Trâm Nhớ Ngàn Thương

B́nh-nguyên Lộc

(1) (2) (3) (4)

 

Trăm nhớ Ngàn thương ! Trâm nhớ Ngàn thương !

“Thế là nó đă có nhớ đến ḿnh. Không, nó không nhớ ḿnh như nhớ một người nào, nhưng đă có nhớ. Vậy, ḿnh không phải hẳn là con số không trong đời nó.

“Nó đă không sợ xấu mặt với bạn hữu nó mà có một người bồ xê dịch bằng tắc-xi.

“Nó sợ ḿnh tốn tiền.

“Nó đă nh́n theo ḿnh qua cửa sổ măi đến lúc xe chạy.

“Nhưng nó lại cả quyết rằng không có yêu được nữa, nhứt là không yêu ḿnh.

“Dầu sao, ḿnh cũng không hẳn là con số không đối với nó.

“Con số không ấy đă mọc râu, và có thể mọc thêm một cái ṿi cong ở trên để thành con số 6 hoặc mọc thêm một cái đuôi ở dưới để thành con số 9 hay chăng ?

Trâm nhớ, Ngàn thương !

“Thương quá ! Tội nghiệp nó quá ! Nó làm phách lắm, nhưng lương thiện, đă quyết trả nợ ḿnh, bằng cả món hàng quí của nó nữa !

“Sự lương thiện nơi một người bậy, rất đủ để tha thứ cả tội lỗi khác của người ấy.

“Không biết thằng Thanh là thằng khốn nạn nào mà đă xô nó xuống vực sâu như thế.

“Nhưng lạ sao ! Sao bây giờ ḿnh lại không thù hận Thanh như đă thù hận Khương ? À, có lẽ… ơ… hơ… tiềm thức ḿnh nh́n nhận rằng nhờ Thanh xô nó xuống vực, nên ḿnh mới được nó hết coi như con số không. Như vậy th́ Thanh là người ơn của ḿnh.

“Nhưng có phải chăng là ḿnh chỉ c̣n thương hại nó mà thôi ? Không, ḿnh mê nó y như hồi nó c̣n là một bông hoa chớm nở.

“Ḿnh mê cái phong cách phong trần của nó ghê đi !

“Ch́ có những kẻ phong trần mới yêu thật nhiều, bởi v́ họ không c̣n mong mỏi ǵ nữa, nơi cuộc đời, gặp được một mối t́nh cuối mùa th́ như là anh ghiền đang thiếu nhựa vớ được một hộp thuốc phiện nguyên chất.

“T́nh yêu xét kỹ ra, thật là ích kỷ. Người ta yêu không phải để mà yêu, mà đúng ra là để được yêu. Như thế yêu gái phong trần mới là yêu chớ cô Suzanne Trâm năm nào, cô ấy mơ đến hằng trăm vương tôn công tử chớ có dành trọn ḷng cô cho độc một người đâu”.

Người con gái phong trần nầy, phong trần trong ánh mờ hơn là ở nhà. Về nhà là nàng vội tẩy ma-ki-da ngay, như đêm mà Ngàn đă lôi nàng từ Moulin Rouge về Phan Đ́nh Phùng.

Lối hóa trang Liêu Trai ấy, giọng cười cố tươi trẻ, yêu đời, nhưng không che giấu được đắng cay, giọng cười ấy chỉ có thể nghe được ở chốn mà cô ta bán cười một cách miễn cưỡng, giọng cười ấy ngậm ngùi lắm mà Ngàn thích nghe.

V́ thế mà đêm sau, chàng lại vào “Cối xay gió đỏ”. Chàng vào đó trong giờ khuya khoắt, nghĩa là giữa lúc đời sống vũ trường náo nhiệt trong đêm, để khỏi bị Trâm ngó thấy.

Ngàn ngồi một ḿnh, uống rượu suông. Chàng phân vân tự hỏi có nên uống rượu mạnh hay không ? Uống rượu mạnh th́ say và quên ghen. Nhưng cũng có thể ghen dữ v́ quá say. Như vậy chàng sẽ làm rầy, và Trâm sẽ không thèm biết tới chàng nữa.

Nhưng rốt cuộc chàng uống rượu mạnh.

Thần trí và mắt kẻ uống rượu mạnh không sáng suốt được. Họ thức mà như là chiêm bao khi uống quá cái tửu lượng của họ.

Như vậy, không khí Liêu Trai càng Liêu Trai hơn bao giờ cả, quầng mắt sâu và đôi má hóp, đôi môi trắng bạch chản của Trâm càng phong trần hơn lên, tiếng cười của nàng ngậm ngùi gấp bội.

“Có lẽ ḿnh đă chọn lầm nghề nghiệp hay chăng?”, Ngàn tự hỏi như vậy khi chàng nhớ đến một nhóm văn nghệ sĩ đồng chí với chàng về phương diện hộp đêm quen biết mấy năm trước.

Trong bọn ấy có một thằng rất là dị hợm. Nó chỉ mơ bị t́nh phụ để mà đau khổ, chỉ ước ao được một người đẹp hất hủi nó, chỉ mong mỏi bị t́nh địch cướp người yêu trên tay nó để nó được ghen. Nó thích ngậm ngùi mà nh́n một người đẹp xưa suy đồi, hưởng cái ngậm ngùi ấy một cách khoái trá y như là khoái trá hưởng người đẹp lúc người đẹp c̣n đầy đủ phong độ.

Tụi nó nói thằng đó là thi sĩ.

Nếu thi sĩ là như vậy th́ chàng là thi sĩ đứt đi rồi. Chàng đă làm nghề cuộc chê như một linh hồn đi đầu thai lộn, bởi chàng nghe sung sướng lắm trong nỗi ngậm ngùi nh́n từ đằng xa cái bóng ma của nàng tiểu thơ xinh đẹp năm ngoái.

Chỉ nghe sung sướng mà đau cái niềm đau của nàng, niềm đau cho cảnh tàn tạ nhanh chóng quá. Chỉ có 365 ngày qua mà Trâm đă như sống qua gần hết kiếp người.

Ngàn đă uống đến ly thứ ba. Tửu lượng của chàng kém lắm nên chàng không c̣n thấy rơ h́nh thù của người nữa. Tất cả đều hoạt động quanh chàng như là những cái bóng chập chờn trên tường.

Không biết ai đó đă lại ngồi trước mặt chàng hồi nào cũng không hay. Người ấy nói:

-     Anh lại đến nữa.

Ngàn mơ màng nghe như là tiếng nói xa vắng lắm vọng lại.

Chàng cười mà đáp:

-     Cấm anh giải trí à ?

-     Anh mua sầu chớ giải trí cái khỉ mốc ǵ. Nếu anh mua vui th́ cũng c̣n tạm được đi.

-     Anh vui chớ.

-     Anh vui với cái mặt đưa đám ma của anh đó hả ?

-     Nói đúng ra là anh sung sướng. Như vậy là đủ rồi, không cần phải vui.

-     Anh sung sướng cái ǵ ?

-     Sung sướng trong không khí nầy, ở nhà chịu không được.

-     Có chắc như vậy không ?

-     Chắc một trăm phần trăm.

-     Để em xem.

Người ấy đi hồi nào, Ngàn không hay. Lâu lắm khi rượu dă lần lần, chàng nghe buồn ngủ nên ra về.

Đêm sau khách thật là thưa. Mặc dầu nơi nầy công chức ít lui tới, những ngày cuối tháng và giữa tuần như đêm nay, ở đây có 1ẽ vẫn lỗ vốn như thường. Bọn nhà giàu họ không cần đợi ngày lương mới đi chơi được, nhưng họ vẫn đợi v́ không khí của những ngày thường làm cho họ lạnh.

Ngàn đă kiếm được tiền, không phải nhờ nghề cuộc chê mà chàng trở vào chưa được, mà nhờ buôn lậu vài món hàng.

Cái nghề cuộc chê lớn, chỉ lời chuyện chơi bời, bởi họ thương lượng với nhau tại các hộp đêm, kiếm được bao nhiêu đổ vào đó hết, hễ nghỉ th́ chỉ c̣n có hai bàn tay trắng thôi.

Nghề buôn lậu tạm bợ của Ngàn bây giờ cũng thế.

Chàng chợt nhận ra rằng ḿnh chỉ làm ăn toàn bằng những thứ phiêu lưu và mạo hiểm. “Rơ ràng ḿnh là thi sĩ rồi”, chàng nghĩ, thi sĩ cả trong việc thực tế hết sức là việc làm ăn, thảo nào mà ḿnh chẳng si t́nh như cái thằng gàn  trong nhóm quen năm nọ.

Khách thưa có thể đếm được từng đầu. Nhưng Trâm th́ không thấy đâu cả. Thoạt tiên chàng sợ bị nàng bắt gặp rồi rầy rà. Nhưng thấy rằng sợ cũng vô ích bởi mang vào đây, tức là như dưng cộ bảy Bang, không ai là không thấy mặt cả, nên rồi chàng lại đưa mắt t́m Trâm.

Mười giờ rưỡi ! Bỗng một ư nghĩ loé lên khiến Ngàn nổi ghen toan đứng dậy để chạy dông về Phan đ́nh Phùng.

Đêm mà chàng đến đó toan ám sát Khương, Trâm đă tiếp chàng ngót một tiếng đồng hồ.

Nếu không có khách, nàng không có lợi ǵ để mà đến trễ như thế nầy.

Nhưng trước khi đi, chàng vẫn cẩn thận hỏi thăm chị tài pán. Chị ấy nói:

-     Con Suzanne nó đă xin thôi từ khuya đêm rồi.

-     Xin thôi ? Sao lại xin thôi ?

Chị tài pán cười chế nhạo:

-     Cậu hỏi mới lạ chớ ! Tôi biết sao được. Nhưng cũng chẳng có ǵ khó hiểu. Tụi nó đổi chỗ làm là sự thường. Có thể có nhà triệu phú nào bao nó và không cho nó đi làm nữa cũng nên.

Ngàn vụt chạy bán sống bán chết như vừa cướp tiền két trong đó.

Đến nơi, chàng ném cho anh tài xa tờ giấy năm chục mà không đ̣i tiền thối, tông cửa xe chạy riết vào ngơ, tới khung cửa, chàng bấm ngón tay lên nút chuông điện và không buông ra.

Người trên lầu phải hoảng hốt v́ hồi chuông dài bất tận của chàng không biết là do ai bấm, nhưng nó khác thường quá, hối thúc quá, vô lễ quá và khiêu khích quá th́ họ phải hoảng. Hoảng sợ họ buộc ḷng phải mở cửa thật lẹ, hoặc nín luôn giả ngủ. Cả hai trường hợp đều giúp chàng biết cái ǵ.

Quả thật trên lầu đă hoảng hốt. Ít lắm đó cũng là cảm giác của chàng. Cửa được mở ra mau lẹ và con bé giữ em cũng ló mặt ra.

-     Cô mầy có ở nhà không ? Chàng hỏi lớn, giọng giận dữ, như là chàng rất có quyền ở đây.

-     Dạ có.

Ngàn không đợi con bé trả lời v́ hỏi xong, nó chưa kịp đáp, chàng đă leo thang từng ba nấc một.

Chàng băng qua pḥng khách có hai bước, vén màn như là một anh chồng đi bắt ghen và dưới ánh đèn đầu giường thắp sẵn, chàng thấy Trâm đang… nằm ngủ… một ḿnh.

Nàng nằm sấp, day mặt vào trong y như vào cái đêm mà chàng bị dụ vào đây để cho nàng trả nợ, chỉ có khác là lần nầy nàng ăn mặc kín đáo chớ không dám khiêu khích bằng bộ bi-da-ma bằng vải ba-tít hồng không quần áo lót như đêm ấy.

Ngàn cụt hứng và hơi ngạc nhiên tự hỏi sao Trâm ngủ mà lại thắp đèn sáng quá như vậy.

Giường của Trâm thấp lắm, không thể nào một người lớn mà chun để trốn dưới ấy được. Chàng bước ra hàng hiên th́ chỉ thấy có chiếc ghế bố nhỏ của con bé giữ em. Chàng lui đi mau ra nhà bếp bỏ không, mở đèn xem xét cùng hết, cả buồng vệ sinh cũng bị lục soát: không có ai cả.

Tiu nghỉu và mắc cỡ, Ngàn định đi về. Nhưng mệt quá v́ đă chạy nhiều, đă giận dữ, chàng  c̣n đứng đó mà thở hổn hển. Một lát nghe khoẻ lại, chàng bật cười mà bảo thầm: “Vô lư hết sức, ḿnh hành động như người có quyền, thật là điên. Nếu kh́ năy thấy thằng nào nằm với nó trên giường thật ḿnh không biết làm sao ! Lại c̣n nghi người ta chui xuống giường trốn nữa ! Ai có tội ǵ với ai mà phải sợ ai, đến đỗi phải trốn ? Ḿnh là một thằng gàn !”

Chế nhạo ḿnh và chửi ḿnh xong, Ngàn từ nhà bếp bước lên nhà trước và đi ngang thang lầu, chàng phân vân tự hỏi nên xuống thang hay vào trong.

Chàng đă bị dụ vào bẫy một lần rồi và cảnh hôm nay giống đêm nào quá. Đèn đầu giường của Trâm c̣n cháy tức là nàng chỉ giả đ̣ ngủ thôi và chắc chắn đă nghe thấy chàng đến.

Giờ mà về th́ giống y như là kẻ gian đi trốn. Phải ra mặt luôn mới được. Nghĩ thế chàng quả quyết bước trở vào buồng khách và thấy Trâm đang ngồi trên ghế, nh́n chàng mà cười.

Chàng hỏi:

-     Sao bữa nay em không vô trong ấy ?

-     Em hỏi lại anh rằng sao bữa nay anh vẫn vô trong ấy ?

-     Anh đi giải trí.

-     C̣n em, em ở nhà v́ cháu ấm đầu.

-     Vậy à ?

Ngàn bước thẳng vào giừờng bé Anh, vén mùng lên, sờ tay lên trán nó th́ nghe da nó mát rượi.

Chàng trở ra, cười mà rằng:

-     Nó lạnh th́ có, lạnh v́ bị em bỏ bù lăn bù lóc chớ có ấm đầu hồi nào đâu.

-     C̣n anh, anh đi cuồng trí th́ có chớ có giải trí hồi nào đâu ?

-     Sao em lại xin thôi việc ?

-     Điều tra giỏi dữ. Có làm xi-căn-đan trong đó hay không ?

-     Không, anh biết lịch sự, em đừng lo. Em định làm ở đâu ?

-     Bí mật. Anh đừng t́m biết.

-     Sao vậy ?

-     Để trốn anh.

-     Cứ mặc anh chớ.

-     Nhưng em không thể mặc anh. Anh làm em khó chịu quá.

-     Mấy thằng khác nó si t́nh em, em khó chịu th́ lấy ǵ mà sống ?

-     Lũ nó khác, anh khác.

-     Tại sao em lại khó chịu ?

-     Anh xài tiền mà không hưởng ǵ hết, uổng quá. Anh cứ gọi bất kỳ đứa nào, hoặc em cũng được để mà vui, chớ anh ngồi ch́nh ́nh như tượng gỗ, cứ ŕnh em măi rồi buồn, em chịu sao cho được.

-     Nếu anh xem em là một cô gái để anh mua vui, em cũng bằng ḷng nữa à ?

-     Thà là như vậy c̣n hơn. Anh nên bỏ mối t́nh điên của anh đi. Không có hy vọng ǵ đâu.

-     Em không cần t́nh cảm à ?

-     Không cần. Em chỉ cần tiền.

-     Anh có tiền.

-     Nhưng em không muốn tiền của anh.

-     Kỳ lạ. Em cũng điên như anh.

-     Đâu có. Em ăn tiền của mấy thằng ảo tưởng th́ ngon miệng, c̣n ăn tiền của người yêu, thật t́nh em nuốt không vô.

-     Em bảo nghỉ việc để trốn anh. Nếu anh sẽ cứ tới đây ?

-     Em sẽ tiếp anh vài lần, rồi bỏ nhà mà đi.

-     Tàn nhẫn dữ vậy lận ?

-     Không thôi anh báo đời măi, em lấy ǵ em sống ?

-     Đă bảo anh có tiền.

-     Ăn tiền của anh ở chỗ anh vui được, em c̣n nuốt không vô, ở nhà anh không vui, em làm sao mà thọ lănh của anh được.

-     Hay là cứ để anh bao em ?

-     Không !

-     Sao lại không ?

-     V́ anh yêu thật t́nh. Anh muốn làm vợ chồng. Cái đó th́ không được.

-     Sao lại không được ?

-     Em không thích làm vợ miễn cưỡng một người mà em không yêu.

-     Thôi, anh về.

-     Đừng.

-     Bắt xác anh à ?

-     Anh về sớm thế nầy rồi anh lại trở vô trong ấy.

-     Đâu có. Anh trở vô trong ấy làm ǵ ?

-     Để t́m bóng ma của em.

Ngàn giựt nẩy ḿnh. Quả thật như vậy. Chắc chắn là ra khỏi nhà nầy rồi chàng sẽ trở vô “cối xay gió đỏ”, cũng như là một anh chàng mà người yêu vắn số, đi thăm mộ nàng mỗi hôm.

-     Sao em lại muốn cứu anh c̣n Khương th́ em nỡ hại ?

-     Đâu có hại. Khương hắn chỉ nhà quê thôi, không si mê như anh. Hắn thích em vài tháng rồi hắn vỡ mộng. Em coi người không sai. Em chỉ cần hắn vài tháng thôi. Hắn sẽ không khổ v́ em.

-     Anh cũng không khổ v́ em.

-     Cái mặt đưa đám ma của anh ! Chưa chi mà đă như vậy rồi. Chừng anh thấy em lạnh lạt với anh, anh sẽ tự tử mất.

Con bé giữ em rót nước trà nóng bưng ra với lại một hộp bánh loại nướng hai lần của ngoại quốc mặc dầu chàng không hề nghe lịnh của chủ nó.

Rơ là có cuộc sắp đặt và khi năy Trâm không có ngủ.

Nàng với tới nâng hộp bánh đă khui đâu từ hồi nào nhưng c̣n đầy ăm ắp chưa thiếu chiếc nào, nâng cao lên trước Ngàn. Chàng rút ra rất khó khăn chiếc bánh đầu tiên rồi nói:

-     Anh biết hằng trăm cô vũ nữ lấy chồng.

-     Ừ, rồi sao ?

-     Tại sao em không lấy chồng ?

-     Ai bảo anh rằng em không lấy chồng ? Em chỉ không lấy anh thôi chớ.

-     Tàn ác. Em nói trắng trợn quá không ngại anh khóc hay sao ?

-     Thà là thế c̣n hơn.

-     Ra em c̣n thù hận anh nhiều quá.

-     Anh hiểu lầm hay cố ư làm bộ hiểu lầm. Em đă nói là em không muốn giả dối với riêng anh.

-     Anh vui ḷng với sự giả dối của em. Cứ coi anh như kẻ mua ảo ảnh, ảo tưởng đi.

-     Không thể được.

Bánh cầm tay chưa cắn

Mà sao nó đắng thôi là đắng !

Anh chàng cuộc chê đầu thai lộn cũng thuộc được vài bài thơ. Anh ta nhớ ngay đến hai câu thơ trên đây, và ngâm lên nho nhỏ cho ḿnh nghe.

- Xin em một nụ cười

Cười là sao nhỉ, em quên rồi

- Xin anh chút nước mắt

Mạch lệ anh từ lâu đă tắt.

Chính Trâm đă ngâm tiếp bài thơ ấy, bốn câu kế chót.

-     Em cũng thuộc thơ nữa à ?

-     Cũng chỉ lai rai vậy thôi.

-     Buồn hay vui ?

-     Biết đâu, nên hỏi cuộc đời.

Hai câu đối thoại nầy chính là hai câu thơ cuối cùng của bài thơ đắng ấy mà họ dùng để nói chuyện với nhau như là văn xuôi.

Người nầy nghe được người kia nhai bánh, bánh nướng hai lần vừa mới khui, gịn rụm dưới những hàm răng c̣n trẻ của họ.

Họ có thể “Ngồi suốt đêm trường không nói năng” mà vẫn nghe được những lời thầm lặng của nhau.

Họ ăn một chiếc bánh lâu quá và cả hai chén nước đều nguội, nên Trâm gọi con bé giữ em bảo nó đem b́nh thủy đựng nước trà ra rồi cho nó đi ngủ.

-     Bịnh sầu xứ cũng khó chịu lắm.

Trâm hơi ngạc nhiên, không biết Ngàn muốn đi tới đâu mà nói đến chuyện nhớ nhà.

-     Ai sầu xứ ?

-     Anh. Anh sầu xứ, khổ sở lắm. Nhưng về với quê hương, bị quê hương không nh́n nhận nên càng khổ sở hơn.

-     Có chắc răng anh đă sầu xứ hay không ?

-     Ta đă nói TRÂM nhớ NGÀN thương. Đó là ta chơi chữ, chớ đúng lư ra phải nói NGÀN nhớ NGÀN thương.

      Em đoán đúng rằng ra khỏi đây, anh lại vào trong ấy để t́m bóng ma của em. Em là quê hương của anh.

-     Em quên hỏi nghề nghiệp thật của anh là nghề ǵ ? Có làm nhà in thật hay không ?

-     Không, anh làm cuộc chê.

-     Quái dị. Anh lăng mạn, mơ mộng và điên như một thi sĩ.

-     A… ha... ha...đúng là như vậy. Hai linh hồn to gặp nhau. Anh cũng thấy rằng đáng lư ǵ anh làm khi sĩ. Thuở nhỏ, em đi học; em có ưa thơ hay không ?

-     Em làm cả thơ nữa. Nhưng giờ th́ hết ưa rồi.

-     Anh c̣n ưa, và ưa thật nhiều từ ngày tái ngộ với em. Trâm ơi, tại sao Trâm không thể cố gắng yêu anh.

-     Không thể cố gắng được khi mà t́nh yêu đă chết.

-     Nó chết hồi nào ?

-     Nó ngất ngư hồi em bị Thanh bỏ rơi, rồi sau đó, những phũ phàng khác giết luôn nó.

-     Em muốn anh vui ?

-     Rất muốn.

-     Cứ làm bộ yêu anh đi th́ anh vui.

Trâm bật cười mà rằng:

-     Thiếu ǵ đứa đẹp bằng mười em và lũ nó làm bộ rất tài. Như anh muốn, em sẽ giới thiệu anh hằng lô.

-     Khỏi, tự anh, anh cũng kiếm được. Em là mối t́nh khôn thỏa của anh; anh bám vào em như kẻ tha hương nhớ nhà.

-     Sao em lại quên mối t́nh đầu là Thanh được.

-     V́ em đă thỏa với mối t́nh ấy. C̣n anh th́ không.

-     Nè, em cần trắng trợn nói ra sự thật để anh hết lải nhải nữa. Em không c̣n là cô gái thơm tho năm nào. Anh sẽ chán em sau một tuần lễ. Em đă đau nhiều lắm rồi, không thích đau nữa khi anh rút lui có trật tự. Anh đâu phải học tṛ mà khờ đến không tiên đoán được ngày ấy.

-     Chính v́ anh nhiều từng trải nên tin rằng anh yêu em được lâu dài.

-     Thôi đi, đừng có tầm khùng.

Hai người ăn bốn chiếc bánh và uống bốn chén trà.

Ngàn cười gằn mà rằng:

-     Anh chợt thấy em tài quá. Em đuổi anh bằng cách nầy th́ rất hiệu quả. Vô trong ấy không có em, c̣n tới đây để em phải bỏ việc ở nhà, anh sẽ ngại thành thử anh cũng không dám tới nữa. Hay là để anh đền bồi sự thiệt hại của em đêm nay.

-     Không. Thỉnh thoảng nghỉ một vài đêm để bồi bổ sức khỏe cũng hay.

-     Nhưng nghỉ để rồi thức tiếp khách có bổ khỉ khô ǵ ?

-     Nếu đêm nay anh ở lại với em th́ em nhận sự đền bồi mà anh đề nghị.

Ngàn cắn môi, châu mày, nuốt nghẹn rồi hỏi giọng xẵng:

-     Em coi anh như là một anh lính Huê Kỳ.

-     Em không bao giờ có tiếp quân nhơn Hoa kỳ. Nhưng thà là anh làm một người khác mua vui đi, cho anh thỏa và nhứt là cho anh vỡ mộng để anh làm được cái bịnh si tầm ruồng của anh.

-     Anh đau quá trước đề nghị của em.

-     Thà là như vậy mà hơn.

-     Anh ghê tởm em quá !

-     Em chỉ mong anh ghê tởm em mà thôi.

-     Anh nhờm gớm, anh buồn nôn.

-     Cứ tự tiện.

Ngàn xô ghế kêu một cái rột, đứng dậy thật lẹ rồi đi ngay, không thèm chào hỏi ǵ hết.

Nhưng lên tắc xi rồi chàng vẫn không ngăn được ḿnh, ngước lên nh́n cửa sổ. Trâm đứng đó nổi bật đen thui trước ánh đèn trong buồng nh́n xuống xe. Nàng hóng mát chăng ?

oOo

Ngàn nằm nhà hơn bốn đêm liên tiếp. Chiếc ra dô thật bự của nhà bên cạnh, mở hết độ theo thói quen bất lịch sự của họ đă làm chàng bực ḿnh, từ bao lâu nay, đêm nay chàng lại nghe thích.

Họ bắt nhạc đài ngoại quốc đang phát thanh những dĩa nhạc cũ ghi âm kèn của Louis Amstrong.

Nhạc kèn ngậm ngùi hơn nhạc của nhạc khí dây, của dương cầm nhiều lắm, không quen, nghe điếc tai không chỗ đỡ gạc, nhưng thưởng thức được th́ người nghe thích vô song.

Nhạc kèn gợi nhớ không khí hộp đêm và những điệu nhạc ngậm ngùi đêm nay gợi nhớ cô gái Liêu Trai với vẻ mặt phong trần của cô ta.

Nhớ quá ! NGÀN nhớ NGÀN thương !

Liên tiếp trong bốn đêm liền, từ đầu hôm măi cho đến khuya, Ngàn đă tự kỷ ám thị ḿnh độc một câu chửi: “Đồ con đĩ”.

Chàng lập đi lập lại măi câu chửi ấy như là đọc thần chú và cố tưởng tượng những điều bẩn thỉu để mà buồn nôn.

Nhưng thần chú không linh nghiệm được nữa rồi.

Ngàn bây giờ tin chắc chắn như đinh đóng vào vách gỗ rằng t́nh yêu chỉ là ích kỷ. Chàng chửi Trâm là con đĩ mà vẫn cứ thèm đi t́m Trâm. Chàng muốn được kẻ “hết đường” yêu nhiều mà.

C̣n Trâm, Trâm lo chàng chán đóa hoa tàn mau lẹ quá cho nàng phải khổ, Trâm cũng chỉ là một kẻ ích kỷ thôi, muốn được yêu nhiều và được yêu măi măi.

Bài toán tới đây trở thành giản dị vô cùng trong cách giải lư: chỉ phải bảo đảm cho Trâm tin được rằng chàng sẽ yêu nhiều và yêu lâu. Chỉ có thế thôi.

Nói là giản dị mà thật ra cứ vẫn bể đầu như thường, bởi không có bảo đảm nào “đủ bảo đảm” đối với hạng gái đă mất hết ḷng tin như Trâm.

oOo

Ngàn mặc y phục vào để ra đi ! Tám giờ kém năm. Từ đây lên Phan-đ́nh-Phùng, tốn năm phút tắc xi, nếu Trâm không đi làm nơi khác, hẳn nàng c̣n ở nhà.

Năm phút sau chàng đến đầu ngơ hẻm quen mà lạ, lạ mà quen, không thân cũng không được là thù nghịch nữa.

Chàng vào ngơ, bấm chuông. Con bé, trái với lệ thường, đứng ở trong cửa nhà hỏi vọng ra:

-     Ai đó ?

-     Cậu đây em.

-     Cô em không có ở nhà.

-     Chắc không ?

-     Dạ chắc.

-     Nhưng cũng cứ mở cửa. Cậu sẽ đợi cô về. Cậu ăn bánh đêm hôm nọ đó mà.

-     Dạ em ở nhà có một ḿnh, em không dám mở cửa.

-     Khỉ khô. Ai dám ám sát mầy làm ǵ.

-     Nhưng em sợ lắm.

-     Cô mầy trốn ở trển rồi dạy mầy nói như vậy đó hả ?

-     Dạ không có.

Ngàn nổi giận đá vào cửa kêu đánh rầm lên một tiếng như ăn cướp ở nhà quê phá nhà các khổ chủ của chúng, rồi bỏ đi.

Ra tới đường, chàng đứng đó mà thẫn thờ rất lâu.

Saigon có đến bao nhiêu hộp đêm, bao nhiêu là những cái ba, có những cái ba riêng của người ngoại quốc ở từng thượng của một vài buyn-d́nh, người ḿnh vào không được. Như thế, t́m Trâm khó hơn ở thôn quê ban đêm thắp đuốc đi t́m một ống thuốc trụ sinh.

Trâm đă đi mất rồi ! Trâm đă chết rồi !

Ngàn cố gắng mà tưởng tượng như vậy để được ngậm ngùi thương tiếc. Chàng ngậm ngùi thương tiếc hơn là hưởng lạc nữa. Đă bảo chàng điên kia mà !

Mà quả Trâm đi mất thật. Biết đâu mà t́m bây giờ. Khi người ta muốn trốn chàng, người ta không dại ǵ mà tới làm ở những nơi chàng có thể đến.

Ngàn thả bộ ra Lê văn Duyệt, nh́n con đường rộng thênh thang mà tương đối vắng xe, nghĩ đến cảnh quạnh hiu của nơi chốn rồi liên tưởng về cảnh quạnh hiu của đời chàng.

Những năm trước, chưa yêu ai, trừ Trâm, mà cũng chẳng yêu Trâm cho đậm lắm nữa, chàng không hề nghe cảm giác cô độc như thế nầy. Chàng vui được với bất kỳ cô gái bá vơ nào, và trong giữa cơn vui lại c̣n nghĩ đến các cô gái bá vơ khác mà chàng cũng sẽ vui được với.

Giờ sao mà chàng nghe rằng chàng chỉ có thể sống với độc một người thôi.

Ngàn tin rằng ḿnh sẽ không vỡ mộng như Trâm đă sợ chàng. Chàng có lầm Trâm với một cô con gái nhà lành bao giờ đâu mà có chuyện vỡ mộng ? Chàng biết về Trâm, cả đến thân thể nàng, tuy chàng chưa được thấy lần nào, chàng cũng đoán được rằng không có ǵ tuyệt vời cho lắm ! Trâm chỉ là một người đẹp ngang hàng với bao nhiêu người đẹp đông vô số kể ở cái đất Saigon nầy, có hơn họ ở cái điểm phong trần dễ mê ấy thật, nhưng nàng cũng không phải là người đàn bà độc nhất mang được nét dạn gió dày sương.

Không, chàng sẽ không vỡ mộng, sẽ không chán Trâm v́ Trâm, bời v́ thật ra chàng chỉ yêu mối t́nh, chớ không phải yêu đối tượng của mối t́nh ấy cho lắm.

Trong đời chàng, chàng chỉ có mỗi một mối t́nh nầy đây thôi, mối t́nh sanh ra trong lúc chàng vừa để chơn vào cuộc đời, rồi v́ nghề nghiệp, chàng bận ăn chơi không hề có dịp yêu nữa. Con người chỉ yêu được có một lần mà thôi sao ? Chắc là không. Nhưng Ngàn gắn bó với mối t́nh học tṛ ấy v́ như đă nói nó là một niềm sầu xứ không nguôi.

Mà cũng có lẽ v́ chàng không gặp được người nào khác mà hơn Trâm. Trong đời người, sở thích về đàn bà cứ thay đổi măi lần theo tuổi tác, mà nơi người nầy sở thích ấy không giống nơi người khác cùng tuổi.

Ngàn đang bước vào giai đoạn thích người đàn bà loại ho lao của các thi sĩ Pháp thời Lamartine chớ không mê những cô gái đầy ứ sinh lực nữa.

Đang vào lúc nầy th́ chàng gặp lại Trâm. Chàng biết rằng c̣n nữa, c̣n lắm đàn bà má hóp và quầng mắt sâu, nhưng Trâm lại dính dáng với niềm sầu xứ nói trên.

Ngàn thả bộ trên đại lộ, đi lần xuống cho tới trước dăy quán b́nh dân trên vỉa hè đối diện với rạp Nam Quang.

Dăy quán b́nh dân nầy cũng đông chiêu đăi viên lắm. Chàng mỉm cười nghĩ rằng trong đó có một cậu cũng đang si một cô, vô lư y như chàng si Trâm. Nhưng cậu ta hơn chàng và cô nầy chắc sạch sẽ, thơm tho hơn Trâm và có thể yêu cậu chớ không thờ ơ như Trâm đối với chàng.

Nhưng chàng không nghe ḿnh thua người ta. Mối t́nh của cô cậu ấy là một mối t́nh tầm thường. Mối t́nh lớn là mối t́nh của chàng, lớn đối riêng với chàng, mà cũng lớn đối với loài đàn ông nữa.

Những kẻ yêu ở đây, họ giản dị trong t́nh cảm của họ, và tất cả đều lành mạnh, không đam mê.

Bỗng dưng chàng có ư muốn ghé lại  đây để ăn cái ǵ. Ở đây, cả khách lẫn chiêu đăi viên, ai cũng có vẻ yêu đời cả. Ở đây, không có tâm hồn rắc rối gần như bịnh hoạn để hoài thai những mối t́nh lớn.

Mối t́nh lớn ! Thật là vô ích cho loài người, cho kẻ yêu nữa. Lớn để làm ǵ ? Nhân loại vẫn tiến mạnh tới được như thường mà không cần mối t́nh lớn nào cả.

Biết vậy, Ngàn vẫn thích niềm đau của chàng, vẫn hănh diện mà nghe ḿnh hơn người ở cái bịnh của chàng. Muốn vào quán, chàng chỉ đứng bên kia đường nh́n qua, không dám vô. Chàng sợ nơi nầy có một bác thợ nề, khách ở đây, sợ “Cối xay gió đỏ”.

Trong “Cối xay gió đỏ” có rất nhiều thằng điên, nhưng lũ nó không xách chai la ve mà đập lên đầu nhau, như ở trong cái quán b́nh dân mà chàng thường nghe nói đến.

Ngàn đứng bên kia dăy quán mà nh́n qua. Chàng tự hỏi sao mà cái lũ khách của các hộp đêm sang trọng lại không xách chai le ve mà đập lên đầu nhau. Đó là một lối giải thoát sự nén tâm một cách hữu hiệu, con người cởi mở như vậy không thể bị uất khí đè lên tâm hồn họ, họ không thể bịnh hoạn tâm hồn để mà hoài thai những mối t́nh lớn rất là vô ích.

Ngàn nh́n họ vui. Ở đây, họ vui trong ánh sáng chan ḥa, không ai cần núp dưới bóng đèn màu mờ cả, cái ǵ cũng thật, cũng phơi ra ánh sáng ban ngày. Ở đây không có gái Liêu Trai cũng không có thư sinh bạc nhược từ bên ngoài lẫn bên trong.

Sung sướng thay, những người giản dị tâm hồn !

Nhận xét trên đây tới với Ngàn cùng lúc với ư muốn t́m đến một nơi có rất nhiều người rắc rối. Đó là t́nh tương thân giữa những người đồng bịnh với nhau.

Là kẻ ho lao, Ngàn thích sự gần gũi những người ho lao khác, mặc dầu chàng vẫn thấy những người chạy nhảy ngoài băi cỏ, dưới ánh nắng mai tà sung sướng.

Năm phút sau, Ngàn đổ bộ dưới Tự Do.

Hộp đêm ở đây cũng thuộc vào hạng A, Trâm không dại ǵ mà bỏ “Cối xay gió đỏ” để đến đây mà làm cho chàng dễ đuổi theo. Nhưng chàng cũng cứ vào thử.

Ngàn thấy rằng ḿnh phải t́m kiếm một cách khoa học, nghĩa là vào từng nơi, chớ không thể cầu âu như đánh lúc lắc. Cầu âu có thể gặp may mắn mau lẹ, mà thường th́ chỉ làm tốn th́ giờ rất nhiều.

Trâm không có ở đây thật. Chàng hỏi thăm tài pán th́ cũng chẳng có ai mới vào làm trong tuần.

Tuy nhiên khí hậu ở đây cũng giúp chàng dễ chịu nên Ngàn không đi. Chỉ có không khí hộp đêm mới làm cho chàng ngậm ngùi thương nhớ Trâm đến tột độ. Nỗi ngậm ngùi thương nhớ đem lại sung sướng cho chàng. Nó là nhựa, có thể tạm thay cho á phiện thuần chất, nghĩa là một bịnh hoạn nhỏ thay cho bịnh lớn. Con bịnh nầy không muốn lành bịnh chút nào.

Có ai không nghiện bịnh hay không ? Có. Chính chàng là kẻ nghiện bịnh thuở chàng c̣n bé. Thằng bé Ngàn ho gió và được cho uống thuốc si rô, rất thơm và rất ngọt. Nó thích bị ho măi để được uống thuốc măi măi.

Si rô ngày nay đă không ngọt mà c̣n đắng cay, nhưng sở thích của nó đă thay đổi rồi. Chẳng có người ưa cắn từ miếng ớt lớn để rồi hít hà chảy nước mắt hay sao ?

Công việc “kiếm” hộp đêm của Ngàn kéo dài suốt hai tuần lễ nhưng cuộc truy nă con “hồ ly tinh” hoàn toàn thất bại.

Ngàn đâm ra thích câu ca “Anh ơi bây giờ anh ở đâu, Bến Hải hay Cà Mau ?”

Điệu nhạc không có ǵ đặc sắc, lời ca cũng xoàng và quá cũ, nhưng lại vang lên một cách huy hoàng khiến chàng say sưa nhắm mắt lại để lắng nghe cô ca sĩ có cái giọng eo éo không mỹ thuật chút nào, làm như cô ta là một danh ca quốc tế.

Những bản nhạc bài ca tŕnh bày ở các hộp đêm, được ưa thích v́ nhiều lẽ, mà trong đó có cái việc nhắc nhở đến tâm sự riêng của từng ông khách một, những bản nhạc, những bài ca xoàng nhứt cũng được ưa thích là nhờ thế.

Mệt mỏi quá, Ngàn lại nằm nhà nhiều đêm liên tiếp để ngủ bù cho những đêm trắng.

Khi chàng bồi dưỡng sức khoẻ rồi th́ trí chàng trở nên minh mẫn ra và bỗng nghĩ đến một phương cách giản dị hết sức mà chàng không hề nghĩ tới.

Thế nên đêm ấy, chàng đi xi nê xuất tối. Xem chiếu bóng xong, chàng t́m một quán cháo trắng ở vùng b́nh dân rồi ngồi đó ăn cháo để đợi một tiếng đồng hồ nữa.

Xong đâu đấy là đă một giờ đêm rồi. Bấy giờ chàng mới đón một chiếc tắc xi hiếm hoi để lên Phan đ́nh Phùng.

Hành động như thế nầy, chàng chỉ phải neo xe độ hơn một tiếng đồng hồ thôi là bắt gặp Trâm về nhà, chàng không hà tiện tiền xe, nhưng ngồi trên xe lâu quá sẽ buồn chán chết đi.

Thật là giản dị. Trâm phải về nhà mà đêm nay không phải là tối chúa nhựt th́ nàng không về khuya lắm đâu.

Trâm sẽ bị chụp ngay tại đầu ngơ, không tài nào thoát khỏi tay chàng nữa cả, cũng không kịp vào nhà bế môn lại để thủ thành.

Ngàn trả tiền xe trước, trả đủ cho khỏi lôi thôi, tính phỏng theo giá tiền của hai tiếng đồng hồ.

Thấy Trâm là chàng rời xe chàng được tức khắc, chớ không vướng bận v́ vụ tiền xe tốn th́ giờ.

Chàng không cho xe đậu ngay ở đầu ngơ, cho Trâm khỏi nghi ngại, mà cũng không cho đậu xa quá, sợ chạy tới không kịp.

Nếu Trâm có thấy chiếc xe, nàng cũng sẽ nghĩ rằng đó là xe ngủ, chủ xe không có ga ra nên để nằm đường.

Ngàn ngáp dài và ngáp lớn. Người tài xế cũng ngáp. Hắn có thể chạy tới sáng mà không mệt, nhưng ngồi không thế nầy, hắn khó chịu lắm.

Ngàn tưởng tượng có lẽ hắn đang 1ập ra nhiều giả thuyết về sự ŕnh đón của chàng. Chắc hắn không sợ bởi v́ bọn cướp không ŕnh như chàng. Chàng chỉ có thể là một anh chồng ghen thôi.

Hai người hút thuốc như hai ống khói tàu, điếu nầy mồi qua điếu khác, không thèm dùng diêm quẹt.

Ngàn nghĩ rằng người tài xế định bụng trưa mai sẽ đón báo xem coi có án mạng nào xảy ra ở đường Phan Đ́nh Phùng hay không ? Hắn sung sướng trước mà thưởng thức bí mật ban đêm nầy mà chỉ có một ḿnh hắn là biết thôi.

Có lẽ háo danh hắn sẽ tới bót làm chứng, khai ra buổi ŕnh đón nầy, để được nhựt tŕnh đăng h́nh cho le chơi.

Sẽ có vài tờ báo đăng những cái tít lớn: Hé màn bí mật. Đây là anh tài xế đă chứng kiến đoạn đầu của khúc phim T́nh, Tiền, Thù đường Phan đ́nh Phùng. Anh ta c̣n giấu vài điểm bí mật nào nữa chăng ?

Chắc anh tài xế đang sung sướng ghê lắm. Anh ta sẽ tiểu thuyết hóa buổi chờ đợi nầy khi kể lại câu chuyện cho bạn đồng nghiệp nghe, tại đại bản doanh của giới tắc xi, đường Bùi Chu, sẽ tả chàng như một nhơn vật phim Hít Cóc khiến anh xem qua đă nhiều bận đứng tim và toát mồ hôi lạnh.

Hai tiếng “án mạng” nhắc cho Ngàn nhớ lại tâm trạng và dự định của chàng tháng trước.

Nếu đêm ấy mà chàng gặp chồng của Trâm, và anh chồng ấy là Khương, án mạng đă xảy ra, và hiện chàng đang nằm trong khám. Chàng sẽ lành bịnh trong những năm đền tội, và chừng chàng ra khỏi khám, Trâm đă ho lao thật sự, đă thân tàn ma dại rồi.

Ngàn nghĩ rằng xă hội nên t́m ra cho kịp lúc những thằng bịnh hoạn tâm hồn như chàng để mà đưa lũ nó vào một thứ bịnh viện đặc biệt, hầu ngừa hậu hoạn, v́ biết đâu, ngày kia, chàng lại không giết Trâm v́ lẽ ǵ đó ?

Hiện giờ th́ chàng chỉ hơi hơi muốn tự hủy ḿnh thôi. Khi mà người ta yêu nhiều mà bị hất hủi hay bị đối xử thờ ơ, người ta chỉ tự giết chớ không muốn giết, bởi v́ hủy ḿnh là một h́nh thức nói lên cái tiếng nói đau thương một cách thiết tha tột độ cho kẻ thờ ơ chịu nghe và bị xúc động. Nàng nghe được tiếng nói ấy th́ đă trễ quá rồi, nhưng người quyên sinh rất được an ủi trong lúc hấp hối, mà nghĩ rằng ít ra nàng cũng sẽ nhớ đến linh hồn hắn bằng hơn là nàng không bao giờ thèm biết đến hắn cả.

Ngàn cho xe đậu bên mép trường Kiến Thiết v́ chàng đoán rằng vào giấc khuya, đường trống Trâm bất cứ từ hướng nào đến cũng bảo xe đậu sát ngơ, nghĩa là bất kể đậu tay trái hay đậu tay phải. Như vậy, chàng ít bị Trâm thấy hơn là đậu ở mép bên kia. Trâm rất thông minh, có thể tiên đoán được vụ ŕnh rập nầy và đề pḥng mỗi đêm. Nếu nàng sanh nghi, nàng có thể bảo xe chạy luôn. Chàng không thích thủ vai trong một cuộc rượt bắt sôi nổi bằng xe tắc xi.

Hai người trên xe ngáp và lặng lẽ hút thuốc và đập muỗi. Muỗi đường đêm nay chắc ngạc nhiên lắm mà gặp thịt bất ngờ. Chúng nó sẽ chết v́ hút phải máu bịnh của chàng chăng và nguy hơn nữa, chúng nó sẽ truyền bịnh tâm hồn của chàng qua người khác chăng ?

Từ lúc xe đậu lại tới giờ, cả hai đều đă mấy phen giựt ḿnh mỗi lần có xe cộ chạy qua, Ngàn ít giựt ḿnh hơn v́ chàng th́ chú ư đến tắc xi, c̣n anh tài, v́ không biết ǵ hết về người bị đón đường, nên xe nhà, xe xích lô đạp, xích lô máy ǵ cũng làm hắn hồi hộp cả.

Ngàn rất sợ cái cảnh nầy: Trâm về trên một chiếc xe Hoa Kỳ. Nếu thằng ấy mà đi theo nàng lên nhà th́ chàng sẽ đau không biết bao nhiêu, nhưng mà dễ tính. Trường hợp ấy xảy ra th́ chàng chỉ c̣n nước đi về thôi.

Nhưng nếu nó chỉ đưa người đẹp về nhà, rồi đi th́ phiền lắm. V́ lịch sự, nó sẽ đứng đợi cho nàng vào nhà đóng cửa xong mới đi. Điểm lịch sự Âu Châu ấy hẳn nó phải biết. Như vậy, chàng làm sao mà dám rượt theo nàng ?

Chàng không sợ phải đánh nhau với nó. Ừ, nó sẽ làm anh hùng nghĩa hiệp mà đánh lộn để cứu người đẹp. Chàng không sợ cái đó, mà sẽ rất xấu hổ nếu bị Trâm hất hủi trước mặt nó.

Ngàn sợ nhứt là phải chứng kiến cảnh nầy: hai đứa nó hôn nhau thật dài trước khi nàng xuống xe. Chắc chàng không ngăn được, vác đá mà chọi cho bể kiếng xe của thằng ấy.

-     Đồ con đĩ !

Ngươi tài xế giựt ḿnh đánh thót một cái v́ vụt th́nh ĺnh Ngàn chửi lớn lên v́ quá tức giận trong tưởng tượng.

Bây giờ th́ người tài xế đă biết chắc tánh cách của cuộc ŕnh đón nầy, Ngàn chỉ là một anh chồng ghen.

Hắn vừa yên dạ th́ tới phiên trống ngưc của Ngàn đánh lên. Một chiếc tắc xi đậu lại tại đầu ngơ từ hướng Lê văn Duyệt chạy đến.

Người xuống xe là Trâm.

Lẹ như kép trong phim trinh thám, Ngàn mở cửa xe, nhảy xuống đường và phóng nhanh qua bên kia.

Trâm không ngạc nhiên, không sợ hăi chút nào khi thấy anh chàng khó chịu nầy xuất hiện một cách kiếm hiệp như vậy.

Nàng mỉm cười, chào bạn khe khẽ:

-     Anh.

Rồi đ́ vào ngơ, không hỏi ǵ thêm, cũng không cự Ngàn khi nghe Ngàn bước theo.

Anh tài xế bị neo xe. không chạy ngay. Hắn ṭ ṃ theo dơi khúc phim thất vọng hết sức mà không nghe ai to tiếng với ai, không thấy ông khách thộp ngực cô vợ đi ngoại t́nh về, hoặc đến với t́nh nhân ở trong ngơ nầy.

Nổi dóa, anh ta cho rồ máy liền và sang số thật mạnh. Cuộc đời phẳng lặng của anh ta thế là cứ phẳng lặng, nhựt tŕnh sẽ không bao giờ đăng h́nh của anh ta cả.

Tới cửa, Trâm mới hỏi, vừa hỏi vừa cười hóm hỉnh:

-     Anh tốn bao nhiêu tiền neo xe ?

-     Dầu sao cũng rẻ hơn tiền rượu trong các hộp.

-     Nhưng buồn hơn.

-     Nhưng chắc ăn hơn.

-     Anh mới nghĩ ra kế nầy hay nghĩ lâu rồi ?

Hai người cùng leo thang lầu song đôi nhau khi Trâm hỏi câu đó.

-     Mới nghĩ ra.

-     Em th́ em nghĩ ra lâu rồi, biết trước sẽ có đêm bị anh bắt chợt.

-     Em thông minh hơn anh, v́ thế mà em mới trốn được tới ngày nay.

Trâm không đánh thức con bé v́ nàng có ch́a khóa riêng.

Cả hai đều đi thẳng vào buồng chớ không ghé lại buồng khách v́ Trâm th́ mệt c̣n Ngàn th́ ṭ ṃ muốn biết bé Anh ngủ ở đâu lúc mẹ nó vắng nhà gần một đêm.

Trâm mở đèn đầu giường. Trong buồng không có ai cả.

-     Nếu cháu khóc th́ ai lo cho cháu ?

-     Cửa trước không có đóng. Con bé nó nghe khóc nó sẽ vô. Cháu nó dễ lắm anh à, không  bao giờ đau ốm hay nhỏng nhẻo.

-     Nó thiếu săn sóc.

-     Em biết làm sao bây giờ.

Trâm lại nhờ bạn mở nút éclair sau lưng nàng v́ đêm nay nàng vẫn mặc loại áo đầm một mảnh suông đuồn đuột.

Nàng thoát y ngay trước mặt Ngàn và nói:

-     Xin lỗi anh, em mệt quá cần nằm ngay.

Mùng chưa được buông xuống sẵn và Trâm thót lên nệm mà nằm liền, trên thân thể nàng chỉ c̣n đồ lót trong mà thôi.

Ngàn bối rối không biết nói ǵ, không biết làm ǵ, cứ đứng đó mà nh́n qua lưới tuyn con bé mủm mỉm đang nằm ngủ ngon lành.

Nếu Trâm cự chàng th́ chàng đă có đầu đề câu chuyện. Nhưng... Trâm không mừng, không  giận, không trách, thật là khó chịu và khó xử. Chàng đến đây để mà giận hờn, để mà rầy rà, nhưng người ta xử đẹp quá, chàng không biết làm thế nào.

Trâm chỉ có một chiếc gối nằm. Nàng đổi dùng gối ấp để kê đầu, nhường chiếc kia lại rồi mời:

-     Anh nằm đây rồi muốn nói ǵ th́ nói, em mệt quá, không thể tiếp anh ngoài kia.

Ngàn rất ngỡ ngàng và rất tức giận. Th́ ra Trâm vẫn coi chàng hơn con số không. Người đàn bà chỉ thay y phục trước mặt chồng họ, hay nếu họ là gái làng chơi, họ thay y phục trước mặt bất kỳ ai.

Chàng không phải là chồng của Trâm, nghĩa là chàng thuộc nào cái đạo binh vô danh “bất kỳ ai ấy”.

Tệ hơn nữa, chàng lại bị mời nằm cạnh với kẻ đang gần như là lơa thể, chỉ có một chiếc x́ líp và một chiếc xú-cheng che thân thôi.

Ngàn muốn tát tay Trâm mấy cái như thiên lôi giáng, chửi nàng vài câu rồi bỏ đi, nhưng không hiểu sao rồi chàng lại ngoan ngoăn nằm xuống.

-     Giận em lắm hay không?  `

-     Khỏi phải hỏi.

-     Em làm mai con Phượng cho anh nhé. Nó nói giọng Sàig̣n, nhưng gốc miền Bắc, mà anh dư biết người đàn hà miền Bắc nói chuyện dễ mê lắm chớ không cục mịch như ta. Anh sẽ mê nó và mọi việc đều giải quyết, cho đến ngày anh thụt két, vào tù hay tự tử v́ ghen.

Ngàn bật cười:

-     Nhứt định phải đi đến đó à ?

-     Ừ, ít ra với Phượng.

-     Chắc chắn là không. Với em th́ sẽ như vậy.

-     Anh khác sẽ như vậy. Nhưng anh, th́ em không lôi anh xuống hố đâu.

-     Anh đang ở dưới hố, một cái hố sâu không thấy mặt trời là em.

-     Mặt trời em lu mờ.

-     Vẫn sáng chói đối với anh. Em trốn anh măi như thế nầy hay sao ?

-     Ừ.

Trâm ngáp một cái rồi đáp như vậy.

-     Liệu trốn được măi hay không ?

-     Ba tháng nữa anh sẽ quên em th́ em khỏi phải trốn nữa.

-     A... ha... ha... em cứ tưởng như vậy ! Hèn chi ! Anh sẽ đến đây mỗi đêm vào giờ nầy.

-     Em biết anh đủ lịch sự để tự ngăn ḿnh quấy rầy măi một người buồn ngủ muốn chết sau khi đi làm về.

-     Anh sẽ đến ban ngày.

-     Cửa sẽ không mở.

-     Anh sẽ phá cửa.

-     Lính bắt. Vào tù.

-     Mặc kệ.

-     Nhưng không đẹp. Em tin rằng anh sẽ không làm như vậy.

Ngàn đuối lư, thở dài giây lát, chàng nói:

-     Trâm ơi, nên cho bé Anh một người cha.

-     Không cần thiết lắm. Ngày sau có lẽ nó cũng sẽ làm vũ nữ như em là cùng. Nếu nó lấy được chồng, cũng sẽ không có đám cưới, không có làm hôn thú để phải tŕnh giấy hộ tịch ra cho chồng nó khinh nó là con không cha.

-     Trâm ơi, anh yêu em.

-     Cái đó đă nói rồi nhiều lần, khỏi phải lập lại mất công.

-     Và anh muốn được em đoái hoài đến.

-     Như thế nầy là không đoái hoài đến à ?

Trâm nằm nghiêng qua, gát tay lên ngực chàng gát chơn lên giữa vế và bụng chàng. Nàng th́ thầm:

-     Đêm nay anh ở lại nhé ?

Ngàn không có gần đờn bà hơn một tháng nay rồi, nên thoạt tiên xác thịt chàng bị xúc động.

Trâm không dừng lại nơi đó mà bắt đầu hành động rất là “bác học”. Nàng hành động mà như là không có làm ǵ cả, người đàn ông không tế nhị, bị khiêu khích mà không dè rằng có kẻ chủ mưu. Bác học là ở chỗ đó.

Bỗng Ngàn hiểu cả. Nàng không đi tẩy ma-ky-da, nói là mệt lắm phải vội nằm ngay và những tṛ xảo thuật bây giờ đây tất cả những thứ ấy đă được sắp đặt sẵn theo một kế hoạch: nàng khiêu khích chàng để chàng chịu vui một đêm, v́ nàng ngỡ như thế, chàng sẽ thỏa và không quấy rầy nàng nữa.

Cơn tức gíận nổi lên, Ngàn hất mạnh tay chân của Trâm và quát:

-     Mặc quần áo vào ngay coi nào.

Quát xong, chàng hối hận và sợ hăi quá. Chàng không có quyền và Trâm có thể đuổi chàng đi ngay.

Nhưng Trâm lại riu ríu nghe lời chàng và ngồi dậy lấy bộ đồ bi-da-ma máng ở đầu giường.

-     Anh xin lỗi em nhé.

-     Không hề ǵ.

-     Trâm ơi, anh là cuộc chê, anh đủ khả năng tài chánh để cho em sung sướng tới già...

-     Anh nên đổi nghề là hơn. Em không nói cho em,  mà cho anh đó. Ba em cũng làm cuộc chê nên em mới như thế nầy.

-     Vậy à ? Anh cũng định xoay qua nghề khác nhưng chưa tiện. Nhưng chắc chắn là anh sẽ nghe lời em. Nghề em cũng bấp bênh như nghề cuộc chê của anh. Ngày kia em sẽ phải giải nghệ.

-     Chừng đó em lấy chồng.

-     Sao không lấy bây giờ ?

-     Không ai lấy. C̣n bắt chồng th́ chưa cần phải bắt lắm.

-     Không ai lấy ? Nếu có ai lấy th́ em không từ chối chớ.

-     Không.

-     Sao em lại cứ xô anh ra ?

-     V́ anh yêu và bắt em phải yêu lại. Người chồng khác không bắt điều đó. Họ chỉ ngầm tưởng như vậy khi em nói “ừ” một tiếng.

-     Em cứ giả đ̣ yêu anh, nói dối rằng yêu anh đi. Anh chỉ mong em nói dối để mà tin. Em thông minh lắm, anh tin là em sẽ giả dối rất tài và anh sẽ tin thật sự. Hạnh phúc không hẳn phải ở trong t́nh thật mà có thể được tạo bằng một thứ t́nh giả rất khéo tay.

-     Giả dối mệt lắm chớ anh tưởng sướng ǵ sao. Người giả dối phải cố gắng giữ ǵn luôn luôn, không thố th́ ló đuôi mất. Không, mệt lắm.

-     Chớ em khỏi phải giả dối với một người chồng khác hay sao ?

-     Vẫn phải giả dối. Nhưng họ không tế nhị để thấy ở chỗ hớ của em như anh đă thấy ! Em khỏi phải cố gắng nhiều.

-     Anh đă thấy ǵ đâu ?

-     Lần nào em giả dối anh cũng biết cả. Như khi năy đây chẳng hạn.

Ngàn lại thở dài, Trâm th́ thầm:

-     Anh ! Anh hôn lên tóc em một cái đi.

-     Ích ǵ ?

-     Cho em sung sướng v́ em yêu anh.

Trâm nói rồi cười gịn lên. Ngàn cũng bắt cười. Chàng khó tánh nhưng luôn luôn tham gia vào các tṛ đùa, v́ lịch sự. Trâm đang đùa, vừa từ chối giả dối rồi lại nói ngay rằng ḿnh yêu.

V́ thế mà chàng làm vừa ư bạn. Cái hôn của chàng rất nhẹ, chỉ phớt qua trên những lượn sóng tóc thôi. Chủ của mớ tóc nầy chắc chắn không hay biết nếu nàng không để tâm chờ đợi cái hôn đó. Nhưng nó nhẹ mà rất dài.

Chàng lắng nghe trong cái hôn nầy, nghe ǵ ? Nghe tiếng bước chân của t́nh yêu của chàng, tiếng bước cô đơn nó vang lên một ḿnh, trơ trọi trên đường đời, không một tiếng vang nào  đáp lại cả.

H́nh như là Trâm có nghe một tiếng nấc ngắn. Nhưng nàng không chắc chắn lắm. Nàng không tin rằng đàn ông mà khóc được.

Trâm day lại và cũng hôn lên tóc bạn một cái thật dài:

-     Nè yêu đấy nhé ! Đă thỏa măn chưa. Có thể đợi em một năm rưỡi được không ?

-     Anh sẽ đợi em cho tới kiếp sau.

-     Thôi đi tía nội. Bọn đàn ông các anh, em biết nhiều lắm rồi. Em chỉ xin một năm rưỡi thôi.

-     Thời hạn ấy ít quá th́ anh dư sức chờ đợi.

-     Vậy à ? Vậy th́ một năm rưỡi nữa, đúng một năm rưỡỉ từng ngày một, anh sẽ vô “Cầu Vồng” hỏi chị tài pán th́ t́m được em. Chừng đó em sẽ yêu anh thật sự.

-     Sao lại ly kỳ như là phim trinh thám vậy ?

-     V́ lẽ riêng, không tiện nói ngay. Nhưng hăy nghe cho hết cái đă. Em sẽ giao cho chị tài pán quen biết ấy hai bức thơ đánh dấu A và B.

      Nếu anh tới sớm, th́ anh chỉ được nhận bức A thôi. Bức A chẳng những không đưa tin ǵ hay đến cho anh, mà c̣n làm anh khổ thêm.

      Bức B chứa đựng bí mật mà anh muốn biết nhưng chỉ giao đúng cái ngày cách hôm nay một năm rưỡi thôi.

-     Nếu chị ẩy không c̣n làm ở đó nữa ?

-     Th́ chỉ làm nơi khác và họ sẽ mách anh trong trường hợp chỉ chết th́ anh tới đường Triệu-Quang-Phục, trong Chợ Lớn số 734. Đó là nhà của một bà mụ xẩm, bạn của chị tài pán. Bà nầy chuyên phá thai cho các vũ nữ, mà chỉ qua lời giới thiệu của chị tài pán đó thôi, nên họ thân với nhau như ruột thịt. Hai người có hẹn trối trăn với nhau mọi việc thuộc về họ. Anh tới hỏi bà mụ ấy th́ anh sẽ cứ được hai bao thơ đó như thường.

Ngàn bật cười. Có lẽ Trâm gạt chàng cho chàng về để nó ngủ. Tuy nhiên nó bịa câu chuyện cũng khá hay.

Là kẻ biết điều vả lại cũng không c̣n ǵ để nói nữa, chàng ngồi dậy mà rằng:

-     Thôi, anh về. Chừng nào anh đến được ?

-     Năm hôm nữa em nghỉ một đêm. Anh tới chơi sớm một chút cho em đỡ phải thức cả trong đêm nghỉ nữa.

-     OK.

-     Anh hôn em một cái rồi hăy đi. Nhưng lần nầy hôn má hôn môi ǵ tùy anh, chớ em không chịu hôn tóc nữa đâu.

Ngàn do dự mấy giây rồi nghĩ rằng không nên bất lịch sự trước một đ̣i hỏi vô hại, chàng cúi xuống hôn nhẹ lên má của Trâm, Trâm bá lấy đầu chàng đẩy mặt chàng xít trịch qua vài phân và môi hai người đụng nhau.

Nếu đây là một sen chiếu bóng th́ khán giả thấy là hai ngươi hôn nhau. Nhưng người trong cuộc biết sự thật. Chính Trâm đă hôn Ngàn, trong khi Ngàn chỉ thụ động thôi.

Ngàn đoán là con hồ-ly-tinh định khiêu khích lần chót, nhưng chàng chiến đấu để không ngă, thử xem ḿnh đủ mạnh mẽ cá tánh hay không. V́ vậy mà chàng đă để cho cái hôn nầy kéo dài thật lâu.

Trong giây phút, chàng lại đâm tin rằng Trâm yêu chàng thật v́ cái hôn có thể giả chớ hai tay của Trâm xoa ót, xoa đầu chàng th́ không.

Lâu lắm chàng được buông tha ra và chàng thấy Trâm lim dim mắt thở dài.

-     Anh đi nhé ! Em nhớ đóng cửa dưới nhà.

oOo

Trong năm ngày chờ đợi buổi hẹn, Ngàn vừa yêu đời vừa chán đời.

Chàng yêu đời v́ Trâm không trốn chàng nữa.

Nhưng nhớ đến hai phiên bị khiêu khích về xác thịt, chàng buồn nôn quá.

Nếu Trâm mà cứ giở thủ đoạn ấy măi th́ chàng sẽ nhờm tởm Trâm một ngày gần đây. Chàng chỉ mong nhờm tởm nàng được cho thật nhiều để mà quên. Nhưng chàng lại tiếc mối t́nh. Ừ, chàng tiếc mối t́nh chớ không phải tiếc Trâm cho lắm đâu, mặc dầu hai thứ dính liền với nhau.

Mất Trâm, không biết chàng sẽ đau trong bao lâu nhưng mất mối t́nh, vỡ mộng v́ đặt lầm t́nh yêu vào một nơi không phải chỗ, chàng sẽ đau trọn kiếp.

Được cái là chàng khỏi phải thức đêm nữa, thật đỡ khổ.

Cái khổ đếm từng ngày, coi vậy mà không to và số ngày cứ sụt lần lần.

Gặp Trâm nữa để làm ǵ ? Để đi tới đâu ? Chàng tự hỏi và không đáp được. Nhưng chàng cứ muốn gặp, làm như hôm gặp chàng sẽ được đọc bức thơ chữ B.

Nhớ đến hai bức thơ trinh thám, bí mật, ly kỳ, éo le, gây cấn, Ngàn bật cười. Cô bé nầy hẳn đă xem phim nhiều lắm nên mới sáng tác nổi một câu chuyện bịa trong đó có một nhơn vật kỳ lạ là cái bà mụ xẩm chuyên môn phá thai các vũ nữ.

“Nó nói láo tài thế. Ngàn nghĩ, vậy mà nó không chịu giả vờ yêu ḿnh cho ḿnh sung sướng. Nếu nó giả vờ, ḿnh sẽ mắc lỡm ngay.”

Đúng vào đêm kỳ hẹn, Ngàn đến Phan Đ́nh Phùng lúc thành phố lên đèn.

Chàng bấm chuông và ngạc nhiên mà thấy cửa không mở sẵn để đợi chàng.

Giây lát, cửa mở ra và một người đàn ông lạ mặt hỏi:

-     Ông t́m ai ?

-     Tôi đến thăm cô Trâm ở trên lầu.

-     À, cô ấy đă dọn đi rồi, ba hôm nay.

-     Thật à ? Sao lại dọn đi ?

-     Tôi biết sao được.

-     Thật à ?

Người đàn ông lạ mặt có vẻ bất b́nh. Có lẽ ông ta không quen bị ai nghi ngờ mà người khách nầy cứ lặp lại măi hai tiếng  “thật à” dễ ghét ấy.

-     Sao ông lại không tin tôi ?

Nghe giọng hỏi gây gổ của người nầy, Ngàn chợt nhớ là ḿnh bất lịch sự nên nói:

-     Xin ông tha lỗi cho tôi. Cô Trâm ấy là vợ tôi, cô ấy bỏ tôi mà đi, tôi t́m được cô ấy ở đây hôm nọ, nay trở lại th́ ...

Ông chủ nhà thấy khách đau khổ thật t́nh nên thương hại rồi nói:

-     Mặc dầu tôi không có bổn phận ǵ, mà ông cũng không có quyền ǵ, tôi cũng xin mời ông lên trên ấy xem đồ đạc và vợ con tôi, cho ông khỏi nghĩ là bị tôi gạt.

Bấy nhiêu đó đủ bảo đảm sự chơn thật của người đàn ông tự xưng là chủ mới căn lầu, nhưng Ngàn vẫn theo y.

Quả thật vật đă đổi, sao đă dời. Chủ mới trang trí căn nhà lầu với nào là bàn thờ ván gơ, không c̣n lấy một chỗ để mà đi thong thả trong đó. Ông ta có đến sáu đứa con, lúc nhúc với một bà vợ rất già.

Ngàn tần ngần đứng lặng hồi lâu, mắt muốn ứa lệ. Không c̣n dấu vết ǵ của Trâm trên đời nầy cả, cho đến một nấm mồ hoang cũng chẳng có để thỉnh thoảng chàng đến đó mà hành hương.

Chỉ có ông chủ nhà ái ngại giùm chàng, bà vợ và mấy đứa con trố mắt ngạc nhiên mà nh́n người khách lạ không biết có quen với ông gia trưởng thế nào và tại sao thái độ lại kỳ thế.

Nghẹn ngào, Ngàn nói:

-     Xin ông thứ lỗi cho tôi, và xin muôn vàn cảm tạ ơn ông.

-     Không có ǵ. Ông đă thỏa măn rồi chớ ?

-     Vâng.

Chủ nhà xuống theo khách để đóng cửa. Bà vợ già của ông ta lắng nghe tiếng bước nặng nề của người khách lạ mà bà đoán rằng đang đau ốm ǵ, sắp té sụm xuống đến nơi.

Ngàn chỉ c̣n là cái xác không hồn khi ra tới đầu ngơ.

Vĩnh biệt cái ngơ đau khổ nầy nhé ! Cái ngơ đă làm chàng hồi hộp nhiều phen, kể từ đêm định hạ sát một người, cái ngơ mà nơi đó chàng đă nuôi nấng nhiều hy vọng, cái ngơ mà năm xưa chàng đă mắc bẫy, rồi năm nay lại bị gạt gẫm không biết bao nhiêu lần, cái ngơ khốn nạn nầy thế mà như có linh hồn, dính líu chặt chẽ với đời chàng một thời gian khá dài, bởi đêm nào, hễ nhắm mắt lại th́ chàng thấy ngơ nầy và căn lầu nầy.

Chàng xây lưng lại, ngước mặt nh́n lên khung cửa sổ sáng đèn trổ ở hông lầu. Không có bóng ai nh́n theo chàng hết và không bao giờ có bóng ai nh́n theo chàng cả.

“Tại sao lần nào nó cũng đứng nơi cửa sổ mà nh́n theo ḿnh, nếu không có mảy may nào cảm t́nh với ḿnh như nó đă quả quyết ?

“Trời ! Con bé giả dối tài xuất chúng ! Đêm nọ nó hẹn tỉnh bơ, đố ai mà dám ngờ sự thành thật của nó, đố ai mà nghi rằng trong đầu nó, nó đang chuẩn bị cuộc tang thương nầy một cách lạ lùng.”

Ngàn thất thểu ra đi, không mục đích. Đêm nay, chắc chàng sẽ lê gót suốt đêm khắp các đường phố. Về nhà nằm một lát có lẽ chàng sẽ nổi cơn điên lên.

Th́ ra, Ngàn lại nghĩ, rất có thể là hai bức thư mà Trâm nói đến, có thật, chớ không phải là bịa chuyện để đánh cù cưa với chàng. Cả cái bà mụ quái dị ấy cũng có thể có thật tuốt.

“Th́ ra buổi hẹn thật t́nh là mười tám tháng nữa, chớ không phải đêm nay. Nó gạt cho ḿnh đi, rồi nó dọn nhà đi nơi khác để được yên thân.

“Nhưng tại sao lại mười tám tháng nữa ? Nếu nó có thai, mới cấn thai đi nữa th́, vừa đẻ vừa dưỡng sức, lâu lắm là mười một tháng. Nếu nó đang có bồ th́ sao nó biết rằng mười tám tháng sau sẽ bị bỏ rơi ? Hay là bồ Huê Kỳ, hắn sẽ hồi hương năm tới ?

“Mà không. Hễ yêu là yêu, có một trăm bồ, nó cũng cứ yêu như thường, chớ không đợi bồ đi rồi mới dám yêu”.

Thật là quái dị, cái con bé nầy. Ḿnh đă biết vô số người đẹp hơn nó, mà chỉ có một ḿnh nó là quây ḿnh muốn điên cái đầu lên.

Sau cái đêm thức sáng trắng ngoài đường ấy, Ngàn nằm liệt giường đến bốn ngày. Chàng mệt tâm năo hơn là thể xác.

Đó là một sự oải gân tiếp liền theo những xúc cảm dữ dội, sự chán nản trong ḷng ảnh hưởng tới cơ thể, nhứt là tới bộ thần kinh.

Nhưng qua cơn khủng hoảng dữ dội, tinh thần chàng lên trở lại nhờ một kích thích mới. Chàng định đi t́m chị tài-pán ở “Cầu Vồng” để nhận bức thư A mà Trâm bảo là có thể nhận sớm được.

Nàng đă dọa rằng thơ ấy đem khổ lại cho chàng. Nhưng mặc Trâm đă hù chàng nhiều lần, lần nào cũng láo khoét hết th́ lần nầy chắc cũng thế thôi.

Có lẽ đây chỉ là một tṛ chơi trẻ con, nhưng ít ra chàng cũng có hi vọng biết được cái ǵ.

Dự định nầy xóa lần lần cơn oải gân và qua đêm thứ sáu là chàng đi chơi được rồi.

Ngàn tới Cầu Vồng thật sớm mong hỏi chuyện được nhiều. Sợ lát khuya chị ấy bận quá, không nói ǵ được.

Sau câu hỏi của chàng, chị ấy hỏi lại:

-     Cậu cho biết quí danh ?

-     Tôi là Ngàn.

-     Như vậy, cậu có quyền nhận thư. Rất tiếc là tôi để ở nhà. Tối mai cậu trở lại đây vậy.

-     Thế à ? Tưởng lâu, chớ tối mai th́ tôi đủ kiên nhẫn.

Chị tài pán nh́n Ngàn cười rồi nói:

-     Nhưng tôi khuyên cậu đừng nhận.

-     Sao thế ?

-     V́ nhận bức A rồi th́ năm tới không thể nhận bức B là bức thư quan trọng. Rồi cậu sẽ hối tiếc chăng ?

-     H́nh như là chị biết cái ǵ ? Tội nghiệp em lắm chị ơi ! Làm thế nào mà em đợi được ! Xin chị thương xót em út vậy.

-     Rất tiếc cậu à. Tôi có lời thề.

-     Chị đă thề về ǵ ?

-     Thề không đưa bức thư B trước một năm rưỡi và thề không thố lộ ǵ về Trâm hết. Thôi, cậu cứ vui và suy nghĩ. Dầu sao tối mai, tôi cũng sẽ mang bức thư ấy đến. Nếu cậu vào th́ tôi đưa cho. Nhưng một lần nữa, tôi xin nhắc rằng cậu sẽ hối hận.

Ngàn cảm thấy buồn. Chàng vội đi để về nhà nằm suy nghĩ xem nên nhận hay nên chờ.

Câu chuyện bỗng trở thành nghiêm trang rồi chớ không phải là một tṛ đùa nữa. Chị tài pán nầy có lẽ đă trên bốn mươi, mặc dầu chị khéo hóa trang nên mới xem ngỡ chị cao niên hơn chàng vài tuổi là cùng.

Chị ta nghiêm nghị đàng hoàng lắm, không thể tham dự vào một tṛ đùa được.

Lại có cái lời thề đó nữa. Nếu là một sứ mạng chơi chơi, một cô vũ nữ không làm sao mà dám bắt tài pán thề.

Chuyện nghiêm trang th́ chàng phải nghiêm trang mà cứu xét nó ở nơi thanh vắng.

“Sao câu chuyện lại giống nhiều đoạn truyện cổ tích quá như thế nầy. Một cậu bé được một vị thần trao cho hai cái hộp dặn rằng...”

Kỷ niệm tuổi thơ sống dậy, Ngàn nhớ rằng chàng đă tiếc cho những cậu bé ṭ ṃ trong truyện không nghe lời thần mà phải lỡ dịp may trong đời.

Chàng lại nhớ đến bức cẩm nang mà nàng Giáng Tiên đă trao cho Từ Thức, căn dặn về trần rồi hăy xem. Nàng Giáng Tiên của chàng sẽ khép cửa động đào và:

Trời đất từ đây, xa cách măi,

Ngàn năm thờ thẫn bóng trăng chơi.

Ngàn không bao giờ là một đứa trẻ ngoan, một đứa trẻ vâng lời thần, không mở hộp ra xem thử trước. Đứa trẻ không ngoan ấy đă thành một người lớn và càng khôn ngoan hơn.

Thế nên, tối hôm sau chàng lại vào Cầu Vồng. Đêm nay th́ chàng vui đây. Chàng nhảy nữa. Nhưng chàng vui để cho quên sự ngứa ngái muốn nhận thư.

Hồi mười một giờ, chị tài pán đi ngay qua bàn chàng và nói:

-     Tôi có mang theo đây, cậu nhận hay không ? Chắc là không. Tôi đă theo dơi cậu từ lúc cậu mới vào, can đảm lắm và đáng được thưởng lắm.

Không có ai ác hơn chị đàn bà nầy. Chị ta vừa khen vừa ch́a bức thư ra trước mũi chàng. Con quỉ Sa Tăng cũng không thể ác hơn và không thể khéo hơn trong thuật xui dại.

Ngàn nh́n phong thư đến mấy lượt, muốn chụp lấy nó rồi ra sao th́ ra. Kẻ trọn quyền lấy, lạ thay, lại sợ.

Chàng lắc đầu mỉm cười mà rằng:

-     Em cám ơn chị lắm. Nhưng thôi.

-     C̣n tới ba tiếng đồng hồ nữa mới đóng cửa. Nếu cậu đổi ư, cứ t́m tôi.

Đây là lời xui dại tối hậu. Chị ta biết rằng nếu đêm nay mà chàng thoát được là thoát luôn. Then chốt là đêm nay. Có dụ dỗ anh con trai nầy được hay không cũng chỉ đêm nay thôi.

Ngàn đă thắng không phải v́ cá tánh chàng mạnh mà v́ chàng đánh hơi được cái ǵ.

Chị tài pán chỉ có một công việc giản dị là giao thơ. Nhưng chị ra đă tham gia thật sự vào âm mưu của Trâm, bằng cách quyến rũ chàng. Quyến rũ tức là tích cực hành động mà tích cực  hành động là tham gia. Sự tham gia của chị ta để chàng đoán có âm mưu, mà âm mưu nầy hay lắm nên chị mới tham gia.

Âm mưu ǵ, chàng không đoán được. Nhưng lẽ phải dạy chàng tránh mắc bẫy. Làm trái lại ư muốn của kẻ quyến rũ là tránh được bẫy vậy.

Ngàn không đau ốm tương tư v́ chàng không hết hi vọng.

Buồn th́ quả buồn ghê đi. Chàng bắt đầu lăn xả trở lại vào nếp sống bừa băi cũ, trác táng không phải để t́m vui mà để t́m Trâm.

Lẽ nào lại không có một vũ nữ biết Trâm, và lẽ nào Trâm lại dặn đủ mặt vũ nữ kín miệng về nàng. Vả có dặn cũng không hiệu quả. Họ có biết anh Ngàn là anh nào để mà giữ miệng. Có hằng trăm anh con trai hỏi thăm Trâm chớ có phải chỉ có một ḿnh chàng đâu.

Nhưng hoàn toàn vô ích. Chỉ có ở “Cối xay gió đỏ” là Trâm lấy tên thật thôi. Ở “Cầu Vồng” th́ chỉ có một ḿnh chị tài pán là biết tên thật của nàng. Mọi nơi khác, ai cũng ngơ ngác trước cái tên Suzanne Trâm cả.

Buồn ơi là buồn !

oOo

Ngàn đến trễ tới bốn ngày. Trên hai tấm lịch tháng, tháng tám năm ngoái vẫn c̣n treo, và tấm năm nay chàng xóa từng ngày bằng bút ch́ nguyên tử.

Mỗi chữ thập gạch lên một con số là mỗi mảnh của khối khổ dịch của chàng được rơi xuống. Tấm lịch càng đầy những dấu tréo, nỗi buồn của chàng càng vơi xuống và phấn khởi của chàng càng dày lên.

Đă đúng một năm rưỡi từ bốn hôm trước, nhưng biết đâu người ta lại không tính theo ngày âm lịch, hoặc theo cái ǵ đó không rơ, lối tính ngày của thiên hạ sai bậy bạ cả, nên chàng phải để ra bốn ngày trừ hao.

Từ hơn một năm rồi, chàng không có vào “Cầu Vồng” và không rơ chị tài pán c̣n nhớ chàng hay không. Điều đó không quan hệ bởi chàng nói tên chàng ra nhắc hai bức thơ là đủ rồi.

Không biết cái ǵ sẽ đợi chàng, Ngàn hồi hộp vô cùng.

T́nh yêu Trâm vẫn c̣n nguyên vẹn nơi chàng, có phần c̣n tăng lên nữa là khác v́ quá nhớ thương.

Chàng rất sợ một cuộc tang thương diễn ra trong thời gian qua trong đời của Trâm. Trâm có thể chết, có thể lấy chồng, có thể quên chàng, phủ nhận hai bức thư viết từ năm ngoái.

Lo quá.

Nhưng lo c̣n dễ chịu hơn là bứt rứt. Chàng bứt rứt đến muốn xé áo khi nghe rằng chị tài pán đă bỏ nghề, theo chồng đi xa lắm.

Vẫn c̣n bà mụ xẩm. Nhưng giờ khuya khoắt nầy không thể gọi cửa một tư nhơn chưa quen. Từ giờ nầy cho tới sáng, không uống thuốc ngủ không xong.

Ngàn dông về nhà để uống thuốc ngủ vậy, uống đến ba viên không bứt rứt nào chống nổi với cái liều thuốc quá mạnh ấy.

Sáng ra, sự công phạt của thuốc ngủ làm chàng bần thần quá, khiến chàng phải uống cà phê đen cho thật nhiều để kích thích thần kinh.

Chàng vào tới nhà số 734 đường Triệu Quang Phục hồi 9 giờ sáng.

Nhà lầu cửa đóng kín mít. Chàng gọi rất lâu mới có một á xẩm độ mười hai tuổi ra mở cửa.

-     Em nhỏ ơi, anh kiếm bà mụ.

-     Ḥ, kiếm mụ để làm ǵ ?

Con bé lấm lét sợ hăi rồi vụt chạy mất vào trong. Lâu lắm mới có một bà già trạc năm mươi đi ra.

-     Xính xáng kiếm ai ?

-     Tôi kiếm bà mụ.

Hẳn là bà mụ chuyên môn phá thai các vũ nữ là mụ nầy, v́ mụ ta cũng lấm lét có lẽ ngỡ chàng là nhơn viên công lực đến để điều tra một vụ nào đă bị đổ bể.

Bà ta nín lặng rất lâu rồi hỏi:

-     Kiếm làm ǵ ?

-     Tôi là bạn của chị tài pán đằng “Cầu Vồng”.

-     Nó theo chồng lâu dồi mà.

-     Tôi biết, nhưng tôi đến để nhận thư.

-     Thư à ? Xính xáng tên ǵ ?

Mụ ta đă hết sợ, Ngàn hồi hộp hơn bao giờ hết. Th́ ra câu chuyện bịa của Trâm, không bịa chút nào. Có chị tài pán, có bà mụ phá thai và có cả hai bức thư nên bà ta mới hỏi tên chàng.

-     Tôi tên Ngàn.

-     Ngàn à ? Hầy ! Xính xáng ngồi chơi.

Mụ xẩm đi vào trong, lâu như thiên vạn kỷ đă qua. Những người cả đời chỉ có ba miếng giấy, họ cất giấy tờ kỹ ghê hồn chớ không như ta, ta vụt bừa băi v́ ta ngập lụt giấy.

Nhưng rốt cuộc rồi mụ ta cũng xuất hiện với hai phong thư mà giấy đă vàng, và hôi mùi long năo của rương quần áo của mụ ta.

Ngàn nói cám ơn, chào mụ xẩm rồi dông liền.

Ḷng chàng nóng như lửa đốt, nhưng Ngàn vẫn đợi về tới nhà mới đọc. Kiên nhẫn được một năm rưỡi th́ năm mười phút sá ǵ !

Chàng sẽ thật vui hay buồn chết đi được v́ hai bứrc thư nầy. Cả hai thứ t́nh cảm nầy đều phải chịu đựng ở nhà.

oOo

Bức thư A

“Lêu lêu mắc cỡ, mới có mấy hôm là đă ṃ vào đây để nhận thơ.

“Vậy mà khoe ầm lên là kiên nhẫn.

“Người nóng tánh như anh không thể yêu quá một tháng.

“Vậy đọc thơ nầy xong cứ vào Lido trong Dakao mà t́m em. Em đă ŕnh thấy anh lục soát trong đó một lần rồi nên yên chí là anh không t́m ở đó nữa. Đó là nơi em trốn anh.

“Bây giờ th́ khỏi phải trốn nữa rồi. Anh đă bị lộ chơn tướng th́ có quấy rầy em, em sẽ tát tai cho mà coi.

“Vậy ta sẽ vui, và khỏi phải nói chuyện yêu nữa.

“Em sẽ kể chuyện cho tụi nó nghe để cả Lido đều cười mỗi lần anh đến.

“Tụi nầy sẽ cưng anh ghê. Đến chơi nhé !

Suzanne

Ngàn bật cười. Thật là hú vía. Nếu năm ngoái, chàng nhận thơ nầy th́ “xíu oách” rồi c̣n ǵ !

Con bé tinh ranh một cây.

Nhưng thằng bé Ngàn không mắc mưu vị thần.

 

Bức thư B

“Anh yêu,

“Trong thư nầy, em không biết nên dùng động từ theo “th́” hiện tại hay theo “th́” đă qua, bởi em viết cho anh bây giờ mà năm tới anh mới đọc, và anh đọc bây giờ những điều em đă viết … năm ngoái.

“Hai tiếng “bây giờ” đang làm em điên đầu và sẽ làm anh điên đầu, v́ viết một lát, đọc một lát rồi không c̣n biết bây giờ là lúc nào nữa. Bây giờ là bây giờ hay là năm tới ? Bây giờ là bây giờ hay là năm xưa ?

“Vậy anh đă đến nghĩa là anh không quên em sau 18 tháng đợi chờ trong một hy vọng rất mong manh.

“Bây giờ, bây giờ thật sự đấy nhé, nghĩa là trong giây phút mà anh đọc thư, chớ không phải trong giây phút em viết mấy ḍng nầy, bây giờ em cần nói mau và nói trắng ra t́nh cảm của em năm ngoái đối với anh.

“Em đă yêu anh.

“Những ngỡ không bao giờ yêu được nữa !”

Tay Ngàn run lẩy bẩy. Chàng suưt ngất đi v́ sung sướng. Chàng sợ, không dám đọc tiếp. Nếu nàng yêu th́ cứ chấm dứt bức thư nầy, sau khi cho biết địa chỉ chớ sao mà c̣n dài đến thế ?

Nàng c̣n nói ǵ ? “Em yêu anh mà không thể yêu được, v́ tại, bởi...” chăng ?

Nếu thế th́ công lao chàng đợi hơn một năm rồi hóa ra công dă tràng à ?

Nhưng rồi chàng cũng lấy can đảm để đọc tiếp:

“Anh biết em yêu anh lúc nào không ?

“Lúc mà anh hất tay chơn em, và ra lệnh cho em mặc y phục vào. Anh đă không bị xác thịt cám dỗ th́ hẳn anh phải yêu chơn thật và yêu nhíều lắm. Em mà có gan sắt đá cũng không thể ngăn ḿnh xúc động.

“Anh đă đeo đuổi em dai dẳng, anh đă tỏ ra chơn thành trong t́nh yêu, c̣n một yếu tố nữa là sự trung kiên với mối t́nh. Yếu tố ấy không cần lắm để em yêu anh, bởi hai yếu tố trước là đủ lắm rồi, nhưng em tham lam muốn được tất cả nên bắt anh chờ để biết rơ hơn ḷng anh vậy thôi.

“Xin lỗi nhé. Rồi em sẽ làm nô lệ cho anh để đền cái tội chơi ác đó.

“Em không tin rằng một năm sau, anh c̣n yêu em, và thế em mới xin anh một cái hôn và v́ thế mà em mới hôn anh. Chắc anh tưởng em đùa cho vui. Không, em đă hôn anh với tất cả thương yêu của em và em đă sung sướng hết ḿnh mà nhận cái hôn của anh.

“Em xin và em làm như vậy là để được hưởng trong giây phút t́nh yêu thật sự mà không biết năm tới sẽ c̣n nữa hay không. Nếu năm tới anh đổi ư th́ ít ra em cũng đă được yêu trong một phút đồng hồ.

“Đọc thơ nầy xong, anh cứ đi t́m em và sẽ gặp em nếu anh c̣n yêu em, em chỉ lo anh không đến nhận thơ mà thôi.

“Em không c̣n trốn anh nữa th́ anh rất dễ t́m thấy em. Nhưng em xin quyết anh một điều: anh nên kín đáo, nếu trá h́nh được càng hay, gắn một bộ râu giả trên mép chẳng hạn, nghĩa là đừng để em nhận ra anh.

“Em dự liệu rằng năm tới, nghĩa là bây giờ, nhan sắc em sa sút hơn trước. Có lẽ cảnh tàn tạ nơi em sẽ làm anh thất vọng. Như thế, anh sẽ đi luôn và em sẽ gạt gẫm em rằng anh đă chết đi rồi. Cho em khỏi đau vậy mà !

“Nếu thấy anh t́m em, rồi lại thấy anh rút lui, em sẽ tủi thân biết bao nhiêu ? Chắc anh không nỡ ác với em.

“Chỉ v́ vậy mà trong thư nầy không có một địa chỉ của em đă hứa.

“Dầu sao cũng đẹp lắm, cái chuyện t́nh cảm giữa chúng ḿnh. Anh mà có kín đáo rút lui th́ muôn năm vẫn c̣n Trâm nhớ Ngàn thương.

“Trâm sẽ nhớ măi măi người yêu thứ nh́ của Trâm, nhớ măi v́ hắn không có dịp phụ Trâm như Thanh. C̣n Ngàn sẽ ngậm ngùi thương một kiếp người không may mắn.

“Rất mong anh, nhưng cũng sợ vật đổi sao dời.

Trâm của Ngàn

 

Ngàn nghĩ tới bộ râu giả của thằng Nam, thằng bạn thường hay đóng kịch tài tử.

Nhưng th́nh ĺnh chàng đâm ra hoài nghi t́nh yêu.

Định mang râu giả để trá h́nh tức là tiềm thức chàng đă quyết sẵn sàng rút lui nếu Trâm tàn tạ quá như chính nàng đă sợ.

A ha, thế th́ c̣n đâu mối t́nh lớn nữa ? Thế th́ mối t́nh của chàng cũng chỉ xoàng xỉnh như bao nhiêu mối t́nh khác, không đáng được ai nhớ làm ǵ, bởi cũng vẫn bắt nguồn trong nhan sắc nghĩa là không thật chút nào.

“Trâm nó là người khôn ngoan nhứt trần đời. Ngàn lẩm bẩm: nó hành động có vẻ tiểu thuyết, có vẻ giả tạo, có vẻ làm bộ cho huê dạng mà chơi, nhưng cái tṛ huê dạng của nó rơ là kết tinh của sự trải đời, của sự biết thật rơ ḷng người. Ḿnh phải để mặt thật mà đi t́m nó mới được, bởi nó mà ho lao đến thời kỳ thứ ba đi nữa, nó cũng giúp cho ḿnh hạnh phúc được trong vài tháng cuối cùng của nó, bằng tất cả kinh nghiệm về cuộc đời của nó.”

 

HẾT

 

 (1) (2) (3) (4)