Tre phải tàn

B́nh-nguyên Lộc

 

Về quê hôm đó, bác sĩ Ân sung sướng hơn chuyến nào cả. Ḷng chàng ôm không muốn hết đến bao niềm vui một lượt, chúng nó cứ rơi lợt đợt ra ngoài, phải hốt liền tay. Vui nầy lấn vui kia quyết chiếm trọn dạ chàng vốn không đủ chỗ chứa.

Thăm lại làng cũ với mớ kỷ niệm buổi thiếu thời đang ngủ yên dưới góc da đầu làng trong mấy ngày giỗ tổ sắp tới, đông đủ bà con, là một niềm vui nhè nhẹ.

Phấn khởi lắm là chuyện chàng sắp cưới vợ. Ân về làng để báo cho ông trưởng tộc hay tin lành đó. Chàng thuộc chi thứ trong họ, cha mẹ chàng định hôn nhơn cho chàng là đủ rồi, nhưng cũng phải thưa qua với ông nầy. Cô Mai đẹp, ngoan, có hạnh, có nết, có duyên và có lu bù đức tính tốt khác nữa, kể sao cho xiết !

Nhưng sôi nổi trong ḷng chàng là viễn ảnh danh vọng mà bác sĩ Ân sắp đoạt được. Chàng sẽ nổi danh, mà nhứt là chàng sẽ hưởng được lạc thú ở đời hơn v́ vương đế nào cả.

Bất giác chơn cẳng Ân làm việc nhanh chóng như để ăn nhịp với sự bồng bột bên trong. Nếu đi bộ th́ chàng đă chạy rồi. Lái xe, chạy không được, chàng đạp lút ga săng vậy.

Từ lúc mới vào học trường thuốc, bác sĩ Ân đă nghiên cứu sự già nua của con người để t́m thuốc trường sinh. Thấu đáo được nguyên nhơn sâu kín của thứ bịnh nan y kim cổ ấy, bác sĩ Ân chế ra một trị liệu làm cho trẻ lại những tế bào ủ rũ trong thân thể những người già.

Công việc c̣n đang ở trong ṿng thí nghiệm, nhưng bác sĩ thoáng thấy kết quả rực rỡ của nó rồi.

Phương pháp trường sinh của chàng sẽ thành công. Chàng sẽ nổi danh. Mà thứ nhứt là chàng và Mai sẽ trẻ măi để hưởng mối t́nh muôn xuân của họ.

Thế hệ con người kế tiếp nhau mà tàn mọc, nhưng đôi bạn trẻ cứ đắm đuối trong t́nh yêu huyền ảo, bất chấp thời gian.

Ân tin là chàng sẽ thành công trong khi bao nhiêu y sĩ khác trên thế giới thất bại. V́ họ, đến lúc đầu bạc răng long họ mới hoảng lên, hối hả t́m thuốc. Thế c̣n đâu đủ th́ giờ để hoàn thành nghiên cứu. Chàng, chàng đă bắt tay vào việc ngay từ năm mười chín tuổi.

Chỉ phiền có một điều là trị liệu mà chàng nghĩ ra rất tốn kém v́ phải đeo đuổi áp dụng trong nhiều năm. Không phải ai cũng hưởng được cái diễm phúc trẻ măi với tháng năm.

Nhưng Ân tự an ủi: „Ít người hưởng c̣n hơn là không ai được hưởng cả“.

Bận lo ra nên Ân phóng xe ra khỏi ngả ba đường quẹo vào làng mà không hay. Đang chạy ngoài nắng chang chang xe bỗng chun vào một đường hầm xe lửa tối om. Rừng cao su dày mịt hai bên đường đuổi cả nắng ở đây không c̣n sót một giọt. Những cây cao su già cỗi trồng ven đường giao nhành lại với nhau kết thành một ṿm xanh che kín mít trên đầu chàng.

Điều kiện thấy thay đổi đột ngột quá khiến Ân suưt lạc tay lái. Ư thức chàng bấy giờ mới trồi trở ra ngoài và chàng chợt nhận thấy là ḿnh đă đi khỏi ngă ba làng.

Ân quay xe lại và mười phút sau, chàng quẹo vào con đường đá đỏ bên trái, thân yêu với những cây sao bạn cũ trồng ở ven đường mà thuở bé chàng hay lân la để tắm mưa hoa trắng dưới tàn.

-  Y hệt như hồi đó ! Ân chạy xe chậm chậm cho đỡ xóc, nh́n hai bên đường và lẩm bẩm như vậy.

Đá đỏ lâu đời bị bánh xe ḅ nghiến nát thành bụi, nhuộm hồng cả cây cỏ hai bên đường. Không lần nào ngâm câu Kiều:

Bụi hồng dặm cuốn chinh an

Mà Ân không bùi ngùi nhớ lại cảnh nầy và giờ đây câu thơ ấy bỗng lại như văng vẳng bên tai và văng vẳng bên tai những âm thanh khác, huyền diệu vô cùng v́ nó giúp chàng hoàn đồng trong giây lát.

Nhà thờ họ Tôn ở mép trái, khuất dạng trong vườn cau. Nhưng Ân đoán thấy được, nhớ nhắm cây da trước miễu làng, mọc đối diện với vườn nhà. Miễu làng đă bị tàn phá trong thời chiến tranh, cây da đă trốc gốc nhưng thân cây c̣n nằm đó và tiếp tục sống như một ông lăo cao niên mắc chứng tê bại phải nằm tháng nầy qua năm khác.

Ở đây, nhà cửa đều cất day lưng ra đường v́ dưới kia là ruộng mà khoa địa lư dạy phải cho nhà ngó mặt xuống ruộng mới mong làm ăn khá.

Thành ra Ân vào nhà bếp trước. V́ khách thường nào cũng vào đó - nhà trên chỉ mở cửa vào những dịp bất thường thôi - nên nhà bếp cất rộng răi như một nếp nhà của người có ăn. Nhà có hai nóc. Nóc trên dùng làm nơi tiếp khách, nóc dưới - tức là nóc gần đường, dùng làm nhà khói.

-  À, anh lang bâm về trễ dữ !

Người bác thứ ba Ân kêu lên như vậy rồi th́ trong nhà thiên hạ túa ra mừng khách.

Nhà bếp hôm nay chứa đến non một trăm người. Ông cụ ăn hương hỏa nhà nầy có bốn người con, vừa trai vừa gái, đều ở trong làng nối nghiệp ông cha. Người con trưởng ông đă trên bảy mươi, có cháu nội cháu ngoại đủ cả, mấy người sau cũng thế. Thêm vào đó những chi thứ, con cháu của em ông cụ, mà Ân là một.

Họ Tôn là một họ lâu đời, rất hiếm hoi ở miền Nam nầy: Gia phổ nhà ghi tên đến ông tổ mười hai đời, và hiện người ta biết mồ mả của ông tổ chín đời.

Cánh họ Tôn nầy rất quí trọng sự lâu đời của nhà họ và cố giữ trọn truyền thống cũ đă có cớ mà tự hào. Thành ra ngày giỗ nào con cháu cũng tựu về đông đúc như vậy cả.

Ân thuộc chi thứ, không có bổn phận về cúng giỗ tổ cho lắm, và cũng không cần sự tự hào gia tộc, nhưng chàng vẫn về v́ ngôi nhà thờ ấy đă chứa chấp không biết bao nhiêu kỷ niệm buổi thiếu thời của chàng. Mấy người ở chi thứ khác, toàn người Sàig̣n, về đó hôm nay cũng v́ lẽ ấy.

Về quê, tức là ngược ḍng thời gian để lên nguồn đời minh. Thú biết bao ! Về quê vào ngày giỗ tiên thường, ngày Tết lại càng thú gấp bội.

-  Con đă ăn ǵ chưa ?

Đó là câu hỏi đầu của người cô thứ tư, góa chồng và không con, ở nhà thờ để phụng dưỡng ông cụ.

Nội câu hỏi ấy cũng đủ làm cho ḷng Ân nao nao, thương thương, nhớ nhớ những giương mặt của những người đờn bà trong họ nay đă khuất bóng, người nào cũng nuông con cháu bằng cách cho ăn.

Ân đă ăn rồi, nhưng cứ đáp là chưa để được hưởng trước những món cúng nhà quê lạ miệng và rất gợi nhớ.

Trong khi người cô hấp tấp chạy vào nhà khói th́ người bác hai giới thiệu mấy đứa cháu nhỏ với Ân. Nhiều đứa, bận về trước, Ân không thấy: chúng c̣n bé quá, hay chưa đẻ cũng nên. Ân lơ đảng nghe danh từ đứa, xoa đầu của chúng lấy lệ v́ biết chắc rằng lát nữa đây sẽ quên hết. Lũ nó đông trên ba mươi, c̣n làm sao mà nhớ thằng nào là thằng Cu và thằng nào là thằng Minh Dũng.

Ân được đăi bữa ăn sáng: bún, vịt tiềm, chàng vừa ăn vừa mách thuốc bởi v́ bà con người nào cũng có sẵn một chứng bịnh trong ḿnh cả, đợi gặp mặt ông lang nhà để hỏi thuốc khỏi tốn tiền đi đốc tơ.

Ân hỏi người bác hai:

-  Thưa bác, ông vẫn mạnh khỏe như thường chớ ?

-  Ông năm nay yếụ hơn mọi năm, nhưng c̣n đi đứng được.

Ân ngó lên nhà trên, h́nh dung một ông lăo đang ngồi chờ con cháu. Phải, họ bỏ ông cụ trên đó một ḿnh và ngày giỗ, ngày Tết, con cháu về đông vầy, mà ông cụ vẫn cô quạnh như thường.

Ngôi nhà thờ ba gian hai chái, rộng minh mông như một ngôi chùa, càng giống ngôi chùa hơn, là sự vắng người ở trong đó.

-  Những ngày thường, cửa đóng kín mít, chắc ghê sợ lắm, Ân nói một ḿnh mà như hỏi ai.

Người bác hai vuốt cḥm râu bạc mà nói:

-  Cô Tư cháu nói hôm qua mở cửa để dọn quét bụi bặm, bắt được dưới bàn thờ giữa hai vỏ rắn lột.

Bỗng mọi người nín im, nh́n nhau mà cười bằng mắt: ông cụ đang nói chuyện một ḿnh trên đó, mà nói lớn như là người đối thoại nặng tai lắm.

-  Ông tối ngày cứ chơi với mấy cái giỏ mây, sắp vô rồi lấy ra, t́m trái cau, trái quít mà bỏ vào đó, như trẻ con chơi tṛ buôn bản...

Ân nghe là hiểu ngay; đó là địa hạt của chàng: tâm lư của những người già quá. Họ càng cao niên càng trở về với tuổi thơ ấu, ngủ sớm như trẻ, con mắt mờ, nhưng mờ đến độ chót, đến  “quá làn” bỗng lại sáng tỏ ra, khỏi đeo kiến nữa. Đến một khi kia, họ khờ dại ra, bỏ rơi lần lần những ǵ mà kinh nghiệm sống đă dạy họ, họ không c̣n ước lượng được sức nặng, thời gian, không gian nữa.

-  Thưa bác, Ân hỏi, ông lẫn luôn hay mới lẫn có lúc thôi.

- Chỉ lẫn có lúc thôi.

-  Như vậy tinh thần ông cũng khá tráng kiện, ông đă chín sáu rồi. Có người chưa chín mươi đă lẫn luôn, không c̣n nhận ra con cháu nữa.

Khi Ân ăn xong bữa, người bác Hai nói:

-  Giấc sớm mai thường thường ông sáng suốt lắm. Ta kéo nhau hết lên nhà trên để chào ông.

Không ai hoan nghinh ư kiến đó, nhưng ai cũng đứng dậy để đi theo ông trưởng tộc tương lai nầy. Ông ta đă bảy mươi bốn tuổi mà trông c̣n quắc thước lắm. Ông ở riêng với con cháu ông, nhưng khi nào ông cụ ở đây qua đời rồi, ông sẽ về đây mà coi nhà thờ.

Cả đoàn đi như đi đám cưới, long trọng ṿng ra cửa trước, mặc dầu có cửa sau gần hơn. Người bác Hai bước lên bực đá ong và tằng hắng một tiếng.

Ân thấy ông trưởng lộc đầu sói sọi, da đầu láng bóng, trông giống như ông Thọ trong tranh Tàu, đang ngồi xếp bằng trên chiếc tràng kỷ, tay mân mê một cái chén trà cổ.

Nghe tiếng động, ông cụ ngước lên rồi kêu:

-  Cả ! Dữ ác hôn, tới bây giờ mới về !

Người bác Hai là cựu Hương Cả trong làng. Đây là kêu theo chức tước địa phương, chớ không phải kêu theo lối miền Bắc.

Ông Cả Hai bước đă tới trong mà con cháu có đứa c̣n đứng ngoài sân v́ đoàn dài quá. Đây là cuộc họp mặt của bốn thế hệ người, từ ông cụ chín mươi sáu đến thằng bé lên năm, và là cuộc họp mặt toàn quốc có đủ mặt người Bến Tre, người Sàig̣n, và người ở xó quê miền Đông nầy.

Ông Cả Hai kề miệng vào sát tai cha mà hét:

-  Con cháu nó về đông đủ thăm tía, với lại để cúng giỗ !

Ông trưởng tộc gục gặc đầu và nói:

-  Biểu chúng nó vô hết trong nầy.

Ông cụ nh́n đám con cháu vào nhà và vẹt qua một bên, cười bằng cái miệng móm sọm rồi hỏi:

- Chúng nó có ăn ǵ chưa ?

Ông Cả Hai hét đáp:

-  Đứa nào cũng ăn no rồi hết. Bữa nay có thằng Ân, con của chú Tư về để …

- Chú Tư nào ?

-  Chú tư Huệ ấy, cháu nội của chú Ba của con, tía quên rồi hay sao ?

Ông nội của Ân là em ruột ông cụ. Nhưng ông cụ cố nhớ măi mà không nhớ ra. Rốt cuộc ông cụ cũng hỏi:

-  Đâu, nó mấy tuổi rồi, bước lại đây xem.

Ông Cả Hai và cả đoàn cười rộ lên. Ông kéo Ân đến trước mặt ông cụ và hét:

- Nó hăm bốn tuổi, mà đậu tới đốc tơ lận.

Ông cụ mỉm cười nhưng không nghe rơ nên nghiêng đầu đưa tay ra để đ̣i nghe lại câu vừa rồi.

Ông Cả Hai hét to hơn:

-  Nó vừa đậu đốc tơ !

- Ạ ạ… đốc tơ. Giỏi quá ! Chà giỏi quá ! Mới hăm bốn tuổi ! Nhưng con cũng phải học thuốc ta mới hoàn toàn được.

Ông cụ nắm tay Ân, nh́n chàng trân trối rồi hỏi:

-  Con có biết chuyện “Phúc thống phục nhơn sâm...tắc tử” hay không ?

Ân biết câu chuyện bốc thuốc đó, nhưng ông cụ vừa hỏi xong th́ cười ha hả và cười măi như vậy, nên chàng chỉ nhoẻn liệng cười và đứng đó làm thinh.

Bỗng ông cụ chỉ tay vào đám đông hỏi:

-  Đứa nào kia ?

Ngón tay ông cụ chỉ ngay con Hạnh, cháu nội của cô Năm. Gia quyến Hạnh ở Sài g̣n cũng mới về hôm nay.

-  Dạ, đây là con Hạnh, kêu tía bằng ông cố.

-  Con Hạnh ! Ai cho phép con cắt tóc đó ?

Mọi người chưng hửng. Con Hạnh năm nay mười tám tuổi, nó uốn tóc quăn là sự thường như là ta thở hoặc ta đánh răng bằng bàn chải.

Con Hạnh bước tới, mặt tái lét, ú ớ đáp ǵ nho nhỏ trong miệng không ai nghe được cả. Mà ông cụ cũng chẳng thèm nghe, cứ lắc đầu măi rồi nói:

-  Thân thể phát phu, thọ chi phụ mẫu, bất cảm hủy thương ! Có cái đầu để thờ ông thờ bà, lại đem mà cắt ngang đi, th́ c̣n “Hạnh” cái nỗi ǵ.

Bỗng ông cụ ôm lấy chơn ḿnh, rồi vừa nhăn mặt vừa hít hà kêu lên:

-  Ư ôi ! Trời ôi ! Nó nhức chết đi thôi !

Bác sĩ Ân đứng ngây người ra. Cảnh trước mặt chàng chưa đầy mười lăm phút đồng hồ mà thấy sao y như là cả một đời kinh nghiệm nó bắt chàng soát lại quan niệm của chàng về lẽ sống.

Ông cụ đă đến tuổi không c̣n hiểu được ai nữa cả. Uốn tóc quăn, ông cụ không hiểu mà chắc  bao nhiêu chuyện khác cụ cũng chẳng hiểu được.

Mấy đứa bé đứng đàng sau đuôi kia, ông cụ có thương yêu chúng nó hay không ? Chắc là không ! Những lúc không lú lẫn, chắc ông cụ bận nhơi lại dĩ văng như bao nhiêu người già khác, không thiết đến tương lại đă đành, mà cũng thờ ơ với hiện lại. Thương yêu đă chết nơi ḷng người một lượt với ham muốn th́ chắc ông cụ cũng không bao giờ nghĩ đến bà cụ, đang nằm yên dưới mồ.

Con cháu chắc chắn là không thương yêu ông cụ rồi. Thế hệ thứ ba không ở chung với thế hệ thứ nhứt th́ khó mà bị dính líu về t́nh cảm với thế hệ ấy lắm.

C̣n nói ǵ thế hệ thứ tư là con Hạnh kia. Nếu luân lư không dạy nó phải thương yêu ông cố th́ ông già ngồi trước mặt nó để mắng nó bằng chữ nho kia, bất quá chỉ là một ông lăo gàn.

Không, không một liên hệ t́nh cảm ǵ giữa những thế hệ người xa nhau quá như vậy: Ngay như ông Cả Hai, t́nh thương cha của ông chắc đă bị t́nh thương vợ, thương con, thương cháu cướp hết cả rồi.

Không, không nên sống nhiều quá, sống lâu quá. Ḿnh không thương ai được nữa mà cũng không c̣n ai thương ḿnh nữa th́ sống làm ǵ. Cho đến bạn hữu quanh ḿnh, những người cùng thế hệ, cùng cảm nghĩ với ḿnh, cũng đă từ giă cơi đời rồi th́ sống thiếu t́nh thương lại thiếu cả t́nh bạn nhè nhẹ để cho vui tạm những lúc trà dư th́ c̣n thú vị ǵ ?

Ân nghĩ tới đó th́ nhớ lại bụi tre đă gặp ở đầu làng khi sớm. Không hiểu v́ lẽ ǵ mà cả bụi chỉ đứng trơ lại một cây, ngoặt ngoẹo dưới gió đồng. Tre đẹp nhờ xúm xít lại từng bụi lớn. Đứng lẻ loi một ḿnh, xem nó vô duyên làm sao !

Những cây tre cô độc ấy phải tàn, không v́ một mục đích vị tha nào cả, như là tre phải tàn cho măng mọc chẳng hạn, mà v́ lợi riêng. Nó sống một ḿnh có lợi ǵ cho nó đâu. Nó bị bơ vơ không biết th́ thầm với ai lời ǵ. Cho đến gió cũng chẳng thèm ghé lại để ŕ rào với nó những câu chuyện thân mật hằng ngày.

Tre phải tàn, và con người phải chết. Thuốc trường sanh không giúp con người hưởng hạnh phúc lâu dài đâu.

Sống sót trên đời với những thế hệ không thân với ḿnh, thật không khác nào sống sót sau một trận dội bom khinh khí, sau cuộc tận thế, sống một ḿnh với những ḥn đá chung quanh, nó không thèm biết có ḿnh, hay chỉ xem ḿnh là một hiện tượng lạ mắt thôi.

Ông cụ xổ nho một hơi, rồi như quên mất câu chuyện uốn tóc quăn, vuốt râu rồi nói:

- Tụi bây, bây giờ yếu nhớt, coi đứa nào đứa nấy ốm như con c̣ng gió. Tao ngày xưa, tao bẻ cây tầm vông như là bẻ cọng rạ. Có vậy tao mới đả hổ được chớ.

Không đánh cọp làm sao mà làm ruộng. Nè, hễ ḿnh lấn rừng th́ cọp nó ghét, nó ŕnh để móc họng ḿnh mà trả thù việc phá chỗ ăn chỗ ở của nó.

Bọn tao đứa nào cũng thủ sẵn đủ cả khí giới. Ai đốn cây cứ đốn, ai đánh gốc cứ đánh, mà hễ nghe cái mùi khen khét th́...

Mắt ông cụ bỗng sáng lên. Bao nhiêu sinh lực c̣n sót lại trong người ông cụ đều dồn lên trên và muốn vọt ra ngoài nơi hai con mắt th́nh ĺnh tỉnh dậy ấy.

Ân thoáng thấy con cháu ông cụ rút êm đi lần lần, lũ cháu nhỏ đi trước, kế đến những anh chị, em út cùng thế hệ với chàng.

Đám con cháu tan lần cả, chỉ c̣n sót lại hai người bác và hai người dượng rể thôi.

Ông Cả Hai rót ra một tách nước rồi bưng cho ông cụ và hét rằng:

-  Tía nói nhiều, mệt, uống nước để thấm giọng.

Ông cự rước lấy tách trà nóng, hớp từng hớp một, rồi quên luôn vụ đánh cọp đang kể dở chừng.

Trời ơi, Ân kêu thầm ! Ông cụ không hiểu con cháu, mà cón cháu nó cũng không hiểu ông cụ chút nào. Đây là câu chuyện mà ông cụ đă kể hằng trăm lần rồi, nên chúng nó đâm ngấy mà rút êm đi cho khỏi bực phải nghe.

Chúng có nhớ đâu rằng ông cụ là con của những người tiên phuông đi khai hoang miền Nam nầy, và thời kỳ đánh cọp phá rừng, là thiên anh hùng ca mà ông cụ hănh diện lắm, kể măi đến chết cũng chưa chán.

Bấy giờ cả những người bác, người dượng rể cũng xin phép mà lui.

Riêng Ân, chàng vẫn ở ĺ đó v́ chàng tội nghiệp cho ông cụ quá. Vả câu chuyện hôn nhơn chưa thưa kịp.

Ông cụ ngó mông ra ngoài vườn cau giây lâu rồi như sực nhớ ra c̣n một đứa cháu trước mặt, nên day lại nh́n nó rồi hỏi:

-  À, con tên ǵ, ông quên mất rồi ?

-  Thưa con tên Ân !

-  À, ân. Con có biết ông thuộc tuổi ǵ hay không  ?

-  Thưa tuổi Th́n.

Ông cụ cười ha hả rồi nói:

- Ai lại.không biết ông tuổi Th́n, nhưng thuộc vào tuổi ǵ chớ ?

Ân ngơ ngác không hiểu câu hỏi của ông cụ. Thấy chàng bí, ông cụ giải thích:

-  Nầy, hễ sáu mươi người ta gọi là Thọ ; bảy mươi họ gọi là Trung Thọ, c̣n tám mươi là Thượng Thọ. Vậy ông trên chín mươi gọi là ǵ ?

Ân đáp bừa:

- Thưa, là Đại Thượng Thọ.

-  Hừ, dốt, trẻ bây ngày nay dốt lắm. Cái ǵ mà Đại rồi c̣n Thượng nữa. Chín mươi sắp lên là Thiên Liễu đó.

Ông đă Thiên Liễu nừ mấy năm nay rồi. Thiên Liễu là tuổi bất khả xâm phạm, ông bây giờ rủi giết người cũng không phải tội. Vua có vô làng, cũng phải nói chuyện với ông.

Một lần lữa, ông cụ sáng mắt lên. Gương mặt sắp hết chất sống của ông lăo được sự hănh diện cuối mùa làm tươi hẳn ra.

Nhưng Ân lại nghe thương hại quá sức cái tuổi Thiên Liễu nầy, bị phạt phải sống trơ trọi trong không gian và trong t́nh cảm !

Không, con người không nên Thượng Thọ cũng chẳng nên Tiên Liễu làm chi. Bảy mươi, nhường chỗ cho kẻ khác là vừa rồi.

Ân vụt nhớ lại điệu nhạc đám ma ngoại lai mà chàng đă nghe hôm tuần tnrớc. Đó là đám ma của một ông nhà giàu dốt, rước kèn tây thổi cho oai. Bọn kèn tây đă thổi bản “Tạm biệt”.

Chàng đă mỉm cười chế nhạo bọn nhà giàu dốt ấy ! Nhưng nay nghiệm ra, họ có lư của họ biết bao: ông nhà giàu bảy mươi ấy chết là vừa lắm rồi, nên con cháu nó không buồn, cho nhạc công thổi bản vui để ăn mừng một cuộc rảnh nợ.

Ân nh́n ông cụ bóp chơn và nhăn mặt kêu đau, rồi lẩm bẩm một ḿnh:

-  Giúp cho một vài ông cụ, một vài bà cụ sống dai như ông cụ trưởng tộc họ ḿnh sống để không ai thương, không thương ai cả, sống bơ vơ như một Từ Thức, trong khi bao nhiêu người đồng thời đều đă ra ma, ích lợi ǵ cho người thọ ?

Và phương thuốc trường sinh tốn tiền của ḿnh chỉ tổ làm khổ cho mấy ông nhà giàu, sống sót lâu quá với những thế hệ khác mà thôi.

 

 

 

           

© Binhnguyenloc.com