Không có thứ thiệt

B́nh-nguyên Lộc

 

Vách bên mặt bằng gạch, ngăn căn phố B́nh ở với một đăy phổ khác chủ. Vách bên trái là vách ván, v́ nhà bên ấy cùng một chủ với nhà chàng.

Căn đó do bà Tư chiếm ngụ và bà đi vắng hai hôm nay nên B́nh nghe buồn quá. Có bả ở nhà, chàng rất khổ v́ mỗi hôm, đúng bốn giờ sáng th́ bả thức đậy lục đục nấu nước cúng, rồi tụng kinh đánh chuông inh lên. Người con trai cần ăn ngủ là chàng, v́ thế phải sụt cân, bởi ngày nào cũng mất giấc vào lúc ngủ ngon nhứt. Thế mà bả đi khỏi, chàng lại nghe như thiếu thiếu cái ǵ.

Bà Tư chỉ ở một ḿnh, nhưng cuộc sống bên ấy rất linh động. Bà cho vay tiền góp cho phu xích lô và ngày nào nhà bà cũng rùm lên tiếng bả mắng nhiếc các con nợ trả chậm, trả không đủ số, tiếng họ cự lại rất thô lỗ, tiếng những con nợ mới, năn nỉ ỉ ôi để mượn năm bảy trăm, một ngàn. Họ kể lể gia cảnh, t́nh trạng làm ăn, khiến chàng chỉ nằm nhà mà nghe, cũng đủ tất cả mọi nếp sanh hoạt ở Đô thành.

Bỗng có tiếng mở cửa nhà bà Tư.

-  Lạ, sao bà ta gởi nhà cho ḿnh, nói đi tới sáu ngày mới về ?

B́nh nghĩ như vậy nhưng không băn khoăn lắm. Bà ta đi hành hương trên Biện Bà và có lẽ gặp tiết lạnh, không ở trên núi lâu được.

Nhưng mà ... kỳ lạ ! Tiếng bước không phải là tiếng chơn của bà Tư. Chàng đă thuộc ḷng lối kéo lê dép lẹp xẹp của bà ta c̣n tiếng guốc của người nầy mạnh và trẻ hơn nhiều. Và đó là tiếng guốc đờn bà, một cô gái cũng nên.

Mọi khi bà Tư đi đâu về là thở ra rất to và nói : „Ứ hự mệt !“ Người mới vào nhà, không nói ǵ cả, cũng chẳng đi nằm ngay như chủ nhà, ở chiếc giường trong buồng. Y đặt mạnh một vật ǵ hơi nặng lên gạch rồi mở cửa sau ngay, có lẽ để đuổi mỗi v́ nhà tối, muỗi vào rất đông.

B́nh nghĩ ngay đến kẻ trộm, bằng cớ là y đă khép cửa lại cẩn thận lúc vừa bước vào nhà, để không ai thấy y tom góp đồ đạc bên trong.

Nhưng chàng không vội. Kẻ trộm là phụ nữ th́ chẳng mấy lăm hơi đâu, và phải đợi y cạy tủ, thồn quần áo vào bị của y, chừng đó bắt tại trận mới sướng tay.

Chàng cũng chẳng buồn ḍm kẽ vách để ŕnh hắn, v́ sợ động, hắn sẽ chạy đi rồi chàng hụt trổ tài để lập công với bà láng giềng thường biếu xén bánh hàng chàng hằng bữa.

Nhưng mà ... càng kỳ lạ hơn nữa ! Kẻ trộm lại ra sàn nước, xối nước ào ào. A, th́ ra y tắm. Mẻ, ăn trộm lộng hành quá, giữa ban ngày lại làm ồn lên nơi nhà khổ chủ, như không sợ ai hay hết.

Bỗng chàng mỉm cười v́ vừa sực nhớ đến lời một người bạn : „Chúng nó thủ đoạn lắm, chúng nó ra vào tự nhiên, cử động ầm ĩ để ta yên chí rằng chúng nó là người nhà rồi không buồn can thiệp. Có thế chúng nó mới yên ổn mà vơ vét trong nhiều giờ. Lắm khi chúng nó lại cả gan kêu xe cá đến dọn cả tủ, bàn, như là chánh thức dọn nhà. Dân Sàig̣n thiếu t́nh lân cận, có ai bận tâm đến gia đạo của ai đâu, nên chúng mới tự do tung hoành được như vậy“.

Thằng bạn kinh nghiệm về ăn trộm ban ngày ấy nói đúng đây rồi. „Được, để rồi con nầy xem“.

Nhưng giờ th́ chàng lại ṭ ṃ có ư muốn ḍm kẽ vách. Bên kia, một phụ nữ đang tắm, bên nây là một thanh niên khỏe mạnh. Chàng chiến đấu một hơi, mắc cỡ với ḿnh quá, nhưng rồi chiến bại. Chàng vụt ngồi dậy, tḥng chơn xuống giường th́ bên kia đă thôi xối nước và giũ quần áo kêu rẹc rẹc.

Tiếc quá, và càng mắc cỡ hơn với ḿnh, B́nh hậm hực nằm trở xuống, lẩm bẩm rủa thầm tên trộm cái đă phá sự yên ổn của chàng.

Tên nữ trộn tắm xong, vào buồng. Y đứng gần vách ngăn và làm ǵ măi nơi đó không rơ. B́nh cứ nghe tiếng guốc của y cà gạch nhè nhẹ.

„À, phải rồi, nơi đó bà Tư có gắn một chiếc gương to và chắc nàng đang chải tóc“.

Công việc điểm trang đoán thấy đó, làm dịu bớt h́nh ảnh hung tợn của tên trộm nữ kê nầy, nên B́nh nghĩ đến y bằng tiếng „Nàng“.

„Vậy nàng chải tóc. Nàng chưa quá ba mươi đâu. Nàng có đẹp hay không nè ?“ Tự hỏi điều đó rồi B́nh suưt bật cười to lên và hoảng sợ, chàng vội bịt miệng chàng lại. Không, không nên để cho nàng, cho tên trộm biết rằng có kẻ đang ŕnh.

Chàng bật cười v́ thoạt tiên chàng đă h́nh dung ra một chị đen đúa, mặt mày đầy thẹo, hai bàn tay thô, mắt và miệng trông hung ác vô cùng, nhưng chỉ có một việc điểm trang ấy đă đủ thơ mộng hóa kẻ trộm rồi.

„Nàng đẹp hay không nè ? Không, tóc ướt th́ phải chải, đó là việc dĩ nhiên, không cứ ǵ phải đẹp mới làm dáng như vậy. Nhưng chắc chắn là nàng không hẹp. Phụ nữ đẹp mà lưu manh th́ đă đi làm nghề khác, lường gạt, móc túi hay ǵ ǵ đó, chớ đâu có thèm làm ăn trộm“.

Nàng không đẹp. Và có lẽ nàng hóa điên hay sao mà chải tóc xong, nàng bước lại giường để nằm, không tính chuyện tóm đoạt giang sơn của bà Tư nữa. B́nh lắng nghe một hồi nhưng không thấy bên ấy rục rịch.

Nhưng ơ ḱa, nàng lại khóc ! Chỉ khóc thút thít nho nhỏ thôi. Tên trộm mới kỳ chớ !

Cượng không được với tánh ṭ ṃ, B́nh ngồi dậy, rón rén bước lại vách. Buồng chàng đóng cửa tối om, nên chàng không sợ bên kia thấy. Vách được nhiều lớp người thuê nhà dán lên năm bảy lần giấy, giấy nhựt tŕnh, giấy in bông, giấy gói, thứ dầy màu vàng, nhưng đă lủng nhiều nơi do lột mũi dao nhỏ, một chiếc móc tai của cả hai bên họ đua nhau xoi lỗ để bắt chợt bí mật của nhau. Chàng và bà Tư không cần ŕnh nhau, nhưng các lỗ tí hon và bí mật ấy đă có sẵn rồi.

B́nh khom lưng đưa mắt tới, dán sát mắt chàng vào một lỗ to bằng mũi kim, trông dáng điệu chàng giống hệt một đứa bé xem chiếu bóng dạo trong một cái thùng mà một anh nhiều sáng kiến đă chở trên xe máy đi rong phố.

Qua cái lỗ nhỏ như vậy thế mà tầm thấy lại mở ra lớn như màn ảnh đại vĩ tuyến.

Nàng...

Trời ơi là nàng đẹp ! Nàng đậy mặt lại bằng khăn mu xoa, và B́nh chỉ thấy thân thể đều đặn của nàng thôi, trong bộ bi-da-ma rằn ri để ḷi tay chơn trắng nơn.

B́nh tiếc hùi hụi đă xem hụt khi năy. Nhưng bỗng chàng ngạc nhiên bết sức. Trộm sao lại đẹp như thề nầy, mà đi ăn trôm lại mang bi-da-ma theo để thay đổi.

Ḱa, nàng kéo khăn xuống hỉ mũi và B́nh lặng người đi rất lâu. Th́ ra nàng là „cô Bảy“ vợ của người Pháp lai ở dăy phố sang trọng trước đường cái.

„Ḿnh chưa già đă lú lẫn. Cô Bảy là cháu của bà Tư, ḿnh lại cứ đinh ninh là bà Tư không họ hàng con cháu !“

Tuy nhiên cũng hơi lạ. Mặc dầu vách nhà bếp của cô Bảy chỉ cách cửa trước của bà Tư có một ngơ hẹp rộng tám tấc, người cháu họ nầy ba bốn tháng mới vào đây thăm d́ một lần, mà mỗi lần đến là như thăm bẫy, xẹt vào năm phút rồi đi ngay.

Có lẽ bà Tư gởi nhà cho chàng xem chừng nhưng lại gởi ch́a khóa cho cháu bà ta, nên cô Bảy mới vào đây được. Hơi lạ là hôm nay cô nầy lại chiếu cố căn nhà vách ván nầy lâu quá. Có lẽ buồn gia đạo, cô ta ẩn ở đây để khóc thầm.

Ông Pháp lai ấy đă nhập Việt tịch và người trong khu phố nầy gọi ông ta là ông Gô có lẽ là Việt âm của tên Gaud hoặc tên Gaur, tên Gor ǵ đó không rơ.

Ông Gô giống người Việt hơn là người Pháp, tức là bé người thư dân ta, tóc đen và không quăn, mắt đen, ít râu. Ông ta chỉ Pháp có cái mũi cao và nước da tương đối trắng. Thành thử ông ấy là một người Việt đẹp trai lắm nhờ cái mũi và nước da của ông; phụ nữ nào không ưa Pháp vẫn phải ưa ông, và ông không giống Pháp mà lại đẹp như pháp.

Ông Gô làm áp phe, người ta bảo thế. Nhưng có người lại xầm x́ rằng ông ta chuyên bắt t́nh với các góa phụ giàu có để lường của.

Cô Bảy là người đờn bà đẹp nhứt khu phố, mà cỡ qui tụ tất cả mỹ nhơn Sàig̣n lại, cô đứng giữa họ, vẫn không lép chút nào. Bà Gô có dáng điệu sang trọng cực kỳ, lại sành ăn mặc, sành hóa trang lắm. Cô gọi đày tớ, ra lịnh cho đày tớ th́ hách dịch mà không kiêu căng, rơ ra là một tay giàu sang lâu đời mới có được tác phong khó tập ấy. Vào hiệu ăn, cô cầm ly, cầm muỗng nĩa dễ như chơi chơi, và nếu phải xé bằng dao, nĩa một miếng thịt gà hóc búa nhứt, cô vẫn làm như không không, như là ta xắn một miếng bánh phơ lăng mềm ùi.

Cả hai ăn ở tiêu xài theo bực triệu phú, không có biệt thự, nhưng căn phố lầu của họ, họ nhờ một họa sĩ tốt nghiệp môn trang trí bên Pháp chưng dọn cho, không cỏ xe Huê Kỳ, nhưng chiếc trắc xông của họ cũng đủ cho họ một bộ mặt dễ coi ở mọi nơi.

B́nh không nghĩ thêm ǵ về cô Bảy, nhưng có dịp ngắm trộm một người đẹp trong cảnh thân mật của cô ta, chàng không bỏ qua.

Cô Bảy day qua và nh́n vào tấm vách mà sau đó, chàng ŕnh. Thoạt tiên B́nh hết cả hồn vía, ngỡ cô ta thấy cái ǵ. Nhưng suy ra, chàng biết chắc đó chỉ là sự t́nh cờ thôi, và cô Bảy nh́n đúng ngay vào cái lỗ nhỏ của chàng cũng do t́nh cờ.

Hai người như là im lặng nh́n nhau, rất lâu, lâu lắm. Rồi cô Bảy mỏi, lại trở ḿnh day mặt vào vách bên kia. Chàng cũng mỏi, nhưng vẫn c̣n ham ngắm mỹ nhơn. Lần nầy chàng thấy ót, thấy lưng cô, nghĩa là đă thấy đủ cả khía cạnh của người bà Gô.

V́ đứng lom khom nên B́nh nghe mỏi lưng ghê lắm. Chàng lại bắt ho và phải cố nín. Lạ quá, thường, chàng có ho đâu, mà động cần nín thinh để ŕnh th́ nó ngứa cổ hết sức.

Chàng xem lại đồng hồ tay th́ thấy đă hơn mười hai giờ rồi, và bỗng nghe đói bụng. Rón rén, chàng trở lại giường, mặc y phục vào, mang dép đế kếp, đoạn đi nhón gót ra buồng trước. Đến nơi, công việc khó khăn bắt đầu. Đó là mở cửa làm sao cho cô Bảy không hay.

Bây giờ, nếu có kẻ nào ŕnh chàng, th́ họ lại ngỡ chàng là kẻ trộm v́ cái lối mở cửa không gây tiếng động của chàng. Chàng đă tốn hơn mười lăm phút và rất nhiều sức lực mới mở êm được cánh cửa đó.

Lách ḿnh ra ngoài, chàng nghe ớn lạnh v́ vừa đổ mồ hôi lúc cố sức mở cửa th́ gặp ngay một luồng gió. Thấy rằng không nên đóng cửa, chàng để vậy đi luôn.

Người sinh viên nầy ăn cơm xong, độ một tiếng đồng hồ sau th́ về tới nhà. Cửa nẻo nhà bên kia và nhà chàng vẫn y nguyên như cũ : cửa bên kia và cửa của chàng đều hé mở.

B́nh lại rón rén vào trong và công việc đầu tiên của chàng là ḍm qua lỗ mọt của giấy dán vách. Cô Bảy nằm ngửa và ngủ kḥ. Có lẽ cô ta nhịn đói trưa nay.

Thừa dịp người đẹp ngủ say, B́nh trở ra buồng trước để đóng cửa lại, và vẫn cẩn thận không cho động. Phải để người đẹp ngỡ chàng không có ở nhà.

Rồi đó chàng cũng đánh một giấc, không bận tâm đến nàng tiên ẩn dật bên kia nữa. Nàng c̣n đó th́ chàng c̣n dịp bắt chợt nhiều việc hay ho, không mất đi đâu mà lo.

Đang ngủ say, không biết đă bao lâu rồi, bỗng tiếng la hét ở bên kia đánh thức chàng dậy th́nh ĺnh.

- Tao đi t́m mầy từ sáng đến giờ. Tao không dè chẳng ai thèm chứa mầy nên mầy mới chui vào xó nầy. Tao t́m mầy, không phải để năn nỉ mầy về đâu, đừng có mong hảo vô ích …

-  Ai thèm...

-  Im ! Nói láp đáp tao vả cho mà găy răng giả bây giờ. Tao t́m mầy để đứt khoát. Đây, va ly quần áo của mầy đây…

B́nh nghe tiếng một vật nặng rơi xuống gạch. Khi sáng chàng cũng đă nghe thứ tiếng ấy rồi : Cô Bảy đă xách một va ly nhỏ ra đi và giờ được tiếp viện thêm một va ly to hơn nhiều.

-  … Tất cả cái ǵ của mầy đều được gom vào đó, từ chiếc áo lót đến đôi giày cũ, không c̣n dấu vết của mầy ngoài nhà. Đây, cho mầy năm ngàn ăn tháng đầu để kiếm chồng hay kiếm việc, tùy ư. Nè, nói trước cho mà biết, chiều nay tao đem “nó” về, mầy léo hánh đến tao đánh cho một trận rồi mời thừa phát lại tới chứng rằng mầy xâm phạm gia cư bất hợp pháp th́ ở tù nghe chưa ? Phải nhớ rằng không có khai gia đ́nh cho mầy ở nhà tao nghe chưa ?

-  Nhà mầy ?... A...ha...ha... mầy nói dễ nghe dữ ! Lại bố thí năm ngàn ! A... ha... ha... Tao có ham ở với một thằng điếm như mầy đâu. Nhưng hễ tao ra luôn th́ phải chia của. Tiền tửng nhà là của tao, tiền sắm xe cũng của tao, đồ đạc trong nhà, tủ lạnh, máy hát âm thanh nổi cũng của tao, đó là không kể tiền ăn xài hằng tháng có tao tiếp tay, mới làm ra, ăn xài không hết, mầy bỏ băng.

Giờ phải hồi lại tao phân nửa tổng số tài sản, với lại phân nửa tiền bỏ băng, tao mới nghe.

- Tao không nghe, mầy làm ǵ tao ?

-  Tao níu đầu mầy.

-  Con đ ... chó, mầy đừng có ...

-  Thằng đ ... đực, không được hỗn.

-  … Mầy đừng có vuốt mặt. Hồi tao đem mầy về, mầy không c̣n một cái răng, nhớ hay chưa chị gánh nước mướn sún răng ?

- Đồ khốn nạn !

-  A ... ha ... ha … chị Bảy không c̣n một cái răng ! Thế rồi chị Bảy học đi giày cao gót, chập chững như là cóc mang guốc, chị Bảy dồi phấn như hề hát bội. Ai dạy chị Bảy cầm nĩa, ai dạy chị Bảy tiếp khách, ai dạy chị Bảy chọn màu ? Học những thứ ấy để lên chức cô Bảy rồi không chịu trả công à ?

Chi Bảy ơi, nhiều chị gánh nước mướn khác dám đổi bạc vạn đi học cho sành cái phong thể “Cô” nghe chưa, v́ với cái vỏ “Cô”, các chị sẽ sống được mà khỏi cần vốn liếng hay lao lực. Chị kiếm tiền được cũng nhờ cái uy tín “Cô” mà tôi gây cho chị, chị dư biết mà…

-  Đồ tồi ! Ừ, tao nhà quê đó, tao nghèo hèn đó, mà đă xấu chưa như mầy làm ...

-  Nín !

-  Tao không nín. Tao là con cắt cỏ, con gánh nước mướn, c̣n mầy, mầy là kết quả của một cuộc hiếp dâm của một ba đá say rượu.

B́nh nghe tiếng giày bước tới, rồi một cái tát trời giáng.

-  Đồ khốn nạn, đồ vơ phu !

Một cái tát nữa.

-  Đồ chó đẻ, trâu sanh !

Một vật cứng chạm vào vách kêu cái rầm . Có lẽ cô Bảy ném chồng bằng vật ǵ đó, nhưng ông Gô né kịp.

- Tao quyết ăn thua đủ với mầy…

Cô Bảy nói thế rồi chạy chân không đùi đụi, có lẽ cô ta nhảy tới để ấu đả với người Pháp lai. Bỗng B́nh nghe một tiếng “ành” và tiếp theo đó, cô Bảy kêu “Trời ơi ! Chết tôi rồi !” Rồi té xuống gạch một cái “ạch”.

Tiếng giày của ông Gô đi ra. Cô Bảy rên è è, và B́nh nghe tim chàng đau nhói. Chàng thường thấy lũ du đảng đánh nhau bằng dao búa, đổ máu xối xả nhưng chàng không hề nao núng: chàng có thấy một đôi lần phụ nữ đánh lộn với đờn ông, thua trận và bị nện đến chết giấc, nhưng chàng cũng không hề nao núng : họ đánh nhau và thắng bại là sự thường.

Nhưng chàng ghê tởm quá khi chứng kiến cảnh đờn ông đánh đờn bà. Đánh nhau với đánh người, khác nhau xa lắm. Trong các đám đánh người, kẻ bị đánh thường là yếu đuối, không thể tự vệ và cái vơ phu của kẻ đánh đập lộ rơ ra, sự đau đớn của những người bị đ̣n gia tăng lên, nhờm quá !

Cô Bảy vẫn nằm dưới gạch mà rên è è . . .

Th́ ra cái cô Bảy sang trọng cực kỳ ấy, từ lời ăn tiếng nói đến những cử chỉ nhỏ đều mang dấu liệu “nhà giàu cũ”, cái cô Bảy mà ai cũng mến và kính nể ấy, trước kia là một chị cắt cỏ sún răng !

Hai h́nh ảnh hiện lên, chớp nhoáng: một thôn nữ nghèo nàn… rồi một cô gái mới học đánh phấn, mới học ăn học nói. B́nh muốn bật cười. Cô Bảy bây giờ thật là không tiếp tục cho hai h́nh ảnh kia chút nào và khó ḷng mà nhận rằng ba người ấy là một.

Nhưng không thể không nhận rằng ông Gô là một người có khiếu thẩm mỹ thật vững: t́m thấy một ngôi sao trong trăm ngàn chị bán chè, chị mua lon sữa ḅ, ve chai, tin chắc ngôi sao sún răng ấy biến đổi ra người đẹp được, phải chăng là tài giỏi về thuật xem người ?

Cỡ xứ ta mà có nhà sản xuất phim biết dùng người, th́ ông Gô sẽ là một nhân viên khám phá minh tinh một cách đắc lực vậy.

Cô Bảy năm nay độ 28, 29 tuổi ǵ đó. Cô ta ăn ở với ông Gô lâu lắm là mười năm chớ không hơn. Học tập được một phong độ đài các trong mười năm, cô Bảy quả là một phụ nữ thông minh. Có nhiều cử chỉ nhỏ phải tập trong bụng mẹ tập ra, nhiều ngôn ngữ phải bập bẹ ngay từ lúc lên hai, lớn lên mới nói được một cách tự nhiên, nói tóm lại, phải sống và được giáo dục lâu đời, lâu năm trong không khí quí phái mới thành quí phải, chớ không phải hễ trúng số độc đắc th́ một sớm một chiều, sang trọng được ngay đâu. B́nh có biết một ông nhà giàu mới, triệu phú đă mười lăm năm rồi, mà hễ mở miệng ra là đ. .m...

Tuy nhiên bọn quí phái giả nầy vẫn hiện nguyên h́nh trong lúc họ giận. Khi năy họ thô bỉ với nhau là đúng chơn tướng của họ rồi.

Cô Bảy vẫn rên è è...

B́nh do dự rất lâu. Bắt chợt bí mật của người khác, nguy cho ḿnh lắm. Ḿnh sẽ bị họ oán v́ họ sợ ḿnh. Ḿnh sẽ bị họ ghét v́ họ mắc cỡ với ḿnh. Nên giả đ̣ đi vắng là hơn. Nhưng mà... thật khó chịu. Có thể cô ta bị thương nặng cũng nên và cần được cứu cấp.

Rốt cuộc, người sinh viên nầy quyết nghe theo lương tâm ḿnh và bổn phận làm người của ḿnh. Nhưng biết đâu hành động của chàng lại không do nguyên nhân khác thúc đẩy, không do tiềm thức chàng xúi giục, tiềm thức mà trong đó đang trú ẩn nhiều cảm t́nh đối với một người thiếu phụ xinh đẹp mà chàng quen biết.

Mặc dầu ở dăy nhà b́nh dân phía sau, B́nh vẫn quen với tất cả các gia đ́nh giàu có phía trước, nhờ địa vị sinh viên của chàng, một địa vị khá “le” trong xă hội ta, nhờ tánh t́nh chàng dễ mến, và nhờ chàng đẹp trai. Mặc dầu không hy vọng ǵ, các ông vẫn cảm t́nh với thiếu nữ xinh đẹp, th́ lẽ dĩ nhiên là các bà cũng cảm t́nh với thanh niên đẹp mă.

B́nh mặc y phục vào rồi, không cần giấu giếm sự có mặt của chàng nữa, chàng bước mạnh, mở cửa mạnh rồi sang nhà láng giềng.

Cô Bảy nằm nghiêng trên gạch mà ôm ngực co ḿnh lại như để chống lạnh. Cô không rên rỉ nữa khi nghe có người đến, nhưng vẫn không day lại để xem cho biết đó là ai, B́nh không gơ cửa, bước vào nhà và hỏi :

-  Có sao không cô Bảy ?

-  Cậu B́nh đó hả ? Trời, tức ngực muốn bứt hơi lận cậu à. Nhưng đă hết rồi, chỉ c̣n đau ê thôi.

- Cô nên dậy, nếu không việc ǵ.

Cô Bảy lồm cồm ngồi dậy, vẫn cứ ôm ngực. Hai người nh́n nhau, ngỡ ngàng, thiếu phụ mắc cỡ v́ bị lộ tẩy. B́nh mắc cỡ, cái mắc cỡ của người tốt, mắc cỡ v́ đă biết chuyện xấu của người ta làm cho người ta phải xấu hổ với ḿnh.

- Cậu ngồi chơi !

- Tôi lo quá, qua đây để giúp đỡ cô.

- Cám ơn ḷng tốt của cậu.

-  Cô không việc ǵ thật chớ ?

- Chắc không việc ǵ. Nó đánh tôi như vầy đă nhiều lần rồi, mà lần nầy không phải là lần nó nặng tay nhứt đâu. Hồi tôi mới về với nó mấy năm đầu nó ghen, nó đánh tôi đến chết giấc năm bảy phen.

-  Trời !

Cô Bảy mỉm cười và nói :

- Mặt cậu lộ vẻ đau đớn và ghê tởm một cách thật t́nh. Cậu chưa biết đủ mặt của cuộc đời nên mới thế. Tôi th́ tôi xem đó là thường.

B́nh ngạc nhiên hỏi :

-  Thật à ? Rồi chiều nay cô lại về, rồi ông Gô lại làm lành như bao nhiên lần khác?

-  Cậu đừng kêu nó bằng ông. Nó là một thằng khốn kiếp. Không, lần nầy tôi không về nữa, mặc dầu vẫn xem đó là thường. Nhưng nó quyết đuổi tôi, tôi không nên cố ĺ vô ích. Nó đă tim được người thay thế tôi rồi.

-  Sao lại thay thế ?

-  V́ tôi cũ quá rồi, nó chán. Nhưng tôi đẹp. Nó cần một người vợ đẹp, để cho sang và để gây tín nhiệm quanh nó. Nó khổ công t́m kiếm và giờ kiếm ra rồi, nó không c̣n lư do để chứa tôi mà nó hết ưa.

-  Nhưng tại sao cô lại …

-  Tại sao tôi biết mà cứ ăn ở với nó à ?

Cô Bảy cười gịn lên và nói tiếp :

-  Cậu ngây thơ một cách dễ thương. Rơ là học tṛ. V́ tôi cần dựa vào nó để sống chớ sao ! Cây da cậy thần, thần cậy cây da mà cậu ! Thần nầy hết linh rồi th́ đi luôn là hơn.

-  Nhưng mà . . .

-  Nhưng mà tiền của chưa chia à ? Tôi đ̣i chơi vậy chớ làm sao mà nó chịu ḷi tiền. Thưa kiện th́ không bằng cớ, đánh lộn với nó th́ đánh không lại nó.

-  Té ra...

- Trông vẻ mặt ngơ ngác của cậu thật dễ thương quá ! Y như tôi cách đây mười năm. Và tôi đoán hiểu cậu muốn nói té ra tụi tôi không hạnh phúc với nhau như cậu ngỡ. Quả đúng như vậy, nếu hiểu theo cậu. Nhưng mà vẫn hạnh phúc đó chớ. Tụi tôi sung sướng...

- Nhưng về t́nh …

-  Á... há… há... cậu c̣n tin tưởng ở ái t́nh ? Ờ mà phải ! Hồi đó tôi cũng tin như vậy. Hay lắm. Hết tin nữa, thật là uổng. Mong cậu sẽ khỏi mất ḷng tin như tôi.

-  Trời ôi ? Th́ ra...

-  Cảm động lắm và dễ thương lắm ! Th́ ra giả dối tuốt, có phải không ? Chắc cậu đă nghe nó khai dĩ văng của tôi. Phải, hàm răng tôi là hàm răng giả, lông nheo cũng giả, tóc cũng giả, bộ ngực cũng giả, cái eo cũng giả và chắc cậu nghĩ rằng tim tôi cũng giả tuốt. Thằng chó đẻ ẩy cũng vậy. Cậu nói đúng. Rất đông người như vậy.

Cô Bảy nín lặng, mắt mơ màng giây lâu rồi nói nho nhỏ như tự nói với minh: “Nhưng vẫn c̣n thứ thiệt, như cậu B́nh. Tâm hồn cậu trong trắng !”

B́nh đă mất gần hết cảm t́nh đối với người đẹp nầy. Những cảm t́nh cậu dành cho cô ta rơi rớt lần lần từ lúc bị đánh thức th́nh ĺnh đến giờ : nó rơi khi chàng biết dĩ văng của cô ta, nó lại rơi khi chàng nghe cô ta thô lỗ, và nó rơi hết trọi hết trơn khi cô ta phơi bày trắng trợn nhơn sinh quan của cô ta.

Nhưng câu nói gần thư nói thầm ấy đă cứu vớt được phần nào một chút xíu ḷng mến cái con người mà tuy thế chớ dầu sao trong bụng cũng c̣n sót lại được một tí thiện căn con người, c̣n biết ngậm ngùi tiếc thưởng những ǵ tốt đẹp đă mất.

-  Tôi giúp cô được ǵ bây giờ ? B́nh đột ngột hỏi.

-  Cám ơn cậu nhiều lắm. Nhưng tôi không sao đâu.

-  Rủi ông ấy trở lại ?

-  Nó đă dứt khoát.

Nàng vừa nói, vừa chỉ năm ghim bạc mà Gô đă vứt chài bài dưới gạch. Rồi tiếp :

- Cậu B́nh nè, tôi mến cậu lắm đấy nhé. Cái trong trắng của cậu đă làm cho tôi nhớ lại rằng con người vẫn tốt. Tôi cần gần gũi cậu để khỏi chán chê cuộc sống. Chiều nay, tôi mời cậu đi ăn cơm nhá ?

Thấy thanh niên ngần ngừ do dự, nàng nói :

- Không sao, ta đi ăn cơm thố dưới chợ cũ, có tốn hao ǵ đâu mà cậu ngại. Tôi cũng thích trở về giai cấp cũ của tôi mà tôi đă xa từ lâu. Ăn tửu lâu sang trọng lâu ngày, vào quán b́nh dân chắc cũng thú lắm.

-  Nhưng mà ổng sẽ nói sao ?

- Nó nói sao thây kệ cha nó. Nhưng nó không nói ǵ đâu. Bọn của tôi tốt ở chỗ đó. Hễ rồi là rồi, và người nầy để cho người kia yên thân. Họa chăng là cậu sợ miệng hàng xóm. Được, như vậy tôi đợi cậu dưới ấy hồi sáu giờ, trong liệm cơm thố đường Tôn Thất Đạm, cậu đi riêng và gặp tôi nơi ấy vào giờ đó.

Cô Bảy đă bị lột trần và tự lột trần từ dĩ văng đến phong cách của cô ra rồi nên B́nh không nghe ham đi với người thiếu phụ ấy. Thật không c̣n ǵ để biết nữa về thiếu thời, về tâm hồn của con người đó. Tuy nhiên có một sức mạnh vô h́nh nó xui khiến chàng nhận lời: đó là một người đờn bà đẹp tuyệt trần, thân thể khêu gợi, hơi lẳng và có một cặp mắt dâm đảng không c̣n ngờ ǵ nữa.

Những lần gặp nhau ở đầu phố, nàng chào chàng bằng một cái cười khá trai lơ th́ chàng đê mê mấy giây, rồi đâm nghĩ vẩn vơ hàng giờ sau đó. Nay con người hấp dẫn về thân ấy lại rảnh rang và thích gần gũi với chàng, chàng làm sao mà không xiu ḷng.

Họ ăn cơm thố xong rồi đi đạo mát, cũng chẳng ai nói với ai ǵ nhiều ngoài chuyện mưa nắng, v́ họ chẳng có ǵ để nói với nhau, anh con trai không c̣n thương xót thiếu phụ bị hành hung và bị phụ răy v́ anh nghĩ cô ta cũng chẳng tốt ǵ đó, c̣n bà chị th́ thấy thằng em c̣n nhỏ dại quá, nên không buồn tâm sự với nó.

Nhưng thằng em ấy đă mấy lần bị xúc động khi rủi ro họ chạm tay, chạm chơn nhau. Bà chị thấy hay hay, cái tṛ vui đó nó nhắc nhở thời con gái của bà chị và khiến bà chị vừa sung sướng vừa ngậm ngùi nên bà chị cố ư tái diễn những đụng chạm rủi ro ấy rất thường.

Một khi kia, bà chị thấy đứa em nhỏ như say rượu, nên trong mấy phút bà chị đâm ra nghĩ quấy. Cả hai nhà khít vách nhau đều vắng người và bà chị nghe rằng cứ bắt cóc thằng con trai nầy mà hưởng nó th́ tuyệt.

Bà chị kêu mỏi chân, gọi tắc xi để cả hai cùng về nhà. Nhưng dọc đường không hiểu sao, bà chị lại bảo xe chạy tuốt đến công viên nằm trưởc bulding Lam Sơn.

Khu nầy tối om và công viên vắng hoe. Họ ngồi kề nhau trên chiếc băng đá và bà chị nghe thằng em thở hổn hển. Trong mấy phút nữa, bà chị lại ngẩn ngơ, nhưng cố chiến đấu với tà tâm của ḿnh một hồi, bà chị nói :

-  Cậu B́nh nè !

- Dạ.

-  Tôi biết rơ bụng cậu trong giây phút nầy đây.

B́nh giựt ḿnh đánh thót, rồi hoảng sợ chối :

-  Không, tôi không...

-  Không sao đâu, chính tôi cũng cùng một tâm trạng như cậu kia mà. Nhưng tôi mến cậu quá nên... không nỡ: Nếu ta làm xằng th́ rồi cũng không đi đến đâu cả. Tôi cần một người đờn ông bản lĩnh để dựa mà sống, c̣n cậu, cậu làm sao mà chịu lấy vợ già hơn cậu đến chín mười tuổi.

Tệ hơn thế, cậu sẽ biết ái t́nh dưới gương mặt xấu của nó th́ hại cho đời t́nh cảm của cậu lắm. Tôi mến cậu v́ thấy cậu c̣n trong trắng, sự trong trắng rất hiếm có vào thời nầy. Tôi có một đứa em gái, cũng c̣n trong trắng như cậu. Nếu không có tôi nó chỉ bán mía ghim là cùng. Nhưng tôi đă cho nó đi học và hiện giờ nó làm thơ kư đánh máy cho người ta.

Nó, giống hệt tôi, c̣n đẹp hơn tôi nữa, và hơn tôi ở chỗ tất cả trong người nó đều là thứ thiệt, từ hàm răng đến cái eo.

Nếu cậu không chê nguồn cội bần cùng của chị em nhà tôi, th́ tôi xin cho không nó cho cậu. Nó biết nội trợ và sẽ thủ phận làm nội tướng chớ không oanh liệt chạy áp phe như tôi đâu mà cậu lo.

Tội biết cậu chưa nghĩ đến việc lập gia đ́nh, v́ sợ nghèo, nhưng con Huệ nó lại có kế sanh nhai th́ đỡ khổ cho cậu. Cậu lại khỏi cưới hỏi ǵ cả, cứ đem nó về là xong. Nếu nhờ trời, tôi khá ra, tôi sẽ giúp hai vợ chồng.

B́nh ngỡ ngàng quá. Cô Bảy trắng trợn phơi trần lửa dục của cô ta và phanh phui lửa dục của chính chàng, khiến chàng rất xấu hổ. Và vừa thèm chị, ai lại nhận cưới em mà xem cho được. Nên chi chàng chỉ làm thinh, tức ḿnh bị đứt hy vọng và hơi giận người đờn bà nầy.

- Ư mà ! Cô Bảy như sực nhớ lại nên nói thêm. Ư mà làm sao cậu nhận lời khi cậu chưa biết mặt mũi em tôi ra sao. Vậy mai nầy nhơn dịp d́ tôi về, tôi sẽ biểu nó tới để thăm d́ tôi và để cho cậu coi mắt. Tôi sẽ nói thật hết cho nó biết như vậy và cậu khỏi phải tỏ t́nh hay nói ǵ rắc rối cả. Hễ cứ thích, nói với tôi một tiếng, tôi cho nó về ở với cậu ngay.

Một lần nữa, B́nh lại thủ vai thụ động. Cô Bảy vẽ bùa cho cô ta đeo, chớ chàng có xin xỏ ǵ đâu. Nhưng chàng cũng không nỡ từ chối, phản đối. Ngày mai chàng không gật đầu là lá bùa cô Bảy tự đeo không linh, chỉ có thế thôi, cô mà có ham lên chức chị vợ bao nhiêu, cũng chẳng ăn nhằm ǵ.

Ngày mai lại, bà Tư về với hai chai nước sơn khê đầy nhóc vi trùng mà bà tin chắc rằng rất thần hiệu để tiêu trừ bá bịnh.

B́nh mừng đă có bạn láng giềng đỡ hiu quạnh, nhưng lại lo rầu sẽ bị đánh thức mỗi hôm vào giờ ngon giấc. Bà Tư cho vay tiền góp, nghe ḿnh có tội nặng lắm với Trời, Phật, nên cố mà tụng kinh, đánh chuông, mong mài ṃn bớt tội của bà phần nào.

Chiều lại, đúng y như cô Bảy đă dự định, cô Huệ ấy tới thăm d́. Nghe tiếng khách bên kia, B́nh hơi ngạc nhiên. Cô cháu của bà Tư sao lại có giọng nói từa tựa như giọng của một người quen của chàng, cô Tần Ngọc.

Nhưng chàng cứ bị động, không buồn bước qua đó để coi mắt cô gái mà chị cô, cái bà me Tây trời đánh ấy đă thi vị hóa nghe hay lắm.

V́ thế mà đợi măi không được, cô Bảy đành phải đưa em của cô qua đây. Thoạt tiên, B́nh định nín để trốn luôn. Nhưng chàng nghe thương xót hai chị em quá, cần chồng cho đến đỗi quên tủi thân, đến tận nhà trai cho hắn coi mắt.

V́ thế mà chàng dậy để mở cửa. Cửa vừa mở ra th́ chủ và khách đều ngạc nhiên kêu lên một lượt:

-  Kia cô !

-  Kia anh !

Họ chết sửng mà nh́n nhau rất lâu rồi cười x̣a, đoạn chủ mời khách vào nhà. Cô Bảy hơi lo, hỏi :

-  Hai ngrời đă quen với nhau rồi à ?

-  Tôi không dè cô Tần Ngọc nầy là cô Huệ.

- Em cũng không dè anh B́nh ở đây.

Quả đúng như cô Bảy đă khoe, Tần Ngọc là một thứ cô Bảy trẻ hơn mười tuổi, c̣n ngây thơ lắm, nhưng đẹp không thua ǵ chị. B́nh đă ngẩn ngơ trót tháng khi quen biết với Tần Ngọc, nhưng sau thấy ḿnh vô hy vọng, chàng cố mà quên cô ta, mặc dầu họ gặp nhau mỗi ngày.

Tần Ngọc làm thơ kư đánh máy cho nhà xuất bản “Cảo Thơn”, c̣n chàng ta v́ túng qnẩn quá, không c̣n cha mẹ để tiếp tế cho, nên bỏ học để lănh khoán bản thảo của nhà xuất bản mà cô thơ kư đánh không kịp.

Mối t́nh mà chàng vừa hoài thai, bị mặc cảm bóp cho chết non đi. Kể ra, chàng c̣n kém Tần Ngọc một bực. Tần Ngọc đánh máy mỗi ngày được có năm trang mà lương tháng đến hai ngàn, th́ chạy mỗi trang, nàng lănh mười ba đồng, c̣n chàng th́ v́ thất nghiệp cần phá giá để lănh cho được công việc, nên chỉ ăn có ba đồng mỗi trang mà giấy lại do chàng phải bỏ tiền túi ra mua nữa.

V́ thế mà chàng không dám mong làm chồng hay làm nhơn t́nh của cô thơ kư xinh đẹp nầy.

Cô Bảy thất Vọng lắm, định bụng họ đă quen với nhau rồi mà đă không cảm nhau (v́ nếu cảm, B́nh đă chẳng thở ồ ồ khi ngồi gần cô đêm rồi) th́ khó ḷng.

Nhưng B́nh th́ lại hy vọng tràn trề. Chàng đă không dám, mà người ta tự nhiên đến là cái may mắn lớn nhứt của đời chàng vậy.

Tần Ngọc nói ba điều bốn chuyện rồi xin về. Cô Bảy đưa em ra tới đường và hai người nói với nhau những ǵ nhiều lắm, trót nửa tiếng đồng hồ sau, cô ta mới trở vào nhà.

B́nh sẵn sàng gật đầu. Chàng chỉ chờ cho cô Bảy hỏi một câu ngắn: “Cậu thấy nó thế nào ?” Là đáp ngay : “Trăm việc xin nhờ chị”.

Nhưng cái câu ấy, cô Bảy không buồn hỏi. Trái lại cứ bằng vào cách đối thoại giữa bà Tư và cô th́ cô đang thu xếp để đi ở nơi khác.

B́nh sốt ruột quá nên mời cô ta qua nhà để hỏi thăm kết quả của cuộc hội kiến vừa rồi, kết quả ấy trước th́ đă định là do chàng định đoạt cả mà giờ chàng lại bôn chôn muốn biết.

Cô Bảy vẫn tử tế vui vẻ với chàng, nhưng lại lắc đầu mà hỏi:

-  Cậu B́nh, tôi rất tiếc v́ tôi mến cậu nhiều lắm. Nhưng cậu có phải là sinh viên giả hay không ?

-  Không, tôi vẫn có ghi tên mỗi học khóa nhưng nghèo quá, tôi lănh khoán công việc của nơi cô Huệ làm, rồi công việc nhiều, tôi phải tạm gát việc học lại vài năm, chừng nào khá sẽ hay.

-  Cậu làm sao mà khá được. Bây giờ cậu kiếm tiền vừa đủ ăn chớ không dư th́ biết bao giờ cậu mới rảnh về sinh kế để tiếp tục sự học.

-  Nhưng sinh viên hay không sinh viên, tôi vẫn cứ là tôi kia mà. Nếu chị mến tôi, v́ tôi th́ ...

-  Không bao giờ tôi hết mến cậu cả, nhưng con Huệ với tôi đồng ư rằng nó phải lấy một người chồng có tương lai...

B́nh như bị một vố búa bổ lên đầu. Chàng chết điếng giây lâu rồi ôm mặt than:

- Trời ơi, té ra không có cái ǵ thiệt cả, răng giả, ngực giả, mà cả trái tim cũng giả tuốt. Cô Huệ chỉ yêu tôi khi nào tôi là một cử nhơn tương lai thôi.

-  Phải, không có cái ǵ thiệt cả cậu à.

-  Nhưng sao cô lại bảo rằng cô Huệ trong trắng như tôi.

-  Chớ sao. Nó trong trắng, mà cậu cũng trong trắng. Nhưng cậu B́nh trong trắng vẫn cứ là sinh viên giả được th́ con Huệ trong trắng lại không có quyền yêu giả à ?

Nhưng biên giới của thiệt và giả thật khó phân biệt lắm cậu ơi. T́nh yêu tốt đẹp lắm, nhưng lại ăn không được th́ con gái họ phải nghe lư trí mà chọn người có tương lai chớ. Nó yêu ông cử tương lai mặc dầu v́ quyền lợi, nhưng vẫn yêu thiệt đó chớ. Con người thời nay sống với nhau toàn bằng của giả, nhưng chỉ giả đến mức nào đó thôi. Qua khỏi mức đó, những cái giả nhè nhẹ, giả hơi hơi là thiệt hết.

Nhưng giả cũng hay y như thiệt th́ thiệt hay giả, thật không quan trọng. Cái eo của tôi là cái eo nhơn tạo nhờ cái gaine tạo nên. Nhưng cậu cứ thấy tôi đẹp và hấp dẫn như thường, mặc dầu đă biết sự thật. Cậu cứ thèm tôi và thằng Gô, đi với tôi, cứ hănh diện là có một cô vợ lưng ong mà nhiều người đờn ông khác phải ganh với nó.

Vi thế mà con người thời nay mới sống được với cái giả, vui được, sung sướng được với cái giả. Không thế nào cậu t́m được cái thiệt, thiệt một cách tuyệt đối đâu mà mong. Rồi chạm trán với đời, cậu sẽ thấy là mỗi người trong chúng ta, ai cũng phải tự măn với những cái giả nhè nhẹ, nếu ta may mắn tránh được những cái giả tài trời.

Tiếng chuông bỗng vang lên bên nhà bà Tư và mùi hương trầm thoang thoảng đưa qua. Cô Bảy mỉm cười mà rằng :

- D́ tôi sùng bái giả đó, cho nhẹ cái tội cho vay nặng lời của bả. Nhưng bả yên ḅng được, đỡ sợ viễn ảnh địa ngục th́ bả vui sống được rồi.

B́nh ngước lên, cười ha hả một chuỗi cười ghê rợn :

-  A... ha... ha... Cô Bảy à... cô vừa khai quang, điểm nhăn cho tôi đó. Xin cô giữ bí mật giùm cho nhé ! Sở dĩ xóm giàu phía trước mà họ chú ư đến anh thanh niên của xóm nghèo trong nầy, v́ họ đinh ninh rằng anh ta sẽ là ông cử ngày nào đó. Tôi rất cần được họ tiếp tục nể nang...

- …Và cậu cần tiếp tục làm sinh viên giả. Đó, thấy không, chính cậu cũng “mà” con mắt người khác kia mà !

-  Phải, đúng như vậy.

-  Nè, đừng có buồn. Bà phán ở căn nhà số 5, khít vách với nhà thằng Gô, bả đă ghi tên cậu vào sổ hường nhà bả rồi. Bả định nay mai sẽ gọi cậu, gả con cho cậu rồi bao cậu ăn học. Tôi muốn phỏng tay trên bả, nhưng rủi lại khám phá ra sự thật.

Để rồi cậu xem, cậu sẽ trở lại địa vị sinh viên thật dễ như chơi, chính nhờ cái giả của cậu đó. Bả thương giả cậu, con bả yêu giả cậu, nhưng rồi sẽ thật hết...

-  A... ha... ha... giả... mà thật...

-  Ừ... rất có thể tôi sẽ là bà kỹ sư nay mai, v́ ông kỹ sư Cần ổng goá vợ và si tôi lắm. Bà kỹ sư Cần sẽ là bạn của ông cử B́nh, ta giao thiệp với toàn người bảnh không mà thôi.

- A... ha... ha… cử B́nh... giả… thật... tôi như đang chiêm bao.

-  Mai tôi đi cậu nhé. Tôi thuê buồng ở building, cậu tới chơi. Cậu là khách sang của tôi, nào ai biết.

-  Ừ… nào ai biết... a... ha... ha...

Cô Bảy vừa ra khỏi nhà, B́nh xách máy đánh chữ đặt lên bàn rồi cuồn loạn đập lên đó. Câu chuyện của bổn tiểu thuyết mà chàng đang đánh máy, là câu chuyện láo khoét. Thế mà sẽ có thằng bỏ tiền ra mua, rồi mê man đọc, có người lại rơi nước mắt thương cho cô gái bảy nổi ba ch́m trong đó. Cái anh tác giả chuyên môn nói láo, lại say sưa được khi viết truyện, anh ta mê man sống với nhơn vật, với cái thế giới mà anh ta tạo ra.

Ở Hà-Nội ngày xưa đă chẳng có nhiều cô tiểu thơ nhảy xuống hồ Hoàn Kiếm sau khi đọc chuyện Tố Tâm à ?

A. .. ha... ha… c̣n cái ông chủ nhà xuất bản ấy nữa, ông ta luôn miệng nói là làm văn nghệ, nâng đỡ văn nghệ... nhưng ông ta cứ xuất bản truyện kiếm hiệp, cứ hốt bạc bỏ nhà băng, cứ đi xe Huê Kỳ và bố thí cho những thằng văn sĩ một số tiền vừa đủ ăn cơm ở các quán xă hội, vừa đủ ăn xôi và uống nước mía a...ha... ha...

Bên kia, bà Tư niệm : “Mô phật... mô phật... mô phật !”

           

© Binhnguyenloc.com