữa, to hơn cả, là một gương mặt thiệt, đẹp như … thôi, khoan so sánh đă.

Sanh cầm tờ báo mà quên phứt người yêu bên cạnh, mắt không rời cái miệng cười làm điếng người của đóa hoa trung ương.

-  Mê chết đi thôi hả ? Mai cười ranh mảnh hỏi bạn. Sanh bối rối vội bỏ tờ báo xuống mà rằng:

-  Cái anh cao-bồi đó, không biết có phải là thằng Cần hay không.

-  C̣n ảnh giữa ?

-  Ừ, đẹp đấy chớ.

-  Xí, làm bộ hoài, mê chết đi c̣n ra vẻ thờ ơ.

Nhưng Mai không ghen, lại hănh diện khoe:

-  Con Dung đó, bạn thân của Mai đa !

-  Vậy à ! Mai xấu bụng quá, có bạn đẹp như vậy mà giấu người ta.

-  Ai giấu hồi nào, tại anh không gặp nó chớ. À mà ḱa, may quá, nó ḱa ! Ê, gió nào đưa bà lại đây ?

-  Gió Mùa, Dung reo lên từ ngoài cửa ngơ, và đâm sầm chạy vô. Hai tay nặng ôm một đống báo.

-  Họ biếu nhiều dữ vậy à ? Mai hỏi.

-  Xuỵt, nói riêng bà nghe. Họ có biếu khỉ khô ǵ đâu. Dung phải xuất tiền túi ra để mua tặng bạn hữu.

Bỗng thấy Sanh, nàng giựt ḿnh nín khe.

Sanh đứng lên, ngă đầu chào:

-  Hân hạnh được biết minh tinh tương lai. Mai giới thiệu giùm anh chút.

Mai tươi cười nói:

-  Sanh, người sắp xỏ mũi Mai đem về nhà hắn đó. C̣n đây là Dung, bạn thân của Mai.

-  Hân hạnh.

-  Hân hạnh về phần em, Dung cười đẹp như một bài thơ mà nói thế. Trời, vậy mà bà giấu tôi.

-  Ai giấu hồi nào, tại Dung không gặp chớ.

Mai bỗng giựt nẩy ḿnh, khi nhận ra đó là câu trách móc và câu đáp đă xảy ra hồi năy, giữa Sanh và nàng.

Trong giầy phút, nàng mơ màng có cảm giác rằng hai tiếng “May quá” mà nàng đă thốt ra khi năy, khi Dung mới tới cửa, là sai. Đó là “rủi quá !” mới phải cho.

Nhưng nàng tự thẹn và thầm tự mắng ngay ḿnh đă nghĩ quấy cho hai người bạn tốt.

Dung nói:

-  Định ghé tặng bà một tập th́ thấy bà đă có rồi. Thôi, để giành biếu bạn khác. Thôi chào anh chị, tôi đi đây. Anh Sanh, mong được nghe anh nói chuyện yêu chị Mai của em, vào một dịp khác.

Sanh không đáp vụ đó, mà lại nói:

-  Dung đă nói là sẽ biếu báo cho bạn khác. Ở đây không có người bạn nào khác hay sao ?

-  Đừng có ăn gian. Sanh và Mai chỉ là một người thôi mà.

-  Đâu được. Tục ngữ Tây có nói: “Bạn của bạn tôi là bạn tôi”. Tôi là bạn của bạn Dung th́ không được xem là bạn của Dung sao ? Ba người mà khai trừ đi một, biến nó thành hai khối liên minh th́ ai nghe cho.

-  Anh già hàm quá. Thôi đây nè !

-  C̣n nữa !

-  Một tập nữa ? Tham quá vậy à ?

-  Không phải một tập nữa, mà một chữ kư dưới ảnh.

-  Kư làm ǵ, em chưa minh tinh, minh tét ǵ mà !

-  Rồi Dung sẽ là minh tinh. Tôi để giành chữ kư nầy mà đầu cơ về sau.

Đoạn tiếp của câu chuyện ra làm sao, ai cũng có thể đoán được.

Rất ít chung t́nh là cái giống đàn ông con trai. Rất ít thành kiến là con gái tân thời. Nhưng thành kiến làm chi, Sanh đă hỏi Mai hồi nào đâu mà nói hắn là chồng chưa cưới của Mai được. Chồng người ta trên tay mà có kẻ c̣n giám giựt nữa là, huống hồ ǵ chỉ chồng sắp đi hỏi.

Câu tục ngữ “cái nết đánh chết cái đẹp” ở đây sai bét hết cả.

Mai nết rất nhiều. Nhưng Dung lại rất nhiều hơn vẻ đẹp. Nàng lại lẳng hơn nên rù quến người con trai dễ như mắm nhử ruồi. Nàng dễ dăi quá trong t́nh yêu, nên trai nó dính lưỡi câu mới nhanh chóng.

Sau khi đă bước qua cái lằn mức bạn thân đối với Dung, Sanh nghĩ lại giựt ḿnh, không biết phản động của Mai sẽ dữ tợn đến bực nào. Nhưng nghĩ kỹ lại th́ Mai có quyền ǵ đâu đối với chàng nên chàng an ḷng. Chỉ có hơi tội nghiệp người bạn cũ bị nhận ch́m xuồng thôi.

Cái ngày mà Sanh, Dung rủ nhau đi Vũng-tàu th́ ở nhà Mai, bi kịch xảy ra.

Bà phán Trước đứng chết sững bên giường con giây lâu mới kêu được đứa cháu bảo nó đi mời thầy thuốc, và sai được chị bếp đi gọi người em trai của bà đến. Bà là góa phụ nên có việc là hoảng lên.

Bà cầm cái ống không, đựng thuốc ngủ mà Mai đă uống ráo nạo, chạy lên chạy xuống từ nhà trên xuống nhà bếp, hất ngă cái b́nh trà, vấp cái thùng sô, mà cũng chẳng ra tṛ trống ǵ cả.

Bác sĩ đến xem qua rồi trấn tĩnh bà:

-  Mới uống, chưa việc ǵ, bà đừng có quưnh như vậy.

Rồi vị lương y bôm rửa, cho uống thuốc nôn mửa, tiêm thuốc kích thích, một hồi th́ Mai mở mắt ra để thấy cậu ḿnh vừa bước vào.

Bà phán mếu máo nh́n em mà rằng:

-  Cậu ơi, cháu nó dại quá, ngỡ không xong rồi.

-  Nhưng mà xong, phải không bác sĩ ? Cậu ba hỏi.

-  Ừ, làm sao lại không xong, chỉ mới uống đây mà !

-  Nhưng tại làm sao vậy chị ?

Bác sĩ phản đối:

-  Đừng bắt tôi nghe việc nhà. Nầy nhé, cho uống cà-phê nhiều vào. Xế chiều chúng tôi sẽ trở lại.

Khi bác sĩ ra rồi, bà phán nói:

-  Cái thằng Sanh ấy, cậu biết chớ ?

-  Sao lại không biết.

-  Nó thương con khác, nên con nhỏ nầy mới thất t́nh.

-  Cháu dại thiệt, cậu Ba nói. Th́ mặc nó, cháu thiếu ǵ nơi đi nói mà lo.

Mai khóc rấm rứt:

-  Theo lẽ phải th́ như vậy, mà con thương anh ấy quá, không thể sống được.

-  Th́ bắt anh ấy về.

-  Làm sao mà bắt, thưa cậu ?

-  Nó đẹp lắm à, cái con đó ?

-  Dạ, đẹp hơn con nhiều.

-  Con cháu nhà ai, ở đâu, ra sao ?

Bà phán Trước đưa ra một tập báo Gió Mùa. Đây là một số báo khác, trong đó ảnh Dung phóng đại ở b́a với lời chú như sau:

“Kiều nữ Ngọc-Dung, tương lai màn ảnh Việt-Nam, đă được bổn báo giới thiệu với hăng phim Đồng-Nai để quay thử một đoạn ngắn, hầu kiểm soát khả năng diễn xuất của cô.”

Cậu Ba vừa xem ảnh, vừa vuốt râu, mỉm cười và nói:

-  Thằng Sanh đáng đánh đ̣n, nhưng chỉ nên đánh sơ vài roi thôi. Trai nào lại không mê gái cỡ nầy. Thuở tôi c̣n trẻ ấy, ơ … hơ… hừm … tôi cũng mê gái đẹp nữa.

-  Cậu nó khéo nói lếu mà tháp giáo cho giặc.

-  Chị và cháu đừng lo ǵ hết, để tôi bắt thằng Sanh lại cho.

-  Liệu có được không cậu ? Mai mếu máo hỏi.

-  Bảo đảm.

Cậu Ba nói xong bỏ đi ngay. Cậu không đi chuộc bùa chuộc ngăi ǵ hết mà chỉ đi đến hăng phim Đồng-Nai mà giám đốc là bạn của cậu để nài nỉ ông ấy hứa bậy với Ngọc-Dung một vai ǵ đó.

Sau sự can thiệp nầy, Dung th́nh ĺnh thay đổi ngay. Một hôm đi thăm bạn, nàng đưa điều kiện ra liền:

-  Anh phải t́m một căn nhà khác mới được, nhà phải xứng với danh tiếng đang lên của em. Nếu anh nghe được những lời khen tặng tài nghệ của ông Phong, nhà đạo diễn trứ danh, th́ anh không c̣n lụm thụm như vầy nữa. À nầy …

-  Ǵ đó em ?

-  Anh nên thôi việc ngay. Báo chí mà họ đăng tin em lấy chồng làm thơ kư đánh máy th́ c̣n ǵ tên tuổi em. Trời ơi, vợ ăn lương một triệu c̣n chồng th́ hai ngàn thôi, có chết em không!

Sanh điếng người như cả một bao gạo chỉ xanh rơi xuống đầu chàng.

Trong ṿng một tuần nay, Dung thay tâm đổi tánh kỳ lạ. Vào tiệm ăn, nàng huơi tay huơi chơn, nói ong óng lên. Đón tắc-xi phẩi mất hết cả buổi v́ nàng nhứt định chờ xe mới, xe đẹp, chớ “thứ đồ Rơ-Nô Cách” nàng không thèm đi.

Sanh thăm nàng, nàng bắt đợi ở ngoài lâu lắm mới chịu ra tiếp. Nàng hút thuốc thơm, đi học nhảy, và hễ mỗi lần đánh rơi món ǵ xuống đất là nàng kêu “ốp-là!”

Buồn cười nhứt là khi nghe Dung hát, hát cả ngày trật lất cả giọng điệu, mà vẫn hát to đến ngoài đường cũng nghe.

Dung đ̣i tẩy cái đầu, hớt tóc theo Leslie Caron ǵ ǵ đó, Sanh không biết nữa.

Đi dạo với Sanh, Dung tỏ vẻ bực ḿnh, và như là hơi mắc cỡ.

Không bao giờ nàng nh́n xe hơi say sưa bằng lúc nầy, say hơn cả Sanh nh́n nàng buổi đầu.

Đêm nằm lăn trở ngủ không được, Sanh ứa nước mắt, tủi cho phận ḿnh yêu phải một cô gái khi không bay bổng lên trời nhờ tài nghệ.

Những đêm như vậy, h́nh bóng một người con gái dịu hiền kia lần lần hiện ra, in chồng lên h́nh ảnh Dung. Ôi chao ! Mai nó khiêm tốn làm sao ! nó thủ phận như một người đàn bà Việt-Nam ngày xưa, nó không dám có những tham vọng quá to, không phải v́ tự biết thân mà v́ không muốn có sự chênh lệch giữa đôi vợ chồng một khi có một người bay bổng lên cao.

Sáng lại, thế nào Sanh cũng t́m đến thăm Mai. Lần đầu chàng lấp ló ngoài cửa, đứng dang nắng đến ướt áo. May sao Mai nó thấy, và lạ quá, nó ngoắc chàng vô.

Kỳ thay, Mai nó vẫn tươi cười như ngày nào, không một lời trách móc, và tuyệt nhiên không hề đá động đến hôn nhơn bỏ dở.

Gần Mai sao mà nghe nó nhẹ từ thân thể thấu cả tâm trí như gần một bà mẹ hiền hay gần một đứa em gái thơ ngây.

“Nhưng môi của Mai sao hơi mỏng ? Mắt nàng lại không sâu ?  Sao nàng lại hơi mập một tí?”

Trời ơi ! Cái nết của Mai sao không đánh chết được cái đẹp của Dung cho ḿnh nhờ ! Dung mà cả thân thể gợi thèm thuồng như một pho tượng cẩm thạch La-Ly, Dung mà đôi mắt nồng cháy lên t́nh yêu đắm đuối !

Sanh có báo trước là đúng năm giờ rưỡi, tan sở sẽ đến rước Dung đi xem xi-nê.

Nhưng tới nơi th́ Dung đă đi rồi, không thèm để lại một lời.

Bứt rứt quá, Sanh đạp xe máy ra Sài-g̣n, chạy bậy bạ ṿng quanh đó, đến một lúc kia th́ thấy Dung đang đi trên vỉa hè Lê-Lợi với một người đờn ông sang trọng.

Ruột đau như cắt, chàng đạp xe máy theo chầm chậm phía sau. Hai người kia đi lên rồi vào một hiệu kem.

Chịu không được nữa, Sanh đạp tới đó, đẩy xe đạp lên dựng trên lề rồi ra dấu cho Dung. Dung tái mặt, không phải v́ sợ mà v́ giận.

Nàng xâm xâm đi ra, nghiến răng nói:

-  Trời ơi, anh làm xấu em ! Xem bộ mặt ghen tương của anh ḱa ! Sao mà hủ lậu thế ? Minh tinh mà bảo đừng giao thiệp à ? Mà chết tôi nữa chớ ! Chỗ nầy mà đem xe máy rỉ triển lăm ra th́ họ cười cho thúi đầu.

Ở Sài-g̣n không có động đất. Thế mà Sanh nghe như vỉa hè lung lay dưới chơn ḿnh. Chàng ríu ríu dắt xe máy đi, như một tên người nhà vừa bị mắng.

Sanh về ngay nhà Mai. Nhà đi vắng cả, trừ Mai ra.

Sanh ngồi phệt xuống đi-văng rồi ôm mặt mà khóc.

Mai bước lại gần bạn, vuốt lên đầu bạn như một người mẹ dỗ con, rồi thỏ thẻ nói:

-  Bộ chủ sở anh hôm nay đổ quạu hả ? Thôi anh à, ông ấy coi vậy mà tốt bụng lắm đó, đừng buốn làm chi.

Rồi nàng ngồi xuống cạnh Sanh, không nói ǵ, chỉ lau lệ cho bạn thôi.

Khóc đă thèm, Sanh lấy tay ra khỏi mặt, cầm bàn tay Mai, nh́n bạn mà rằng: “Em tha thứ cho anh nhá !”

Giữa cảnh mùi đó, cậu ba bước vào cười ha hả như Đổng-Trác:

-  Từ rày ráng mà giữ nó nghen. Không ai hơi đâu mà bắt giùm hoài.

Sanh cười ! Mai th́ mắc cỡ mà không biết làm sao giấu mặt nên tru cái mỏ ra dài bảy thước năm, rồi méo cái miệng lại.

-  Tục ngữ nói không sai mà ! Sanh như sực tỉnh, bảo bạn thế.

Mai ngơ ngác hỏi:

-  Tục ngữ nào ?

-  Cái nết đánh chết cái đẹp !

 

           

© Binhnguyenloc.com