Trâm Nhớ Ngàn Thương

B́nh-nguyên Lộc

(1) (2) (3) (4)

Ở chơn thang lầu, có thắp một bóng chong ít nến.

Ngàn xem lại th́ quả ch́a khóa gắn sẵn trong ổ khóa. Chàng khóa cửa lại rồi thong thả leo thang.

Đèn ở buồng khách của chủ nhà, tức là buồng trong của căn lầu, trổ cửa ra cầu thang nầy, đèn ấy có lẽ là đèn bóng v́ ánh sáng không trắng. Chắc cái bóng đèn được giấu sau hộp hầu dùng ánh sáng gián tiếp nên tương đối căn buồng trên ấy hơi mờ.

Ngàn đă lên tới đầu thang. Buồng khách vắng hoe. Sa lông thường, nhưng chủ nhà dọn đúng thẩm mỹ nên trông vừa vui vẻ vừa trang nhă.

-     Hello ! Khách lên tiếng.

Có tiếng đáp từ buồng trong đưa ra, đó là một tiếng “ừ” bằng Pháp ngữ, mà người nói, ngậm miệng lại, để tiếng nói ra nơi mũi.

Bức màn rộng bốn thước, giăng ngang buồng từ tường bên nầy qua tường bên kia, mắc vào ống sắt sơn trắng bằng những khoanh gỗ tṛn to chột, bức màn nầy may bằng loại vải gọi là “vải trang trí đồ đạc”, rất dầy và rất nặng ḿnh.

Ống sắt ngang lại đặt cao quá, chỉ c̣n độ sáu tấc nữa là đụng trần nhà, thành thử ánh sáng yếu bên ngoài vào được tới bên trong là lại yếu mất thêm hai phần ba nữa.

Ngàn nhắm vào hướng phát ra tiếng “ừ” đó, nghĩa là phía bên tả, để bước lại tấm tường bên tả. Đầu màn ở đó.

Chàng tḥ tay vào giữa tường và màn, vẹt nhẹ một cái, những khoanh tṛn gỗ chạy trơn trên ống sắt như bánh xe chạy trên đường rầy. Bức màn bị xếp lại, chừa ra một quăng trống bằng một khung cửa hẹp và ánh sáng ra vào bên trong đuổi chạy bóng mờ ở đây.

Chủ nhà nằm sấp, ôm gối ấp, đầu nghiêng trên gối dài mặt day vào trong.

Nàng mặc bi-da-ma bằng vải ba-tít-phin màu hồng, mà măi nửa tiếng đồng hồ sau Ngàn mới nhận ra là cố ư chớ không ai mà may bi-da-ma bằng vải ấy cả.

Ánh đèn đủ sáng để khách thấy được rằng người nằm đó, không có mặc đồ trong.

Ngàn ngồi xuống giường, vỗ lưng chủ nhà hỏi trổng, giọng vui đùa:

-     Ngủ quên hả ?

Tức thời chàng nghe một tiếng “cắc” tiếng của một tráí boa nhỏ bóp lẹ, trái boa nầy giấu đầu dưới gối của nàng, và ánh sáng bừng lên.

Đó là ánh sáng của chiếc đèn trên đầu giường, bóng lớn chụp đèn bằng lụa mỏng.

Ngàn bị đứng tim th́nh ĺnh v́ cùng một lúc với ánh đèn bừng lên, chủ nhà nằm ngửa lên và day mặt ra nh́n chàng mà mỉm cười.

Sáu mươi giây qua, nặng nề quá đối với khách và chàng nghe lâu như là hằng thế kỷ đă qua.

-     Thế là tôi bị gạt vào bẫy ? Chàng than nhưng giọng không ai oán mà trái lại rất mỉa mai, nhứt là chuỗi cười chua chát lại nối liền theo câu than đó.

-     Ai gạt anh ?

-     Về mặt pháp lư th́ chị ấy gạt. Nhưng chánh phạm là người khác, chắc chắn như vậy không sai.

-     Anh định đi kiện hay sao mà nói đến pháp lư.

-     Không, không hề có chuyện đó. Tôi chỉ nói vậy thôi, chị ấy đă phản bội tôi.

-     Chị ấy cũng đă phản bội tôi lần đầu tôi gặp anh.

-     Phản bội trước không ác ư như phản bội nầy. Cô có nh́n nhận rằng cô đă làm một việc không đẹp hay không ?

-     Biết sao bây giờ ! Kêu gọi măi anh không đến.

-     Giữa cô với tôi không có vấn đề ǵ phải giải quyết hết, th́ tôi đến làm ǵ ?

-     Sao lại không có ! Anh đă bố thí cho một người không cần bố thí th́ người ấy có quyền từ chối bố thí của anh. Trái lại anh không có quyền - cưỡng bách ai nhận của bố thí hết.

-     Tôi đă bảo rằng tôi tặng cô một món quà, chỉ có thế thôi.

-     Anh nói láo. Anh hận tôi và chưa nguôi hận, anh chụp lấy dịp may cho anh để mà trả thù, quả anh đă đạt mục đích v́ tôi khổ không biết bao nhiêu kể từ đêm đó.

-     Giờ cô cho tôi mắc bẫy để thanh toán ?

-     Nếu hiểu hai tiếng “thanh toán” theo cái nghĩa hiền th́ đúng như vậy. Tôi muốn thanh toán món nợ mà tôi thiếu anh nó đă làm cho tôi mất ăn mất ngủ. Nhưng không có anh du đảng nào núp trong nhà nầy với dao găm hay súng lục cả, anh đừng nghĩ đến nghĩa kia của sự thanh toán.

-     Giờ cô muốn ǵ ?

-     Muốn trả nợ, chỉ có thế thôi. Trả bằng tiền mặt hoặc bằng cái thứ mà anh có quyền trong đêm ấy, tùy anh chọn lựa.

Suzanne nói rồi tḥ tay dưới gối kéo ra một bó giấy bạc, bó bằng giây thun. Cũng cứ mười ghim giấy năm trăm, hơi cũ, y như bó tiền mà Ngàn đă vứt lên nệm đêm nào. Nàng nói:

-     Rất tiếc rằng không phải là giấy bạc của anh đă trao ra. Nhưng tôi đă dùng toàn giấy năm trăm, cho giống đêm nọ phần nào.

Trong giây phút Ngàn có ư muốn chụp lấy bó bạc rồi đi ra. Chàng đă ngốc mà tặng năm vạn bạc cho một người không xứng đáng sự giúp đỡ của chàng. Nay mọi t́nh cảm sai lầm của chàng đă lắng xuống rồi, không lấy lại tiền th́ c̣n ngốc hơn không biết bao nhiêu.

Giản dị quá, lấy tiền rồi đi ra vĩnh biệt ngàn năm con người không c̣n hay ho nầy, có ǵ khó khăn đâu. Thế mà chàng lại không làm được.

Chủ nhà đă tẩm bông g̣n bằng nước hoa rồi xoa bóng đèn đầu giường bằng cục g̣n thơm ấy. Sức nóng bấy giờ đă cao độ, làm bốc hơi nước hoa khô lên và mùi hương bấy giờ mới thoang thoảng trong buồng nầy.

Ngàn nh́n lại Suzanne, và chợt hiểu rằng đây là một màn kịch được giàn cảnh tỉ mỉ.

Vải ba-tít-phin hồng lợt không có áo lót, tŕnh bày một cảnh tượng na ná như là một màn thoát y vũ, nhưng hấp dẫn hơn thoát y vũ nhiều v́ tương đối kín đáo hơn.

Ngàn cười thầm trong bụng khi suy luận: “Nó đă cần tiền th́ không thể đợi ḿnh để trả lại tiền. Thế nghĩa là nó đă kiếm được tiền với một người khác hoặc nhiều người khác.

“Không, ḿnh không nên dại mà để cái ǵ ḿnh thấy, hớp hồn ḿnh, bởi món hàng không c̣n là món hàng cũ nữa rồi”.

Suy luận rất hữu lư như vậy, mắt chàng vẫn không rời giai nữ đang nhắm mắt để đợi quyết định của chàng.

Ngàn thấy rằng ḿnh phải sanh sự để có dịp xung đột, như thế chàng mới nổi giận được để lấy tiền ra đi.

Chàng vụt cười khanh khách lên mà hỏi:

-     Tùy tôi chọn lựa ?

-     Vâng.

-     Nhưng món hàng đâu c̣n giữ được cái phẩm chất trước của nó.

-     Bảo đảm một trăm phần trăm.

-     Trước kia người trung gian bảo đảm. Nay tôi làm sao tin được cô ? Rủi cô lưu manh, gạt tôi lần nữa th́ sao ?

Suzanne không nổi giận v́ bị mắng, trái với mong mỏi của Ngàn. Nàng b́nh tĩnh đề nghị:

-     Nếu anh chọn cái đó th́ xin anh cũng cứ bỏ túi tiền trước đă. Sau khi biết chắc phẩm chất của món hàng rồi, anh trả tiền lại cho tôi.

-     Nhỡ rồi cô phao vu tôi th́ sao ?

-     Sao lại phao vu ?

-     Chẳng hạn khi phẩm chất của món hàng không đúng theo lời bảo đảm th́ tự nhiên là tôi sẽ không trả tiền lại.

-     Ừ !

-     Nhưng cô lại lưu manh muốn vừa trả nợ bằng của giả vừa giữ tiền. Cô sẽ kêu cứu phao vu rằng tôi cưỡng hiếp cô, cho tôi sợ mà ḷi tiền ra.

-     Rất dễ giải quyết thắc mắc của anh. Giờ c̣n sớm, anh cứ đưa tôi đến pḥng ngủ lậu nào đó mà anh quen biết. Khi một cô gái chịu theo đàn ông vào một pḥng ngủ lậu, tức là có sự ưng thuận, cô ta không thể phao vu rằng bị cưỡng hiếp được.

Ngàn bối rối quá. Chẳng những cuộc gây gỗ, căi vă mong đợi, không xảy ra, mà một sự kiện mới lại xuất hiện, khiến chàng băn khoăn vô cùng.

Những nhượng bộ liên tiếp của Suzanne, đề nghị cuối cùng của Suzanne chứng tỏ một sự tự tin nơi nàng không thể chối căi được. Thế nghĩa là nàng c̣n nguyên trinh à ?

Có thể nào mà như thế được hay chăng. Như thế, nàng chạy bằng cách nào để vừa có số tiền mà trả lại cho chàng, vừa thỏa măn nhu cầu tiền của nàng từ bao lâu nay. Hay là nàng đă gặp một thằng ngốc thứ nh́, ngốc cỡ ca líp của chàng, hắn cũng muốn làm anh hùng rơm như chàng, vứt tiền ra mà không hưởng, mà vứt nhiều hơn số tiền Suzanne đ̣i hỏi nữa ?

Ừ, có thể là như vậy lắm. Có nhiều thằng ngốc cứ tưởng cử chỉ đẹp ấy sẽ làm xúc động người đẹp, người đẹp mà họ ao ước nhưng không được. Khi người đẹp bị xúc động rồi th́ cuộc chinh phục thành ra dễ dàng quá sức.

Chính hành động kỳ khôi của chàng cũng do hậu ư ấy chi phối phần nào, và suy bụng ta ra bụng người, chàng tin chắc nơi giả thuyết mà chàng vừa nghĩ ra.

Chàng bật cười khi h́nh dung anh chàng ngốc thứ nh́ đó.

-     Anh cười ǵ ? Suzanne hỏi.

-     Sao cô lại không trả tiền mà cho tôi quyền chọn lựa ?

-     Rất dễ hiểu. Dầu sao, về mặt tinh thần, và đối với riêng anh, tôi cũng là một thiếu nữ đă có lần toan bán ḿnh. Sự xấu, tôi đă mang rồi, đối với riêng anh, nước mấy sông rửa cũng chẳng được. Như thế tôi c̣n giữ ǵn làm ǵ đối với riêng anh để mất số tiền mà tôi vẫn cứ c̣n cần.

-     Cô cứ c̣n cần số tiền ấy ?

-     Cố nhiên.

-     Vậy cô cứ giữ.

-     Đồng ư, nhưng tôi chỉ giữ khi nào trả được món nợ thiếu anh, bằng thứ khác.

-     Nếu tôi từ chối cả hai thứ cô sẽ làm ǵ tôi ?

-     Tôi đâu có làm ǵ được anh. Nhưng tôi tin anh là người tốt. Anh tàn nhẫn bấy nhiêu đó là quá lắm rồi đối với ḷng tốt của anh. Anh nỡ nào hành hạ tôi thêm, có ích ǵ cho anh đâu.

Luận điệu của Sazanne vững như một núi đá. Nhưng anh chàng ngốc nầy cứ muốn làm anh hùng với cái hy vọng hăo huyền rung động được tim của ai kia.

Đồng thời chàng lại bị chèo kéo v́ hai dục vọng khác, lấy tiền lại hoặc hưởng người đẹp.

Cái dục vọng thứ nh́ ấy mạnh kinh hồn khiến chàng mấy mươi lần suưt ngă.

Chàng không dám nh́n cái thân thể khiêu khích phơi bày ra dưới mắt chàng nữa bởi day đi nơi khác rồi mà chàng cứ c̣n bị một sức mạnh vô h́nh nó xô đẩy chàng đến tay người con gái đẹp kinh hồn đang sẵn sàng hiến thân cho chàng.

Rốt cuộc gă anh hùng rơm thắng. Hắn vội đứng lên v́ sợ bị phản công rồi đại bại bởi biết đâu con hồ ly tinh nầy lại không c̣n ngón đ̣n nào sắc bén hơn. Chàng nói thật mau, miệng nói chân bước.

-     Tôi đă quyết định tặng cô món quà ấy và không muốn đổi ư. Vĩnh biệt !

Chàng đi như chạy, khép màn, và ra tới sa lông chàng nghe gọi:

-     Anh.

Ngàn dừng bước lại. Con quỉ trong người chàng vẫn c̣n liếc và chính nó đă kềm chân chàng lại đó.

-     Ǵ a cô ?

-     Tôi giữ ḿnh để đợi anh thêm một tháng nữa v́ biết đâu anh sẽ đổi ư trong thời gian đó. Nhưng quá một tháng th́ có thể khác rồi và chừng ấy tôi không dám bảo đảm ǵ nữa hết. Tuy nhiên nếu anh trở lại đ̣i hỏi, tôi sẽ trả tiền cho anh.

Ngàn không c̣n phải chạy trốn nữa v́ nguy cơ đă qua rồi. Khi mà người ta hẹn chờ th́ chàng không phải tiếc rẻ. Chàng đủ th́ giờ trở lại nếu chàng muốn.

oOo

Suzanne bóp trái boa để tắt ngọn đèn đầu giường. Thế là nàng c̣n phải chịu khổ hạnh trong một tháng trường nữa để giữ lời hứa.

Lời hứa của nàng mới xem qua có vẻ điên lắm, dại lắm. Nhưng không. Rất thông minh, nàng tế nhận được rằng Ngàn chỉ muốn làm anh hùng thôi để chinh phục nàng. Hắn sẽ không trở lại đ̣i hỏi cái ǵ cả, trừ phi khi nào nàng nhắn tin với hắn rằng nàng rất si t́nh hắn, đau tương tư v́ hắn. Chừng đó, nàng c̣n nguyên trinh hay không hắn vẫn sẽ quí trọng nàng như thường.

Hắn sẽ không trở lại. Vâng. Và quá thời hạn nàng sẽ tự do yêu mà lương tâm nàng không rầy rà nàng đuợc, bởi nàng đă nhiều lần cố gắng trả nợ mà chủ nợ cứ không nhận.

V́ thế mà viễn ảnh chịu khổ hạnh ba mươi ngày không làm nàng khổ sở lắm.

Ba mươi ngày ! Cũng dài quá chớ, nhứt là khi đời ta không trôi chảy êm đềm.

Thanh sành điệu nên không đ̣i hỏi ǵ nữa, cứ vài đêm họ đi chơi với nhau một lần, rất lành mạnh như bao giờ.

Chỉ bực ḿnh với lăo già Trung. Lắm khi nổi dóa, Suzanne muốn hứa với lăo một tiếng để làm tiền lăo thêm cho bỏ ghét và nhứt định sẽ không bao giờ thèm trả nợ hết.

Nhưng nghĩ cũng khó. Lăo ta coi đồng tiền bằng bánh xe, mất bấy nhiêu đó lăo c̣n có thể ngậm hờn mà bỏ qua chớ mất thêm, lăo sẽ gỡ gạc một cách ồn ào chịu sao cho thấu.

Hăm chín ngày ! Hăm tám ngày ! Hăm lăm ngày ! Tấm lịch treo tường cứ bị Suzanne bỏ quên. Nhưng giờ nàng là người siêng gỡ lịch nhứt nước.

Mỗi đêm một tấm giấy rơi xuống, tấm lịch xẹp thêm một li và khối ngày chịu đựng ṃn thêm một chút.

Hăm bốn ngày ! Hai chục ngày ! Mười lăm ngày !

Xác thịt của người con gái khoẻ mạnh đă t́m được ư trung nhơn kêu gào lên dữ đội quá. Mỗi đêm nó gầm thét là nàng muốn nhảy lại bóc tất cả các tờ lịch c̣n lại, cùng một lúc làm như thời gian thật, nằm trong những tờ giấy ấy, hễ bóc nó ra là thời gian trôi qua.

C̣n mười ngày ! C̣n bảy ngày !

Quả thật gă anh hùng rơm không trở lại.

C̣n năm ngày ! C̣n hai ngày l C̣n một ngày !

Hôm nay thứ sáu. Đêm nay đến 12 giờ đêm 1à hết hạn rồi, ông trời gọi cửa Suzanne cũng quyết không mở, sau giờ đó. Và ngày mai…

Ngày mai có một người trúng số độc đắc, mặc dầu ngày mai không phải là thứ ba.

Thanh sẽ đứng tim khi được cú điện thoại của nàng mời chàng đến nhà nàng, cái nhà mà chàng đă ṭ ṃ nhưng không sao biết được bởi Suzanne cứ đ̣i xuống rạp Quốc Thanh, mỗi lần họ đi về để rồi gọi tắc xi lên đây.

T́nh nàng yêu Thanh đă chín muồi, quá muồi đến gần úng. Đêm mai là đêm huyền ảo của nàng.

Thanh quả bị đứng tim thật. Chàng không tin câu nói cuối cùng của Suzanne:

-     Tối mai hồi tám giờ rưỡi anh đến nhà riêng của em để uống trà nhé !

-     Địa chỉ nào ?

-     999E Phan đ́nh Phùng trên lầu, có cửa hông trổ ra ngơ hẻm, vào cửa hông đó, rồi leo lên lầu. Em ở một ḿnh.

Suzanne móc máy lại liền và Thanh gọi với một cách hoảng hốt, nhưng nghe tiếng máy móc kêu cái rụp, chàng đành thôi.

Kề từ giờ đó, 10 giờ sáng, cho đến tối, Thanh chỉ lập toàn giả thuyết và giả thuyết về Suzanne.

Suanne đă hứa và đă giữ lời hứa.

Nhưng tại sao nàng lại bắt chàng chờ đợi ?

“Có lẽ nàng có bồ và hai người sắp dứt khoát với nhau lúc chàng làm quen với nàng. Nay th́ họ đă dứt khoát rồi.

“Lại cũng có thể là Suzanne có chồng, chồng nàng sửa soạn đi tu nghiệp ở ngoại quốc, và hôm qua là ngày hắn lên phi cơ.

“Hay Suzanne là me Huê Kỳ và anh Huê Kỳ đă về xứ ?”

Cái giả thuyết cuối cùng nầy khiến sự phấn khởi của Thanh bị xẹp th́nh ĺnh. Chàng đă thấy và biết rằng hằng trăm cô gái đẹp tuyệt trần, có học đến trung học đệ nhứt cấp nữa, mà vẫn làm me Huê Kỳ như thường th́ Suzanne cũng có thể là một me như vậy lắm.

Thế nên rồi chàng lại hết bồn chồn và b́nh tỉnh được cho tới tối.

Tối lại, chàng đi đến địa chỉ mà Suzanne đă cho nhưng mất hứng nhiều lắm.

Chàng leo thang lầu, ḷng không vui, không buồn như là đi trác táng ở một ổ buôn hương nào đó. Nhứt là lời dặn ḍ cửa Suzanne có vẻ nhà nghề quá khiến chàng c̣n xẹp thêm. Suzanne dặn chàng tự khóa cửa dưới nhà lại. Chẳng nàng làm biếng xuống dưới để khóa cửa lấy.

Cô gái si t́nh và khát yêu, đói nhục dục nầy hơi ngạc nhiên mà gặp một gă si t́nh không c̣n si t́nh chút nào hết.

Thanh vẫn tươi cười. Nhưng Suzanne tế nhận được rằng trên gương mặt ấy, cảm t́nh đối với nàng đă đi vắng. Hơn thế, đôi mắt chàng lại b́nh thản lạ kỳ, chớ không đỏ ngầu lửa dục như những lần họ gặp nhau ở các nơi vắng vẻ mà nàng cho hắn tự do nựng nịu nàng.

Thanh hỏi đùa:

-     Hôm nay thật hoàn toàn tự do rồi à ?

-     Không, em tự do từ lâu rồi chớ.

-     Thật không ? Sao cấm anh đến thăm ?

-     Bí mật !

-     Bí mật, nhưng có ly kỳ hay không ?

-     Khá ly kỳ.

-     Chàng bỏ rơi hử ?

-     Không hề có chuyện đó.

-     Càng hay. Nhưng nếu như vậy đi nữa, cũng chẳng sao kia mà !

-     Nếu như vậy th́ “có sao” chớ ! Nếu như vậy anh sẽ xem em là một người mà anh qua đường vài tuần thôi. Bằng không như vậy, anh sẽ yêu em thật t́nh …

-     Cố nhiên. Nhưng làm thế nào mà anh biết rằng câu chuyện có như vậy hay là không như vậy.

-     Rồi anh sẽ biết.

Thanh không hiểu câu nầy, v́ quả thật chàng không ngờ rằng Suzanne là một trinh nữ. Chàng ngỡ nàng chỉ nói bậy vậy thôi để khỏi bí.

-     Bây giờ tới phiên em hỏi anh, Suzanne nói. Anh dạo nầy có hoàn toàn tự do hay không ?

-     Anh th́ luôn luôn tự do.

-     Từ đây cũng thế ?

-     Ừ.

-     Nghĩa là không có vấn đề yêu em ?

-     À, cái đó đă ngă ngũ đâu nào. Nếu sự thật đúng như em nói th́ anh sẽ yêu em và anh sẽ hết tự do.

Thanh ngồi trên chiếc sô-pha đối diện với Suzanne ngồi ghế. Giữa hai người là bàn sa-lông.

Suzanne đứng lên bước qua ngồi sát bạn, nghẽo đầu qua vai bạn mà rằng:

-     Nhớ quá ! Từ đây, em mong rằng em khỏi chịu khổ h́nh mỗi đêm.

-     Khổ h́nh ǵ ?

Thanh vừa hỏi vừa day mặt qua để hôn lên tóc bạn:

-     Khổ h́nh nằm thao thức để nhớ anh chớ khổ h́nh ǵ nữa.

Khi thân kề thân, lư trí bị bịt mồm lại ngay và chỉ c̣n có xác thịt là có quyền ăn nói.

Thanh xua được tất cả mọi ư nghĩ không hay về Suzanne và chỉ c̣n thấy một cô gái trong sạch, đúng y theo cảm giác của chàng lúc hai người mới quen nhau.

Chàng day hẳn người lại đột ngột và lẹ làng quá, và cả thân trên của Suzanne rơi xuống tận tay chàng.

Họ nh́n nhau, nhưng chỉ có mấy giây thôi, Suzanne nhắm mắt lại đôi môi he hé trọng một dáng điệu chờ đợi và hiến dâng.

Thanh cúi xuống, kề miệng sát tai bạn mà th́ thầm:

-     Em !

-     Dạ !

-     Anh ở lại em nhé !

-     Dạ !

-     Suốt đêm nhé !

-     Không, anh phải ở luôn đây. Em bắt cóc anh đó.

Thanh ḷn tay dưới chân nàng rồi đứng lên ẵm ngửa bạn, đi vào buồng trong.

Đó là một đêm diễm ảo của cả hai người. Thanh đă khám phá ra bí mật lạ lùng hết sức của Suzanne là sự c̣n tân của nàng.

Là tay ăn chơi kinh nghiệm, không có trường hợp kỳ quặc nào về phái nữ mà chàng không biết hoặc không nghe bạn hữu kể lại.

Nhưng trường hợp Suzanne kỳ quặc cho đến đỗi không ai tin được mà chính chàng cũng hơi ngờ.

Không thể có một cô gái trưởng thảnh và đẹp lộng lẫy nào mà giữ ḿnh được trong nếp sống tự do quá trớn như Suzanne cả.

Thật là khó tin.

Chàng tự hỏi không rơ khoa học hay phép gia truyền có biết một phuơng thức ngụy trang nào để giúp đàn bà cho đàn ông ảo tưởng rằng họ là gái tân.

Nhưng không, ngụy trang chỉ gạt được những kẻ không sành gái, chớ không gạt được chàng. Rơ ràng là Suzanne c̣n trong trắng.

Thật là thế gian hi hữu.

Cái đêm diễm ảo nầy c̣n có ngày mai, có rất nhiều ngày mai diễm ảo khác mà đôi bạn quen biết nhau không rời. Tuần trăng mật của họ kéo dài hằng tháng và họ tin hằng nó sẽ kéo dài bất tận cho đến ngày họ bạc đầu.

Có những hôm câu chuyện đưa đẩy Suzanne đến mối băn khoăn nho nhỏ của nàng !

-     Anh sẽ cưới em làm vợ hay không ?

-     Sao lại có chuyện hủ lậu như vậy ? Thanh cười đáp. Quan niệm luyến ái của đợt sóng mới lại “bà cụ” đến thế à ? Yêu nhau th́ cứ yêu, yêu cho thật nhiều, chừng nào hết yêu nhau ta sẽ bị cột với nhau một cách miễn cưỡng hay sao ?

Suzanne cũng quan niệm y như Thanh. Nhưng nàng yêu Thanh quá và sợ Thanh chán nàng trước khi nàng chán Thanh.

-     Th́ em chỉ hỏi vậy thôi.

Đáp thế, nàng hơi buồn, v́ ảo tưởng đă mất. Họ chỉ là một đôi nhân t́nh ră ra bất kỳ ngày nào không biết chừng. Cái ngày ấy chắc chắn là không xa, v́ Thanh là tay ăn chơi không c̣n tin tưởng nơi t́nh yêu cho lắm. Chàng chỉ thấy khía cạnh bóng sắc và xác thịt nơi người con gái thôi và như con bướm, chàng bay hết đóa hoa nầy đến đóa hoa khác mà không đậu lâu trên bông nào cả.

Chưa chi đă có dấu hiệu chán chê đó v́ những lần ḥ hẹn giữa họ cứ thưa lần. Tuần lễ đầu chàng đến mỗi đêm, tuần lễ thứ nh́, chàng đến ba đêm một lần, qua tuần thứ ba Suzanne phải dùng điện thoạt kêu gọi chàng mới chịu nhận một buổi hẹn miễn cưỡng và từ đó về sau buổi hẹn nào cũng do Suzanne sắp đặt, chớ cứ để vậy, có lẽ không bao giờ chàng tới nữa.

Thật là tai hại cho cô gái nầy. Nếu bị bỏ rơi tàn nhẫn sau một thời gian yêu nhau khá lâu có lẽ nàng sẽ đau lắm, nhưng rồi cũng nguôi được niềm đau mà không mất ḷng tin nơi t́nh yêu.

Đằng nầy, Thanh lại không bỏ rơi nàng mà chỉ không thật t́nh chơi cái tṛ chơi t́nh ái thôi. Chàng xem như yêu là uống rượu, rượu ở quán nào lại không thế, chiêu đăi viên nào mời mọc lắm th́ vào giải khát chơi, không th́ thôi, hoặc th́ đi nơi khác tùy cảm hứng, tùy sự t́nh cờ của bước chân.

Suzanne đâm ra hoài nghi, tự hỏi ái t́nh có thật trên đời hay không. Rơ ràng là sau cái đêm có thể gọi là đêm tân hôn của họ, Thanh khám phá ra nàng là trinh nữ, hắn yêu nàng ghê lắm. Xem ra hắn rất là chơn thật trong t́nh cảm của hắn. Vậy mà không quá một tuần trăng, t́nh yêu ấy chỉ c̣n là một thói quen, chàng đến căn lầu của nàng như là tới ngày tóc dài là phải đi hớt thợ cạo, không thích tới đó mà cũng chẳng sợ tới đó mà có phần lại sợ nữa v́ hớt tóc sẽ bị đầu các cọng tóc rơi vào bên trong áo ngứa ngáy khó chịu lắm !

Một thứ t́nh cảm phù du quá như vậy có phải chăng chỉ là tṛ bịa đặt của bọn thi sĩ họ nói ra để nghe cho hay vậy thôi, để che đậy, để thi vị hóa các việc bẩn thỉu là việc xác thịt ?

Suzanne tự hỏi nếu một người thanh niên khác, đẹp mă y như Thanh - mà Saigon nầy chứa hằng khối thanh niên ca líp đó - chinh phục nàng th́ nàng có yêu họ hay không ? Chưa trả lời được, Suzanne sống lại những năm tưng bừng của nhà nàng, những năm mà “đêm đêm hàn thực, ngày ngày nguyên tiêu”, những năm mà vương tôn công tử lui tới dập d́u trong những tiệc tùng, dạ hội mà cha mẹ nàng tổ chức để quyến khách hầu mong gả nàng về chỗ tốt.

Năm đó, nàng đă gặp nhiều thanh niên đủ điều kiện và đă xúc động v́ vài anh chàng.

Chỉ tại họ không chịu cưới nàng, c̣n yêu suông cho vui th́ không thể được, bởi nàng bị mẹ giữ riết.

Chẳng hạn như anh chàng Bền. Chàng là y sĩ trong quân đội, chàng đẹp trai c̣n hơn Thanh nữa, Thanh có vẻ công tử bột, ốm yếu như một thư sinh trong sách Tàu, c̣n Bền th́ đẹp một vẻ đẹp thể thao và tác phong rất là hiên ngang.

Nàng đă mơ Bền, đă ước ao được nằm trên tay Bền và ngày mà Bền thuyên chuyển đi Kontum, để không bao giờ trở về nữa, ngày đó nàng đă rơi lệ, và măi đến mấy tháng sau vẫn c̣n tương tư vị bác sĩ quân y ngang tàng đó.

“Thế là t́nh yêu không có thật. Suzanne kết luận, bởi nàng có thể yêu người khác hơn là Thanh và nếu giờ mà Bền trở về, nói một tiếng là nàng sẵn sàng ngă ngay”.

Không, t́nh yêu không có thật. Nếu có thật, nó phải duy nhứt. Nghĩ như thế, Suzanne không hờn Thanh nữa. Hết hờn Thanh, nàng cũng bớt yêu Thanh, bớt sầu, bớt tủi. Ḷng nàng chai lần như là đă lăn lóc quá nhiều trong t́nh trường, mặc dầu chỉ mới yêu trong mối t́nh đầu.

Với tâm trạng ấy, Suzanne phải ngă trước những cuộc tấn công như vũ băo của lăo Trung, lăo ta làm đủ áp lực, đưa ra đủ quyến rủ để đẩy nàng vào thế phải ngă.

Và nàng đă ngă.

Suzanne không có hối hận, sau chuyến đi sở cao su Long Thành với ông phó giám đốc hăng Navishipping, chuyến đi tội lỗi chớ không trong sạch như những chuyến đầu mà nàng chỉ nhận lời cho vui ḷng lăo ta, đi mà vẫn tự vệ.

Nếu t́nh yêu không có thật th́ giữ ǵn là điên rồ, nhứt là khi mà người ta tặng nàng những món quà đế vương để đánh ngă những sự giữ ǵn của nàng, bỏ pḥng thủ là quà vào như nước.

Nàng không hối hận, chỉ hơi ngượng khi thấy mặt Thanh thôi. Nhưng đêm ấy hắn tới như là thăm bẫy, tới rồi đi ngay, sau bảy ngày không đến. Cơn tức giận của Suzanne xóa được sự xấu hổ thầm của nàng, v́ thái độ lạnh nhạt của Thanh đă giúp nàng có được cái “chánh nghĩa” trong sự phản bội.

oOo

Từ đêm mà Ngàn ra khỏi căn nhà nầy đến nay là ba tháng rồi, Suzanne đă sống qua hằng hai ba năm đời sống t́nh ái. Nàng đă yêu, đă phản bội, không v́ t́nh, mà v́ tiền, đă chán chê tất cả, đă mất nhiều niềm tin của một người trẻ tuổi trước cuộc đời.

Với tâm trạng ấy, nàng không hoảng hốt bao nhiêu khi nàng nghe dấu hiệu thọ thai và nghe xác nhận của nhà chuyên môn khi nàng đi thử thỏ.

Nàng ra khỏi pḥng mạch của bác sĩ rồi bật cười một cơn cười mặt dày mày dạn và tự hỏi: “Không biết là con của thằng nào. Nhưng chắc chắn là không thằng nào chịu nhận cả. Mặc kệ, cốt là phải bắt cho được một thằng nhận cho dẫu là nó phải chịu oan. Lũ nó chó má như nhau cả th́ tại sao ḿnh lại không chó má với lũ nó để phải chịu thiệt. Ừ, phải nắm đầu một thằng bất luận thằng nào trong hai đứa, miễn có kẻ đưa vai ra để gánh cái gánh nầy”.

Nhưng cả hai thằng nầy đều chó má đến độ tột cùng nên cả hai đều vuột khỏi tay nàng. Tệ hơn nữa, lăo già Trung lại tống cổ nàng ra khỏi sở, ngỡ làm thế th́ dứt hậu hoạn.

Bây giờ, nàng chỉ c̣n mỗi một nước thôi là đi kiện xin t́m cha đứa bé. Vụ kiện nầy sẽ kéo dây dưa măi cho tới ngày nàng nở nhuỵ khai hoa, bởi không có đứa bé, pháp y không thể truy tầm thủ phạm được.

Nhưng một vị luật sư quen đă cho nàng biết rằng đứa bé ra đời rồi và nó mà là con của ông A đi nữa, cũng khó ḷng mà nắm đầu ông A được.

Pháp y, hiện nay, chỉ biết dựa vào loại máu để định đoạt. Đứa bé sẽ đồng loại máu với ông A điều đó không chứng tỏ ǵ nhiều bởi có hằng triệu người đàn ông khác đồng loại máu với đứa bé.

Viện thử máu không chứng tỏ ǵ hết mà cần những bằng cớ khác nữa. Những bằng cớ ấy Suzanne không có nắm trong tay.

V́ thế mà rồi nàng lại không đi kiện.

oOo

Thấy khách ṿ tấm chương tŕnh toan vứt xuống đất, Suzanne nói:

-     Ông làm ơn cho em xem một chút.

Khách vội banh tấm chương tŕnh ra vuốt cho thẳng thớm rồi trao lại cho người láng giềng kiều diễm của hắn.

Từ ngày trái bom nguyên tử nổ, nghĩa là từ ngày Suzanne báo tin cho hai thủ phạm rằng nàng thọ thai, cô gái nầy phải chịu cảnh đi xi nê một ḿnh, v́ lũ nó cút mất sau mấy trận căi vă với nàng.

Đêm nay nàng đến rạp chiếu bóng hơi sớm, và có lẽ cái thai làm cho hai chơn nàng dễ mỏi, nên nàng vào rạp ngay, c̣n lâu lắm màn bạc mới sáng lên nên nàng t́m cách giết th́ giờ, mượn chương tŕnh của người bên cạnh v́ khi vào cửa, nàng không có lấy chương tŕnh theo thói quen.

Suzanne đă đọc hết chuyện phim bằng hai thứ tiếng, tiếng ta và tiếng tây rồi mà cũng vẫn chưa có ǵ, nàng mỉm cười trao trả chương tŕnh và nói cám ơn.

-     Cô giữ đi, tôi không cần nữa.

-     Em cũng không cần. Vậy bỏ đi ông nhé !

-     Tùy cô.

Khách là một thanh niên xoàng xoàng, nhưng có gương mặt rất đạo mạo, thắt cà vạt hẳn ḥi, ra vẻ chững chạc lắm.

Thấy ai cũng có đôi cả, Suzanne nghe tủi thân và buồn vô cùng. Nàng bắt chuyện với người ngồi bên cạnh nầy để qua buổi chờ đợi.

-     Ông chỉ đi một ḿnh à ?

-     Vâng.

Khách hơi ngạc nhiên trước câu hỏi nầy và tiếng trả lời của y run run, chứng tỏ rằng y bối rối trước sự đường đột của phụ nữ và có lẽ y không quen.

Tánh tinh nghịch, Suzanne thấy vụ nầy hay hay nên hỏi đùa:

-     Thường th́ người ta đi với nội tướng hay với bạn gái. Ông đi một ḿnh th́ hơí lạ.

-     C̣n cô ? Cô cũng đi một ḿnh.

-     Phụ nữ không thể có sáng kiến mời bạn trai đi xi nê.

-     Tôi là người xứ lạ, không có bạn ở đây.

-     Vậy à ?

Suzanne bấy giờ mới hiểu. Hắn có vẻ quê.

-     Thưa ông, ông từ đâu đến.

-     Tôi là giáo viên ở Long Xuyên. Nói rơ thêm, tôi làm hiệu trưởng một trường tiểu học quận. Mùa băi trường, tôi lên đây theo khóa tu nghiệp thường niên.

À, ra vậy, thảo nào hắn đạo mạo lắm. Nhà mô phạm có khác !

-     C̣n trẻ quá mà ông giữ chức vị như thế thật là ít có.

-     Thời nay ta thiếu cán bộ nên không chọn lọc kỹ càng được. Có lắm ông hiệu trưởng những trường Trung học to, c̣n trẻ hơn tôi nhiều.

-     Ông đi tu nghiệp một ḿnh chớ không đưa gia đ́nh theo à ?

-     Tôi c̣n độc thân, thưa cô.

-     Thế à ?

Suznne th́nh ĺnh vụt nảy ra một ư. Thoạt tiên, nàng mừng rỡ hết sức, nhưng rồi thấy rằng tàn nhẫn quá, nên ngẩn ngơ mà suy tính.

Những quảng cáo đầu tiên đă được chiếu, mặc dầu đèn chưa tắt. Rồi bóng tối trùm xuống lần lần.

“Thật là tàn nhẫn, Suzanne nghĩ. Kẻ ăn mắm người khát nước th́ có chết người ta không chớ ! Nhưng mà, ḿnh có đ̣i hỏi ǵ đâu, có bắt hắn nuôi ḿnh đâu. Ḿnh chỉ cần đứa bé được nh́n nhận cho đỡ kỳ thôi”.

Hai người đều bận xem phim, không nói ǵ nhau nữa, măi cho đến lúc hai chữ “The End” hiện lên màn bạc, họ mới đứng lên cùng một lượt và Suzanne hỏi:

-     Ông về đâu ?

-     Tôi ở nội trú trường Gia Long.

-     Nhưng có bó buộc như học tṛ không ?

-     Không. Bằng cớ là tôi được đi xem chiếu bóng thư cô thấy.

Ra tới cửa Suzanne lại nói:

-     Nếu không có ǵ bất tiện cho ông, em xin mời ông tối mai đi ăn cơm với em.

Đây là một sự thay bực đổi ngôi dị kỳ, nhưng thanh niên không biết thế, ngỡ rằng gái tân thời ở Saigon đều như vậy, họ mời nam phái đi ăn cơm là thường.

-     Thưa cô, không có ǵ bất tiện hết. Tôi chỉ ngại thôi v́ mới được quen biết với cô.

-     Trước lạ sau quen. Vậy ông đồng ư chớ ? Tối mai, bảy giờ rưỡi.

Thanh niên trù trừ một chút nữa rồi đáp:

-     Hay xin để tôi mời cô ?

-     Như vậy th́ càng hay.

-     Nhưng tôi sẽ t́m cô tại đâu ?

-     Tại nhà em.

Suzanne cho người thanh niên lạ địa chỉ của nàng rồi hai người chia tay nhau.

Ông hiệu trưởng Khương ấy không ở nội trú nữa sau đêm đi ăn cơm với Suzanne.

Ông ta biết rằng đây là cuộc phiêu lưu nguy hiểm, nhưng cứ lao đầu vào v́ Suzanne không đ̣i hỏi ǵ cả. Ông đoán rằng có lẽ Suzanne là một cô gái không đứng đắn, nhưng đến lúc muốn kiếm chồng để nương dựa, nên quyết cột ông, chỉ có thế thôi. Và nếu chỉ có thế, cũng chẳng đáng sợ là bao.

V́ vậy mà ông xách va ly về ở với người bạn t́nh cờ gặp gỡ.

Một tuần lễ sau đó, một đêm mưa dầm kia th́nh ĺnh Ngàn xuất hiện.

Suanne chỉ ngạc nhiên có mấy giây thôi rồi tươi cười giới thiệu hai người với nhau ...

-     Anh Khương, vị hôn phu của tôi. Anh Ngàn cháu của má em.

Ngàn thả rơi ḿnh xuống ghế, trí bấn loạn chỉ ừ hử với Suzanne và Khương mà hồn chàng đi vắng rất xa. Giây lát sau, chàng đứng dậy cáo từ ra về.

oOo

Từ hơn ba tháng nay, chàng đă mất đi hết tám kí lô thịt v́ những đêm trằn trọc.

Chàng nghe t́nh chàng đối với Suzanne cứ lớn lần lên. Cái đêm chót của thời hạn mà Suzanne đă ra, đêm ấy chàng chuẩn bị sẵn sàng để đến căn lầu Phan đ́nh Phùng th́ dọc đường chàng đụng phải một đứa bé. Chàng đưa nó đi nhà thương rồi bị điều tra lụi đụi tới 12 giờ đêm mới xong.

Mười hai giờ đêm tức là hăm bốn giờ, tức là giờ cuối cùng của ngày đó. Chàng có thể gọi cửa, Suzanne chắc cũng sẽ mở cửa. Nhưng ngộ lỡ nàng ăn gian bảo rằng đă quá thời hạn rồi th́ sao. Ngàn lủi thủi ra khỏi bót cảnh sát, chạy bậy mấy mươi ṿng rồi về nhà luôn để mà đau khổ.

Suzanne có bảo trước rằng, quá thời hạn nàng không bảo đảm ǵ nữa hết mà chỉ trả tiền lại cho chàng thôi. Chàng không cần tiền. Mà cũng không cần hưởng Suzanne nữa. Như vậy bảo đảm hay không, cái tiết trinh của nàng không đáng kể.

Chàng chỉ cần t́nh yêu của Suzanne thôi. Mà t́nh yêu đó, khó ḷng mà chàng được.

Đêm nay vẫn không hy vọng ǵ, chàng dật dờ tới thăm Suzanne, thất thểu như một xác chết mà một tay phù thủy cao tay ấn đă dán bùa lên, cho đi đứng, cử động mà không có hồn, chàng đẩy cánh cửa chưa đóng, bước lên lầu để rồi chạm trán với một người thanh niên mà Suzanne giới thiệu là vị hôn phu của nàng.

Ngàn ra khỏi nhà đó rồi lái xe chạy như rượt ăn cướp hay như chàng là ăn cướp bị lính rượt.

Sáng ra, chàng bán xe, bỏ nghề, đi Đà Nẵng để làm một công việc rất buồn cười: đứng bán hàng cho một hiệu ba da to của một người quen ở Chợ Lớn mới lập ra ngoài ấy.

Một năm qua.

T́nh cảm của gă si tinh biến chuyển rất dị kỳ. Niềm tuyệt vọng biến thành hận thù. Chàng thù kẻ mà chàng đinh ninh rằng đă cướp Suzanne trên tay chàng. V́ thế nên chàng lại bỏ việc, về Saigon để báo oán.

oOo

Trời đầu mùa mưa to rồi mưa dầm suốt nửa tháng rồi nắng trở lại như mùa nực.

Đêm rồi, tối thứ ba, mưa to quá. Ngàn nằm nhà. Đêm nay thứ tư, trời nắng ráo, dễ đi đứng, nhưng chàng lại sợ chúng nó đi xi nê xuất tối. Ừ, có một hạng người chỉ đi xem chiếu bóng vào đêm chót thôi, để tránh cảnh chen lấn.

May quá ! Đèn trên lầu c̣n sáng trưng. Đêm nay, nhứt định phải ra tay. Ngàn tự bảo thầm, nếu không, sẽ không bao giờ dám nữa.

Chàng tới đây thật sớm, hồi bảy giờ, và cũng cứ ngồi ở cái bàn hàng hiên của hiệu cà phê b́nh dân đối diện với nhà Suzanne.

Chàng ngồi đó cho tới tám giờ rưỡi, và nếu nhà có khách và khách có nói chuyện dai đến đâu cũng đă ra về rồi.

Thế là đêm nay, chàng chắc ư tới hai điều: Suzanne vẫn c̣n chiếm ngụ căn nhà nầy; nhà hiện không có khách.

Tám giờ 45 !

Tim Ngàn lại bắt đầu đập mạnh, lần thứ ba trong buổi đầu hôm nầy.

Chín giờ !

Chàng vụt đứng lên rồi băng qua đường thật lẹ, quyển sách rọc nửa chừng, kẹp nơi nách. Kẹp thật mạnh cho con dao rọc giấy không rơi.

Tới khung cửa sau, Ngàn một tay bấm chuông một tay đẩy thử cánh cửa. Th́ ra cửa không có khóa.

Chàng nghe có tiếng giày xuống thang, xuống được nửa chừng thang rồi, khi chàng mở rộng cửa để bước vào nhà.

Đó là tiếng giày phụ nữ.

Chàng ngước lên th́ ...

Hai người nh́n nhau rất lâu, kẻ trên người dưới, cả hai đều dừng chơn lại, khi chợt thấy nhau.

Suzanne Trâm vẫn mặc đầm như đêm hôm kia... Nhưng đêm nay nàng không choàng áo mưa nên Ngàn thấy rơ y phục của nàng.

Nàng mặc duưp-se-rê kiểu lạ, có lẽ là kiểu mới nhứt, ở dưới hơi rộng và dún tai bèo, những cánh tai bèo lớn, nh́n kỹ lắm mới thấy. Duưp và vết-tông ở trên đều bằng Tergal thật mỏng, màu cà phê sữa.

Tóc nàng đă khác. Nàng uốn theo lối Kennedy phu nhơn.

Nếu gặp nhau ngoài đường, có thể Ngàn không nhận ra người đẹp năm ngoái bởi quầng mắt nàng sao mà sâu quá và đôi má nàng hóp quá. Hơn thế, nàng hóa trang theo lối phong trần, phấn trắng bạch chản, môi chẳng những không son mà lại bị đánh phấn lên đó nữa, lối hóa trang mà một hạng đàn ông rất mê cũng như một dạo họ đă mê loại Văm vậy.

Cô lẽ Trâm chỉ sững sờ v́ cuộc thăm viếng không hề mong đợi nầy thôi, chớ Ngàn không thay đổi, không thế nào mà nàng phải bươi trí để t́m một kỷ niệm nào.

-     Anh Ngàn !

-     Cô Trâm !

-     Anh t́m nhà ai ?

-     Tôi ơ... hơ... đến thăm cô.

-     Vậy à ? Vậy th́ mời anh lên.

-     Nhưng cô lại sắp sửa đi.

-     Không hề ǵ.

Con người lịch sự là Ngàn rất khó chịu mà phải ngăn trở, phá rối chương tŕnh của Trâm chớ sự nhận tiếp khách của nàng rất thuận lợi cho việc thi hành kế hoạch của chàng.

Trâm xây lưng lại rồi leo thang. Lưng nàng vẫn cứ là lưng con kiến vàng, và thân thể nàng là một con số tám rất khéo. Dáng đi của người đẹp vẫn cứ uyển chuyển như dáng đi của một con thú thuộc giống mèo, giống báo. Chỉ có gương mặt là biểu lộ sự đồi truỵ cơ thể mà tối hôm kia chiếc ca buưt sông che khuất nên chàng không thấy rơ được như đêm nay. Vả đêm hôm kia hai người cách nhau một con phố và một bức màn bước mưa.

Họ đă vào buồng khách.

-     Mời anh ngồi.

Ngàn không ngồi làm ǵ, hỏi ngay:

-     C̣n anh ấy ?

-     Anh nào ?

-     Anh Khương, chồng của cô ?

Trâm mỉm một nụ cười chua xót rồi đáp:

-     Anh ấy đă qua đời rồi.

Ngàn lại té ngồi xuống ghế như cái đêm năm trước mà chàng nghe Trâm giới thiệu Khương với chàng.

Nhưng lần nầy th́ sự rụng rời của chàng vô lư hết sức. Chết v́ bịnh hoạn, v́ tai nạn, v́ chiến tranh hay chết dưới lưỡi dao rọc giấy của chàng, Khương cũng vẫn cứ không c̣n trên đời nầy. Kẻ thù của chàng không c̣n nữa th́ mối thù được tiêu tan.

Thế mà chàng lại nghe tuyệt vọng, làm như là hắn đă vuột khỏi tay chàng. Giây lâu, ư thức lại được rằng “thằng ấy” không c̣n nữa, chàng vẫn tức hận mà không được giết hắn bằng chính tay của chàng cho đă cái nư giận, cho hả niềm oán ghét nuôi dưỡng từ gần một năm nay.

-     Chết rồi !

Ngàn nói khe khẽ câu ấy cho chính ḿnh nghe, với một giọng kêu than, làm như chính chàng là người góa phụ khôn nguôi, người thân yêu của Khương, đi xa về, nghe tin bất ngờ.

-     Ừ, anh ấy đă qua đời rồi !

-     Trời ơi, chết rồi.

Chán nản, chàng ném quyển sách lên mặt bàn sa lông và con dao rọc giấy bằng bạc rơi xuống mặt bàn bằng chất Formica, kêu một tiếng “keng”, v́ chất Formica cứng như kim khí.

-     Có ǵ ? H́nh như là anh quen với anh ấy nhiều lắm phải không ? Coi bộ anh buồn quá khi nghe tin nầy.

-     Không.

-     Nếu không th́ thật là khó hiểu

-     Tôi đến đây, chỉ ơ... tới thăm cô.

Trâm bật cười:

-     Nhưng sao coi bộ anh gắn bó với Khương dữ vậy ?

-     Tôi buồn giùm cô. Ngân đáp láo.

-     Cám ơn anh. Có thật là anh đến thăm tôi hay không ?

-     Chớ cô c̣n muốn tôi t́m ai ở đây nữa ?

-     Anh đến trễ quá, trễ những một năm và ba tháng rưỡi.

-     Cô nhớ dai nhỉ, nhớ từng tháng, từng ngày.

-     Không có ǵ lạ, bởi tôi đă mong anh trở lại trong cái tháng mà tôi đă dành cho anh, mong nhiều lắm và khó quên.

-     Nhưng chuyện ấy không c̣n quan trọng nữa.

-     Cố nhiên, đă quá hạn lâu rồi.

-     Không phải vậy. Tôi có cần đ̣i nợ đâu như cô đă biết. Tôi càng không cần cô trả nợ bằng cái kia.

-     Mặc dầu trễ, tôi vẫn không quên lời hứa. Anh có cần tiền không ?

-     Đă bảo tôi không cần đ̣i nợ ḱa mà.

-     Như vậy cuộc viếng thăm của anh hoàn toàn bất vụ lợi. Xin cám ơn anh một lần nữa.

-     Cô đă tái giá chưa ?

-     Có đâu mà lẹ đến thế. Vả lại anh không thấy sự xuống chơn của tôi hay sao ? Tôi mới sanh có bốn tháng.

-     Vậy à ?

Ngàn ngạc nhiên, rồi nhẩm tính: “Nó lấy chồng vừa đúng một năm, nhưng lại sanh đẻ được bốn tháng. Sao có chuyện lạ thế ? Chắc là sảo thai”.

-     Có thể tôi đồi trụy cũng v́ sinh nở và v́ mệt nhọc trong việc nuôi con.

-     Vậy à ?

“Th́ ra nó không sảo thai. Cái mới lạ”

-     Cháu trai hay gái ?

-     Gái.

-     Tốt chớ ?

-     Tốt lắm. Mời anh xem.

Bức màn là bức màn năm ngoái. Bụi thời gian đă làm phai lợt màu sắc của nó như đă làm lợt phấn phai hương chủ nhân nó.

Trâm vén màn đúng vào cái nơi mà một đêm năm ấy chàng đă vén.

Một chiếc giường sắt nhỏ chụp mùng tuyn trắng. Ngàn bước tới ḍm qua lưới tuyn th́ thấy một đứa bé gái trắng trẻo, gương mặt rất xinh, nằm ngủ thong dong như bất kỳ đứa bé dồi dào sức khỏe nào.

-     Nhưng cháu không giống như anh Khương cũng chẳng giống cô !

Ngàn buột mồm thốt ra nhận xét ấy rồi thấy ḿnh nói hớ đánh trống lấp:

-     Cô sắp sửa ra đi. Bỏ cháu một ḿnh à ?

-     Không. Có con nhỏ giữ em. Nó ngủ ngoài hàng hiên.

Ngàn im lặng đứng đó nghĩ lung tung rất nhiều về đời một người con gái. Sáo ngữ bảo đó là kiếp hoa, quả không sai.

Trâm thở dài:

-     Mới có một năm mà bao nhiêu tang thương đă lướt qua đây phải không anh ?

Ngàn không đáp. Chàng trở ra sa lông, ngồi lại trên ghế rồi nói:

-     Tôi phải đi kẻo trễ công việc của cô.

-     Không hề ǵ, anh cứ ngồi chơi.

Nàng đi đâu mà gần như là mỗi đêm ? Ngàn tự hỏi, có lẽ đêm rồi nàng cũng đi như đêm hôm trước kia mà ḿnh thấy ?

-     Cô chỉ đi dạo mát hay sao mà không sợ trễ ?

-     Không, tôi đi làm.

-     Vậy à ? Vậy th́ tôi càng muốn tránh cho cô trễ giờ làm.

-     Trễ cũng không sao.

-     Cô làm ǵ, ở đâu ?

-     Tôi coi két trong Moulin Rouge.

Ngàn cười thầm “coi két mà không sợ trễ giờ ! Họa chăng nàng làm ca ve th́ mới muốn đến giờ nào tùy thích. Nhưng dầu sao cũng nên buông thả nàng ra”.

-     Tôi đưa cô đi có tiện hay không ?

Ngàn muốn kiểm soát thử xem Trâm nói láo hay nói thật về cái chỗ làm nên đề nghị như vậy. Chàng hơi ba gai trong đề nghị nầy, bởi nàng có thể nói láo và phép lịch sự cấm chàng ṭ ṃ về đời tư của người không thân.

-     Tôi chỉ sợ anh mất công thôi.

-     Không có ǵ mà mất công. Ta đi xe.

Trâm không khóa cửa. Có lẽ con bé giữ em chỉ nằm hóng mát ngoài hàng hiên chớ chưa ngủ và chính nó sẽ đóng cửa.

Đi song đôi với Trâm trên ngơ, Ngàn bỗng nghe tủi thân và nao nao buồn buồn. Phải đợi cho người con gái đẹp nầy xuống chơn đến như thế, chàng mới được sánh vai với nàng. Mà được sánh vai cũng không có nghĩa ǵ cả.

Ra tới đầu ngơ, Trâm ngó trước nh́n sau rồi hỏi:

-     Xe anh đâu ?

-     Bán rồi năm ngoái lúc sắp đi xa.

-     Đi đâu ?

-     Đi Đà nẵng.

-     Anh về từ bao lâu rồi ?

-     Độ một tuần lễ.

-     Chừng nào trở ra ngoài ấy ?

-     Không trở ra nữa.

Ngàn bắt một chiếc tắc-xi, cả hai lên xong, chàng dặn tài xế:

-     Chạy vô Huỳnh-Mẫn-Đạt rồi quẹo xuống Trần Hưng Đạo.

Chàng lại cười thầm: “Nếu nó định đi Đa-Kao hay Phú-Nhuận th́ nó sẽ tốn tiền xe dữ lắm, v́ sau khi ḿnh bỏ nó xuống trước Moulin Rouge, nó lại phải trở ra.”

Rồi chàng nói lớn lên:

-     Vài hôm nữa tôi sẽ đến thăm cô, ở Moulin Rouge.

-     Không nên. Em giờ tự do, anh cứ đến nhà.

Ngàn lập ra ba giả thuyết sau lời can ngăn ấy.

1) Trâm không có làm ở Moulin Rouge.

2) Nàng làm ca ve và sợ chàng biết sự thật.

3) Nàng quả coi két thật nhưng có bồ, bồ nầy đến mỗi đêm.

Trong ba giả thuyết ấy, chắc chắn có một giả thuyết đúng, chắc chắn như vậy.

Trâm cố thuyết phục Ngàn:

-     Nó đập ghê lắm. Khách có hà tiện, không ăn ǵ, không uống rượu mạnh, cũng mất ba bốn trăm bạc. Anh biết chế độ mới về vũ trường chớ ?

-     Không, tôi lùi về tỉnh, chớ không theo dơi đời sống ăn chơi ở đô thành nữa.

-     Theo nguyên tắc th́ vũ trường không được có ca ve chuyên nghiệp mà khách phải dắt bồ tới. Nhưng dắt bồ tới th́ tốn hao kinh hồn, nếu cứ theo luật mà thi hành th́ kỹ nghệ vũ trường không c̣n làm ăn ǵ được nữa cả.

      V́ thế mà ca ve chuyên nghiệp lại biến thành chiêu đăi viên.

      Khách khỏi lấy tích kê vũ nữ, nhưng phải trả 200 đồng tiền thuế. Họ ngán. Vũ trường lại nghĩ ra mưu đóng bao cho nhà nước một đêm xa cạ là bao nhiêu đó. Cố nhiên là rồi họ đập lại khách để gỡ. Một ly trà đá hồi đó ba chục, bây giờ một trăm. Chiêu đăi viên ngồi nói chuyện với khách được khách mời giải khát, mà tụi nó cứ kêu thứ dữ rồi bỏ không uống, để vũ trường gián tiếp đập khách thêm.

      Thành thử khỏi đóng 200 bạc thuế lại phải gián tiếp đóng lu bù thứ khác, c̣n mắc tiền hơn là đóng thuế nữa.

Ngàn có cảm giác rằng Trâm cố ư dọa cho chàng không dám tới Moulin Rouge để biết những ǵ nàng muốn giấu.

Chàng cười thầm: “Em nhỏ ơi, anh đây là một cây ăn chơi, đâu có ngán những tṛ vặt ấy mà em đưa ra để hù anh. Anh sẽ biết sự thật !”

Khi xe từ đại lộ Thành Thái quẹo tay trái để xuống Huỳnh Mẫn Đạt th́ từ đằng xa, bốn cánh đỏ của cái chong chóng điện của vũ trường xuất diện lên nền trời đen thui.

Ngàn dặn tài xế:

- Tới Trần Hưng Đạo quẹo trái rồi đậu lại trước Moulin Rouge nhé.

Dặn xong, chàng liếc qua nh́n phản ứng của Trâm và thấy nàng cứ b́nh thản thư thường, không có vẻ ǵ sợ lộ tẩy cả, ít lắm là đêm nay mà nàng biết chắc chàng không vào vũ trường.

Bấy giờ cái chong chóng đỏ to lên khổng lồ trong không trung, và như là quay mau hơn mặc dầu tốc độ của nó cứ bất di, bồ dịch.

Tắc-xi tốp lại ở ngă tư để đợi hết kẹt xe. Ngàn lại liếc ŕnh bạn, và thấy nàng vẫn cứ b́nh thản.

Khi năy v́ phép lịch sự, chàng để Trâm lên xe trước, thành thử Trâm ngồi bên trái. Chàng nói:

-     Cô nhớm lên, bước qua tôi để sang bên phải hầu xuống xe. Tôi c̣n đi nữa.

Trâm vừa làm y theo lời chàng vừa hỏi:

-     Anh đi đâu ?

-     Về nhà.

-     Anh ở vùng nào ?

-     Cầu Ông Lănh, đường Nguyễn Thái Học.

-     Té ra anh lại phải quay về mất công quá.

-     Không hề ǵ.

-     Tôi cứ ngỡ anh ở trong Chợ Lớn.

Ngàn cười mà rằng:

-     Cô không tin rằng tôi có thể đưa một người bạn đi một nơi mà người ấy cần đến, chớ không phải chỉ thuận đường mà cho người bạn ấy quá giang hay sao ?

-     Không, em không có nghĩ như vậy.

Cái tiếng “em” mà Trâm vừa dùng lần đầu tiên với Ngàn không rơ nàng quen miệng mà nói ra hay là cố ư. Đó là một tiếng ngắn, ch́m trong cả câu, nhưng Ngàn nghe thấy liền, làm như nó là cái chong chóng khổng lồ kia, nổi bật lên, không sao không thấy được cả.

Tắc-xi quẹo trái và đậu ngay trước cửa kiếng lớn của vũ trường.

Trâm mở cửa xe bước xuống vỉa hè và nói:

-     Cám ơn anh nhé !

-     Không có ǵ.

Nàng đi thẳng vào trong, không day lại lần nào.

Ngàn bảo tài xế khoan chạy, mặc dầu xe đậu gần khúc quanh quá v́ cái cửa kiếng ấy ở ngay góc đường, chàng c̣n muốn ŕnh Trâm. Người cảnh sát viên đứng gác nơi đó, đưa tay ra hiệu cho tài xế tránh chỗ, nhưng chàng bảo tài xé khoan đă.

Từ đâu không biết nhiều người đẹp đi qua cửa kiếng trong, để lên thang lầu mà chân thang nằm ngay sau cửa. Họ day ra ngoài mà cười với Trâm.

Ngàn chắc bụng một trăm phần trăm rằng quả Trâm làm nơi đây, nên cho xe chạy.

Th́nh ĺnh, trước khi đẩy cửa kiếng, Trâm day lại mỉm cười và gật đầu chào chàng một cái.

Chi tiết rất vụn vặt nầy lại là một biến cố rất lớn đối với Ngàn, khiến chàng thừ người ra măi cho đến lúc xe chạy tới ngă tư Năng-xi chàng mới tỉnh lại.

Hạng người của Trâm không giàu hơn ai, nhưng có bề ngoài sang trọng lắm. Nếu họ có bồ đưa rước th́ đó là hạng bồ đi xe Huê Kỳ. Đưa rước cho họ bằng tắc-xi làm cho họ xấu hổ, nhứt là nếu cảnh đưa rước lại có nhơn chứng như trong trường hợp nầy.

Cớ sao Trâm chẳng bị mặc cảm như bao nhiêu cô khác, mà dám day lại chào chàng trước mặt đồng nghiệp của nàng.

Bỗng dưng chàng muốn trở lại Moulin Rouge ngay. Nhưng sực nhớ rằng trong túi chàng c̣n không tới năm trăm bạc, chàng lại thôi.

Chàng lại có ư muốn về Phan đ́nh Phùng để nằm chờ Trâm với lại cũng để lấy quyển sách và con dao rọc giấy bằng bạc, mà chàng bỏ quên trên bàn.

Nhớ tới con dao rọc giấy, chàng rùng ḿnh. Món khí giới ấy có thể đă vấy máu, như Khương c̣n sống, và giờ nầy chàng đang nằm trong bót.

Để làm ǵ ? Cuộc liều mạng đó ? Không để làm ǵ cả ! Thật là vô lư hết sức. Giờ cơn ác mộng đă qua, Ngàn mới chợt thấy là ḿnh điên.

Thật là kỳ. Đă ba mươi tuổi trên đầu rồi, đă ăn chơi non mười năm, thế mà chàng vẫn cứ si t́nh. Khó hiểu thay cho con người. Mà si ai mới được chớ ? Si một cô bé đă bán ḿnh hụt cho chàng và có lẽ rồi sau đó cô lại bán ḿnh cho người khác.

Kỳ lạ hơn nữa là bây giờ, đóa hoa ấy đă tàn rồi, thế mà chàng vẫn cứ bị nó thu hút. Chàng nghe rằng chàng c̣n bị thu hút mạnh hơn trước nữa.

Gương mặt thiếu máu của Trâm, bị lối hóa trang phong trần cho tiều tụy thêm, lại dễ mê vô cùng. Sao phụ nữ họ lại tài đến thế, biết được sở thích của đàn ông đương thời rơ quá như vậy ?

Năm năm trước đây lối hóa trang ma trơi của Trâm chắc là cho nam phái chạy trốn, giờ th́ nó lại “ăn vô gơ”, cái mới kỳ.

Dự định sau, rồi Ngàn cũng bỏ, bởi con bé giữ em chắc sẽ đuổi chàng đi, v́ chàng lạ hoắt đối với nó, và khi năy nó lại không thấy chàng vào nhà.

-     Ngừng lại !

Th́nh ĺnh Ngàn la lớn lên như vậy khiến người tài xế tắc xi hoảng hốt thắng thật gấp làm chàng chúi nhủi tới.

Cũng may là đằng sau không có xe.

-     Ǵ đó cậu ?

-     Vô sát bên trong rồi lùi lại ! Chàng đáp.

Trong khi tài xế tắc-xi y lịnh th́ Ngàn day ra sau, ḍm qua cửa kiếng. Một thanh niên đứng đợi dưới trụ xe buưt trước Cảnh Sát Công Lộ.

Người con trai ấy là Khương, hay ít ra cũng là một người giống Khương như đúc.

Tắc-xi lùi tới nơi, Ngàn trả tiền xe, mở cửa thật lẹ rồi nhảy xuống vỉa hè cát, sợ xe buưt tới nơi người kia đi th́ hỏng cả.

Thanh niên đợi xe cứ nh́n vào hướng Chợ Lớn không thấy ǵ cả.

-     Rua !

Hắn giựt nẩy ḿnh, day lại th́ rất ngạc nhiên mà hắn thấy một người đàn ông lạ đưa tay ra chào hắn.

Hắn trố mắt, há miệng mà nh́n sửng Ngàn, lâu lắm mới đưa tay ra đáp lễ rồi cười nói:

-     Hơi nhớ, mà vẫn quên. Xin lỗi !

-     Có phải anh Khương không ?

-     Chính tôi, c̣n anh ?

-     Tôi là … ơ…hơ… anh bà con của Suzanne Trâm.

Cả hai cũng như nhau, Khương hơi sợ v́ hắn đoán rằng hắn bị Trâm cho người truy tầm, c̣n Ngàn th́ lại sợ ma. Người chết sao lại hiện hồn về giữa Sàig̣n ? Chàng hỏi một câu vô lư hết sức:

-     Anh vẫn ơ… hơ… c̣n sống chớ ?

Khương bật cười rồi nói:

-     Nếu không th́ tôi là ma à ?

Xe buưt đă tới, nhưng Khương không lên.

Hắn hỏi:

-     Ai nói với anh rằng tôi chết ? Chắc cô Trâm ?

-     Không.

-     Ta không có bạn chung với nhau, th́ hẳn kẻ bép xép là Trâm, anh đừng chối vô ích.

-     Nhưng ơ… sao hai người lại xa nhau ?

-     Té ra anh không biết ǵ hết sao ?

-     Hoàn toàn không biết.

-     Hay lắm, câu chuyện của tôi y như là tiểu thuyết trinh thám ba xu.

-     Có thể cho nghe được không ? Anh đi đâu ?

-     Đi thăm bà con ngoài Saigon.

-     Hay là ta cùng đi, bằng tắc xi ?

-     Cũng được.

Lên xe xong, Khương bắt đầu câu chuyện ngay:

-     Năm ngoái, tôi là giáo viên ở tỉnh, tôi lên đây dịp băi trường để theo khóa tu nghiệp hiệu trưởng th́ t́nh cờ gặp Suzanne Trâm. Chính nàng đă “o” tôi và đem tôi về nhà ở với nàng. Sống chung với nhau gần tới ngày tựu trường nghĩa là một tháng rưỡi th́ tôi biết rằng nàng có thai đă bốn tháng rồi.

-     À, ra vậy.

-     Nàng cố níu tôi ghê lắm nhưng tôi trốn đi. Sau đó tôi được thuyên chuyển về đây. Giờ đây sành đời rồi, nhưng vẫn không hiểu sao mà Trâm làm như vậy. Nàng níu tôi làm ǵ ? Nàng không đ̣i hỏi ǵ hết, không bắt cưới, không bắt nuôi, chỉ muốn tôi ở chung cho tới ngày nàng sanh thôi.

-     Anh xuống đâu ?

Xe đă tới bồn binh và Ngàn thấy rằng câu chuyện không c̣n hay ho ǵ nữa cả, nên định chia tay với anh con trai mà có lẽ không bao giờ chàng gặp lại.

-     Tôi xuống đây.

-     Thôi, anh xuống trước bót Lê Văn Ken, tôi đi nữa.

-     Cũng được.

Nửa phút sau họ chia tay nhau và Ngàn trở về căn gác trọ, thuê trên lầu một hiệu chạp phô cắc chú quen biết.

oOo

“Anh đến trễ quá, trễ những một năm và ba tháng rưỡi !”

Lời của Trâm c̣n văng vẳng bên tai Ngàn. “Nhưng không, chàng nghĩ, ḿnh đến rất đúng lúc. Nếu đêm ấy không đụng phải thằng bé đó, chắc chắn ḿnh phải hưởng nó, đă thỏa măn và không c̣n nhớ đến nó nữa. Một khi hưởng một người con gái mà ta yêu thầm, hưởng bằng quyền lực, ta nghe ghê tởm chính ta, không tin nơi t́nh yêu của ta, ta giết t́nh yêu lúc ấy nó chưa trưởng thành.

Giết t́nh yêu ! Để nó sống làm ǵ ? Ḿnh có cần t́nh yêu hay không ? Cần, cần lắm”. Ngàn tự hỏi rồi đáp như vậy.

Chàng giống như một nhà tỷ phú Huê Kỳ, đi du lịch hoàn cầu bằng máy bay siêu thanh biết tất cả mọi thành phố danh tiếng trong ṿng 48 tiếng đồng hồ, nhưng không kịp mến thành phố nào cả.

Trong đia hạt yêu đương, Ngàn đă du lịch tốc hành như vậy và người thanh niên đă biết rất nhiều gái nầy, chưa hề yêu và đưọc yêu thật sự, đúng cái nghĩa yêu của nó.

Chàng cần t́nh yêu lắm và Trâm là mối t́nh lớn của đời chàng.

“Không, ḿnh không tới trễ, chàng lại nghĩ. Nếu ḿnh tới trong lúc Khương bị Trâm bắt cóc, ḿnh đă giết Khương, và hiện giờ mồ của tên tử tội là ḿnh đă xanh cỏ. C̣n như mà có dàn cảnh để hạ sát hắn như ḿnh đă nghĩ ra dạo nào, th́ giờ ḿnh vẫn c̣n đền tội ở Côn đảo, và không bao giờ được Trâm cả.

“Không, ḿnh tới rất phải lúc, Cô gái kiêu hănh đă xuống chơn, mà t́nh yêu của ḿnh c̣n nguyên vẹn”.

Ngàn sống lại nhũng giây phút trước Moulin Rouge. Bên trong cửa kiếng, ba bốn người đẹp nh́n ra. Ngoài góc đường một chiếc tắc xi tồi tàn, một chiếc Rờ-nô 4 mà sạp xe vá hằng hơn một chục miếng thiếc cũ, cửa xe mở và đóng bằng một sợi dây kẽm 3 xu và giữa hai thái cực ấy, một cô Trâm kiêu hănh tay đẩy cửa, mặt day ra để mỉm cười chào người ngồi trên chiếc tắc xi xập kí ńnh đó.

Đă ba mươi tuổi đầu rồi mà Ngàn c̣n ngây thơ quá. Có lẽ chàng đă chọn lầm nghề nghiệp v́ bản thể của chàng là bản thể của một kẻ mơ mộng, của một thi sĩ. Chàng cứ tưởng rằng cô gái Phan đ́nh Phùng - à không, bà mẹ Phan đ́nh Phùng - cũng băn khoăn như chàng, cũng bị cuộc tái ngộ nầy ám ảnh y như chàng vậy và trong nhạc, dưới đèn, nàng đang thẫn thờ trông gà hóa quốc, lầm lẫn những tờ giấy một trăm với những tờ giấy năm trăm mà khách xỉa ra trên dĩa và bồi bàn mang lại cho nàng.

Ảo tưởng của giống đa t́nh đa cảm giúp chàng sung sướng cho tới hơn nửa đêm trong căn buồng hẹp của gác trọ của chàng.

oOo

Mới xa Saigon có một năm mà Ngàn đă gần thành nhà quê rồi. Về đây gần hai tuần, chàng bận “rà” lại bộ máy ám sát nên chưa kịp làm quen lại với đô thành, nhứt là làm quen lại với các chốn ăn chơi sang trọng để rửa bớt bụi quê mùa của chàng.

V́ thế mà đă háo hức vào Moulin Rouge từ đêm rồi, đêm nay chàng lại hơi sợ khi ra khỏi nhà. Chàng bị mặc cảm trễ tàu.

Ngàn nhớ đă nghe một thằng bạn sĩ quan, nó đi Kontum hai năm về nói chuyện lại cái đêm xuất chinh đầu tiên của nó, nghe rất là buồn cười.

Có lẽ người khác thấy chàng gàn lằm. Chàng soi kiếng rất nhiều lần, trước khi ra đi cũng hơi thấy như vậy, nhưng cố gạt gẫm ḿnh rằng là ḿnh bảnh lắm, bảnh y như hồi c̣n đầy đủ phong độ trong cái nghề cuộc chê mấy năm trước.

Chàng làm cuộc chê lớn, mà đại bản doanh của bọn cuộc chê lớn là trà thất vũ trường, tửu lầu quán rượu. Họ vào đó một cách dễ chịu như xuống nhà bếp của họ, chớ có đâu mà hồi hộp như chàng đêm nay.

Ngàn bật cười mà nghĩ đến thầy giáo tỉnh là Khương. Chắc Khương năm ngoái đă bị Trâm hớp hồn v́ hắn nhiều mặc cảm như chàng năm nay.

Đêm nay, Ngàn xuống xe cách vũ trường xa lắm. Chàng không muốn làm một người khách đi tắc-xi, các em ca ve sẽ nghĩ sao về con ếch có tham vọng là con ḅ ? Ḿnh uống trà đá v́ không tiền, nhưng ḿnh sẽ bảo rằng ḿnh không biết uống rượu. Sự nói láo đó nghe ổn lắm, chớ c̣n bảo rằng đi tắc-xi v́ xe hư th́ khó nghe, bởi dân bảnh th́ luôn dùng xe mới, hư làm sao được mà hư.

Tuy đề pḥng như vậy, Ngàn vẫn c̣n nghe mặc cảm v́ chàng biết chàng c̣n hôi mùi tỉnh xa. Chàng đến hơi trễ, nên không bị người đẹp nào thấy cả, lúc chàng đi tới trước cửa kiếng ở góc đường.

Ngàn chọn chiếc bàn gần quầy tiền nhứt, mặc đầu khi len lỏi để đến đó, chàng thấy người ngồi két không phải là Trâm.

“Có lẽ hai người chăng và tụi nó thay phiên nhau, mỗi đứa làm một đêm ?” Ngàn tự hỏi.

Nghề giữ két là một nghề của người thường chớ không phải nghề của những người lấy đêm làm ngày, nên thường th́ họ làm như vậy v́ họ không chịu nổi thức khuya từ đêm nầy đến đêm khác và từ năm nầy qua năm khác.

Tuy nhiên, Ngàn vẫn cho gọi chị tài pán để hỏi thăm.

-     Chị nè, tôi hỏi chị điều nầy mà không mong chị giúp cho ǵ được, bởi các em luôn luôn dùng biệt hiệu mà tôi th́ chỉ biết tên thật của người tôi t́m mà thôi.

      Ở đây có em nào tên Trâm hay không ?

-     Trâm à ? Suzanne Trâm hử ?

-     Đúng rồi.

-     Ḱa, nó ngồi đằng kia.

Đèn mờ quá, với lại anh Ngàn nhà quê mắt không được tinh thư những năm về trước nên chàng có t́m kiếm mà khỏng thấy.

Th́ ra Trâm không giữ két như nàng nói, mà làm ca ve, làm chiêu đăi viên trá h́nh.

H́nh như người khách cùng bàn với nàng là người Tàu, một mái chính nào đó, Nhàn quen với người Tàu nhiều quá rồi, nên nh́n gương mặt của họ là biết ngay, mặc dầu họ cũng da vàng mũi xẹp như ta.

-     Cảm ơn chị. Lát nữa chị cho nó biết rằng tôi đợi nó.

-     Tôi sẽ làm vui ḷng cậu.

Sau đó, Ngàn đối diện với một chiêu đăi viên khác hàng giờ mà không nói ǵ cả, cũng không tham gia vào cuộc nói chuyện mà nàng gợi ra, cũng không nhảy lần nào.

Chàng là con ốc mượn hồn đang nghĩ lung tung về cuộc đời.

Dầu sao Trâm cũng lả một tiểu thơ khuê các. Nàng lấy chồng thầy giáo tỉnh cũng là đă xuống lắm rồi. Nhưng lại cũng không được làm vợ một thầy giáo tỉnh nữa.

Chàng chán biết cái nghề của Trâm, bên ngoài th́ thế nầy nhưng bên trong lại khác, trừ một vài người hiếm hoi th́ không kể.

Tuy nhiên Ngàn vẫn sung sướng. Cái bản mặt của Trâm vẫn khinh khỉnh như ngày nào, đó là bản mặt không cần ǵ ai, coi trời bằng cái vung và coi người như cỏ rác.

Cái bản mặt ấy hẳn không được ông khách nào si t́nh cả, và cũng chẳng thèm si t́nh ông khách nào.

Anh chàng điên nầy tưởng tượng rằng Trâm chỉ si t́nh một người thôi, mà người đó chắc chắn là chàng.

Ảo tưởng thi sĩ !

-     Sao anh không nhảy ?

Cô chiêu đăi viên ngồi bàn với chàng hỏi th́nh ĺnh câu đó, sau một hồi im lặng rất lâu khiến chàng giựt nẩy ḿnh.

Chàng nh́n lại thấy cô ta đẹp ghê hồn, đẹp gấp ba Trâm, lại tươi trẻ đầy đặn hơn nhờ không đồi trụy cơ thể như Trâm.

-     À, ơ… anh chỉ biết nhảy có một bản thôi, nhưng bản ấy bị cấm.

-     Tuưt à ?

-     Không, bản kia.

-     Bản nào ?

-     Bản ấy ấy đó.

Cô chiêu đăi viên chợt hiểu nên bật cười.

Th́nh ĺnh, Ngàn nghe thoải mái lạ, mất hết mặc cảm tự ti. Chàng đă trở thành con cá trong nước y như vào mấy năm trước và nghĩ rằng ḿnh có thể vui được kể từ giờ phút nầy.

Nhưng số kiếp của chàng là số kiếp thi sĩ, nghĩa là phải buồn tầm ruồng, phải thương vay, khóc mướn nên mới bắt đầu vui được th́ tang tóc lại đến.

Người mái chính đă đi lúc chàng nói đùa với cô em xinh tươi trước mặt. Trâm đă  được báo tin và tiến tới bàn chàng.

Nàng khựng lại mấy giây khi thấy mặt cái người mà nàng đă hù để hắn không dám đến, nhưng là một bản ngă mạnh, nàng trấn tĩnh lại được ngay nên bước tới ngồi lại tự nhiên.

-     Anh trả tự do cho em. Ngàn đuổi khéo cô bạn trước Trâm.

Hai người nầy lại im lặng.

Lâu lắm, Ngàn mới hỏi:

-     Sao “em” nói dối với anh làm ǵ ?

Trâm tế nhận được rằng cái tiếng “em” nầy có một âm sắc khác thường, chớ không phải là tiếng “em” vô hồn mà bất kỳ người khách nào cũng dùng với nàng.

Từ thuở giờ, Ngàn vẫn gọi nàng bằng cô; có thể giờ chàng  dùng chủ quyền của người khách để thay đổi lối xưng hô.

Nhưng không, chắc chắn là không phải như như thế đâu.

V́ thế mà cô chiêu đăi viên nầy tự ban cho ḿnh cái quyền sân si và vô lễ với khách. Nàng nổi giận nói:

-     Anh không có quyền chửi người ta.

-     Anh chửi ai, hồi nào đâu ?

Trâm giận đến nghẹn ngào và Ngàn thấy rơ cục nghẹn chạy lên chạy xuống ở cuống họng Trâm, cục nghẹn mà nàng trợn trạo nuốt không trôi.

Th́nh ĺnh Trâm ̣a lên mà khóc, khiến những ẩm khách ở các bàn kế cận đều mỉm cười đoán đây là một anh chồng ghen, hay một ông khách quen, quá si t́nh đến đây làm x́-căn-đan.

Năm phút sau, cơn uất ức của Trâm đă theo nước mắt mà vợi xuống. Nàng nức nở nói:

-     Anh là người tàn nhẫn nhứt trên đời. Anh chửi em đến hai lần mà lần nào cũng chửi thậm tệ.

-     Trời, sao em lại nói vậy ?

-     Anh đă vứt tiền lên đầu em năm nào, giờ anh lại t́m biết bí mật của em. Chắc anh rất sung sướng mà nghĩ rằng em đă bị “lột mặt nạ”.

Cái tiếng “em” của Trâm cũng mang một âm sắc khác thường, chớ không phải là tiếng em vô hồn mà nàng dùng để xưng hô với bất kỳ người khách nào. Điều nầy, Ngàn cũng tiếp nhận được.

-     Ta nên đi, ở đây mà làm như vầy kỳ quá, rủi gặp người quen, họ cười anh chết.

Trâm lau lệ rồi nói:

-     Em đi sao được giữa giờ làm việc.

Ngàn cười khà mà rằng:

-     Em khinh khách Đà-nẵng quá. Anh có dốt đâu. Để anh trả tích kê trọn đêm rồi ta đi nhé.

Trâm lại cắn môi, câm hận dâng lên đầy mắt nàng. Nàng nói:

-     Đúng như vậy. Anh làm thế th́ em đi được. Nhưng “được” có nghĩa là nơi nầy để cho em đi, chớ không phải là anh có quyền lôi em đi. Đi hay không là tùy em.

-     Cố nhiên. V́ thế anh mới phải xin phép em. Không có ǵ mà em giận anh. Đây không phải là khám phá thứ ba của anh và em bị lật tẩy lần thứ ba đâu. Đó là thông lệ trong giới của em, nhưng vẫn có ngoại lệ, mà người ngoại lệ có thể là em. Danh dự, tự ái của em được bảo vệ toàn vẹn đối với anh.

Ngàn đưa Trâm đi bộ cho khỏi đó rất xa rồi mới bắt một chiếc tắc-xi. Trâm hiểu ư chàng nên nói:

-     Anh khéo lộn xộn, em không như tụi nó đâu, em đến đây bằng xe buưt nữa kia.

-     Em đi một ḿnh th́ dùng phương tiện nào lại không được, nhưng đi với anh th́ cũng phải cứu văn bề ngoài phần nào đối với lũ nó.

-     Anh đến làm ǵ ?

Trâm hỏi sau khi xe chạy được một đỗi.

-     Anh làm sao mà không đến được.

-     Em đă bảo là chỉ nên tới nhà thôi kia mà !

-     Nhưng em đă nói dối thành thử anh càng có lư do đến để biết sự thật. Ai lại không ṭ ṃ.

-     Em nói dối, ừ, nhưng sao anh biết rằng em nói dối.

-     Đêm rồi, anh làm khách ở đây ngót một tiếng đồng hồ. Coi két không hề đi trễ một tiếng đồng hồ. Em nói dối rất dở.

-     Em không cố gắng nói dối cho khéo v́ em đâu có dè anh kiểm soát. Em ngỡ không bao giờ anh lại nữa.

-     Sao em lại ngỡ như vậy ?

-     Từ ngày có bé Anh th́ bạn hữu em, người nào cũng tránh em hết.

Họ lại im lặng một hồi nữa rồi Trâm lại hỏi:

-     Anh tốn bao nhiêu tất cả ?

-     Hai ngàn. Con bé ấy nó uống tới hai cái công-xom ma-xông, nói đúng ra, nó đổ tới hai cái công-xom ma-xong. Em đổ của thằng mái chính ấy bao nhiêu ?

-     Ba cái.

-     Hoan hô !

-     Hoan hô ai ?

-     Hoan hô con bé ấy. Nó đă nương tay cho anh.

-     Con Phượng.

-     Phượng đẹp quá hở em  ?

-     Ừ, đă yêu chưa ?

-     Nếu yêu, anh đă không đuổi nó đi.

-     Em sốt ruột quá. Anh ném tiền qua cửa sổ như triệu phú. Dạo nầy anh làm ǵ ?

-     Thất nghiệp.

-     C̣n nhà in đâu ?

-     Nhà in cái khỉ mốc. Em tin bằng lời chị mối ấy à ?

-     Vậy mà đem tiền đổ sông đổ biển ?

-     Mặc anh chớ.

-     Mặc lũ khác, và tụi em mong cho lũ nó cứ ngốc như vậy măi tụi em mới sống được. Nhưng riêng anh th́ em khó chịu.

-     Sao vậy ?

-     Em cũng không biết nữa.

-     Em làm đủ sống hay không ?

-     Vừa đủ.

-     Tụi nó dư nhiều lắm. Có đứa mở chương mục ở ngân hàng nữa.

-     Đúng như vậy. Con Phượng ấy, bồ nó mở chương mục cho nó, đóng ngay hai trăm ngàn lần đầu. Em không có bồ.

-     Em cũng hấp đẫn lắm chớ.

-     Nhưng c̣n tùy may mắn nữa.

Phong cách và lối hóa trang phong trần của Trâm giúp cho nàng dễ mê như gái Liêu Trai. Nhưng gái Liêu Trai chỉ được những người có tâm hồn nghệ sĩ mê thôi, mà những người nầy th́ không xu, không thể bắt bồ với nàng.

Bọn thương gia, thầu khoán, kỹ nghệ gia chỉ biết thưởng thức các em tươi trẻ thôi.

Khi xe từ Cao Thắng quẹo tay mặt để vào Phan Đ́nh Phùng, Ngàn hỏi:

-     Con bé giữ em sẽ nghĩ sao về anh ?

-     Chắc nó ngỡ anh là ba của bé Anh. Từ ngày em sanh bé Anh tới giờ, không có người đàn ông nào tới nhà em hết.

-     Như vậy anh đỡ khó chịu.

Con bé vừa dụi mắt, vừa cười hỏi:

-     Sao cô về sớm dữ vây ?

-     Sao mầy biết tao về sớm ? Trâm cũng cười mà hỏi lại. Mầy mà làm sao đo được giấc ngủ của mầy là bao lâu ?

-     Em chỉ mới ngủ đây thôi, và em c̣n buồn ngủ lắm. Mọi lần cô về th́ em ngủ gần đă thèm rồi.

-     Hay, con bé thông minh lắm. Ngàn khen.

Con bé kể như là không có Ngàn. Nó lo đóng cửa mà chẳng thèm nh́n chàng lần nào.

Bỗng dưng Ngàn nghe đau nhói nơi tim. Chắc chắn là nó đă thấy nhiều người đàn ông qua đây rồi, nên không buồn để ư đến ai nữa cả. Một lần nữa, Trâm lại nói dối.

Cử chỉ đầu tiên của Ngàn khi bước vào nhà là vén màn cúi xuống ḍm bé Anh qua lưới mùng tuyn. Chàng nói:

-     Bé Anh sẽ đẹp lắm.

-     Ừ, nó giống cha nó như đúc.

-     Ba nó đẹp trai lắm à ?

-     Đẹp số dách.

-     Có là mối t́nh đầu của em hay không ?

-     Anh tin hay không th́ mặc anh chớ quả anh Thanh ấy là mối t́nh đầu của em.

-     Anh ghen ghê lắm.

-     Sao lại ghen ?

-     V́ hắn đă được em yêu.

-     Chuyện đă qua rồi.

Trâm cởi giày rồi vứt giày bằng chơn vào góc tường. Đêm nay nàng cũng mặc đầm, nhưng là một chiếc áo suông từ trên xuống dưới, gài và cởi ở sau lưng bằng lối khóa éclair. Nàng nhờ Ngàn mở hộ cái khóa dài ấy, lấy bộ bi-da-ma máng ở đầu giường rồi đi chơn không ra nhà bếp, cái nhà bếp bỏ không, để thay y phục.

Khi Trâm trở vào th́ thấy Ngàn đang săm soi con dao rọc giấy bằng bạc mà chàng đă bỏ quên tại đây cùng với quyển sách đêm hôm qua.

-     À, quyển sách con dao ! Em tự hỏi anh bỏ quên thật, hay cố ư bỏ quên để có cớ mà trở lại?

-     Tại sao em lại nghĩ rằng anh t́m cớ để trở lại ?

-     Em cũng không biết tại sao.

Ngàn thử mũi dao trên cổ tay chàng và nói như nói một ḿnh:

-     Suưt nữa th́ con đao nầy đă lầm lộn người.

-     Lầm lộn người nào ? Không, em biết chắc là của anh và chỉ trả lại cho anh thôi, nếu anh trở lại.

-     Không phải vậy. Suưt nữa nó đă chui vào lồng ngực của Khương nếu Khương c̣n ở đây. Nhưng kẻ mà nó đi thám hiểm trái tim là anh Thanh nào đó.

Trâm đă ngồi xuống ghế đối diện với Ngàn. Nàng há miệng, trố mắt nh́n người khách kỳ dị nầy rồi đâm sợ. Hắn nói chuyện giết người một cách vô cớ, mà là người hắn không biết. Hắn có hóa điên th́nh ĺnh không ?

Nàng càng hoảng hơn khi nhớ ra là con bé giữ em đă khóa cửa dưới nhà khi năy. Nàng có thể chạy kịp nếu Ngàn nổi cơn điên toan hạ sát nàng, nhưng chạy tới cửa vẫn trễ v́ cái cửa đă khóa.

-     Anh nói ǵ mà lạ vậy ? Trâm hỏi để được ra khỏi sự im lặng dễ sợ.

-     Anh thú thật với em rằng đêm hôm qua, anh định đến đây để giết Khương bằng con dao nầy.

-     Giết Khương ? Sao lại giết anh ấy ?

-     V́ anh ngỡ hắn đoạt em trên tay anh.

-     Hồi nào ?

-     Th́ năm ngoái chớ c̣n hồi nào.

-     Trời !

-     Anh đă trễ hẹn, v́ gặp rủi ro dọc đường vào đúng cái đêm hết thời hạn mà em cho phép anh trở lại. Anh đă đau khổ, đă tiếc ghê lắm. Nhưng thấy đă trễ rồi, anh nhẫn nại nằm nhà, ba tháng sau, chịu không được nữa v́ sự giày ṿ, anh trở lại th́ thấy em đă có vị hôn phu.

-     Nhưng tại anh trễ hẹn.

-     Đành là như vậy. Nhưng t́nh cảm đă làm anh hóa điên, suy luận sai. Anh cố oán Khương cho rằng hắn cướp em, em mà anh c̣n có quyền.

-     Thật là điên.

-     Ừ, anh đă điên. Đêm đó anh chạy như điên, rồi anh bỏ cả, đi thật xa, mong nguôi sầu. Không dè rồi anh lại điên thêm. Niềm oán hận thành h́nh trong thời gian đi xa ấy.

-     Trời, em đâu có dè !

-     Dè cái ǵ ?

-     Em đâu có dè rằng anh …đă … đă… yêu.

Ngàn thở dài rồi nói:

-     Suưt nữa là Khương đă chết oan.

-     Sao anh không c̣n nghĩ rằng Khương đă cướp em trên tay anh ?

-     Một là v́ em bảo Thanh là mối t́nh đầu của em…

-     Điều đó không chứng tỏ ǵ hết.

-     Chứng tỏ nhiều lắm. Tháng đó, em bảo đảm là giữ ḿnh cho anh. Nghĩa là em chỉ yêu Thanh sau tháng ấy thôi.

      Lẽ thứ hai là đêm rồi anh có gặp Khương.

-     Anh có gặp Khương ?

-     Ừ, sau khi rời Moulin Rouge. Khương đă được thuyên chuyển về Sài-g̣n. Anh chỉ biết sự thật hắn chỉ là nạn nhơn của em thôi. Em cũng tàn nhẫn lắm đấy nhé !

-     Lúc đó tâm trạng của em khác. Em thấy nam phái là một lũ chó má như nhau cả th́ nắm được đầu thằng nào cứ nắm.

-     Em đă nguy về tài chánh lắm à ?

-     Không, nhưng đẻ con không cha th́ cũng dị.

-     Thành thử giờ đă trót chịu đựng rồi, em không c̣n cần ai nữa ?

-     Ừ, em không cần ai nữa cả.

-     Nếu lúc Khương trốn đi mà anh trở lại th́ em có bắt anh làm quà quạ hay không ?

-     Anh th́ không.

-     Sao vậy ?

-     Ơ… hơ… em cũng không biết sao. Nhưng em thú thật rằng em có nhớ đến anh.

-     V́ lẽ ǵ ?

-     Em nghĩ rằng người đàn ông độc nhứt không chạy trốn, chỉ có thể là anh, không chắc lắm, nhưng anh là người duy nhứt có thể không đợi em gạt gẫm, cầu xin mà vẫn chịu đưa vai ra gánh.

-     Sao em lại nghĩ như vậy ?

-     V́ em biết rằng anh muốn chinh phục em bằng số tiền năm chục ngàn vứt ra mà không thèm hưởng. Thất bại, anh dám đổi chiến lược chinh phục em bằng cách gỡ rối cho em trong thế bí của em.

-     Ha...ha… ha… Té ra anh là thằng ngốc. Chắc em vừa nghĩ như vậy, vừa cười anh dữ lắm.

-     Không, anh tin hay không mặc anh, nhưng quả thật không. Si t́nh theo lối của anh không gọi là ngốc được.

-     Em có ư nghĩ tới anh ! Ngàn nói lầm thầm chỉ để cho ḿnh nghe thôi.

Nhưng Trâm lại làm tiếng vang:

-     Em có nghĩ đến anh và có nhớ anh nữa.

-     Có thật không ?

-     Anh không bắt buộc phải tin, th́ đừng hỏi làm ǵ.

-     Sao lại nhớ anh ?

-     Em thương bé Anh, tội nghiệp cảnh không cha của nó và tự nhiên mỗi lần tội nghiệp như vậy lại nhớ đến người có thể chịu làm cha nó và người ấy có thể thương em, mặc dầu hết si.

-     Đúng, em nghĩ đúng. Thành ra TRÂM nhớ mà NGÀN đă thương. Và em có biết hay không là nơi ḷng anh có cả TRĂM nhớ NGÀN thương ? Chỉ khác nhau một cái dấu trên chữ A, dấu ˘ và dấu ˆ.

      Nhưng em đă nói sai một điều là anh hết si em. Không, anh vẫn si em như xưa.

-     À, bây giờ th́ em mới cười anh là thằng ngốc đó. Năm xưa anh si một người trinh nữ th́ c̣n có lư, bởi anh mong mỏi t́nh yêu nơi người trinh nữ ấy, và có hy vọng toại nguyện.

      Giờ th́ không !

-     Sao lại không ?

-     V́ một cô ca-ve mà yêu là chuyện tiểu thuyết, ngoài đời không thể có.

-     Em sẽ yêu anh.

-     Không, đừng có mong hăo. Anh đâu c̣n là học tṛ nữa mà mơ mộng tầm ruồng như vậy.

-     Chớ mấy thằng nó tốn bạc ngàn tiền rượu mỗi đêm trong ấy không mong như vậy à ? Lũ nó cũng toàn là bọn lớn đầu cả chớ có phải là con nít hết đâu.

-     Không, anh đừng hiểu lầm. Lũ nó không điên như anh đâu. Lũ nó buồn, đến đó để mua ảo ảnh, chỉ có thế thôi. Người ta vẫn sung sướng với ảo ảnh được trong một tuần một tháng, một năm, nhưng người ta không quên thực tế.

      Anh, anh định yêu thật và mong được yêu thật.

Ngàn thở dài, đoạn để con dao giữa quyển sách, xếp sách lại. Chàng nh́n hai bàn chơn không guốc dép của Trâm một hồi rồi đứng dậy nói:

-     Thôi anh về.

-     Anh về à ?

-     Ừ.

-     Lại chinh phục nữa. Anh vẫn cứ c̣n điên. Năm xưa, anh chinh phục em bằng năm chục ngàn c̣n không được, giờ anh tưởng một ngàn bạc tíc-kê hữu hiệu hơn à ?

-     Không, không phải vậy.

-     Chớ lôi em về đây để chỉ nói có bây nhiêu câu chuyện ấy th́ ở trong đó cũng cứ nói được như thường.

-     Tại em khóc, anh sợ họ cười cảnh lố bịch đó nên mới chịu tốn tiền để mà trốn vậy thôi.

Thấy Ngàn xây lưng để đi, Trâm hỏi:

-     Vĩnh biệt hay giă từ ?

-     Anh sẽ vào trong ấy mỗi đêm.

-     Đừng, em van anh.

-     Em đâu có ǵ phải giấu anh.

-     Không phải vậy. Em không muốn anh tốn tiền một cách lăng xẹt như thế. Anh không phải là triệu phú.

-     Em muốn ta vĩnh biệt nhau đêm nay à ?

-     Th́ anh cứ đến đây.

-     Ban ngày anh không rảnh. C̣n ban đêm th́ em phải đi.

-     Em có thể ở nhà với anh.

-     Bỏ sở làm à ?

-     Không bỏ, nhưng thỉnh thoảng không đến, có sao đâu.

Ra tới ngưỡng cửa, Ngàn lẩm bẩm:

-     Trăm nhớ Ngàn thương !

Trâm tiễn theo Ngàn bén gót và căi:

-     Không, Trâm nhớ, Ngàn thương chớ !

Ngàn day lại, nh́n Trâm rồi hóm hỉnh tươi cười hỏi:

-     Sao em lại sợ anh tốn tiền ?

-     Em cũng không biết tại sao.

Lúc lên tắc xi, Ngàn ngước mắt nh́n cửa sổ lầu, Trâm đứng đó mà nh́n xuống. Nàng nh́n theo chiếc xe, chớ không phải để hóng mát.

oOo

 (1) (2) (3) (4)