Không kíp th́ chầy

B́nh-nguyên Lộc

 

„Bây giừ ḿnh thèm cái ǵ?“. Bích tự hỏi như vậy và hỏi xong là chàng thấy rơ là ḿnh không thèm khát cái ǵ nhiều cả, nên mới hỏi lôi thôi.

Người ta nói kẻ ghiền á phiện, một khi ra khỏi khám là đi t́m món ma túy ấy ngay, như có một sức mạnh ma quái xô sau lưng họ. Bản năng chàng không lôi kéo chàng chạy t́m thứ ǵ, tức là chàng không nghe thiếu thốn thứ ǵ cho lắm.

Chế độ nhà tù ngày nay dễ thở hơn hồi Pháp thuộc, nên tuy không đầy đủ lúc ngồi lao, Bích cũng không tha thiết bao nhiêu với các món bên ngoài. Tuy nhiên, qua hàng nước đá, chàng ghé lại uống một ly yà nghe sung sướng lạ.

„Bây giừ công việc đầu tiên là đi hớt tóc cái đă, rồi sẽ hay. Hớt cho khéo, cạo râu cho sát, gội đầu cho sạch, chải gôm cho mướt, rồi đ́ t́m thằng Quang mà xin một bộ đồ. Tóc tai như vầy, quần áo nhàu nát sau ba năm được cất giữ trong kho, c̣n mong ǵ ló mặt tới đâu cho chúng c̣n nể ḿnh?

Quang tử tế thật, nên chi chàng phải trễ nải trong việc khác của chàng. Nó mừng rỡ chàng, mất hết nửa giờ, hỏi chuyện đến một tiếng đồng hồ, bắt chàng đợi nó một tiếng đồng hồ nữa - có lẽ để đi chạy tiền - rồi dắt chàng đi ăn cơm chiều. Bữa cơn có rượu, kéo dây dưa đến bảy giờ tối.

Ra khỏi tiệm ăn, nó hỏi:

-  Bây giờ anh đi đâu?

Bích tức lắm. Nó hỏi vậy, tức là nó không muốn chàng về nhà nó. Nên chàng đáp:

- Về nhà anh.

Rồi để cho Quang hoảng sợ một lúc lâu, để cho bỏ ghét, chàng mới cười hà hà rồi đính chánh:

-  Nói chơi vậy chớ tôi c̣n phải đi đây có chút việc.

Thấy Quang thở ra giải thoát. Bích hối hận đă hù bạn một cách ác độc, nên vội bắt tay từ giă rồi đi mau cho Quang yên ḷng.

Phải, chàng phải đi nơi khác. Chàng muốn đi sớm hơn nhiều. Ngặt phải đợi Quang nó hiến bộ đồ rồi mới đi được.

Tắc xi ngừng tại đầu ngơ hẻm ấy. Bích bằng ḷng lắng. Sàig̣n ngày nay thay đổi ngày một. Nhiều xóm quen mắt trên mười năm, đi xa hai tháng về là không c̣n nhận ra được nữa. Thế mà con đường hẻm nầy vẫn y nguyên như cũ th́ có thích hay không?

Ba năm trước chàng t́m đến ngót tháng mới được con đường hẻm nầy. Nó không rộng, không đẹp, không mát, nhưng hai dăy phố đâu mặt nhau trong đó, rất hợp với ư muốn của chàng. Trong đó chỉ toàn người Tàu và người Ấn ở, tức là không có ai ṭ ṃ ḍm ngó chàng. Chàng sang một căn, để Tuyết ở đó rồi không c̣n lo ai hỏi tới hỏi lui ǵ Tuyết về chồng con, không ai nh́n chàng bằng con mắt thám tử nữa, mỗi khi chàng đến và mỗi lần chàng ở đó ra đi.

Cảnh cũ th́ c̣n,  mà người xưa nay đă ra sao? Bích bỗng thấy ḿnh bây giờ rất là thi sĩ. Chàng ngậm ngùi khan khan một lúc cho sướng chớ, tưởng tượng người xưa nay đâm ra kẻ thiên cổ (nàng đă bịnh nặng kia mà! Trong khám chàng hay được tin nầy), và khi vào nhà, một ông cụ khóc ̣a, đưa ra cho chàng một món quà lưu vật và một bức tuyệt mạng thư. Rồi chàng sẽ làm thơ:

Hoa đào năm ngoái c̣n cuối gió đông.

Bùi ngùi chưa đủ, chàng rất hănh diện mà tưởng thấy ḿnh đóng một vai tuồng t́nh nhơn đau khổ, đang lang thang về cảnh cũ t́m dấu người xưa, như trong phim chiếu bóng.

Hay biết bao! Cái câu chuyện ḷng nầy, chàng sẽ kể cho Tuyết nghe, khi gặp lại nàng.

Trẻ con nô đùa trên ngơ hẻm có hơi khác xưa. Chúng đă lớn lên, và những đưa trẻ ba năm trước c̣n ḅ, nay đă chạy nhảy được. Không ai nhận ra chàng cả, mặc dầu có người lớn hóng mát nơi đó. Hay họ nhận ra, nhưng v́ tánh tốt không tọc mạch vặt nên họ làm lơ đi cũng nên.

Bích đi mút hai dăy phố tám căn mỗi bên và vào tới trước căn nhà bên trái. Hồi trước có đến ba căn muốn sang. Chàng chọn căn chót, ở trong cùng. Nơi đó, ít người qua lại hơn bên ngoài. Rủi có xảy ra chuyện ǵ không tốt cũng ít ai thấy.

Chàng đang hồi hộp lại càng hồi hộp thêm khi thấy dáng nhà vẫn như trước. Hồi hộp thêm v́ hy vọng người xưa c̣n đó, mà cũng v́ quá sợ nàng không c̣n. Hy vọng mong manh khiến ta lo lắng hơn là hy vọng lớn, hoặc hơn là không hy vọng ǵ cả.

Cũng bộ bàn ghế tiếp khách bằng mây, cũng cái màu áo nệm trước, cũng cái tủ sách ấy. Trên tường, bức tranh bờ biển vẫn xanh một màu xanh mát rượi và hai người đờn bà Tàu bằng sứ vẫn ôm lấy hai dây trầu bà nó ḅ trên vách rồi giao nhánh lại với nhau.

Qua khung cửa sổ che bằng màn tuyn màu lợt lợt, Bích thấy thiếu phụ ngồi đưa lưng ra ngoài, mặt cúi xuống, chừng như đọc báo. Xem thật kỹ th́ người ấy không phải là Tuyết, tuy cùng một vóc, cùng cái cổ trắng và no, cùng lối uốn tóc với Tuyết. Người ấy mặc áo bi- da- ma lụa màu, th́ là người trong nhà, chớ không phải là khách. Tuyết lại không có bà con ḍng họ ǵ cả, th́ người nầy phải chăng là chủ mới căn nhà?

Bích đang lo sợ gặp nơi đây một người đàn ông, đang bị ám ảnh v́ định ư ấy, nên bây giừ chàng thất vọng lắm. Phải, ở đời lắm khi ta thất vọng v́ khỏi gặp cảnh khổ mà ta đinh ninh phải gặp. Thất vọng một giây, chàng lại đâm sầu. Th́ ra, Tuyết đă đi rồi! Mà ở thành phố lớn, khó ḷng người mới đến ở nhà nào, biết được người chủ cũ đi đâu để chàng hỏi thăm.

Bích đâm ra hối hận đă nghi oan cho Tuyết. Chàng vào khám tháng đầu, cả vợ lớn chàng lẫn Tuyết đều có đi “nuôi”. Kế ṭa xử vụ của chàng sao mà xử sớm thể? - và chàng bị kêu án ba nam. Vợ lớn chàng ẳm con vào thăm, khóc lóc nói hết cả tiền. Chàng khuyên mẹ con nó về quê. Vợ bé dư sức nuôi mà! Chàng thụt sáu trăm ngàn đồng của hăng xuất nhập cảng ấy, đưa gần hết cho Tuyết th́ c̣n lo ǵ đói. Nhưng một tuần sau, Tuyết nhắn vào nói nàng đau nặng, rồi có tin nói nàng xụi cả hai chơn, không đi thăm được nữa. Bích tức giận lắm, nghi là Tuyết phụ ḿnh để giựt, số tiền kia.

Th́ ra, chàng nghĩ, Tuyết chắc bịnh thật t́nh và có lẽ chết rồi cũng nên, v́ Tuyết rất thích căn nhà nầy, dẫu có phụ chàng, cũng ở đây luôn, chớ đâu có sang lại cho người khác như vầy.

Nghĩ tới đó chàng nghe yêu Tuyết hơn bao giờ cả. Chàng gặp Tuyết trong một tiệc cưới kia. Làm quen th́ biết Tuyết góa chồng mà không con. Tuyết cũng biết rơ chàng có vợ có con. Người ta mách khéo cho chàng hay là Tuyết không tốt và “bảy da” lắm. Chàng không sợ, v́ nghe ḿnh khá khôn quỷ. Vả lại Tuyết đẹp quá, có sợ cũng phải dẹp cái sợ lại. Mà sợ làm ǵ. Bất quá chàng tốn với Tuyết năm ba ngàn rồi thôi, chết chóc ǵ đâu? Năm ba ngàn mà mua được trong nửa tháng người ngọc kia th́ tưởng rằng không đắt giá lắm.

Nhưng chàng đă tốn quá số tiền dự trù mà vẫn chưa gần được Tuyết. Chàng đă đưa Tuyết đ́ ăn, đi xem hát, xem chiếu bóng, đă biếu Tuyết chiếc cà rá hột xoàn, đă đưa Tuyết đi nghỉ mát ở Vũng Tàu, thế mà t́nh bạn suông vẫn được trong sạch một cách đáng giận.

Con nhỏ bảy da thật, chàng nghĩ. Hên chi mà họ sợ và báo hiệu cho ḿnh. Nhưng đă lỡ xuất vốn bỏ ngang cũng uổng nên chàng đă nhứt quyết chiếm ḷng Tuyết cho kỷ được mới nghe, bất kỳ với giá nào.

Phải chi Tuyết không khứng th́ chàng đă cam ḷng. Đằng nầy nó cứ úp mở măi, mà mỗi lần úp mở như vậy, hóa ra là nó tăng giá món hàng bằng cách nuôi dưỡng hy vọng của chàng. Nó thân mật cho chàng cắn câu, rồi lại dè dặt, nết na cho chàng yêu nó. Nó bắt chàng mua tiếng xưng hô “anh” của nó bằng một chiếc cà rá ba hột bốn ly, rồi sau đó, chận đứng sự thân mật lại: Chận đứng sự thân mật, nhưng bắt đầu khiêu khích bằng y phục, bằng dáng điệu, bằng cử chỉ của nó. Thành ra rốt cuộc chàng phải bước cái bước cuối cùng là xin đem nó về làm vợ. Nó hỏi:

C̣n vợ anh?

- Anh bỏ, anh cho nó về quê, Bích đáp liều mạng như vậy.

- Trời ơi, người ǵ mà đoản hậu. Vợ anh là t́nh tấm mẳn mà anh c̣n bỏ được th́ em sau nầy sẽ ra ǵ!

Bích bối rối nói:

- Thôi, anh không bỏ vợ, anh sang nhà riêng cho em.

- Hứ, ai chịu làm bé.

- Cũng ba bảy đường làm bé chớ. Vả làm bé mà toàn quyền về tiền bạc th́ cũng bằng như là làm lớn.

- Toàn quyền! Toàn quyền! Anh làm như bạc của anh là bạc kho.

-  Không là bạc kho, nhưng anh có thể chạy đủ cho em sung sướng, cho bù với cảnh làm bé mà em không thích.

Thế là lá bài cuối cùng đă đánh xuống từ tay chàng. Đó là lá bài dâng của. Tuyết mở đường cho Bích hạ lá bài ấy, là nàng „tới“ ngay. Mười bảy bốn chục đấy.

Tuyết đă yêu chàng thật sự. Chàng cung phụng Tuyết đầy đủ về mọi mặt kia mà. Có hạng người chỉ “đi” đến mức nào đó thôi, mà làm bé là một lằn mức. Khi làm bé được, là họ cũng yêu chồng, cũng trung thành với chồng như bất kỳ bà vợ lớn nào.

V́ thế Bích yêu lại nàng và tính chuyện ăn đời ở kiếp với nàng chớ không c̣n nghĩ chuyện qua đường như trước. Nay nhớ lại vụ Tuyết bịnh, đoán Tuyết chết, Bích càng yêu Tuyết hơn lên.

Nàng chết th́ số tiền kia về ai? Bích băn khoăn tự hỏi như vậy.

Ban đầu, chỉ v́ Tuyết xài lớn quá mà chàng phải thâm lạm chút ít của hăng. Nhưng cứ khẻ ṃn lần lần, chàng thấy không thể lấp nổi chỗ trống. Viễn ảnh ngồi tù chỉ làm chàng hoảng vừa vừa thôi. Hơn thế nó xui chàng liều, để ở tù cho đáng với ở tù. V́ vậy chàng đă nghiên cứu làm một vố thật to. Gian lận của hăng không khó bao nhiêu. Khó là sau khi bị bắt, làm thế nào khỏi ḷi tiền trả lại.

Với nhà điều tra, Bích đă nhận hết tội lỗi. Chàng đă cắt nghĩa: “Tôi lỡ dại, cờ bạc và ăn xài lớn“. Người ta kiểm soát lời khai của chàng. Ṣng bạc[1] th́ quả chàng có đến nhiều lần. Những người giúp việc trong đó nhớ mặt chàng. Mưu mẹo của chàng không khó thực hành bao nhiêu. Vô ra thường ở Kim Chung mà không thua đậm là việc cũng tương đối dễ. Làm cho một vài nhơn viên trong đó để ư và nhớ mặt ḿnh cũng chẳng khó khăn ǵ. C̣n biếu buộc boa hậu cho phục dịch viên ở mấy tiệm nhảy cho họ nhớ mà khai ra, nếu ai có hỏi, cũng là tṛ dễ làm.

Nhờ thế, số tiền cướp cạn của hăng, chàng giao gần nguyên vẹn được cho Tuyết. Bây giờ số tiền ấy về tay ai, nếu Tuyết vắn số ?

Sự tiếc của bỗng khiến cho chàng thấy ba năm ngồi tù là dài, là mất th́ giờ, là mất thể diện một cách oan uổng, đau đớn. Chàng đinh ninh ra khám là sống đế vương, nên tự an ủi bằng viễn ảnh giàu sang đó. Bây giờ nguồn an ủi kia đă mất th́…

Bỗng người thiếu phụ đứng lên, xây ra ngoài. Nhưng nàng vẫn không ngó ra cửa sổ, mà chỉ nh́n vào vách, h́nh như xem lịch treo nơi đó.

Bích ngạc nhiên hết sức. Người đó là Rỉ, vợ bé của Tất, một người quen của chàng.

Ha ha, chàng reo thầm. Đi t́m vợ bé của ḿnh, lại gặp vợ bé của thằng khác. Mà thằng Tất, nghĩ cũng bền sức. Tiền đâu mà nó cung phụng măi cho cô Rỉ nầy? Chàng đoán sức nó kéo dài chỉ độ non một năm rồi đứt hơi. Mà ba năm rồi, Rỉ vẫn c̣n đây. Hay là Rỉ đă đổi chồng?

Dầu sao, cùng một giới làm bé với nhau, chắc Rỉ biết rơ về Tuyết. May quá, nếu chủ nhà là người khác th́ thật bít đường thăm hỏi.

Bích toan bước lại gơ cửa ngoài th́ chàng giựt ḿnh, xúc động rất mạnh. Nơi khung cửa buồng, hiện ra một người đàn bà mà trong giây phút ngỡ là một bóng ma. Người đó là Tuyết. Không, Tuyết không thay đổi chút xíu nào, có phần đẹp hơn lên một tí thôi. Cũng cái lưng ong đó mà chiếc áo lỡ ôm sát vào, cũng dáng người dong dải trước mà đôi guốc cao gót giúp cho dong dải thêm. Nhưng đôi mắt xem ra sâu sắc hơn và v́ thế quyến rũ hơn.

Tuyết tươi cười chớ không sầu muộn như chàng thường h́nh dung ra, khi nằm khám. Nàng nói với bạn:

- Mới hăm hai thôi ông ơi! Lăo ấy hăm tám mới lănh tiền. Bộ túng rồi sao?

Rỉ cũng cười, nhưng vẫn tiếp tục xem lịch rồi đáp:

- Không, tôi xem ngày ăn chay mà!

Lần nầy Bích không tính chuyện gơ cửa nữa. Nhà nầy là nhà của chàng mặc dầu Tuyết đứng tên. Chàng đă làm vua nơi đó, vua với cả đến trong ḷng bà chủ, th́ c̣n phải xin phép ai. Vả chàng lại muốn vào bất th́nh ĺnh, vào một cách kiếm hiệp chơi cho vui. Chắc là vui lắm. Nhưng tiếc một cái là nhà có khách, chàng sẽ không âu yếm được Tuyết, Tuyết sẽ không chạy a lại bá lấy cổ chàng để mà khóc lóc, rồi nũng nịu nầy kia.

Cửa vào, một cánh khép, lột cánh mở, che bằng những dây chuỗi trúc. Bích tḥ bàn tay qua hai sợi chuỗi rồi huơi tay cho trúc kêu lắc rắc. Tiếng động ấy kéo mắt hai người đàn bà lại hướng đó. Nh́n thấy bàn tay đang huơi lên một cách kỳ dị, họ kinh khủng hết sức, trố mắt, há miệng mà nh́n, không nói ǵ được, không cử động được.

Bích thích chí lắm. Đoạn chàng sấn bước tới, đội tấm màn chuỗi ấy. Hai người đàn bà đă rụng rời tay chơn và toan chạy đi th́ thân ḿnh chàng đă ḷi ra. Những dây chuỗi trúc chảy trên người chàng như nước, rồi bị vẹt ra sau.

Tuyết kêu lên một tiếng khủng khiếp rồi đứng đó như bị trời trồng. Rỉ không kêu la ǵ, nhưng cũng kinh ngạc cực độ.

Bích thấy hay hay như trong một phim trinh thám. Chàng thích chí cười hà hà rỏi hỏi:

- Tưởng ăn cướp hay tưởng ma?

Không ai đáp lại cả và câu hỏi đùa của chàng cũng không giúp tươi lại không khí trong pḥng.

Chàng phải nói thêm, giọng kẻ cả:

-  May là hai người. Nếu một ḿnh em th́ chắc em kêu cứu rồi. Nhà không có đờn ông th́ khổ quá.

Rỉ trấn tĩnh lại được, tươi cười gượng rồi mời:

- Anh ngồi đây.

Bích ngạc nhiên lắm. Rỉ là chủ nhà? Sao nó lại mời ḿnh ngồi ở một nơi mà ḿnh ngự trị đă lâu ? Tuy nghĩ vậy, chàng vẫn ngồi xuống theo lời Rỉ, v́ chàng cảm nghe cái ǵ hơi khác lạ hơn khi xưa, ngồi để xem sao. Ngồi xong, chàng ngả người trên lưng ghế cho oai, v́ ḷng tự ái của chàng cấm đoán chàng có thái độ e dè trong cái nhà mà chàng đă tốn rất nhiều tiền để sang dọn. Chàng nói:

-  Lại đây em. Anh đây mà. Tôi giỡn bậy bạ quá, làm em cưng tôi hết hồn.

Bấy giờ Tuyết cũng đă tỉnh hồn, nhưng vẻ lo lắng lại hiện ra rơ rệt trên mặt nàng. Thấy Tuyết vẫn làm thinh đứng đó. Bích lại hỏi:

-  Em hờn hả? Thôi anh xin lỗi em. Rồi anh sẽ tạ lỗi em. Em không có đọc báo à?

Rỉ trả lời hớt:

- Báo có nói ǵ đâu về sự anh mă hạn. Họ làm sàm lúc anh bị bắt, rồi quên anh luôn.

-  Bà người thân yêu cũng quên luôn như các báo. Có phải như vậy không?

Chàng hỏi câu đó rồi cười lớn nhưng giọng rất gượng gạo. Thấy rơ là chàng tủi, lại có ư sợ phải nghe người ta đáp rằng phải.

-  Anh về hồi nào? Rỉ hỏi.

Lần nầy sự im lặng dâng lên từ nơi chàng. Nhưng nín lâu không được v́ bồn chồn muốn biết sự thật, Bích đáp:

- Tôi về hồi nào, chuyện ấy không quan trọng. Quan trọng là chuyện Tuyết đi hồi nào kia. Đi nghĩa là... tôi muốn nói ḷng Tuyết rời tôi mà ra đi. Tuyết không muốn nói chuyện với tôi, xin cô đáp giùm.

Rỉ nh́n bạn rồi giọng ra lịnh của nàng vang lên:

- Th́ Tuyết cứ ngồi xuống, rồi cả ba đều nói chuyện. Có ǵ mà bà chết sững ra vậy.

Tuyết và Rỉ cùng ngồi xuống một lượt. Thấy Tuyết ngước lên nh́n đồng hồ treo lần nầy là lần thứ ba, Bích cười lớn.

-  Anh ấy gần về. Thôi, tôi đi nhé!

Rồi chàng làm bộ đứng lên. Thấy không ai cầm cản ǵ, chàng tức ḿnh nói:

- Nói chơi vậy chớ khiêng tôi, tôi cũng chẳng đi. Nhà của tôi, muốn cho tôi đi, ít ra cũng phải nói cái ǵ cho dứt khoát chớ.

Rỉ biết bạn khó mở lời, nên cứu Tuyết:

-  Xin anh b́nh tĩnh lại, rồi chị em tôi kể hết cho anh nghe.

- Tôi chưa bao giờ mất b́nh tĩnh, chị biết cho chỗ đó.

- Th́ anh không mất b́nh tĩnh. Nhưng xin anh cứ giữ cái b́nh tĩnh đó.

-  C̣n tùy.

-  Như thế nầy. Chị Tuyết đau bại xụi th́nh ĺnh...

- Có thật bại xụi hay không? Một người ăn uống đầy đủ khó mà bại xụi lắm. Một người dư cơm dư tiền để đi thầy thuốc mỗi khi có báo động trong người th́ khó mà bại xụi th́nh ĺnh.

- Tin hay không là tùy anh, tôi chỉ...

- … chỉ đọc lại cái giả thuyết mà Tuyết đă lập ra và cậy chị học thuộc ḷng?

- Cái anh nầy! Sao mà anh cộc cằn với tôi quá như vậy.

-  Tôi xin lỗi chị, tôi tức quá nên quên rằng người kể chuyện là chị.

-  Quanh chị Tuyết, không có ai bà con thân thích cả. Bịnh bại xụi mà không ai đỡ đần th́ anh biết, có thể nằm đó mà chết đói.

-  C̣n người ở?

-  Th́ cũng phải có ai sai khiến chúng nó, hứa trả lương chúng nó, chúng nó mới chịu tiếp tục làm việc.

-  V́ vậy có kẻ ra... tay nghĩa hiệp? Ai đó vậy?

- Anh Bổn.

- À thằng Bổn khốn nạn!

Bấy giừ Tuyết ôm mặt mà khóc nức nở, Bích nghe thấy day lại nh́n nàng một cái rồi nói với Rỉ:

- Năm xưa cô ấy cũng đă khóc như vậy. Nào là: “Em không muốn xen vào để phá gia cang của anh, nhưng em yêu anh lắm, nên em mới khổ” nào là vân... vân... và vân... vân... Chắc cô ấy cũng đă khóc với thằng Bổn ngốc: Nào là “Anh ơi, cái ơn của anh nặng lắm, em vốn không muốn phá gia cang của anh, nhưng mà nếu không th́ làm sao đáp nghĩa được!.” Có phải như vậy hay không nè? À mà chị, tôi quên hỏi, tại sao chị lại ở chung với cô ấy?

- Anh Tất biểu tôi về ở chung với Tuyết cho đỡ tốn, căn buồng chúng tôi mướn trên đường Tự Do bây giờ lên đến hai ngàn rưỡi.

- C̣n Tuyết cho chị ở chung, cũng cho đỡ tốn, v́ chị chia sớt tổn phí với cô ấy. Vậy ra Tuyết đă xuống giá rồi à? Hừ, thế mà trước kia Tuyết c̣n đ̣i tôi sang phố lầu. Mới có ba năm mà sụt giá đến phân nửa!

-  Anh tàn nhẫn lắm?

-  Tôi tàn nhẫn thật đó. Nhưng cô ấy lại có nhơn từ ǵ hơn. Chị coi ḱa, cứ một lát là cô ấy xem chừng đồng hồ một cái. Nhắc nhở măi cho tôi sôi gan lên. Không sao đâu. Tôi với Bổn là bồ mà! Cả hai đều đi một xuồng, chiếc xuồng dại dột ở bến mê, th́ có gặp nhau, chỉ ôm nhau mà khóc là cùng.

Tuyết tấm tức tấm tưởi nói:

- Em đă yêu anh thật t́nh trong mấy năm, th́ dầu sao anh cũng nên tha thứ cho em...

Tuyết sao lại đẹp hơn trong lúc khóc? Đôi môi kia, thân thể kia lại khiêu khích hơn bao giừ hết khiến con người ba năm chay lạt là Bích bỗng thấy có thể tha thứ được dễ dàng. Tuyết duỗi hai chơn ra và Bích nhận thấy gót nàng vẫn c̣n đỏ như ngày nào, dầu bàn chơn nàng c̣n thon trong quai chéo của guốc mắc tiền như ngày nào. Bích nh́n khắp thân thể người cũ rồi thấy như đó là một giai nữ lạ c̣n lắm bí mật chàng thèm khám phá. Chàng mệt mỏi nói:

- Tha thứ th́ tôi sẵn sàng tha thứ. Nhưng cũng phải nói thiệt hơn cho em nghe chớ.

Tuyết tiếp câu khi năy:

-  Anh thường bảo chừng nào em hết yêu anh thư cứ nói ngay ra, anh sẽ phóng thích em. Ngày nay sao anh lại...

- À ra vậy?

Bích nghe như ai đánh mạnh vào đầu chàng bằng chày vồ, chát chúa, c̣n hơn lúc nghe Tuyết đă vào chủ khác. Th́ ra cái tha thứ mà nàng xin không phải tha thứ để trở lại với nhau, mà tha thứ là đừng làm rầy rà, lôi thôi ǵ cả. Hy vọng chốc lát rồi tuyệt vọng ngay, khiến chàng tức  giận vô cùng. Nhưng quả chàng có nói như vậy với Tuyết. Số là chàng sợ bị mọc sừng, nói hờ cho Tuyết khai thật nếu nàng có yêu ai. Thà khai ra như thế rồi xa nhau vẫn hơn là làm mọi cho chúng hưởng.

- Tôi có nói như vậy thật, chàng đáp. Nhưng cô có bảo với tôi là hết yêu tôi, có bảo như vậy lần nào chưa? Cô làm thinh mà lấy chồng, tức là cô phản bội rồi đó. Nhưng thôi, vô ích, tôi cũng chẳng nài nỉ ở lại với cô. Tôi chỉ...

Bấy giờ, Tuyết chân nói, nếu anh cần dùng tiền, anh lấy đỡ vài ngàn cho qua buổi khó khăn mới ra, rồi em sẽ liệu mà giúp anh thêm. Dầu sao, t́nh cũ, nghĩa xưa, em cũng không quên được.

Bích cười dài một cái rất mai mỉa:

- Hừ... hừ... hừ... tiền. Tôi sắp nói đến chuyện tiền đây. Mấy trăm ngàn tôi đưa cho cô, giờ xin cô trả lại tôi phân nửa.

- Em ngỡ anh cho, nên em uống thuốc hết rồi.

- Ư chà ! Bộ tôi nhà quê sao mà? Bại xui th́ tiêm nước mă tiền một đồng một ống, tiêm sinh tố B1 ba đồng một ống, làm ǵ đến hết mấy trăm ngàn. Mà tôi cho cô hồi nào? Tôi nói: “Em cất đi, rồi ta cùng hưởng về sau“. Cô nhớ hay không? Cô đă bá vào cổ tôi, hôn tôi rồi nhơng nhẽo xin: „Cho đứt em một phần ba đi“. Cô nhớ hay không? Cô nhơng nhẽo tài lắm. Bây giờ mà cô nhơng nhẽo một lát là tôi thua ngay. Nhưng cô dại ǵ, tôi c̣n đâu tiền !

Tuyết cứ khóc như mưa.

- Cô dại lắm, Bích. tiếp. Có tiền nhiều, lại không sang nhà lầu mà ở, lại c̣n cho bạn ở đậu cho chật chội. Hà tiện lắm rồi chết cũng hai tay không, lại bị tôi biết nhà t́m về cho rắc rối. Thôi, tiền đâu đưa đây, tôi ra ngay, không khuấy rầy cô nưa đâu.

-  Thật t́nh em uống thuốc hết rồi.

- Hà, năm xưa, tôi phải trưng nhiều bằng cớ thật, nhà điều tra họ mới thôi hỏi tiền tôi. Nay cô chỉ đưa ra một con bù nh́n “uống thuốc” th́ mong manh quá. Đồng tiến là huyết mạch, cô nghe ra chưa? Đồng tiền của tôi lại là ba năm lao tù. Mất nó, tôi thà vào tù nữa mới đành dạ cho. Ở ngoài có những con em nó t́nh tứ quá, khiêu khích quá mà ḿnh lại không xu th́ chịu làm sao nổi. Vậy cô đưa hay là không, nói mau đi.

Giọng Bích trở nên câu máu, hăm dọa. Mắt chàng dữ tợn lạ lùng, đỏ ngầu và sâu hóm. Tuyết kinh hoảng vô cùng, nhưng c̣n nói gượng:

-  Bộ anh muốn tới đây ăn cướp hay sao?

Bích đứng lên cười ha hả:

- Phải, tôi đă ăn cướp cạn của người ta, bị họ ăn cướp cạn trở lại. Bây giờ tôi đ̣i lại cái ǵ tôi đă mất. Chánh đáng lắm. Nhưng muốn bảo thế là ăn cướp cũng được.

Tuyết và Ri cũng đứng lên, toan chạy. Bích lại cười lớn:

- Một con mèo đón ngoài miệng hang của hai con chuột. Chạy đi đâu cho thoát. Nhưng chị Rỉ không can ǵ. Chị cứ ngồi đó.

Bích vừa nói vừa vói tay lấy con dao rọc giấy trên bàn. Con dao bằng kim khí bọc cơ-rôm bóng loáng, không bén bao nhiêu, nhưng nhọn hoắt. Chàng cầm dao theo lối cầm boa nha, đưa dao lên trước mắt Tuyết mà rằng:

- Kêu la cũng vô ích. Cô sẽ chết trước khi có người tiếp cứu. Nầy, cái ngực của cô, trước kia tôi xem như vàng ngọc, tôi sẽ đâm phập con dao nầy vào đó, đâm tới cán. Rồi tôi trở vào khám. Rụng đầu liền, hay hai mươi năm khổ sai, điều đó không có ǵ quan trọng. T́nh với tiền, hai món ấy chỉ mất một món c̣n sống tạm được. Mất cả hai, đời thật lạt như nước lă. Chị Rỉ ơi, chị c̣n sống nhớ đừng làm cho ai mất cả hai thứ ấy một lượt, chị nhớ cho nhé.

Bích bước tới một bước, Tuyết lùi lại một bước. Nàng toan nhảy qua bên trái, Bích lườm lườm dợm bước sang phía đó. Nàng định thối qua bên mặt, Bích cũng tỏ vẻ đón rào toan tính mới của nàng. Cả hai dọn bộ như mèo vờn chuột, và như mèo giỡn chuột. Bích không ra tay liền, nói lôi thôi măi cho Tuyết sợ chơi cho bỏ ghét.

Cùng đường, Tuyết van lơn:

-  Em vui ḷng chết dưới lưỡi dao của anh, nhưng anh cũng nên để cho em phân vài lời.

-  Hà có vẻ tuồng dữ lắm, có vẻ tống tửu Đơn hùng Tín dữ lắm! Được, cứ nói đi!

Dáng đi của Tuyết uốn éo như con rắn. Mỗi lần nàng bước, nh́n phía sau thấy lưng nàng như dây tóc tiên quấn quít, ḅ lên. Bây giờ nàng lại uốn éo hơn bao giờ cả, từ từ bước lại gần Bích trong những bước rất mùi. Nếu sau lưng nàng có tranh sơn thủy và đâu đó vang lên vài tiếng dạo đờn th́ cảnh nầy rơ là cảnh sân khấu cải lương, mà nàng sắp vô sáu câu áo năo.

Tuyết hơi nghoẽo đầu, ưỡn ngực và đưa cánh tay trắng như bằng bột định níu lấy tay Bích. Bích vừa lùi lại, vừa hất mạnh tay nàng. Không biết mất thăng bằng thật sự hay làm bộ mà Tuyết té xuống gạch rồi nằm nghiêng một cách sỗ sàng. Bích hét:

-  Vô ích, cái tṛ mơn trớn cổ điển của cô; tṛ khoe lưng cũng đă xưa lắm rồi.

Tuyết xấu hổ lại lồm cồm ngồi dậy. Không thấy Bích làm ǵ, nàng lại đứng lên.

- Có ǵ nói mau, Bích lại hét.

Không rơ nghĩ sao, Tuyết vụt chạy đi. Bích nắm đầu nàng lại và đưa cao tay cầm con dao lên. Cả hai người đờn bà đều kêu thất thanh một tiếng. Liền khi đó, một tiếng kêu khác vang lên nơi cửa, tiếng kêu ăn rập của hai người đờn ông.

Bích dừng tay, day lại, không phải v́ sợ có người tiếp cứu mà v́ giọng quen của tiếng kêu. Chàng buông đầu Tuyết ra, bỏ vẻ mặt hầm hầm, mỉm cười với kẻ mới đến. Hai người đờn ông ngoài cửa kinh ngạc quá, bước vào chưa được. Họ trố mắt nh́n cảnh tượng ấy rất lâu, đoạn Tất mới hỏi được:

-  Mầy làm ǵ mà kỳ vậy Bích?

-  Xử án Bàng quư phi, Bích đáp.

- Bỏ dao xuống coi! Bổn ra lịnh.

Bích bỏ dao xuống bàn rồi nói:

-  Đây là muốn lịch sự với bạn chơi vậy thôi, chớ không phải để vựng lịnh mầy đâu.

Bấy giờ Bổn hoàn hồn, bước vào chống nạnh nh́n Bích mà hỏi:

-  Làm ǵ mà ngang ngược quá vậy?

-  Tính sổ gia đ́nh.

-  Tính bằng dao?

- Chỉ c̣n cách đó.

-  Món nợ to lắm hả?

- Mầy muốn nói nợ t́nh chắc. Chớ c̣n nợ tiền th́ mầy làm sao biết được. Ừ, món nợ lớn lắm.

- Mầy không nuôi người ta được nữa, mà c̣n muốn cấm đoán nguời ta t́m nơi nương dựa sao?

- Nương dựa? Vậy ra làm bé là một kỹ nghệ à? Thị trường nầy sụp, phải chạy đôn chạy đáo t́m thị trường khác thay thế ? À, phải. Hèn chi lắm lúc họ tranh giành thị trường đến chém nhau túi bụi. Cũng hay! Nhưng bây giờ thị trường nầy đă trở lại, th́ sao cái nhà sản xuất những nụ cười, những lời nũng nịu lại không...chịu tái lập „quan hệ b́nh thường“?

-  Là tại thị trường của mầy có tiêu thụ mà không có ngoại tệ để thanh toán món hàng.

- Hà hà... mầy không biết ǵ ráo. Ngoại tệ tao đă dự trữ rất nhiều từ lâu. Nhưng thôi, mầy không biết việc riêng của tao th́ đừng có can thiệp vào. Tao chỉ xin khuyên hai đứa bây điều nầy thôi là cái thứ đó độc như vi trùng. Cứ xem cái gương tao đây th́ biết: ba năm tù, bây giờ, lát nữa đây, không rơ mấy năm nữa không biết. Mà có ǵ đâu? Những câu nỉ non giả dối, những trận cười giả tạo…

-  Là tại mầy dại, làm quá sức mầy. Chớ khôn như tụi tao đây th́ có sao đâu. Mầy thấy không, tụi tao cho hai ển về ở chung, coi có phải bớt tổn phí không? C̣n giả dối? Có cái ǵ thiệt ở đâu? Cứ quên cái giả dối đi, cố t́nh tưởng là thật - lắm khi khỏi cố mà cũng vẫn tưởng thật được - th́ nó sung sướng y như là thật. Mầy tưởng mê gái là dại à? Có lẽ. Nhưng không ǵ thế bằng cái dại đó, th́ lỗ lă ǵ đâu.

- Thật là quân nói bướng. Tụi bây sẽ khôn hoài khôn hủy được chăng? Tao dám cá, không kíp th́ chầy, hai đứa bây cũng theo gót tao. Hỏng cả một đời, hai em ơi. Đường anh đă đi qua, anh thuộc nẻo rồi. Hai em dại, chui đầu vào ngơ hiểm ấy làm chi. Mà bây giơ lỡ rồi, có lẽ dạy khôn cho, hai em cũng chẳng chịu nghe.

-  Đi ra lập tức, đừng làm bộ anh hai người ta. Có vợ bé trước chưa chắc đă khôn hơn ai.

- Nếu tao không ra th́ bây làm ǵ tao?

-  Th́ tụi tao một đứa nắm chóp mầy, một đứa đá đít mầy.

- Dở quá. Rồi thiên hạ, rồi nhựt tŕnh sẽ nói sao? Họ nói ḿnh giành vợ bé với nhau, coi có phải xấu hay không?

-  Muốn tốt, mầy nói ba điều bốn chuyện rồi đi. Mà nói cho lịch sự, đừng nắm đầu nắm cổ ai hết, đừng cầm dao cầm hèo ǵ cả.

- Ấy, tao nói mầy không biết việc riêng của tao. Món nợ lớn lắm, mầy nghe ra chưa?

Bổn kêu Tuyết mà nói:

-  Em à, nó nói ǵ mà dự trữ tiền nhiều lắm. Nó có gởi tiền em không. Thôi thí cho nó vài ngàn đi, cho êm chuyện.

-  Anh ấy không thèm tiền em biếu.

- Th́ thôi.

- Th́ thôi làm sao được. Nầy, coi nầy.

Bích chụp con dao rọc giấy trở lại, rồi vói chụp đầu Tuyết. Bổn nhảy tới chụp tay cầm dao của bạn. Người tù mới ra khám không định gây sự với kẻ can thiệp, nên chỉ lấy chơn đạp cho hắn dang ra xa thôi. Người sau cũng không muốn đánh nhau với anh chàng làm dữ, ngặt thế nào cũng phải cứu Tuyết nên y bắt chơn Bích để vặn cho Bích té.

Bích mạnh lắm rút chơn lại và kéo Bổn theo. Nhưng Bổn cứ bám riết vào chơn ấy, khiến Bích co vô, duỗi ra mấy bận mà không thoát được. Bổn bị kéo tới, kéo lui trông rất buồn cười.

Tức giận tràn hông, Bích đưa dao lên toan đâm xuống. Tất hoảng sợ nhảy lại ôm lấy Bích đằng sau lưng. Bấy giờ Bổn trật tay để một cẳng của Bích ra, Bích sẵn con dao không chỗ đâm, đưa ngược dao ra sau để dọa cho Tất buông ḿnh.

Thấy nguy, Bổn xách cái ghế nhỏ dựa vách đập vào tay cầm dao của Bích. Anh nầy tránh không kịp, đau quá buông khí giới ra.

Bấy giờ hai người chủ nhà ráp lại định ôm khách mà xô ra ngoài. Nhưng họ kém sức hơn Bích, nên cả ba ôm nhau mà vật xàng quây măi. Bàn ghế ngă lổn rổn, Tuyết và Rỉ th́ kêu khóc om ṣm.

Tuy yếu hơn, nhưng sợ nguy hiểm khác, nên Tất và Bổn cố sức tống khách trong lúc y tay không. Họ ôm chặt lấy Bích, đeo dính như sam. Để thoát, Bích thoi, đánh túi bụi. Đỡ gạt th́ sợ sẩy Bích, mà cứ ôm hắn măi, chịu sao cho thấu với những quả đấm của hắn, hai người chủ nhà nỗ lực lần cuối cùng và vật ngă được tên hung dữ xuống đất.

Bích kêu lên:

- Trời ơi, chết tôi rồi.

Tiếng kêu ấy khiến cả nhà ngạc nhiên hết sức. Cái ǵ mà lớn sầm sầm như nó, mà mới té một cái là kêu chết om trời.

Nhưng thấy Bích nằm ngay đơ như cán cuốc, họ sanh nghi a lại cúi xuống ḍm. Ǵ mà như có máu. Tất lật ngủm Bích ra th́ trời ơi! Quả thật máu phun có ṿi, ướt cả sơ mi của hắn. Con dao rọc giấy rơi khi năy, không hiểu do sự t́nh cờ nào lại nằm chỏng lên, gác trên chiếc guốc cao gót của Tuyết. Bích té xuống đó, ngực đè lên mũi dao, và bị nó đâm sâu vào thịt, ngay tim.

Cả nhà chết đứng, không ai thốt được lời nào cả.

Bổn, mặt tái xanh, mồ hôi nhỏ giọt, nh́n cảnh tượng ấy rất lâu rồi lẩm bẩm:

-  Không kíp th́ chầy, thằng Bích nói đúng thật. Bây giờ họa đến nơi rồi, làm sao?

-  Ḿnh tự vệ chánh đáng. Tất đáp gượng.

-  Phải, tự vệ, nhưng có cần ǵ tự vệ đến chết người ta không. Có khỏi vào tù không? Rồi họ rùm lên, ḿnh mất sở làm, vợ con sẽ nói sao ?

-  Th́ ra, ḿnh ngỡ ḿnh khôn, cũng chẳng khỏi khổ.

Ngoài kia, những người láng giềng Trung hoa rất ít ṭ ṃ, nghe la bu lại nói om trời như tàu sắp ch́m.

 

           

© Binhnguyenloc.com

 



[1] Câu chuyện xảy ra lúc c̣n ṣng bạc.