Những ḥn đạn bi-da

B́nh-nguyên Lộc

 

Thái đọc

CẦU Ô

Thanh niên hoạt động và chịu khó, đang học lóp đệ tam chuyên khoa, muốn dạy học thêm ở các tư gia. Hỏi cậu Hồng, 233/20 đường Phát Diệm.

Chàng mỉm cười. Cái cậu Hồng nầy sao mà giống chàng quá cũng hoạt động, cũng chịu khó, cũng học đệ tam chuyên khoa, mà nhứt là cũng muốn dạy học ở các tư gia. Chỉ có khác là chàng không đăng báo để t́m việc thôi.

Có hằng trăm thanh niên vơ trang bằng những đức tính, giống hệt cậu Hồng nầy, và cùng một mong mỏi với cậu. Thái biết rơ thế. Như vậy, chàng thấy đăng báo không hiệu quả bao nhiêu:

ḿnh đăng báo này, họ đăng báo khác, khó hy vọng được người ta mời.

Thái lại đọc tiếp:

Thanh niên đẹp trai, học lực trung học đệ nhứt cấp giỏi âm nhạc, thể thao, biết lái mọi thứ xe có động cơ, sành chụp ảnh, cỡi ngựa giỏi, rất tháo vát, sẵn ḷng làm bất cứ công việc ǵ, với bất kỳ lương bổng nào, đi xa bao nhiêu cũng được. Hỏi cậu Tân 469/ 178F Phan Đ́nh Phùng.

Thái để từ báo xuống rồi thở dài. Một thanh niên giỏi chừng ấy công việc, lại phải thất nghiệp đến cam kết nhận bất kỳ đồng lương nào và nhận đi bất kỳ nơi nào, th́ xă hội Việt Nam quả đang ở vào giai đoạn tranh sống quyết liệt rồi đây.

Nhưng sau một lúc nghiệm kỹ, chàng giựt ḿnh. Có bao nhiêu tài giỏi như anh bạn trên đây, cũng bằng không. Đó là những tài ba ăn trợt, khó ḷng sử dụng được. Người ta cần một bác thợ hồ giỏi để đưa đi Ban mê thuột, người ta cần một anh thợ điện giỏi để coi điện cho một xưởng nào đó ở Sàig̣n, nhưng chắc chắn không ai biết dùng vào công việc nào một thanh niên cỡi ngựa tài, hoặc sành âm nhạc.

Xét bản thân ḿnh, chàng thấy chàng c̣n nghèo tài vặt hơn anh bạn ấy nhiều lắm. Mà tài lớn, chàng cũng chưa có, hoặc có, cũng không thể bán hoặc cho thuê được.

Như bất kỳ cậu học sinh nào, Thái đă viết văn và làm thơ. Chàng hơn bạn hữu một tí là thơ chàng được đăng lên vài tờ báo. Chàng lại hơn những mầm non văn nghệ được đăng báo là giới phê b́nh đă bắt đầu nói sơ đến chàng.

Một người bà con của chàng, vốn là kư giả, một hôm xui dại chàng gởi thơ cho những báo nào đăng thơ chàng để đ̣i tiền nhuận bút.

Đợi măi không thấy báo nào trả lời cả, mà lạ lùng hơn nữa là thơ chàng bỗng dưng vắng bóng trên mấy báo ấy, mặc dầu chàng cứ tiếp tục gởi đến họ.

Và cũng như bất kỳ mầm non nào, Thái nghĩ ngay là họ muốn d́m một tài ba chớm nở: trong các ṭa soạn ấy có những biên tập viên cũng là thi sĩ, sợ chàng lên quá rồi lấn mất họ, nên họ d́m chàng chăng ? Chớ làm ǵ bỗng dưng tài của chàng lại th́nh ĺnh triệt thối ở khắp các mặt trận như vậy được.

Chàng băn khoăn cậy người bà con nói trên điều tra giùm, và kết quả của cuộc điều tra ấy đă đánh tan mất trong trí chàng cái ảo mộng đổi ra sách vở và xi-nê những vần thơ của chàng.

Người bà con ấy nói: „Chỉ có một ông chủ báo là chịu cho biết v́ sao không có tiền nhuận bút cho thơ của anh, c̣n mấy ṭa soạn khác, nhứt định không trả lời tôi. Ông ấy bảo rằng lệ của nhà báo, bất kỳ báo nào, hay phần lớn các báo ở đây, không có tiền nhuận bút chữ thơ. Một bài thơ chỉ choán có một phần tư cột báo thôi, th́ không lẽ đưa mười đồng hay hai mươi đồng. Mà đưa nhiều hơn, một trăm chẳng hạn, để xem cho được con mắt, th́ hóa ra mỗi cột báo chi phí biên tập phải lên đến bốn năm trăm, và một trang tám cột phải mất đi bốn ngàn bạc à? Ông ấy nói làm thơ là làm cái ǵ cao quư, là phục vụ nghệ thuật, th́ không nên làm hoen ố công việc đẹp đẽ ấy bằng cách đ̣i tiền công.

Thế là rơ ! Và đă lâu rồi, Thái chỉ trông cậy vào tiền mà gia quyến anh gởi lên cho mỗi tháng một ít thôi.

Chàng đọc tiếp quảng cáo, và lầm thầm nghĩ rằng chỉ có bọn người thất nghiệp và bọn người túng thiếu như chàng mới đọc quảng cáo thôi.

CẦNDÙNG

Một học sinh bục trung học đệ nhứt cấp để kèm hai trẻ lớp nhứt tại nhà. Hỏi ông phạm Văn Ḿn, thầu khoán 758 đường Cao Thắng.

À, đây rồi? Thái reo thầm lên. Nhưng chàng thấy cái mỉa mai trong hai bài quảng cáo trên và dưới, nên buồn cười lắm: trên th́ t́m việc, dưới lại t́m người, đúng là cái người t́m việc trên: mà 2 quảng cáo cứ đăng măi mấy ngày rồi. Hai người chưa gặp nhau à? Hay đă gặp nhau mà không thích nhau?

Thái nhứt quyết đi đến nơi cần dùng thầy giáo nầy, và không để trễ, chàng đứng dậy đi thay đồ.

*

Thái có cảm giác rằng ông Ḿn không phải là một ông nhà giàu mới, mặc dầu biệt thự ông đang ở, chưa sơn đến lần thứ nh́ từ lúc dựng lên đến bây giừ.

Ông Ḿn có lễ độ. Vâng, nhưng những ông nhà giàu mới cũng có thể có lễ độ như ông. Không, không thể cắt nghĩa được cảm giác của chàng bằng một hay hai chi tiết. Nơi ông nhà giàu mới, tất cả cái ǵ cũng kêu ầm lên rằng ta đây vừa có tiền đây nè! Nơi ông Ḿn, th́ tuyệt nhiên không.

Nhờ cảm giác đó mà Thái có ngay cảm t́nh đối với gia đ́nh nầy. Cảm t́nh của chàng quả đặt không lầm chỗ.

Hai đứa bé, mười và mười một tuổi, ngoan ngoăn lắm. Chúng ham chơi, hay lo ra, nhưng có người kềm là chúng chăm chỉ được ngay.

Ngày đầu, Thái được ông Ḿn tiếp rồi đưa qua buồng học để giới thiệu cho thầy tṛ tiếp xúc với nhau.

Mới đi dạy lần đầu, Thái chưa biết phải làm sao cho ra vẻ. Chàng suy nghĩ kỹ th́ thấy cứ cư xử tự nhiên như một người anh lớn đối với em nhỏ, không cần làm oai, mà trái lại nên gây cảm t́nh.

Cuộc tiếp xúc được thân mật, và tín nhiệm phát sanh ngay nơi ḷng hai đứa bé. Ông Ḿn coi bộ mừng lắm.

Những ngày sau đó, chàng đi ngay vào buồng học, và luôn luôn học tṛ có mặt sẵn nơi đó để đợi chàng.

Buồng lọc là một buồng trông ra đường và ở giữa nhà. Buồng b́a bên trái là buồng tiếp khách, c̣n buồng bên mặt có lẽ là buồng chơi của trẻ con, v́ chàng thường nghe tiếng bóng bàn bên ấy.

Thái dạy vào buổi xế trưa. Trời nóng bức lạ, mặc dầu có quạt máy, thầy tṛ vẫn nghe khó chịu. Thỉnh thoảng một chị người nhà bưng ra ba ly nước cam vắt cho ba thầy tṛ giải khát và buổi dạy nào chàng cũng uống ít lắm là hai bận nước cam như vậy.

Thái giảng thêm bài trường và nói chuyện nhiều hơn là dạy, v́ chàng tin rằng phương pháp đó hay hơn. Học tṛ xem ra cũng rất thích lối học như vậy.

Hai tuần lễ sau, không xảy ra chuyện đáng tiếc nào cả. Thái có gởi thơ xin phép ông Ḿn dẫn Long và Hưng đi xem „Nàng tiên khác thường!” và đưa hai cậu bé về tận nhà, rồi thôi, sự thân mật giữa thầy tṛ không vượt ra ngoài những câu chuyện bên lề sự học và những câu chuyện cổ tích ta và ngoại quốc.

Nói rơ là chàng gởi thơ xin phép, v́ chàng không gặp mặt được ông Ḿn lần nào cả từ lần mới đến xin việc và lần giới thiệu thầy tṛ.

Hai đứa bé không ṭ ṃ hỏi về đời tư chàng, c̣n chàng th́ tuy hơi ṭ ṃ thật đó, nhưng ngại thất lễ với gia đ́nh ấy nên cũng không t́m biết ǵ.

Thái chỉ mong học tṛ tiến bộ để được tín nhiệm của gia đ́nh, và mong cho tới tháng để lănh tiền, hầu mua sắm thêm những vật cần thiết.

Bốn giờ chiều ngày thứ mười sáu, ông Ḿn qua buồng học chào thầy giáo rồi khen ngợi:

- Tôi bằng ḷng ối dạy của thầy lắm. Tôi có xem tập cháu, không thấy thầy cho bài nhiều, nhưng cứ nghe chúng nói chuyện th́ nhận thấy chúng nó mở trí thêm nhiều lắm: suy luận đúng, ṭ ṃ hữu lư và biết sự t́m hiểu nhiều bài, nhiều việc xảy ra chung quanh chúng nó.

Tôi mong thầy cứ tiếp tục phương pháp ấy măi. À, thầy có giỏi Việt văn hay không?

- Thưa ông, đó là sở đoản của tôi.

-  May lắm. Nhưng có thể làm cho học sanh khá Việt văn được hay không thầy? Tôi cứ nghe họ nói phải có khiếu mới giỏi được.

-  Thưa ông, họ nói đúng phần nào. Nhưng đó là khi nào muốn xuất sắc muốn thành văn sĩ kia. Chớ c̣n muốn giỏi để đủ làm một bài luận văn cho sáng sủa, muốn hiểu và cắt nghĩa một bài văn cho thông th́ chỉ nhờ được chỉ dẫn đúng cách và tự ḿnh cố gắng là được rồi.

- Vậy hả! Tôi có một đứa con gái, con thứ ba. Năm nay nó học đệ tứ mà Việt văn nó kém lắm. Chính nó cũng tự biết thế và rất lo sợ hỏng thi v́ môn ấy. Thầy có thế nào giúp thêm giờ để dẫn cháu đến ngày thi cho đủ sức với người ta không?

-  Thưa ông, hiện giờ tôi dạy từ ba đến năm giờ. Nếu chỉ thêm cho cô Ba, th́ tôi ở lại đến sáu giờ, không ǵ trỡ ngại cả.

- Tốt lắm. Tôi sẽ có chỗ tạ công thầy riêng về giờ thêm đó.

Ông Mín vừa nói vừa xây lưng đi. Ra tới cửa, ông nói vói vào:

-  Đúng năm giờ, tôi sẽ đưa cháu đến đây để giới thiệu thầy tṛ với nhau, rồi chiều mai khởi sự học.

Thích chưa! Sẽ có tiền thêm đây, mà một tiếng đồng hồ dạy thêm nầy, lương bổng ít ra cũng tương đương với hai tiếng đồng hồ dạy trẻ. Trung học mà, chớ nào phải tiểu học đâu.

Nhưng Thái hơi ngạc nhiên không hiểu v́ sao ông thầu khoán này lại không mướn giáo sư Việt ngữ thật thụ để dạy con gái, lại nhờ ḿnh. Trung học mà dạy Trung học th́ thầy với tṛ có khác hơn bao nhiêu đâu? Đệ tứ là lớp chàng vừa bước khỏi chỉ mới mấy tháng nay thôi kia mà, ông cụ lẽ nào lại quên điều đó?

Hay là ông ta hà tiện, định lợi dụng ḿnh? Ừ mướn giáo sư tốn tiền lắm. C̣n nhờ ḿnh th́ bất quá đưa thêm vài trăm mỗi tháng là cùng?

Nghĩ tới đó Thái hơi lo. Nếu bị lợi dụng mà tranh đấu để tự vệ e mất chỗ làm. C̣n nín thinh mà chịu th́ tức biết bao!

Nhưng dầu sao cũng được chỗ an ủi này là người học tṛ mới là một cô gái mười tám, như ông Ḿn đă nói.

Là thanh niên, Thái hay mơ mộng hăo như bất kỳ học sanh nào. Thanh niên Thái lại là thi sĩ th́ giấc mơ t́nh ái của cậu c̣n to biết bao nhiêu.

Đây là một cuộc phiêu lưu ngộ nghĩnh, tốn tiền cũng c̣n dám tốn nữa kia chớ nói chi là được trả công rẻ.

Vậy đêm nay phải uống thuốc ngủ mới được, kẻu mơ quá rồi không nhắm mắt được đa nhé, v́ ông Ḿn đă quên đưa con lại, chàng nóng biết cô ấy ra sao.

Ngày giờ trôi sao mà chậm chạp đến phát giận lên.

Nhưng mà sợ lắm thay! Có ai chận cho nó đi chậm thêm nữa th́ Thái đây cám ơn lắm lắm.

Mà giờ long trọng đă đến, không làm sao bước lui được nữa.

Suốt hai tiếng đồng hồ dạy Long và Hưng, Thái chỉ giảng được mỗi một bài cách trí thôi, c̣n th́ kể những chuyện đầu Ngô ḿnh Sở cả.

Chiếc đồng hồ Carillon bên buồng bên đổ nhạc rồi thong thả buông từng tiếng như kẻ sát nhơn đếm một, rồi hai, rồi...

Cánh cứa buồng mở, và nơi khung cứa nàng tiên áo trắng hiện ra, không biết có đẹp hay không, v́ Thái bối rối không dám ngước lên, làm bộ như câu chuyện đang nói với trẻ c̣n dài lắm mà chàng th́ đang kể chuyện mê mệt, quên cả bên ngoài.

Nàng tiên bước lại trước bàn, nghiêng ḿnh chào thầy giáo rồi nói với hai em:

-  Tới phiên chị học đây!

Hai đứa bé cười rồi đứng lên nói:

-  Xin phép thầy.

Chúng không đợi thầy cho phép, chạy ùa ra ngoài, vừa chạy vừa la.

-  Đổi phiên gác rồi, sướng quá, đi chơi né.

Thái nghe ḿnh b́nh tĩnh hẳn lại. Cô bé xinh quá nhưng chàng thấy cô ấy c̣n trẻ con lắm. Cô ta không gây được tiếng sét nơi ḷng chàng.

Thế là hơn, chàng nghĩ. Ḿnh sẽ làm tṛn phận sự một cách dễ dàng.

Cô bé Ngồi xuống ghế rồi thưa:

-  Thưa... thầy - cô ta do dự giây lát không biết kêu Thái là ǵ - em là Huệ. Em học đệ tứ trường „Cô Bắc”. Chiều hôm qua, ba em định đưa em lại đây để tŕnh diện với thầy, nhưng lại có khách th́nh ĺnh, rồi cuộc thăm viếng của khách kéo dài hơn tiếng đồng hồ. Khách đi rồi, thầy cũng đă về mất, Nên ba em biểu em xin lỗi thầy...

-  Không cần ǵ. Thái chận nói. Ông cụ có nói qua là đủ lắm rồi.

Thái nhận thấy cô học tṛ ăn nói dễ dàng quá, lưu loát quá, và có bộ tịch dạn dĩ lắm. Thái thấy cần thành thật ngay với cô học tṛ để cô khỏi thất vọng, hoặc khỏi bị cô ta „côn“ để phá chàng chơi.

- Tôi chỉ mới rời khỏi đệ tứ chưa đầy một năm, không hiểu sao ông cụ lại nhừ tôi dạy cô. Tôi cần cho cô biết điều ấy để...

- Thưa thầy, thầy khỏi ngại. Huệ chận nói. Chính em đă năn nỉ ba em mướn thầy đó. Em biết thầy sành Việt ngữ lắm, có lẽ c̣n rành hơn cả ông giáo sư của em nữa kia. Em biết về thầy nhiều lắm …

Thái hốt hoảng hỏi:

- Cô biết ǵ về tôi?

- Em biết thầy là thi sĩ Phong Điền...

- Làm sao cô biết được?

- Em có thấy ảnh của thầy đăng báo một lần.

- Vậy à! Nhưng tôi lại không sành nghề dạy học. Biết là một đàng, dạy được là một đàng.

- Mà thầy đà thành công với hai em Long và Hưng, lẽ nào lại không thành công với em.

Thái làm thinh giây lâu rồi nói:

- Té ra cô cũng đă để tâm đến bọn thi sĩ chúng tôi. Vậy chắc là cô thích văn thơ ?

- Thưa, thích lắm.

- Th́ sao cô kém Việt văn?

- Thưa thầy, bởi v́ đi thi, người ta cho luận văn: Làm bài luận rắc rối hơn đọc một bài sáng tác nhiều.

-  À!

Lời Cô bé nhắc Thái thớ đến chính một quan sát của chàng: là bên trung học Pháp người ta ra đề tả cảnh, c̣n bên Việt lại ra đề luận. Thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, chưa vững trí th́ luận là một việc quá khó khăn đối với họ. Nhưng đó chỉ là mối hại nhỏ thôi. Cái nguy to là bao nhiêu cố gắng đều đưa vào luận nên nhiều học sinh chểnh mảng mọi khía cạnh khác đến đỗi tới đệ tứ mà c̣n viết sai văn phạm.

Cuộc tiếp xúc tới đó là chấm dứt. Thái lấy sách ra giảng cho Huệ nghe một đoạn “Thu dạ” không có ghi trong chương tŕnh.

Thật ra th́ Huệ có khiếu về văn chương. Nàng hiểu rất mau, viết văn sáng rỡ, nhưng v́ thiếu chỉ dẫn nên hóa lu mờ đó thôi.

Ngày nào hai thầy tṛ cũng nói chuyện độ hai mươi phút rồi mới học. Chuyện bên lề học vấn, nhưng không xa học vấn bao nhiêu.

Huệ vô trách nhiệm nên không cần giữ ǵn, nói đến cả chuyện nhà chuyện cửa. Nhờ vậy mà Thái biết cô Lan, cô gái lớn của ông Ḿn là một góa phụ trẻ. Cô ấy lấy chồng năm hăm hai. Được một năm th́ chồng chết, và cô c̣n ở vậy cho đến năm nay cô đă hăm tám tuổi rồi.

Huệ rất mến thầy, hay biếu quà thầy lắm. Mà nàng khéo làm sao. Trong câu chuyện, nàng hỏi bâng quơ vài chi tiết về lối sống của ông thầy, thế mà bằng vào đó, nàng đoán đúng được những ǵ thầy cần mà sắm không nổi, những món thật là bất ngờ như cái tourne- disque chẳng hạn.

Thú thật là thầy, từ khi gặp tṛ, không có ư quấy nào cả, không phải v́ thầy là một nhà đạo đức, trái lại nữa. Nhưng mà cô bé thật là bé, bé người mà bé cả tâm hồn nữa.

Huệ chỉ mới bắt đầu trổ mă. Tuy thân thể nàng hứa hẹn một sắc đẹp có hạng, nó vẫn c̣n cao lỏng khỏng, cổ nàng c̣n ốm nhom, mắt nàng nh́n mọi vật c̣n ngạc nhiên một cách đáng thương hại.

Huệ ăn điện như một cô gái lớn, nhưng sự ăn diện ấy không ḥa hợp được với cái trẻ con nơi người nàng nên trông càng buồn cười thêm.

Thái rất thương em bé Huệ v́ những câu suy nghĩ ngộ nghĩnh và hồn nhiên của em bé ấy, v́ những mộng mười lăm của em về cuộc đời.

Chỉ có thế thôi.

Huệ là con nhà có giáo dục, nên lời lẽ cử chỉ của nàng không có ǵ quá đáng cả. Nhưng không hiểu sao, Thái tế nhận thấy rằng ḷng mến thầy của nàng không phải vô tội đâu. Riêng trong bụng Thái, chàng cũng không dám nói đến t́nh yêu. Em bé c̣n thơ dại quá, bảo rằng nàng yêu ḿnh, hóa ra vu cáo cho nàng sao. Nhưng mặc dầu không dám nghĩ như vậy, Thái cứ thấy sự tŕu mến thầy của cô Huệ không chỉ là sự mến suông.

Không có bằng cớ nào đích xác cả để cho là như thế. Nhưng chính sự thiếu bằng cớ ấy khiến chàng len lén nghĩ đến ái t́nh. Khi người ta yêu, người ta chỉ làm thinh thôi. Nhưng cái ǵ miệng không nói ra được, th́ mắt nói lên hết cả, và tay chân, thân thể cũng đều bập bẹ được để phụ lời.

Huệ có hỏi nhà chàng lần nào đâu, và chàng cũng chưa bao giừ tự khai chỗ ở trọ ra, thế mà hôm ấy, sáng chúa nhựt, chàng ngạc nhiên hết sức mà thấy Huệ đi ngang qua trước cửa, vừa đi vừa ngó vào nhà.

Căn nhà chàng ở trọ, trông ngay ra một ngơ hẻm dùng làm địa dịch qua lại cho cả xóm. Nhà không sân, không hàng hiên thành ra ai đi ngoài ngơ là y như là đă bước vào nhà nửa chừng.

Sáng hôm ấy, Thái đang ngồi ở bàn ngoài, đọc một chương tŕnh chiếu bóng. Nghe tiếng giày, chàng ngẩng mặt lên th́ hai người như là gặp nhau trong một căn pḥng: họ cách nhau chỉ có hai thước thôi.

Huệ reo lên:

-  Chào thầy. Thầy ở đây à?

Thái bối rối, không phải v́ gặp con gái, mà v́ sự chạm mặt đột ngột quá nơi một căn nhà tồi tàn mà chàng thấy cô ta không biết là hơn.

-  Ừ, tôi ở đây. Cô ba đi đâu đó?

- Thưa, em đi t́m người bạn, nhưng chắc địa chỉ sai nên t́m măi không ra.

-  Người bạn cô tên chi? Xóm nầy tôi biết tên cả mọi người, từ già đến trẻ.

Huệ ấp úng, rồi không đáp, khiến Thái thấy là nàng quyết đến thăm anh, sau khi đă biết địa chỉ anh nhờ cách nào không rơ, có lẽ nhờ lục lạo trong quyển sổ tay của ông Ḿn chăng?

Huệ đứng đó mà làm thinh, chắc khó chịu lắm, nên Thái mời:

-  Mời cô vào chơi.

Huệ mỉm cười, bước vào nhà liền.

- Anh ở trọ, hay là nhà của anh.

Nàng xưng hô như vậy một cách rất tự nhiên, như là đă xưng hô từ lâu rồi.

-  Thưa tôi ở trọ. Nhưng nhà bà con, không nhận ai khác cả, ngoài tôi ra.

- Th́ cũng như nhà anh. Sáng chúa nhựt anh không đi chơi sao?

- Tôi ít đi lắm.

- Cả chúa nhựt nữa? Trời ơi buồn chết! À, mà chắc anh không buồn. Anh ở nhà để làm thơ. Làm thơ vui lắm không anh?

- Nhọc lắm th́ có. Nhưng ḿnh thích nhọc, thành ra cũng hơi vui được.

- Người ta ra đề sẵn, anh gieo vần có được không?

- Tôi chưa thử lần nào: Nhưng chắc phải có hứng mới làm hay được.

-  Đâu anh làm thử bài thơ nầy xem. “Sáng chúa nhựt gặp khách bất ngờ”.

Thái mỉm cười:

-  Nếu cô bắt tôi làm ngay, không cho tôi đợi hứng th́ thơ có dở cô ráng chịu nghe không?

-  Đợi hứng? Thành ra hiện giờ anh chưa có hứng.

Thái nghe cả sự thất vọng chua cay trong giọng nói của Huệ.

Mặc dầu ḷng chàng dửng dưng, chàng cũng không muốn làm phiền cô bé dễ thương nầy, nên vội cứu văn:

-  Có nhưng mà hứng chưa chín muồi.

Nhưng Huệ đă hiểu. Nàng thông minh lắm, việc ǵ tỉ mỉ nữa kia mà nàng c̣n tế nhận được thay, huống hồ chi cái hớ hênh to tát nầy của Thái.

Huệ nói vài câu chuyện không đâu rồi xin phép ra về.

Thái tiễn học tṛ ra đến đầu ngơ, nàng lên xe rồi anh mới trở vô nhà. Cuộc tiễn đưa “đến tận thuyền” ấy không phải chỉ v́ lịch sự không mà thôi, mà là để an ủi một đứa bé vừa bị bể vở một bong bóng xà bông, đang buồn cho những màu sắc xanh đỏ bỗng nhiên tan biến mất.

“T́nh trẻ con chưa rơ rệt bao nhiêu, rồi nàng sẽ quên mất và về sau c̣n thấy đó là buồn cười”. Thái lẩm bẩm như vậy, rồi an ḷng được, sau trót một tiếng đồng hồ băn khoăn.

Hôm sau, người học tṛ vẫn ngoan ngoăn, nhưng ít nói, bảo là không nói ǵ hết th́ đúng hơn. Nhưng tuyệt nhiên không thấy nàng lộ vẻ giận hờn, oán trách ǵ cả.

Năm hôm sau là trở lại b́nh thường. Huệ vui vẻ y như lúc trước, nói líu lo như chim.

“Đúng như ḿnh đă đoán, Thái nghĩ thầm. Nàng sẽ quên đi chớ gái thơ th́ ḷng dại hay đi phiêu lưu, nhưng khi thấy các nẻo đương phiêu lưu ấy không có ǵ huyền diệu lắm, th́ họ trở bước được ngay.

Hôm ấy đúng vào ngày cuối tháng - tháng dạy học - nghĩa là mười hai tháng chạp. Huệ trao cho Thái một phong thơ của ông Ḿn và yêu cầu Thái đọc ngay.

Thơ cám ơn công khó của ông thầy, kèm theo một số tiền. Tiền xúp dạy cô ba, tính phải chăng chớ không lường công. Và mời chiều hôm đó thầy giáo ở lại ăn cơm.

Đoán chừng ông thầy đọc vừa xong, Huệ nói:

-  Sáng kiến của em đó. Ba, má em cũng mến anh lắm, nhưng bận quá nên quên mất. Em nhắc, ổng bả mới nhớ ra và biểu em nài nỉ cho anh nhận lời.

Thái hơi ngại, v́ hôm đó chàng ăn mặc không được sạch lắm. Về nhà thay y phục th́ không kịp nữa, bởi ông Ḿn mời chàng hễ hết dạy là qua ngay để tṛ chuyện chơi trước khi dùng bửa.

Nhưng không thể không nhận lời.

Nhà có sân trong mà Thái không dè. Trông từ đằng xa, Thái thấy cả gia đ́nh đều có mặt.

-  Người mặc áo vàng nghệ, có phải là cô hai đó hay không cô ba? Thái hỏi Huệ đang dắt nẻo cho chàng.

-  Dạ, chị hai em đó a.

Sân trồng hoa kiểng rất xinh, nhứt là rất ấm cúng và kín đáo, mắt người đi đường không ḍm vào được.

Thái đă đến nơi. Chàng bận nh́n bà Ḿn cao lớn đẫy đà nên chưa thấy ai cho rơ. Chàng nghiêng ḿnh chào từng người, bắt đầu chào ông Ḿn trước. Khi mắt chàng dừng lại trước người thiếu phụ góa chồng th́ chàng ngây người ra.

Thiếu phụ đẹp, đẹp quá sức tưởng tượng của chàng. Chàng đă h́nh dung thử người đờn bà ấy thấy trong trí là cô ta hiện hơi đẹp hơn Huệ một chút, nhưng rồi sẽ thua Huệ khi Huệ được trổ mă đều.

Nhưng quả thật chàng đoán sai rất xa. Sắc của Huệ mà đi mút con đường tiến triển, cũng c̣n kém hơn Lan vào độ Lan vừa trổ mă xong. Huống chi Lan đă là đờn bà rồi.

Người đờn bà trẻ, đẹp hơn con gái đương th́ nhiều lắm, v́ cái chớm nở không sâu sắc bằng cái bừng nở, v́ buổi mai tuy tươi mát dễ ưa mà không say sưa bằng buổi trưa uy vệ hơn.

Trong t́nh sử của loài người, thật không nghe nói bực vĩ nhơn nào mà mê con gái đến đổ vỡ cơ nghiệp, mà chỉ thấy toàn đờn bà làm tan nhà nát cửa người ta thôi.

Thái bối rối như cậu học sanh mười bảy mới giao thiệp với bạn gái lần đâu, mặc dầu chàng đă hăm hai rồi.

Để che lấp sự lúng túng của ḿnh, chàng đưa tay bắt lấy hai tay đứa bé trai, lồi nắm lấy tay chúng măi, hỏi lăng xăng như là hồi năy chưa gặp nhau.

Ông Ḿn mời chàng ngồi, rồi nói bằng tiếng Pháp:

- Mettez- vous à l’aise, jeune homme [1].

Bà Ḿn thạo đời lắm, đưa đầu đề ra ngay:

-  Tôi biết thầy ăn cơm tháng, bỏ bữa mà không báo trước cũng chẳng sao, nên mới đám mời th́nh ĺnh như vầy. Số là vợ chồng tôi bận việc nên quên mất. Con Huệ nó nhắc mới sực nhớ ra. Để lại ngày hôm sau, e có điều ǵ trở ngại chăng, nên mới mời thầy ngay hôm nay.

Bà ta tỏ ra là một bà chủ có bản lĩnh. Chỉ có một ḿnh bà là nuôi nấng buổi chuyện tṛ cho nó khỏi tắt ngọn. Nhờ thế mà Thái dễ chịu được và lần lần tỉnh lại.

-  Ông giáo uống ǵ? Cô Lan vừa hỏi vừa day ra sau lưng lấy hai chai rượu để trên chiếc bàn con có bánh xe.

Thái ấp úng:

-  Thưa cô, tôi uống ǵ... mà... không có chất rượu ấy.

Lan cười gịn lên:

-  Như đờn bà ấy à? Như vậy làm sao được? Ít lắm cũng phải uống bia chớ.

-  Thôi, cho ông giáo uống nước cam vắt, chị hai à, Huệ can thiệp để cứu ông thầy.

Lan đứng lên, thay cho mẹ mà đăi thức ăn uống cho cả bàn.

Đây là nàng tiên đă gợi hứng cho chàng làm thơ từ bao lâu nay, một người đờn bà có cái lưng ong như lưng gái nước Sở ấy, có những ngón tay riêng tự nó có linh hồn như những con vật sống, có đôi mắt mơ buồn một nỗi buồn khôn nguôi.

Suốt bữa ăn, Thái tế nhận được vẻ ngạc nhiên trên gương mặt cô Huệ.

Ái t́nh luôn luôn im lặng. Nhưng người ngoài lại nghe ồn ào lên rơ bông bông. Huệ có nói ḷng ḿnh ra bao giờ đâu, thế mà Thái đă biết rơ tâm tinh nàng.

Th́ nay cũng vậy, Thái chỉ hầu chuyện ông Ḿn bà Ḿn, thỉnh thoảng mới day qua đáp một câu hỏi thường của Lan, mà đáp một cách thờ ơ, lạnh lạt. Thế mà Huệ như trông thấy suốt tim. chàng đang máy động v́ việc ǵ.

Huệ nó ngạc nhiên lắm. Mà chính chàng, chàng cũng ngạc nhiên. Lẽ nào chàng từ chối t́nh yêu của một cô gái trong trắng để bâng khuâng trước một người đờn bà đă hăm tám tuổi rồi?

Trước khi kiếu từ ra về, chàng nghe bà Ḿn nói:

-  Ông giáo sư tự nhiên qua lại nhà chơi. Chúng tôi xem ông giáo như người nhà, nếu ông không cho thế là mích ḷng.

- Dạ, tôi đâu dám...

- Con Huệ nó nói đến ông luôn thành ra ông không qua đây mà chúng tôi đă quen nhiều với ông rồi.

Bà cười đến rung rinh cả thân thể.

Vâng, Thái sang nhà thường lắm. Chàng chỉ lo không có lư do để sang. Nhưng mà người ta cho phép, dại ǵ không nhận.

Nhưng càng qua lại nhiều, càng tủi thêm. Cô Lan chỉ xem chàng là một ông giáo đến dạy ở tư gia, không hơn, không kém. Hôm nào vui tánh, nàng bước thêm một bước, đối xử với chàng như một người chị đối với một người em trai họ.

Thật là trời trả báo cho chàng. Chàng đă xem Huệ như em th́ bị Lan xem lại như em, quả đáng kiếp. Nhưng nghĩ oái oăm thay, ái t́nh. Nó giống như là tṛ chơi bi-da của người Nga: viên đạn này chạy đi t́m viên đạn kia, nhưng viên đạn kia không đứng lại với bạn, mà chạy t́m viên nọ.

Thái đau một niềm đau khó chịu. Thà là bị t́nh phụ rẫy cho cái đau nó rơ rệt ra, kêu khóc lên được cho hả hơi, và tự an ủi được khi nghĩ rằng người ngoại cuộc cũng sẽ tội nghiệp cho ḿnh.

Đằng nầy niềm đau âm thầm của ḿnh chính ḿnh cũng không than trách được, th́ cái đau ấy mới lắng xuống tới đâu để mà biết mà rứt để mà mài cho ṃn lần ṃn hồi cả tâm hồn chàng.

Lan có khinh rẻ, hất hủi chàng lần nào đâu ? Nàng có yêu chàng rồi phụ rẫy chàng lần nào đâu? Nàng chỉ thờ ơ thôi, xem như là chàng không có.

Hỡi v́ sao trên trời, lấp lánh về nửa đêm! Có biết chăng một con dế kia mỗi tối mỗi nằm ở miệng hang mà ḍm lên trời, bị thôi miên v́ vẻ rực rỡ của nàng, mà vẻ rực rỡ ấykhông bao giờ soi thấu miệng hang cả.

May thay là Thái có nơi lùi về ẩn náu. Đó là thế giới thơ của chàng. Thế giới ấy lần nầy được thủy triều đưa phù sa t́nh ái đến, nên nó bỗng trở nên ph́ nhiêu kỳ lạ.

Người ta nói chỉ có đau khổ và ái t́nh mới làm nảy tài thi nhơn được. Thái đă yêu mà yêu đau đớn, thành ra chàng đủ cả hai điều kiện để thành công.

Thơ chàng bỗng nhiên già giặn và sâu sắc ra. Người ta đoán được rằng chàng đă rút bao nhiêu t́nh cảm ấy nơi trường đau khổ, đă đi sâu trong thất vọng, trong chua cay mới t́m thấy được những giọng thơ nó làm bối rối người đọc.

Lần nầy, Thái nổi danh thật sự. Người ta phổ nhạc thơ chàng, người ta ngâm thơ chàng trên các đài phát thanh, người ta in thơ chàng dưới đủ h́nh thức, h́nh thức phổ thông cho mọi túi tiền, h́nh thức xa xí để đưa thơ chàng vào các gia đ́nh vốn không thưởng thức văn nghệ bao giờ cả.

Tập thơ đầu in xong, Thái ân hận không đề kịp tất cả vào đó. Tiếng kêu đau thấm thía hơn hết chỉ mới phát ra đây, ngày chàng được tin Lan sắp đi lấy chồng do Huệ thỏ thẻ kể.

Chàng làm xong bài “Mừng cuới” ngay chiều hôm đó, giữa lúc cô học tṛ Huệ đang làm bài theo lời chỉ dẫn của chàng.

Bép xép tin ấy, Huệ ŕnh phản ứng trên mặt Thái để đọc t́nh cảm của chàng. Nét đau câm lặng mà nàng bắt chợt được trên đó như biến thành tiếng động rồi vang dội vào lănh vực sâu thẳm của ḷng nàng.

“Trời ơi ! Anh ấy đau đớn như thế à? Nghĩa là anh ấy quả yêu chị ḿnh quá lắm, và nghĩa là ḿnh vẫn là một kẻ ngoài ṿng t́nh cảm của anh thôi”.

Một tháng sau, Thái được thiệp mời dự tiệc cưới. Nhà giàu th́ đờn bà năm con bảy cháu vẫn c̣n làm đám cưới ŕnh rang như con gái được.

Cầm tấm thiệp, Thái không nghĩ đến mối t́nh của chàng nữa mà chỉ lật qua lật lại vấn đề nên đi hay không nên đi.

Không nên đi, không phải v́ xấu hổ với ai, hay v́ hờn ai. Không, nếu mà Lan biết, chàng cũng không có ǵ để mắc cỡ với nàng. Chàng đă yêu mà không nói ra, không phải v́ chàng nhút nhát mà chỉ v́ chàng thấy có nói cũng vô ích. Người mà chàng yêu trộm không bị xúc động lần nào cả mỗi khi tiếp chàng. Người thờ ơ như vậy th́ c̣n hy vọng ǵ.

Chàng cũng không hờn mát Lan được, v́ lan đă có dịp khước từ sự tỏ t́nh của chàng lần nào đâu?

Không nên đi v́ công phẫn t́nh đời. Gia đ́nh nầy chỉ xem chàng là một ông giáo vào dạy tư gia, trừ Huệ th́ khác thôi.

Một ông giáo vào hạng đó không thế nào có ghế ngồi trong những cuộc tiếp tân sang trọng của họ được.

Họ mời chàng chỉ v́ chàng vừa nổi danh. Giới nào, họ cũng muốn có vài đại diện lỗi lạc, cả giới văn nghệ sĩ là giới thật ít dính líu đến xă hội của họ.

Họ mời chàng ngồi đó để làm cây cảnh cho rôm bữa tiệc thôi.

“Các ngài thấy hay không, sự phong phú của các mối giao thiệp của tôi: bác học có, nhạc sĩ có, thi sĩ có, chớ không phải chỉ mời được nhà giàu không mà thôi như các ngài đâu”.

Thái đă bị người ta dùng làm món đồ trang trí như vậy vài lần rồi. Lần đầu chàng thích lắm, nhưng sau nhận được ẩn ư của họ, chàng vỡ mộng ngay.

Đáng buồn hơn nữa là cái thứ cây cảnh lạ là chàng, lại lắm khi không được ai buồn ngó đến.

Văn nghệ sĩ à? Là cái quái ǵ ấy, nhiều người tự hỏi thế rồi ṭ ṃ ḍm một cái. Đoạn thấy những con người không oai vệ chút nào, không sang trọng tí nào, họ lơ đi ngay.

Tủi thân lắm! Thái có một người bà con nhà giàu. Lâu lắm chàng mới đến thăm người ấy một lần. Một hôm, thấy trên bàn hắn có một quyển truyện kiếm hiệp, Thái hỏi:

- Anh thích đọc sách lắm không?

- Buồn ngủ lắm. Tôi mua cuốn truyện này chỉ cốt đọc mỗi bữa độ nửa trang cho dễ ngủ đó thôi.

Tủi ôi là tủi cho sản phẩm của tinh thần khi chúng lạc vào thế giới tiền bạc.

Thái đắn đo rất lâu. Rốt cuộc chàng quyết định phải đi. Gia đ́nh nầy vẫn lịch sự đối với chàng, chàng không thể vô lễ là nằm nhà được.

Vả lại, biết đâu họ mời chàng không v́ lẽ khác hơn là lẽ chàng nghi ngờ. Biết đâu đây lại không là sáng kiến của Huệ. Nàng luôn luôn can thiệp để cho Thái được tham dự vào mọi hoạt động xă giao của gia đ́nh: Dạ yến tại nhà, rong chơi cuối tuần nơ các bờ biển v.v...

*

Chồng của Lan quả xứng đáng một ông chồng mà Lan mong ước: một người giao thiệp rộng (bằng vào số tân khách đàng trai trong bữa tiệc), có dáng điệu oai vệ của một chủ nhơn ông, đủ bản lĩnh sống đời sống mà người Pháp gọi là „Mông đen“. Hai vợ chồng đi hết bàn nầy qua bàn khác. Ở mỗi bàn họ đều bị thưởng mỗi người một ly rượu mạnh. Ông ấy không hề trốn ân huệ của tân khách, lại c̣n bao sân giùm cho vợ. Năm căn phố lầu của tửu lâu “Hà Đ́nh” hôm đó được gỡ tất cả vách gỗ ngăn. Mỗi căn chứa năm bàn, vị chi là hai mươi lăm bàn tất cả. Tính ra ông ta uống đến năm mươi ly rượu mạnh mà không hề thấy sắc mặt ông ta thay đổi màu chút nào.

Hai vợ chồng mới xứng đôi làm sao! Ông chồng hơi đen da nhưng vẫn đẹp trai một cách kim thời, nghĩa là đẹp như một lực sĩ điền kinh.

C̣n bà vợ th́ khỏi nói. Bà ta ăn đứt tất cả gái tân đang có mặt, ăn đứt luôn những thiếu phụ mà nếu không có bà, họ sẽ là những nàng tiên trong dạ hội nầy.

Nghe đâu như là Lan đă từ chối lời xin cưới của một vị bác sĩ để tái giá với ông Công, nhà xuất nhập cảng nầy.

Xă hội Việt Nam bắt đầu thay đổi để biến lần giông giống như xă hội Âu Châu về giá của con người. Ngày nay, người ta thấy những ông giáo sư, những ông bác sĩ đi xe đạp. Giá trị họ vẫn y nguyên như ngày xưa, nhưng giá của họ sụt đi trước cái bước vươn lên của những nhà tư bản. Một nhà trí thức, một kỹ thuật gia tốt nghiệp như một kỹ sư chẳng hạn, thật phải lép vế trước một con nhà thầu.

Lan đă chọn chồng theo lư tưởng của giới nàng. Nàng có tội ǵ đâu?

Hai suôi gia chiếm một bàn riêng đặt trong một pḥng vắng. Cặp vợ chồng mới bận đưa nhau đi tŕnh diện với từng tân khách, nên chưa ăn được, chỉ có cha mẹ em út đôi bên là đă ăn một lướt với khách.

Ăn xong, họ ra ngoài, thay thế cho hai vợ chồng vào mà dùng bữa. Trong pḥng bấy giờ chỉ có ông Công, Lan và Huệ.

Lan sai Huệ chạy mời Thái vào.

Thái ngạc nhiên, không hiểu Lan mời ḿnh vào làm ǵ. Khi chàng đến nơi, Lan tươi cười đon đả mời chàng ngồi để dùng thêm rượu bánh.

-  Anh nè, nàng giới thiệu Thái với chồng. Đây là ông Thái, một thi sĩ hữu danh, bạn của gia đ́nh em. H́nh như là thơ của ông ấy hay lắm.

- Hân hạnh. Công đứng lên bắt tay Thái. Đoạn ông day qua nói với vợ:

-  Ừ anh cũng nghe danh ông Thái. H́nh như là thơ của ông hay lắm.

-  Hân hạnh về phần tôi. Thái đáp mà ḷng đau xót cho hai tiếng “h́nh như” mà hai vợ chồng mới ấy vừa dùng.

Họ cóc cần nghệ thuật, cóc cần thơ, chỉ cho thi nhân lọt vào ṿng giao thiệp của họ để tỏ ra họ cũng thân được với trí thức thôi.

Đôi tân hôn bấy giờ cũng đă dùng xong bữa ăn. Phổ ky bưng đến một thố tàu hủ đặc biệt làm bằng hạnh nhơn.

Lan chính tay múc tàu hủ ra chén rồi mời Thái:

- Trong thực đơn, tráng miệng bằng cam, đu đủ, bánh sữa. Nhưng anh Công ảnh thích tàu hủ nầy nên chúng tôi kêu riêng. Mời ông dùng thêm với vợ chồng tôi một chén chơi. Tàu hủ hạnh nhơn của Hà Đ́nh th́ ngon đặc biệt.

Cả ba cùng thưởng thức biệt phẩm của tửu lầu, xong họ uống trà, cũng chính của tửu lầu ướp lấy.

Lan châm trà cho Thái rồi nói:

-  Ông Thái nè, tôi có câu chuyện riêng, cần nói với ông hôm nay.

Thái giựt ḿnh, nhưng cố b́nh tĩnh đáp:

-  Thưa bà, tôi sẵn sàng nghe bà chỉ dạy.

Nàng lại cười, lịch sự hơn bao giờ cả rồi tiếp.

-  Số là ở ngoài họ nói nhiều về bài thơ Mừng cưới ǵ đó của ông. Họ nói đến nó nhiều quá, và dám xuyên tạc nầy kia nữa là khác. Tôi chỉ mới nghe đây thôi, và tôi lo chồng tôi cũng nghe như vậy rồi ngộ nhận ǵ hay chăng? Nên tôi cần cả ba đều gặp mặt hôm nay để phá hết mọi hiểu lầm.

Nàng lại cười, mời thuốc người khách đang run sợ và tiếp:

-  Nếu ông đă thầm yêu tôi, th́ đó là quyền của ông, không ai nói vào đâu được cả. Ông bắt tôi mà làm đề thơ, cũng chẳng can ǵ, c̣n danh dự cho tôi nữa là khác. Nhưng quả tôi không phải là nhơn vật là ông đă tả trong bài thơ đó. Tôi không phải con người ham giàu rồi lơ là với một người bạn xưa.

Tôi chỉ là một người đờn bà tầm thường thôi. Tôi mộng lấy một người chồng thích hoạt động, rồi tôi sẽ an phận mà nuôi con. Văn nghệ sĩ là một bực mà tôi không hiểu, nên không hề yêu được. Chỉ có thế thôi. Có phải như vậy hay không, thưa ông?

Rồi nàng lại cười gịn, như là nói một câu chuyện rất tầm thường mà hơi ngộ nghĩnh một chút.

Thái lúng túng đáp:

- Thưa bà, họ chỉ bịa ra đó thôi, chớ...

- Không có ǵ mà ông phải thắc mắc như vậy: Văn thơ chỉ là chuyện bịa thôi. Ông đây có quyền bịa bất kỳ thứ ǵ. Không, ông khỏi ngại, chúng tôi hiểu biết lắm. Mời ông dùng thêm trà. Trà ngon quá.

Bỗng có người gọi hai vợ chồng ra.

-  Anh đi một ḿnh, Lan nói, em ở đây với ông Thái.

Nhưng ngoài ấy người ta đ̣i hỏi cô dâu ráo riết lên. Thái phải nói:

-  Xin bà cứ ra, kẻo người ta đợi. Đă có cô Huệ ở đây với tôi.

- Thôi, như vậy th́ xin phép ông.

Năy giờ Huệ lùi lại, giấu ḿnh trên một chiếc trường kỷ kiểu Tàu, đặt trong góc pḥng.

Bấy giờ nàng mới đứng lên để đi lại bàn, nhưng Thái mau chân hơn, đă tới gần bên nàng rồi. Hai người đứng nh́n ra cửa sổ. Những nóc nhà bẩn thỉu làm cho khung cảnh bỗng khác hẳn khiến người xem cảnh bở ngỡ vô cùng: trong là một căn pḥng lịch sự tuy trang hoàng theo kiểu Tàu xưa; rồi đột ngột là những mái ngói đen buồn v́ nắng mưa của năm tháng.

-  Anh đă nghe rơ, Huệ nói sau một hồi im lặng, chị em sẽ an phận nuôi con, và không bao giờ hiểu văn nghệ sĩ cả.

Em nói câu nầy không phải v́ ganh mà làm hoen ố mối t́nh của anh: là em ngạc nhiên lắm. Làm sao mà nhà thơ cao đẹp nầy lại yêu đến dại một người đờn bà tự thú là tầm thường, không mơ một mộng đẹp nào cả, không rung động v́ một t́nh cảm nào cả.

Chị của em đẹp thật đó. Nhưng không lẽ ra thi sĩ mà chỉ yêu v́ sắc đẹp của thân thể mà không kể đến cái đẹp của tâm hồn?

Thái đă ngà ngà say. Chàng nh́n Huệ giây lâu rồi mỉm cười. Chàng đưa tay xoa đầu cô gái bé rồi nói.

- Không, em không thể hiểu được đâu.

Cử Chỉ và lối xưng hô mới của Thái chỉ do ḷng thương mà có thôi. Chàng thương cô bé như một em nhỏ dại, mà hôm nay, nhờ thân mật, nhờ rượu nên chàng mới dám bộc lộ t́nh thương ấy ra.

Nhưng Huệ nghe tê tái cả người, bước đến một bước nữa, đứng gần sát Thái rồi hỏi:

-  Sao anh biết em không hiểu được ḷng anh?

Lần nầy Thái cười to lên, cười như một anh chàng mới say, men rượu c̣n kích thích dữ.

-  Em không hiểu, v́ như thế nầy. Em sẽ lớn lên bằng chị của em. Em sẽ đẹp lắm, có thể đẹp hơn chị của em nữa. Nhưng ngày ấy, nếu anh c̣n sống, anh cũng sẽ không yêu em được, mà chỉ thương em như bây giờ thôi em à!

Em nên biết rằng một văn nghệ sĩ bao giờ cũng sống trước người trang lứa đến năm bảy năm là ít. Tâm hồn anh già hơn tuổi anh nhiều. Như vậy anh chỉ có thể t́m một tâm hồn bầu bạn nơi một người lớn tuổi hơn anh thôi. Chị em không hiểu thơ anh, đành vậy nhưng bà ấy lại hiểu những cảm nghĩ thường của anh, v́ bà ấy già hơn anh nên mới có được tâm hồn ngang mức với tâm hồn anh. C̣n em, em chỉ hiểu thơ, mà không hiểu anh được, em nghe chưa. Khổ lắm là em càng già, anh cũng già luôn, tâm hồn anh không thể đợi tâm hồn em được để cho đôi ta cảm thông nhau.

Giữa đôi trai gái, nếu một bên là văn nghệ sĩ, th́ không thể nào tránh được sự so le để có thể yêu nhau được. Muốn xứng tuổi phải so le tâm hồn. Muốn xứng tâm hồn, phải một bên già một bên trẻ.

Anh cũng muốn yêu em lắm đó, mà tạo hóa có cho phép tâm hồn anh ngưng lại để đợi tâm hồn em đâu.

Huệ rưng rưng nước mắt:

- Hay là em cố cho già ḷng thêm để theo kịp anh.

Thái cười ha hả:

-  Cũng không được nốt. Em ơi, thôi vậy nhá! Số kiếp của anh là phải chịu đau khổ, c̣n số kiếp cua em là phải chịu vạ lây. Thế mà c̣n hơn là gượng yêu nhau để rồi thất vọng.

Huệ nức nở mà rằng:

- Em chỉ thương anh thôi, c̣n cái đau của em, em cần ǵ.

-  Vậy à ? Thái ngạc nhiên hỏi. Có lẽ em già hơn tuổi em đó. Thôi em thôi đi, để anh xét lại coi có quả em già hay không mà có được ḷng vị tha ấy.

Mắt Huệ reo cười lên, nhưng vẫn c̣n long lanh ngấn lệ.

 

           

© Binhnguyenloc.com

 



[1] Anh chàng trai trẻ ơi, anh hăy cứ xoay cho hết ngượng ngập đi,