Những ngôi mả tổ

B́nh-nguyên Lộc

Sáng hôm ấy, dân trong xóm Sỏi đang không làm ǵ cả, v́ mùa lúa đă măn từ hơn một tháng rồi, th́ rất ngạc nhiên mà thấy ba người đàn ông mặc Âu phục đi ṿng quanh xóm.

Xóm cất trên một cái g̣ thấp nhưng vẫn nằm cao hơn ruộng chung quanh. G̣ rộng độ bốn mẫu, h́nh tṛn không đều nhưng những kẻ đi ṿng quanh đó cũng có vẻ đánh nhiều ṿng tṛn như các ông thầy chùa chạy Kim Đàng.

Đây là một xóm đèo heo hút gió, nhưng người dân ở đây vẫn thường thấy người ở thành thị, những người đi săn, thỉnh thoảng ghé qua đó để xin vài tô nước, đi mua một con gà, hoặc để thuê một chiếc xe ḅ, loại xe chà rẹc đi vào rừng kéo một con thịt lớn mà họ săn được, cọp hoặc nai to chẳng hạn.

Nhưng hôm nay họ lấy làm lạ lắm là ba kẻ lạ mặt cứ đi ṿng quanh xóm măi chớ không vào xóm. Ba kẻ ấy lại không có mang súng, nghĩa là không có vẻ ǵ là thợ săn cả.

Cả ba đi trên ruộng khô - ruộng nầy cũng là ruộng g̣, tức ruộng cao ở ven rừng - nằm sát bờ g̣ xóm Sỏi.

Cả ba người đều cúi gầm mặt xuống đất như để t́m kiếm tiền bạc ǵ mà họ đánh rơi dưới ấy lúc nào không rơ. Thỉnh thoảng một người cúi xuống lượm cái ǵ lên xem, có lẽ là một ḥn sỏi, rồi họ trao tay nhau món ấy, rồi họ bàn tán với nhau rất lâu.

Dân trong xóm hơi sợ, dĩ nhiên là họ sợ cái ǵ mà họ không thể đoán được, con người vẫn thế. Vào rừng, họ biết có thể gặp cọp, nhưng họ không lo bằng khi họ vào thành phố Sài g̣n chẳng hạn, mà họ không biết cái ǵ đang đợi họ ở đó.

Cái tṛ đi ṿng quanh xóm kéo dài hơn một tiếng đồng hồ th́ có chuyện lạ xảy ra: ba kẻ lạ mặt quả quyết bước lên g̣ để vô xóm.

Xóm Sỏi chỉ đông có năm cái nhà thôi. Nói nhà để nghe cho sang trọng chơi vậy chớ đó chỉ là năm cái cḥi. Cḥi cất bằng tre, không cửa, không vách, lợp bằng tranh, tức làm toàn bằng vật liệu t́m được tại chỗ dễ dàng, không tốn của mà cũng chẳng tốn công là bao nhiêu. Nhưng dân ở đây nghèo khổ quá nên họ không buồn nghĩ tới tiện nghi. Họ là tá điền, chủ ruộng ở xa lắm, mà là thứ tá điền hạng bét v́ ruộng g̣ rất thất lúa, cho nên chủ ruộng mà c̣n không đong được bao nhiêu giạ thóc sau mùa gặt hai mươi mẫu ruộng khô ở đây th́ nói chi tá điền họ thường không đủ lúa ăn tới sáu tháng.

Ruộng rừng bị nai và heo rừng phá lúa dữ quá, canh gác không xuể, chỉ đành đánh bẫy chúng để ăn thịt trừ cơm, nhưng ăn bao nhiêu cũng không hết thú rừng nên họ nhẫn nại chịu số phận vậy.

Dân số trong xóm, đếm đầu được hai mươi mạng, vừa già, vừa trẻ, vừa nữ, vừa nam. Người ḿnh rất đông con, nhứt là trong giới nghèo. Nhưng nghèo vừa ḱa, chớ nghèo sát đất như dân xóm Sỏi th́ lại hiếm con.

Đáng lư ǵ năm gia đ́nh nầy gồm ít lắm là bốn mươi người, vậy mà số nhân khẩu ở đây không bao giờ vượt lên khỏi hai mươi. Khí hậu bất bao dong ở đây, nhứt là bịnh sốt rét rừng, cọng với nghèo đói, tàn phá sức khỏe của người dân nên đường tử tức của đàn bà bị giảm, mà họ có đẻ đi nữa, con cái của họ cũng yểu tử v́ hoàn cảnh, v́ thọ khí bẩm không tốt của cha mẹ chúng. Vậy mà xóm nầy là một xóm rất lâu đời, bằng vào những nấm mộ sau xóm, đông đúc bằng mười lần dân số hiện tại, mà nấm mộ nào cũng có chủ cả, nghĩa là người ngày nay là con cháu của những kẻ đă sanh cư ở đây từ thuở nào rồi.

Chó trong xóm từ năy tới giờ chỉ đứng ở các sân nhà mà sủa cầm chừng kẻ lạ mặt ngoài xa. Giờ thấy họ vào xóm, chúng đổ xô ra mà sủa dữ dội. Trẻ con sợ hăi, níu áo mẹ, c̣n người lớn th́ hồi hộp mong đợi coi việc ǵ xảy ra. Ở đây buồn quá, một bác thợ săn ghé lại xin một tô nước cũng đủ làm huyên náo cả xóm rồi, và đó là một “biến cố” hay ho, giúp họ dùng làm đầu đề câu chuyện cả tuần, phương chi ba người nầy có vẻ bí mật, lạ lùng, th́ “biến cố” có thể đáng kể hơn nhiều lắm.

Ba kẻ lạ mặt vào ngay nhà Tư Hoặc là cái nhà ngói ở đầu xóm. Sân không có rào, nên họ khỏi gọi cổng, cứ bước thẳng vô nhà.

Tư Hoặc không hề giao thiệp với ai, trừ với người trong xóm, mà họ đă quá thân với anh, thành thử anh không bao giờ biết xă giao là ǵ. Anh lại quen làm thinh cả ngày trong một thế giới gần như không người nên anh chỉ nh́n khách chớ không chào hỏi bằng lời hay bằng cử chỉ nào hết.

Người trẻ tuổi nhứt trong bọn ba người lạ mặt, hất hàm ra hỏi một cách bửa củi:

- Nhà nầy anh bán bao nhiêu?

Xóm nhà nầy xơ rơ quá, mà đất g̣ lổm chồm đá sỏi, đến cỏ mọc cũng không được, làm cho nó càng xơ rơ hơn. Người trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm ở đời, ngỡ đề nghị giá cao, là họ bán ngay. Hoặc há miệng trố mắt mà nh́n khách rất lâu không nói không rằng ǵ cả.

- Mười ngàn, anh bán hay không?

Tư Hoặc vẫn trố mắt há miệng mà nh́n những con người kỳ dị nầy. Phong tục Việt nam ta, hỏi mua nhà ai mà không có lời rao bán của người ta, không những là một sự xúc phạm danh dự của người ta không thể dung tha được, mà lại c̣n là một lời trù rủa cho người ta sạt nghiệp, có thể làm cho người ta điên tiết lên mà giết ḿnh nữa là khác.

Nhưng Tư Hoặc không giận. Nhà anh không đáng giá một ngàn bạc mà kẻ nầy trả đến mười ngàn nên anh tưởng đó là một lũ điên. Anh chỉ cười lặng lẽ rồi lắc đầu.

Người cao niên hơn hết trong bọn, nói với người trẻ tuổi bằng một thứ ngoại ngữ, Tư Hoặc không hiểu nhưng anh cứ cho đó là tiếng Tây.

Người lớn tuổi ấy nói với người trẻ tuổi:

- Thưa ông chủ, ông chủ hành động như ở Sài g̣n không được đâu. Dân Sài g̣n bị Âu hóa với lại bị t́nh trạng khan nhà hai mươi năm nay tập cho họ quen với việc bán nhà, mua nhà dễ dàng và cấp tốc như mua một hộp diêm, nhà họ đang ở ấm êm, ta nhào vô xáng xả đ̣i mua, họ bán ngay tức khắc nếu ta đề nghị giá cao, mặc dầu họ không có ư định bán nhà bao giờ. Người nhà quê th́ khác.

-  Chớ biết làm sao bây giờ?

-  Ông chủ cho phép tôi dàn xếp có được không?

-  Anh cứ tự tiện đi, tôi cho anh trọn quyền hành động

Xin được phép của chủ hắn xong, người lớn tuổi đi ra ngay. Hai người kia nối gót theo hắn. Hắn rảo khắp xóm, ḍm vào từng nhà, đoạn dừng lại trước một cái thum mà trong đó hắn thấy một ông lăo râu tóc bạc phơ.

Hắn đứng ngoài sân, xá ông ta một cái, ông ta gật đầu, mời hắn vào nhà. Y như Tư Hoặc, ông lăo nầy cũng không hỏi han ǵ khách cả, đợi khách nói mà thôi.

Người cao niên lễ phép thưa:

-  Thưa bác, g̣ nầy có phải thuộc quyền sở hữu của chủ dăy ruộng nầy hay không?

-  Ơ…không. Đây là đất công thổ.

-  Nghĩa là đất của làng, bà con mướn năm mà ở.

-   Ừ.

-  Vậy th́ hay quá! Thưa bác, anh em cháu là người Sài g̣n, chán đời nên muốn t́m chỗ hẻo lánh mà ẩn dật. Thấy cuộc đất nầy thuận tiện để anh em cháu cất một cái am, anh em cháu xin thử hỏi bác coi bà con ở đây có bán nhà, hoặc nhường đất, dọn đi nơi khác hay không. Anh em cháu sẵn sàng đền bù cho mỗi nhà bán hoặc dọn đi một số tiền là mười ngàn đồng.

Ông lăo choáng váng mấy giây rồi nổi giận nói:

-  Trời ơi, chú thật là vô phép, lại không biết cữ kiêng cho người ta; nhà người ta đang ở yên lành, khi khổng khi không dám cả gan xáng xả đ̣i mua, đ̣i đuổi. Xui cho bà con tui quá, tui nói cho chú đặng biết, bà con tui ở chung quanh đây không nghe cho chú đâu.

-  Xin bác tha thứ cho. Anh em cháu bằng ḷng đền bù thiệt hại cho bà con mỗi người mười ngàn tức mười lần nhiều hơn giá cái nhà của bà con. Có phải bà con được lợi hay không?

Khác hẳn Tư Hoặc, ông lăo nầy tuy biết bị mích ḷng, mà lăo lại cũng biết tham lợi nữa. V́ thế mà lăo dịu cơn thịnh nộ ngay rồi suy nghĩ rất lâu.

Nhưng rốt cuộc, lăo vẫn lắc đầu từ chối.

-  Không thể được, lăo nói.

-  Anh em tôi thấy cách đây độ hai cây số, nghĩa là ở bên kia dăy ruộng nầy, có đất trống, mà lại là đất tốt nữa, trồng trọt được, chớ không phải đất cỏ cháy như ở đây. Bà con có thể…

-  Không, nhứt định không, chú đừng có nài nỉ mất công.

Người thương thuyết lắc đầu, đoạn xin phép chủ nhà ra đi, cả ba đều rời khỏi xóm.

Ra tới ruộng, ông chủ trẻ tuổi cười nói:

-  Anh có tài Trương Nghi, Tô Tần, nhưng cũng không thành công hơn tôi.

Bây giờ người trung niên mới mở lời lần thứ nhứt. Hắn trạc ba mươi lăm tuổi, gương mặt lanh lợi và một vẻ ǵ ác hiểm ẩn trong đó. Hắn hỏi:

- Nhưng các anh có chắc ăn lắm hay không mà dám dùng đến phương tiện lớn như vậy?

Người cao niên cười ha hả mà rằng:

-  Tôi năm nay đă bốn mươi hai rồi, và đă lặn lội trong nghề nầy hồi tôi mới mười chín tuổi, th́ các anh biết cái vốn kinh nghiệm của tôi có kém hiểu biết của một ông kỷ sư mỏ chút nào không.

Chẳng những xem mặt đất tôi không thể lầm về cái chứa của g̣ nầy, mà tôi c̣n ước lượng được sức chứa của nó nữa. Hết lớp đá sỏi trên mặt th́ tới đất sét, và qua khỏi độ một thước đất sét ta sẽ gặp hai ngàn thước sạn trắng đang ngủ yên dưới ấy từ mấy ngàn đời rồi không rơ. Mỗi thước sạn trắng, trừ đi mọi tổn phí như là vận động, khai thác, chuyên chở, thuế má, là c̣n kiếm được lối một trăm đồng, nghĩa là ta sẽ bỏ túi hai trăm ngàn như chơi.

Nhưng đó là không kể khối sạn nằm dưới hằng trăm nấm mộ sau xóm mà ta không làm sao khai thác được cả trừ khi hành động theo cách nầy là đào hầm ăn thông dưới mộ rồi dùng trụ hầm mà chống đỡ cho đất đừng sụp, nhưng họ sẽ ḍm ngó ta mà ngăn cản, và về sau nầy trụ mục th́ mồ mả ấy sụp hết, mang tội lắm.

Hai người kia rất tín nhiệm bác chuyên viên nầy. Họ phấn khởi lắm v́ họ biết rằng các hầm sạn trắng ở miền Nam nầy đă cạn hết rồi, không dễ dầu ǵ mà phát kiến được một mỏ vàng to như thế nầy đâu.

Sạn trắng ngày nay quí như vàng. Các nhà thầu, xây cất bằng bê-tông, đă phải xay nhỏ đá xanh để tạm dùng đỡ, c̣n sạn trắng th́ chỉ để dành làm gra-ni-tô, làm vách tô rửa, hoặc để cho các bực triệu phú trải sân biệt thự thôi.

Người trung niên suy nghĩ giây lát rồi nói:

-  Nếu quả đúng như vậy th́ tôi sẽ có cách, miễn ông chủ chịu tốn thêm vài ngàn.

-  Ừ, bao nhiêu cũng được, nói nghe thử coi.

-  Nhưng phải chắc bác nầy không lầm ḱa, v́ cách đó tàn nhẫn lắm, có đáng việc mới nên dùng tới.

-  Tôi bảo đảm bằng cả hăm ba năm lành nghề của tôi.

Người trung niên bèn hạ giọng xuống rồi th́ thầm rất lâu với bạn đồng hành của hắn, mặc dầu ở đây xa xóm, không thể nào ai nghe được lời của họ. Đấy, có những điều mà người ta chỉ dám nói thầm với nhau thôi, v́ người ta sợ chính cả người ta nữa.

Người chủ trẻ nghe xong, hoan nghinh liền.

Nhưng người cao niên th́ châu mày tỏ vẻ bần dùng lắm.

Hắn hỏi:

-  Liệu sẽ gây kết quả tai hại nào không?

-  Nhứt định là không. Ở đây xa xóm. Nhà họ lại không có vách, không có cửa ǵ hết th́ đâu có lo họ bị kẹt trong đó.

Rồi cả ba kéo nhau ra làng, ở ngoài bờ sông, cách đó độ năm cây số, nơi nhà họ tạm trú. Trước khi rời xóm, người cao niên gọi với người trong xóm mà hô rất to:

-  Xin bà con nghĩ kỹ lại, vài bữa chúng tôi sẽ trở vô đây.

Đêm đó, ba người làm nghề khai thác hầm sạn nầy tổ chức nhậu nhẹt để đăi cả xóm ngoài, xóm lớn nhứt của làng nầy. Họ nhậu với kỳ nhông xé phai, rượu lậu nấu trong làng, thứ nước nhứt. Cả xóm say mèm.

Liền tiếp ba đêm liền, đêm nào cũng tiệc tùng như vậy cả, đêm thứ nh́ họ nhậu với một con trúc xào lăn, đêm thứ ba th́ tuyệt, bởi món nhậu là hai cái vú nai đang nuôi con, bùi và thơm không tả được. Khi cả xóm cúp b́nh thiếc cả rồi th́ người trung niên ra đi một ḿnh. Hắn chỉ uống rượu cầm chừng thôi, nên hắn không say như chủ hắn và người đồng nghiệp cao niên của hắn. Hắn ra khỏi làng rồi băng rừng mà tiến mau vào xóm Sỏi, tay xách một cây ná lảy. Hai tiếng đồng hồ sau, hắn mới tới nơi, v́ đường rừng rất khó đi. Trời đă trở bấc, khí lạnh làm cho chó trong xóm rất lười, chúng trốn mà ngủ hết, nên gă cầm ná đi tới bờ g̣ rồi mà không gây động.

Hắn rút ra một cây tên kỳ lạ lắm. Tên rất dài, nhưng tà đầu. Đầu tên buộc bó nhang và giữa một chục cây nhang ấy, cách đầu nhang độ hai phân tây, mười cây diêm quẹt được chôn thật chặt. Hắn núp sau một bụi cây cơm rượu, đoạn bật cái bật lửa lên mà châm nhang cho cháy. Xong đâu đấy, hắn đặt tên lên ná, nhắm nhía rồi lảy c̣ ná liền.

Trong bóng đêm mũi tên lửa than nầy xẹt đi, trông như một ngôi sao băng. Nếu có ai c̣n thức và rủi ro trông thấy, có lẽ họ sợ sệt cho rằng “Bà” giáng hạ, v́ ở thôn quê, người ta tin “Bà” giáng như thế.

Hắn lùi ra xa, rồi ngồi xuống mà đợi kết quả. Nhang cháy độ năm phút th́ lửa nhang gặp đầu diêm quẹt. Diêm quẹt cháy lên thành lửa ngọn mà cây tên lại đang nằm trên mái tranh của một cái cḥi.

Không mấy chốc mà năm cái cḥi ấy đều ra tro. Chỉ có hai mươi người trong xóm là kêu la, và năm con chó sủa om thôi, ngoài ra cả thế gian, không ai hay biết có cuộc hỏa hoạn nầy hết.

Sáng hôm sau, ba kẻ “chán đời muốn cất am để tu” trở vào đây, đúng y theo lời bữa hôm nọ, nên không ai ngạc nhiên cả.

Họ rất tốt bụng, giúp cho mỗi gia đ́nh một ngàn bạc rồi người cao niên nói:

- Bà con phải cất nhà ngói mới tránh hỏa hoạn được: Mà cất nhà ngói phải có tiền. Ít lắm là mười ngàn. Ở đây, cây th́ bà con đốn lậu được, vậy không tốn hao bao nhiêu. Bà con nên nhận đề nghị của anh em tôi hôm nọ đi.

Cả xóm làm thinh, nh́n nhau, hỏi nhau bằng mắt rất lâu, đoạn lăo hôm nọ đáp thay họ:

-  Bà con tôi đội ơn quí thầy tới ngàn ngày về khoản trợ giúp nầy và về đề nghị kia. Nhưng rất tiếc là không thể nhận được. Bà con tôi ở đây đă bảy đời rồi, mồ ông mả cha của bà con tôi đều nằm ở đây. Chúng tôi thương yêu cái g̣ cỏ cháy nầy quá rồi, không làm sao mà rứt ra để đi đâu được hết, cho dẫu là chỉ đi ở cách đây vài dặm hú.

- Bà con không tiếc mười ngàn sao?

- Tiếc lắm chớ nhưng chúng tôi lại tiếc cái g̣ nầy hơn.

 

 

           

© Binhnguyenloc.com