BỨC THƯ ĐẾN TRỄ

B́nh-nguyên Lộc

     

C̣n độ mười mấy cây số nữa th́ tới nơi !

Nhân nghĩ thầm câu đó, rồi thở ra khoan khoái. Chàng nghe như bao nhiêu mệt nhọc bỗng biến đi đâu cả. Ngước nh́n lên, Nhân thấy những ống khói cao vút của vùng B́nh Đông, B́nh Tây nổi bật trên nền trời trong xanh. Vài ống nhả khói dày mịt và đen thui. Báo trước sự hoạt động của châu thành mà non mười năm nay chàng vắng mặt.

Nhân sung sướng không phải như người nhà quê lên tỉnh mà v́ chàng sắp gặp lại người vợ mới cưới chưa đầy hai tháng th́ đă phải xa nhau.

Thỉnh thoảng chàng được tin nhà. Cả nhà chàng, bên chàng và bên vợ đều về ở Saigon. Lẽ tự nhiên hôm nay chàng cũng về đó, và sẽ t́m địa chỉ mà chàng biết, 185 phố đại tá G.

Qua khỏi Phú Lâm, Nhân đón tắc-xi và độ nửa giờ sau là đến nơi.

Khỏi tả nỗi vui mừng trong gia đ́nh, vă lại có muốn tả cũng không tài nào tả nổi.

Nhưng Nhân không trọn vui mà lại c̣n hơi tức : vợ chàng vắng mặt, để lại một bức nhỏ :

Ḿnh,

Em hay tin ḿnh về hôm nay, nhưng má bịnh nên em phải về trển mấy bữa (Má đă về Thủ Dầu Một từ hôm nghe lệnh ngưng bắn đến nay).

                                                                                         THÂN YÊU

                                                                                                Mai

Mẹ vợ chàng bịnh vợ chàng về thăm là phải lắm rồi. Nhưng Nhân cứ nghe là ḿnh bị vợ ít yêu. Chàng có cảm giác là vợ chàng yêu mẹ hơn chồng, nên mới bỏ được cuộc tái ngộ sau mười năm xa cách.

Nhưng rốt cuộc rồi Nhân cũng tha thứ vợ được, và sốt ruột gặp mặt nàng. Nhân dông lên Thủ sau ba ngày ở nhà với cha mẹ.

Mai đă khóc khi thấy mặt chồng. Nhân sung sướng quá, và mắt chàng cũng rơm rớm lệ, chàng sung sướng v́ thấy vợ mừng chàng đến chảy nước mắt. Cầm tay vợ chàng nói :

-    Anh vẫn mong có ngày hôm nay, nhưng không hy vọng lắm. Mặc dầu thế, anh vẫn yêu em và, nếu anh đă chết, anh chết với niềm thương nhớ em.

Mai khóc sướt mướt, úp mặt vào tay chồng mà rằng :

-    Nhưng bây giờ cớ sự như vậy, ḿnh sẵn ḷng tha thứ em thật chớ ?

-    Em nói chi cái tiếng lớn lối đó. Th́ má bịnh, em về đây là phải. C̣n vợ chồng ta, sớm muộn ǵ cũng gặp nhau. Mười năm mà c̣n đợi nhau được kia mà.

Mai ngồi thẳng lên, trố mắt nh́n chồng, ngạc nhiên đến cực điểm.

Nàng không hiểu ǵ cả, không thể nào nàng hiểu được.

Nhưng dầu sao, chồng nàng cũng đă đến với nàng theo lời giao ước trong thơ. Thế nghĩa là chồng nàng đă tha thứ.

Muốn chắc ư, nàng hỏi thêm cho kỹ :

-    C̣n bức thơ ?

-    À, anh đă đọc thơ em nên anh mới đến đây.

Mai nghe nhẹ cả người.

Rồi hai vợ chồng lại hoàn thành thời kỳ trăng mật bỏ dở chừng hồi mười lăm năm về trước. Mai tỏ ra một người đờn bà yêu chồng và phụng sự chồng một cách châu đáo.

Nhân thấy ḿnh hoàn toàn hạnh phúc về vấn đề vợ con, và bạn hữu chàng ai cũng thấy thế.

Rồi vợ chàng lại sanh con và t́nh thương yêu giữa hai người lại càng đậm đà thêm.

Lâu lâu, gặp lúc vui, Mai thỏ thẻ với chồng :

-    Nhờ anh rộng lượng tha thứ mới có ngày nay.

Nhân bật cười thấy vợ tự ti quá lẽ :

-    Vắng nhà để đi thăm mẹ mà cứ sợ có tội với chồng.

Hai vợ chồng cứ hưởng hạnh phúc gia đ́nh như thế được hai năm.

Hôm ấy, Nhân ngồi buồn, dở một quyền sách cũ ra đọc, sách mua hồi tiền chiến, hồi mới cưới vợ, và vợ chàng đă giữ được đến ngày nay.

Có vật ǵ cồm cộm dưới trang sách. Nhân lật trang qua th́ lạ nầy, một bức thư ! Mà b́ thư chưa bốc, trên đó đề tên chàng.

Thư đến hồi nào, và ai để nó trong sách nầy ?

Chàng xem kỹ lại con dấu bưu điện th́ ngạc nhiên hết sức. Con dấu Saigon, tháng chín năm 1954 cách đây già hai năm.

Chàng xé b́ thư ra xem :

Bức thư gởi cho chàng viết :

                                                                 Thủdầumột, ngày…tháng chín năm 1954

                                                                                               Anh,

Hôm qua em hay tin anh hôm nay về tới Saigon. Như thế là em phải ra đi rồi.

Anh c̣n nhớ chăng, lời giao hẹn khi ta chia tay nhau, nếu em có lỡ điều ǵ th́ em nên lánh mặt khi anh về, v́ đó là giải pháp êm thấm hơn cả.

Anh ơi, một thiếu nữ c̣n trẻ giữa Saigon, vắng chồng những mười năm ! Em đă lỡ dại, em đă phạm tội với anh. V́ trung thành với lời giao kết và v́ nghĩ ḿnh không xứng đáng được anh yêu, em mới ra đi.

Em chỉ ra đi mới hôm nay thôi v́ từ bấy lâu nay em phải phụng dưỡng cha mẹ anh mà em thương như cha mẹ của em và cũng v́ em muốn ở lại để anh an ḷng làm phận sự.

Anh ôi ! Cái lỡ dại ấy chỉ thoáng qua mấy ngày và do một phút điên cuồng của tuổi trẻ, nhưng nó đă làm hoen ố cả một đời em. Âu cũng là cái không may của số kiếp và em ôm hận mà xa anh từ đây.

                                                                           NGƯỜI VỢ DẠI CỦA ANH

                                                                                                Mai

T.B. : - Em c̣n thương anh nhiều lắm, thương c̣n hơn hồi ta mới gặp nhau. V́ thế em c̣n chút ít hy vọng được anh tha thứ. Nếu được thế, anh cứ lên đây. Thấy mặt anh là em hiểu ngay. Và em sẽ về với anh, sẽ cố gắng đền bù tội lỗi. 

Tay Nhân run lẩy bẩy, mồ hôi chàng thoát ra dầm dề.

Th́ ra vợ chàng đă… và đă thú tội trong một bức thư đến trễ lúc chàng đi Thủ Dầu Một mà người nhà chàng bỏ trong sách rồi quên luôn.

-    Trời ơi ! Nó đă…

Nhân ngồi thừ ra đó, nghe như tất cả vũ trụ đều sụp đổ quanh chàng.

Nhưng người đờn ông đó đă có một quả tim được trui rèn từ lâu, và lư trí chàng đă lấn áp được tất cả mọi t́nh cảm lăng nhăng.

Chàng buồn và đau khổ không quá một giờ đồng hồ rồi bắt đầu suy luận :

-    Dầu sao, hạnh phúc của ḿnh từ hai năm nay vẫn thật. Và t́nh yêu của vợ ḿnh thật hơn cái ǵ hết.

Nó đă phản bội ḿnh trong giây phút điên cuồng ! Ừ, nhưng mà ai lại không có những phút yếu đuối, nhứt là khi xác thịt của tuổi hai mươi cứ kêu gào lên ?

Nó đă quên, đă ngỡ ḿnh tha thứ, do một sự hiểu lầm, th́ ḿnh c̣n chọc tỉnh thức làm chi một câu chuyện không hay cho ai cả ?

Nhân b́nh tỉnh trở lại và bấy giờ chàng mới bật cười khi nhớ đến những hiểu lầm hồi hai năm về trước, vợ chàng cứ nằng nặc hỏi chàng có chắc tha thứ hay không, chàng ngỡ là tha thứ sự vắng mặt lúc chàng về. Vợ chàng nói đến bức thư chàng lại ngỡ bức thư ngắn cho biết Mai đi Thủ Dầu Một thăm mẹ.

Nhân mĩm cười tự nhủ :

-    Hạnh phúc do ảo ảnh tạo ra cũng thật như là hạnh phúc thật. Mà đây có phải là ảo ảnh đâu. Đây là sự mù quáng trước sự thật. Nếu ḿnh đui, mà vợ ḿnh ngoại t́nh kín đáo, chắc ḿnh cũng vẫn được hạnh phúc như thường.

Chàng bèn châm lửa đốt bức thư, cả b́ thơ nữa, rồi t́m vợ mà nói :

-    Anh mới nghĩ đến triết lư nầy : Khi ḿnh có lỗi, ḿnh thú nhận đă không có lợi cho ai mà c̣n có hại th́ nên nín đi.

Vợ chàng thật không hiểu ǵ cả về câu triết lư vụng nầy.

 

                                                                           (Nhựt  báo “Lẽ Sống”, 1965)