TIẾNG THỜI GIAN

Bnh-nguyn Lộc

Từ cầu Cổ C vo chợ Mỹ Lương, đi đường thủy, mất t lắm l ba tiếng đồng hồ cho xuồng.

Gặp ma nước đổ, nước trong Đồng Thp Mười tung mạnh ra, khiến cho việc cho ngược dng l cả một kỳ cng.

Thế m Thạnh đ ba lần đi quay trở lại khi xuồng tiến mau trn rạch ng Mẻ được hai phần đường rồi. Nếu khng c bạn chng khuyn dứt th trong cuộc hnh hương hm đ, họ đ chẳng đến nơi.

Phải, đy l một cuộc hnh hương thật sự. Chợ Mỹ Lương l nơi đ nghỉ yn một đoạn dĩ vng của họ, nghỉ yn một thời thanh xun khng bao giờ tm thấy lại nữa. Họ đ yu ở đ, đ đau buồn v vận nước ở đ, v đ phấn khởi lm phận sự ở đ.

Hng trăm đm lục bnh xanh đang chạy đua xui dng rạch ng Mẻ vng kh ph sa khiến họ nhớ đến những đm năm no m họ vượt đồn Cổ C bằng cch lội p theo những đm lục bnh cứu tinh đ.

Sao Thạnh đ gần đến nơi rồi lại cn muốn quay về ? Sự thật th chng đ định bỏ cuộc ngay từ lc mới xuống xuồng, v cng đi gần tới đch chng cng lo sợ v cng muốn thi khng đi nữa.

Cả hai người bạn đều phấn khởi lc rủ nhau về đy. Mười năm lăn lc trong cuộc vật lộn để ginh chn cơm, họ thường nghĩ đến ci nơi cất giữ rất nhiều kỷ niệm của họ.

V hm qua đy, nhơn thấy cũng đỡ b bối tiền bạc phần no, họ đồng tnh về chốn qu cũ một chuyến, để thăm lại cảnh cũ người xưa, v nhứt l để xem hn giả sơn của ch Dầu a c cn hay khng.

Ở chợ Mỹ Lương chỉ c độc một gia đnh Trung Hoa. Ch Dầu a, người chủ gia đnh, thch chơi cy cảnh, non bộ. Sau nh ch, ch c đắp một hn giả sơn rất kho m Thạnh chưa thấy hn giả sơn no đẹp bằng.

Hm qua đy, cả hai người đều c về Mỹ Lương một lượt, v Thạnh hăng hi nhứt, ni l rất nhớ hn giả sơn đ.

Nhưng thật ra, chng chỉ bồn chồn gặp lại người kia. Ci ho hức buổi đầu lại ngui lần lần trn đường thn du nầy, v một lẽ lm chng băn khoăn mi từ lc bước chơn xuống xuồng.

Khi họ thấy đằng xa sng Ci Cối chắn ngang con rạch ng Mẻ, họ nhn về bn tri th chợ Mỹ Lương thong hiện xa xa, cheo leo trn doi đất tại ng ba sng.

Th ra chợ Mỹ Lương vẫn cn nguyn vẹn, đ l ci chợ thn d hiếm hoi khng bị tn ph lc chiến tranh.

Nước sng đổ rất mạnh, khiến Thạnh hoảng lắm, chng mong cho xuồng cứ tiến thật chậm để li lại cho lu ci lc đến nơi.

Ng ba sng Ci Cối.

Chợ Mỹ Lương l kiểu mẫu cổ điển của nhiều chợ xp Tiền Giang. Chợ ng xuống sng, v hai bn hng chợ, hai dy nh cũng trng xuống bến. Nhưng hai dy nh ấy lại bị dy nh sn đối diện ngăn tầm mắt lại. Con đường mn hẹp t, nhưng ngay bon, đi thẳng giữa hai dy nh vừa kể trn rồi mất ht trong rặng dừa đằng xa.

Bốn dy nh gồm bốn mươi căn, mỗi căn bn một thứ hng ha giống hệt ở mọi chợ khc. C tiệm hớt tc, m những giờ vắng khch, mấy anh thợ ngồi buồn gảy ghi-ta; một tiệm may, vi tiệm chạp ph, một hiệu trữ dược phẩm u Mỹ kim bn sch bo, một hiệu ba da, một hiệu bn chn v đồ gốm v.v

Họ ln bờ v căn nh họ tm trước hết l hiệu thuốc bắc Tăng-Thọ-Đường.

Tăng-Thọ-Đường vẫn vững như một con người được tăng thọ. Tấm bảng hiệu dựng đứng theo lối Trung Hoa, trn viết lăng nhăng một cột chữ Tu, đ rạn nứt v mưa nắng gi sương, nhưng chữ mạ vng vẫn cn đọc được.

Nh c gc, chiếc gc thấp, mi cong cong như mi cha, v cửa song sơn đỏ, gợi nhớ hnh ảnh nước Tu ngn xưa m người khch tr chủ hiệu thuốc nầy thương mến nhi lối kiến trc ấy được phần no hay phần ấy.

Cả hai đứng lại rất lu nơi doi đất trước ng ba sng, bi ngi nhn những mi nh đng ru, bi ngi nhn chơn trời quen bn kia sng. Cảnh vật như được ướp lạnh hằng bao thế kỷ, v nay mở tủ lạnh ra, n vẫn y nguyn như cũ. Chỉ c người l khc xưa. Anh thợ hớt tc tiệm Nam Hưng, căn nh ba cheo leo trn bờ sng, trẻ hơn anh thợ ngy trước nhiều. Khch của ng ta cũng trẻ hơn. Cả bọn chơi măng-đ-lin, v ca tn nhạc, họ tm trn vch mi m khng thấy bng cy đờn km cẩn ốc của bc thợ năm đ.

Mặc dầu lo sợ, Thạnh cũng bươn bả theo bạn sau lc đứng chim nghiệm ở bờ sng. Hồi hộp lắm ! Nn nao gặp lại người xưa, m sợ sự gặp mặt đ, sợ nhưng cứ muốn gặp gỡ ngay!

Cụp keng keng cụp keng keng Tiếng chy gi thuốc trong chiếc cối bằng đồng, cứ gi một ci lại nhịp hai ci trn thnh cối, tiếng nhạc đều đều ko di từ ngn đời rồi trong giới dao cầu Trung Hoa ấy, đ nghe r khi họ bước tới trước thềm Tăng-Thọ-Đường.

Người gi thuốc khng phải l ng Tăng-Thọ nữa m l một người trung Hoa cn trẻ, độ ba mươi. ng Tăng-Thọ đầu đ bạc phơ, ngồi ngậm một chiếc điếu di gần bốn gang tay, mắt lim dim lắng nghe tiếng nhạc chy nện trn cối.

- ng chủ a ! Mạnh giỏi chớ, ng chủ ?

Tiếng chy bỗng ngưng nện, tiếng chim chắc ch ngưng gy trong lồng v ng Tăng-Thọ nhảy nhổm ln. ng đẩy cặp kiếng trắng ln ci trn hi v lng bng, rồi trố mắt nhn hai người khch lạ đang bước qua ngưỡng cửa.

- ng thầy cn nhớ anh em ti khng ?

ng Tăng-Thọ vừa bn thuốc, vừa lm y sĩ, nn họ mới gọi thế. ng ta cười hề hề m rằng:

- Nhớ M qun a nhớ t t thi.

- Thằng Ba với thằng Tư, hai con su cam thảo đy m !

- A, nhớ dồi ! Lu qu, anh em cn mạnh giỏi hơ. A, nga mừng qu m.

ng Tăng-Thọ mừng rối rt, hối người nh pha tr, rồi giới thiệu với khch :

- Thằng Hinh, dể của nga.

Th ra, ci người gi thuốc l rể của ng ta. Thạnh thừ người ra, khng phải v ngạc nhin, m v hơi bần thần trước một chuyện phải xảy ra, đ xảy ra, nhưng kh tin v chng ta mơ hảo.

Phải, c Chi Tn (Thủy Tin) ấy thế no cũng phải lấy chồng v cũng phải được lấy chồng. C năm nay c lẽ đ gần ba mươi, đẹp người, lại con nh kh giả th khng l do no c lm gi gi cho đến lc doi đất nơi chợ nầy sụp lở.

Chng đ yu c Chi Tn ấy, một c gi Trung Hoa đ được Việt Nam ha một trăm phần trăm, nhưng ng Tăng-Thọ, từ khi vợ chết, cứ nghe c đơn v muốn chọn rể người Tu cho c bạn, thnh thử hai người khng lấy nhau được.

Mười năm Khng biết bao nhiu l nước chảy dưới cầu Cổ C, khng biết bao nhiu l nước chảy dưới dy nh sn trước chợ. Tr chng cho biết rằng Chi Tn thế no cũng đ lấy chồng, nhưng lng chng cứ chối rằng sự ấy đ xảy ra.

Mười năm

By giờ ch rể bắt đầu gi thuốc trở lại, cụp keng keng cụp keng keng. ng Tăng-Thọ rt tr ra trong những ci chn nhỏ bằng ngn tay ci v mời khch. Cả ba ngồi trước một cy xi-c m lm thinh, để nhớ lại năm no m họ đ np sau hng dừa để xem tu Ty rần rộ chạy qua trước chợ, bắn bậy ln m khng gh lại bao giờ.

Thạnh nng nảy khi nhn thấy chủ nh cứ uống tr từng hớp một, hỏi :

- ng thầy , cn hn non bộ ?

- H, cố lứ cn nhớ ci hn non bộ ấy . H, by giờ tốt lắm, tốt qu !

- Cho xem được khng ng thầy ?

- Sao lại khn lược.

ng thầy đứng ln, đi ra sau, hai người khch theo ra bn gt.

Hn giả sơn ấy nằm ở sn trong, giữa nh trn v nh bếp, trong một ci hồ cạn thả bo v c lia thia.

Năm, thng, gi, sương đ đi qua trn đ thm mười năm nữa nn lớp ru xanh by giờ xanh rậm ri, đẹp khng biết chừng no. Nước cứ theo sơn kh m đổ xuống hồ, v lo ngư phủ cứ thả cần cu, bất kể thời gian, trng hệt như ng gi ở sng Vị.

Bộ giả sơn đẹp như một cu chuyện cổ tch bị lớp bụi thời gian phủ ln, cng dầy, cng hay, cng đẹp.

Bỗng tiếng người trẻ thơ lao nhao từ ngoi trước, ng Tăng-Thọ nhn Thạnh, cười hề hề ni:

- Con Chi Tn về đ.

Thạnh quay lại th một xẩm gi tay bồng tay bế những bốn đứa con vừa bước vo tới nơi.

Trời ! Chng ku thầm ln trong bụng. Chi Tn khng cn l Chi Tn nữa. xẩm nầy mới ba mươi tuổi m răng đ bắt đầu rụng, v m hp một cch dị kỳ. Nng dơ khng thể tưởng tượng được v bận với con.

Vừa lc ấy th tiếng đồng hồ con ngựa treo nơi vch nh trn, chậm chạp g.

Keng keng keng

Thạnh quặn thắt lng, nghe như tiếng thời gian đang rụng, rụng từng chiếc một. Mười năm! Sinh kế đ lm chng qun thng ngy tri. Nay bỗng dưng gặp lại người cũ với nhan sắc tn phai, chng nghe như thnh lnh thời gian, vốn đang ngừng chảy, vụt lướt qua một ci v.

Keng.. keng.. keng

Từng chiếc, từng chiếc một, thời gian rụng dần, khng hối hả, nhưng chắc chắn, khng một thin ti no chống lại nổi cả. Thạnh đ sợ cuộc gặp gỡ nầy v chng biết trước rằng cũng với sự rơi rụng của thời gian, sự tn rụng của mối tnh m chng ấp ủ tận đy lng, sẽ đau như ai bị tnh phụ.

Kang keng keng

Mỗi tiếng chung đồng hồ, mường tượng như mỗi giọt mưa rơi trng ngay tim chng. Thời gian bị qun lửng, bỗng dưng nổi ln với cả chiều su v chiều di của n, minh mng như vũ trụ.

Thạnh qu bn bệ hồ, tay vuốt ln ru xanh non mởn của bộ giả sơn : thời gian đ lướt qua đy rồi xy dựng vẻ đẹp nơi đy, nhưng sao khi lướt qua nơi kia, n lại tn ph nhan sắc của người đn b ? Chi Tn ơi, em c biết hay khng lng anh cũng vừa sụp đổ tơi bời. Mối tnh m anh ngỡ l kin cố trong tim anh, bỗng dưng cũng vừa tan nt hết khi thấy mặt em. Anh đ sợ điều đ, v anh sẽ xấu hổ với anh khng biết bao nhiu, nhưng sợ m cũng khng trnh được. Bấy lu nay anh sống với một giấc mộng, m n m ngủ mỗi đm, v mỗi sng khi chong thức tỉnh, anh u yếm n để đủ cam đảm m vật lộn với đời.

Keng keng

Giờ đy giấc mộng đ rụng theo tiếng thời gian rồi !

Dưới kia, trong lng sng Ci Cối, nước Thp Mười tung trn ra, chảy mạnh như thời gian, v những đm lục bnh tri mau trn mặt nước, khng đm no giống đm no hết, cng khng giống đm lục bnh của mười năm xưa.

 

(Tuần bo Vui Sống, 1959)