Cô Hời bán thuốc

B́nh-nguyên Lộc

 

Ở xóm lao động ai cũng biết thầy Sanh, không phải tại v́ thầy ta đẹp trai, hay có quyền thế, hay chi chi đó nữa, mà chỉ v́ thầy ta chưa vợ.

Ờ, đă hăm chín tuổi rồi, có công ăn việc làm, lại con nhà nền nếp và khá giả mà măi gần nửa đời người vẫn độc thân, cũng là một việc hiếm có đó chớ.

Dân Sài g̣n tuy thờ ơ với nhau, đèn ai chỉ sáng nhà nấy thôi, chớ gia đạo ai làm sao, người ngoài cũng biết cả.

Trước hết có những chị bếp hàng xóm ḍm dơ nhà ḿnh. Họ ṭ ṃ như nhà ḿnh là một cái thùng đựng con ǵ trong đó. Chị bếp nhà ḿnh mà có việc ra ngoài là họ chụp ngay để điều tra: bên trong mấy người, đi chợ bao nhiêu v . v. . .

Điều tra xong, họ về báo cáo, phúc tŕnh lại với các chủ nhà trong xóm. Các chủ nhà làm bộ không ưa nghe chuyện thiên hạ, nhưng tay thêu khăn, tai lại để ư lắng nghe những bí mật mà họ rất thích biết.

Người con trai già mà có vợ th́ hóa ra một người đàn ông tầm thường. Nhưng nếu hắn c̣n độc thân th́, à lạ lắm thay ! Người ta đánh dấu hỏi lăng xăng, người ta hồ nghi đủ thứ, người ta lập giả thuyết lu bù.

Các bà, các cô có em, có cháu gái chưa chồng rất chú ư đến con người đó. C̣n nói ǵ các cô em, cô cháu nầy th́ băn khoăn đặc biệt về cái thằng cha kỳ dị ấy.

V́ vậy, họ biết thầy Sanh, mà biết rất rơ. Anh chàng không đẹp trai lắm, nhưng không xấu. Không ngáo, nhưng vẫn không phải là tay lêu lỏng. Chàng ta là công chức, tức là địa vị rất vững. Cha mẹ c̣n đủ, một người chị chưa chồng và một em gái c̣n bé.

Cho đến tư tưởng của thầy mà họ cũng biết được th́ quả là cái tài trinh thám của dân Sài-g̣n đă khá cao vậy.

Cả nhà đều sốt ruột cho cảnh độc thân của thầy ta lắm. Ông cha bà mẹ th́ rất thèm ẵm cháu nội. Cô chị th́ v́ có hiếu nên chưa lấy chồng, sợ cha mẹ không ai phụng dưỡng.

Một hôm, nhọc quá v́ nội trợ, cô chị hỏi:

-     Chị hỏi thật em, tại làm sao mà em không chịu lo bề gia thất ?

-     Con gái đời bây giờ làm em chán quá.

-     Em đừng có vơ đũa cả nắm mà tội nghiệp người ta. Cũng có người vầy người khác. Như chị đây, không phải khuê môn bất xuất mà có hư hèn ǵ đâu.

-     Em không nói về mặt hạnh kiểm đâu.

-     Chớ em chán họ chỗ nào ? Trời, con gái bây giờ đẹp hơn con gái ngày xưa nhiều lắm chớ!

-     Đành vậy. Em chán là chán về tâm hồn họ kia. Không có cô nào đủ thông minh để nói chuyện cho ḿnh ưa nghe cả. Cô th́ nói toàn chuyện xi-nê, cô khác lại không ngớt lải nhải về du lịch, phần đông bắt ḿnh cứ nghe chuyện cải lương và hột xoàn.

-     Chớ em muốn họ nói chuyện ǵ ?

-     Th́ chuyện mưa, chuyện nắng, hoặc không cần chuyện ǵ mà nói làm sao cho người ta ưa nghe kia, chớ hành tội người ta phải nghe măi chuyện ḿnh thích th́ kém thông minh quá.

-     Bộ em cưới họ về để cả ngày hai vợ chồng bây tṛ chuyện măi với nhau à ? Chị sợ rồi bây sẽ không có lấy môt phút để mà đàm đạo.

-     Càng ít ngày giờ càng cần nói cho hay. Đă hiếm dịp nói mà nói toàn chuyện cơm nếp th́ khổ lắm.

Ư kiến về con gái ấy, cố nhiên cũng được bên ngoài biết. Con gái hàng xóm nghe được, giận  thầy Sanh lắm. Cũng may cho thầy là không có chứng cớ, chớ nếu có, họ dám níu thầy ta mà cự lắm. Con gái bây giờ mà !

Thầy Sanh, trước kia có bạn gái rất nhiều, bây giờ th́ không c̣n giao thiệp với phụ nữ nào cả. Thầy ta chán họ, họ giận thầy ta. Họ chỉ giận thôi, chớ không ghét, và biết đâu lại không có người yêu thầy ?

Ngày bốn bận đi, về; c̣n chúa nhựt th́ thầy dạo phố một ḿnh ên.

Đó là một người con trai rất ṭ ṃ. Nhiều kẻ hay vỗ ngực tự xưng là thổ công Sài-g̣n, nhưng chưa chắe đă biết Sài-g̣n bằng thầy ấy.

Đố ai biết ở đường Hai-Mươi có cái ǵ lạ nè ? Cái ǵ đáng chú ư, đáng nói đến, giữa cảnh phồn hoa của đô thành nầy ? Không ai biết ? Cố nhiên rồi ! Các ông thổ công ơi, các ông thổ công chỗ nào đó vậy ? Nè nghe thầy Sanh chỉ đây:

“Trên đường Hai-Mươi, có người biến trụ rào Bịnh-viện B́nh-dân ra một cây da trước miễu. Thành ra dưới chơn trụ xi-măng ấy, thiên hạ đem chất đống nào là ông táo, b́nh vôi, cao ngồn ngộn: vỉa hè bỗng biến thành nơi tụ tập cô hồn như các chùa hư miễu nát ở thôn quê.”

Sáng chúa nhựt nào, thầy Sanh cũng ra chợ Bến-thành, rồi bắt từ đó mà đi nữa, đi đâu ? Tùy hứng.

Nhưng đi đâu cũng vẫn đi bộ, để mà xem xét.

Hôm ấy, noi theo đường Phạm-Ngũ-Lăo mà ra Bồn-binh, chàng gặp một bọn người thiểu số ngồi sát vách thành “đề-bô” xe lửa.

Đó là những khách quen mắt, nếu không quen mặt, mỗi năm đến Sài-g̣n độ ba, bốn kỳ. Họ là người Hời, gốc Ninh-Thuận, B́nh-Thuận, vào đây để bán thuốc và bán những món nữ trang bằng mây đan nhuộm màu.

Thấy ai đi ngang, họ cũng gọi giựt ngược, rồi lấy ra khoe nào là rễ cây trị nhức mỏi, nào là thuốc cao trị tức, nào là trăm ngàn thứ lá khô ǵ đó.

Không, bọn ngươi nầy đă bị Sanh quan sát từ lâu rồi, và nhiều lắm rồi, họ không c̣n quyến rũ chàng được nữa.

Chàng nh́n sơ một lượt rồi quay mặt rảo bước. Bỗng một giọng nằng nặng kêu.:

-     Chụ tạm ơi, mua thuộc ! (chú tám ơi, mua thuốc).

Tiếng kêu ở cách xa đám kia đến hơn mười thước. Chàng để ư ngay v́ đó là giọng con gái, tuy là giọng nặng của tất cả các thứ người sơn cước nhưng chàng vẫn phân biệt được là tiếng gái tơ, v́ vẫn có điệu trong trẻo trong cái nằng nặng ấy.

Trai thích gái là thường. Mà Sanh để tâm đến tiếng gọi cũng bởi người gọi đó sao mà ở lẻ loi một ḿnh, chớ không chùm nhum với nhau như bọn kia.

Chàng day mặt vào vách thành rồi đứng khựng lại như bị trời trồng. „Ờ, lạ quá ! lạ quá !“  Chàng lẩm bẩm.

Cô gái Hời lẻ loi ấy sao mà trắng lạ, trắng hơn cả nhiều cô gái Sài-g̣n nữa. Nước da ấy nổi bật lên màu đen huyền của bộ y phục Hời và khởi sắc thêm nhờ lu bù những ṿng, kiềng, bằng mây nhuộm màu mà cô gái đeo nơi tay và nơi cổ.

Cô Hời nh́n chàng, vừa mỉm cười, vừa mời:

-     Mua thuộc, chụ !

Sanh vui tươi lên, bước sấn tới nói:

-     Kêu tôi bằng chú, tôi không mua.

-     Chợ kêu bặng ǵ a ? (Chớ kêu bằng ǵ a ?).

-     Kêu bằng anh.

-     Không quen, không kêu bằng anh. (Từ câu nầy, xin không nhái giọng nặng nữa, cho bạn đọc dễ hiểu).

-     Th́ thôi vậy.

Sanh làm hộ toan bỏ đi, th́ cô gái hỏi:

-     Kêu bằng thầy được không ?

Con bé nầy quỉ quái lắm đây ! Nó biết nhượng bộ để níu khách, mà chỉ nhượng vừa đủ thôi không chịu lỗ lă.

-     Cũng tạm được, chàng đáp. Nào cô bán thuốc ǵ đâu ! Có thuốc cảm không ?

-     Không hiểu.

-     Ơ… hơ. . . thuốc cúm ấy mà !

Sanh muốn chơi chữ để ghẹo cô gái, nhưng cô ta không hiểu bịnh cảm, thành ra chàng phải dịch ra là cúm, không c̣n chơi chữ được nữa.

-     Thuốc cúm hả ? Ở ngoài tôi, cúm, khỏi uống thuốc. Người Anh-Nam họ dạy chúng tôi, hễ cúm th́ cúng lễ và đọc thần chú là hết ngay.

-     Thần chú làm sao ?

-     Đọc như vầy:

Trăm lạy ông Cúm, Bà Co,

Ông ở xứ Nghệ ông ṃ vào đây.

Có thiêng xin hưởng của nầy,

Giúp cho tín chủ khỏi ngay tức th́.

Sanh nghe câu thần chú thi cười ngất rồi hỏi nữa:

-     C̣n thuốc ǵ khác ?

-     Lu bù thứ: thuốc tức, thuốc nhức, thuốc sốt rét, thuốc trị nọc rắn.

Kể một thứ thuốc là cô gái tŕnh lên một cái quảu mây đựng đầy rễ xắt khúc và lá cây khô. Không thèm để ư tới lời khoe hàng, Sanh lại hỏi:

-     Cô ở đâu mà vào đây bán thuốc ?

-     Tôi ỏ Ray Hài.

-     Ray Hài là ở đâu ?

-     Ở Phan-Rang, đi sâu vô rừng.

-     Sao c̣n trẻ quá, cô em lại phải lặn lội như vầy ? Xem đám người kia ! Họ toàn là đàn bà đứng tuổi không mà thôi.

-     Cha mẹ chết hết rồi.

-     Tội nghiệp dữ không. C̣n chồng cô, sao không nuôi cô ?

-     Tôi giá chồng.

Sanh ngạc nhiên hết sức. Cô gái chỉ độ mười tám tuổi thôi, sao lại goá chồng được.

-     Giá chồng, chàng hỏi gặng lại ? Thế cô em lấy chồng được mấy năm rồi ?

Cô gái cười như chim líu lo, rồi cười ngắt nga, ngắt ngưởng giây lâu mới đáp được:

-     Giá chồng là giống Chà ấy mà !

Sanh kinh ngạc quá lẽ. Cô gái Hời nầy nói tiếng Việt chưa sạch giọng nặng, và đă biết nói lái rồi. Và câu nói lái ấy lại ám chỉ đến một việc mà chỉ người thông minh và có học sử địa mới hiểu được.

Theo sử th́ nước Chiêm-Thành do một ông Hoàng Ấn-Độ đi phiêu lưu dẫn theo một đoàn tàu với mấy ngàn thủy thủ, đến đó khai hóa cho dân bản xứ và lập quốc cho họ. Mấy ngàn người phiêu lưu nầy lấy vợ bản xứ và lần lần, dân ở đó bị lai giống cả, nên ngày nay người Hời quả thật có những nét Ấn-độ trên gương mặt của họ.

Cô gái tự đùa dân tộc ḿnh một cách tài t́nh và cũng đă đánh trống lảng một cách tài t́nh. Sanh hỏi đon hỏi ren cho biết cô ta đă có chồng chưa, nhưng rốt cuộc vẫn không biết ǵ.

-     Giống Chà th́ càng đẹp chớ sao, thi chồng nó càng cưng, càng khỏi lặn lội xa xuôi…

Sanh thành thật mà nói như vậy. Nét Ấn-độ trên vẻ mặt người đàn bà, giúp người này có một vẻ dữ tợn bí mật, không dễ yêu, nhưng dễ mê và dễ bị rù quến. Và quả cô gái Hời trắng trẻo nầy hao hao giống một cô gái Ấn Độ lai Việt ba bốn đời.

Lần nầy cô bán thuốc rừng mới chịu nói thật:

-     Tôi chưa có chồng.

-     Vậy à. Cô em có muốn ở luôn Sài-g̣n hôn ?

-     Sài-g̣n làm ǵ có rễ thuốc để đào mà bán. Ở đây lấy ǵ ăn ?

-     Cần ǵ bán thuốc. Cô em lấy chồng Sài-g̣n là khỏi bán ǵ hết.

-     Lấy chồng Anh-Nam được à ? Họ có thèm ḿnh đâu ?

-     Sao lại không thèm ?

-     Lúc lấy chồng chưa đuợc, th́ sống làm sao ?

-     Tôi nuôi cô em. Cũng như nuôi một bạn gái gặp lúc túng cùng vậy mà.

Cô gái cúi xuống đăm đăm suy tính rất lâu, đoạn tḥ tay vào một cái giỏ mây lấy ra một con dao rừng sáng quắc. Con dao giống hệt cái mác mà nhỏ và rất ngắn, lưỡi trông chừng bén ngót như lưỡi đoản kiếm.

Dựng đứng con dao, cán chống lên vỉa hè, cô ta hỏi:

-     Thầy liệu chắc lo cho tôi được trọn không ?

-     Sao lại không ?

-     Tôi muốn thầy thề.

-     Ờ th́ thề.

Sanh cười h́ h́, không tin vụ mắc lời thề bao nhiêu.

Cô gái bỗng nghiêm nghị ra, nh́n trừng trừng vào khoảng không rồi nói:

-     Hôm nay, tôi bỏ rừng mẹ của tôi, ở đây luôn với một người bạn v́ tin lời người ấy. Nếu người bạn đó mà gạt gẫm hoặc bỏ tôi nửa chừng th́ lưỡi dao đẫm máu con vật đầu tiên tôi giết trong đời, sẽ cắm vào ngực hắn để trả thù giùm tôi sự phản bội quê rừng của tôi.

Sanh rợn người lên. Chàng ngỡ con bé bắt chàng thề, và chàng sẽ thề bậy, ông vặn họng, bà bẻ cổ ǵ đó. Cái nầy chính nó lại nguyền; mà nguyền cái việc nó làm được mới ghê cho chớ.

Chàng lại rùng ḿnh mà nh́n cặp mắt xa xăm của cô ta. H́nh như tất cả cái man dại của rừng rú u linh hiện về đó, mộc mạc, chân thành, nhưng hung dữ lạ kỳ quyết không dung tha một phản bội nào cả.

Nhưng nghĩ kỹ, chàng cười thầm, chế nhạo cô gái rừng: „Được, cô em à, nửa chừng ta đây quất ngựa chuối, rồi cô em mới đâm ai ?”

Nghĩ xong, chàng rủ cô gái:

-     Thôi ta đi nè.

Cô Hời tươi cười trở lại, hỏi:

-     Đi đâu ?

-     Cô em đừng ăn nói như vậy nữa, không đẹp. Cô em phải hỏi: “Ta đi đâu hở anh” để nghe cho êm tai. À, cô em không được nói “tôi” nữa, phải xưng “em” mới được. Cũng không được dùng danh từ “Anh-Nam” mà phải nói Việt-Nam.

-     Vậy à, hở anh ?

Sanh cười ngất mà rằng:

-     Hễ nói “vậy à” th́ phải thôi, chớ không nói “hở anh” nữa.

-     Trời, rắc rối, khó khăn quá, khó c̣n hơn là qua các sơn khê trên núi, ở ngoài xứ em.

Sanh mê chết đi. Chàng biết gái rất nhiều nên đâm ra chán lối ăn nói của họ. Nay quen được với một cô gái Hời biết nói đùa có duyên như là “giá chồng giống chà”, biết so sánh lạ lùng như là “khó hơn qua khe núi”, biết nói bập bẹ tiếng Việt, th́ mới lạ và thú vị biết bao !

Chàng cuối xuống xách giỏ cho người bạn mới rồi nói:

-     Ta đi mua sắm vài thứ, rồi về nhà.

-     Nhà anh ở xa không ?

-     Không xa.

-     Cỡ hú một tiếng th́ nghe hay không ?

Sanh mê quưnh lên, sức muốn hôn đại cô Hời một cái. À con bé ăn nói mới ngộ nghĩnh chớ. Hú một tiếng ! Nó nói y như là c̣n ở trong rừng.

Chàng kêu một chiếc xích - lô máy, rồi chỉ xuống chợ quần áo cũ. Cảnh tượng thật là kỳ lạ hết sức khiến khách qua đường ai cũng quay đầu lại nh́n: một chàng trai ăn mặc âu phục lịch sư, ngồi kề một cô sơn nữ cổ đầy ṿng mây. Có người đoán đó là một đôi vợ chồng rủ nhau đi chụp ảnh mà chị vợ th́ trá h́nh như vậy cho lạ mắt.

Chàng hỏi bạn:

-     Em đi xe có thích không ?

Cô Hời cười và nói:

-     Thích lắm, vui lắm lắm. Ở Ray Hài chỉ có một con đuờng ṃn trong rừng. Đi th́ bằng xe ḅ, rất chậm.

-     À, em tên ǵ?

-     Em tên Chế-Bồng-Nga.

Sanh ngạc nhiên. Sao lại Chế-Bồng-Nga ? Trùng tên với một ông vua Hời.

-     Thật không ? Chàng gặng hỏi.

-     Tên cha mẹ em đặt ra, giả làm sao được hở anh.

-     Giỏi, em dùng tiếng hở anh lần nầy trúng đa.

Vừa khen bạn chàng vừa suy nghĩ kỹ về cái tên ấy. Tên Chế-Bồng-Nga có vẻ con gái quá. Ông vua kia đặt tên như thế là bậy. Cô con gái nầy mang tên đó là hợp lắm.

-     Anh muốn cho em sửa tên lại một chút cho có vẻ Việt Nam được không ?

-     Được, hở anh.

Sanh cười ngất:

-     Cứ “hở anh” măi, không phải lúc nào cũng “hở anh” nghe chưa em ?

-     Anh nói rằng nói như vậy là dịu, là êm.

-     Tùy theo câu chớ.

Tuy rầy bạn, song chàng thích mê cái lối nói sai ấy. Nghe sao mà dễ thương lạ. Và từ đây hễ Nga nói câu ǵ chàng cũng lắng tai nghe, và đều ưa nghe cả, và nàng càng nói sai, chàng càng mê.

Xe tới chợ quần áo cũ, Sanh mua cho bạn hai áo bà ba, hai áo lỡ, nhiều quần và một chiếc áo dài. Chàng định sẽ đưa nó đi may thêm ở tiệm, nên chỉ mua ít thôi cho nó có mà mặc đỡ mấy ngày đầu.

Mua xong, lại kêu xe tắc-xi quanh co dạo phố, cho Nga xem Sài-g̣n chơi. Trên xe, Sanh tiếp lại câu chuyện bỏ dở khi năy:

-     Nầy, anh muốn sửa tên em lại là Lê-Thị-Nga, được không ?

-     Lệ-Thị-Nga là làm sao ?

Sanh xí gạt:

-     Th́ cũng y như Chế-Bồng-Nga vậy. Tiếng Việt Lê tức là Chế trong tiếng Hời đó.

-     Tùy anh.

Đi dạo xong, họ dông tuốt xuống chợ cũ ăn cơm. Vào tiệm vừa ngồi xong, Sanh giựt nẩy ḿnh. Một người cảnh sát đứng ngoài lề đường ngó vào lâu lắm.

Ừ, chàng nghĩ, nếu họ nói ḿnh dụ dỗ gái tơ th́ làm sao ? Khổ quá, nếu nó ăn mặc ta th́ không ai để ư, đằng nầy cái bộ đồ Hời của nó như đâm vào mắt người ta th́ có chết hay không? Hay là thấy chướng mắt, người cảnh sát ấy nghi nó là gái ăn chơi nên ăn mặc ba lăng nhăng, xét giấy nó th́ ḿnh khổ lắm.

Bữa ăn không ngon v́ lo lắng trên, mà cũng v́ bận tính kế về nơi ăn chốn ở của Nga và chàng.

Kế hoạch cửa chàng là như vầy:

“Hiện giờ trong ruột xóm Sáu Lèo, có một căn nhà lá muốn sang. Chỉ hai ngàn thôi, một tháng tiền nhà hai trăm rưỡi. Chàng sẽ dối cha mẹ là xin phép nghỉ hăm chín ngày để đi Đà-Lạt. Thế là ở với bạn được trót tháng. Rồi hết hạn hăm chín ngày đó, sẽ tính kế khác.

*

*      *

Nội buổi chiều chúa nhựt đó. Sanh mua sắm đă đủ hai chiếc giường, một cái tủ nhỏ, một cái bàn con vài chiếc ghế, một cái lu. Cơm nước th́ đặt họ xách, một phần ăn chín trăm, v́ cô Hời nào có biết xào nấu ǵ.

Bốn giờ chiều là xong cả. Đôi bạn vui quá xá. Sanh dạy Nga:

-     Cái bàn.

Nga lặp lại:

-     Cái ban.

-     Tủ kiếng.

-     Tụ kiệng.

Rồi cả hai ngă ra mà cuời muốn lộn ruột, lộn gan.

Sanh nói:

-     Mấy tiếng ấy chưa khó bao nhiêu. Những tiếng trừu tượng chỉ vật vô h́nh mớ́ là điên đầu. Thí dụ câu sau đây: “Anh Sanh ơi, ḷng em như một sáng xuân, em nguyện dâng hết cho anh, và em thề yêu anh đến bạc đầu”. Đâu em nói lại nghe coi.

-     Câu ấy nghĩa là ǵ ?

-     Không cần học nghĩa, nói cho trôi cái đă, rồi hăy hay.

Nga học năm lần là thuộc hết.

Sanh dặn:

-     Hễ anh đi đâu về là em chạy lại anh mà nói câu đó, nghe chưa. Bây giờ th́ nói cái nầy, dễ hơn: “Em yêu anh lắm”.

-     Em yệu ạnh lặm.

-     Em muốn áo đẹp.

-     Em muộn ạo đép.

Sanh nh́n lại Nga, và nhớ đến việc may áo. Chàng bảo:

-     Đâu em ra đứng ngay trước mặt anh cho anh xem.

Nga ngoan ngoăn vâng lời.

Thân thể nàng cũng khá coi. Nhưng mặc áo may ở tiệm nào, vừa vặn hơn, chắc là sẽ đẹp thêm. Mặt mày nàng cũng khá yêu kiều. Nhưng quả thật không đẹp. Cô gái Hời, trong y phục Hời, chàng thấy đẹp quá, v́ người Hời được thế là đẹp hẳn đi rồi. Nhưng bây giờ nàng làm gái Việt, mà gái Việt chỉ đến mức độ đó, chưa phải là mỹ nhân.

Dầu sao, chàng vẫn mê, mê cách ăn nói ngộ nghĩnh của Nga, mê cái tâm hồn kỳ lạ c̣n dấu kín trong kia mà chàng quyết tâm sẽ khám phá.

Ăn cơm chiều xong, nói bậy bạ, nói lu bù thứ một hồi là đúng chín giờ đêm.

Sanh cầm tay bạn dẫn Nga vào buồng, vừa đi vừa nói:

-     Đi ngủ đi thôi, khuya rồi. Ở Ray Hài em đi ngủ lúc nào ?

-     Lúc chim bay về núi.

Nghe nói ngộ nghĩnh, Sanh yêu bạn quá, ôm Nga mà hôn lên trán một cái. Nga thả trôi, không cưỡng một chút nào.

Khi hai người đến giường, Sanh ngồi xuống trước và kéo bạn theo.

Nga bịn đứng lại và nói:

-     Anh phải ngủ ở ngoài chớ.

-     Sao lạ vậy ?

-     Có phải vợ chồng đâu và ngủ chung.

Sanh cười hề hề, ôm đại cô gái Hời mà kéo xuống giường. Cô ta vùng một cái rất mạnh, vuột ra được, rồi trong nháy mắt vói tay hất gối, lấy dưới ấy ra con dao thề khi sáng.

Nàng hầm hầm nét mặt, cầm con dao thủ thế và nói:

-     Đạo giáo và phong tục xứ tôi không cho phép như vậy. Nếu anh c̣n như thế nữa th́ anh phải chết. Hoặc nếu anh giỏi hơn th́ tôi chết. Đằng nào anh cũng không phạm tới tôi được.

Sanh như thấy tất cả man rợ của rừng thiêng lại hiện về nơi mắt Nga. Đây là sự cả quyết của một tâm hồn chất phác trung kiên với lời hứa của ḿnh và tin tưởng hết ḷng nơi lời hứa kẻ khác.

Chàng đứng lên bẽn lẽn và nói:

-     Anh xin lỗi em !

Ra tới ngoài, chàng thở dài. Th́ ra lỗ quá. Ḿnh nào có dè phong tục nó nghiêm khắc như vậy. Ngỡ dụ dỗ nó để qua đường, nào dè chỉ tốn tiền toi. Ḿnh nào có dư cơm, dư tiền ǵ để nuôi một cô gái rừng rồi c̣n phải gả cô ta lấy chồng nữa ! Và, sao nó lại nói được nhiều câu tiếng Việt khó đến thế kia ?

Sanh ngồi nh́n ngọn đèn dầu, hối hận cho ác ư của ḿnh, và bối rối cho nẻo ra của t́nh thế.

Chàng ngồi đó không rơ bao lâu nữa, nhưng nghe chừng đă khuya lắm.

Bỗng chàng cảm giác một sự đụng chạm nhẹ trên vai. Day lại th́ thấy Nga đứng đó, bàn tay nhỏ xíu đặt trên vai chàng.

-     Anh có giận em không ? Nga hỏi.

-     Không, thật t́nh không. Tại anh quấy mà ! Nhưng thấy em bằng ḷng anh nắm tay, bằng ḷng anh hôn, nên anh ngỡ. . .

-     Đó là những cái nhỏ nhỏ không hề ǵ. Vả lại em cũng yêu anh, em yêu anh lắm. Mà phải là và chồng kia mới được nằm chung.

Rồi nàng ôm đầu Sanh, hôn lên tóc bạn.

-     Thôi, anh đi ngủ đi, nàng nhỏ nhẹ nói và kéo Sanh lại giường của chàng.

*

*      *

Sanh tuy thế, vẫn chưa tuyệt vọng. Kinh nghiệm về đàn bà cho chàng biết rằng, bền chí là thành công. Huống hồ ǵ Nga lại yêu chàng th́. . .

Đạo giáo, lễ nghi, phong tục nào mà mạnh cho bằng sự kêu gọi của xác thịt ?

Ngày hôm sau, chàng đưa bạn đi xem sở thú. Nga chỉ thích bồn bông và băi cỏ thôi. C̣n thú th́ nàng chê. Nàng nói:

-     Anh mà thấy cọp trong rừng khi cái ḿnh vàng rằn đen của nó rẽ đám lá xanh mà ló ra th́ mới đẹp. Cọp ở ngoài em, coi rất oai. C̣n cọp ở đây, sao mà như chó trong chuồng.

Chiều ra bến tàu th́ Nga thích mê. Nàng chưa bao giờ thấy nước, trừ cái chuyến đầu đi xe lửa vào Sài-g̣n.

Ăn kem, Nga rất ưa. Và mỗi lần Nga khen cái ǵ là Sanh hy vọng thêm một lần. T́nh nàng sẽ nở lớn và sự cắn câu thú đô thành sẽ sâu thêm, th́ ngày kia. . .

Đêm nào đôi bạn cũng tṛ chuyện tới khuya. Thỉnh thoảng Nga hát, cho Sanh nghe những bài hát ǵ mà điệu nhạc th́ buồn như nhớ nhung vạn kỷ.

Chàng chẳng hiểu ǵ ráo, nhưng đinh ninh rằng đó là tiếng khóc dân Hời nhớ tiếc quê cha đất tổ mà họ phải bỏ đi, trước sự Nam tiến mănh liệt của người ḿnh.

Nếu t́m bạn để tṛ chuyện th́ Sanh đă măn nguyện rồi. Nga không bị riêng một thứ ǵ ám ảnh để cứ bắt người đối thoại nghe măi thứ đó. Hơn thế, những điều nàng nói lại mới lạ đối với chàng, luôn luôn thay đổi, hôm nay chuyện ma rừng, hôm sau chuyện phù thủy, bữa kia lại chuyện rắn to, chuyện hoa lá ăn thịt thú rừng v. v. . .

Nhưng người con trai nầy không định cưới cô gái sơn cước làm vợ và vốn bị xác thịt xúi dục, nên ác ư buổi đầu vẫn lẽo đẽo theo chàng.

Họ sống chung được nửa tháng rồi. Cô gái Hời th́ học tiếng Việt rất tiến, nhưng sự tấn công t́nh ái của người trai Việt không đi đến đâu cả.

Lại chết một cái là cô gái sơn lâm ấy hồn nhiên, thẳng thắn một cách lạ. Cô yêu chàng th́ cô cứ để cho chàng ôm trong tay. Thay áo, cô cũng chẳng cần che giấu như người văn minh.

Như thế tính làm sao đây với sự quyến rũ ?

Có lúc Sanh định bỏ trôi tất cả, hôm nào đó, đi dạo một ḿnh rồi đi luôn. Cho con bé trợt mỡ ḅ chơi. Nhưng tánh tham khiến chàng tiếc, không phải tiếc vốn đă bỏ ra, mà tiếc một người con gái dễ thưong.

Một hôm chàng nói vói Nga:

-     Hay là để anh cưới em làm vợ ?

-     Phải, em cũng định hỏi anh coi tại làm sao anh nói yêu em lắm, mà lại không cưới em, phong tục xứ nầy kỳ quá ! Nói yêu mà chỉ muốn việc khác thôi.

-     Th́ anh cưới em đây.

-     Chừng nào cưới ?

-     Mai cưới.

-     Hứ, làm sao mau quá như vậy cho được. Em biết rồi mà !

Em đă rơ phong tục ở đây. Cưới vợ lâu lắc lắm, phải đi hỏi, đi lễ, rồi mới cưới, mau lắm cũng cả tháng.

-     Ai nói với em như vậy ?

-     Mấy chị đàn bà ở hai bên đây họ nói: em hỏi họ hôm trước.

-     Trời, anh cấm em chơi với họ mà !

-     Em chỉ hỏi có bấy nhiêu đó thôi chớ có chơi với họ đâu. Số là em ngỡ cưới vợ khó lắm nên anh không cưới em, em mới hỏi cho biết cách thức.

-     Họ xí gạt em đó ; cưới vợ là như thế nầy: Anh với em rủ nhau đi ăn nhà hàng, rồi về nhà thề với nhau, rồi ở chung với nhau một ngày là thành vợ chồng.

-     Lêu lêu mắc cỡ, không biết ai xí gạt ai đa !

Cả hay cười xoà rồi Sanh hôn bạn một cái đoạn bảo:

-     Đâu đem kể chuyện đường rừng nào hay cho anh nghe thử xem.

-     Hay th́ không thiếu chi chuyện hay. Nhưng để em kể một chuyện không hay lắm, mà liên hệ đến em cho anh nghe.

Năm đó cha em dẫn em lên nguồn. . .

-     Nguồn ǵ ?

-     Nguồn là sông. Nhưng ngoài ấy không cứ có sông mà gọi là nguồn. Hễ đi sâu trên rừng già là họ nói lên nguồn.

-     Lên nguồn làm ǵ ?

-     Đi buôn mọi. Ba em đi bán muối, đổi lấy ngà voi và trầm, đem về bán lại cho Việt  Nam. Ừ, năm đó cha em dẫn em lên nguồn. Không biết xích mích với người trên ấy làm sao mà họ giết ba em. Em chạy vuột được, hay nói cho đúng, họ không giận em nên để em chạy. Em băng rừng tám ngày đêm, ngủ trên cây, ăn toàn trái rừng, và uống nước suối, qua nhiều khe núi lạnh ḿnh. Khe sâu thâm thẩm dưới ấy mà chỉ có một thân cây leo ḅ bắc ngang qua khe, phải ôm dây ấy mà qua. C̣n độ nửa ngày đường nữa th́ tới đồng bằng, th́ em gặp một g̣ mối. Một con cọp mẹ đang cho con bú sau g̣ mối đó. Em không biết, đi trờ tới,  nó nghe động giựt ḿnh ngỡ ai toan bắt con nó. Nó nhảy ra chụp em.

Em té quỵ xuống v́ quá sợ, nên nó chụp hụt chỉ trúng chơn thôi. May sao có mấy người thợ rừng Việt Nam nghe la chạy đến cứu em. Bây giờ c̣n thẹo đây

Nàng nói rồi vén ống quần lên cho Sanh thấy cái thẹo khá dài nơi chơn.

Người con trai ngắm cảnh đó một giây th́ thú tánh bỗng thức tỉnh. Chàng ôm lấy bạn, nhưng lần nầy sơn nữ nh́n thấy đôi mắt đầy tia máu của Sanh th́ chợt hiểu nên kinh sợ vùng ra mà chạy.

Sanh rượt theo nàng bén gót và cố sức vượt qua khỏi cô gái để ngăn nàng lấy khí giới.

Bị ngăn cản, Nga toan đánh tháo lui nhưng không được.

Sanh đă chụp được nàng rồi và hai cánh tay cứng rắn của chàng như hai gọng kềm không cho Nga cựa quậy nữa.

Vốn thấp hơn, sơn nữ dùng đầu đánh hất lên trúng càm Sanh nghe một cái cộp. Nhưng chàng trai vẫn không nao núng.

Nga nhảy dựng lên để đánh bồi thêm, liên tiếp mấy bận mà Sanh ngước tránh được cả. Thừa lúc anh chàng lo ngước tránh, Nga chuyển hết thần lực vùng ra.

Sanh bị sút tay và thấy con mồi suưt thoát, chàng vật mạnh cho nàng ngă xuống. Chàng hú hồn mà chỉ thấy bạn ngă xuống giường thôi. Lúc vật Nga, chàng chỉ lo vật cho được, quên nguy hiểm; vật xong lại sợ Nga ngă mạnh quá xuống đất, rủi chết chăng ? Nhưng may quá.

Sanh nhào lại th́ bị Nga tống cho một đạp gần té ngửa. Chàng nhào tới nữa, lần nầy thủ thế nên bắt được chơn của cô gái.

C̣n một gị, sơn nữ vẫn đạp lung tung. Chỉ c̣n một tay khó ḷng mà bắt chơn kia được, Sanh bất động, thở dốc, vừa thở vừa tránh những cái đạp liên tiếp.

Giây lâu chàng liều mạng, chịu đựng và xáp bừa vào. Nga đạp được mấy cái th́ Sanh đă tới sát quá, chơn co vào được mà tống ra không xa nên không c̣n hiệu quả nữa.

Bấy giờ tóc Sanh đă rơi xuống che khuất hết trán chàng. Mắt chàng dữ tợn một cách lạ kỳ, không dữ v́ giận, muốn hạ địch thủ, mà v́ dục vọng đă biến chàng thành một con thú thèm thuồng.

Nga đă đoán trước chiến lược của kẻ bạo hành, không để bị ôm cả tay nữa. Nàng lừa khéo thế nào mà Sanh chỉ ôm được thân h́nh nàng mà thôi.

Với hai cánh tay c̣n tự do, nàng ôm lại Sanh, rồi cả hai cùng ráng mà vật lộn với nhau.

Nga yếu hơn nhiều nên không mong thắng. Nàng chỉ vật cầm chừng để trườn lưng lần lên phía gố́.

Sanh sơ ư không thấy toan tính đó nên một khi kia, Nga đă tới đích, vói ngược cánh tay mà rút con dao thề.

Sanh thấy dao th́ đă trễ. Chàng đang ôm Nga, hai cánh tay khép lại nơi sau lưng nàng mà bây giờ th́ nàng nằm ngửa, hóa ra tay chàng bị đè xuống dưới.

Như vậy, chỉ ôm nhau vật th́ mạnh thế, c̣n đỡ dao th́ rút tay ra không kịp nữa.

Trong phút giây, Sanh thấy cái chết của ḿnh thật vô lư hết sức. Chàng vốn không thiếu ǵ về xác thịt, mà tại làm sao điên cuồng trong một lúc đến phải chết dưới tay một cô gái Hời. Trời ơi, con người quả điên nhiều cơn điên khó hiểu !

Chán nản qua, chàng không c̣n sợ hăi nữa, nới rộng cái siết tay rồi nói:

-     Anh chịu thua rồi đó. Em giết anh, anh cũng vui ḷng, nhưng lảng xẹt ôi là lảng xẹt !

Nàng quát:

-     Buông ra !

Sanh không riu ríu nhưng vẫn làm y theo lời bạn.

-     Ngồi dậy ! Nga lại quát.

Sanh lại ngồi dậy. Không phải v́ chàng quá hèn, sợ chết đến nỗi biến thành một cái máy. Nhưng đă thua rồi, buông người ta ra và ngồi dậy là phải.

-     Đứng xuống đất ! Nga tiếp tục ra lịnh.

-     Lùi vào vách trong !

Khi người con trai tội nghiệp nầy đứng yên sát vách trong, Nga dịu giọng nói:

-     Em không muốn giết anh. Em chỉ tự vệ để ra khỏi nhà nầy đêm nay, để về rừng của em. Em không hối tiếc ǵ hết mặc dầu em rất muốn lấy anh. Nhưng anh quả không thật t́nh yêu em th́ hối tiếc làm ǵ. Thôi anh ở lại mạnh giỏi, em đi đây.

-     Khoan !

Lần nầy tới phiên Sanh quát.

-     Khoan ! Anh quyết định ngăn em của anh đi, dầu phải chết.

-     Tại sao anh lại muốn chết dữ vậy ?

-     V́ anh đă yêu em quá rồi bắt đầu từ phút nầy.

-     Yêu mà như vậy đó hả ?

-     Không. Khác. Anh sẽ cưới em.

-     Như thế th́ em ở, nhưng anh lại phải ra khỏi đây. Nếu không làm sao em dám ngủ.

-     Ra th́ ra.

-     Khoan đi. Anh cưới em bằng cách nào ?

-     Anh thưa thật với ba má anh.

-     Rủi ba má anh không bằng ḷng ?

-     Bằng ḷng mà !

-     Rủi anh đổi ư ?

-     Th́ em trở về rừng. Có lỗ lă ǵ đâu.

-     Đành vậy nhưng bây giờ sẵn được thế, em buộc anh bảo đảm. Anh làm giấy hứa cưới, em mới chịu.

-     Hà, hà, cưới hay không là quyền của tôi.

-     Mà em yêu anh lắm rồi, bắt quyết anh phải cưới. Hai đứa yêu nhau, tại sao không cưới.

Sanh tức cười lắm. Con bé rừng rú thật thà, tin cái giấy quá xá. Thôi, chàng nghĩ,  để ḿnh viết bậy bạ gạt nó chơi.

-     Nào viết giấy !

Nga chỉ lên bàn:

-     Anh ngồi lại, viết theo em đọc.

Sanh cười thầm, làm y theo. Nga đọc:

         Tờ hứa cưới

Tôi là Phạm Kim-Sanh. . .

Chàng giựt ḿnh hỏi:

-     Sao em biết tên họ anh ?

-     Th́ anh nói hôm trước.

Sanh không nhớ ra đă nói tên ḿnh. Nhưng chàng không ngại. Nga đọc tiếp:

… có dan díu với cô Lê-Thị-Nga

Sanh nín cười muốn bể ngực. Đem ra Toà giấy nầy sẽ ăn trợt. Có cái ǵ chứng nó là Lê-Thị-Nga đâu. Ḿnh cứ chối, nói nó lượm giấy ấy ở đâu không biết, thế là huề.

….Cô Lê-Thị-Nga sở dĩ hiến thân cho tôi v́ tôi hứa cưới cô. Nếu tôi phụ lời, tôi sẽ bị truy tố về tội dụ dỗ gái vị thành niên.

Sanh ngạc nhiên hết sức, không viết được. À, tại sao nó nó lại biết những danh từ “hiến thân”, “vị thành niên”, “truy tố”, v.v…

Nhưng mặc kệ. Nội cái tên Lê-Thị-Nga đủ trợt mỡ ḅ rồi, c̣n nó học ăn, học nói ở đâu  không cần biết lắm.

*

*      *

Sanh kể đầu đuôi gốc ngọn cho cha mẹ và chị nghe. Chị chàng nghe xong cười ngất.

-     Em thật là đồ đíên. Đùa ǵ mà đùa bất nhơn.

-     Mà có lúc em yêu nó thật chị à. Nhứt là lúc sau cùng. Nó th́ ngỡ em không yêu, nên định đi. Trong giây phút, em yêu quá, nói ra, nên nó ở lại bắt làm giấy. Bây giờ th́ em không rơ em c̣n yêu nó nữa hay không. Cũng may là chỉ làm giấy bậy bạ thôi, chớ nếu bảo đảm bằng cái ǵ chắc chắn là khổ, nếu ḷng ḿnh thật không yêu nó.

-     Chị muốn biết mặt con bé coi nó ra làm sao mà có lúc em yêu nó thật t́nh. Được không ?

-     Sao lại không ?

-     Mai, mười giờ sáng, em đưa nó lại đây.

-     Xin đúng hẹn. Để chị xem. Cũng khá đứa, mặt mày khá đẹp, nhưng ngu lắm, tin giấy tờ lắm.

Mười giờ sáng hôm sau, chị của Sanh đang ngồi thêu áo th́ Sanh bước vào, mắt lái chi, tay vói ra sau kéo tới một cô gái.

-     Ô ḱa, em Nga ! Cô chị kêu lên thế rồi sửng sốt. Sanh cũng chết đứng ra.

Nga cúi đầu chào, rồi liền đó xin phép ra liền, nói là để cho cả nhà liệu tính.

Khi khách ra khỏi, người chị nói:

-     Thôi chết em rồi. Nó là gái trong xóm nầy, chớ Hời ǵ đâu mà Hời.

-     Trời ơi, thật sao chị ?

-     Nó là cháu bà Phủ Đẩu, ở cái nhà ngói cũ lụp xụp đằng kia.

Nhà ấy Sanh thường gọi đùa là “Hồ phụ nữ”, ám chỉ đến một phim chớp bóng tên là “Lac aux dames”. Trong nhà toàn đàn bà con gái không, con bà phủ, cháu bà phủ, người ăn cơm tháng. Cô nào, cô nấy cũng dạn dĩ mà chưa chồng. Có lần chàng làm quen với một cô nhưng sau chán quá, không giao thiệp nữa. Chàng không thấy mặt Nga lần nào nên mới lầm.

-     Trời ơi, làm sao chị ?

-     Khổ lắm, chị nhớ ra nó họ Lê thật, th́ các giấy tờ đó, một khi nó đưa ra ṭa, em ở tù mọt gông.

-     Thôi, em cưới quách nó là yên chớ ǵ. Nó cũng dễ thương lắm. Được không chị ?

-     Sao lại không, ở xóm này, nó không hề bị tai t́ếng, lại giỏi nữ công.

*

*      *

Đêm tân hôn, Sanh hỏi Nga:

-     Em đùa làm chi mà kỳ vậy ?

-     Nghe danh anh chán gái Việt, em mới giả làm gái Hời để nói chuyện cho anh mê. Em vốn yêu anh từ lâu, mà không được anh để ư. Chỉ có cách đó anh mới ngó em thôi.

-     C̣n làm sao em trá h́nh ?

-     …Giỏi lắm hả ? Khó ǵ. Em đón tụi Hời, nài mua một bộ đồ, vài gói thuớc, biết anh hay quan sát dọc đườg, em ngồi đó là anh dính.

-     C̣n chuyện đường rừng và cái thẹo ?

-     Th́ cứ cóp theo tiểu thuyết mà nói. Anh nào có biết trật trúng ǵ. Thẹo là thẹo chó cắn hồi em c̣n bé.

-     À, con dao đâu ?

-     Em giấu rồi.

-     Đưa đây.

-     Ai dại ǵ đưa. Có nó, ai kia mới sợ em chớ. Nè, bây giờ em là gái Việt, anh c̣n yêu được không ?

-     Được như thường. Nội cái tṛ đùa của em cũng đủ tỏ bản lănh em gớm lắm. Tâm hồn em chắc chắn rất phong phú, anh không chán hạng gái như vậy đâu.

 

 

           

© Binhnguyenloc.com