Tôi đă chết rồi

B́nh-nguyên Lộc

 

Sáu giờ chiều. Nhưng phải hiểu rằng chỉ mới có bốn giờ thôi, v́ quân đội Nhựt đă bắt đồng hồ toàn cơi Đông Dương đi trước hai tiếng cho ăn khớp với đồng hồ Đông Kinh.

Doàn xe ḅ tải gạo, đông hai trăm chiếc điều động để rời Trảng Mun.

Trảng Mun là một địa danh hoàn toàn tân tạo, do chính đoàn tải gạo nầy đặt ra cho có để mà kêu. Đó là trạm nghỉ thứ nh́ của đoàn, trên đường Lái Thiêu - Phan Thiết, dài hai trăm cây số.

Sở dĩ chỗ nầy lấy tên đó v́ cái trảng, cái cánh đồng mà nơi đó họ tạm nghỉ chơn, chứa một người khách lâu năm hơn họ, và khách nầy xem ra c̣n ở đó vài mươi năm nữa. Đó là một cây Mun, thứ danh mộc hiếm hoi mà gỗ rất quí, một màu đen huyền, dùng đóng tủ rất đẹp.

Cây Mnn nầy đứng giữa đồng trống một ḿnh, chưa đủ lớn để bị người ta đốn lấy gỗ và sở dĩ c̣n sống sót cũng chỉ nhờ tánh cách quí báu của nó mà người ta cần nên mới nuôi nấng nó.

Nơi đây là chốn hoang vu và địa danh tân tạo Trảng Mun có lẽ sẽ không tồn tại được khi nghề tải gạo bằng xe ḅ không sống được nữa.

Vâng, nghề nầy sẽ chết trong vài tháng tới, mặc dầu hiện giờ đó là một nghề rất “ăn tiền” và rất cấp bách cho dân tộc Việt-Nam.

Phải nói rơ v́ sao mà có cái nghề “nhảy dù” nầy. Số là Đồng Minh dội bom dữ quá, phá nát cả thiết lộ xuyên Việt, miền Bắc không c̣n được tiếp tế bằng gạo miền Nam, lại bị Decoux rồi kế đó Nhựt thi hành chánh sách giấu gạo, nên phải chịu nạn đói, hằng triệu người đă lăn ra mà chết.

Một số thanh niên có tâm huyết bèn xung phong tải gạo ra Hải Pḥng bằng ghe bầu. Nhưng đó là gạo lạc quyên, quả có nhiều thật, nhưng không thấm vào đâu với nạn đói lớn nhứt trong lịch sử Á Đông; và ngoài khơi, một số lớn ghe bầu nầy lại bị phi cơ Đồng Minh ngỡ thuyền của Nhựt, đánh ch́m hết, thành thử gạo Nam ra Bắc chỉ đến từng giọt một thôi, và đồng bào ngoài ấy cử tiếp tục đói và chết.

Nếu có bọn con buôn xen vào th́ t́nh trạng sẽ tốt đẹp hơn, v́ mặc dầu bị người đời khinh miệt, con buôn quả thật tài giỏi và làm được việc. Nhưng người con buôn bỉ ổi nhứt nước cũng không nỡ làm ăn trên cái đói của dân tộc, nên tất cả thiện chí của miền Nam chỉ c̣n biết đặt vào can đảm của đám thanh niên anh dũng kia thôi.

Chợt có nhóm “Lượm lúa vàng” tại Hà nội đi bộ lặn lội vô Sàig̣n để mua gạo và rầm rộ mở nhiều cuộc diễn thuyết đánh đổ thành kiến tránh làm ăn trong nguy cơ của quốc gia, hô-hào thiên hạ cứ làm cuộc buôn bán gạo cho miền Bắc là chảnh đáng với khẩu hiệu Tiếp tế hữu hiệu hơn Cứu tế. Miền Bắc không thiếu tiền, chỉ thiếu gạo thôi.

Miền Nam bấy giờ mới có “chánh nghĩa” đă dám làm ăn trên t́nh trạng đau thương đó.

V́ phương tiện chuyên chở lớn lúc bấy giờ chỉ c̣n có ghe thuyền, và xe ḅ, mà ghe thuyền th́ đă bất lực, như đă nói trên, nên chỉ có hai địa điểm là hưởng ứng được lời kêu gọi của nhóm “Lượm lúa vàng” Hà nội. Đó là hai thị trấn nhỏ ở miền Đông: Lái Thiêu và G̣ Vấp. Họ tiếp tế miền Bắc bằng lối tiếp vận, đưa gạo ra Phan Thiết rồi Phan Thiết sẽ liệu lấy.

Sáng kiến tải gạo bằng xe ḅ, chính thật là của Tạ Thu Thâu.

Tạ Thu Thâu không bận tâm bận trí về sự khác biệt giữa “cửu tế” và “tiếp tế” mà chỉ lo bươi trí để t́m phương tiện vận tải.

Chính họ Tạ đă hô hào tải gạo bằng lối nầy, trước khi nhóm “Lượm lúa vàng” vào Nam, nhưng chưa ai chịu nghe v́ cái điểm ngại ngùng nói trên.

Những chiếc ghe bầu hiếm hoi ở đây đă trực chỉ Bắc Hà hết cả rồi, bằng đường biển và không rơ c̣n đường về hay chăng. Những nơi khác, không đâu mà có đủ số xe ḅ, loại thùng lớn, chở được mười hai bao gạo chỉ xanh, trừ Lái Thiêu và G̣ Vấp.

Đường rừng thăm thẳm, dưới hai trăm chiếc xe họ không thể dám vầy đoàn; nên chi những làng xa có một hai chiếc xe, không mong đổ về Lái Thiêu cho kịp hội, thành thử mỗi tuần lễ, chỉ có hai thị trấn tương đối gần kề nhất là Lái Thiêu và G̣ Vấp họp sức lại để tổ chức một đoàn công voa, G̣ Vấp tập trung về Lái Thiêu lối năm mươi chiếc để lên đường cùng với một trăm năm mươi chiếc của xứ sầu riêng.

Đoàn tải gạo đêm đi ngày nghỉ để tránh máy bay v́ cái công voa dài hơn bốn cây số ấy là một miếng mồi lư tưởng cho phi cơ Đồng Minh, với lại cũng để tránh nắng cho ḅ.

Họ chia lộ tŕnh Lái Thiêu - Phan Thiết ra làm bốn chặng nghỉ, mỗi lộ tŕnh nhỏ, dài độ năm mươi cây số, phải đi cho tới đích trong khoảng từ bốn giờ chiều cho đến sáu giờ sáng, rồi rẽ vào một con đường thợ rừng để vô trạm nghỉ, một cánh đồng hoang giữa rừng mà họ chọn v́ mấy tiện lợi nầy: có suối nước, có cỏ nhiều, cây rừng chung quanh đồng khá thưa để dễ giấu xe ḅ cho phi cơ không thấy.

Trạm Trảng Mun nầy là trạm thứ nh́ kể từ Lái Thiêu, khỏi Xuân Lộc bốn cây số.

Đoàn xe ḅ vận tải điều động để rời Trảng Mun. Những xe cuối đoàn, đậu ở phía ngoài con đường thiên lư, phải trở thành những xe đầu đoàn, lẽ dĩ nhiên là như vậy.

Nhưng không hiểu v́ lư do thật nào mà chiếc xe đậu ngoài hơn hết, từ chối không chịu cầm đầu đoàn. Người chủ xe nói vu vơ rằng hắn sợ mà không chịu cho biết sợ cái ǵ.

Đó là một thanh niên ở Xóm Gà, ngoại ô Sài g̣n ngày nay, và những tay tải gạo gốc G̣ Vấp thắc mắc lắm mà nghe hắn bảo rằng hắn sợ.

Năm đó là năm mà máu của người Việt Nam nào cũng sôi lên sùng sục. Nhiều tổ chức thanh niên bí mật mọc lên, nhóm nào cũng hăng say với sứ mạng mà họ tự đặt ra, thề đem xương mán rửa hận non sông, và anh Thạnh ấy, cũng ở trong một tổ chức đó.

Nhưng mặc kệ, chiếc xe áp chót cứ tiến lên dẫn đầu, c̣n Thạnh muốn chen vào hàng thứ mấy, tự ư hắn.

Chỉ có một thạnh niên đồng hương với Thạnh là băn khoăn nhiều. Chuyến nầy, Thạnh chở có sáu bao gạo thay v́ mười hai bao và cố ư giành đi sau hết, lúc khởi hành ở G̣ Vấp và hắn vẫn giữ thái độ đó khi lên tới Lái Thiêu để vầy đoàn.

Hai chi tiết bất thường nói trên, có lẽ Mậu, gă thanh niên đồng hương với Thạnh, không phải bận tâm nhiều nếu trước đây Thạnh không phải là kẻ chống đối với gă ta.

Mậu nhớ rơ lắm, Thạnh đă theo thuyết phục anh đừng buôn gạo ra Phan Thiết nữa, v́ hắn tin rằng sự tiếp tế làm nguội nhiệt huyết của những thanh niên cứu tế, họ sẽ nhụt can đảm đi v́ thấy nhu cầu gạo ở đất Bắc bớt cấp bách, mà như thế tai hại lắm bởi cứu tế tuy ít hiệu quả hơn tiếp tế về lượng, nhưng gạo mau tới nơi hơn, v́ ghe bầu đi phải mau hơn xe ḅ.

Hắn bảo rằng con người ai cũng sợ chết cả, sở dĩ thanh niên ta dám mạo hiểm đi ghe bầu ra Bắc, bất kể máy bay Đồng Minh, là v́ quá sốt ruột cho nạn đói, giờ nếu có kẻ đi buôn gạo th́ đám anh hùng kia sẽ có cớ để mà hết can đảm, rồi th́ ngoài ấy người ta đợi gạo xe ḅ chậm như rùa đến hóa thành đá vọng… gạo mất.

Mậu kḥng phải anh hùng, cũng không biết ǵ về vận nước, chỉ đi làm ăn để kiếm cơm vậy thôi nên không nghe Thạnh. Anh rất ngạc nhiên mà thấy rốt cuộc rồi Thạnh cũng theo mà làm ăn một cách rất kém anh hùng như thế nầy.

Nói anh “rất” ngạc nhiên là v́ không bao giờ anh nghi ngờ ḷng yêu nước của Thạnh hết. Thạnh có chí hướng thật, cuồng nhiệt tin tưởng, hăng say làm việc và có nhiều nhơn dục trong niềm tin.

Cả hai trăm chiếc xe đều bắt ḅ vào ách xong xuôi cả rồi, và khi chiếc xe cuối cùng báo tin bằng tù và rằng ḿnh đă sẵn sàng th́ chiếc xe đầu đoàn quất ḅ để tiến ra đường Thiên Lư.

Lối ṃn của thợ rừng dài độ một trăm thước và chỉ có già một chục xe ḅ là nối đuôi nhau được trên ấy thôi.

Chục xe đầu đoàn vừa đổ ra đường Thiên lư th́ một anh thợ rừng đi bộ qua đó hô lên:

-  Bà con ơi, coi chừng.

- Máy bay hử ? Xe đầu đoàn hỏi.

-  Không. Tối rồi, đâu sợ máy bay nữa. Nhưng ăn cướp nó phục kích bà con ở Rừng Lá và quyết mần thịt bà con đêm nay.

Rừng Lá ở cách đây non hai chục cây số, đó là nơi phục binh lư tưởng.

-  Cỏ đông hay không ? Xe đầu đoàn hỏi.

-  Vài chục tên.

-  Có súng chăng ?

-  Hai cây.

Hai cây súng với lại hai mươi người hung dữ th́ “mần thịt” hai trăm người không biết tự vệ và không có phương tiện tự vệ là một chuyện rất dễ.

Xe đầu đoàn níu ḅ lại rồi truyền tin bằng miệng vào cho cả đoàn hay. Thiên hạ hoang mang và bàn tán hơn nửa tiếng đồng hồ, rốt cuộc mới quyết định được rằng nên bỏ đêm nay, tối mai hăy lên đường.

Tối mai, bọn cướp cũng chưa chết bớt đứa nào, nhưng chắc chắn là chúng sẽ bỏ cuộc v́ không đủ sức phục kịch một đêm thứ nh́ nữa.

Chúng tính toán ta biết rằng tám giờ đêm nay, công voa gạo sẽ tới Rừng Lá, thế là chúng sẽ bền chí đợi suốt đêm đinh ninh rằng đoàn tải gạo tới trễ v́ trở ngại nào đó, và đợi một giờ th́ phải đợi hai giờ và cứ như thế măi cho tới sáng.

Muỗi ṃng, lạnh lẽo, bực dọc, sẽ làm cho chúng mệt vô cùng và có thể chúng sẽ dời ngày ăn hàng lại chuyến sau, cũng không mất đi đâu, mà chuyến sau th́ đoàn đă tổ chức tự vệ kịp rồi.

Bấy giờ các xe gạo trở bánh và trên hai trăm người chủ đoàn tải gạo, qua đêm nay giữa rừng.

Vâng, có trên hai trăm người trong đoàn hai trăm chiếc xe ḅ nầy và nhiều xe chỉ chở thuê thôi và có chủ gạo đi theo, mỗi xe có hơn một người ngồi trên đó.

Thạnh ngày trước có theo hướng đạo vài năm nên nhiều sáng kiến của anh được đoàn hoan nghênh và thực hiện.

V́ đoàn phải đối phó với cọp và phi cơ (vâng, ban đêm thỉnh thoảng vẫn xảy ra những cuộc oanh kích Sàig̣n) nên họ cắm trại như thế nầy:

Xe ḅ gạo được xếp thành một ṿng rào tṛn trên cánh đồng, người và ḅ núp trong ṿng rào ấy. Mỗi chiếc xe ḅ phải đốt lên một đóng lửa và họ thay phiên nhau để nuôi lửa suốt đêm.

Ṿng rào lửa hên trong ṿng rào xe ḅ sẽ ngăn cọp beo cướp ḥ và có thể vồ người nữa.

Ṿng rào lửa nầy, phiền lắm, lại là cái đích khả nghi mà phi cơ sẽ ham bắn phá. Phi cơ Đồng Minh thấy cái ǵ khả nghi là bắn liên thinh xuống ngay, tuy không dội bom.

V́ thế mà dân tải gạo lại có người canh chừng máy bay; hễ nghe tiếng phi cơ th́ phải báo động ngay bằng tù và, và những người có phận sự thức nuôi lửa, phải dập tắt lập tức hai trăm đống lửa tố giác ấy bằng đủ mọi cách dưới tay họ: đập bằng gậy để hạ ngay ngọn lửa, rồi tưới nước suối lên liền, nước suối chứa trong những cái thùng dùng cho ḅ uống nước muối trộn cám để tẩm bổ ḅ, lúc han ngày.

Hai phần ba nhơn số được ngủ, trong khi một phần ba canh gác trong mỗi phiên. Như vậy người canh gác cũng ít quá v́ một người phải dập tắt ngay ba đống lửa cùng một lúc th́ hơi mệt. Nhưng họ không làm sao khác hơn được, chỉ biết hạn chế số người canh máy bay đến tối thiểu: l người trong mỗi phiên gác.

Sứ mạng nầy không thể giao phó cho người giữ lửa v́ giữ lửa phải ngồi dưới đất cạnh các đống lửa để đủ th́ giờ dập tắt tức khắc, c̣n người ŕnh phi cơ th́ phải ngồi trên những bao gạo, cao tuốt trên kia để pḥng bị tiếng động dưới nầy làm rối tai. Dưới nầy có ḅ gù, có củi nổ, có người tṛ chuyện, ồn ào lắm, khó mà lắng nghe được.

Gió rừng cuối tháng chín lạnh thấu xương nên mới có chín giờ, tức bảy giờ đầu hôm, mà phiên gác đầu, hai tiếng đồng hồ, được đặt ra, và lửa nổi lên tứ phía. Giờ nầy cọp chưa vội đi ăn đêm, nhưng người th́ rất cần hơ ấm.

Mậu ngồi giữ lửa mà ḷng dạ không yên. Cái người được Thạnh cắt ra để canh máy bay là một người điếc. Hắn cũng là người G̣ Vấp và Thạnh biết rơ bịnh tật của hắn.

Đành rằng phi cơ Đồng Minh oanh tạc ban đêm, không bao giờ tới xứ nầy trước chín giở cả nhưng một sự bất thường t́nh cờ có thể rủi ro xảy ra.

Cả đoàn đang chuyện văn om trời trong tiếng ḅ rống v́ bị muỗi ṃng đốt, trong tiếng nổ lách tách như liên thinh của những khúc củi to của hai trăm đống lửa, hơn thế, bọn tải gạo gồm phần đông là trai trẻ, họ đùa giỡn ầm lên, những điều kiện ấy không lợi tí nào cho anh điếc ŕnh máy bay.

Nếu bị phi cơ xạ kích, th́ mười phần anh chắc chết hết chín phần. Ư nghĩ nầy làm cho Mậu buồn ghê lắm. Anh rất ham sống v́ anh mới có hăm hai, anh lại rất ham sống v́ anh vừa bắt đầu yêu và được yêu lại.

Nhà Diệp ở Cầu Hang và sáng hôm kia, đánh xe ḅ qua cầu để lên Lái Thiêu, anh thấy Diệp đưa tay vảy tiễn anh, sau hàng rào tre nhà nàng.

Diệp sẽ buồn ba năm hay năm năm, khi mà chàng bỏ xác tại đây ?

Mậu tưởng tượng mănh liệt quá đến đỗi nghe như ḿnh đang bấp hối, và trong giây phút, hương tóc của Diệp phảng phất đâu đây.

Anh thấy Diệp xoa tay lên đầu anh, nghẹn ngào khóc không ra tiếng, rồi anh thấy Diệp núp sau bờ tre mà nh́n đám lửa của anh đi qua Cầu Hang, nàng không dám ra mặt để khóc bạn v́ hai người chỉ mới thầm lén với nhau thôi.

Nhưng không, anh sẽ bị diều tha quạ mổ, bị thú rừng và côn trùng làm tiệc trên xác anh, và Diệp chỉ biết đau thầm với kỷ niệm người đi không về.

Mậu lại thấy đôi môi...

Nhưng anh đưa tay lên dụi mắt để xoa cái h́nh ảnh tươi tốt đó nó khiến anh thèm muốn và càng xui anh ham sống hơn, mà càng ham sống th́ càng sầu.

Anh muốn thủ tiêu nỗi sầu trái mùa đă bị người trong lứa với anh thóa mạ. Trong thời quốc phá gia vong, yêu là một chuyện bậy, sầu t́nh càng bậy hơn.

Anh không gia nhập các hội kín, chỉ thủ phận làm ăn đă là không cao đẹp rồi, giờ ít ra anh cũng phải được nh́n thẳng vào mắt của lương tâm anh mà khỏi xấu hổ đă hưởng thụ trong khi người ta hy sinh.

Mậu lấy làm kỳ cho Diệp lắm. Nàng được rất nhiều con trai trong vùng của nàng, đặc biệt nhứt là Thạnh. Thạnh đẹp trai lại thơ mộng ra v́ lớp hào quang ái quốc của chàng ta. Đó là người yêu lư tưởng của con gái trong những năm tiền khởi nghĩa.

Ấy, vẻ thơ mộng nơi thanh niên, thay đổi tùy thời, có thời thanh niên phải yếm thế mới được con gái hoan nghinh, có thời thiếu nữ chỉ mơ những chàng trai giỏi đàn địch ca hát thôi.

Thế mà Diệp nó đă chọn chàng, một người con trai thường, không tên không tuổi trong địa phương, chỉ hứa cưới nó để lập gia đ́nh, thật là thấp lè tè và xoàng xỉnh.

Tiếng tù và nổi lên, đó là tù và đổi phiên gác, c̣n tù và báo động th́ khác.

V́ lạnh nên Mậu cứ nằm đó, và cùng với người thay thế anh, nhiều người khác nữa cũng đến nằm trên cỏ ướt sương cạnh đống lửa.

Bấy giờ thiên hạ bắt đầu ngủ nên sự ồn ào dịu xuống ! Người ŕnh máy bay lại là Thạnh nghĩa là một kẻ thính tai.

Mậu an dạ lắm. Từ đây tới mười giờ là giờ máy bay Hoa Kỳ thường hay đến, từ thuở giờ luôn luôn là như vậy. Thạnh không điếc, thiên hạ lại hết la hét, hết cười giỡn, th́ đỡ khổ biết bao nhiêu !

Mậu nằm ngửa, một tay gối đầu, một tay chận chiếc bao bố rách phủ lên ngực cho ấm, nh́n bóng dáng đen thui của Thạnh đang ngồi trên xe ḅ của chàng ta, ở cách đó vài mươi thước, bóng dáng nổi bật lên một nền trời đầy sao.

Mậu nghĩ về Thạnh, về cuộc làm ăn mà chàng ta đă chống rồi lại theo, về cái lượng gạo ít quá một cách khó hiểu mà Thạnh chở theo hôm nay.

Anh thắc mắc, anh suy đoán rồi bỗng do nhiều hội ư, sự thật vụt lóe ra khiến Mậu kinh sợ hết sức. Anh vụt lồm cồm ngồi dậy, muốn la hét lên cho ai có thể nghe th́ nghe. “Bà con cô bác ơi, ta trúng kế của Thạnh rồi, liệu là chạy trốn đi thôi, kẻo máy bay Đồng Minh bắn chết !”

Nhưng anh không bao giờ dám báo động như vậy cả. Vốn nhút nhát, anh lại không t́m đủ bằng cớ tố cáo một ư muốn thầm kín của kẻ khác, c̣n hành động của kẻ ấy th́ chưa xảy ra.

Nhưng anh tin chắc rằng bác thợ rừng hồi chiều chỉ là một người bị Thạnh mua chuộc để loan tin láo khoét về một bọn cướp không bao giờ có.

Thạnh muốn cầm chơn đoàn Vận tải đêm nay trong rừng, để mượn tay Đồng Minh giết họ. Nếu đoàn lên đường th́ sẽ không có lửa trại và phi cơ không sao thấy được.

Cái anh ŕnh máy bay lúc đầu hôm được Thạnh cố ư chọn v́ tật điếc của bác ta, đă pḥng hờ phi cơ đến sớm hơn mọi lần th́ đă có người đủ khả năng không nghe, không báo động.

Trong phiên gác nầy, vào giữa canh một mà Đông Minh rất có thể đến, th́ người ŕnh phi cơ lại là chàng ta, nghĩa là c̣n đủ khả năng hơn anh điếc nhiều lắm. Điếc có khi c̣n nghe được, chớ giả điếc th́ chắc một trăm phần trăm là sẽ không nghe ǵ cả.

Khi thấy Thạnh chở gạo ít quá lại cứ giành đi sau, Mậu nhớ có xem xét thử th́ thấy có cát rơi dưới lườn xe của chàng ta, Mậu ngỡ trước đó Thạnh đă chở cát, giờ suy kỹ lại th́ không phải thế. Chính Thạnh chở cát thật sự đêm nay, sáu bao toàn cát, hay bốn bao cát ở dưới, hai bao gạo làm mặt, ở trên.

Nó giành đi sau để cho con mắt ṭ ṃ của kẻ khác khỏi thấy cát rơi rớt dọc đường, v́ nó biết thế nào cát cũng chảy ra chút ít.

Nó sẽ không báo đông, Đồng Minh thấy lửa sẽ bắn phá, nhưng nó sống sót chắc chắn, nhờ núp dưới một lớp cát dày như thế.

“Trời ơi ! Mậu kêu thầm lên ! Sao có người ác được đến thế mà sâu hiểm đến thế ?”

Mậu tiếp tục suy luận: “Không có sự cuồng tín chánh trị nào lại xui kẻ cuồng tín làm một tội ác vô ích như vậy hết.

“Tiếp tế không hại cho cứu tế bao nhiêu; sự nhục chí của đám thanh niên anh dũng chỉ là tin tưởng chưa được chứng minh của Thạnh thôi.

“Vả lại gạo vào vựa ở Phan Thiết rồi, được đồng bào ở đó tải ra Bắc cũng bằng ghe bầu th́ sự trễ nải, nếu có, không đáng kể.

“Bỗng Mậu lại giựt ḿnh và càng khiếp sợ hơn nữa. Anh bỗng chợt hiểu rằng Thạnh toan mượn tay Đồng Minh, không phải để giết đoàn mà chính là để giết anh; anh, mà Thạnh thù ghét từ ngày anh được Diệp chọn. Người trong đoàn nếu có bị tan xương nát thịt th́ âu cũng chỉ là vạ lây, ngoài ư muốn của Thạnh.

Mậu kinh sợ hết sức. Chết một minh, dễ ghê hơn là chết chùm, mà chết chùm lại ít ghê hơn là chính ḿnh nghe rằng ḿnh là cái đích duy nhứt bị nhắm. Làm như là ḿnh sẽ chết nhiều hơn là người chung quanh, họ chỉ rủi ro mà chết c̣n ḿnh th́ bị giết.

Mậu muốn đứng lên mà chạy ngay đi, chạy đến núp dưới chiế xe của Thạnh, nhưng chợt thấy vô lư, anh buồn cười và cứ ngồi đó, nhưng dạ vẫn không an.

Đồng Minh không đến đă hai mươi ngày rồi, trong khi đó th́ Nhựt chở xăng Nam Dương về đây rất nhiều để rồi chuyển đi đâu nữa đó không rơ. Hoạt động ấy không thoát khỏi mắt gián-điệp của Đồng Minh đâu và ai cũng tiên liệu phi cơ sẽ oanh kích nay mai, kể cả người Nhựt cũng biết thế và ngày nào họ cũng đưa xăng vào giấu ở các rừng Biên Ḥa, Thủ Dầu Một vân... vân...

Mậu vểnh tai nghe ngóng. Bạn đồng hành của anh đă ngáy pho pho, gió rừng hú nghe ghê rợn và xa xa, vẳng nghe tiếng cọp béo.

Mậu bận theo dơi tiếng cọp rền lên, đi xa lần rồi hấp hối trong rừng sâu mà không hay biết về các tiếng động khác, măi cho đến lúc tù và vang dậy một góc trời, anh mới giật ḿnh, kinh ngạc đến tột độ.

“Sao hắn lại báo động ?”

Bộ máy pḥng thủ thụ động đơn sơ mà đoàn mới lập có mấy tiếng đồng hồ, mà nó đă chạy trơn tru như máy đồng hồ Thụy-Sĩ. Bao nhiêu đống lửa được dập tắt ngay tức khắc, và cả trại ch́m th́nh ĺnh trong bóng đêm và trong im lặng, cho đến ḅ cũng như là biết cơn nguy sắp đến nên cả thảy đều nín thinh.

Phản ứng theo bản năng tự tồn của kẻ ư thức về tai họa, v́ biết đâu Thạnh lại không có cách khác để kêu gọi phi cơ, đoàn phi cơ từ ngoài biển vào ngă Phan Thiết rồi đổ xuống Sài g̣n, rầm rầm bay ngang qua đây. Mậu đứng dậy rút con dao rừng ra rồi chạy như bay để giây lát sau dó chúi vào dưới gầm xe của Thạnh.

Kẻ âm mưu cũng đă tuột xuống đến nơi và hai người đụng đầu với nhau dưới ấy.

Mậu đưa mũi con dao rừng trước mặt Thạnh mà nói, giọng cương quyết lạ đối với tánh hiền lành của anh:

-  Đừng cựa quậy mà chết  bây giờ ! Có đèn bin hay không ?

-  Không.

-  Có phương tiện nào khác để gọi phi cơ không ?

-  Cũng không.

-  Sợ lắm hả ? Mậu cười mỉa mai rồi hỏi như vậy.

-  Ừ.

-  Sợ cảnh chết chóc quá, nên phải báo, động ?

-  Đúng và không.

-  Cái ǵ mà lại đúng và không đúng ?

-  Tôi sợ chết lắm. Nhưng đă báo động không phải v́ sợ chết, tôi đă chết rồi.

Mậu giựt ḿnh, vội lùi tức khắc và thủ thế hẳn ḥi. Anh ngỡ Thạnh sợ quá rồi hóa điên – Vâng, sự kinh sợ có thể làm cho hắn hóa điên nên nói xàm. Cái viễn ảnh đổ máu tập thể, lát nữa đây, khi mà những viên đạn to bằng cổ tay sẽ xé thịt người đồng đoàn với hắn, trong trường hợp hắn giả điếc không nghe tiếng động cơ của máy bay vang rền trong không trung, viễn ảnh ấy kinh khiếp quá.

- Anh cũng c̣n chút lượng tâm, tha thứ anh đó, Mậu nói.

-  Không. Tôi không thương hại anh và họ đâu.

-  Hay anh sợ chính anh cũng sẽ chết ?

- Đúng và không.

-  Lại đúng và không nữa !

- Dúng là tôi đă sợ chính tôi cũng sẽ chết. Tôi đă có dịp chứng kiến một cuộc phi cơ xạ kích. Lằn đạn có thể đi xéo, chớ không phải luôn luôn xuống theo đường thẳng đứng mà ḥng ỷ lại vào bao cát. Nhưng không phải thế.

-  Chớ thế nào ?

-  Khó nói lắm.

-  Cố gắng thử xem.

-  Nếu cần chết chung với các anh, tôi vẫn phải chết kia mà, có phải không ?

-  Đúng như vậy.

- Đó là hy sinh cho chánh nghĩa.

-  Rất đúng.

-  Nhưng tôi đă không dám chết th́ nghĩa là tôi không hành động v́ chánh nghĩa.

-  Khen anh thành thật. Anh chỉ muốn giết một ḿnh tôi thôi, v́ Nàng ?

- Đúng và không.

-  Gàn, cứ đúng và không măi.

-  Không, là như thế nầy: tôi đă giả dối với chính tôi, luôn luôn lặp lại măi với ḿnh rằng ḿnh giết để ngăn trở cuộc tiếp tế có hại cho cứu tế. Lặp lại măi điều đó rồi tôi cũng đâm ra tin rằng tôi hành động v́ lư tưởng.

Nhưng đến cái giây phút mà tôi thấy rằng tôi không dám chết, tôi mới chợt nhận ra rằng tôi bị tiềm thức gạt gẫm và thật ra tôi chỉ hành động v́ Nàng.

Người anh hùng giả hiệu bỗng dưng lăn đùng ra mà chết. Tôi đă chết rồi, như tôi đă nói.

Giọng Thạnh là giọng của một kẻ không c̣n thiết đến việc ǵ nữa trên đời nầy. Hắn úp mặc lên cỏ như vừa kiệt lực.

Máy bay Đồng Minh rần rộ lướt qua trên trại rồi bay luôn xuống Sài g̣n.

 

 

           

© Binhnguyenloc.com