Ho lao muôn năm

B́nh-nguyên Lộc

 

Vừa ra khỏi hiệu thuốc tây, Thảo đă bắt đầu băn khoăn: “Có nhiều thằng bạn nó sợ vi-trùng lao như sợ cọp, chàng nghĩ, và sẽ không dám đi ăn uống với ḿnh nữa ! Được, rồi chúng nó sẽ biết tay ḿnh, ḿnh sẽ bắt chúng nó khiếp đảm một bữa chơi cho bỏ ghét.”

Chàng rất sung-sướng mà sắp đặt một tṛ chơi ác hiểm: chàng mời chúng nó đến ăn nhậu, và gần cuối bữa ăn, sẽ giả đ̣ than thân trách phận, mang thuốc ra để làm bằng chứng rồi nói tạch hoạnh cho chúng nó biết rằng chàng ho lao nặng lắm. Thật ra, chàng chỉ mới bị nám phổi thôi, nhưng nói là đă ho ra huyết cả lít, chúng mới hoảng.

Trả xong mối thù tưởng-tượng đó, chàng lại băn khoăn về phản ứng của vợ chàng: Nó sẽ dửng dưng chăng ? Như thế chắc ḿnh tủi thân lắm ! Nó sẽ la hoảng lên v́ sợ tốn tiền ? Th́ ḿnh sẽ tức lắm ! Nó sẽ lo ḿnh chết chăng ? Th́ ḿnh càng tức hơn v́ như vậy là nó làm cho ḿnh mất b́nh tỉnh, sự b́nh tỉnh rất cần cho lành bịnh.”

Bỗng chàng bật cười. Th́ ra vợ chàng nghĩ làm sao, chàng cũng chẳng vừa ḷng cả. Có bất công hay không chớ ?

Thảo nghe thích thú trong ḷng lắm. Chàng có đọc nhiều sách nói về tâm trạng kẻ ho lao: thay tâm đổi tánh kỳ dị, hay hờn mát, hay nghi kỵ, hay ghen ghét và khó tánh là bực nhứt trên đời. Chàng cảm thấy chàng có đủ những tật xấu ấy và nghe thích thú v́ ư thức được về chính chàng.

*

Về tới nhà, Thảo rón rén như đứa trẻ vừa phạm lỗi, sợ mẹ la rầy.

Vợ chàng đang lui cui làm cơm dưới nhà bếp, nghe chàng về hỏi với lên.

-     Bữa nay anh không đi lại sở à ?

-     Thi hồi sớm, anh nói anh đi bác-sĩ, em quên rồi hay sao ?

-     Em nhớ, nhưng em cứ tưởng là đi bác-sĩ xong anh vẫn lại sở chớ.

Thảo nổi giận, nhưng dịu lại ngay. Phải, chàng chỉ nói là mệt xoàng, thi nàng biết đâu mà lo với lắng.

Chàng đặt gói thuốc lên bàn, toan đi cởi giày th́ Liên đă rửa tay và lên đến nơi.

-     Dữ ác hôn ! Bịnh ǵ mà nhiều thuốc dữ vậy ?

Liên vừa cười vừa mở gói thuốc để xem. Thảo sung sướng nh́n vợ, thấy người bạn đời của chàng đẹp quá và nhất là dễ thương quá. Ăn ở với nhau đă bốn năm rồi mà Liên không có con, lên c̣n trẻ được như cô gái ngây thơ mấy năm trước.

Chàng khổ sở quá mà đoán thấy sự sầu muộn nơi Liên, khi nàng biết căn bịnh của chồng, sự sầu muộn có thể làm cho nàng già đi, hoặc mất đi những nét vui tươi đă giúp đời chàng say sưa từ nấy năm nay.

Chàng hồi hộp ŕnh vợ mở gói, và khi những lọ Streptomycine lăn ra bàn, chàng nín thở để đo phản ứng trên gương mặt của Liên.

Liên ngạc nhiên giây lát, rồi tần ngần trước những chiếc lọ to quá đối vơi dúm bột trắng trong ấy. Biết rằng vợ đă hiểu, nhưng cũng chưa rơ lắm về ư nghĩ của nàng ra sao, chàng hỏi:

-     Em buồn lắm không ?

Lên ngước lên nh́n chồng, đoạn bước lại ngả đầu vào ngực bạn mà thỏ thẻ:

-     Em buồn hay vui về bịnh của anh, nào có ích ǵ. Nhưng em buồn, em buồn v́ anh đă không nghe em, làm đủ cách để mang bịnh nầy.

Sôi gan lên, Thảo sừng sộ hỏi gằn:

-     Anh làm ǵ mà em gọi là đủ cách ?

-     Th́ anh đă thức đêm, đi lạnh ngoài trời, chúa nhựt lại không nghỉ.

Thảo nhớ lại mọi việc trước đó th́ là Liên nói đúng. Chàng hố hận lắm, không v́ đă làm bậy mà v́ đă gay gắt với vợ một cách bất công. Chàng nói, giọng hàm ư van xin tha thứ:

-     Th́ đă lỡ rồi …

-     Chớ em có nói sao đâu. Đă lỡ rồi th́ …

-     Em chỉ buồn có bấy nhiêu đó thôi à ? Thật như vậy à ?

Liên lại thở dài:

-     Kể ra th́ ho lao c̣n đỡ khổ hơn bịnh khác nhiều lắm. Nếu anh bại xụi trẻ con chẳng hạn th́ em thật không biết nghĩ sao.

-     Vầy à ? Bịnh nầy hay lây th́ ghê gớm hơn chớ.

-     Không phải em buồn hay sợ v́ tánh cách truyền nhiễm của bịnh. Chuyện khác kia.

-     Bịnh khác có ǵ làm cho em buồn ?

-     Anh có nhớ phim “Không phải lỗi chàng” mà ḿnh đă xem cách đây năm năm hay không? Lúc ta mới gặp nhau và anh đang ráo riết chinh phục em ấy. Ấy, chính phim đó đă khiến em do dự đến sáu tháng trời mới chịu trao thân cho anh.

Thảo cười ngất:

-     Bà ơi, phim chiếu bóng, người ta xem bữa trước rồi bữa sau quên đi chớ. Tội ǵ phải nhớ măi đến năm mười năm như bà. Nhưng đâu, câu chuyện làm sao, bà nhắc lại thử xem.

-     Khoan, cá cháy hết !

Liên nói rồi vội vă chạy xuống nhà bếp. Thảo lắng tai và nghe một thứ tiếng xèo xèo đặc biệt, gắt chớ không ḍn, của mỡ chiên đang cạn trên một ngọn lửa quá già. Đồng thời mùi cá cháy hăn hăn bay lên.

Chàng mỉm cười lẩm bẩm: “Chuyện phim năm năm th́ nhớ, c̣n việc chiên cá c̣n nóng hổi lại quên.

Khi Thảo cởi giày xong th́ Liên cũng vừa trở lên. Nàng trách:

-     Anh hời hợt lắm. Chuyện như thế mà quên được.

-     Nếu cần phải nhớ tất cả tích tuồng chuyện phim đă xem th́ anh phải sắm một cái đầu to bằng cái lu mới đủ chứa.

-     Em chắc lớn đầu lắm hả ?

Hai vợ chong cùng cười x̣a, rồi Liên kể: “Chuyện bà ấy bị bại xụi suốt mười năm. Ông chồng, ban đầu c̣n sốt sắng săn sóc vợ nhưng măi rồi cực thân quá và tuyệt vọng, ông ta muốn bỏ rơi một người bạn đời không lành kia.

Nhưng khổ ơi, bỏ rơi vợ lại sợ miệng đời cho là bất nghĩa, là không chung t́nh. Mà để cái cục nợ ấy măi trong nhà, chỉ cực với nó. Ông ta băn khoăn trong ít lâu rồi quyết định ám sát người đàn bà không may đó. Ông lập mưu giết vợ, khéo léo đến đỗi vị lương y của gia đ́nh cũng phải ngỡ rằng bà ta chết thường v́ hao ṃn sức khỏe và cho giấy chứng chỉ theo hướng đó.”

-     Ghê quá ! Nhưng anh th́ chắc bụng không bao giờ giết vợ cả, nên anh không thèm nhớ câu chuyện dị kỳ ấy là phải.

-     Anh th́ cứ tin chắc liền những ǵ mà chính anh cũng không rơ rồi sau nó sẽ ra sao. Thử em tê bại ba năm th́ biết. Em tủi cho số phận đờn bà chúng em, nên em nhớ măi phim rùng rợn đó.

-     Nhớ th́ mặc sức mà nhớ, nhưng chuyện đó dính líu ở chỗ nào với bịnh ho lao của anh ? Bịnh anh đỡ khổ hơn ? Nghĩa là nếu anh bại xụi th́ em lại giết anh ?

-     Quỉ ! Em yêu anh măi măi. Vả lại cắt cổ gà mà em c̣n không dám, ngày chúa nhựt nhờ anh cắt giùm, ngày thường chay mượn người khắp xóm th́ em có phải là tay có gan giết chồng đâu.

Câu chuyện ấy muốn chứng tỏ rằng thành kiến rất tai hại, và ông ấy v́ sợ miệng đời xét đoán ông ta theo thành kiến, nên đến phải phạm tội sát nhơn. Nếu bỏ rơi vợ mà không bị ai nói ra nói vào, th́ đâu có đến đỗi xảy ra những chuyện tàn ác như vậy.

Nhưng riêng em, xem phim xong, một sự thật đau đớn bỗng bừng sáng lên nơi trí em, là trong một xă hội quá tiến bộ về vật chất, con người bận sống quay cuồng, không ai đủ th́ giờ mà đợi ai lâu được cả. Xă hội tổ chức chặc chẽ quá rồi, như một đàn kiến vậy. Có nhiều con kiến què phải nằm dọc đường, những con khác cứ tiếp tục đi tới, dầu có thương bạn cũng phải nhắm mắt làm ngơ. Không, kiến không có th́ giờ để chần chờ ở lại với bạn. Vả lại làn sóng kiến ngoài sau cứ đẩy tới hoài, muốn cưỡng lại cũng không được. Vậy th́ tốt hơn là người vợ hay người chồng đừng có mắc những chứng bịnh dây dưa lâu ngày quá, khó ḷng cho bạn ḿnh hy sinh cả đời y cho ḿnh, là v́ sự kiên nhẫn và ḷng thương của con người, dầu lớn lao đến đâu cũng có hạn.

Xă hội nhơn đạo biết bao nhiêu, mà cũng chẳng chờ y. Người ta cất dưỡng trí đường, cẩt nhà thương hủi, rồi người ta để y ở riêng đó, đoạn thờ ơ đi qua, bỏ quên y ngoài lề cuộc sống.

Thảo trố mắt nh́n vợ, kinh ngạc hết sức. Đó là những sự thật không mới lạ ǵ, thỉnh thoảng chàng cũng có nghĩ qua, nhưng giờ đây, Liên nhắc lại trong một trường hợp mà chàng là kẻ có thể bị đoàn thể bỏ rơi, thi bỗng chàng nghe chua xót quá và chát tai như một khám phá bất ngờ vừa đánh mạnh vào thần trí chàng.

Chàng tủi thân đau ốm quá, suưt rưng rưng nước mắt. Phải mạnh khỏe, hay chết đi, hoặc bịnh ǵ cho dữ dội rồi lành, chớ đừng có rề rề từ năm nầy đến năm khác, xă hội không thương lâu đă đành, mà cho đến người thân yêu cũng chẳng đủ kiên tâm chờ đợi.

Có lẽ trong cái đoàn thể hữu lư ấy, chỉ có một kẻ vô lư thôi là bà mẹ, bà mẹ tiếp tục đút cơm cho một đứa con sanh ra thiếu mất xương sống, nằm suốt đời và suốt đời được cái bà vô lư ấy mớm cơm măi cho đến lúc bà bạc đầu, măi cho đến lúc bà hấp hối, liếc nh́n đứa con tội nghiệp không biết rồi đây ai sẽ cho nó ăn uống thay bà; bà chết không nhắm mắt v́ cứ nuối con kiến què bị đoàn thể bỏ quên.

Thảo nh́n lại vợ. Người thiếu phụ ngây thơ nầy cứ c̣n đẹp và ngây thơ nơi gương mặt như ngày nào. Nhưng không hiểu sao chàng có cảm giác như thoảng thấy lờ mờ những sợi mây  đen vắt ngang qua vầng trán trắng trong của vợ. Chàng quặn đau mà nghe ḷng tin của chàng nơi tấm t́nh không bợn của Liên bỗng bị lung lay. Té ra Liên đă ư thức rơ rệt về cuộc đời, đă cảm nghĩ những ư nghĩ kỳ dị mà nàng vừa nói ra. Ư nghĩ ấy, cảm nghĩ ấy làm cho t́nh yêu chồng của nàng  bớt hồn nhiên đi.

Th́nh ĺnh, Thảo nhớ đến người lănh tụ Cộng sản và nuột đảng viên trí thức trong vơ kịch “Những bàn tay bẩn” của J. P. Sartre. Người lănh tụ ấy cho rằng một đảng viên Cộng sản mà suy tưởng nhiều quá là nguy hiểm.

Người vợ cũng thế. Nàng không nên suy tưởng nhiều. Nàng phải nhắm mắt mà yêu không đắn đo, không suy nghĩ đến những chuyện không may và không hay có thể xảy đến cho chồng. Nàng phải nh́n chàng và tự bảo thầm: “Em sẽ đi với anh trọn đường trần.”

Tay mân mê những lọ Streptomycine to lờn quá đối với đám hạt bụi trắng bên trong, Liên lại tiếp:

-     Em th́ không khi nào bỏ rơi anh. Nhưng nếu anh mắc phải một chứng bịnh kinh niên, rề rề từ năm nầy qua năm khác, th́ xin thú thật rằng khó ḷng mà em tránh khỏi nghĩ quấy ! Đành rằng nghĩ mà không làm, th́ không hại ǵ, nhưng dù sao t́nh của em nhu thế cũng bớt đẹp đi. Th́ có buồn không hở anh ? Vậy anh đau phổi, em thấy tương đối may mắn lắm đó.

Thảo không c̣n biết nên cười hay nên khóc. Chàng nói đùa một cách vô duyên để quên cái khó chịu nếu khí hậu suy tưởng cứ kéo dài:

-     Vậy ta nên hoan nghinh bịnh ho lao phổi không em ?

Rồi chàng hô to lên.: “Ho lao muôn năm !”  Không hiểu sao, sau lời hoan hô ấy, chàng cười lên được, cười ngất đến chảy nước mắt.

Phải chăng đó là những giọt lệ thương cho sự mỏng manh của t́nh cảm loài ngươi ? Yêu nhau suốt đời ư ? Hy sinh v́ nghĩa cả ư ? Ḷng tin kiên cố nơi một lư tưởng ư ? A ha, cái ǵ cũng có giới hạn cả. Núi mà c̣n ṃn, sông mà c̣n cạn kia mà ! Và ḥn đá vọng phu chỉ là ảo mộng của những anh chồng ích kỷ thôi.

Liên hơi sợ mà nghe chuỗi cười ghê rợn của chồng. Nàng càng sợ hăi thêm khi ngẩng lên, nh́n thấy đôi con mắt Thảo cứ càng phút càng đỏ au và vẻ mặt hiền hậu của chàng bỗng mang những nét hung ác lạ kỳ. Bấy giờ trông chàng như nuột con thú dữ sắp sửa vồ một con mồi.

Thảo thoáng thấy h́nh ảnh láo khoét của ḥn đá vọng phu rồi tưởng tượng đến sự không trung kiên của người đàn bà, của Liên, và bỗng nổi cơn ghen, làm như là chàng đă chết và nấm mồ chưa xanh cỏ th́ Liên đă bắt đầu yêu người khác rồi.

Chàng giận dữ, nh́n bạn bằng đôi mắt căm hờn, rồi không giữ được, chàng bước đến chụp lấy nàng, x̣e tay ra toan bóp cổ vợ để trả thù sự phản bội vong hồn chàng.

-     Anh, anh làm ǵ chớ ?

Tiếng kêu khủng khiếp của Liên đưa Thảo về thực tại. Trong một t́nh cảm hỗn độn, chàng bỗng như hóa điên, hôn vợ một cách cuồng bạo như một kẻ toan hiếp dâm.

Liên nức nở lên khóc và nói trong .nước mắt:

-          Anh thay tâm đổi tánh kỳ lạ lắm. Thấy rơ là vi trùng đă tác hại nhiều trong cơ thể anh đến đỗi ảnh hưởng đến tâm trí anh. Anh nên sớm mà lo thang thuốc, không th́ nguy mất.

 

           

© Binhnguyenloc.com