BỨC THƯ CHƯA GỞI

B́nh-nguyên Lộc

     

Có nhiều người kinh nghiệm thường bảo rằng hôn nhơn chỉ là một cuộc xổ số, may rủi khó lường.

Không rơ với thiên hạ th́ sao, nhưng nhận xét ấy đúng với trường hợp của tôi lắm.

Tôi gặp chàng do một sự t́nh cờ. Rồi quen nhau. Nhưng quen nhau, chỉ có thể biết tánh t́nh nhau thôi chớ không có nghĩa là biết hết mọi điều : dĩ văng, ḍng họ của  chàng…

Sau trận thế chiến, trong nước ta lại có chiến tranh riêng của ta, khiến nhiều gia đ́nh ly tán, tàn rụi, và mất gốc.

Chàng thuộc hạng người đó và tôi cũng vậy. Không c̣n cha mẹ, anh em, họ hàng ǵ cả, chúng tôi trôi nổi lên Saigon th́ làm sao dọ hỏi về nhau như thời xưa cho được.

Âu là yêu nhau th́ nhắm mắt lấy nhau vậy. Xă hội ta, dầu không muốn, cũng phải chịu giống các xă hội Âu Mỹ về khía cạnh đó. Bên ấy, trong các thành phố lớn, họ cũng nhắm mắt lấy nhau như thế chớ một cá nhân bị ch́m trong một đô thị tám triệu người th́ c̣n biết cá nhân ấy thật rơ làm sao cho được.

Tôi có thể đă ba con rồi, giấu đút mướn vú nuôi trong một xóm nhà lá nào, chàng cũng có thể đă hai ba vợ, một cô ở Bàn Cờ, một cô ở Gia Định, cô thứ ba ở Bàu Sen, làm sao tôi biết được.

Cái câu :”Thân gái mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu” cứ ngỡ chỉ đúng trong thời xửa thời xưa nào, thế mà lại cứ đúng măi mới kỳ.

Nhưng tôi đă gặp bến trong đấy, các bạn gái ơi ! Mừng giùm tôi nhé.

Tuy không c̣n bà con họ hàng, nhưng tôi có nhiều bạn, rất đông bạn gái và vài bạn trai. Tất cả đều đồng thinh bảo là tôi có phước. Mà quả đúng như vậy.

Chàng đẹp trai, lương to, địa vị vững, không rượu chè, cờ bạc ǵ cả, cho đến đổi thuốc điếu thơm mà chàng cũng không hút được th́ quả là một ông thánh sống, một con người “lành mạnh xây dựng” nhứt thế gian.

Tôi lại có cảm giác rằng chàng chưa biết đến đàn bà trước khi cưới tôi.

Là trinh nữ, tôi vẫn có xem chiếu bóng, vẫn có đọc tiểu thuyết t́nh mê ly. Chàng rất vụng về trong đêm tân hôn, chớ không phải bảnh như mấy vai chánh trong phim, hoặc trong tiểu thuyết.

Tôi đă thẹn quá, mà chàng lại không biết làm sao, không biết nói ǵ, không biết gạt gẫm tôi, thành thử chúng tôi sống “lành mạnh” suốt tuần lễ đầu. Có buồn cười chưa !

Nhưng chính v́ thế mà tôi sung sướng không biết bao nhiêu v́ tôi chắc chắn rằng tôi đă rơi vào một tay trinh nam mà tấm ḷng c̣n trong vắt như tấm ḷng của chính tôi.

Chàng rất nhát gái, bạn của tôi đến chơi chàng không dám tiếp, có bị tôi bắt ép ra ngồi cầm khách, chàng chỉ ngồi làm cảnh mà thôi, các chị ấy có hỏi ǵ, chàng ửng đỏ hai tai lên và trả lời ú ớ những ǵ không ai nghe rơ ǵ cả.

Nhưng không v́ thế mà lũ bạn gái của tôi chê chàng. Trái lại, chúng nó mê chàng như điếu đổ, v́ chúng nó là một lũ quỉ dịch, một số có kinh nghiệm, một số c̣n trong trắng nhưng rất tinh nghịch, mà con gái kinh nghiệm và rắn mắc nào cũng đều mê con trai thật thà.

 Tôi hănh diện lắm, và sung sướng ghê đi chớ không phải mặc cảm có chồng khờ đâu. Và tôi ghen quá sá, mệt lắm. Nhưng chính sự ghen tương cũng làm cho tôi sung sướng hơn lên.

Tôi yêu, tôi quí chàng như ông lăo quí vợ bé mướ tám tuổi vậy lận. Sao mà chàng hiền lành như ông Phật, và chân thật như ḥn đất.

Môi chàng chưa hôn cô nào cả nên nó ngọt và thơm như môi trẻ con, và mỗi lần chàng hôn tôi, tôi nghe rơ ràng t́nh yêu của chàng như một thứ nước cam lộ nó chảy vào tôi. Trời ơi sao mà tôi sung sướng đến thế nầy !

Ngoài giờ đi làm, ngoài những chuyến đi công tác ở Hậu Giang và ở miền Trung, chàng không hề rời tôi nửa bước.

Chiều chiều, chàng đi làm về, tôi đang thổi nấu dưới bếp, mặt lọ lem và má với lại tóc hôi nước mắm, tanh cá ghê lắm, thế mà chàng chạy a xuống, ẵm tôi lên hôn trơ hôn trất, bất kể chiếc sơ-mi trắng nơn như áo của chú học tṛ ngoan, bất kể nó bị tay bẩn của tôi làm hoen ố.

Có mặt con nhỏ ở, chàng cũng thây kệ, cứ nựng nịu tôi cho thỏa ḷng nhớ vợ của chàng suốt mấy tiếng đồng hồ vắng mặt.

Chàng đi thay đồ trong buồng th́ con nhỏ ở cười với tôi :

-    Thầy cưng cô quá sá. Không bằng thầy năm mà em ở hồi trước, thẩy chửi vợ tưới hột sen.

Chàng không có thề non hẹn biển với tôi như những anh chồng đời xưa, v́ đời nay, các cô vợ tinh khôn hơn, có kinh nghiệm hơn, giỏi tâm lư đàn ông hơn, nên họ không thèm nghe lời thề thốt nào nữa cả mà chỉ quan sát để rồi kết luận về mức độ của t́nh cảm của chồng họ đối với họ thôi.

Tôi đă quan sát chàng và tin chắc rằng chàng yêu tôi với tất cả tấm ḷng chàng, một t́nh yêu không bợn bởi giấc mơ phiêu lưu t́nh ái ngoại hôn nào cả.

Hạnh phúc của tôi hoàn toàn và đầy đủ quá khiến tôi đâm sợ. Tôi tin dị đoan, v́ người ta thường bảo trong t́nh vợ chồng phải có cái ǵ đó không được tṛn trịa lắm chớ nó quá trơn tru th́ đó là điểm chẳng lành cho sự bền vững của cuộc sống chung.

Đôi lần, tôi thỏ thẻ nỗi lo lắng của tôi cho chàng nghe th́ chàng phá lên cười mà rằng :

-    Nếu thế th́ rất dễ đề pḥng. Em hăy để cho anh có mèo, tức là tạo ra gai góc cho nó hết trơn tru, thế là vợ chồng ta sẽ sống trăm tuổi, bách niên giai lăo.

Tôi véo chàng một cái mỗi lần chàng pha tṛ như vậy rồi chúng tôi cười x̣a với nhau, tôi quên tất cả mọi băn khoăn lo sợ.

Ở với nhau đúng một năm rưởi th́ tôi thọ thai.

Trời, phải các bạn mà thấy được cái mức cưng vợ của chàng.

Chàng đă đích thân chà gạch sàn nước mỗi hôm bằng bàn chải sắt, không dám giao công việc quan trọng ấy cho con nhỏ ở. Chàng sợ gạch trơn tôi trợt chơn mà té th́ nguy.

Tôi nhơng nhẽo ghê lắm và chàng hay nói rằng :

-    Ừ, ráng mà nhơng nhẽo đi cưng, để vài tháng nữa, chú bé ấy chú ra, chú dành nhơng nhẽo hết đa.

Mấy tháng đầu tôi ốm nghén, ăn không được th́ chàng cũng bỏ cơm. Thành thử chính chàng cũng ốm nghén nữa.

Đó là mùa mà chàng phải đi công tác ở miền Trung rất thường và mỗi lần xách va ly là chàng âu sầu và hôn tôi hằng trăm cái, rồi mỗi bước là mỗi ngập ngừng.

Bé Thành ra đời rồi th́ ôi thôi là thích. Hạnh phúc của tôi đă lên cao tột đỉnh v́ bản năng làm mẹ của người đàn bà đă được thỏa măn mà chồng tôi lại cưng tôi hơn trước kia nữa, bởi tôi hóa ra là người có công trận lớn, công mang nặng đẻ đau, cho chàng một đứa con nối dơi.

Nhưng nỗi lo sợ của tôi trước kia lại hóa thành sự thật. Chúng tôi hưởng chung được ba năm hạnh phúc thần tiên th́ một hôm, chàng bị tai nạn xe cộ. Một chiếc tắc-xi ép xe ś cút tơ của chàng vào lề. Xe ngă, chàng té, đầu bị đập vào đá ba bê.

                                                                                                   Ba hôm hấp hối trên giường bịnh, chàng mê man không trăn trối ǵ cả. Vả lại, chắc chàng cũng chẳng có ǵ dặn ḍ. Đôi vợ chồng trẻ, chưa sự nghiệp. Bất quá khóc với nhau mà nói rằng :”Anh sẽ yêu em cả đến khi xuống tới tuyền đài”.

Tôi chắc chắn chàng sẽ nói như vậy, chỉ như vậy thôi.

Thế rồi chàng tắt nghỉ, lúc tôi được hăm bốn xuân xanh.

Mồ chàng đă xanh cỏ từ lâu, thế mà tôi vẫn ôm ấp kỷ niệm mến yêu của người chồng lư tưởng.

Tôi không có thề với tôi rằng sẽ thủ tiết cùng chàng cho đến lúc đầu bạc răng long, nhưng tôi nghe rằng khó ḷng mà yêu người khác được. Tái giá, riêng đối với tôi là một sự phản bội trắng trợn linh hồn của một người đă yêu tôi tột bực, không hề phạm một lỗi nhỏ nào trong đạo vợ chồng.

Thỉnh thoảng tôi hay soát đồ đạc của chàng, để t́m lại h́nh ảnh người quá cố qua bao kỷ vật ấy, nhứt là tôi hay ngửi y phục của chàng, mớ y phục không dùng trong cuộc tẩn liệm, để t́m lại mùi riêng biệt rất thân yêu của chàng.

Một hôm, dỡ chồng quần tây để đuổi những con hai đuôi, một bức thư màu lam nhạt, bỗng lưu ư tôi. Cầm thư lên xem, tôi suưt ngất v́ ḍng chữ đầu do chính tay chàng viết :

Em Thúy cưng của anh.

Tôi chết lặng đến mấy phút, nhưng cố trấn tỉnh, cố suy luận thuận lợi cho linh hồn chàng, v́ tôi vẫn chưa tin được rằng đây là bức thơ t́nh của chính chàng. Biết đâu, chàng lại chẳng có người bạn có tuồng chữ giống tuồng chữ của chàng.

Thế nên rồi tôi tiếp tục đọc, và mỗi chữ mỗi vận xé ḷng tôi.

Em Thúy cưng của anh.

Sai hẹn với em v́ chị sửa soạn về quê để bán ruộng th́ tới phút chót lại hủy chương tŕnh, dời lại hai tháng sau.

Dạo nầy, anh chỉ có thể trốn vào giờ làm việc để đến với em thôi, nhưng lại quá bận nên cũng đành để cho em cô đơn.

Vuốt giận em và xin sẽ tạ tội với em bằng cái món quà mà em cứ ao ước măi đó.

Nay mai, anh sẽ bịa rằng đi công tác miền Trung trong mười hôm và anh sẽ sống với em suốt tuần trăng.

                                                                                            Thân yêu

                                                                                                Đức

Thư đề ngày 20 tháng chạp năm 1962 tức vào ngày mà chàng bị tai nạn xe cộ. Đây là một bức thư chưa kịp gởi, có lẽ viết tại sở, nhưng bận việc, cất vào túi mang về nhà, hoảng hốt, cố giấu thật kín rồi quên luôn, hoặc t́m chưa ra.

Trời ơi ! Sao lại rủi ro cho chàng và cho tôi đến thế ? Nếu thư đă gởi đi, tôi nào hay biết rằng trong thành phố nầy đă có một cô gái chia sớt t́nh yêu của chồng tôi !

Chàng ơi ! Em không trách chàng đâu ! Em rất hiểu luật sinh lư, và mấy tháng em thọ thai bé Thành, chàng đă phải nhịn lâu quá.

Có lẽ chàng không hề muốn phản bội em, nhưng chàng đâu có phải là ông già hoặc thánh nhơn !

Chỉ là sự rủi ro thôi. Không, sự rủi ro mà em nói đây, không phải là mối t́nh vụn trộm của chàng mà là sự không gởi thư kịp.

Cái lỗi của chàng, trên thực tế là có thật, nhưng nếu en không bắt gặp thư nầy th́ như là không có. Thành thử, cái ǵ cũng là ảo ảnh cả, thực là hư, hư là thực.

Chàng ơi ! Ba năm thần tiên ! Nhưng giờ biết ra th́ chỉ là hư ảo ! Em đau xót vô ngần mà không c̣n tin tưởng vào cái ǵ nữa cả, kể cả sự thành thực nhứt trần đời của một người chồng gương mẫu.

Không trách chàng, em tha thứ cho chàng v́ ít ra, chàng cũng đă lịch sự mà giấu khéo quá, giấu nhẹm quá !

Em cũng tha thứ người kia có lẽ v́ buổi đầu nàng cũng không biết sự thật, và khi đă trót yêu anh, nàng đành phải liệu luôn vậy.

Và nhứt là em tha thứ em. Vâng, em là kẻ có lỗi phần nào, chính em đă lên án gái buồn hương, khiến anh mặc cảm tội lỗi, tránh họ, nên lại phạm tội nặng hơn là bẻ găy  cuộc đời của một cô gái có thể là ngây thơ trong trắng. Em là nhà đạo đức tầm ruồng.

Nhưng em tha thứ em v́ em đă đền tội rồi, đền tội v́ niềm đau nầy đây.

 

                                                                          (Nhựt  báo “Tia Sáng”, 1964)