Lan rừng

B́nh-nguyên Lộc

 

Ông Xương Kư không bớt tốc lực, quanh gấp để chạy vào sân nhà và nơi đó, ông thắng xe một cái két rít dài lên.

Nhưng ông thất vọng lắm. Nơi thềm nhà, chỉ có vợ chồng ông Trần đứng đợi ông thôi. Ông chạy xe một cách thể thao như vậy cốt để cho một người kia thấy, nhưng người đó lại vắng mặt.

Ông hơi lo trong bụng và tự hỏi: „Hay là nàng bịnh th́nh ĺnh?“. Ấy, vào phút chót, con người hay bị hụt gị như thế. Ông lại bàn thầm: „Hay nàng giả đau để có cớ thối thác? Nhưng không, xem ra, nàng đă nhẫn nại chịu số phận rồi kia mà!“ .

Người khách đi xe hơi, tươi nét mặt ra và chào chủ nhà rất lễ phép. Vợ chồng ông Trần cũng đủ lễ trả lại, nhưng nét vui tươi của hai ông bà rất là gượng gạo.

Ông Trần hỏi cho có chuyện mà nói, để khách đỡ bỡ ngỡ:

-  Xe không có mui à?

- Thưa có chớ. Nhưng chiếc xe nầy kiểu tối tân, mui xe bí mật và ngộ nghĩnh lắm. Xe mới qua tới là tôi lấy ra liền.

Đó là một chiếc xe h́nh dáng vừa vạm vỡ lại vừa nhanh nhẹn, sơn màu lam lợt. Đuôi xe hơi dài quá. Xe lại giống hệt xe trần, không thấy dấu vết sườn mui đâu cả.

Ông Xương Kư chỉ giải thích mập mờ như thế mà không chỉ coi mui ấy giấu ở đâu. Ông lại hỏi một câu cốt dang ra xa đầu đề:

- Thưa bà, cô Thu sửa soạn chưa xong, hở bà?

-  Xong rồi, nó sắp ra đây. Cả nhà tôi ai cũng đúng hẹn cả.

Bây giờ khách đă xuống xe, đă đến gần chủ nhà. Hai người đàn ông bắt tay nhau. Khách có vẻ sốt ruột. Bà chủ nhà kêu với vào trong:

- Thu a ! Ông Xương Kư đợi con đây !

Không nghe đáp, nhưng tiếng giày báo có người đi ra, rồi quả nhiên cô Thu đă hiện nơi khung cửa, tay xách va ly.

Người con gái ấy mặc toàn đen và gương mặt u buồn cùng với màu sắc tang tóc kia gợi ra một tuyệt vọng vô biên. Nhưng quả cô ta đẹp tuyệt trần. Không kể chi tiết nhỏ mọn là nước da trắng mịn nổi bật lên bên cạnh y phục và màu tóc, màu mắt đen huyền, toàn thân cô là một bài thơ ca ngợi đường nét huyền hoặc của những pho tượng cẩm thạch cổ điển Âu Châu.

Ông Xương Kư mỉm cười rất vô duyên, nghiêng ḿnh rất vụng về để thi lễ. Cô Thu chỉ hơi ngả đầu. Bà mẹ giục:

-  Thôi con đi kẻo trưa, nắng lên rồi mệt đa !

Nói xong bà đưa tay giành valy với con. Bà biết con sẽ không buông, nhưng như thế bà sẽ có dịp kéo valy và cả nó ra xe.

Ông Trần chỉ đứng lặng nh́n, vẻ mặt bất nhẫn.

Người khách chạy vội trở ra xe và làm một việc mà hồi năy ông cố ư quên. Ông bấm vào một cải nút tức th́ mui xe từ từ mọc lên. Mui xe là những tấm kim khí sáng trắng, tấm nầy đè lên tấm kia, xếp lại, kéo ra được, tất cả chôn giấu giữa lưng nệm sau và đuôi xe. Mui vừa mọc vừa ḅ ra, tới phía trước rồi cúi xuống níu lấy tấm kính cản gió. Ông Xương Kư lại quay kính cửa, kính nầy lại mọc lên đến đụng mui xe, hai thứ ấy ôm lấy nhau, khít rịt, một hột bụi vào cũng không lọt.

-  Kiểu tối tân, ông Xương Kư mỉm cười mà nói thế, mắt nh́n giai nhân để ŕnh một vẻ thán phục nơi gương mặt nàng. Nhưng cô Thu vẫn thản nhiên như tượng đá.

Ông Xương Kư không mở cửa xe cho người đẹp lên, lại mở đuôi xe. Một bồn rửa tay bằng sứ tráng men trắng nằm sẵn trong ấy. Chủ xe vặn một cái nút, tức th́ có nước chảy ra.

- Kiểu tối tân, ông ta lại khen.

Nhưng thấy không ai xúc động cả, ông ta đành thôi và mời cô Thu lên băng trước.

Bà Trần giọng van lơn nói:

-  Em nó c̣n dại lắm, xin ông thật t́nh sửa dắt nó. Bề ǵ rồi ông cũng cưới nó nay mai, ông hăy nương nó, chớ nên có ǵ đáng tiếc.

-  Thưa bà, tôi hiểu.

Hai người trên xe chào hai người dưới đất, rồi chiếc xe tháo lộn ra đường một cách kiếm hiệp như khi vào.

Phụ nữ đẹp ngồi trên chiếc xe đẹp bên cạnh một thanh niên đẹp th́ đó là cảnh đẹp. Phụ nữ đẹp ngồi trên chiếc xe đẹp bên cạnh một người đàn ông đứng tuổi, tóc nhuốm hoa râm, cũng vẫn là cảnh đẹp.

Nhưng trong trường hợp trước, người ta nghĩ nay đến sự xứng đôi vừa lứa. Trong trường hợp sau, người ta đoán đó là một ông cha góa vợ đưa con đi đâu đó. Cũng chẳng hề ǵ. Ngặt ông Xương Kư lại muốn người ta nghĩ khác, nghĩ theo trường hợp trước, và biết chắc là muốn thế không được, nên ông ngượng nghịu lắm. Cô Thu cũng một tâm trạng với ông. Cả hai cùng khó chịu.

Ông Xương Kư muốn nói cái ǵ để bớt ngượng, nhưng vừa t́m ra được một câu hỏi xoàng là ông lại phải do dự ngay từ tiếng đầu. Ông muốn kêu cô Thu bằng em nhưng không đủ can đảm. Mà kêu bằng cô th́ cũng tức. Ông là vị hôn phu của Thu kia mà!

Ông Xương Kư góa vợ đă lâu. Ông Trần là bạn ông, lớn hơn ông bốn tuổi. Ông Trần là giáo viên về hưu. Không cam với hưu bổng, ông ta mở trường tư. Lỗ lă, nợ nần. Ông Xương Kư giúp cho để ông ta chịu đựng. Nhưng giúp măi mà ông Trần cứ lụn bại, thành ra số nợ, sau khi đổi chủ, cứ to lần lên. Năm nay th́ ông Trần kiệt quệ. Chỉ là bạn thường thôi chớ không thân thiết ơn nghĩa lắm, ông Xương Kư rất sốt ruột v́ số tiền kẹt chết của minh. Tịch thâu bất động sản của nhà trường, chỉ vớt vát được mớ nào mà thôi, mà lại tội nghiệp ông Trần nữa. Nhưng một hôm ông Xương Kư lại nảy ra ư muốn tục huyền. Ông soát lại những phụ nữ mà ông quen biết và rốt cuộc chấm cô Thu.

Quyết định đó là sự dở chứng của cái tuổi quá th́ của người đàn ông. Ông năm nay bốn mươi hai, tuổi khó khăn mà người đàn ông lắm khi ngỡ trẻ như hai mươi. Nhưng ông xét kỹ, không thấy phạm luân lư. Cô Thu trẻ hơn ông những hai mươi tuổi. Phải. Nhưng ông không vợ, và cưới xin thật sự kia mà!

Cái ngày mà ông tỏ ư muốn cho vợ chồng ông Trần nghe, ông bà nầy bỗng như lảo đảo say rượu. Một tuần lễ sau, sau khi nghiền ngẫm điều kiện của ông Xương Kư đưa ra là hủy hết số nợ, lại viện trợ thêm hai mươi vạn để tiêm thuốc khỏe cho trường, ông bà Trần thấy rằng hôn nhơn nầy, nghĩ kỹ ra cũng không có ǵ xấu hổ cho lắm.

C̣n một điểm khó khăn nhứt là cô Thu. Thu là nữ giáo viên nơi trường của cha. Nàng trẻ đẹp, rất trẻ, rất đẹp, không lẽ lại ưng ông già tóc bắt đầu điểm trắng.

Bà Trần thạo tiếng ngoại quốc, có đọc truyện cổ tích Tích Tân và Ỷ Sơ của Pháp. Bà cứ mơ hăo có được thứ tiên được yêu đương mà bà Hoàng hậu ấy đă trao cho con gái là công chúa tóc vàng Ỷ Sơ để nàng nầy uống lúc đi về nhà chồng, hầu yêu được người chồng già là ông vua hiếu sắc kia.

Không có thuốc tiên, bà đành sử dụng những phương tiện thiết thực hơn: thuyết lư cho con thấy rơ nỗi nguy của nhà và hôn nhơn ấy là cơ hội may để cứu vớt những ngày cùng của ông bà: khi Thu đă nuốt nghẹn nhận lời, ông bà lại cho hai „trẻ“ gặp gỡ nhau thường để Thu bớt xúc tâm lần lần.

Ông Xương Kư th́ tham lam hơn, mong Thu yêu ḿnh. Ông đă nịnh đầm, đă biếu quà, đă lịch sự, đă thơ mộng, đă ăn tiệc, nhưng vô hiệu quả.

Nay ông xin đưa vị hôn thê đi Ban Mê Thuật cốt để khoe những mặt khác của ông: ông c̣n khỏe và rất thể thao; lái xe hơi chạy đường xa như không không, leo đồi, trèo cây, lội rừng, băng suối tắm nước hồ lạnh, thảy thảy không thua ai. Và biết đâu, trong một phút kia, giữa cảnh hùng vĩ của cao nguyên, trên bờ các suối mơ khảm toàn rêu nơn, nàng lại không cảm bài thơ man rợ của rừng sâu, và khi cảm xúc, lại không yêu được người d́u dắt ở bên cạnh nàng?

Ông bà Trần, vốn biết ông Xương Kư đứng đắn và thành thật nên ưng thuận. Cô Thu th́ một liều, ba bảy cũng liều. Và cuộc quảng cáo rầm rộ xui cô cũng muốn biết đất mới Ban mê thật ra sao, biết những Sơn nữ hồn nhiên mà cô rất thích qua các tiểu thuyết đường rừng lăng mạn. Với lại chính cô cũng cố gắng để yêu cho được người chồng già, cho đỡ khổ tảnh lấy chồng so le của cô.

-  E... m... cô có đem theo đủ các thứ cần dùng chớ ?

- Có.

Một câu hỏi hơi dài, một câu đáp quá ngắn. Rồi thôi. Những cặp vợ chồng son trẻ trên những chiếc xe mà họ gặp dọc các phố lại càng khiến họ khó chịu hơn. Có những đôi trai gái rất xấu xí trên những chiếc xe khổ, có những đôi trai gái chênh chông với nhau về sắc đẹp trên những chiếc xe tầm thường. Nhưng họ lại ước nếu được như vậy c̣n đỡ hơn.

Khi qua khỏi cầu Băng Ky, ông Xương Kư cho phóng xe mau để qua mặt những chiếc xe trên đó có người cứ ngó ngoái lại mà ḍm. Ông ghét nhứt là vếtpa có đèo phụ nữ,v́ luôn luôn đó là những cặp rất xứng lứa, và người ham mặc sơ mi ngắn tay để khoe bắp thịt của ḿnh.

Khỏi ngă ba B́nh Triệu, họ qua một cánh đồng minh mông mà người địa phương gọi là đồng Chó Ngáp. Gió thổi vù vù lại thêm năm nay, cái lạnh của tháng chạp c̣n chần chờ ở nán lại lâu quá, nên Thu rùng ḿnh rồi khoanh tay lại trước ngực.

Ông Xương Kư vuốt lại tóc ḿnh. Tóc nầy ông nhuộm đen mấy tháng nay: Nước thuốc nhuộm cho tóc một màu đen kỳ dị và giả tạo, lại làm tóc cứng ra, không thể chải bằng gôm, bằng ǵ được nữa. Nó rối bởi trước gió ngược chiều nên ông thấy cần phải sửa sang lại cho nó có trật tự một chút và nhứt là để lấy cánh tay đưa lên đó mà che, hầu liếc nh́n người bạn đang làm một cử chỉ khả ái.

Bỗng ông Xương Kư ngây người, suưt lạc tay lái. Không, đừng ai nghĩ quấy ǵ hết. Đành là ông đang nh́n hai cánh tay khoanh lại trên ngực của Thu, và đành là ông đang nh́n cái ngực ấy. Nhưng quả không phải h́nh ảnh tuyệt mỹ kia làm ông say sưa.

Chính hai bàn tay trắng như bông của nàng nằm trên nền áo đen đă gây xúc cảm dữ dội ấy v́ nó nhắc ông đột ngột nhớ đến một điều mà ông xao lăng mấy hôm nay, v́ bận chuẩn bị đi với người vợ chưa cưới.

Một năm nay, ở Sài g̣n có phong trào chơi lan rừng. Từ Đà lạt, Gia linh, Blao, Ban Mê Thuật người ta gỡ trăm ngàn loại lan đem về bán tràn ngập đô thành. Ông Xương Kư không thua ai hết về mặt ăn chơi, hưởng thụ. Quanh nhà ông, toàn những lan là lan. Một hôm ông thấy một người đàn bà Âu cầm một khóm lan kỳ lạ: lan cành trắng như tuyết, không có lấy một chiếc lá, dáng khô khan như nhánh chết, mà hoa lại đen huyền. Màu đen của bông lan ấy láng mướt như nhung, lại lóng lánh sáng như bạc, nếu nh́n cánh hoa ngang mắt, ngỡ lan nầy cũng nhiều như các thứ khác, ông không hỏi thăm người cầm, chỉ đi t́m mua, nhưng t́m măi không ra.

Suốt mấy tháng, ông Xương Kư mơ thứ lan đen kia. Ông chiêm bao thấy ḿnh lên rừng và gặp cả một khu toàn lan đó. Ông săm soi huyền lan, vuốt ve nó và lạ sao, trong hoa hiện ra mọt sơn nữ da trắng, y phục đen, chạy trốn trong khói lá xanh rậm của rừng già. Người sơn nữ ấy mặt hao hao giồng Thu và như Thu, cũng mơ buồn không dứt.

Đêm nào ông cũng thấy sơn nữ, khi nhập vào hoa, khi từ trong hoa mà ra. Vốn thuở nhỏ thích xem truyện Tàu và truyện đường rừng của ta, ông Xương Kư tin có hồn hoa, có yêu tinh lan rừng và sự tích huyền lan của ông, như thế, càng tăng thêm.

Đă bảo, tuổi quá th́ rất khó khăn. Ông Xương Kư mơ mộng như một thiếu niên. Trong trí ông, các thứ đó bị xáo trộn lại: ông chạy t́m lan đen; hồn lan đen từ trên rừng sâu, cảm động trước tâm thành của ông, nên hiện ra để kêu gọi ông lên đó rước nàng về. Hay hồn ấy lại nhập vào xác của Thu cũng nên?

Ông Xương Kư định bụng thế nào cũng đi t́m hoa, t́m hồn hoa. Nhưng tứ hôm mời Thu đi Ban Mê Thuật với ông được rồi, ông mừng quá, quên mất người sơn nữ trong mộng.

Hai bàn tay no và non và tráng mịn ló ra khỏi hai tay áo đen mướt, nằm trên g̣ ngực huyền bổng xua mơ cũ tới. Người yêu ngồi bên cạnh đây rồi, gần gũi quá, nên không c̣n sức quyến rũ mạnh của người trong mơ nó hăo huyền như bọt xà bông mà trẻ nhỏ thổi lên không trung, lóng lánh nhiều màu. Phải chăng là như vậy? Nếu không, sao ông vẫn mơ sơn nữ, mặc dầu ngồi gần Thu? Không, thật ra, gần Thu mà vẫn xa Thu như từ thuở giờ. Sự gần gũi về thể chất không thỏa măn được tâm hồn ông Xương Kư, nó lăng mạn, nó mộng hăo như một chàng trai trẻ. Thành ra gần Thu, ông không say sưa được mà vẫn ước mong chưa toại, và cứ mộng đến Thu qua h́nh ảnh hăo huyền của hồn lan trong giấc chiêm bao.

Xe lướt gió vùn vụt. Sợ Thu lạnh, Xương Kư vói tay mặt quay kính lên, rồi càng phóng mau thêm nữa. Qua những cầu gỗ hẹp, ông không thèm bớt tốc lực, chiếc xe nhảy lồng lên trên những đầu cầu bên kia. Ông Xương Kư mỉm cười, biết rằng Thu đương thót ruột. Chắc Thu sợ hăi và giận ông lắm. Nhưng qua những cơn giận áy, thấy không việc ǵ, chắc chắn Thu sẽ nghĩ đến hai cánh tay của ông mà nàng sẽ đoán là c̣n rắn chắc, bắp thịt c̣n đủ sức dẻo dai, tinh thần c̣n đủ lanh lẹn, mắt c̣n đủ sáng tỏ. Rồi sau nhiều trận như thế, nàng sẽ quen đi, say tốc lực như say rượu bia nhẹ, trí nàng sẽ triền miên với cái động, ḷng nàng sẽ mê man bối rối v́ hai thứ t́nh trái ngược: kinh sợ và ham nhanh. Một khi tâm trạng ấy xâm chiếm ḷng nàng th́ nàng sẽ có cảm giác nhỏ bé, cảm thấy cần được bảo vệ và cố nhiên nghĩ đến người bên cạnh và sức khỏe của y.

Đành rằng t́nh yêu không đến sớm được liền sau cuộc say sưa đó. Nhưng quả những giây phút nầy là những hột cát phù sa bồi đắp xây dựng lần lần mối t́nh mong ước.

„C̣n nhiều dịp nữa mà! Ông Xương Kư tự bảo thầm. Rồi nàng sẽ thấy ḿnh trèo cây, ḿnh tắm suối lạnh“.

*

*      *

Ông Xương Kư gởi Thu nơi nhà một người chị, chủ hiệu uốn tóc độc nhứt tại thành phố Ban Mê Thuộc, c̣n ông th́ tạm nghỉ nơi trại của một người bạn, chủ đồn điền.

Cả hai người, không ai có ư xem hội chợ, nhưng ông Xương Kư cũng đưa Thu đến đó. Ông nghĩ trong một hội chợ nhà quê người đi xem chắc là cục mịch và sẽ không có những cặp vợ chồng xứng đẹp nó làm cho ông và Thu bị tự ti mặc cảm. Nhờ thế ông sẽ dạn ra, bảnh thêm được với vị hôn thê quá trẻ, và riêng Thu nàng cũng sẽ bớt ngờ ngợ v́ ông chồng quá già. Ông Xương Kư nhớ rơ là hôm qua, khi ra khỏi thành phố Sàig̣n là ông nghe dễ chịu ngay và lén ḍm Thu th́ nhận thấy mặt nàng cũng giăn ra như trút được một gánh nặng. V́ ra khỏi đô thành là thôi gặp những chàng và nàng tốt đôi, là khỏi bị ám ảnh v́ sự so sánh thường xuyên giữa họ và ḿnh.

Nhưng ông ta đă lầm. Người Sàig̣n ở đâu cũng có mặt cả, giữa cao nguyên họ vẫn lên để mà trẻ đẹp.

Người đàn ông đứng tuổi nào khác có thể hănh diện được khi đi với một cô gái trẻ. Nhưng vị hôn phu nầy khác hơn họ. Ông không cần dư luận bên ngoài trầm trồ ông tốt phước, mà chỉ cần sự cảm thông giữa người yêu và ông thôi. Sự cảm thông nầy không có là ông tủi thân, là ông xấu hổ như nghe rơ chính Thu đang nói lớn lên để chê ông là già.

Ông Xương Kư đành phải trốn bằng cách chúi mũi vào các gian hàng. May quá, Thu bỗng vui lên và nói:

-  Đẹp quá, đẹp quá!

Đẹp thật, ông Kư cũng nhận thế. Những tấm vải do người cao nguyên dệt, mới xem ngỡ hàng ngoại quốc. Chỉ có ba màu thôi: đen, trắng, và đỏ mà họ kết hợp lại thành những kiểu mẫu trang hoàng rất là mỹ thuật, màu sắc dùng rất tiết độ. Chỉ tiếc là sợi quá thô và mặt vải quá thưa.

Vải dệt thành những tấm dài từ hai thước đến trên ba thước. Ông Kư cầm lên một tấm rồi nh́n Thu hỏi trống:

- Cỡ may mặc được không?

-  Thưa quá! Thu cũng đáp trổng lại nhưng ông Kư nghe êm ái như ai vuốt lên tim ḿnh. Đây là lần thứ nh́ mà giai nhân thốt lời, và lần thứ nhứt mà người đẹp trao lời với ông.

Đâm bạo, ông xổ tấm vải, hai tay cầm vải dang ra rồi phủ vải ấy lên ḿnh Thu và nói:

-  Đẹp lắm. Nhưng có vẻ cổ sơ. Nếu... em mặc đầm th́ may cũng được.

Nói được tiếng em, ông Kư thấy là dễ dàng quá. Chỉ khó lúc tiếng đó c̣n nơi cổ họng, chực vọt ra mấy mươi lần mà vẫn lấp ló như con dế hang. Bây giờ nó ra xong mà nghe sao mà không có ǵ khó khăn hết. Vậy mà từ lâu ông không dám nói, nghĩ cũng lạ.

Thu cúi xuống ḍm vải nằm trên ḿnh nàng, chống đầu gối ra để xem nó có dịu, có nặng ḿnh hay không và hai ngón tay mân mó sớ vải.

Vụt có sáng kiến mới, ông Kư nói, giọng reo vui:

- Hay là em may một bộ y phục trá h́nh mặc chơi. Phải, em choàng vải nầy lên ḿnh, xem giống như một cô sơn nữ.

Nói tới đây, bỗng ông nhớ lại cô gái trong chiêm bao. Nhưng lần nầy sao người con gái ấy bớt quyến rũ nữa. Có lẽ nhờ gần được với người đẹp trước mặt. Dầu sao, ông cũng nghĩ đến lan đen mà ông tha thiết muốn có một kiểu mẫu trong vườn.

Thu ngước lên mỉm cười:

- May áo ghế bành th́ được.

Ông Xương Kư mua năm tấm vải nền đen, và năm tấm nền mỡ gà, cả thảy đều để tặng Thu: Ông lại mua nào gạc nai, gùi, mác để biếu bạn hữu, ôm vác kè kè như hai vợ chồng mới, đi mua sắm để dọn nhà lần đầu.

*

*      *

Cuộc đua voi, và đua ngựa không yên cương là một trận hửi bụi không tiền khoáng hậu. Nhưng đó là tṛ mà Thu thích nhứt.

Ông Xương Kư nghe ḿnh hứng dử lắm trước nỗi vui của ngươi yêu. Ông c̣n chưa biết làm cái ǵ hơi động, hơi ồn cho nó có vẻ trẻ ra để xứng với vẻ hân hoan của bạn th́ may quá, đoàn ngựa đua giải tán, lướt chậm tới chỗ hai người đứng.

-  Anh ơi, cho tôi cỡi thử một chút chơi.

Ông xin liều như vậy mà một người kỵ mă trai trẻ kia nghe hiểu, xuống ngựa liền và mời ông.

Ngựa tuy nhỏ thó nhưng không có yên cương ǵ cả. Nó lại có vẻ hăng lắm khiến ông Xương Kư đâm sợ. Biểu diễn trước người yêu mà thành công được th́ tuyệt nhưng nếu rủi bị ngựa quăng xuống đất th́ đi đời kết quả ít ỏi của cuộc chinh phục trong mấy ngày nay.

Nhưng không thể lùi được nữa, ông Xương Kư bậm môi, vói tay níu gáy ngược rồi thót lên lưng nó. Không việc ǵ đáng tiếc xảy ra cả.

Con ngựa vưng theo cái thúc chơn của ông, bắt đầu nhảy. Nhưng mới chạy được một quăng, nó lồng lên, nhảy dựng lên như con chó đi hai chơn trong rạp xiếc. Muốn c̣n ngồi ngay được, nghĩa là thân ḿnh khỏi nằm ngă nằm, v́ lưng ngựa đă đứng sững lên như tấm vách, ông Kư níu chặt gáy ngựa và áp sát ḿnh vào lưng con thú. Ngựa khó chịu, thôi lồng nữa, nhưng lại vục vặc đầu lia lịa để thoát gáy ra khỏi người cỡi. Tuy nó đă đứng lại bốn chơn như thường, nhưng người kỵ mă không dám rời lông cổ nó ra. Thoát không được, ngựa sải tán loạn, làm đủ tṛ chứng để quăng gánh nặng trên lưng.

May quá, nhờ ngựa nhỏ thó, nhờ ông Kư cố bám níu như đó là vấn đề sống chết, nên sau một hồi nổi loạn, con vật chịu thua. Nhưng ông Kư không dám trổ tài lâu nữa. Bấy nhiêu đó hơi vữa đủ rồi, tiếp thêm, rủi không xong, sẽ khổ thân lại mang nhục trước giai nữ.

Bấy giờ áo ông Xương Kư ướt mồ hôi như vừa mắc mưa: Ông thở không kịp và ở hai bên màng tang, ông nghe mạch máu nhảy như muốn bứt ra.

Ông trở về chỗ Thu đứng đợi ông, cố đi thật chậm để khi đến nơi, bớt thở cho dễ coi một chút. Khi đang đi, trong một giây, ông nghe choáng váng muốn té xỉu. Qua cơn đó, ông cảm thấy thân già mà cố làm trẻ th́ thật là khổ. Tủi thân quá, ông bỗng nảy ra cái ư bỏ văi tất cả. Hạnh phúc đâu chưa thấy mà đă khổ thân như tội đồ bị bắt buộc làm những công việc quá sức ḿnh.

Nhưng ḍm lại người ngọc đàng xa, ông nghe được kích thích như người leo cột mỡ vào những ngày hội, mệt nhoài ra, trèo lên tuột xuống hoài, mà vẫn cố gắng v́ bị giải thương treo ở đầu cột lôi hút măi.

Đêm ấy ông Xương Kư trằn trọc đến khuya không chợp mắt được, Ông bận trí về sự dùng th́ giờ ngày sau đó. Đưa Thu đi đâu cho nàng vui, mà ông lại trổ tài được?

Người chủ nhà có mời đi săn. Đi săn bằng khí giới cổ sơ do người Thượng tổ chức. Nhưng ông sẽ làm ǵ được trong cuộc săn ấy.

Có lúc ông Kư nghe chán lạ. Ông cảm thấy mệt mỏi v́ sự chinh phục thường xuyên nầy. Không phải chỉ mệt mỏi về thân thể mà về cả tâm thần. Cái ǵ mà không giờ phút nào khỏi nghĩ đến việc làm vui ḷng người vợ chưa cưới?

Chẳng những thế, cuộc chinh phục sẽ bị tiếp tục một khi cưới xong người đẹp. Chồng già, vợ trẻ, không thể buông trôi như những cặp mà anh chồng không so le với vợ. Mệt ôi là mệt!

Ông Kư nhớ lại thuở trai trẻ, ông đă o mèo như bất kỳ ai. Ông đă chịu khó, đă bền chí một cách gian khổ, nhưng sao không thấy chán nản như bây giờ. Phải chăng v́ thuở ấy, t́nh yêu, đối với ông thiêng liêng lắm. Ngày nay th́ ái t́nh đă mất vẻ huyền ảo của nó, bao nhiêu ư đẹp đă tan, đă lắng xuống, chỉ c̣n nổi lều bều lên như bọt dơ, những cái ǵ chỉ dính líu đến vật chất mà thôi. Mà về vật chất, cố công như xưa là uổng công.

Tuy suy luận như thế, ông Kư vẫn không bỏ cuộc được v́ ông đang ở vào tuổi quá th́ như đă thấy trên kia. Không say đậm với t́nh yêu như hồi trẻ nữa, nhưng vẫn hơi điên dại như trai tơ. Rốt cuộc ông nhắm mắt với quyết định ngày mai đưa Thu theo đoàn săn bắn của chủ đồn điền.

*

*      *

Cuộc đất dợn sóng như mặt đại dương. Mà đây toàn là sóng thần cả. Không phải thần về sự cao, mà chỉ về sự rộng lớn thôi. Mỗi trái đồi to độ bảy tám mẫu, liên tiếp nhau trùng trùng điệp điệp như một bầy thú lưng gù đang ăn cỏ giũa trời.

Ở những khu đất không có rừng, bầy thú nầy hiện ra đông đúc như kiến.

Đoàn săn gần hai mươi người Thượng, toàn là phu ở đồn điền của bạn ông Xương Kư, người chủ đồn điền ấy, Thu và ông Kư.

Để cho gọn, dễ day trở, người Thượng hôm đó không thèm mặc y phục, chỉ đóng khố. Mười tám người không vơ trang mà chỉ mang tù và. C̣n hai người kia th́ cầm mỗi người hai cây ná và mang mỗi người hai gùi tên thuốc.

Khi qua khỏi một cánh rừng, cả đoàn đổ ra một khoảng trống rộng bảy quả đồi.

Sau một lịnh của hai người Thượng đứng tuổi có vơ trang ná, mười tám người kia túa ra, chạy lùi vào rừng trước mặt và hai bên.

Bọn người ở lại ngồi trên chóp trái đồi cao hơn hết ở giữa khu đất.

Đồi trọc lóc, cỏ đế cũng không cao. Họ như đang tắm lội giũa một hồ tắm mà bờ hồ là rừng xanh bao quanh đó.

Độ nửa tiếng đồng hồ sau, tù và khắp bốn phương tám hướng túa tên một lượt.

Hai người Thượng đứng lên giương ná, đặt tên vào, rồi trao cho chủ đồn điền và ông Xương Kư mỗi người một cây.

Giây lâu, nhím, trút, chồn, thỏ từ trong rừng rậm chạy tán loạn ra ngoài. Đây là một cuộc săn nhỏ, tổ chức mua vui, người đuổi thú đă ít oi lại không đi xa, nên không có thú lớn chạy ra.

Hai người Thượng bắn trước. Dây ná kêu lên một cái xạch, tên bay véo một cái là hai con vật ngă quay ra.

Ông chủ đồn điền bắn một phát, trật lất, rồi cười ha hả mà hỏi Thu:

-  Chị xem tôi bắn có tài không. Nhứt phát là nhứt trúng...đất.

Thu thở không khí lành từ sớm đến giờ nên cũng trở nên vui tánh cười theo rồi vừa chỉ vừa khen:

-  Mấy ông Thượng kia bắn sao mà y như là con vật bị cột gần sát họ.

Ông Xương Kư cũng bắn một phát. Trúng ngay đích, thật là may kỳ lạ. Nhưng con mồi lại là một con trút vảy dày và cứng nên mũi tên trợt lớt rơi xuống đất. Con vật tiếp tục chạy như không có ǵ xảy ra, khiến Thu nheo mắt cười gịn rụm mà chế nhạo:

- Coi con trút ḱa, nó lêu lêu mắc cỡ kia!

Ông Xương Kư sung sướng đến muốn rơi cây ná. Ông sung sướng v́ bắn trúng mồi th́ ít mà vi được Thu chế giễu th́ nhiều. Sự chế giễu ấy không ác ư, trái lại chứng tỏ cảm t́nh, muốn thân mật và hàm kín đáo sự khâm phục tài bắn của ông.

Lần cỡi ngựa tuy không suông sẻ, và lần bắn nầy tuy cũng trục trặc nhưng quả đă khiến Thu. có cảm t́nh đôi chút với vị hôn phu già. Chắc cô ta đă bảo thầm trong bụng: „Tuy không xong xại ǵ chớ cũng đỡ hơn các thanh niên ôm măng- đô- lin, ôm ghi- ta nhiều lắm!“

Bắn được một phát, ông Xương Kư rất toại chí v́ đă gần đạt mục đích. Chỉ gần đạt thôi mà toại nguyện được là ông biết không thể nào đạt hẳn. Tệ hơn hết, bắn lần sau, sẽ trật lất như ông chủ đồn điền kia.

Nhưng cái tánh muốn làm tàng, tới già con người bỏ cũng chẳng được. Nên ông ta lại toan bắn nữa.

Năy gị ông ta đă quan sát cách lên ná của người Thượng. Họ làm công việc ấy như chơi chơi: đuôi ná chống vào bụng, tay trái giữ ná, tay mặt vói lên vai để rút tên ở chiếc gùi mang sau lưng. Tay rút tên ấy lại hạ xuống và cùi chỏ của tay đó kéo dây ná. Cùi chỏ kéo dây vào bụng và cùng một lượt bàn tay đặt tên lên ḿnh ná.

Cứ nh́n họ làm, ông Kư nghe dây ná rất mềm, cung ná rất dẻo và tṛ lên ná là tṛ trẻ con. Nên chi ông cũng lập y lại những cử chỉ đă quan sát được. Nhưng khi ông hạ tay rút tên xuống th́ cùi chỏ của ông chỉ kéo dây ná vào bụng ông được vài phân thôi. Cung ná xem ra cứng rắn nhường sắt, không chịu cong thêm một chút xíu nào cho dây dễ kéo. Cùi chỏ đè lên dây bây giờ lại đau như bị thanh sắt quất vào và càng cố sức kéo, đuôi ná càng chống mạnh vào bụng đau như bị ai thọc gậy mạnh.

Rơ cuộc săn bắn nầy là một buổi chơi thể thao của những ông bụng bự, chỉ ngồi trên dàn mà xem người ta đá banh. Ông Kư và bạn ông cũng thế, đợi người ta lên ná sẵn mà bắn th́ được, c̣n chính ḿnh th́ không cử động bao nhiêu. Cho đến con mồi cũng phải có người đuổi ra trước mặt chớ họ không chịu cực được mà lội rừng để t́m mồi.

Ông Kư nói gượng:

- Trời, đau nơi bụng chết đi thôi, làm sao mà tiếp tục chống để lên dây!

- Đâu anh chống dưới đất rồi lên thử coi.

Bạn ông Kư biết ông cố che lấp sức yếu của ông, nên đùa như thế.

- Không, như vậy lại càng không được. Khi mà nắm trái tay ai có sức trời kéo cũng chẳng nổi.

Tuy lỡ một dịp biểu diễn thể thao, ông Xương Kư cũng rất bằng ḷng mà chưa mang nhục. „Ná mọi“ kia mà ! Nó nổi danh là cứng như thép, th́ giương không nổi cũng chẳng xấu hổ bao nhiêu. Vả lại, ông chỉ v́ chịu đuôi ná vào bụng không quen thôi, chớ ná th́ ông bảo kéo được kia mà. Thích một cái là Thu đi bộ th́ thở hổn hển, c̣n ông th́ không. Ông đă già đâu, bằng cớ là lội rừng, ông tỏ ra khỏe hơn cô gái hai mươi nhiều.

Người Sàig̣n lần lượt về và ngày hội chợ bế mạc, cảnh có vẻ như một đám hát đ́nh nhà quê ngày đưa sắc thần.

Tỉnh ly nhỏ ấy thâu hồi lại sự sống b́nh thường của nó với toàn là những gia đ́nh tận lực làm ăn để gây sự nghiệp. Đi rong phố, rất ít người, mà họ cũng đi đâu đó có việc ǵ chớ cũng chẳng phải đi khoe áo như ở Sàig̣n. Những cặp vợ chồng công chức đi dạo mát cũng rất là khiêm tốn, đến những người vợ tây sở cũng tỏ ra con nhà.

Cặp Thu - Kư nghe dễ thở bội phần. Lần nầy đôi bạn so le được người ta nh́n để trầm trồ v́ ông Kư dầu sao cũng “đẹp già“, và nhờ biết ăn diện nên xem cũng khá trẻ ra, nhứt là khi xen lẫn với toàn những người bận làm ăn, ai cũng không tươi lắm. Họ hết bị nh́n bằng những vẻ mặt kinh ngạc như khi ở Sàig̣n hoặc khi đang giữa hội chợ.

Ông Kư nghĩ nếu ở đây luôn, sống với đồn điền, có lẽ hạnh phúc được nhưng ông biết chắc không thể chôn vùi tuổi hai mươi của người vợ trẻ nơi chốn thâm sơn nầy mà không bị phản đối. Tuổi hai mươi ham sống biết bao nhiêu! Nhưng họ ham sống với xă hội loài người, cái xă hội phù hoa, chớ dễ ǵ ham sống gần thiên nhiên hoặc gần xă hội cần cù ở đây.

Cô Thu cũng thấy là không khổ lắm nếu theo chồng sống trên các đồn điền nầy. Nhưng rồi nỗi nhớ ánh sáng và tuổi trẻ ở đô thành luôn luôn ngùi ngùi như là nỗi sầu xứ của một kẻ ĺa quê.

Tạm trong vài ngày nầy, cô thấy cũng dễ chịu và gần vị hôn phu già, cô lần lần t́m được thêm nhiều đức tánh của người nầy và cả nhiều chi tiết về sự trẻ đẹp muộn màng của hắn.

Thu có đọc một quyển sách ngoại quốc, trong đó có tác giả đề cao người chồng già. Người nầy giàu kinh nghiệm về mọi mặt, biết đoán ư muốn của vợ, biết xử thế với những bạn bè của vợ, sành đời hơn người t́nh nhân trẻ tuổi nhiều. Thu nhận là sách nói đúng khi gần gũi ông Kư, nên cảm t́nh đối với vị hôn phu cũng bắt đầu nứt mộng đâm chồi.

Người con gái đang th́ nào cũng đói yêu đương. Nếu gặp người lư tưởng được th́ tuyệt. Bằng không, lắm khi t́nh yêu đi lạc nên cũng đến lắm cô lầm lỡ với người già. Trong trường hợp Thu - Kư, ḷng cô gái đang muốn phiêu lưu. Nề nếp nhà chắc chắn sẽ giúp cô khỏi ngả với ai hết. Nhưng người bạn già nầy, cô đang đói lại cối và cố sức yêu, nên cố nhiên t́nh yêu của cô bắt đầu lấp ló.

Ông Xương Kư đoán hiểu tâm trạng của Thu. Ông rất sành về ḷng người nên mới có cuộc đưa Thu đi chơi nầy, th́ sao bây giờ lại không hiểu được.

Nhưng quả là chán phèo, cái trái cấm ấy một khi đă gần hái được. Chán v́ mệt mỏi quá rồi. Trên sân khấu, người Kư trẻ chỉ dán râu vào mép, bôi mặt sơ sịa và thêm vào đó một chút tài nghệ là làm lăo già được, mà chỉ trong vài giờ thôi. Anh kép già nầy, trái lại, không thể hóa trang được mà phải trổ tài nghệ tuyệt luân ṛng ră ngày nầy qua ngày khác để làm kép nhứt trẻ trung th́ c̣n khổ nào bằng. Cái khổ nghĩ chắc sẽ không bù lại được với cái hạnh phúc mong muốn, nên chán là phải.

Hồn lan rừng thế mà ít đ̣i hỏi hơn. Nó lại quyến rũ như một mội nước xa đối với người bộ hành trên sa mạc. Sức nóng của nắng trưa đủ làm sai lạc thị giác của người nầy, nên mội nước càng được trang trí bằng muôn ngàn màu sắc rực rỡ ma quái khác.

Ừ, lan rừng! Từ hôm lên rừng đến nay, ông Kư quên mất nó. Phải t́m nó mới được. Ông đă đưa Thu vào những thôn xa, đă thấy hằng vạn nhánh cây có lan bám vào, nhưng chưa hề gặp lan đen lần nào cả.

Có một buổi vào thăm một cái nhà dài của người Thượng, ông nh́n dưới bộ ván dài thấy một cành lan đó, mà đă héo khô. Người Thượng ở trong những ngôi nhà dài hai mươi thước. Ván cũng dài gần bằng nhà. Hôm đó, trên ván có mấy mươi người đang lên cơn sốt rét ngă nước nằm la liệt nên ông không hỏi ǵ được. Từ đó, không hề thấy dáng lan đen nữa.

Hôm nay ông Kư đưa Thu đến một con suối ít người biết đến. Ông thích những nơi hẻo lánh, ông lại cố ư đi xa để t́m hoa lạ.

Riêng Cao Nguyên không dày mịt như rừng dưới ta. Giữa những thân cổ thụ mọc rất hiếm những dây leo, những kè gai, những mật cật lá rè, nên ông Kư dắt bạn xâm nhập đại vào khối cây xanh, không theo những lối ṃn mà ai cũng biết. Ông biết hướng con suối đâu, và đi liều lĩnh như thế mới đổ ra được những bến lạ chưa hề thấy dấu chơn người.

Suối báo hiệu bằng một vùng đất hơi ẩm, phủ rêu nơn. Nó lại lên tiếng trước bằng lời chim như tụ về đó để uống nước. Đến gần sát bờ mới nghe thủ thỉ dưới lá.

Nếu một chiếc xuồng thả trôi theo ḍng xuôi th́ người ngồi xuồng có cảm giác là đi xe lửa và đang chun vào hang núi. Cây giao nhánh giấu mất ḍng nước dưới mắt kẻ ṭ ṃ; suối sống âm thầm trong rừng sâu nên được một người ham sống âm thầm như thế t́m đến. Đây đó vài giọt ánh sáng nhểu xuống từ trên ṿm lá. Có giọt to như giọt nước máng xối lúc trời mưa lớn, soi sáng nếp sống thân mật bên trong. Hai người ḍm xuống th́ thấy dưới đáy một màu lục sậm, có nơi đen ng̣m khiến Thu rùng ḿnh tưởng tượng đến những con thủy quái hung dữ ẩn nấp đâu dưới đó trong một hang hiểm hóc nào. Nàng tḥ tay xuống nước rồi toàn thân mọc ốc. Nước lạnh như nước trong một ly nước đá bào. Cái lạnh lại theo đi mà chạy mau như điện đến lưng người. Đây là một thứ lạnh, khó chịu như cái lạnh dún ḿnh lúc sắp đến cơn sốt rét rưng.

- Tắm em nhé, ông Kư nói.

Thu lắc đầu. Nàng có đem y phục tắm theo, nhưng v́ ớn màu lục đen dưới đáy nước, ngại sức lạnh của suối và nhứt là e dè trước ông Kư nên nàng bỏ dự định tắm đó.

- Công tŕnh đi đến đây mà không tắm cũng uổng. Ông Kư vừa nói vừa cởi ra y phục một cách tự nhiên. Cũng không nài nỉ thêm ǵ người yêu cả. Khi chỉ c̣n đồ tắm trên thân ḿnh, ông ngó quanh quất và mừng rỡ mà thấy một cây quỳ. Cây như mọc lên được một thước th́ bị ai nuốn ngă nằm. Nó tiếp tục lớn lên bằng cách ḅ dài ra, và vô t́nh bây giờ dùng làm ghế được.

Ông Kư cầm tay Thu mà dắt đi, nàng không chống cự. Ông đưa nàng đến gốc cây quỳ ấy rồi bước lên trước mà nói.

-  Thôi, em ngồi đây, đợi anh tắm mát vài phút rồi ta đi t́m lan.

Cây quỳ ḅ ra mặt nước nên ông Kư khỏi phải xuống, đợi Thu ngồi xong ông theo cây mà ra giữa suối như đi cầu khỉ.

Sách khoa học quả quyết rằng con người không già nơi tuổi tác mà già nơi sự suy ṃn của thớ thịt. Có người sáu mươi mà thớ thịt c̣n tươi, trái lại có người ba mươi mà thịt đă bắt đầu lăo.

Nếu sách nói đúng th́ ông Kư c̣n trẻ. Thân ḿnh ông quả c̣n đều đặn, các bắp thịt quả c̣n sơn sở.

Không biết suối sâu hay cạn, ông cũng chắp tay phóng xuống v́ thân cây mà ông đứng, không cao cho lắm.

Nước suối văng tóe lên rồi mặt suối khép lại sau gót chân người nhảy. Vài giây sau, ông Kư trồi đầu lên cách đó gần mười thước. V́ ông phóng xuôi ḍng nên bây giờ phải lội ngược về chỗ cũ. Nước chảy thấy th́ rất mạnh, thế nên ông Kư lội cũng vượt tới mau lẹ như lội rạch đất bưng. Khi về ngay cây quỳ ông nhắm nhía rồi lướt qua khỏi đó vài thước. Đoạn thả trôi xuôi trở lại. Trôi tới thân cây, ông từ dưới nước phóng lên, níu lấy cây quỳ, đánh đu lộn ngược nơi đó.

Ông đang say với sự khoe bắp thịt như một nhà điền kinh mê tập luyện vào buổi sáng, bỗng một tiếng kêu thất thanh của Thu trên bờ làm ông rụng rời. Ông Kư rơi xuống nước rồi không kịp nh́n, bơi sải vào bờ sau vài ba cử động mạnh của tay chơn.

Khi ông trườn lên bờ th́ thấy Thu đang té ngửa xuống và cũng lẹ như chớp, ông nhảy lại đống quần áo, chụp lấy cây mác cán dài rồi day lại chặt chụp xuống một cái, sát đầu Thu.

Máu phun có ṿi...

Đó là một con trăn con, vụng về tập sự quất mồi, hay giỡn chơi cũng nên, hệt như con chó con lạ ǵ cũng cắn rồi tha đi cho đỡ ngứa răng. Thấy cô Thu ngon quá, nó quấn chơi, chớ con mồi to như vậy, làm ǵ nó ăn được. Đuôi trăn đang quấn cổ vội tháo lẹ ra trong lúc đầu lăn lóc muốn ḅ thoát đi. Nó sẽ không ḅ được xa nhưng ông Kư cũng chẳng thèm biết tương lai đích xác của nó. Ông bận đỡ Thu lên, Thu mà giờ đây đang nằm trên tay ông, Thu ấy mặt cắt không c̣n một hột máu và nhăn lại như nhờn gớm cái ǵ.

- Em có làm sao không?

Thu mở mắt ra, rồi rùng ḿnh:

- Chỉ nghẹt thở trong một giây. Nhưng nhờn quá, nó lang láng, nhơn nhớt ghê muốn chết.

- Chết là nó, chớ không phải em. Em xem ḱa...

-  Thôi, ai dám ngó nó... Anh...

Giọng Thu nhơng nhẽo như trẻ con sợ ma, và tiếng „Anh“ thốt ra để toan nói một câu c̣n ngập ngừng nơi cổ họng, tiếng ấy hàm trách móc rất đáng yêu, có lẽ trách ông bỏ nàng một ḿnh nên mới gặp nạn.

Người đẹp ở trong tay đây rồi! Người yêu lại không phải ở đó v́ bị bắt buộc mà v́ muốn ở để được bảo vệ. Người ấy đang nĩu nịu, đang trách móc... Ôi, thần tiên là sự đụng chạm lần đầu trong đời niên thiếu với một người bạn ḷng. Ông Kư quả nghe ngây ngất gần được y như thế, nên như một chàng niên thiếu, ông bỗng đâm bối rối, vụng về, không biết phải làm sao nữa.

Ông hồi hộp nh́n Thu, tiếc sao nàng không bất tỉnh như người cung nữ trong phim Địa ngục môn, và xấu hổ thấy ḿnh như chàng tướng trẻ trong phim đó, hớp nước suối để làm bộ cho nước, mà lại sợ sệt nh́n quanh dáo dác rất buồn cười.

Không, ông không hèn như chàng tướng trẻ ấy. Ông phải yêu đường hoàng chớ không được lợi dụng sự bất tỉnh của người đẹp để cho nước. Nhưng ông phải yêu lễ độ chớ không hỗn hào như một chàng trai hai mươi được.

Quyết định được thái độ, ông Kư tay nưng vị hôn thê lên, mặt cúi lần xuống rồi chỉ đặt môi lên tóc nàng, hun thật nhẹ một cái ngắn rồi thôi. Trong khi Thu rùng ḿnh rồi ngây ngất dưới hơi thở ấm của người chồng chưa cưới th́ ông Kư bỗng nghe một cảm giác thật kỳ lạ. Đó là một sự nhờm gớm, không phải nhờm gớm hương trời trong tay, mà giựt ḿnh đánh thót lên và vẳng nghe đâu đây lời trách móc, hơn nữa, lời hăm dọa tội tù.

Tám tháng trời đeo đuổi, nửa tháng chinh phục không ngừng, hai phút lồi hộp đến tim như muốn nhảy thoát ra khỏi lồng ngực, bao nhiêu ngày tháng công lao ấy dầm trong một giấc mơ hạnh phúc vô biên. Nhưng giờ đây, ê chề hối hận như lỡ tay đánh phải một đứa bé dại, săn phải một con khỉ non và ḷng quặn thắt, đau trước tuyệt vọng, căm hờn, khi ẩn trách của khỉ mẹ.

Ông Kư đặt Thu nằm xuống cỏ, nhưng nàng không chịu nữa.

Người con gái họ giữ ǵn nết hạnh rất chín chắn. Nhưng khi đến lúc thấy không cần giữ ǵn nữa, với một người nào, là họ suông sẻ một cách rất lương thiện. Đường họ đi, không đi th́ thôi nhưng hễ đi th́ suông như đi trên một đại lộ, không quanh co, không ngập ngừng một cách ích kỷ như ta. Hơn thế, nàng vừa mới yêu trong một phút, lần đầu tiên trong đời nàng. T́nh yêu chỉ có thế thôi a? Không, nàng không chịu bị thất vọng. Ông Kư đành phải tiếp tục nâng đỡ người vợ chưa cưới, mà ḷng khổ như phải nâng một người vợ già, ốm đau liên miên mấy tháng trời.

Thu nằm đó, ḷng băn khoăn chờ đợi cái ǵ nàng không rơ, nhưng tin chắc không phải như thế rồi thôi.

Bỗng một tiếng soạt trong lá khiến cả hai giựt ḿnh ngó lại.

Lá xanh như một tấm màn giấy bỗng bị xé rách một lỗ và nơi lỗ rách ấy một mặt người ló ra. Đó là một Sơn nữ không giống người trong mộng chút xíu nào cả. Nàng không trắng, không đẹp, mắt nàng không mơ huyền mảy may nào; nàng cũng chẳng ngây thơ nh́n người đàn ông đất Kinh như ông Kư đă mộng thấy. Ông đang vừa ra khỏi một thất vọng lại đâm đầu vào thất vọng khác nữa! Người sơn nữ vạch lá bước tới, không ngại ngùng như ta, trước cảnh thân mật của người khác.

Hồn hoa ơi, không lẫn trốn nữa à? Ảo mộng ơi! Bây hùa nhau mà ra mặt một lượt, bổ tới như những đợt sóng mạnh xô ngă người đang đứng nơi băi cát nh́n xa ra khơi mà mơ hăo những chân trời lạ, những nước non huyền diệu ở đâu đâu!

Để đỡ khó chịu, ông Kư hỏi bậy một câu, không mong người kia hiểu:

-  Ở đây có lan đen không chị ?  Sơn nữ nh́n ông giây lát rồi đáp:

- Có, thầy hỏi làm chi?

Tiếng Việt đúng giọng của người nầy khiến đôi bạn ngạc nhiên. Ông Kư nói:

- Tôi muốn t́m lan đen, chị làm ơn chỉ giùm.

-  Đi theo tôi.

Đôi bạn uể oải đứng lên sau lời mời xẵng lè nầy. Lá rừng khép lại sau lưng họ như muổn lấp nẻo vào quê hương của lan lạ.

Đến một khu rừng kia, thiếu nữ dừng lại và làm thinh, lấy tay chỉ lên cây:

- Ôi! Lan đen sao mà nhiều như dế sau trận mưa đầu mùa. Ông Kư choa mắt không biết chọn chùm nào. Ông lại nghe hết thích hoa đó nữa. Không có th́ ham, có rồi thấy cũng chẳng thích mấy. Có nhiều quá lại phát ngấy lên.

Ông Kư hỏi:

- Làm sao mà mang về cho chắc sống chị? Về rồi trồng đâu?

- Không, không trồng ở đâu được cả. Không đem về mà sống được.

- Tôi thấy họ chặt luôn nhánh cây mà nơi đó nó bám, nhưng rồi nhánh cây khô, hết nhựa, nó chết đi.

Cô sơn nữ cười ngất:

-  Nó có ăn nhựa cây như chùm gởi bao giờ đâu. Nó chết không phải v́ nhánh hết nhựa, trái lại nữa.

-  Chớ nó ăn ǵ?

-  Nó ăn vỏ cây chết nên... Ông Kư bỗng nhớ lại một câu của nhà văn Michelet: “Giống lan uống sự chết, sự chết ấy tạo sự sống cho nó“. Ông chận sơn nữ mà nói:

-  Nếu nó ăn cây chết th́ chặt nhành cây về là đúng lắm rồi.

Sơn nữ mỉm cười:

-  Chùm gởi ăn nhựa cây sống nên sống bám vào cây đó là phải. Nhưng lan ăn vỏ cây chết rồi c̣n phải tạo lấy sự sống cho ḿnh, nên không phải chỉ sống gởi là đủ. C̣n phải có khí hậu nào, hơi gió nào và một vạn thứ bí mật khác nữa mà ta không biết. Ông Kư bỗng giựt nảy ḿnh, nh́n lại Thu đang trố mắt soi mói người thiếu nữ Thượng.

Một cô gái ăn chơi son trẻ, sẽ vui ḷng thỏa chí bám vào ông như chùm gởi bám vào cây sống. Ông sẽ chết trước chùm gởi và khỏi đau khổ mà thấy người đẹp héo sầu. Nhưng Thu, một khi bám vào vỏ cây già cỗi của ông, chưa chắc đă đủ điều kiện để tạo sự sống cho Thu. Ông lặp  lại trong trí lời sơn nữ: „C̣n phải có khí hậu nào, hơi gió nào và một vạn thứ bí mật khác nữa mà ta không biết“. Không, vô ích, cuộc hôn nhơn kỳ lạ của ông và Thu! Ông vừa thất vọng sau cái hun trên tóc, ông không nên ṃ đến một thất vọng lớn lao nữa.

- Thôi, cám ơn chị nhé, tôi thôi không mang lan về nữa. Nói rồi ông ra hiệu cho Thu theo, không nắm lấy tay nàng mà dắt đi như ông đă sung sướng làm mấy bữa rày.

Khí hậu Khí hậu! Ông lặp lại măi hai tiếng ấy trên đường về. Khí hậu nhà ta là những cuộc chạy áp phe quay cuồng. Rồi vài năm nữa đây, nó sẽ là khí hậu tu viện của một ông già lùi về quê. Cả hai lối sống đều không hợp với Thu, nàng cần không khí vui tươi hơn là những con số, những kiện hàng, và cần không khí trẻ trung hơn là một khu vườn ở nhà quê trong đó chủ nhà dưỡng lăo. Ra đến lối ṃn, ông nh́n Thu rồi ngập ngừng giây lát, ông đánh bạo nói:

Thu, cháu ơi, chú thấy chú đi sai đường lạc nẻo sâu lắm rồi. Nhưng trở lại c̣n hơn liều tiến đến miệng hố. Cháu nghĩ sao?

Thu kinh ngạc đến tột độ. Sau một phút nh́n ông Kư nàng bỗng chợt hiểu. Nàng ngồi phệt xuống cỏ ôm đầu khóc mùi mẫn. Người con gái đi đường suông. Và nếu phải trở bước th́ khó khăn thay.

 

 

           

© Binhnguyenloc.com