Bóng ma suối Kiết

 

B́nh-nguyên Lộc

 

Toàn đang mơ giấc thần tiên của một thanh niên viễn du một ḿnh trên một quăng đường vắng, giữa đêm khuya, th́ cảm giác hơi kỳ kỳ.

Cảm giác nầy đánh thức tỉnh chàng, chàng lắng nghe để xem cho biết đó là cái ǵ, th́ ra xe lửa đang hạ tốc độ khá nhiều rồi để cho cơ thể của chàng vốn quen với tốc độ cũ suốt mấy tiếng đồng hồ, bị tốc độ nầy làm mất thăng bằng nên báo động cho tiềm thức của chàng hay, rồi kế đó tiềm thức lại báo động cho ư thức rơ.

Toàn ngồi thẳng dậy, day ra cửa mà nh́n bóng đêm dày mịt ngoài kia, khối lá xanh ở cận thiết lộ chỉ được đèn trong xe soi qua lờ mờ thôi và sau đó là tối hoàn toàn.

Đoạn day trở vào, chàng hỏi người bạn đồng hành cao niên ngồi cạnh chàng :

-     Thưa ông, ga nầy là ga ǵ ?

-     Tôi cũng không biết nữa, ông khách trả lời, tôi đi xa lắm.

Ông ấy nói giọng Huế và Toàn tin ngay là ông không biết thật chớ không phải là ông không sẵn ḷng đáp một câu hỏi vô ích, v́ chàng đă khai với ông ta, lúc đầu hôm, khi xe mới khởi hành ở ga Sài G̣n, rằng chàng đi Nha Trang th́ có cần ǵ biết cái ga xép giữa truông nầy.

-     Xe lửa đă rời ga Biên Ḥa khá lâu rồi phải không ông ?

-     Ừ, năy giờ xe ngừng ở mấy ga rồi.

-     Vậy chắc gần tới ga Suối Kiết rồi chớ ?

-     Tôi thật mù tịt.

Toàn nghe ḷng rộn vui, nhưng một nỗi buồn dịu nhẹ cũng đồng thời làm cho chàng nao nao trong dạ.

Chàng vui v́ Suối Kiết như là cái tên của nơi hành hương mà khách mộ đạo là chàng, sắp đến nơi. Nhưng mà chàng cũng buồn v́ đấng thiêng liêng Suối Kiết, thật ra, chắc chắn không c̣n ở đó nữa.

Chàng đứng dậy, nh́n về phía trước. Th́nh ĺnh c̣i xe lửa hú lên, cũng y tiếng c̣i đầu hôm, nhưng ở ga Sài G̣n, giọng nó lại buồn nỗi buồn tiễn biệt, mà nơi đây tiếng c̣i sau lại nghe vui nhộn thế nầy ?

Bỗng Toàn thấy một vùng sáng ở trước đầu xe rồi xe chạy từ từ một lúc th́ ngừng hẳn.

Một hành khách đứng dậy, nói to lên một ḿnh, giọng mừng rỡ một nỗi mừng không hăng hái lắm.

-     Thôi, tới Suối Kiết rồi.

Rồi ông ta xuống xe.

Trong một giây phút, một sức mạnh vô h́nh xô chàng bước theo hành khách đó. Biết ḿnh có một công việc quan trọng và cấp bách ở một nơi xa kia, Toàn cố cưỡng lại với sức mạnh ấy, nhưng không thể được.

Chàng bước tới mấy bước rồi nắm chặt lưng dựa của chiếc băng trước mặt làm như bám níu như vậy không c̣n sợ bị ǵ lôi cuốn đi nữa.

Nhưng sức mạnh ấy ở chính trong chàng nên rồi chàng buông chỗ bịn ra bước tới nữa.

Ra đến cửa. Toàn c̣n tự vệ lần cuối cùng, nhưng có một tiếng xa xôi nhưng rất là thiết tha réo rắc kêu gọi chàng, nên chàng đành đầu hàng.

Đêm hăm ba tháng chạp ta trời tối như mực Tàu. Nếu ở nơi khác, ngửa bàn tay lên trước mặt cũng không thể thấy được chính bàn tay của ḿnh.

Mấy ngọn đèn thắp quanh nhà ga, có vẻ bịnh hoạn và khổ sở vô cùng.

Đây là một ga xép giữa rừng, Toàn rất biết điều đó từ lâu. Phía bên kia xóm ga, sau một khu rừng, là con đường thiên lư với lữ quán Cao Văn Trạng, cất lên để đón du khách sang đi xa bằng xe hơi nhà. Chỉ ở đó là có hơi hám văn minh thôi, c̣n xóm ga nầy là nơi đèo heo hút gió.

Chàng lại c̣n biết chắc một điều nữa là nàng không c̣n ở đây.

Thế mà chàng cứ xuống xe, không dừng được.

Th́nh ĺnh xe lửa nổi c̣i rồi cả đoàn xe dài thậm thượt chuyển ḿnh lướt tới. Toàn chưa ra khỏi nhà ga chợt tỉnh, và hoảng hốt chạy theo xe, nỗ lực bám vào một thanh sắt ở một đuôi goong kia, nhưng không kịp.

Gă thụy du nầy đành buông thanh sắt ra, không chạy đua với xe nữa, và nhẫn nại chịu số phận, nh́n mười mấy goong hàng hóa bịt bùng kết ở đuôi đoàn, lướt qua nhanh chóng trước mặt.

Gă thụy du ? Vâng, đó là một gă thụy du và nói “hắn chợt tỉnh lúc nghe tiếng c̣i” không phải là nói quá.

Hắn hành động như một kẻ đang ngủ, đứng dậy đi mà không hay biết, đó là kẻ mắc chứng bịnh thần kinh gọi là thụy du.

Hắn bị một định kiến ám ảnh và sai khiến. Định kiến ấy là tên của ga nầy : Suối Kiết.

Thuở c̣n đi học, những lần nghỉ hè, đi Huế, đi Nha Trang, qua đây hắn không thèm để mắt đến cái ga quê này. Tên Suối Kiết đối với hắn là một tên làng hẻo lánh nặc danh, vâng, mặc dầu địa điểm ấy có tên, nhưng nó vẫn nặc danh như thường như một nông dân tên là Nguyễn Văn Hai, hoặc Trần Văn Ba vậy.

Hiện kim, địa điểm ấy không phải là danh lam thắng cảnh để du khách nhắc nhở đến, mà trong thời gian, nó cũng không phải là một băi chiến trường như g̣ Đống Đa, như truông nhà Hồ, như bến Vạn Kiếp để sách vở phải nói đến nó và học tṛ phải thuộc tên nó.

Th́nh ĺnh năm ngoái, lên lớp đệ nhị ở một tư thục kia, địa danh Suối Kiết bỗng trở nên vô cùng quan trọng đối với Toàn.

Đó là một lớp hỗn hợp lam nữ, đông được tám mươi tám học sinh mà quá phân nửa là nữ sinh.

Nữ sinh nào cũng có tên thơ mộng cả, nhưng sau ba tuần nhập học, giáo sư gọi đến tên một cô th́ cả lớp rầm rộ mà cười.

-     Hà thị Suối Kiết !

Người b́nh dân miền Nam rất sợ tĩnh từ “Kiết” v́ nó đồng âm với một danh từ chỉ một bịnh không đẹp mắt bao nhiêu. Lắm người muốn gọi cái ga nầy là ga Suối Cát cũng v́ thế.

Riêng Toàn không cười. Chàng chết lặng đến mấy mươi giây v́ bị tiếng sét.

Nhưng suốt niên học, chàng không trao lời với cô gái ấy. Chàng nhút nhát, lại được giáo dục nhà luyện cho cái tính quá dè dặt nên mấy mươi lần muốn hở môi, mấy mươi lần lại thôi.

Không nói ǵ, nhưng mơ nhiều lắm.

Nếu cái tên Suối Kiết là đầu đề câu chuyện pha tṛ của bạn hữu chàng th́ trái lại, nó là cái đích là hồn chàng viễn du tới, một cách nghiêm trang.

Hà thị Suối Kiết, ngoài vẻ xinh đẹp, lại có tướng sang trọng đài các th́ không thể nào là dân bổn xứ của một nơi khỉ ho c̣ gáy như Suối Kiết. Đó là một điểm chắc chắn !

Điểm chắc chắn thứ nh́ là người địa phương không bao giờ lấy tên làng mà đặt cho con. Đó chỉ có thể là thói quen của dân cư ngụ, họ đặt thế để kỷ niệm cái thời gian họ tạm trú nơi nào đó.

Mà hạng người cư ngụ ở cái xứ Suối Kiết đ́u hiu quạnh quẽ chỉ có thể là một ông xếp ga thôi. Toàn suy luận như vậy, và tin rằng ḿnh đoán đúng v́ người bổn xứ Suối Kiết ắt hẳn không gởi con đi theo học trung học ở Sài G̣n.

Chàng lại đoán rằng ông xếp ga ấy gốc người miền Bắc. Hồi tiền chiến, người miền Nam rất sợ làm ở Bưu điện và sở Hỏa xa v́ có thể bị thuyên chuyển đến những nơi hẻo lánh như cái đất Suối Kiết này.

Năm ngoái, cô Suối Kiết mười chín th́ tức thân phụ cô là một xếp ga tiền chiến rồi vậy.

Nhưng cô Suối Kiết lại nói giọng miền Trung, giọng Quảng Nam hay giọng B́nh Định ǵ đó chàng không rơ.

Để nói cái câu : “Hắn làm rầm rầm tôi phải cắn răng chịu, chớ không dám cằn rằn” cô ta nói : “Hén làm rèm rèm, tui phải kén ren mà chịu, không dám kèn rèn”.

Chàng tưởng tượng ông xếp ga ấy bị thuyên chuyển vào Nam theo cái đà Nam tiến ngày xưa, nghĩa là đi qua miền Trung trước, rồi lấy vợ ở đó, đoạn mới đổi vào Suối Kiết. Con cái gần mẹ hơn, nên nói theo giọng mẹ.

Chàng yêu Suối Kiết kể từ năm ngoái và cái làng nặc danh ấy, cái nơi rừng rú cỏ cháy đồng khô ấy bỗng trở nên trù mật vô cùng trong trí của chàng. Đó là nơi vườn tược sầm uất, suối trong thấy đáy, dân cư đông đảo, mộc mạc b́nh dị mà không quê.

Cuối niên học, cả hai đều đậu tú tài I, rồi v́ gia đ́nh suy sụp, Toàn phải bỏ học để đi làm.

Sau đó, chàng có trở lại trường cũ để hỏi thăm tin tức về cô bạn đồng song mà chàng đă yêu thầm lặng th́ cô ta đă đổi trường, đi học ở đâu, không ai biết cả.

Từ đó mối t́nh câm của chàng càng ngày càng trưởng thành lên th́ niềm tiếc nhớ cứ làm cho chàng ngậm ngùi đau xót.

Suối Kiết trở thành một nơi hành hương mà đêm đêm, hồn chàng t́m đến để ngưỡng mộ nàng tiên chắc chắn không c̣n ở đó nữa, v́ cái nghề xếp ga nầy y như nghề công chức, không thể nào ông cụ của nàng làm ở nơi đó măi từ lúc sanh nàng ra đến nay là hai mươi năm rồi.

Hà thị Suối Kiết không c̣n ở Suối Kiết nhưng mà nơi tiên ngự, tiên thường để dấu gót chân lại trên các tảng đá.

Chính những kẻ hành hương chỉ đến các nơi ấy để chiêm ngưỡng trước các gót chân chứa nước mưa trong vắt, giữa rừng sâu núi thẳm ấy thôi.

Toàn xem lại đồng hồ tay th́ bấy giờ đă hơn mười giờ đêm rồi. Tàu Nha Trang khởi hành hồi bảy giờ rưỡi tối ở Sài G̣n, đă vội rời cái nơi mà chắc chắn một trăm phần trăm không hề có người hành khách nào lên xe để đi đâu bằng chuyến xe đêm, từ ngày đường thiết lộ được thành lập đến nay.

Tiếng c̣i tàu nghe xa vắng trong rừng rồi chết lần trên dặm đường bán dạ.

Toàn nghĩ đến món hàng Tết chở trên xe, mà chàng phải bỏ cho một hiệu buôn ở Nha Trang mà đâm lo.

Đó là hàng Nhựt Bổn. Ác một cái là một hiệu buôn khác cũng cho người đi bỏ hàng Tết ở Nha Trang, cùng một chuyến xe với chàng. Hàng của họ lại là hàng Pháp, được chuộng hơn.

Trễ một chuyến tàu là hỏng một mối lớn, mà có thể mất cả sở làm nữa, khi chủ hăng của chàng biết chàng làm không tṛn phận sự v́ một lư do không đâu.

Vâng, chàng sẽ thú nhận nửa chừng thôi, là xuống ga để đỡ tù chơn rồi lỡ tàu chạy. Tuy là đỡ tội, chớ thật quả là quá bất cẩn, không thể tha thứ được.

Mấy ngọn đèn ở sân ga đang ngủ gục, chỉ chờ chuyến xe cuối cùng nầy để mà ngủ luôn. Ông xếp ga cũng thế. Ông ta cũng sốt ruột đợi cho hành khách ra để đóng cửa ga và được thở ra v́ xong một ngày lao lực.

Hành khách chỉ có hai người mà một cứ đứng đó măi để nh́n trời đất coi bộ muốn mọc gốc mọc rễ luôn ớ đó !

Ông xếp ga tiến đến nói :

-     Xin lỗi ông, cửa ra ở đằng kia.

Giọng nói ông ta là giọng Sài G̣n, Toàn nh́n trừng trừng vào viên xếp ga cao niên nầy, không biết v́ ở đây lâu năm quá mà ông nhái được giọng địa phương chăng ?

-     Thưa ông, ông làm ở đây được bao nhiêu năm ?

Viên xếp ga kinh ngạc, trố mắt mà nh́n lại chàng rồi đáp.

-     Hai năm, ông t́m người quen chắc ?

-     Vâng tôi t́m ông xếp ga của những năm tiền chiến.

-     Ồ, cái đó rất khó. Đă bao nhiêu lớp người trông coi ga nầy từ hai mươi năm nay, qua không biết bao nhiêu là biến cố. Cái ông tiền chiến ấy chắc đă về hưu từ lâu rồi.

Toàn tần ngần đứng lặng rất lâu. Tiếng c̣i tàu hấp hối từ năy giờ vừa tắt nghỉ trong đêm khuya, nhưng chàng cứ c̣n nghe văng vẳng đâu đó và tưởng như đó là tàu cuối cùng của thế gian mang đi, không bao giờ trở lại cả, người con gái mà chàng thầm mơ.

Ngày mai sẽ có tàu Nha Trang nữa. Ngày mốt cũng thế, mà ngày kia cũng vậy. Nhưng tất cả đều không phải chuyến tàu của đêm nay. Đêm nay không bao giờ tái hiện.

Trên đời c̣n rất nhiều gái đẹp, nhưng không phải Hà thị Suối Kiết, người con gái của đời chàng. Người nầy không bao giờ chàng được gặp lại mà có dấu vết của nàng chàng cũng không mong t́m thấy.

Viên xếp ga ái ngại hỏi :

-     Ông có quen với ai ở đây không ?

-     Thưa không !

-     Vậy mà không thấy ông lo. Chỉ hơi buồn thôi. Hay là ông cứ tạm nghỉ lưng ở nhà tôi. Thật không có chỗ nhưng chắc ông không chê cảnh luộm thuộm nầy.

-     Cám ơn ḷng tốt của ông.

Toàn lặng lẽ bước theo ân nhân của chàng và được cho mượn một bộ đồ mát và được mời ngủ trên một chiếc ghế bố, đặt ngay ở nhà ga v́ nhà riêng của một xếp của một cái ga nhỏ như thế nầy th́ chỉ to bằng chiếc khăn mu-xoa mà chứa nào vợ nào con ông ấy, ông ấy có tốt bụng tới đâu, cũng không thể ưu đăi khách hơn.

Nằm dài trên chiếc giường vải, Toàn lắng nghe khí lạnh của rừng thiêng thấm vào da thịt, thắm vào hồn chàng.

Cuối năm trời lạnh, mà khí hậu giữa rừng càng lạnh lắm, đành là thế. Nhưng từ đây, dù giữa mùa viêm nhiệt, trong bốn bức tường kín, có lẽ chàng cũng nghe lạnh như thế nầy.

Không phải là chàng thất vọng v́ không t́m được người thương. Chàng đă biết Hà thị Suối Kiết không có ở đây rồi kia mà ! Và chàng đă xuống xe trong một lúc ngông thôi.

Nhưng cái phút ngông của con người nhiều t́nh cảm là đời thật đó. Hắn đă sống y hệt như thật trong những giờ điên loạn của ḷng hắn. Và giờ hắn đau khổ thật sự như là cố nhân đă biệt tích.

Nhân diện đào hoa hà xứ khứ

Toàn đă chi phí vào cái ga xép nầy một số t́nh cảm lớn lao quá nên giờ tiếc quá nhiều cái sự mất mát không mong gỡ gạc được phần nào.

Bên kia tường, tiếng một em bé nói mơ hồ rồi ré lên khóc. Toàn bất giác lội ngược gịng thời gian, tưởng chừng như đang nghe con bé Hà thị Suối Kiết nhơng nhẽo với mẹ.

Ừ, bên kia tường là căn buồng hẹp đă chứng kiến Hà thị Suối Kiết lớn lên, đă chấp chứa những giấc mơ thơ dại của nàng.

Hồn người chưa chết như quanh quẩn đâu đây và hương của nàng cùng với hương rừng như thoang thoảng đưa qua.

Mặc kệ, chàng đă lăng phí t́nh cảm th́ cho “vỡ nợ” luôn ấy, cứ tưởng tượng cho nhiều vào chớ đă trót xài bạc triệu, gần sạt nghiệp rồi, bây giờ hà tiện cũng chẳng đi tới đâu.

Giờ nầy, ở một nơi nào đó trong thành phố Sài G̣n, Toàn nghĩ, có một người thiếu nữ đang mơ đến nơi chôn nhao cắt rún của nàng, nơi nàng trải qua buổi hoa niên sung sướng nhất đời nàng. Nàng lắng nghe tiếng c̣i tàu của ngày xưa hú trong tđêm của thời gian, cách đây hơn mười năm.

Hồn nàng đang quanh quẩn ở sân ga là nơi nàng tập cỡi xe đạp lần đầu tiên trong đời nàng, hồn nàng thơ thẩn qua mấy gian buồng hẹp, nhưng thờ ơ đi qua, không thèm nh́n một linh hồn bơ vơ đang co rút ở một xó ga mà chịu cái lạnh ngoài trời và nỗi lạnh trong ḷng.

Nhưng mặc kệ, miễn chàng yêu là đủ rồi, yêu nhiều như con đường sắt nầy dài vô cùng tận. Mai nầy chàng có thể mất chỗ làm. Cũng mặc kệ cái vặt ấy. Chàng không hối hận ǵ cả. Suối Kiết là một biến cố cần có mặt trong đời t́nh cảm của chàng, và dám nhỡ tàu là một hành động can đảm của kẻ biết yêu.

Gió rừng vi vu hú, từ xa đến, rồi đi thật xa, không ghé lại ga nầy giây phút nào cả, như người con gái có mớ tóc thề chảy trên vai như suối đă đi qua không ghé lại ḷng chàng giây phút nào cả.

Bất giác Toàn ngước lên trời với ảo vọng nh́n theo gió. Chàng cũng đă ghé qua đây với ảo vọng t́m ai.

Gió rừng vi vu thổi.

(Diễm Phượng)

 

           

© Binhnguyenloc.com