Về lng cũ

Bnh-nguyn Lộc

Cam giận run ln.

Từ ngy dời nh ra chợ đến nay, chị Mt đ thay đổi tnh nhiều lắm chớ khng cn l một người vợ chỉ biết phu xướng phụ ty như hồi họ cn ở trong lng nữa. Nhưng chị Mt chỉ đm ra cứng đầu v bắt chước ci thi nam nữ bnh quyền ở đy vậy thi chớ chưa hề dm nổi loạn hẳn như hm nay.

- Sao, mầy ni sao?

Anh Cam xốc tới, mặt hầm hầm, đi mắt đỏ ngầu như mắt thằng đin, vừa hỏi gặng vừa cung tay.

Nhưng chi Mt khng sợ hi cht no. Chị ấy xon xỏn lập lại cu chọc tức của chị khi ny:

- Khng ai m cần thm ai. Con nầy khng sợ đi đu. Chỉ c ai kia mới l bất ti, khng nui nổi vợ con thi.

- Đ m... tao đnh thấy mẹ mầy.

Anh Cam cũng đ nhiễm thi tục ở chợ, thi của mấy anh phu vc gạo, chớ hồi ở lng anh đu c chửi th tục như vậy. Nhưng căn bản hiền lương vẫn cn st lại nơi người anh rất nhiều, thế nn vừa xốc tới trước mặt vợ, anh vừa đưa mắt nhn quanh để tm một ci tộ, hoặc một ci chn, tm lại những thứ đ dn, dễ bể như pha l hay đồ sứ Li thiu để m đập cho hả giận v anh khng thch trt tất cả cơn thịnh nộ của anh ln người của chị Mt.

Nhưng ở đy l buồng trước, khng c mn no khả dĩ lm bia đỡ giận được cả. Bnh hương v bnh bng bằng sứ Li thiu trn bn thờ, cỡ nm xuống đất một ci th bể dn lắm, nhưng đ l của thing ling bất khả xm phạm. Chỉ cn c bốn bước nữa th anh Cam tới trước mặt chị Mt. Chị ấy đang nghinh anh một cch khiu khch v anh tuyệt vọng v cng bởi khng vớ được mn no gip anh x hơi giận hết. Cng thế, anh đ thật mạnh vo... một cy cột nh.

Cả hai vợ chồng đều rụng rời v khủng khiếp: cy cột ấy gẫy lm ba, bốn đoạn, v rơi xuống nền đất ku lổn cổn.

Ci tiếng ku ấy đng l phải cho họ chợt thấy ci g khc lạ, nhưng sự việc bất ngờ qu khiến họ qun mất chi tiết ấy đi.

Chị Mt chỉ khiếp sợ v thấy chồng mnh sao bỗng dưng mạnh gớm. Anh Cam l một nng dn lực lưỡng, đ c lần dm chụp sừng của một tru đin để đ đầu n xuống v anh đ thắng n trong mấy pht cho dn lng kịp vy tri, ngăn n tc hại. Nhưng dầu sao sức mạnh của anh cũng cn km sức mạnh của L Nguơn B một trời một vực, cớ sao hm nay thnh lnh anh ăn g m mạnh ln như thần, đ một ci l gy một cy cột nh bằng b-tng, to bằng bắp vế người lớn?

Vng, cột nh ny chắc chắn l bằng b-tng chớ khng thể bằng gạch v n trn chớ khng vung, lại được qut nước vi ln, trắng tot. Ngy ra chợ lm ăn để trốn những cơ cực ở thn qu, thu nh ny, anh Cam đ ngạc nhin tự hỏi sao nh vch vn, lợp ngi m dương, nền đất m họ lại đc cột bằng b-tng lm g cho tốn tiền?

Chị Mt kinh sợ v thế, cn anh Cam th mất hồn v nghĩ rằng nếu anh đ vợ, c phải đ gy n mạng hay khng? Cột b-tng to thế kia m cn chịu khng nổi ci đ của anh thay, huống hồ g chơn yếu tay mềm của vợ anh! Nếu lnh ci đ ấy, chắc chắn chị Mt đ dẹp như một cục đất st l chn bị thợ đạp ln để nhồi cho n nhuyễn.

Chị Mt đứng chết sững mấy mươi giy rồi vụt bỏ chạy mất, kẻo chồng chị đạp một ci nữa m lại nh đạp ln chị th bỏ đời.

Anh Cam th nư giận cũng đ theo ci đ của anh tan r như cy cột. Anh nhn kỹ lại th kinh ngạc hết sức. Đy l một cy cột rổng lng, lm bằng những ống dẫn nước bằng đất nung, do l gốm địa phương nầy sản xuất. Những ống đ chấp lại, trt sơ xi-măng ở những mối rp rồi qut nước vi ln, th trng cứ như l bằng gạch, hay bằng b-tng g ấy.

Anh Cam vụt cười khan ln một mnh. Nếu biết th anh đ đ thm vi đ nữa cho gẩy thm vi cy cột, chắc chưa đến đổi sập nh m chị Mt đ mất mật v sẽ tởn tới gi khng dm ương ngạnh với anh nữa.

 

Anh ngồi bẹp xuống đất rồi xoa chn, v mặc dầu bn chn anh khng nt trong cuộc va chạm mạnh bởi một vật ngỡ cứng như đ, chớ n cũng khng trnh khỏi đau đớn phần no.

Anh lại vụt cười khan ln một mnh lần nữa: anh nhớ đến những nếp nh của thợ đ dưới chn ni Bửu long trn Bin ha. Nh họ l nh tranh vch đất, nhưng cột lm bằng đ xanh như những cung điện nguy nga Đế thin Đế thch. Nếu anh chng thợ đ no giận vợ m đạp vo cột như anh th bỏ đời.

Cơn vui ny bỗng được một buổi nghĩ ngợi lung tung nối tiếp theo.

Th ra con người sống với hon cảnh nhiều qu.

Con cắc k đổi mu ty theo chỗ n nằm. Nếu nơi đ l rong ru th n lấy mu xanh, cn như nằm trn tảng đ ong, n lại tự nhuộm mu đỏ. Dn ở chn ni Bửu long lm cột nh bằng đ xanh v đ l vật liệu họ c sẵn bn tay m cũng chẳng tốn km g. Cn dn xứ Li thiu ny m lm cột bằng ống nước nối lại th cũng cng chnh sch ở đu theo đ như con cắc k hay dn Bửu long, v l gốm ở đy sản xuất ống dẫn nước bằng đất nung rất nhiều.

Anh đ sống với hon cảnh của anh gần ba mươi năm rồi. Hon cảnh ấy l ruộng, l rơm, l rạ, l tru b, l phn chuồng, l cấy gặt. C dầm mưa di nắng thật đ, nhưng cứ thong thả m lm khng bị ai hối thc như ở đy, cực nhọc nhưng lại nhn nh v cng, mới nghe th c lẽ như l mu thuẫn, nhưng sự thực l thế!

Ở đy, thin hạ đến gần như l n lệ của đồng hồ. Khng giờ pht no l khng c t lắm l một người đưa tay ln nhn ci mặt trn trn nhỏ xu ấy một ci rồi hốt hoảng la ln: chết", đoạn vội vng xch o ra đi như chạy giặc khng bằng.

Thm vo những ci ấy, nh cửa chật hẹp v khng kh nng bức lm cho tr c con người lc no cũng như bị đun si, dễ bực dọc, dễ đm cu kỉnh. Anh Cam lm ăn khng ra lm sao cả lại cứ bị thc giục, cứ phải bực mnh nn đổ quạu một ngy khng biết mấy mươi lần. Chị Mt l con tằm m trn đầu chị anh đ đổ trt cả trăm ngn du bực bội, anh chợt thức vậy. Sự cứng đầu của vợ anh thật ra l phản ứng tự nhin của một kẻ v tội thường bị bố oan, chớ sự thay tm đổi tnh của chị cũng khng đến nỗi no, v chnh anh cũng thay tm đổi tnh kia m.

Mnh l một người sanh đẻ, lớn ln ở đồng ruộng, anh Cam nghĩ, vợ mnh cũng vậy. Mnh phải sống ở đồng ruộng mới xong.

Nghĩ xong, anh đứng dậy chạy u đi một mạch: anh đi mua một ống dẫn nước, mua xi-măng để xy lại cy cột b-tng giả hiệu hầu trả nh lại cho chủ n.

Cột b-tng giả hiệu. Danh từ ny lm anh mỉm cười lc anh đang chạy. V anh cũng tự thấy anh cũng l kẻ chợ giả hiệu.

Con ci anh về sau mới thnh hẳn kẻ chợ được, chớ vợ chồng anh th khng. Lun lun dn qu ra ở chợ phải bị lạc hướng trọn đời của họ v chỉ c thế hệ sau mới tự nhuộm được mu chợ, chớ họ khng thể đổi mu chớp nhong như loi cắc k vậy đu. Dn qu ra chợ l những kẻ tự hy sinh mnh, trong ci kiếp của mnh, ci kiếp thương nhớ khn ngui chơn trời cũ, ci kiếp chịu đựng hon cảnh mới m họ theo khng được.

Trn chuyến về, chạy ngang qua nh ng chủ tiệm gạo nơi m anh Cam lm cng, anh thấy vợ anh đang ngồi b gối trn một bao gạo chỉ xanh.

Chị Mt vừa thấy mặt chồng th biến sắc, toan đứng ln để tẩu thot nữa, nhưng m giọng anh Cam sao lại dịu qu như l cam ngọt:

- M n ơi, con Qut đu?

- N đi chơi rồi.

- Ku n về để mẹ con sửa soạn. Mai sng, ta về qu.

Chị Mt lại cng hoảng hơn khi nghe sự quyết định bất ngờ của chồng chị. Chị sợ v chị tin rằng anh đ ha đin. Ừ, những người vừa nổi cơn đin thường trở nn mạnh mẽ v cng, năm bảy đn ng lực lưỡng giữ cũng khng được. Anh Cam đ khng vừa đ bể một cy cột b-tng đ ?

Sợ, nhưng thương chồng, chị khng tnh chuyện chạy trốn nữa. Chị bước ra đường, d dặt để kịp trnh n nếu anh ta lại nổi cơn đin.

- Ba n n, chị gọi chồng nho nhỏ, giọng vỗ về.

- G?

- Ba n c sao khng ?

- Chỉ trầy sơ bn chn thi.

- Khng, ti hỏi ba c nghe trong người bực bội, bứt rứt hay khng?

- C

- Từ bao lu rồi?

- Từ hai năm nay.

- Vậy hả?

Chị Mt ngơ ngẩn khng cn hiểu đu l đu nữa. Th ra khng phải anh ta mới bực bội đy rồi ha đin.

- Nhưng về lng thiệt hả, ba n?

- Ừ, về lng.

- Bỏ chỗ lm sao?

- Khng tiếc. Ở đy ta cũng chỉ đủ ngy hai bữa. Về lng cũng đến thế thi.

- Về lng mnh?

Chị Mt hỏi m gương mặt đi vắng, đi mắt nhn xa lắm.

Chị lẩm bẩm một mnh:

- Về lng, gần ruộng... gần tru b... rồi ti sẽ trồng rau...nui heo... nui g...

- Với lại, gần mồ mả ng b nữa...

- Ừ, với lại gần xm giềng, gip đỡ lẫn nhau, vui khng biết bao nhiu.

- V ta sẽ lại thấy cy, thấy cỏ, thấy ma...

- Ừ, ta sẽ thấy ma... ma ve ku... ma l rụng... ma c hội... ma đuổi chim...

 

 

 

Binhnguyenloc.com