C̣n lại âm thầm một thoáng hương

B́nh-nguyên Lộc

 

Hân đứng lên, nghẹn ngào nói:

-     Thưa cô, tụi em tha thiết xin cô ở lại đây vào mỗi vụ nghỉ hè, trước ngày băi trường vài hôm, để xem lại mấy cây phượng vĩ của ta.

Cả lớp đều thấy một cục tṛn như viên đạn, chạy lên chạy xuống dưới làn da cổ của Mỹ, Mỹ cố can đản v́ biết rằng, hễ nàng mà khóc th́ cả lớp sẽ ̣a lên khóc như nhà có đám ma, v́ phái nữ rất dư nước mắt. Đó là kinh nghiệm của bản thân.

Một nữ sinh khác, Loan, đứng lên đề nghị:

-     Thưa cô năm tới hay năm tới nữa, cô có con đầu ḷng, xin cô đặt cho em ấy tên là Diễm Phượng, tụi em về sau cũng vậy.

Cả lớp rộ lên mà cười.

Mỹ cũng cười nên khí hậu đổi màu sắc tức khắc. Mỹ cười v́ nàng biết chắc rằng đề nghị của Loan không phải do tinh thần cởi mở của con gái đời bây giờ chi phối, mà chỉ v́ Loan c̣n quá ngây thơ nên mới bạo miệng về chuyện lấy vợ lấy chồng ấy, trẻ con bảy tám tuổi vẫn thường chơi tṛ đám cưới một cách ngây ngô, không ẩn ư, không tà tâm. Loan cũng vậy, v́ Loan chỉ là học tṛ lớp đệ ngũ mà thôi.

Duyên, cô học tṛ cao niên và to lớn nhứt lớp, rất có vẻ trưởng thành, ngồi tuốt dưới băng chót nói to:

-     Rất là bất tiện. Xứ nầy sẽ có một thế hệ nữ sinh mà cả lớp đều mang tên Diễm Phượng, quí vị giáo sư sẽ lầm lẫn chết. Nào là Đào Diễm Phượng, Lê Diễm Phượng, Trần Diễm Phượng, Hồ Diễm Phượng, Ngô Diễm Phượng, Đinh Diễm Phượng, Tô Diễm Phượng, vân vân lộn xộn quá đi.

Mỹ đợi nửa phút cho sự im lặng trở lại rồi nói:

-     Diễm Phượng không ổn. Tiếng Phượng phải đi với tiếng th́ nó mới có nghĩa loại cây mà các em thích. Chữ Phượng một ḿnh trong tiếng kép Diễm Phượng có nghĩa là con phượng đẹp chớ không phải là cây phượng vĩ đẹp như các em nói đâu. Nhưng con phượng đẹp lại sai văn chương v́ phượng là chim trống, hoàng là chim mái, Diễm Hoàng th́ có, chớ giống đực th́ không nên „Diễm“ chút nào.

Loan cố nài:

-     Nhưng Diễm Phượng kêu lắm mà kêu nghe rất hay th́ ổn hay không, em thấy không quan trọng, cốt là ta hiểu với nhau rằng Diễm Phượng là cây phượng vĩ đẹp là đủ rồi, không cần người khác tán thành là đúng hay chê là sai.

Mỹ gục gặc đầu, thầm cho rằng cô bé Loan hữu lư.

Buổi học chia tay để vĩnh biệt vị nữ giáo sư Bùi thị Mỹ nầy cứ xoay quanh cây phượng vĩ, mặc dầu sinh hoạt chánh hôm nay của lớp đệ ngũ A2 là lễ ra mắt tờ bích báo „Hoa Nắng“.

Học tṛ lớp đệ ngũ A2 đă xin phép soạn tờ bích báo nói trên, để làm văn nghệ hè, mà cũng để gián tiếp tỏ ḷng cảm mến vị nữ giáo sư của họ sắp đi vĩnh viễn, cô ấy cũng ham văn nghệ y như các em.

Chính cô ấy đă dạy các em hai tṛ chơi mà cô rất thích hồi c̣n học ở Gia Long: đề thơ trên lá khuynh diệp và ép hoa, ép lá vào một tập vở đặc biệt.

Nhặt lá rụng hong thơ sầu trong nắng là một câu thơ của ai, Mỹ không c̣n nhớ nữa nhưng cứ ngâm lên mỗi lần khắc thơ trên lá khuynh diệp xanh rồi đem phơi, hồi c̣n ở Gia Long và đă truyền cả tṛ chơi lẫn câu thơ cho học tṛ của cô.

Lớp học được trang trí bằng một cành phượng vĩ vĩ đại mà các em đă thức hồi năm giờ khuya để đi đốn rồi khiêng vào lớp, trồng giữa hai bàn dài kéo sát đầu lại với nhau. Quanh gốc phượng vĩ thật mà giả này, là một bó hoa ngọc nữ trắng, nhị đỏ gồm năm mươi mốt bông, con số đó là nữ sinh của lớp học, mỗi em đem đến một cành ngọc nữ chỉ mang một đóa hoa độc nhứt mà thôi.

Cô Mỹ lại mặc áo đỏ màu hoa phượng vĩ. Tờ bích báo „Hoa Nắng“ công phu của hai tháng trường thức đêm của các em bị bỏ quên phần nào và nhơn vật chánh bất ngờ của cái buổi họp mặt cuối cùng nầy là cây phượng vĩ.

Phượng vĩ trổ hoa đúng vào mùa nghỉ hè, một giai đoạn đời học sinh rất là quan trọng v́ ba tháng sau, trở lại trường cũ th́ đă có vài chị bạn thôi học v́ gia cảnh hoặc bị tử thần đưa sang thế giới khác rồi. C̣n nói chi ở các lớp cuối một cấp như lớp đệ tứ và lớp đệ nhứt th́ chắc chắn là họ không bao giờ gặp lại nhau nữa, sau buổi chia tay cuối cùng.

Hoa phượng vĩ đỏ tươi nhưng lại không tượng trưng cho niềm vui mà lại là biểu hiệu của nỗi buồn của cả một lớp người trong toàn quốc. Văn thơ của học sinh ta tràn ngập danh từ phượng vĩ khiến người lớn ngấy ra mà buồn cười, nhưng các cô cậu nói đến phượng vĩ không phải là dùng sáo ngữ đâu mà họ rất thành thật đó.

Hay tin người giáo sư việt ngữ của họ thôi dạy học sau vụ hè nầy, các nữ sinh lớp đệ ngũ đă trồng nơi sân trường năm cây phượng vĩ từ nửa tháng nay hầu kỷ niệm một niên học mà cả giáo sư lẫn học tṛ đều hay nói đến cây phượng vĩ.

Lạ quá, ở miền Nam, trừ thành phố Sài G̣n ra c̣n th́ các nơi khác rất ít thấy phượng vĩ, muốn có phải cố mà trồng và h́nh như sân trường trung học nữ nào ở miền Nam nầy cũng được các cô học tṛ đa cảm trang trí bằng vài cây phượng vĩ.

-     Nhá cô nhá ? Loan lại cố nài.

-     Cô sẽ nhớ măi lời các em.

*

Nghỉ hè rồi mà trời c̣n nắng đổ lửa nên các nữ sinh nhà ở gần trường Sĩ Nhiếp thay phiên nhau vào ngôi trường hoang lạnh để tưới năm cái cây mà họ trồng giữa mùa nắng trên một đám đất g̣ khô.

Năm ấy, cả năm cây đều thoát chết !

Lớp đệ ngũ A2 cũng không thiếu mất một người khi biến thành đệ tứ A2 sau vụ hè.

Đó là một lớp gồm toàn con nhà khá giả nên họ sẽ đi tới đệ nhứt hết lớp, trừ vài cô đi lấy chồng sớm, vài cô vắn số. Họ không có dịp hay chưa có dịp “bùi ngùi phượng chia ly'', nhưng họ vẫn quư cây phượng vĩ, v́ đó là cái điện cực của t́nh cảm học tṛ con gái.

Họ làm quen với người nữ giáo sư việt ngữ mới và bắt đầu thương mến cô nầy như đă thương mến cô Mỹ, nhưng cứ săn sóc năm cây phượng “của ta”, ta đây là kể cả họ và người nữ giáo sư đă đi xa.

Giữa người ấy và họ bắt đầu một cuộc trao đổi thư từ ngay từ trong vụ hè và cô Mỹ được cho hay tin tức về năm cây phượng mỗi tuần, y như là đó là những đứa con mà cô gởi vú nuôi, người vú tốt bụng lắm, không phải chỉ làm việc ăn tiền, mà có để cả tấm ḷng của chị ta trong công việc.

Cô ơi, giếng xa quá như cô biết, giếng cũng sâu quá, kéo nước thật mỏi tay, xách nước đi mỏi chân lắm, nhưng tụi em quyết cứu sống năm cây phượng “của ta”.

………………………

Cô ơi, tuần rồi thật là hú vía. Cây phượng bên trái cửa ngơ nó ngủm cù đèo nhưng may quá, tụi em tưới mỗi ngày bốn bận, c̣n chặt tàu chuối để che cho nó nữa nên rồi nó tươi trở lại....

……………………….

Cô ơi, hè tới cô về chắc năm cây phượng “của ta” đă lớn lắm rồi tuy nó chưa cho được bóng mát, nhưng có thể giúp cho mát mắt người nh́n ra sân...

… Cô ơi, cô giáo sư mới, người thay thế cho cô, cũng ưa phượng lắm, cô ấy định sẽ cùng tụi em trồng thêm; nếu thế, trường “của ta” nên đổi là trường “Phượng Vĩ” là hơn. Mà có lẽ dân chúng họ sẽ gọi như vậy, chớ cái tên Sĩ Nhiếp khó nhớ, họ kêu không được.

.....................................

Những bức thư như trên cứ thưa lần, thưa lần, khiến Mỹ nghe buồn quá, mặc dầu phải trả lời thư cho học tṛ cũ măi nàng rất bực ḿnh. Thư thưa lần mà thư cũng lần lần bớt đá động đến những cây phượng vĩ ngỡ là trung tâm vũ trụ ấy.

Mỹ chỉ buồn vài tháng rồi thôi khi nhớ lại chính ḿnh cũng đă bạc t́nh với những cây khuynh diệp của trường Gia Long mấy năm trước và cũng đă quên được vài người nữ giáo sư mà nàng nguyện sẽ nhớ trọn đời.

Con người ai cũng bận sống. Sống ở đây, không phải chỉ có nghĩa là t́m sinh kế, mà là t́m học, thương, ghét, giận, yêu, bao nhiêu thứ ấy sao mà đông đúc thêm hoài, khó ḷng mà trung kiên được với những t́nh cảm vụn vặt của tuổi thiếu niên.

Những bức thư buổi đầu, Mỹ hiểu được giữa ḍng và thấy được sự cà nanh của em nầy đối với em khác: các em tranh giành t́nh thương của người thầy học cũ.

Nhưng những bức thư về sau, giọng các em b́nh thản hơn nhiều. Mỹ biết đó là dấu hiệu tiền phong của sự nhạt phai t́nh cảm của các em rồi vậy. Người ta chỉ b́nh thản được, hết ghen được khi nào người ta bớt thương và hết thương mà thôi.

*

Bốn mùa mưa nắng đă qua rồi và Mỹ không c̣n nhận được thư của những người bạn trẻ ở trường “Phượng Vĩ” nữa.

Nàng không bội ước, đặt tên cho đứa con gái đầu ḷng là Diễm Phượng, mặc dầu cha nó cả quyết cản ngăn v́ cái nghĩa không ổn của danh từ. Không bội ước, không phải v́ Mỹ nuôi nấng ảo tưởng nào đâu. Nàng biết rằng các em học tṛ cũ của nàng chỉ tiếp tục tưới năm cây phượng vĩ ấy trong suốt hai mùa nắng rồi thôi, v́ cây đă mạnh rồi, mà nhứt là v́ các em cũng bận “sống”.

Không bội ước v́ nguyền xưa “c̣n một chút nầy” nàng là người độc chất c̣n nhớ được lời nguyền, các em c̣n lâu lắm mới nên gia thất và chừng ấy “Diễm Phượng” đă bị bao cái tên khác cướp mất chỗ rồi, chẳng hạn tên một người yêu vắn số, tên một người yêu không cưới được em nào, v́ trắc trở nào đó - người độc nhứt là nàng không có quyền bỏ trôi luôn thệ ước xưa.

Mỹ không nuôi nấng ảo tưởng nào cả nhưng vẫn nuôi dự định về Chợ Búng một chuyến để thăm lại cố nhân, cố cảnh.

Sài G̣n - Chợ Búng là một lộ tŕnh chỉ tốn vài mươi đồng bạc xe mà thôi nhưng nàng không c̣n một phút hoàn toàn là của nàng để đi cái chuyến đi dự tính ấy.

Năm nay nàng đă đi được rồi đây. Mỹ chuẩn bị rất nhiều ngày, quà cho bạn cũ chẳng có ǵ đáng kể đâu, mà chuẩn bị tấm ḷng, cho bơ cái tội ít thư từ với các em ngay cả năm đầu cũng vậy.

Đến cái tuổi nào đó trong đời con người, tự nhiên người ta đâm ra lười viết thư; các em chắc không hiểu cái điểm đó và chắc đă giận nàng lắm.

Mỹ đi B́nh Dương hai tuần trước ngày băi trường, mong thấy lại được nguyên vẹn cái khí hậu của ngày ấy bốn năm về trước với mầu sắc, mùi vị, âm thanh cũ, thay đổi theo mùa chớ không phải tháng nào cũng có thể nghe trong gió mùi bông bưởi, tháng nào cũng thấy màu lá mạ non đâu.

Xuống xe đ̣ tại đầu con ấp lộ trải đá đỏ đưa vào trường, nàng đứng đó, ḷng rộn vui khi thấy cái quán bánh bèo b́ Mỹ Liên ở cạnh đầu lộ vẫn c̣n buôn bán như xưa.

Cái quán này tàng trữ kỷ niệm của thầy tṛ họ mấy năm trước. Khách sang của quán nầy là dân Sài G̣n, nhưng khách quen của quán là học tṛ trường nữ trung học Sĩ Nhiếp và giáo sư của họ.

Mỹ đếm bước trên đường đá đỏ mà ở hai bên nhà cửa vẫn c̣n đủ số. Ngôi nhà đồ sộ của ông cụ chơi non bộ vẫn cứ đặc biệt với pho tượng cẩm thạch một cô gái khỏa thân, lối trang trí sân nhà của Âu châu mà xứ ta rất là hiếm có.

Rồi tim Mỹ đập th́nh th́nh khi thấy dạng hàng dừa quen thuộc ớ đàng xa.

Hàng dừa nầy trồng ở bờ một con rạch con; sang tới bên kia rạch c̣n phải qua một thửa ruộng bắp nữa mới tới trường.

Đây là hàng dừa danh tiếng đối với nữ sinh Sĩ Nhiếp, nhứt là cây dừa thứ năm.

Cây dừa thứ năm nh́n rạch, soi bóng xuống mặt nước. Một nếp nhà xinh xắn núp bóng cây dừa thứ năm ấy. Đó là nhà riêng của một nữ sinh, học tṛ của nàng, em nầy nhà ở xa đây, cha mẹ em là người có của nên mới mua cho em nếp nhà đó để em đỡ nhọc đi, về, mỗi ngày hai buổi đường xa.

Cây dừa thứ năm nổi danh tức khắc v́ bạn đồng song của cô chủ nhà tí hon và cả giáo sư của cô nữa, thường ghé nghỉ chơn nơi đây, núp nắng, đụt mưa, nói chuyện khào.

Cảnh vật y hệt như cảnh năm nào, nhưng Mỹ hơi lo lo v́ cùng lúc ấy, nàng thấy có khói lam quyện lấy mái tranh của nếp nhà “cây dừa thứ năm”, thấy bóng dáng người lớn và trẻ con.

Nàng mau bước tới đó, nh́n vào nhà th́ bao nhiêu gương mặt lạ ở trong đó đều nh́n lại nàng. Mỹ đẩy cổng bước vào sân, một con chó vện núp đâu đó, sủa lên th́nh ĺnh. Nàng hỏi một đứa bé ra sân đuổi chó:

-     Em nè, cô Diệu, nữ sinh trường đàng kia, c̣n ở đây chớ ?

-     Thưa cô không. Cô ấy đă đi lấy chồng năm ngoái. Nhà nầy đă bán lại cho ba má em.

-     Lấy chồng về đâu em ?

-     Dạ em không biết.

-     Thôi cám ơn em nhé.

Mỹ vội trở gót rồi ra tới cổng, nàng thẫn thờ đứng lặng hồi lâu. Giờ nầy, nếu Diệu c̣n theo học ở trường Sĩ Nhiếp th́ hẳn Diệu đang ngồi trong lớp. Thế nên Mỹ không định ghé qua nhà Diệu trước, nhưng mà phải ghé v́ người lạ trong nhà khiến nàng đâm nghi có “tang thương” qua đây. Quả có “tang thương” thật, “tang thương” đối với nàng ấy, chớ đi lấy chồng là một điều tốt đẹp cho cô tú tài I Diệu.

Mỹ băn khoăn tự hỏi không biết năm nay Diệu có tự học để thi nốt bằng tú tài hay chăng, và nhứt là băn khoăn về cái chốn xa mà có lẽ Diệu đă đến ở v́ chồng em ấy sinh sống ở đó, Định Tường chăng ? Hay Kontum ?

Mà biết đâu lại chẳng là Sài G̣n.

Ai cũng bận sống nên có thể cùng ở một thành phố với nhau mà Diệu không tới thăm nàng được. Thời kỳ trăng mật có thể kéo dài một năm, mà trong thời kỳ ấy người con trai con gái sẵn sàng quên tất cả để hưởng hạnh phúc riêng của họ.

Mỹ lặng lẽ bước qua chiếc cầu gỗ dẫn vào ruộng bắp, mặt ngước lên nh́n cái cây chết trơ cành, đứng giữa ruộng từ không biết bao nhiêu năm rồi mà chưa ngă. Cho đến cái cây chết nầy mà cũng c̣n đây, chơn trời quen thuộc xưa không thay đổi chút nào cả.

Từ năy giờ, nàng cố tránh “thấy” ngôi trường, để dành cho chính ḿnh, không phải sự ngạc nhiên, bởi nàng biết rằng không có ǵ thay đổi bao nhiêu, mà một cuộc thưởng ngoạn khoái mắt vào phút chót. Ngôi trường Sĩ Nhiếp là cây đinh của cuộc đi chơi hôm nay, cái đích của cuộc hành hương, nếu muốn nói lớn lối.

Mỹ chỉ dạy ở đây có hai năm, nhưng cũng đă quá thân lắm rồi với ngôi nhà gạch xinh xắn ấy, với cái bối cảnh sau trường: một băi tha ma và bên kia băi tha ma là một khu rừng.

Đó là một người bạn gần như thân, người bạn ấy lại che chở những người bạn rất thân đang chuẩn bị thi tú tài đôi và đang dọn ḷng để vĩnh biệt người bạn chung ấy.

Mỹ đă để lại nơi nầy một phần tấm ḷng nàng và mang theo những mảnh ḷng thơ dại của các em nhỏ dễ thương, gói trong h́nh bóng rộng lớn và mơ hồ của ngôi trường mà nàng quyết chỉ “thấy” vào phút chót mà thôi.

Mỹ ngước lên và nàng được thấy.

Có ai đốt lửa trại giữa ban ngày ngoài sân trường. Không, đó là năm cây phượng vĩ đă lên bông, cả năm cây đều lớn như thổi y như học sinh qua cái tuổi mười hai và cả năm cây đều cháy bừng bừng.

Mỹ lại dừng bước, tim đập th́nh thịch trong ḷng ngực nàng. Nàng xúc động đến ứa nước mắt nhưng ḷng lại rộn ràng, vừa muốn chôn chân nơi đó để nh́n đuốc phượng, lại vừa nôn nao tới trường để gặp lại những cô bạn mà chắc có cô đă cao hơn nàng đến nửa cái đầu. Các em đă trồng năm cây phượng vĩ, không phải là sự t́nh cờ đâu. Số học sinh trong lớp đệ ngũ A2 răm ấy là 51. Không lẽ trồng đến năm mươi mốt cây ? nên họ chọn số 5 làm biểu tượng vậy.

Mỹ cố tự trấn tỉnh rồi mau bước đến cổng trường.

Nàng gặp nơi sân, chị gác-dan ngày trước. Chị ta kiêm luôn chức vụ lao công và đang ngồi chồm hổm mà nhổ cỏ. Chị ta bỏ việc ngước mặt lên nh́n người khách lạ giây lát rồi đứng lên gọi:

-     Cô !

-     À chị Tư ! Mạnh giỏi !

-     Trời, lâu quá cô mới về đây ! Cô cũng mạnh giỏi ?

-     Cám ơn chị. Ở đây có ǵ thay đổi hay không ?

-     Dạ không cô à.

-     Để tôi đi thăm các lớp một lát rồi sẽ nói chuyện với chị nhiều hơn.

Vào giờ nầy, học sinh lớp nào cũng đang học. Trên lư thuyết th́ như vậy chớ thật ra, các em đang nghe giáo sư kể chuyện cổ tích, hoặc đang làm giặc trong lớp. C̣n có bốn hôm nữa là trường làm lễ phát phần thưởng th́ c̣n học tập ǵ, và các em đă nghỉ chơi như vậy cả tuần, cả tháng rồi, tùy lớp. Biết thế, Mỹ vẫn giữ lễ độ đi thăm ông hiệu trưởng trước, để rồi xin phép ghé qua các lớp mà nàng đă dạy học năm xưa, nhứt là lớp đệ ngũ A2, à quên, lớp đệ nhứt A2.

Khi Mỹ gơ cửa văn pḥng ông hiệu trưởng, cửa nầy vốn không đóng, th́ nàng thấy ông ấy là người lạ, trẻ hơn ông hiệu trưởng ngày trước nhiều. Mỹ đă liếc sơ vào mấy lớp nàng đi ngang qua và thấy giáo sư toàn người lạ.

-     Mời cô vào.

Ông hiệu trưởng nói to lên, và Mỹ vừa bước vô văn pḥng vừa xưng tên:

-     Thưa ông hiệu trưởng, tôi là Mỹ, nguyên giáo sư trường này cách đây bốn năm.

-     Vậy à ? Hân hạnh. Mời cô ngồi.

Mỹ ngồi lên chiếc ghế đặt trước bàn viết của ông Hiệu trưởng và hỏi:

-     Thưa ông, chắc đă có nhiều cuộc thuyên chuyển.

-     Người cũ không c̣n ai hết. Mấy ông và mấy cô dạy học ở đây hiện nay, chưa ai tới đây quá hai năm.

-     Thế ra, tôi sẽ không c̣n gặp đồng nghiệp cũ nào hết ?

-     Chắc là như vậy.

-     Nhưng tôi cũng xin phép ông đi thăm mấy lớp mà tôi đă dạy qua.

-     Xin mời cô. Cô thứ lỗi cho v́ cô phải đi một ḿnh, tôi bận chuẩn bị cho thật chu đáo lễ phát phần thưởng.

-     Không hề ǵ, ông hiệu trưởng cứ làm việc. À lớp đệ ngũ, à không, lớp đệ nhứt A2 nằm về hướng nào, thưa ông hiệu trưởng ?

-     Lớp đệ nhứt A2 ? Không, không có lớp đó.

-     Sao lại không, thưa ông ?

-     Lớp ấy đă bị giải tán rồi.

Mỹ chết sững giây lát rồi ấp úng:

-     Các em... đă... làm ǵ ?

-     Không, các em không có làm ǵ tội lỗi hết. Chẳng, có hai mươi lăm em rớt tú tài I rồi thôi học, một em th́ điên đang được điều trị, hai em qua đời...

-     Trời !

-     Ừ, một lớp học, đi tới cuối chu kỳ là hao hụt hết năm bảy học sinh v́ họ yểu tử. À hai em qua đời, tám em đi lấy chồng, bốn em đi làm, c̣n lại mười một em th́ các em ấy lại xuống Sài G̣n để theo học lớp đệ nhứt ờ dưới ấy.

-     Trời !

-     Chắc cô buồn lắm nhưng đời các lớp học là thế, biết sao.

Mỹ tần ngần đứng lặng hồi lâu rồi xin phép ông hiệu trưởng để đi. Nàng thất thiểu bước xuống sân, quên thăm mấy lớp khác mà tuy học tṛ không gắn bó nhiều với ràng, chớ giữa thầy tṛ vẫn có t́nh mà t́nh chưa phai nơi ḷng vài em.

Nàng lủi thủi đi trên sân, quên cả chị gác-dan nhổ cỏ có lẽ cũng đang đợi nàng trở ra. Người nữ lao-công ấy là nhơn chứng độc nhứt c̣n sót lại của những năm nàng bắt đầu vào đời ở đây. Nhưng đó là một nhân chứng thờ ơ, quả chị ta có mừng đón nàng, nhưng nàng biết chị ta xem cuộc ở, đi, c̣n, mất, của các giáo sư, các lớp học, không dính dáng mảy may đến chén cơm của chị, không ghét ai mà cũng chẳng thương ai.

Tới ruộng bắp, Mỹ xây lưng lại để nh́n lần cuối cùng cái nơi không c̣n mang dấu vết nào cả của một đoạn đời của nàng.

Không c̣n ǵ hết !

Hay là c̣n, đó là h́nh bóng xa mờ của những em bé áo dài trắng, đầu đội nón lá, đi trên các bờ ruộng quanh trường, đó là h́nh bóng của những cánh diều vào mùa gió, những cánh diều đă được nói đến rất nhiều trong tờ bích báo “Hoa Nắng”.

Bỗng một mùi phân chuồng thoang thoảng đâu đây. Mỹ nh́n lại th́ thấy cái chuồng ḅ nơi góc ruộng bắp ngày xưa vẫn c̣n. Cái chuồng ḅ này chỉ có nàng và vài nữ sinh thi sĩ chú ư mà thôi.

Mùi phân chuồng thơm chớ không hôi đâu. Nó thơm hương đồng áng, hương của một nông trại hẻo lánh nào, hương ấm của một gia đ́nh nông dân đủ ăn.

Tự nhiên Mỹ nhớ đến hai câu thơ mà tên tác giả vụt thoát khỏi kư ức nàng v́ nàng đang bị xúc động mạnh:

Về đây rồi nhạt dần duyên sắc,

C̣n lại âm thầm một thoáng hương.

Mấy đoạn đời qua của nàng chỉ c̣n lại ảo ảnh, kể cả đoạn đời gần nhất nầy nữa ?

 

 

(Ư truyện cô Hạnh)

Tuần báo Gia Đ́nh- 1967