VỠ LNG YU

Bnh-nguyn Lộc

Hải vừa gởi gạo cho b từ xong th mấy bạn hữu cậu chạy rần rần ra sn cha. T m, cậu cũng mau bước theo họ v một chiếc xe Hu-Kỳ cũng vừa đậu ngay trước cổng cha.

Khch xe hơi đến viếng kiểng cha Vĩnh Trng ngy một, họ khng cn lạ g nữa. Nhưng chiếc xe nầy to qu, di qu sức, v nhứt l mu sắc rất kỳ dị v lố lăng nn họ khng khỏi t m.

Ngồi băng trước để li xe l một người đn ng phốp-php, đầu bạc hoa rm, cạnh ng l một người đờn b đồng lứa với ng ấy. Chắc l chủ xe. Băng sau, một c gi để tc theo lối phụ nữ Ai Cập ngy xưa, ngồi cạnh một cậu con trai độ ln mười.

Cả nh cng xuống xe rồi đi vo cha. Hm ấy l sng thứ bảy nn khch viếng cha, trừ gia đnh nầy ra, chỉ c những c cậu học sinh, nh ở pha trong kia, v gh qua đy sau giờ học, để đụt nắng.

ng chủ xe đứng giữa sn cha, với gia đnh, nhn cổng cha, rồi nhn bao qut ngi cha, đoạn ph bnh bằng tiếng Php:

- Kiến trc thật l lố lăng v dốt nt, Ty chẳng ra Ty, Tu cũng chẳng ra Tu, nhứt l khng giống một kiểng cha cht xu no, cn thua xa cha Hội Khanh trn Bnh Dương.

- Nhưng đồ sộ hơn, b chủ ci.

- Phải, ci đồ sộ khoe của ấy.

Hải nghe l ng nầy ph bnh đng. Nhiều du khch khc cũng nhận thấy điều đ. Nhưng ở miền Nam nầy cũng hiếm tr xem, nn tuần no cũng c người xuống Định-tường để viếng cha Vĩnh Trng.

Hải nhớ ra th năm ngoi cũng c một gia đnh Hu-Kỳ xuống đy, v nhờ biết tiếng Ăng-l nn cậu nghe họ ch lối kiến trc lố bịch của ngi cha dữ lắm.

Gia đnh du khch ra hậu liu, v trước cửa nh cha lun lun đng kn.

Hải nht nn toan rt lui vo trong để trốn, nhưng khng kịp, v c gi con ng chủ đ gọi :

- Ch tiểu ơi, ra đy cho ti hỏi ci nầy.

Từ ba thng nay, v tc c trứng, nn cậu phải cạo trọc. Lớp tc sau đ th trơn lu, nhưng để trọc nghe mt vo ma nực nầy, nn cậu cạo lun mỗi hai tuần lễ v v lười giặt-gỵa nn cậu nhuộm mu d tất cả mấy bộ b ba trắng của cậu.

C gi Saigon ngộ nhận l phải.

Rầu lng, Hải bước ra ngoi sn, cho cả nh theo lễ độ nh cha, v họ đ hểu lầm th đnh chnh v ch, m nếu khng đnh chnh th phải chắp tay bi v ni m phật kẻo họ khinh tiểu cha khng biết php nh Phật.

- M Phật ! Tn nữ c điều chi dạy bảo ?

Cậu hỏi xong th muốn bật cười v giọng tuồng của cậu. Cậu bắt chước cu ni v lời, theo một dĩa ht cải lương.

C gi khng biết thế, ngỡ người nh cha phải ăn ni như vậy, nn c tự nhin :

- Nhờ ch đưa ti đi viếng cảnh cha.

- Vng !

Cậu ni tiếng ấy với tất cả chua xt của một kẻ tủi thn. C gi xem chừng t tuổi hơn cậu, lại cả gan khinh miệt gọi cậu bằng ch trong khi đng lẽ ra c phải ni ng tiểu mới đng lễ độ cho.

Cậu lại chua xt chnh v sự nhờ cậy nầy. Trong giy pht đầu, cũng nghe hnh diện, nhưng rồi nhận thức được ngay rằng sở dĩ c ta nhờ vả cậu cũng l v xem thường cậu. Bạn hữu của cậu đứng trong hậu liu dm ra, đng hng chục đứa, đứa no cũng bảnh trai cả trong những bộ bi-da-ma rất kho, thế m c ta khng nhờ họ, nghĩa l c ta ngại ngng với họ, cn cậu chỉ l một ch tiểu xong thi, nn c ta khỏi e d g cả.

Hải nhớ ra nhiều lần thấy nhiều c tiểu thơ đi dạo mt chiều, bằng lng bắt chuyện với mấy bc phu xch l m cố trnh trao lời với cc học sinh khng bảnh trai.

Khng phải v họ sợ mang tiếng, cũng khng phải v họ thch bnh dn hơn, m v họ đ cng một tm trạng với c gi viếng cha nầy.

ng cụ b cụ của c gi hnh như khng cần người đưa lối, nắm tay cậu b rồi cả ba bước ln tam cấp để vo hậu liu.

Hải mời :

- C hn non bộ đy l gần hơn hết, xin mời tn nữ xem trước ci đ.

Hai người bước bốn bước l tới trước bộ giả sơn gắn dựa vch tường.

Bỗng trong cha vang ln tiếng đờn ca vốn đ c từ ny giờ, nhưng c gi vừa chợt ch đến thi.

Tiếng Ty-ban-cầm đưa hơi theo những lời ca vọng cổ, một bi vọng-cổ c sẵn trong dĩa ht m người ta đ kho nhi y hệt theo :

Em Lan ơi, tội tnh chi m em phải đọa-đy

Lời ca của tuồng Lan v Điệp ấy hợp với khung cảnh nầy phần no, nn Hải nghe bi ngi như chnh cậu đang đứng trước cổng cha v ch tiểu Lan vừa ra đến nơi khi nghe tiếng gọi của cậu.

C gi ngạc nhin hỏi :

- Sao trong cha lại c đờn ca, ch tiểu ?

- Tn nữ khng biết chớ ở đy c cho học sinh ở trọ. Chnh cc anh học sinh ấy đờn ca đ.

- Vậy hả ? C phải mấy anh mặc pi-da-ma đ hay khng ?

- M Phật, phải.

- Nh cha biết cch lm tiền dữ !

- Thưa khng. Nh cha cho họ ở m khng lấy tiền, lại cn phải tốn cng nấu ăn cho họ nữa.

- Tốt bụng dữ vậy ? Đủ những điều kiện g mới được n huệ đ ?

- Miễn l nh ở xa đy. Ai muốn ở th mang gạo đến, mỗi ngy b từ sẽ nấu nướng gim.

- C đng hay khng ch ?

- Mười tm nam, su nữ.

Bấy giờ thiếu nữ mới ch tới hn giả sơn. Trong ấy cũng c một ngi cha xưa, mi sứ cong cong nhưng trng khng nn thơ cht no v c lẽ đy cũng l cng trnh của nh kiến-trc nhảy-d đ cất ln ngi cha Vĩnh Trng. Hn non nhỏ qu đối với kiểng cha giả, v những cầu đ, những ng tin lại to qu đối với ngi cha.

- Ch tiểu , ch nghĩ g về hn giả sơn nầy ?

- Thưa tn-nữ, ti thấy thin nhin trong đ bị xo trộn cả. Nếu c chiếc xe Hu-kỳ của c trong đ, chắc n phải lớn hơn tri ni nầy.

Thiếu-nữ cười dn ln v lấy lm ngộ nghĩnh m thấy một g tu hnh lại tro phng.

C ta nhn lại ch tiểu th thấy ch nầy diện mạo khi ng, da mặt hồng ho v trng rất yu đời chớ khng c vẻ g l chn ch sự thế cả. C ta hỏi :

- Ch , ti tn Liễu, học đệ-ngũ trường Gia Long trn Saigon. Xin cho biết php danh ?

- Ti l ch tiểu Mộc.

C gi lại cười dn như nhai cốm.

- M Phật, tại sao tn nữ lại cười ti ?

Thiếu nữ trả lời bng lơn :

- Bạch ch tiểu, ti đu dm. Chỉ v nghe tn ch tiểu, bỗng dưng ti nhớ lại tiểu thuyết Hồn bướm mơ tin.

Hải giả đ ngơ ngc :

- Tiểu thuyết ấy c dnh lu tới tn ti ?

- Bạch ch tiểu, phải, trong đ c hai nhn vật danh tiếng, ch tiểu Lan v ch tiểu Mộc. Ch tiểu Lan l gi giả trai.

- Vậy ? Nhưng ti l trai thật.

- Cố nhin, khi ng như ch, khng thể l gi được.

Cả hai tai Hải đều ửng đỏ ln như đầu con cắc k b trong chm bng bụp.

Nữ sinh biết Hải dễ xc động, ranh mnh hỏi :

- Ch Mộc n, ch sầu nỗi g m đến phải đi tu vậy a ch ?

- M Phật, Hải cũng c rỡn lại, bần đạo tu để thanh thản tm hồn, hầu lm việc cho đắc lực.

- Vậy ra ch tu rất khoa học, khc người, chớ khng mong thnh Phật.

- Vng.

Nữ sinh cười dn rụm :

- Như thế, ch nn qua Nam Hn m tu. Nghe ni bn ấy chnh thức cho php sư cưới vợ.

Cả hai cng cười xa.

Hải rất nht gi. Nhưng khi đội lốt khc, cậu nghe cậu được bảo vệ bằng ci lốt đ, v c nhơn thật của cậu, tự i của cậu khng ai chạm tới được. Nhờ vậy m cậu bỏ qun mặc cảm, trả đũa lại c gi như bất cứ anh nam sinh lanh lợi no.

Cn c gi th lấy lm kỳ cho ch thầy cha nhỏ nầy lắm. C ngỡ c qu quắc, ranh mnh th ch ta sợ hi, đằng nầy ch ta đương đầu lại như một anh con trai c nui quỉ trong bụng.

Hn non bộ khng xứng đng ngắm lu, Liễu hỏi :

- Cn nơi no cần xem nữa ch ?

- Cũng chẳng cn g để xem. C bước lại ao sen nghỉ mt th hơn.

Bấy giờ đ kh trưa v nắng ngập sn. Ao sen bn hng sn cha np dưới bng mt trng dễ thm như một kiểng cha hẻo lnh khi ta c tm sự bo bng cần tm nơi nương no cho tm hồn.

Giữa trưa nước hồ trong vắt, c đi c vng nhởn nhơ bơi lội.

Họ vừa bước tới đầu ao, th từ một ngi mộ cổ chun ra một đi bạn nam-sinh v nữ-sinh, hai người c vẻ như kh chịu v sự xm-lăng nầy, nn di cư nơi khc.

Ngi mộ đồ-sộ c ro sắt vy quanh như một thnh tr kin cố, họ np sau đ m Hải v Liễu khng trng thấy.

- Đy l hai anh chị ở trọ nh cha, phải khng ch ? Họ c bộ ln lt chắc l khng hay, sao họ dm như vậy ?

- M Phật, khng, đ l người ngoi. Cc anh chị ở cha bắt buộc phải đứng đắn hơn, khng th bị mời đi nơi khc. Nhưng chng ti cũng lm ồn o qu, huyn no cả nơi tĩnh mịch nầy.

- Chng ti ? Ch cũng l học sinh ?

Hải ớ khng đp được, giy lu mới cải chnh lo :

- Nghĩa l mấy năm trước Ha thượng ti c cho ti đi học. Giờ thi học rồi m ti cứ nghe ti l học tr.

Một lần nữa Liễu nhn lại Hải. Khng, ch tiểu nầy khng c vẻ g ch tiểu hết. Người tuấn t, gương mặt tuy hiền từ nhưng lanh lợi qu, khng phải l gương mặt của kẻ sống ẩn nhiều năm trong kinh kệ. Ch ta lại ăn ni như l người thường.

Hay đy l một anh con nh ngho, tạm tu hnh để nhờ cơm nh cha m đi học ?

Chỉ l một dự đon thi, nhưng Liễu lại tin đ l sự thật v bỗng nghe thương xt anh học tr kh nầy. V tư nhin c ta đm ra thẹn như mnh đang đứng trước một nam sinh lạ.

Nhạc gi rỉ-rả trn ngọn phi lao, ru đi lứa thiếu nin vo giấc mộng triền min của buổi vỡ lng yu. Họ vừa bước một bước qua khỏi những bng khung vơ vẩn của tuổi dậy th, nhưng chưa đi vo tnh yu thật sự.

Đối tượng của tnh yu đ c, trước mặt họ hm nay, nhưng vừa qua ngưỡng cửa th họ chạm phải gai gc: ch tiểu giả hiệu thấy rằng, cho dẫu cậu ta khng rủi ro đội phải lốt thầy tu hm nay, cậu ta cũng chẳng hy vọng g. Một cậu học sinh đệ tứ ở trọ nh cha, kh lng mong chiếm được lng con gi của ng chủ chiếc xe hơi lộng lẫy kia. Nng đang rung động, những rung động đầu ma của tuổi thiếu nin, rồi nng sẽ khn ra.

Vịn song sắt hng ro ngi mộ cổ, hp mắt lại để chỉ nhn thấy được một mnh Liễu thi. Hnh ảnh c nữ sinh o trắng ngồi trước ao sen hm nay, cậu thấy lần đầu, v chắc chắn l lần cht, nn cậu quyết tạc su n vo tr cậu v sẽ giữ mi bức ảnh v hnh ấy lm kỷ niệm.

Liễu cũng đồng y tm trạng Hải. Trời ơi ! Sao người con trai khi ng v ăn ni c duyn nầy lại khng l một nam sinh ở trọ nh cha như những anh khc !

Cả hai đều đứng ngoi ngưỡng của đền i tnh lắng nghe cả một thế giới m thanh huyền diệu bn trong m khng dm sấn bước vo, v cả hai đều khởi thảo nơi tr họ hai pho tiểu thuyết rất ly kỳ.

Tiểu thuyết của Liễu l truyện một anh hng kia khot o nh sư để trốn trnh ai đ.

Tiểu thuyết của Hải l truyện một nữ sinh si tnh một anh học tr kh, rồi gia đnh nữ sinh gả p nữ sinh cho một cng tử, rồi

Bấy giờ cậu b, em của Liễu, chạy ra. N nhn Hải rồi ni với chị n :

- Chị Ba n, ng thầy cha nầy giống Yul Brynner qu.

Hải v Liễu cười xa; buồn bng quơ của họ nhờ thế m tan mất. B lại thm :

- Ba m ni ra chợ ăn cơm rồi qua Bến Tre, chị Ba đi hn ?

- Sao lại khng đi, chị ở đy lm g ?

- Ka ba m ra ka.

Liễu uể oải đứng ln, mỉm cười cho từ biệt ch tiểu cn ngộ nhận, nn cứ buồn buồn cho mnh đ, trong giy pht để tưởng tượng li ko đi xa qu, ngỡ vị sư trẻ l một nam sinh tr hnh, v cũng buồn cười cho người đ nếm mi tương chao m lng cn vướng bận trần tục.

Chiếc xe quay đầu để chạy trở ra chợ v khi n rt mnh vọt tới th Hải thong thấy nụ cười kh hiểu của c khch một giờ.

Từ hm đ, sng cuối tuần no ch Yul Brynner cũng mong ho c bạn m cậu đ vỡ lng yu, tuy biết c ta khng bao giờ đến nữa.

Chị ở đy lm g ? Cu ni khinh bạc của người con gi, cứ văng vẳng vang ln.

 

Tiểu thuyết thứ bảy, 1959