BÊN KIA SỰ THẬT

B́nh-nguyên Lộc

     

Bên nầy phố Lê Thánh Tôn là một hiệu giải khát, bên kia là một hiệu cơm Tây hạng kha khá.

Đêm nào Hồ và Biển cũng ra ngồi uống cà phê ở cái bàn vỉa hè của hiệu giải khát nầy, mà họ chọn từ ngày quán Ngân Đ́nh mà họ thích, không c̣n đủ an ninh nữa. Họ quyết đóng đô ở đây luôn cho tới ngày thái b́nh văn hồi, v́ muốn được yên thân mà cũng v́…

Ngay đêm đầu dời đô tới đây, họ đă chú ư đến một cảnh nầy : Một thiếu phụ lái một chiếc Dauphine sơn màu kem, chạy đến đậu ngay trước mũi họ, v́ bàn mà họ ngồi, choáng gần hết vỉa hè, đứa nào ngồi đầu bàn vói tay ra là sờ được chiếc xe ấy.

Cùng đi với thiếu phụ là một con sen, nó ngồi một ḿnh ở băng sau. Xe đậu lại là nó mở cửa ra liền, chạy băng qua phố, vào hiệu cơm Tây bên kia.

Phố nầy là phố một chiều, xe đậu bên kia là đậu bên phải đấy, nhưng v́ khách ăn bên ấy toàn đi xe nhà, nên không c̣n chỗ đậu, thành thử nàng lợi dụng tánh cách một chiều của con phố để đậu bên trái vậy.

Năm phút sau, con sen trở ra, tay xách bữa ăn mà nhờ thạo lối xách cơm tây nên họ đoán được ngay : các món ăn đựng trong dĩa chớ không phải trong gàu mên như ta, mỗi dĩa đều được đậy bằng một cái dĩa thứ nh́, đậy úp lên trên, thành thử những dĩa khác chồng lên mà không sợ hỏng món ăn của các dĩa nằm ở dưới; ba món ăn, xách lối đó, phải tốn sáu cái dĩa; tất cả được gói lại trong một chiếc khăn vuông lớn, biên chéo khăn được cột lại ở trên, kết thành một quai xách.

Chắc nàng ăn cơm tháng ở đây nên hiệu nó mới phục dịch nhanh chóng đến thế, mà kẻ ăn cơm tháng phải đích thân đi lấy bữa ăn, có lẽ v́ hiệu không nhận giao hàng tận nhà.

Nàng mặc đầm, khá đẹp và khá trẻ, họ đoán nàng không quá hăm lăm.

-    Yêu  không ? Hồ hỏi đùa bạn.

-    Yêu ghê lắm.

-    Mổ cũng vậy. Nhưng làm thế nào ?

-    Ừ, làm thế nào ? Tụi ḿnh giống hai con sâu đất, ban đêm ḅ lên miệng hang để nh́n nàng Sao lấp lánh trên trời. Nàng đẹp quá, nhưng…cao quá.

Đi xe nhà và ăn cơm Tây mỗi hôm, nếu không giàu th́ cũng là công nhân hạng cao cấp, chẳng hạn như nữ kỹ sư hoặc nữ giáo sư cử nhơn đổ lên.

Rồi đôi bạn cười x̣a với nhau.

Cái đêm đầu ấy, họ ngỡ nàng bận ǵ, không lo bữa ăn được, nên tạm mua đồ một lần, nhưng ngồi đó một tuần lễ là họ biết rằng nàng ăn cơm tháng ở đó.

Hai gă nầy hơi si t́nh thật đó chớ chẳng nói chơi đâu.

Không có hạng gái nào dễ mê bằng những cô mà ta quen mặt mà không quen biết. Ta ṭ ṃ, phỏng đoán về họ và tưởng tượng toàn chuyện thơ mộng không mà thôi, họ hóa ra dễ mê v́ họ tự nhiên được phủ bằng một lớp hào quang mà ta tạo ra cho họ.

Biển yêu cầu :

-    Toa làm việc ở Công chánh th́ rất dễ biết nàng là ai. Cứ xem bảng số xe rồi vào hỏi bạn đồng sở ở Ty Kiểm soát ô tô để xin xem sổ, là tức khắc biết tên họ, lai lịch của nàng.

-    Không dại, Hồ nói, cứ để vậy mà tưởng tượng, thú vị hơn nhiều. T́m biết càng hay, và chính sự t́m biết, sự khám phá cũng thú lắm, nhưng phải khó khăn kia, chứ c̣n xem sổ th́ dễ quá, mất cả thi vị đi c̣n ǵ.

Biển đồng ư với bạn, và thế là cả hai người mở một chiến dịch sáng tác về đời nàng.

Biển vốn là tay viết tiểu thuyết t́nh cảm, phải viết trước chương đầu. Y nói : ”Nàng sống một ḿnh, v́ nếu ở với cha mẹ th́ không thể như thế được”

-    Sao vậy ? Hồ hỏi.

-    Cha mẹ nàng năm nay ít tuổi lắm, cũng thuộc hạng 50, mà thế hệ 50 tuổi, xem việc ăn cơm xách là hư hèn lắm. Họ có tiền mướn con sen, th́ họ cũng có tiền mướn chị bếp, nếu cả nhà đều bận hoặc đều lười nấu ăn.

Bằng như nàng ở với chồng, th́ cái khổ dịch đi lấy bữa ăn nầy chính ông chồng phải đảm trách lấy, thỉnh thoảng hắn bận, nàng phải đi một đôi lần th́ c̣n cho được đi, chớ sao cứ nàng đi lấy cơm măi mỗi đêm ?

-    Chương đầu khá hữu lư.

-    Mà cũng ly kỳ nữa chớ. Có ǵ ly kỳ bằng một cô gái sống một ḿnh. Nàng hẳn phải cô đơn, khát yêu, mê ly chưa ?

-    Khá mê ly. Để mỏa viết chương thứ nh́ cho. Nầy, nàng là nữ công nhân cao cấp chớ không phải nhà giàu.

-    Bằng cớ ?

-    Ta đă đồng ư là nàng không c̣n cha mẹ. Nhà giàu mà mồ côi, hẳn có biệt thự phụ ấm. Mà có biệt thự phải có anh làm vườn ăn ở tại nhà, có con sen phải nuôi cơm, th́ thà là mướn một chị bếp có tiện hơn không ?

      Không ! Nàng không có biệt thự, tức không phải nhà giàu mà mồ côi, nhưng mức sống cao như thế th́ hẳn phải là tay đi làm, lương rất cao.

-    Bồ đoán nàng làm ǵ ?

-    Nữ kỹ sư hóa học hăng đường.

-    Như vậy th́ buồn quá. Một cô nữ kỹ sư, không biết mơ mộng đâu. Cứ cho nàng là biên tập viên của Trung tâm Văn hóa Nhựt bổn đi.

-    Nhựt bổn không có Trung tâm Văn hóa ở đây, họ chỉ có Pḥng thân hữu Nhựt Việt, sau nhà thương Đồn Đất, trong đó có một cô người ḿnh đẹp kinh hồn, nhưng không phải là cô nầy.

-    Vậy th́ cứ cho là Trung tâm Văn hóa Đức đi.

-    Cũng tạm được.

Thiếu phụ luôn luôn cột đè mái tóc bồng bềnh xuống bằng một sợi ruy-băng, mỗi đêm mỗi đổi màu, trông trẻ như con gái mười lăm.

Nàng ít khi nh́n vào hiệu giải khát mà hễ mỗi lần nh́n là mỗi lần ngạc nhiên, v́ đêm nào cũng cứ thấy hai cái bảng mặt quen ấy măi.

-    Có lẽ nàng đoán được rằng ta si nàng.

-    Cố nhiên. Ai cũng đoán như vậy. Họ làm sao mà đoán được rằng ta ghiền cà phê đêm, mà ghiền luôn cả không khí quán lều, nhứt là họ đâu có biết rằng ta chỉ c̣n chỗ nầy là chỗ độc nhứt được yên thân.

-    Nếu nàng đoán thế th́ có lợi lắm.

-    Ừ, có lợi lắm. Giờ mà ta ra làm quen th́ nàng khỏi ngạc nhiên và chịu chơi liền.

-    Nhưng đứa nào được hân hạnh ấy ?

-    Ừ, đứa nào ? 

-    Thôi th́ oẳn tù t́.

-    Nhưng nghĩ lại th́ không nên. Rủi ro có thằng được th́ có phải thằng kia buồn hay không ? Chi bằng cứ để cả hai đứa đều được mơ.

-    Sao lại chỉ có một thằng được ? Hễ một đứa làm quen được rồi th́ tự nhiên cả hai đều được quen.

-    Mổ nói được là được chuyện khác kia. Không lẽ chỉ làm quen suông vậy thôi th́ làm quen chi cho mất công, ta cũng đă quen chán vạn phụ nữ rồi, thêm một cô cũng chẳng lợi ích ǵ.

Đêm nào họ tới trễ, người đẹp đă lấy bữa ăn đi rồi, th́ họ nghe nhơ nhớ.

C̣n đêm nào, nàng không đến, họ lo ghê lắm, và nhứt là viết nhiều chương tiểu thuyết rất là éo le, gay cấn, áo năo, nghẹt thở.

Một cậu đoán rằng nàng đă xuất ngoại. Cậu kia cho rằng nàng bị tai nạn xe cộ. Rồi cả hai hoảng hốt khi nhớ ra rằng nàng rất có thể được ai đó mời đi ăn cơm ở nơi khác.

Họ tức sao họ không làm quen với giai nhân v́ nếu đă quen, th́ có lẽ đêm nay, kẻ mời nàng ăn cơm là họ.

Thiếu phụ lái xe rất tài, cứ bằng vào lối vô xe và ra xe của nàng, nó ngọt như đường phèn, th́ biết ngay. Lắm đêm, xe đậu chật cả hai bên phố trước hiệu giải khát chỉ c̣n một khoảng trống ba thước, vậy mà nàng vô ra ở chỗ trống nhỏ hẹp ấy dễ như chơi.

Hai con sâu đất phục lăn nàng Sao, nàng lấp lánh bằng sắc đẹp của nàng, bằng mức sống của nàng, mà nàng có tài vặt lái xe nầy nữa. Thế nên lắm đêm, tủi thân sâu đất quá, họ không thèm nh́n nàng Sao, làm bộ như ta đây cóc cần bọn con gái ca-líp đó, chúng nó chỉ được cái ăn no rồi đánh bóng cho hào nhoáng chớ chẳng làm nên cái tích sự ǵ.

Tuy nhiên, những đêm như vậy, Hồ ŕnh và bắt chợt Biển lén lén liếc sơ sơ người ấy và ngược lại Biển cũng thấy bạn y chớp nhoáng chụp h́nh nàng bằng hai ống ảnh trời cho hắn.

Hai đứa bắt nhau quả tang rồi cười x̣a với nhau.

Biển nói cho đỡ mắc cỡ :

-    Tao xem nàng vô xe đó chớ ! Ngọt quá ! Tao th́ phải rộng bằng rưỡi chỗ nầy, tao vô mới lọt, không thôi tao ủi xe trước, tao hất xe sau bằng mông xe của tao.

-    Nhưng tụi ḿnh bây giờ không đứa nào c̣n xe nữa, th́ đừng có nói “xe của tao”.

Suốt ba tháng trường, hai con sâu đất đêm nào cũng ngắm nàng Sao lấp lánh trên trời, tại miệng hang của họ. Họ lo mùa mưa sắp đến, không ngồi vỉa hè nầy được nữa, th́ nhớ nàng không biết là bao nhiêu. Ngồi ở trong không thú vị ǵ cả, với lại ngồi ở trong, xa nàng quá. Ơ đây, họ nghe được cả mùi nước hoa của nàng nữa, họ nghe được tiếng nói thanh tao của nàng, mỗi lần con sen ở trong tiệm hơi lâu.

-    Sao lâu quá vậy Thẹo ?

-    Trời, giọng nàng sao nó hay như giọng ca sĩ vậy ḱa !

Đêm ấy, một biến cố xảy ra. Không, một tang thương. Không, một cuộc tận thế xảy ra.

Chiếc xe Dauphine màu kem, tù từ sà lại trước bàn họ, nhưng người lái xe lại là một ông Tây già, đầu sói sọi, và họ đoán rằng cái bụng bự lắm.

Vâng, ông lăo nầy là Tây chắc chắn như vậy, chớ không phải Huê Kỳ, v́ Huê Kỳ ở đây không có người nào già hết.

Con sen cũng chiếm một ḿnh nó trọn cái băng sau. Nhưng chỗ ngồi thứ nh́, ở băng trước, cạnh người lái xe là nàng Sao cột tóc bằng ruy băng màu

-    À, ra họ là đầm lai, chắc con của lăo nầy. Hồ nói bằng một giọng nghẹn ngào không tin tưởng, bởi nàng mũi cao, nhưng cao theo người Việt Nam, nghĩa là cũng xệp, mắt đen, không có vẽ ǵ là đầm lai cả.

-    Không, Biển cũng nghẹn ngào căi lại, nó là con nuôi của lăo nầy.

Biển cũng nói gượng bằng một giọng không tin tưởng rồi cả hai nh́n nhau mà cười x̣a.

Rất có thể là tối lại, cả trên giường, nàng cũng gọi ông Tây bằng papa, nhưng gọi chế diễu ông chồng già chơi vậy thôi, chớ nàng không phải là con nuôi cái khỉ khô ǵ hết ráo.

Nàng nh́n vào hiệu giải khát và đây là lần đầu tiên mà nàng mĩm cười với hai cái bảng mặt si t́nh, có lẽ thầm nói :”Có vỡ mộng chưa hai bồ ? Xin lỗi nhé ! Nào có ai muốn thế đâu ! Lăo ta lười ghê lắm, nhưng đêm nay không biết lăo ta mắc chứng ǵ mà lại đâm hứng lái xe lấy ! Dầu sao “thiếp” cũng cảm ơn hai bồ đă làm cho thiếp sung sướng từ mấy tháng nay, mà được hai chàng người Việt nh́n thiếu điều rớt con mắt mỗi đêm. Giờ cả đôi bên đều đánh rơi mất cả mộng rồi, buồn quá hai bồ ơi”.

Buồn thật là buồn ! Pho tiểu thuyết ly kỳ, éo le, gay cấn về nàng, Biển viết tiếp không được nữa, mà Hồ có làm thơ cũng không tṛn vận nữa.

Nàng Sao đă rụng một cách không ngoạn mục như vậy, giúp họ hết tủi thân sâu đất của họ, nhưng họ cũng không trở lại được như trước.

-    Mổ muốn khóc bồ ơi, Biển than.

-    Si đến thế à ?

-    Đâu phải. Mổ muốn khóc, y như mổ đă khóc chan ḥa hồi mổ mười hai tuổi, chẳng, thuở bé, mổ mê truyện cổ tích lắm. Nhưng đến năm mười bốn vào ly xê, ông giáo sư khoa học của mổ ổng chứng tỏ rằng, tiên là chuyện láo khoét, khiến mổ khóc nức nở lên, v́ mổ nghe mổ vừa mất đi một cái ǵ. Cái đó là thi vị của bao nhiêu mộng tuổi thơ của mổ, giờ cũng thế, đây là một sự thật rất đáng giận, mất thi vị của mỗi người lớn.

-    Ừ, h́nh như là mổ cũng nghe nao nao, nghe tim ḿnh se thắt lại, mổ chối với mổ là không có, sợ si mê một cô me tây th́ xấu hổ quá, nhưng giờ toa phân tách ra, mổ đă hết mắc cỡ và dám tự thú rằng mổ cũng muốn khóc v́ cái chất thơ của cuộc đời vừa tan như khói.

-    Ta đă chết hai lần.

-    Ừ, lần vào trung học và lần nầy. Tên sát nhơn lần trước là ông giáo sư khoa học, tên sát nhơn bây giờ là lăo Tây già.

-    Không, không phải lăo là thủ phạm đâu, tên sát nhơn là sự xuất hiện của Sự Thật.

-    Mổ th́ từ đây, không t́m biết con gái nữa, cứ nhắm mắt mà mơ họ thôi. Họ sẽ  cứ là những nàng tiên huyền diễm, những v́ sao lấp lánh trên trời.

-    Ao ảnh muôn năm !

-    Và muôn năm bọn con gái giả dối, giả dối bằng lời nói, hoặc bằng cách giấu sự thật.  Nàng ơi, nàng đừng cho tôi biết ǵ cả, mà cũng đừng để hớ ra cái ǵ. Tôi muốn tôn thờ nàng trong mù quáng và những bức sơn thủy giả như đề co của cải lương rất cần cho tâm hồn tôi nó tránh được sự đau xót v́ cái xấu xa của cuộc đời.

 

                                                                         (Nhật báo “Tiếng Vang”, 1965)