Trên Bộc trong ... sầu riêng

B́nh-nguyên Lộc

Ra tuồng trên Bộc, trong dâu

Nguyễn Du

 

Thấy chồng săm soi cây chĩa ba, bà Hương trưởng Nếp hỏi:

-     Ông định đêm nay đi xăm ếch hả ?

Ông Nếp cười rồi đáp:

-     Ờ, nhưng mà xăm „ếch bà“ hay nói đúng hơn là xăm „ếch ông“.

Thấy vợ ngơ ngác, ông Nếp hạ giọng xuống rồi cắt nghĩa:

-     Bà không thấy chó sủa nhiều trong mấy đêm liền sao ? Ăn trộm nó biết tôi với bà ở trong, nên nó ŕnh miết ...

-     Con Điệp của ḿnh cũng tệ quá, ngủ như chết. Tôi chắc nó không hay biết ǵ nên không thấy nó nói ǵ hết.

-     Sáng nay tôi ra vườn đếm lại thấy mất gần cả chục trái.

-     Nên ông ŕnh để đâm ăn trộm ! Ghê quá, rủi đâm trúng th́ làm sao ?

Ông nếp cười ha hả:

-     Bà nói kỳ cục. Đă quyết đâm, mà sợ đâm trúng th́ đâm làm ǵ.

-     Tôi ớn lắm khi tưởng tượng thằng ăn trộm nó kêu cái ẹo như con ếch kêu.

-     Bà đừng lo. Chĩa ba nầy chỉ để hộ thân thôi. Tôi quất bằng hèo cũng đủ cho nó sụm rồi.

-     Chỉ sụm thôi th́ được. Ông đừng có báo hại mà tôi phải chiêm bao cả năm: tôi sợ ông đâm nó lắm !

Vườn sầu riêng của Hương  trưởng Nếp to nhứt làng B́nh-Nhâm. Sầu riêng nhà ông lại có tiếng là đều đặn, trái nào chắc trái nấy, chớ không phải đầu vườn th́ sượng, cuối vườn th́ mỏng cơm như ở các nhà khác.

Nên chi tới mùa là ăn trộm nó xấn rấn bên nhà ông thường hơn ở đâu cả.

Sầu riêng giá sỉ, mạt lắm cũng hai mươi đồng một kí. Mỗi đêm bị trộm độ chục trái, tức trộm trên hai mươi kí, có phải là vứt đi ngót bốn trăm không ?

Như vậy nhà nào cũng cất cḥi ngoài vườn rồi người nhà thay phiên nhau mà thức ngoài ấy để gác sầu riêng.

Năm đêm liền, vợ chống ông Nếp không được thơ thới trong người, nên cô Điệp, con gái của ông bà phải canh liên tiếp.

Có lẽ v́ mệt mỏi mà cô ngủ quên nên trộm nó mới làm già.

Mặc dầu chưa thật khỏe mạnh, ông Nết quyết thay phiên cho con đêm nay, v́ ông rất nóng của, rất sốt ruột mỗi khi sáng lại, nhận thấy vườn bị trộm trong đêm rồi.

Tên trộm nầy là một thằng đáng giận. Của lấy, của ăn. Nó ăn tại gốc, bỏ vỏ bừa băi ra đó như chửi vào mặt chủ vườn.

Ông mà túm được nó th́, trước khi đem nạp cho nhà chức trách, ông sẽ nện cho nó một trận cho bỏ ghét.

Trời mới chạng vạng mà trong vườn đă tối om như giữa canh khuya. Tàng măng cụt dày mịt đă gọi đêm về rất sớm trong đó.

Ông Nếp kêu con đang dọn dẹp dưới bếp:

-     Điệp à, đem nóp lên đây cho ba.

Cô Điệp dạ một tiếng rồi lên nhà trên, nhưng tay không. Cô hỏi:

-     Ba hỏi nóp làm chi, ba ?

-     Đêm nay ba thế cho con, để con ngủ một bữa.

-     Ư trời, ba không được mạnh, chịu mù sương với hơi ẩm sao được ?

-     Thây kệ, ba coi bộ con đuối sức rồi, để ba thay một bữa.

-     Mệt bao nhiêu con cũng ráng. Để cho ba trúng cảm, con sao đành.

-     Thôi, đừng nói lôi thôi, đem nóp lên cho ba.

Cô Điệp mặt buồn hiu và lo lắng, ú ớ như muốn nói ǵ nữa. Nhưng biết tánh cha là người khó đổi ư, cô nhẫn nại đi xuống nhà sau mà lấy nóp lên.

Hương trưởng Nếp cụ bị một cục thuốc to và một cuộn giấy quyến, uống một tô trà Huế thật bự, rồi thong thả ra vườn.

Vườn ông Nếp nằm giữa đường, mặt tiền rộng sáu mươi thước và ăn sâu vô trong trên hai trăm thước.

Nhà ông cũng gần đường, nhưng cḥi canh th́ nằm co ro tận ngoài sau cùng.

Nhưng ông Nếp không ra cḥi ấy liền. Ông đi rảo quanh các ranh vườn ông. Cḥi canh vườn ông Th́n lấp ló giữa những thân cây trống gốc; đứng ở ranh đất nhà, ông Nếp thấy điếu thuốc người láng giềng chốc chốc lại lóe sáng lên trong bóng đêm. Ông kêu nói:

-     Anh Sáu đó hả ?

-     Ừ ! Tôi đây ! Hôm nay chú canh ?

-     Ừ ! Mấy đêm rồi có ǵ lạ không ?

-     Bên tôi th́ không, nhưng bên chú th́ chó sủa dữ lắm.

Rồi cả hai không nói với nhau ǵ nữa. Ông Nếp đi tuốt ra cḥi.

Cḥi rộng chỉ vừa hai người nằm, nóc cao tới đầu người đứng. Chỉ có bốn cây cột, dùng làm chân chơng luôn.

Ông Nếp leo lên chiếc chơng treo trên bốn cây cột đó, ṃ kiếm chiếc gối bằng tre, rồi ngả lưng xuống.

Ông đem nóp theo pḥng hờ nhưng không dùng. Nằm trong nóp đă ấm lại không bị muỗi đốt. Dễ chịu như vậy, rủi ngủ quên đi sao ? Nên chi ông đành ḷng thỉnh thoảng đập cái bạch vào da ḿnh, không biết như vậy có giết được con muỗi nào không, nhưng cử động th́ bớt lạnh lại bớt buồn ngủ.

Ông hút liên tiếp một hơi sáu điếu thuốc, điếu nầy mồi qua điếu khác, hầu lát nữa nhịn thèm. Phải, ông quyết giả đ̣ ngủ quên để đập ăn trộm cho đă giận, nên định không động đây, không để đốm sáng nào cho trộm thấy hết.

Đêm quê vắng lặng sớm quá. Nhưng lại uyên náo âm thầm mà chỉ có kẻ ŕnh trộm mới hay biết: côn trùng ḥa tấu những bản nhạc buồn muôn đêm không thay đổi, và chó sủa kẻ gian chẳng biết mỏi mồm.

Ông Nếp nằm đó lắng tai nghe. Ở những khu vườn trong xa, chó đưa người từ đầu xóm đến cuối thôn. Gần hơn, giữa khu vườn, thỉnh thoảng nghe soạt một tiếng rồi tiếp theo đó một vật rơi nặng xuống đất ẩm kêu cái bịch. Đó là sầu riêng rụng. Ấy thế, sầu riêng không thể hái lúc già mà vú được như xoài. Nó chỉ chín trên cây thôi và len lén rụng về đêm. Ăn trộm khỏe ru, chỉ việc đem cà-ṛn tới lượm mang đi.

Ông Nếp đếm thử theo tiếng động th́ từ đầu hôm đến giờ rụng đi năm trái rồi.

Bỗng phía trước, chó nhà ông sủa vang lên. Nhưng nó chỉ sủa vài mươi tiếng thôi.

Kẻ qua đường đă đi khỏi đó rồi chăng ? Rất có thể là như vậy lắm. Nhưng ông Nếp lại nghĩ khác, v́ ông đă quan sát kỹ lưỡng mấy đêm rồi. Đêm đầu chó sủa suốt hai tiếng đồng hồ, đêm sau nó sủa trong một tiếng thôi, rồi mấy đêm kế đó, thời gian báo động của nó càng đêm càng rút ngắn lại.

Phải chăng trộm đă đánh thuốc độc cho chó bằng thức ăn ? Ông nghi rằng thế. Nhưng sáng ra, ông không thấy chó chết hoặc bịnh hoạn ǵ hết.

Thành ra, mặc dầu ông vẫn không hiểu tại sao chó càng đêm càng biếng sủa, nhưng ông cứ tin rẳng gian phi vẫn có mặt cả trong lúc chó im thin thít.

Ông lồm cồm ngồi dậy, chơng tre kêu răng rắc khiến ông phải ngưng ngồi giữa lúc thân ḿnh ông chưa đứng hẳn. Ông chống tay để dựng thẳng người lần lần lên.

Ǵ mà nghe như vật nặng rơi xuống mương, kêu lủm chủm. Ông Nếp mở bét mắt ra soi bóng tối mà vẫn không thấy ǵ hết. Nhưng ông tưởng tượng ăn trộm đang lần ḍ ṃ kiếm sầu riêng rụng. Ông vái thầm cho nó đi bậy vào gốc cây, rồi một trái sầu riêng nặng cỡ bốn kí-lô và lởm chởm chông gai cứng rơi xuống trên đầu nó cho nó chết tươi cho rồi.

Ông Nếp bước xuống đất, ṃ dưới chơng th́ tay đụng phải cây hèo giấu dưới đó. Ông định lấy chĩa ba nhưng nhớ lại rằng bà Hương trưởng rất sợ án mạng, nên ông tạm dùng hèo vậy.

Ông Nếp đưa mặt tới mà ḍm, làm như hễ chồm tới một chút là gần tên ăn trộm hơn một chút và v́ vậy dễ thấy nó hơn. Nhưng bóng đêm tùng đảng vẫn dày đặc một cách đáng tức.

Th́nh ĺnh ông nghe nhánh khô dướ́ đất như bị ai đạp lên, kêu rốp một cái. Tiếng động kêu lên ở phía trái ông. Ông Nếp nín thở lắng nghe. Tên trộm h́nh như cũng đang nghe ngóng nên phía đó lại im phăng phắc.

Nhưng ḱa, tiếng động lại nổi lên, một tràng tiếng rôm rốp nầy kế tiếp một tràng khác sau một thời khắc ngắn. Rơ ràng là tên trộm đang bước.

Ông Nếp bước trịch qua một chút th́ …

Đàng xa, bên vườn Ba Nâu, có một khoảng đất trống. Đêm nhiều sao rọi chút ít ánh sáng xuống đó và vệt sáng mờ ấy làm nền, giúp cho ông thấy dáng một người đang dè dặt bước.

Nó lần đi tới chỗ ông đứng, như vậy, ông chỉ có thể đâm nó bằng chĩa ba mà thôi. Ông Nếp rón rén bước để tránh đường đi của kẻ gian và để sang qua bên hông của nó.

Bấy giờ, nó chỉ c̣n cách chỗ ông đứng độ ba gốc sầu riêng nữa mà thôi. Ông đưa ngang cây hèo, co gối để hạ ḿnh xuống thấp rồi dồn hết thần lực vào hèo, ông quất ngang tới.

Hèo đi có gió, rồi chạm phải ǵ kêu một cái cộp.

Tiếp theo đó là tiếng kêu: “Trời ơi !” nho nhỏ và tiếng người té nghe một cái thụi.

Ông Nếp biết rơ là ăn trộm bị thương  chỗ nào, v́ ông đă hạ cây hèo ngang ống quyển nó. Tiếng cộp là tiếng gơ va vào xương ống quyển của hắn.

Tuy vậy ông cũng rút cây đèn ló ở lưng quần ra để rọi cho rơ thêm và để biết vài chi tiết khác.

Tên trộm rên hừ hừ, nằm nghiêng dựa bờ một cái mương, và lạ kỳ hết sức, con chó nhà cũng đang ở đó và đang theo hửi nó.

“Chó năy giờ ở đâu mà không nghe sủa, và bây giờ cũng chẳng lên tiếng như vầy ?”

Hai câu hỏi trên, ông Nếp vừa thấy rằng đáp không được, th́ ông bị nhiều câu hỏi khác dồn tới trong đầu ông.

Hà, ăn trộm mà lại mặc âu phục đàng hoàng: sơ-mi cao-bồi bỏ ngoài, quần trô màu cứt ngựa, giày da, đế cao-su sống.

Ông Hương trưởng bước tới rọi đèn vào mặt nó th́ nhận ra đó là một gă thanh niên độ hăm lăm tuổi, mũi cao, da trắng, đẹp trai lắm.

Ông Nếp ngờ ngợ một lát v́ nét mặt đặc biệt của tên trộm. Bỗng ông nghĩ ra điều nầy: đó là nét mặt riêng biệt của người Tàu, nói rơ hơn, của người Triều-Châu.

Chỉ biết được có bấy nhiêu đó thôi, c̣n tại làm sao mà người con trai tướng sang, y phục mắc tiền nầy lại đi ăn trộm th́ ông nghĩ không ra.

Ông khom xuống hỏi nho nhỏ, v́ ông nghi có chuyện lạ, không muốn làm náo động xóm làng:

-     Mầy tên ǵ, và ở đâu ?

Tên trộm cứ rên, lâu lắm mới nói được:

-     Đau chết tôi bác ơi !

-     Ai bác, cháu, với mầy là đồ quân trộm cắp. Tao hỏi mầy tên ǵ và ở đâu ? Nói mau đặng tao đưa ra nhà việc. Cho mầy biết một phen đặng mầy tởn tới già.

Giữa những tiếng rên, tên trộm nói :

-     Bác ơi, cháu là Xường Hia, ở Lái-Thiêu.

-     Ừ, mầy là cắc chú, Tiều, phải không, tao xem mặt là biết liền. Mầy là con cái nhà ai, chệch ḷ gốm hay chệch ḷ đậu ?

-     Hừ … hừ … hừ, cháu là con của chú Duỳn.

-     Của ai ? chú Duỳn, chú Duỳn chứa cờ bạc đó à ?

-     Dạ phải.

-     Trời ơi, bộ tía mầy sạt nghiệp rồi sao mà mầy đi ăn trộm ? Cha con mầy ác lắm, nên bị tổ trác đêm nay cũng phải.

-     Ư ôi trời ơi, . . đau chết đi thôi. . . Hừ. .. hừ, bác ơi, cháu không phải ăn trộm bác à !

-     Chớ mầy đi đâu nửa đêm nửa hôm trong vườn người ta ?

-     Thưa bác, khó nói lắm. Xin bác thương  giùm mà tha cho cháu. Thật t́nh cháu không phải ăn trộm.

-     Không ăn trộm ṇi, th́ ăn trộm nảy. Thôi được. Mầy găy cẳng rồi hả ? Nằm đó tao đi kêu Hương quản đây.

-     Cháu lạy bác, bác ơi ! Đừng kêu tội nghiệp.

-     Th́ mầy khai thật đi, tao nghe coi.

-     Cháu khai ra, sợ bác c̣n giận thêm.

Ông Nếp sanh nghi, tắt đèn rồi nói :

-     Cứ khai thử xem làm sao, bằng không, tao đi kêu làng liền bây giờ.

-     Hừ. . . hừ . . hừ bác ơi, xin bác thương  cháu... số là… hừ. . . cháu có hẹn với cô hai …

-     Cô hai nào ? Ông Nếp hỏi mà trống ngực ông đánh th́nh th́nh.

-     Dạ cô hai Điệp, con của bác.

Ạch… ông Nếp đá vào lưng nó một cái rồi quát:

-     Nói bậy !

Nhưng ông run lập cập. Đứa con gái mà ông ngỡ chính chắn lắm, đoan trang lắm, lại rước trai ban đêm. Hèn chi mà sáng sáng không nghe nó nói ǵ về vụ chó sủa về khuya hết, và hèn chi mà con chó nhà sủa càng đêm càng thưa. Phải mà, nó giới thiệu nhơn t́nh nó với con chó rồi, con nầy đâu có sủa nữa.

Con chó thật là đồ phản chủ. Hèn chi hồi năy nó chạy lại liếm và hửi chú tửng găy gị nầy.

Ông Nếp lặp lại:

-     Mầy nói bậy, mầy chết bây giờ.

-     Dạ quả thật như vậy. Không tin bác kêu cô hai mà hỏi thử coi.

Ông Nếp ngồi phệt xuống đất. Làm sao mà không tin được ? Ông chỉ khổ là không biết làm sao đây. Tha cho nó th́ cũng tức lắm. Nhưng dầu có cắn răng mà tha, nó cũng chẳng lết đi đuợc: cả hai ống quyển nó đều găy.

Kêu Hương quản chăng ? Hẹn với gái chưa chắc nó sẽ bị tội ǵ mà ông c̣n mang xấu với làng nước nữa là khác. Ra làng, nó khai tạch hoạch ra th́ thiên hạ sẽ hay hết rồi đồn rùm lên.

Thủ tiêu nó để phi tang ? Thằng dịch nầy phá con gái ông, đối với ông, thật nó đáng chết. Nhưng giết nó th́ dễ mà làm cho mất xác nó, khó vô cùng.

-     Bác ơi, cháu lên đây bằng xe máy, xe c̣n để ngoài đầu vườn ngoài của bác. Ai mà đi ăn trộm bằng xe máy đó bác !

Khổ ơi ! Ông Nếp nghe đến điều sau đó th́ càng rầu thêm nữa. Đó là một cục nợ thứ nh́, tang chứng cho cục nợ thứ nhứt nầy.

Mà thế nào cũng phải tính cho xong nội đêm nay. Bây giờ đă mười giờ khuya rồi. Vài giờ nữa là người ta sẽ thức sớm lượm sầu riêng, là bạn hàng sẽ qua lại dập d́u.

Ông ngồi đó hằng giờ, bóp nát trí mà không nghĩ ra mưu mẹo ǵ cả. Lắm lúc ông tức giận sôi gan cái chú tửng đă làm khổ ông. Ông muốn đập vài hèo cho nó hui nhị t́ cho rồi, nhưng ông dằn được mà mỗi lần nén cơn giận là ông run lên.

Bỗng t́m ra được một kế, ông đứng phắt dậy.

*

*      *

Cô Điệp thao thức măi không chớp mắt được. Cô van vái thầm người khuất mặt xui cho Xường-Hia đêm nay không lên. Đành rằng ông già sẽ ŕnh liên tiếp đến bắt được trộm mới nghe. Nhưng mai nầy cô đi chợ, cho Xường-Hia hay là êm chuyện.

Mỗi lần chó sủa là cô giựt ḿnh đánh thót một cái. Cô tưởng tượng t́nh nhân đang đạp xe máy nơi một xó rào rồi ḍ dẫm ra sau cḥi.

Xường-Hia chắc đang lọt mương. Là dân chợ, y lội vườn rất dỡ, nhứt là về đêm.

Con gái Hương trưởng Nếp hồi hộp mà h́nh dung ngườ́ yêu đang bước gần tới cḥi. Cha cô núp sẵn dưới gốc một cây măng cụt.

Rồi. . . trời ơi, ghê quá. . . cô Điệp không dám tưởng tượng thêm nữa. Tuy nhiên rồi cô cũng phải nghĩ tới. H́nh ảnh ŕnh trộm của cha cô cứ theo ám cô măi, xua hoài nó không đi.

“Đó rồi ông già ổng nhảy ra, đâm mạnh chĩa ba vào bụng tên dạ khách. Chĩa ba lụi vào thịt nghe cái sựt. Xường-Hia la trời nhào xuống, ruột gan ḷi ra ḷng tḥng lểnh thểnh.”

Cô Điệp rùng ḿnh. Cô lại nghĩ tiếp, theo một giả thuyết khác. “Đó rồi ông già ổng nhảy ra. Nhưng Xường-Hia có vơ nghề. Ừ, chú Duỳn nổi danh là tay giang hồ mă thượng, lại không truyền vơ cho con à ? Y tránh kịp rồi giựt chĩa ba mà đâm lại ông già.”

Cô Điệp nước mắt ràn rụa khi nghĩ rằng cha cô có thể mang hại v́ cô.

Lắm lúc cô muốn mở cửa chạy ra cḥi qú lạy thú tội với cha, để tránh tai họa xảy đến. Nhưng cô không dám, nên đành nằm đó mà xót xa.

Cái lần chó nhà cô sủa, tim cô như muốn phá ngực cô mà nhảy ra. Cô nín thở muốn hụt hơi, nhưng đợi măi mà không nghe động tịnh.

Cô đoán đủ điều, nhưng đều thấy là sai. Nếu Hia bị thương , th́ ông Nếp đă đi kêu làng. Nếu Hia chạy thoát, cha cô đă rọi đèn sáng cả vườn và tri hô lên rồi.

Cô đợi gần hai tiếng đồng hồ mà không nghe thấy ǵ lạ nên định bụng đêm nay Hia không có lên. Rồi mỏn quá, cô ngủ quên luôn.

Sáng hôm đó, cô Điệp dậy thật sớm, chạy ra vườn xem có ǵ lạ hay không.

Ông Nếp đă vào nhà sớm hơn nữa để uống nước trà hừng đông thường lệ mà cô Điệp đă nấu và châm sẵn.

Trời mới mờ mờ đất, chưa phân biệt được ǵ. Tuy nhiên Điệp vẫn cố quan sát quanh cḥi, coi có dấu vết chiến đấu nào sót lại không.

Không, cây cỏ vẫn y nguyên, không có lấy một nhánh tươi nhỏ nào găy hết, hoặc một cḥm cỏ nào trốc gốc cả.

Nhưng ḱa, ǵ mà trăng trắng như chiếc khăn tay ? Điệp bước sấn lại chỗ đó, cúi xuống ḍm th́ thày quả đó là chiếc khăn mu-soa. Nàng cầm lên th́ hỡi ơi, rơ ràng là khăn của người yêu! Chữ Tống, họ của Hia, thêu nơi góc khăn theo lối cổ triện, hiện ra mờ mờ trong ánh sáng mới hừng.

Điệp ngồi xuống ḍm sát dưới cỏ th́ bỗng khủng khiếp vô cùng: một băi máu to bằng bàn tay, đă khô lâu rồi, đang bám vào đất bồi đen-đen ươn-ướt nơi bờ mương.

Điệp bối rối vô cùng. Thế nầy là anh ấy đă bị thương . Tuy chạy thoát được nơi đây nhưng không rơ có về đến nhà và có sống được hay không.

Đứa con gái trên Bộc, trong sầu riêng nầy héo xụ trở vào nhà, loay hoay làm rớt một cái thau kêu cái rổn, đánh bể một cái tộ và làm ngă chồng vỉ tráng bánh tráng kêu cái rầm.

Ông Nếp nh́n con hầm hầm, khiến Điệp lấm la, lấm lét không dám ngó lên.

Trong nhà không khí khác lạ lắm. Bà Nếp th́ buồn hiu và chẳng nói với Điệp lời nào như mọi bữa.

Đây là một nỗi lo mới cho Điệp. Chắc chắn ba má cô đă biết hoặc đă nghi cái ǵ rồi. Liệu cô khỏi đ̣n bọng hay chăng ?

Cô Điệp hối hả làm công việc cho mau xong để đi xẹt lại đằng hàng xóm, coi có nghe tin tức ǵ về một người con trai người ta bắt gặp nằm giữa đường ḷi ruột hay không.

Nhưng tuyệt nhiên không nghe ai nói đến tai nạn ǵ lạ xảy ra cả. Và suốt ngày đó, Điệp bứt rứt vô cùng, trông cho mau hết ngày, v́ hôm sau là ngày đi chợ, nàng sẽ có địp xuống dướ́ nghe ngóng.

Ngày kế đó, Điệp tới bữa đi mua thức ăn để dự trữ hai ha hôm trong tuần. Cái ǵ nàng muốn biết là được biết ngay. Thiếm Pḥn ở sạp chạp phô tại chợ Lái-Thiêu vốn rơ cuộc t́nh duyên thầm lén của cặp Hia Điệp v́ thiếm là thùng thơ miệng của hai đàng, cho Điệp hay rằng Hia đă mất tích một ngày và hai đêm rồi.

Hia ra đi tối hôm kia, hồi tám giờ, đi bằng xe đạp. Người nhà chỉ biết có thế, và cả chợ không ai gặp y đêm đó cả, nên chẳng biết y đi về hướng nào.

Điều chắc chắn là y không có lấy tiền bạc của ông già y. Thế tức là không phải y trốn nhà. Cũng không lẽ bị ai giết để giựt tiền.

Nghe xong, mặt Điệp tái lét. Thiếm Pḥn ngỡ nàng lo sợ cho tánh mạng của người yêu, nên cũng chẳng ngạc nhiên.

Điệp mua hối hả vật nầy thức nọ, quên năm bảy món và không thèm đếm tiền họ thối lần nào cả, rồi thót lên thổ mộ về nhà.

“Thôi thế là chết rồi,  nàng nghĩ. Chắc chắn là ông già ổng đă thủ tiêu anh ấy rồi. Bị thương  có máu, nhưng nạn nhơn th́ không ai t́m ra, th́ có phải là y đă bị chôn vùi đâu đó rồi chăng ?

Điệp như đứa mất hồn, làm đâu quên đó, đập món nầy, đánh rơi món khác.

Khi ăn cơm trưa xong, nàng lại chạy ra vườn, t́m quanh quất coi có gặp chỗ đất nào bị đào và mới lấp lại không.

Ông Nếp ŕnh từ cử chỉ nhỏ của con. Ông giận sôi gan, và khi Điệp trở vào ông hét:

-     Tao đă chôn nó rồi, đố mầy kiếm mộ nó được !

Nói xong ông chụp đầu con, kéo xển Điệp vô trong rồi rút roi đuôi cá đuối mà quất thôi như mưa sa gió táp

Vừa quất ông vừa nói :

-     Nè, tao có con, tao gả cho An nam[1], chớ nào tao có thèm gả cho chệch đâu. Mà lại là chệch hút máu người ta nữa. Thứ cái quân gạt người lấy của đó, lạy tao, tao cũng chẳng thèm ngó.

Nói xong ông lại quất lia lịa.

Sợ hàng xóm hay được mang xấu, cô Điệp chỉ kêu trời nho nhỏ mà chịu, cắn răng hít hà và van lơn cha nới tay cho.

Khi đă mỏi tay, ông vừa quất roi cuối cùng vừa nói :

-     Chết đi cho rảnh rồi tao chôn chung với nó một lỗ.

Cô Điệp rêm cả ḿnh mẩy, lùi vào xó bếp mà khóc thút thít. Bà Hương trưởng cứ ngồi đó mà gọt củ cải không thèm nói tới con một lời.

Nhưng cái đau nơi thân thể nào có thấm vào đâu đối với cái đau nơi ḷng.

“Thế là không c̣n anh Hia yêu dấu nữa, anh Hia đẹp trai, và nói tiếng Việt c̣n sành hơn các cậu trai quê khác ! .Nhưng ông già chôn anh ấy ở đâu cà, mà ḿnh t́m măi không ra ? C̣n chiếc xe máy của ảnh lưu lạc về đâu ? Mỗi đêm ảnh đều đạp xe máy lên đây kia mà ?

Điệp bỏ ăn suốt bốn hôm, rồi sau đó, chỉ liếm láp qua loa thôi. Nàng gầy đi trông thấy. Mới có mấy ngày mà má nàng hóp vô, nước da ngả màu huỳnh đàng, tóc th́ rối nùi không buồn chải gỡ ǵ hết.

Chiều chiều cô hay đi ra bờ rạch ở ranh vườn hướng Tây. Cô hồ nghi ông Hương  trưởng vứt xác Hia xuống đó, nhưng đầu rạch, cuối rạch, không thấy và không nghe nói có xác ai nổi lên.

Đêm đêm, cô van vái vong hồn Hia về báo mộng coi anh ấy bị chôn ở đâu, để biết mà săn sóc mả mồ. Nhưng hồn Hia chắc c̣n vương vấn đâu đó,  nên chưa về được.

Điệp thường đọc tiểu thuyết trinh thám. Trong đó vụ sát nhơn nào, rốt cuộc cũng bị trừng phạt.  Thám tử họ tài lắm: chỉ có một chéo khăn, một mẩu thuốc lá, một dấu chơn làm chứng mà họ cũng t́m ra được thủ phạm, hoặc t́m ra được nơi vùi xác nạn nhon.

Điệp rất sợ ngày kia, một thám tử đại tài nào sẽ khám phá được cái mồ bí mật mà chính nàng t́m măi không ra.

Hởi ôi, đă mất người yêu, rồi lại mất cha già, v́ thế nào ông Hương trưởng cũng sẽ hị bắt, bị tù đày hay xử tử cũng nên.

Những lúc nghĩ tới vụ đổ bể tùm lum ra đó, Điệp lại khóc ̣a.

Ông Hương trưởng th́ lạ lắm. Ông không đi đâu nữa cà, trái với tật dạo xóm của ông mọi lần.

Tối lại, đêm nào ông cũng bắt Điệp canh vườn chớ không phải thay phiên như trước. Có lẽ ông nghĩ : “À, như mầy hư rồi, cũng chẳng giữ làm chi, vả lại càng nên bắt mầy chịu lạnh cho đáng kiếp.

Bốn ngày sau, tới ngày đi chợ. Điệp lại ḍ la tin bạn, nhưng thiếm Pḥn vẫn không biết ǵ thêm về Hia. Chú Duỳn đă đi cớ bót. Có nhựt tŕnh đăng tin nầy nữa và họ cũng đă nêu ra nhiều giả thuyết đọc nghe hay như tiểu thuyết trinh thám.

Chú Duỳn lại có treo giải thưởng: á mà t́m được con chú, hễ t́m sống th́ đền ơn năm muôn, chỉ xác th́ một muôn, c̣n ai mà biết dấu vết ǵ mách cho, cũng được hưởng năm ngàn.

Người Tàu rất thích ăn sầu riêng. Họ lại khoe của bằng số tiền ăn sầu riêng mỗi năm. Năm rồi, chú Duỳn khoe đă ăn hai muôn bạc sầu riêng th́ biết chú giàu đến bực nào. Nên khi đứa con trai một của chú mất, tốn bao nhiêu để t́m ra nó, chú cũng chẳng tiếc.

Đó là những tin tức ăn trợt, không giúp Điệp biết thêm ǵ hơn về vụ mất tích của người yêu.

Lụi đụi mà nửa tháng đă qua. Vết roi cá đuối đă lành, nhưng vết thương  bên trong chưa khép, Bà Hương trưởng bớt ghẻ lạnh với con, c̣n ông Hưong th́ càng bữa càng quạu quọ hơn.

Một buổi trưa kia, thấy ông Hương  nằm thiếp đi trên bộ ván giữa nhà, Điệp mới đám ló lên nhà trên, lại bàn thờ lấy bộ truyện Thuyết Đường đọc cho đỡ buồn.

Cô vừa tḥ tay lên bàn tổ tiên th́ bỗng văng vẳng nghe tiếng rên hừ hừ nho nhỏ. Cô dừng tay lại, nín hơi để nghe ngóng. Ảo tưởng chăng ? Tiếng rên nhỏ quá, mơ hồ quá, như ở đâu dưới âm phủ vọng tên, hoặc như tiếng oan hồn thoảng qua trong gió.

Cô đợi vài phút th́ bỗng nghe lại tiếng đó. Cô rán lắng tai th́ có cảm giác rằng tiếng ấy ở bên chái nhà phía tả.

Nhẹ và lẹ như con mèo, Điệp bước lại chái, kê sát tai vào vách nhưng đợi hơn mười phút mà khỏng nghe ǵ nữa hết.

Ông Nếp cựa ḿnh khiến cô con gái hoảng sợ rút êm xuống nhà bếp.

Nhà ông Nếp kiến trúc theo lối nhà có của ngày xưa ở thôn quê: ba căn hai chái, nhưng hai chái lại đóng vách ba bên bốn bề thành hai cái buồng thật kín. Ngồi giữa nhà, người khách cứ ngỡ nhà chỉ có ba căn v́ chái bị ngăn ra bằng vách bổ kho kiên cố. Hai cái chái ấy dùng làm lẫm lúa rất tiện nhiều bề. Trộm có đào huyệt có khoét vách th́ gặp lúa ngay, không thế nào vào nhà được.

Mùa sầu riêng trùng với giữa mùa lúa, nên chái bên tả đă trống trơn, v́ lúa đă bán hết phân nửa.

Những lúc lẫm lúa trống, Điệp cũng không đến đó làm ǵ, lại c̣n cố tránh nó v́ thuở bé cô rất sợ cái xó nhà tối thui có vẻ đầy ma quỉ ấy.

Tối hôm ấy Điệp cố ngủ sớm để có thể dậy vào giữa khuya. Quả thật, khi cô mở mắt, nh́n sao trên trời th́ biết bấy giờ cũng đă hơn hai giờ đêm rồi.

Thuộc nẻo trong vườn, cô đi thoăn thoắt ra nhà, đứng phía sau nghe ngóng giây lâu xem ông Hương trưởng thức hay ngủ. Ông nầy đang ngáy pho pho ở buồng sau đó.

Yên ḷng, Điệp bọc qua phía tả, lần lại sát vách, rồi kề tai vào. Giây lâu cô như muốn ngộp hơi: tiếng rên lại nổi lên ! Đây là nhà thờ xưa đă mấy đời. Không biết bao nhiêu người đă chết trong đó rồi, th́ có thể có ma lắm. Nhưng ma chỉ hiện cho người ta thấy, chớ ít khi nghe nói ma rên.

Đánh bạo, Điệp gơ nhẹ vào vách và hỏi nhỏ: Ai đó ? Không nghe đáp mà tiếng rên cũng dứt.

-     Cộp, cộp, cộp, ai đó ? Cô lặp lại.

Tiếng rên lại vang lên và tiếp theo đó như ai lấy ngón tay gơ vào thanh ghế bố cũng kêu lên cộp cộp nhưng nhỏ quá v́ thanh ghế bố không dội tiếng được như vách.

Điệp cứ hỏi ai đó măi mà không nghe đáp. Mỏi quá và sợ động, cô rút lui về cḥi và thao thức đến gà gáy.

Nửa tháng nay làng trên có dịch thổ tả. Nhà nước tổ chức chích thuốc ngừa tại các làng chung quanh. V́ dịch mạnh nên sự bắt buộc tiêm thuốc rất gắt. Người ta đi từ nhà bảo phải ra công sở chích thuốc.

Điệp đă tiêm rồi, ông bà Hương trưởng không thể lánh mặt được nên cũng phải ra.

Ở nhà một ḿnh, Điệp t́m được ch́a khóa của kho lúa (ống khóa khi mua có hai ch́a, mà ông Nếp chỉ giữ một thôi, c̣n một móc trên cây đinh dưới bếp rồi quên luôn). Nàng bậm môi mở đại lẫm lúa ra mặc dầu rất sợ không biết cái ǵ trong đó.

Thừa cơ cửa mở, ánh sáng a vào, đuổi bóng tối chạy rút vào phía bên trong. Mùi bụi bậm chọc Điệp nhảy mũi liên tiếp hai ba cái. Nàng không thấy ǵ cả, v́ đang ở ngoài sáng mờ nh́n vào đó, mắt c̣n ḷa.

Nhưng ngó kỹ th́ thấy bên trong có dạng người nằm trên sạp. Người nầy nghe tiếng mở cửa, ngước lên ḍm.

Cả hai chợt nhận ra nhau và Điệp kêu:

-     Anh Hia !

Hia làm thinh, khoát tay, ư muôn bảo Điệp đừng có lên tiếng.

Con gái ông Nếp chạy a lại chỗ chú tửng nằm, ngồi xuống ôm bạn rồi khóc ̣a. Giây lâu nàng tấm tức tấm tưởi hỏi:

-     Tại làm sao mà ổng nhốt anh như vậy ?

-     Thả anh th́ anh đi không được. C̣n giao anh cho cảnh sát làng th́ ổng sợ đổ bể. Ổng định nuôi anh lành rồi thả đi.

-     Mà anh bị thương ở đâu ?

-     Bị ổng quất găy gị.

-     Trời ơi, em cứ ngỡ anh chết, em lo sợ và rầu chín ruột.

-     Em có cái ǵ ngọt ngọt cho anh ăn được không ? À mà sao em dám vào đây ?

-     Đừng hỏi lôi thôi, ổng về th́ khốn, em lấy chuối anh ăn.

Khi Điệp trở vô, Hia ngốn một hơi hết bốn trái chuối chà. Điệp lấy vỏ chuối bỏ vào túi áo nàng cho mất dấu rồi nói :

-     Bây giờ anh nên đi rồi em sẽ liệu phận em.

-     Đi không được, xương chưa lành. Mà em đừng lo, sớm tối ǵ anh cũng ra khỏi nơi đây. Chỉ cực khổ một lúc thôi.

Điệp lại khóc rấm rức một hồi. Khi sực nhớ rằng cha mẹ gần về, nàng vội từ giă bạn rồi ra đi, khóa cửa lại cẩn thận.

Ông Nếp về tới nhà th́ thấy Điệp đang xắt chuối cho heo ăn nên không nghi ngờ ǵ cả.

Ông cũng định  “cho heo ăn” nhưng nhớ ra rằng hồi năy đă quên giấu cơm. Ông dùng thầm với ông ba tiếng “cho heo ăn” đó v́ ông tức chú tửng Xường Hia lắm.

Đêm ấy, sau vài giờ ngồi ngoài vườn lạnh để tính kế, ông nhớ ra lẫm lúa bỏ không và quyết nhốt Hia vào đó, đợi cho liền xương.

Ông dịu giọng bảo rằng :

-     Thôi tao nuôi bịnh mầy một lúc, rồi lành th́ tao cho về. Bây giờ thả mầy, mầy đi không nổi, mà giao cho cảnh sát cũng tội nghiệp mầy. Nhưng mầy phải nhớ điều kiện sau đây: là mầy phải cắn răng cam chịu, rên la th́ tao giết liền.

Xường Hia hiểu ngay thâm ư của ông Nếp. Nhưng cũng đành phải vưng dạ chớ biết sao.

Ông Hương trưởng cơng chú tửng trên lưng. Đi được vài bước, nghe nặng quá, ông nổi dóa lên, muốn quăng nó xuống cho rồi.

Chợt nhớ ra một điều, ông quăng y xuống đất thật và bỏ y ở đó mà đi mất.

Nửa giờ sau, ông trở về với bốn tấm tre cứng. Ông Nếp đă thấy nhiều trường hợp cứu thương , nên ông biết bó cẳng găy.

Ông kẹp mỗi ống quyển của Xường-Hia vào giữa hai tấm tre đó rồi lấy dây chuối khô mà cột lại bên ngoài, bó băng nhiều tuôn dây như người ta ràng bánh tét.

Chú tửng cắn răng hít hà mà kêu trời liền miệng. Công việc nầy mà đợi vào nhà mới làm th́ Điệp nó hay đi c̣n ǵ. Nên chi ông Nếp ṃ trong bóng tối mà ràng rịt hai cẳng găy của chú tửng.

Ông không biết kéo làm sao cho hai khúc xương găy ngay đường lại, hầu chỗ xương găy ăn khớp, nhưng ông không bận tâm lắm về vụ đó.

Ông nghĩ bất quá là nó mang tật, chớ cũng chẳng sao. Ngày sau, nó mà đi cà dẹo th́ càng đỡ khổ cho con gái đẹp trong xóm trong làng.

Xong đâu đấy, và đợi cho Xường-Hia bớt đau, bớt rên, ông mới cơng y lên lần nữa mà vào nhà.

Bắt đầu từ đêm ấy, ông khổ không tả được.

Mỗi bữa ăn, ông phải ép vài chén cơm cho nó dẽ dặt rồi giấu trong túi với lại một miếng cá khô.

Ăn cơm xong, ông lừa dịp Điệp chạy đâu đó, để đem cơm nước vào dưng cho tên tù.

Bị mất công, người gác ngục bất đắc dĩ tức ḿnh lắm, khổ nhứt là việc tiểu tiện và đại tiện của Hia.

Ông có cho hắn một cái hũ. Nhưng hắn không ngồi dậy được thành hắn đi bậy ra đó, dơ dáy hôi thúi chịu không nổi.

Sợ mùi hôi thúi bay ra ngoài lộ việc, ông Nếp lại phải mỗi ngày mấy bận, lén vào đó giúp y tiểu tiện, đại tiện. Thật là con cưng không bằng.

Lắm lúc bưng cái hũ đi đổ, ông nổi dóa muốn tưới lên đầu nó cho nó đáng kiếp. Giận quá mà! Hồi thuở cha ông bịnh già, đến lúc cụ ngặc ḿnh ông c̣n chưa nuôi dưỡng chu đáo đến như thế.

Mỗi ngày Hia chỉ ăn có hai bữa cơm khô, và uống vài lần nước. Nhưng sự thiếu thốn ấy không lỗi tại ông Nếp. Ông không làm sao hơn được.

Ông chỉ ác có mỗi một việc sau đây: là ông nấu vỏ măng cụt, bắt Xường Hia uống. Nước vỏ măng cục có dược tánh làm cho táo bón. Như vậy, ông bớt được nhiều lần đi đổ hũ. Ông không sợ mất công lắm, nhưng vô ra nhiều lần quá, rủi Điệp nó bắt gặp th́ hỏng việc.

*

*      *

Từ ngày Điệp khám phá ra cái ngục kín ấy th́ Hia dễ chịu được đôi phần.

Đêm nào người yêu của chú tửng cũng đem vào khám bánh, chuối, măng cụt, thơm, nước trà, v. v. . .

Dễ chịu hơn nữa là nàng đem tin tức bên ngoài vào khiến Hia khỏi thấy ḿnh sống cách biệt với thế gian.

Ông Nếp th́ yên ḷng nên đêm nào cũng ngủ say trong nhà. Đôi bạn nhờ thế mà rù ŕ được từ nửa đêm đến gần sáng, Điệp bỏ phế việc canh vườn và ăn trộm thật sự mặc sức mà lượm sầu riêng.

Đêm ấy là đêm thứ ba mươi từ khi Hia bị găy gị.

Điệp mới rón rén bước vào lẫm lúa th́ ai rờ trúng nàng. Nàng hoảng hốt muốn la lên th́ Xường-Hia cười h́ h́ và suỵt một tiếng bảo im.

-     Anh đă đi được rồi !

-     Chút ít thôi, c̣n run dữ lắm nhưng không nghe đau nhức ǵ trong ống chơn hết, chắc là lành rồi.

-     Vậy th́ anh nên xa chỗ nầy…

-     Vô ích em ơi, lại c̣n có hại nữa là khác !

-     Sao lạ vậy ?

-     Th́ em tính ! Đă tu chín kiếp rồi, c̣n một kiếp dại ǵ ngă mặn. Chịu cực khổ suốt tháng,  mấy ngày nữa th́ lành, đi ra đường hoàng, trốn làm ǵ cho khó thấy mặt nhau về sau.

Vả lại anh mà trốn, th́ chỉ nhờ em thôi. Như vậy rồi em cũng phải trốn nữa mới yên được. Rắc rối lắm mà nào có đáng ǵ.

V́ vậy, anh quyết ở lại cho trọn đạo rể con.

Nói xong Hia cười dài, cười một cách ghê rợn khiến Điệp phải rùng ḿnh.

Nàng rờ chơn bạn th́ nghe, qua hai ống quần, bốn thanh tre vẫn c̣n cồm cộm.

-     Lành rồi chắc gỡ tre ra được chớ ?

-     Đợi cho chắc ư mới dám gỡ. Ngứa ngáy ở trỏng khó chịu muốn chết đi. Nhưng anh cũng phải ráng.

-     Sao họ nói phải bó ngải mới lành ?

-     Ở nhà thương  người ta bó bằng thạch-cao, chớ không có ngải nghệ ǵ hết. H́nh như là tự nhiên để lâu th́ nó lành chớ không cần thuốc. Ờ đây tre thay thế cho thạch cao, th́ cũng tạm được.

*

*      *

Trưa hôm sau, Điệp đi chợ, ông Nếp vào lẫm lúa thấy Hia vịn vách mà lần đi, ông nói :

-     Mầy đi được rồi, th́ khuya nay tao đưa mầy ra đường, mầy đón xe sớm và về. C̣n xe máy của mầy tao cất phía trong kia ḱa, th́ đến chừng thiệt mạnh, mầy trở lên, giả đ̣ đí mua trái cây, tao sẽ trả cho.

Xường-Hia lễ phép nói:

-     Thưa bác, cháu mang ơn bác nuôi dưỡng bấy lâu thật không biết lấy chi đền đáp. Nên chi cháu quyết định ở lại đây luôn.

Ông Nếp kinh ngạc một giây, rồi nổi giận đùng đùng. Ông muốn tống cho chú tửng một đạp cho y găy gị một lần nữa.

Nhưng ông dằn được, quày quă bước ra và đóng cửa lại một cái rầm.

 

*

*      *

Nằm sải lai trên ván giữa, ông Nếp gác tay lên trán mà thở ra vào, khổ tâm muốn chết được.

Bà Hương trưởng th́ cứ thủ phận thái mắm sau bếp. Từ thuở giờ, bà không quyền dự vào việc lớn của ông, nên cứ lo nồi cơm trách cá với con.

Vụ nầy bà Nếp đă biết nhưng không ngờ nó rắc rối như vậy về sau.

Bà xỉa qua xỉa lại cục thuốc, suy nghĩ giây lâu rồi nói :

-     Thôi, chắc nó nằm vạ đặng buộc ḿnh gả con Điệp cho nó, chớ không ǵ lạ.

Gả th́ ông quyết không gả rồi. Nhưng t́nh sự như vầy, ông cũng phải hứa bướng với nó đi. Nó mà ra khỏi nhà nầy rồi th́ không c̣n ǵ đáng lo nữa hết.

-     Khổ quá, có con gái như chứa súng lậu trong nhà, lời tục nói không sai.

Hai ông bà bàn qua lại mà không hay Điệp đă đi chợ về. Nàng ŕnh nghe rơ đầu đuôi và buồn cười lắm.

-     Chết ông già rồi, nàng nói thầm. Phen nầy mà không gả th́ nó nằm vạ đến Tết cũng không chịu vế. Tốn cơm cho ổng biết chừng !

Điệp mừng lắm và khen phục người yêu biết cách lợi dụng t́nh thế.

Tối lại ông Hương  trưởng lại vào lẫm. Lần nầy ông cầm theo một gói bánh và xách theo một b́nh trà. Lại thắp đèn sáng lên.

Chủ khách lễ phép với nhau, coi có vẻ lắm.

-     Cháu à, ông Nếp ngọt giọng nói, cháu ăn bánh uống nước, rồi bác nói chuyện cháu nghe.

Hia xin phép rồi tấn công bánh liền. Y ăn được nửa bữa, ông Nếp vô đề :

-     Cháu nè, bề ǵ con của bác nó cũng đă hư với cháu rồi. Nên bác nghĩ, không gả cho ai mà hơn gả cho cháu. Vậy mai cháu về thưa lại với ba cháu, cậy mai lên hỏi là bác gả liền.

Xường-Hia hạ tách trà xuống, cười hóm hỉnh rồi nói :

-         Bác thương  như vậy, cháu đội ơn bác vô cùng. Nhưng cháu quyết ở đây. Bác nghĩ thử coi, hẹn với con bác mà tội đáng bao nhiêu. Bác lại nỡ nhốt cháu hơn tháng trời, cực khổ không thể tả. Bác biết, ngang nhiên mà nhốt người như vậy, sáu tháng tù là ít….

Ông Nếp tái xanh mặt đi. Ừ thằng nầy nó muốn ǵ mà lại nói kỳ cục vậy. Muốn làm rể lại dám hâm dọa ông nhạc à ? Nhưng cũng làm tỉnh, ông nói :

-     Th́ chuyện đă lỡ rồi, dầu sao cháu cũng sẽ là rể con trong nhà, buồn làm ǵ….

-     Liệu bác sẽ nhớ lời hay không ?

-     Bác người lớn lẽ nào đi nuốt lời.

-     Hay là bác bảo đảm bằng cái ǵ ?

-     Cháu muốn cái ǵ ?

-     Mùa nầy bác bán sầu riêng, măng cụt được ít lắm là bốn chục ngàn. Xin bác đưa cháu số tiền ấy để làm tin, bằng không, cháu sẽ nằm vạ hoặc ra đi rồi đồn rùm vụ nầy lên, coi ai xấu cho biết.

-     Trời!

Ông Nếp chỉ biết kêu trời lên một tiếng thôi. Thật là quá lắm rồi, không thể tưởng tượng được.

Lần nầy ông không giận được nữa, chỉ sợ thôi. Ông nhỏ nhẹ kiếu từ tên tù, hứa sẽ trả lời rồi rút êm ra.

Lẽ cố nhiên bà Hương  lại được dự vào đại sự nầy .

-     Th́ ra nó nằm vạ để tống tiền ḿnh ! Bây giờ bà tính sao ! Tôi nghĩ chỉ giết nó mới yên được bà ơi !

-     Ư, thôi đi ông ơi, ông nói làm chi cái đó, ghê quá.

Ông Nếp cũng ghê lắm. Ông không phải là một tay sát nhơn. Chỉ v́ bí quá nên nghĩ quẩn mà thôi .

Hai vợ chồng im lặng giây lâu, rồi ông đấm vào ngực một cái mà nói :

-     Tức chết đi thôi. Tôi phải giết nó mới được. Mặc kệ, rồi sau sẽ hay. Tối mai, tôi đem đồ ăn tẩm thuốc độc vào cho nó.

*

*      *

Bảy giờ tối. Điệp đă ra cḥi. Ông Nếp hồi hộp bưng tô cháo gà vào khám. Ông liều lần chót, v́ đồng tiền là núm ruột của ông.

Ông vừa thọc ch́a khóa vào ống, bỗng giựt ḿnh nghe tiếng người trong bóng tối :

-     Thôi ba, để con liệu cho.

Ông Nếp tức giận tràn hông, cầm tô cháo ném vào hướng mà ông nghe tiếng con.

Bị cháo nóng đổ lên người, Điệp hít hà nhưng vẫn nói :

-     Ba b́nh tĩnh lại, con vô để cứu ba đây. Con nghe biết hết mọi việc rồi.

Đoạn nàng bấm đèn lên, bước lại mở khóa. Ông Nếp đứng chết cứng ngoài hàng hiên và nghe tiếng con trong lẫm. Điệp dơng dạc kêu :

-     Xường Hia, lại đây !

Nghe tiếng bước lần, đoạn lại nghe:

-     Nè, tao nói cho mầy biết. Mầy đầu cơ vừa vừa th́ người ta c̣n bóp bụng chịu. Mầy làm quá, phải nổ.

Bây giờ th́ mầy ra ngay mà về Lái-Thiêu. Mầy cứ đi tố cáo tao đi, không ai sợ đâu. Ừ, tao ra ṭa sẽ khai là mầy ghẹo tao không được mà tối vẫn ṃ lên, tao ngỡ ăn trộm, đập mầy. Tao sợ tội, lén cha mẹ giấu mầy trong nhà mà nuôi cho lành. Ừ tội ǵ ?

Tội nhốt người à ? Tao sẽ được hưởng trường hợp giảm khinh, tao đập mầy để tự vệ, tao giấu mầy cũng để bảo vệ cái danh tiết tao. Tội ǵ ? Hừ, tao hỏi mầy ?

Hà, mầy đầu cơ tới cái danh tiết của con gái người ta nữa à ? Trời ơi, tao ngỡ mầy chỉ học đ̣i đầu cơ hàng hóa thôi chớ. Đi ra cho mau.

 

 

           

© Binhnguyenloc.com

 

 



[1]   Câu chuyện xảy ra trước khi nước nhà thâu hồi độc lập và viết ra với lại đăng báo sau đó ba năm, nhưng tác giả vẫn ghi đúng lối nói của người dân thuở ấy.