Anh lười hưởng lộc

 

BNH-NGUYN LỘC

 

Chiều. Anh Ngọt buồn lắm v khng c ai để ni chuyện chơi th bỗng anh được ngay một tr giải-tr: một bầy mối c cnh, di-cư theo bản-năng để lập-quốc ở một nơi xa tổ-ấm v rơi-rớt dọc đường ở sn nh anh, v bao nhiu thằn-lằn v cc ở nh anh đều hoan-hỉ đổ x ra sn để mở đại-yến.

Đ l một bữa ăn ngon chắc l thịt mối rất thch-khẩu chng n m mỗi năm, chng được hưởng c một lần, vo ma di-cư nầy thi.

Anh Ngọt khng phải l người hung-c th ci việc con vật nầy xơi con vật khc, ring lấy n, khng vui mắt anh đu, nhưng cảnh-tượng trước mắt anh, lm anh nghĩ-ngợi lung-tung v qun được nỗi buồn chiều hm ở thn-qu.

Trước hết anh lấy lm kỳ cho loi mối lắm: Tại sao khng ở yn.lnh trong g mối cả kin-cố lẫn ấm-cng? m một số nhỏ lại mọc cnh để di-cư, m rốt-cuộc chỉ c độc một con l được tới đch để sanh con đẻ chu, tạo-lập cơ-đồ, cn bao nhiu con khc đều chết đường chết s hết?

-nghĩ nầy dẫn tới -nghĩ khc v anh hnh-dung ra một g mối. Danh-từ g-mối gợi -niệm nh cửa, rồi tr anh phối-hợp hai g-mối v nh lại, để tạo nn bi ton sau đy:

- Hiện anh ở trong một ci nh tranh vch tre đan, y như bao nhiu dn lng anh, từ bao nhiu đời rồi.

Vch tre đan, mt nh khng chỗ ch, vo ma nực. Nhưng qua ma mưa to gi lớn (sắp đến nơi rồi, sau ma di-cư của loi mối cnh) v nhứt l đến ma gi Bấc về, th loại vch lại tng-đảng với lạnh-lẽo, khng bảo-vệ chủ nh nữa. Nhưng n hữu-l v n l bạn của gi Nồm th đu c ha kẻ th gi Thu, gi Bấc, bởi cc thứ gi đều c họ-hng với nhau, nếu khng phải chỉ l một thứ m bị loi người đổi tn khi no gi chuyển hướng.

Anh Ngọt thấy rằng dn lng anh lười lắm, khng ai chịu cất nh vch đất hết, v xy vch đất m trổ cửa sổ th cũng mt khng km vch tre đan.

Anh quyết định ngay rằng anh sẽ cất một nh tranh vch đất, cất ngay ngy hm sau nầy cho xong trước khi ma mưa tới, m phải dng đất g mối mới được, v đất g mối tốt hơn bất-kỳ loại đất st no khc.

Nh anh đ cũ lắm rồi v chỉ nhỏ bằng bn tay xe, th ph bỏ, anh khng tiếc g hết. Vật-liệu mới, khng tốn tiền mua, cn cng thợ anh cũng khỏi trả, bởi chnh anh lm lấy mọi việc.

Anh Ngọt cn trẻ, nng tnh, nn lập xong dự-định l anh đứng ln, toan chạy nhảy v bị phấn-khởi, kch-thch qu-độ.

Bỗng anh thấy dạng hai người đi trước hng ro của anh. Anh nhn ra th đ l Hai Mẹo v Su L.

Hai người nầy đi ring-rẻ với nhau chớ khng phải cng đi đu đ. Anh gọi cả hai vo sn để khoe ci nh m anh chưa cất.

- Ch Hai ơi! Anh Su, v ti ni ci nầy cho m nghe.

Hai người nầy cũng chẳng c việc để lm, buồn qu, họ đi c-ru như vậy m chẳng biết đi đu, nn nghe gọi, họ mừng-rỡ, đẩy cổng tre vo sn anh Ngọt liền.

Anh Ngọt v đề liền, v anh ngứa miệng lắm:

- N ch Hai, n anh Su, ngy mai ti sẽ cất nh mới.

- Vậy hả? Hai Mẹo hỏi, bộ mầy tnh cưới vợ hả?

- Khng. Ti ph bỏ nh nầy, cất nh vch đất, ờ sướng hơn.

- Mất cng lắm! Su L nhận-xt.

Su L l kẻ lười nhứt lng. Anh ta l bợm nhậu, m bợm nhậu khng ăn uống bao nhiu, c thể xi mn xa-x-phẩm lười m khỏi sợ chết đi.

- Ừ, mất cng thật, nhưng ti khng ngại, v ti ưa ở nh vch đất.

- Mầy ni mai cất nh mới, sao bữa nay nh cũ vẫn chưa dỡ? Hai Mẹo hỏi.

- Khng cần dỡ. Ti chỉ đấp đất st trộn với rơm ln vch tre cũ l đủ rồi. Ti chừa mấy lỗ để lm cửa sổ, vch tre cũ ở chỗ mấy ci lỗ đ thủ vai song cửa.

- Mầy lm ăn như vậy hổng được đu. Đất n khng chịu dnh, sẽ r xuống hết cho m coi.

- Ti tin chắc l được, v ti dng đất st g mối, n dẻo như cơm nếp, trt đu dnh đ. Ci g mối m ti chọn l g tốt nhứt. N lớn bằng ci nh bếp ti, nghĩa l dư đất để xy bốn tấm vch từ nền ln tới nc nh, nếu xy vch thm cho nh bếp cũng hổng hết đất. M ch cũng biết rằng g mối cng lớn, đất cng dẻo.

- G mối no vậy?

- Ci g ở gốc cy gần bờ suối ấy m!

- ! mẹ ơi, bộ mầy muốn tự-tử hả? Đ l ổ cọp.

Khng hiểu sao m giống cọp rất thch g mối, khng phải để np rnh mồi như người ta lầm tưởng, m chỉ để nằm dựa vo đ những trưa nng-bức thi. Đất g mối mt lắm chăng?

Trong khi anh Ngọt hết cả hồn-va th Su L nheo mắt m cười, một nụ cười hm-hỉnh.

Khu rừng sau lng, nơi c ci g mối khổng-lồ ấy, chỉ l rừng chồi, lm g c cọp! Hai Mẹo l nh m-cng hương-thn, nghĩa l ch ta lm ci nghề ấy c nửa phần cng-việc, l bn hm với lại tẩn-liệm thi, chớ khng phải l nh gin, phu đn.

Ch ta rất cần đất st g mối, thứ đ tối-hạng-nhứt, để trt hm sau khi tẩn-liệm, m ci g mối do anh Ngọt chọn lại tnh-cờ trng v ci nguồn đất v-tận của ch ta.

Chim trời, c nước, ai bắt được nấy ăn, ch ta khng c quyền ngăn-cấm anh Ngọt nn mới h anh nầy bằng cu chuyện bịa l ci ổ cọp tưởng-tượng ấy.

Anh Ngọt nht như thỏ-đế, lại khng thạo chuyện rừng-r nn nghe dọa l sợ ngay.

Cười xong, Su L đề-nghị:

- Ch em mầy ăn ở cũng dễ thương, vậy để tao gip cho về mặt an-ninh, hầu ch em mầy c thể lấy đất m khng nguy cho tnh-mạng.

- Anh gip được hả?

- Bảo-đảm. Tao c cch. Cứ yn-tm. Sng nay, tao lại đy hồi hừng-đng rồi tụi mnh đi với nhau.

- Vậy th cm ơn anh Su lắm.

Hai Mẹo nhn Su L bằng nửa con mắt rồi xy lưng đi liền, khng một lời từ-gi ai hết. Su L lại nheo mắt cười v hỏi:

- Ch mầy c biết v sao m Hai Mẹo giận-dỗi hay khng?

- Tại tụi mnh nhỏ m khng chịu nghe lời ch ấy nn ch ấy bị mch lng.

- Ừ, tại vậy đ.

Su L rất hi-lng m thấy Ngọt khng hiểu g cả, v cố phụ-họa theo hắn. Đoạn anh hỏi giọng nửa đa nửa thật:

- Ch mầy sẽ trả ơn tao bằng g?

- Ti cũng ngho, vậy thi th anh cứ ăn cơm với ti trong mấy ngy ti lấy đất.

- Cũng được. Nhưng tao khng cần ăn cơm lắm. Tao chỉ muốn một thứ thi.

Anh Ngọt hơi lo, hỏi:

- Anh muốn mn g? Nh ti khng c c g đng gi hết.

- Khng, ai m bo cho mầy phải chịu tốn-hao. Tao chỉ đi quyền hưởng con mối Cha trong ruột g mối thi.

Ngọt cười ha-hả m rằng:

- Để anh nhậu chơi? Ti hiểu rồi. Ngỡ g chớ mn đ th ti phải nhường cho anh, chớ ti đu c biết nhậu.

Mỗi g mối c độc một con mối Cha, n chỉ lm cng-việc đẻ con m thi, nhưng n được nui-dưỡng ton bằng chất đại-bổ, nn n ngon khng tưởng-tượng được v bợm nhậu rất khoi.

Nhưng khng anh bợm no đủ can-đảm đo ph cả một g mối để bắt một con mối nhỏ. Mối Cha to thật đ, v con mối Cha của ci g mối cy cầy dễ thường to bằng ngn cẳng ci! Nhưng như thế cũng cn nhỏ qu đối với cng đo, bới.

V vậy m ci anh Su L lười nầy mới trợ-lực với anh Ngọt, để ngồi khng m hưởng mn ngon.

Anh lười no cũng thch ngủ nướng v dậy thật trưa. Nhưng sng hm sau đ, Su L đng hẹn y như một anh con trai c hẹn lần đầu-tin trong đời cậu ta, với một c gi đẹp.

Cả hai rời lng ngay để vo chồi, khu chồi nầy cũng gọi l rừng v n rộng bằng mấy trăm mẫu lận.

Su L v-trang bằng một chiếc mm thau nứt, khiến anh Ngọt ngạc-nhin lắm, tự hỏi: Va lm sao đuổi cọp được bằng thứ kh-giới dị-kỳ ấy?

Độ một tiếng đồng-hồ sau, họ nghe tiếng suối reo rc-rch, v thấy cy cầy với dưới gốc cy cổ-thụ ấy, ci g mối khổng-lồ.

Su L ci xuống đất, lượm một nhnh cy kh rồi đnh vo chiếc mm như đnh phn la.

Tiếng mm nứt ku r-r nghe mệt-nhọc như gần đứt hơi, vậy m anh Su lại tuyn-bố:

- Ch n khởi-cng được rồi đ, cọp n nghe tiếng thanh-la, đ hoảng-va chạy mất rồi. n, lm việc phải c phương-php khoa-học mới được. Ch n cứ đo, đo hoi trong hai ba ngy, chừng no cả ci g mối nầy đổ hết rồi th chừng ấy mới gnh đất về, chớ khng phải đo được gnh no, mang về gnh nấy đu nh!

- Ừ, như vậy cũng tiện.

Anh Ngọt đu c d rằng mnh m lm việc khoa-học ci kiểu đ th nội-nhựt hm nay Su L c thể c được mn nhậu rồi.

Trong khi anh Ngọt nai lưng lớn để đo th Su L ngồi chồm-hổm trn cỏ m ht thuốc phi-ph v thỉnh-thoảng đnh ln một tiếng xng r-r, nhừa-nhựa...

Đo được một tiếng đồng-hồ, mồ-hi của anh Ngọt tot ra dầm-dề, trng anh, người ta tưởng anh mới tắm từ dưới suối ln.

Anh nghỉ tay, vấn thuốc ht rồi hỏi:

- Ti đ gặp mối lu-b rồi, anh coi chừng ti cuốc trng con mối Cha của anh th chết.

- Khng sao đu, chưa tới ổ của n m! N ở su lắm, chừng no gần tới l tao biết, tao dặn cho m coi chừng.

- Ci ổ của n ra sao, anh?

- Ni đng ra th đ l ci buồng ring của n, hnh trn v lớn gần bằng một tri bưởi nhỏ, bn trong lng bng như lng của một t bằng sứ Tu.

- Xo, nấu cch no m ăn, anh?

- Bắt sống n, đem về nh tức-tốc, rồi bỏ n v một ci chn nưc mắm đầy. B Cha chỉ biết đẻ chớ đu c biết bơi lội g, thnh-thử b Cha trong lc chết chm, uống đầy một bụng nước mắm.

Xong đu đ, nhng b Cha v một mớ bột m trộn nước sền-sệt, rồi th cho v chảo mỡ.

Mối Cha lăn bột, chn vng lườm, vớt ra l bắt thm rượu tức-khắc.

Ch n sẽ được chia phn nửa. N, ch cắn v một ci, chất bổ trong bụng n tan biến ra trong lưỡi, đủ vị ngọt, bo, bổ, tả khng nổi

- Trời, nghe ni ti cũng bắt thm rượu đế.

- Ừ, vậy th rng m đo, ch em. Hễ gần tới ci buồng đẻ của bả, qua sẽ bo-động cho ch em hay, ch em phải nhẹ tay như l đếm trứng g vậy nghen!

Ht xong điếu thuốc, anh Ngọt lại vc cuốc ln đo nữa.

Lần nầy, anh ta đo hăng hơn trước nhiều, mặc dầu mối nhỏ bị ph ổ, chạy tn-loạn, b ln cn cuốc để leo ln tay anh m cắn, khiến anh lm việc kh-khăn hơn nhiều.

Thnh-lnh hai người nghe trong khối cy l một tiếng soạt rất to, rồi c tiếng gầm ln dữ-dội.

Su L quăng chiếc mm thau nứt, vừa nhảy vừa la: Cọp, cọp, bớ lng xm ơi!

Anh Ngọt sợ qu sức nn điếng-hồn đứng chết sửng, khng bước đi được lấy một bước, m cũng chẳng ku ln được nửa tiếng.

V con cọp ... xuất-hiện liền sau đ. Đ l ch Hai Mẹo.

Ch ta vuốt ru ngạnh tr, cười hề-hề m rằng :

- Ci thằng L thỏ-đế ấy m đi giữ chừng cọp cho mầy, thật l xỏ-l, Nhưng quả thật n c ti miu-tả. Tao ngồi np trong bụi, nghe n tả con mối Cha uống nước mắm, lăn bột chin tao bắt chảy nước miếng.

Vậy để tao giữ cọp cho mầy đo, v dĩ-nhin l con mối Cha sẽ về tao nghen.

Anh Ngọt cười ngất, rồi ni :

- By giờ ti mới hiểu ci vụ cọp nầy. Nhưng được, ch cứ hưởng, ti chỉ cần đất thi. Cn anh Su L, ảnh c trở lại, hai người ginh nhau cch no, ty .

- Mười mặt n cũng khng dm trở lại đy. Chắc n đang bo-động cả lng hay l mầy đ bị cọp tha đi mất rồi.

 

 

 

 

 

 

Truyện ngắn HƯƠNG QU